Ác Nữ Tôi Phụng Sự Suốt 13 Năm Đã Gục Ngã

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11080

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Toàn Văn - Chương 48: Nếu Không Tránh Được Thì Cứ Tận Hưởng Thôi!

Chương 48: Nếu Không Tránh Được Thì Cứ Tận Hưởng Thôi!

"Cởi ra!"

Tiểu thư hét vào mặt tôi.

Tiểu thư lại buông ra mấy lời dễ gây hiểu lầm rồi. Tôi ôm lấy người, nói với Tiểu thư:

"Á. Sao Tiểu thư lại nói chuyện nghe kỳ cục vậy."

Tiểu thư cáu kỉnh. Bả nhìn đôi tay đang đeo găng của tôi rồi quát, ý bảo không phải ý đó.

"Ta bảo ngươi cởi ra! Ta muốn trả lại!"

Bắt người ta cởi ra, nói chuyện nghe bậy bạ ghê.

Tôi cử động ngón tay trong đôi găng tay liền ngón, hừ mũi một cái trước lời của Tiểu thư. Tuy hơi nhỏ nhưng vẫn xài tốt, mắc gì bắt người ta cởi ra chứ.

Sợ trả hàng rồi sẽ đánh mất kỷ niệm lúc đó, nên tôi dứt khoát từ chối yêu cầu của Tiểu thư.

"Sao lại đòi trả hàng, phiền phức muốn chết." 

"Nó chật mà!" 

"Đeo riết nó giãn ra là vừa à." 

"Ta mua cho ngươi đâu phải để như vậy!" 

"Tôi tưởng Tiểu thư mua nhỏ để tôi nông ra cho vừa ấy chứ."

Tôi giơ đôi tay đang bị bó chặt trong găng lên trước mặt Tiểu thư, ra vẻ đắc ý.

"Ấm mà, tốt chán."

Tiểu thư trừng mắt nhìn tôi. Ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống, nhưng khóe miệng bả lại nhếch lên cười.

Tôi cũng cười đáp lại nụ cười của bả:

"Quần áo là vậy mà, mặc thì giãn ra, giặt thì co lại thôi. Đằng nào cũng giãn, cứ đeo cho nó giãn ra là được." 

"Nhưng mà...."

Tiểu thư tỏ vẻ áy náy.

Vì đã mua đôi găng tay chật ních cho người đang đau tay như tôi. Bả bảo đeo găng chật sẽ làm máu không lưu thông, không tốt cho sức khỏe, nhưng nếu trả lại thì kỷ niệm lúc đó sẽ phai nhạt mất, uổng lắm.

Hức.. Nhỏ lắm hả?

Cứ nhìn đôi găng tay là tôi lại buồn cười. Nhớ lại cảnh bả vừa sụt sùi nước mũi vừa cố nhét cái găng tay vào cho tôi.

Thấy thương lượng không thành, Tiểu thư thở dài thườn thượt, nhìn đôi tay đeo găng của tôi rồi nói:

"Ricardo." 

"Vâng." 

"Gà con hóa thành gà mái rồi."

Tiểu thư đang nói đến hình thêu con gà con bị giãn ra. Do tôi cố nhét tay vào nên hình thêu bị giãn là chuyện đương nhiên.

Tôi vuốt ve hình thêu trên găng tay liền ngón, nói với Tiểu thư:

"Con này cũng cần phải lớn chứ. Có vậy nuôi lớn mới thịt được." 

"...Không được ăn găng tay." 

"Tôi biết mà."

Tiểu thư bĩu môi, ngậm một viên sô-cô-la trong miệng.

"Đồ xấu tính." 

"Tôi biết."

Một ngày bắt đầu bằng chuyện nhỏ nhặt như vậy.

Suốt một tuần liền, chúng tôi không bước chân ra khỏi dinh thự. Dù Tiểu thư cứ nằng nặc đòi đến "Bạn của Rừng", nhưng mấy gương mặt đáng ghét sắp kéo đến dãy núi Hamel rồi.

Gặp nhau kiểu gì cũng gầm ghè, mà Tiểu thư thì chắc chắn sẽ lao vào cắn xé. Lo cho sức khỏe răng miệng của chủ nhân cũng là đức tính của quản gia. Thế nên tôi quyết định ở ẩn.

Thấy Tiểu thư thay đổi, đòi ra ngoài chơi cũng mừng, nhưng hy vọng bả ráng nhịn thêm một thời gian nữa. Tôi lau vệt sô-cô-la dính trên mép Tiểu thư.

"Nhắc mới nhớ, Tiểu thư." 

"Hửm?"

 "Tiểu thư còn nhớ cái ghế có bánh xe tôi làm lần trước không?" 

"Ghế có bánh xe?"

Tiểu thư đã xóa sạch ký ức về cái thứ gớm ghiếc đó, bả trầm ngâm suy nghĩ. Không biết bả còn nhớ đến phát minh đã trôi vào dĩ vãng, kiệt tác xấu số 'Benx Số 1' hay không nữa.

Nghĩ đến 'Poxsche Số 1' sắp ra đời vào tháng 12, tôi rào trước đón sau. Dù Tiểu thư có không ưng thì tôi vẫn bắt bả ngồi. Nhưng hỏi ý kiến chủ xe cũng là phép lịch sự tối thiểu.

Tôi hồi hộp chờ câu trả lời của Tiểu thư.

"Hưm..."

Tách.

Tiểu thư cắn vỡ viên sô-cô-la, miệng nhai nhóp nhép. Để giúp bả nhớ lại, tôi kéo cái ghế gần đó, làm động tác minh họa.

"Cái ghế mà tôi đẩy từ phía sau, còn Tiểu thư thì lăn bánh xe ấy." 

"Hưm... À! Mấy thanh củi có bánh xe đó hả?"

Củi?

Lòng tự trọng của người cha đẻ ra đống củi đó hơi bị tổn thương nha.

"Không phải củi, là Benx Số 1." 

"...Cây cối mà cũng đặt tên hả?"

 "Benx Số 1... Dù sao thì, Tiểu thư thấy đống củi đó thế nào? Tôi thấy cũng được lắm mà."

Tiểu thư lắc đầu nguầy nguậy, phán một câu xanh rờn:

"Ghét." 

"Tôi đã nói gì đâu." 

"Không phải ngươi định làm lại cái đó chứ?"

Mấy cái chuyện tào lao này thì bả nhạy bén ghê.

Tôi hỏi lại Tiểu thư, giọng đầy ẩn ý. Phải đả thông tư tưởng cho bả ngay từ bây giờ thì bả mới vui vẻ chạy thử được.

Chứ lỡ bóc tem xong mà bả chê ỏng chê eo thì cũng kẹt, tôi nghĩ đến 3 triệu vàng mà bắt đầu thuyết phục bả.

"Tác phẩm lần này hơi bị khác bọt đó nha."

Tôi pha chút điên rồ vào giọng nói.

"Kết tinh của công nghệ ma đạo tối tân và nguồn vốn khổng lồ...."

Đứa con tinh thần được tạo ra bằng tiền của Mạnh Thường Quân và linh hồn của kẻ xuyên không này mà để mốc meo trong kho thì có lỗi với đời lắm.

"Ngốn hết... 3 triệu đó.." 

"3 triệu?"

Hôm nay bả nhạy bén lạ thường. Để chặn họng bả, tôi nhét luôn viên sô-cô-la vào miệng bả.

"Ư... Ngọt quá." 

"Không sao. Mấy lúc thế này phải ăn nhiều vào."

Tiểu thư gật đầu, ngậm sô-cô-la.

"Nói chung là, tác phẩm lần này khác hẳn. Tôi đã đầu tư rất nhiều công sức nên dám khẳng định là Tiểu thư sẽ hài lòng."

Tiểu thư hỏi tôi:

"Không phải làm bằng gỗ như lần trước hả?" 

"Đừng so sánh với thứ rác rưởi đó chứ. Làm bằng Mithril..." 

"Mithril?" 

"À không, làm bằng thép đã qua gia công phức tạp, thiết kế cũng ổn áp lắm, tôi còn định sơn màu đen theo gu của Tiểu thư nữa, đúng chuẩn quý tộc thời nay."

Mắt Tiểu thư sáng rực lên.

Bả 'Ồ...' lên một tiếng rồi đặt viên sô-cô-la xuống. Thêm chút nữa là dính thính rồi.

Thấy tôi chém gió nhiệt tình quá, Tiểu thư hỏi:

"Nhanh hơn xe ngựa không?"

Quả nhiên, Tiểu thư cũng có mắt nhìn xe cộ đấy. Tôi ưỡn ngực tự tin đáp:

"Đương nhiên là nhanh hơn rồi." 

"Ồ...! Vậy nó có bắn ra Fireball được không?" 

"Không làm được mấy trò đó thì tôi nhắc tới làm gì."

Mắt Tiểu thư lấp lánh như sao. Nhìn bả y như mấy tay chơi xe dỏm lạc vào showroom xe sang, chuẩn bị ký giấy trả góp trọn gói vậy.

Dính chấu rồi.

Biết vậy kiếp trước tôi đi buôn xe cũ chứ làm nhân viên văn phòng chi cho khổ. Nếu sớm nhận ra mình có khiếu lừa... à nhầm, đàm phán, thì chắc tôi đã thoát kiếp ăn cơm nắm cửa hàng tiện lợi từ lâu rồi.

Tiểu thư đang bị những lời đường mật của tôi dụ dỗ.

"Vậy cái đó có leo núi được không?" 

"Núi á?" 

"Ừ. Không khí trên đó trong lành mà." 

"Tiểu thư muốn leo núi hả?"

Tiểu thư nhìn về phía dãy núi Hamel ngập tràn ánh nắng, lắc đầu.

"Không, mệt lắm, ta ghét." 

"Vậy Tiểu thư hỏi làm chi." 

"Trên núi bộ không có cây sô-cô-la hả? Sô-cô-la tươi chắc ngon hơn chứ." 

"Làm gì có cái thứ đó."

Tiểu thư tặc lưỡi 'Chậc' một cái, vẻ mất hứng. Bả phán luôn là vậy thì chẳng cần nữa.

Tiểu thư ngước nhìn bầu trời xanh, hỏi câu chốt hạ:

"Có bay được không?" 

"Không. Cái đó chỉ có Đại pháp sư mới làm được thôi." 

"Cái đó không làm được hả?" 

"..."

Chắc phải hỏi lại Mạnh Thường Quân vụ này quá.

Nhìn phản ứng của Tiểu thư thì có vẻ bả thích rồi. Chắc tại chi phí trên trời, khác hẳn cái tác phẩm đầu tay thảm họa kia nên bả mới kỳ vọng dữ vậy.

Cái đầu tay nát bét coi bộ lại hay.

Vô tình lại tạo đà tâm lý tốt cho Tiểu thư.

Tiểu thư nhìn tôi. Chính xác hơn là nhìn tay phải của tôi. Bả liếc nhìn bàn tay phải vẫn đang quấn băng trắng toát, rồi cụp mắt nhìn xuống sàn, lầm bầm:

"Ta sẽ ngồi. Vì tay Ricardo đang đau mà."

Một quản gia sao có thể ngó lơ dáng vẻ ỉu xìu đó của Tiểu thư được. Tôi treo đôi găng tay lên cổ, ngồi xổm xuống để nhìn thẳng vào mắt bả.

"Sao Tiểu thư lại ngồi co ro như vậy. Bộ tưởng tôi không cõng nổi Tiểu thư chắc?"

Tiểu thư gật đầu.

"Ưm. Ta nặng mà." 

"Không đâu. Nhẹ hều à."

Tiểu thư lắc đầu, bảo tôi đừng có xạo.

"Lần trước Ricardo chê ta là heo còn gì. Vừa nặng vừa béo. Tay Ricardo đau thì làm sao."

Chủ nhân của tôi biết nghĩ cho người khác quá.

Hiện tại thì việc cõng Tiểu thư vẫn nằm trong tầm tay. Cảm giác tê liệt đang dần hồi phục, không biết có phải do kháng tính Hắc thuật tăng lên hay không mà mấy vết lở loét, sẹo nứt trên tay cũng đang mờ dần.

Ngắn thì một tháng, dài thì một năm là tay phải sẽ khỏi hẳn thôi, tôi huơ huơ tay trấn an Tiểu thư.

"Không sao đâu. Tiểu thư chỉ hơi hơi nặng một xíu xiu thôi, tôi cõng được." 

"Xạo." 

"Nếu tôi nói xạo thì ngày mai tôi sẽ đưa Tiểu thư đến 'Bạn của Rừng' ngay khi trời vừa hửng nắng." 

"..."

Tiểu thư xòe hai tay ra.

Ý bảo ngon thì cõng thử coi.

Tiểu thư dọa là mình nặng lắm, cõng lên là hết hồn liền đó nha. Tôi cười nhẹ, đưa lưng về phía bả.

Hự!

Tiểu thư leo lên lưng tôi, miệng kêu một tiếng rõ to.

Nhẹ tựa lông hồng. Nếu mà thấy Tiểu thư nặng thì tôi dẹp cái nghề kiếm sĩ với quản gia này đi, về vườn dưỡng lão cho rồi. Thân thể này chưa tàn đến mức đó đâu.

Tôi nhếch mép cười đắc ý, định quay lại trêu Tiểu thư một câu.

Mềm...

Một cảm giác chân thực hơn mọi khi truyền đến lưng tôi.

"Ủa..."

Ê, không lẽ. Không phải đâu nha.

Tôi run run nhìn Tiểu thư. Đập vào mắt tôi là khuôn mặt tái mét của Tiểu thư, bả đang nín thở, gồng mình để "nhẹ bớt".

Rõ ràng là tình huống buồn cười....

Đáng lẽ phải thấy dễ thương và bật cười mới đúng.

Nhưng cái này.

Ơ...

"Tiểu thư." 

"Sao?" 

"Chuyện là..."

Tiểu thư vẫn nín thở, giục tôi.

"Noi le di... tho ko noi (Nói lẹ đi... thở không nổi.)"

"Cái đó... có khi nào Tiểu thư."

'Quên mặc đồ lót không?'

Câu hỏi sỗ sàng đó nghẹn lại ngay cổ họng. Thay vào đó, bộ đồ lót màu đen vứt trong góc giường đã trả lời thay cho tất cả.

Kích cỡ hung tàn thật.

Ừm.

Tôi thả Tiểu thư xuống giường.

"Tôi thua rồi."

"...Ư.."

Bỏ lại Tiểu thư đang hạ quyết tâm giảm cân ở đó, tôi vội vàng chuồn khỏi phòng để làm nguội cái mặt đang nóng bừng lên.

Trên đường đến "Bạn của Rừng".

Kít kít...

Tiểu thư ngồi trên xe kéo, cười tủm tỉm ra chiều thích thú lắm. Một chiếc xe kéo tay thường thấy trên đường phố. Tiểu thư ngồi chễm chệ trên đó, mặt mày hớn hở nhìn ngó xung quanh.

"Vui quá." 

"Tiểu thư à." 

"Hửm?" 

"Hay là để tôi cõng cho rồi?"

Tiểu thư đang mặc bộ váy đen. Hiếm hoi lắm mới chưng diện ra ngoài, vậy mà lại ngồi trên cái xe kéo tay, tôi ái ngại nói.

Dù đã đội mũ trùm kín mít, che gần hết mặt, nhưng vẫn không tránh khỏi ánh mắt của người đi đường.

Tiểu thư nói với tôi:

"Tay ngươi đau, không được." 

"Tiểu thư không thấy ngại sao? Người ta nhìn kìa...."

Tiểu thư kéo mũ sụp xuống sâu hơn, đáp:

"Không sao. Còn đỡ hơn là để Ricardo bị đau."

Nghe mà mát lòng mát dạ.

So với lần đầu ra ngoài thì Tiểu thư đã bớt để ý ánh mắt người khác hơn, nhưng thay đổi một sớm một chiều là chuyện không thể. Hễ chạm mắt với ai là bả lại giật mình thon thót, kéo mũ che kín mặt.

Dù tôi đã chọn đường vắng người, nhưng đi qua mấy chỗ lác đác vài người cũng không thể tránh khỏi bị dòm ngó. Tôi sợ chuyến đi chơi hiếm hoi này lại thành kỷ niệm buồn.

Đòi cõng thì bả không chịu. Bảo không đi nữa thì bả mắng là quản gia thất hứa, phận làm quản gia lúc nào cũng muốn dành những điều tốt nhất cho Tiểu thư, thấy cắn rứt lương tâm ghê.

Phải đi nhanh thôi.

Tôi định rảo bước nhanh hơn. Cho đến khi nghe được cuộc đối thoại của hai cha con đi ngang qua.

-Bố ơi... Cái đó nhìn vui quá à.- Ừ nhỉ...

Hửm?

- Hồi xưa bố cũng chơi trò đó suốt.- Thiệt hả? Cho con chơi với!- Không được, dạo này lưng bố yếu lắm...- Đi mà!

Nghĩ lại thì, hồi xưa mình cũng hay chơi trò này.

Ngồi trên xe kéo giả làm vua, Lao dốc ầm ầm xong té sấp mặt.

Ngược lại, cứ đàng hoàng đi giữa sự chú ý thế này, người ta lại tưởng đây là trò đùa của cô tiểu thư quý tộc tinh nghịch nào đó.

Câu danh ngôn "Nếu không tránh được thì cứ tận hưởng đi" lóe lên trong đầu tôi.

Tự nhiên thấy tự tin hẳn.

Tôi buông một câu đầy ẩn ý với Tiểu thư.

"Tiểu thư không thấy chậm quá sao?" 

"Hả?" 

"Tiểu thư có muốn đi nhanh hơn chút không?" 

"...?"

Tiểu thư nhìn tôi với ánh mắt hoang mang.

"K... Không nha?"

Tôi ấn cái mũ của Tiểu thư xuống thật sâu, nắm chặt tay cầm xe kéo và hô lớn:

"Số 3." 

"Hơ á?"

Á á á á á á!!!

Tiếng hét của Tiểu thư vang vọng cả con đường.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!