1LDK, Soshite 2 JK.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyến du lịch một mình cùng cô em gái bằng tuổi

(Đang ra)

Chuyến du lịch một mình cùng cô em gái bằng tuổi

Mitsuki Midori

Một câu chuyện ấm áp về chuyến du hành của hai người bắt đầu!

6 129

Sống Sót Với Nghề Xem Bói Trong Giới Võ Lâm

(Đang ra)

Sống Sót Với Nghề Xem Bói Trong Giới Võ Lâm

에스필아

Thầy bói không thể nhìn thấy tương lai của chính mình.

9 3

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

84 448

Shachiku Kensei, Haishinsha ni Naru: Black Guild Kaishain, Ukkari Kaisha-you Kaisen de S-kyuu Monster o Aite ni Musou Suru Tokoro o Zenkoku Haishin Shiteshimau

(Đang ra)

Shachiku Kensei, Haishinsha ni Naru: Black Guild Kaishain, Ukkari Kaisha-you Kaisen de S-kyuu Monster o Aite ni Musou Suru Tokoro o Zenkoku Haishin Shiteshimau

Kumano Genkotsu

“Kiếm việc làm là nấm mồ của cuộc đời…” Tanaka Makoto, một nhân viên văn phòng thuộc một bang hội đen, thở dài khi hôm nay anh lại nhận nhiệm vụ chinh phục hầm ngục. Một ngày nọ, anh mắc lỗi trong cài

10 2

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

237 1509

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

10 2

Tập 02 Thứ Tình Cảm Này, Chẳng Thể Nào Giấu Kín - Chương 7 Quán cà phê hầu gái và Nữ sinh cao trung

Chương 7 Quán cà phê hầu gái và Nữ sinh cao trung

※ ※ ※

Himari đang làm việc bán thời gian tại "Gijinka Neko Cafe Mofumofu" – một quán cà phê theo phong cách "Mèo hóa người".

Điểm đặc biệt của quán là toàn bộ nhân viên phục vụ đều diện trang phục hầu gái, kèm theo phụ kiện tai và đuôi mèo bên ngoài. Hôm nay là thứ Bảy, nên dù trời vẫn còn sáng, bên trong quán đã khá đông khách.

"Maron-chan, em phụ trách khách ở quầy số 5 nhé."

"Vâng ạ!"

Himari đáp lại đầy năng nổ.

"Maron" là nghệ danh Himari sử dụng tại cửa hàng này. Vì cô đeo tai và đuôi mèo màu hạt dẻ (marron) nên mới có cái tên đó. Việc sử dụng tên thật có khả năng cao sẽ gây ra rắc rối, đó cũng là một trong những lý do cô sử dụng biệt danh. Ngoài ra, những nhân viên khác cũng dùng những cái tên thường đặt cho mèo như "Momo", "Coco", "Suzu" hay "Kinako".

Himari bưng nước đến chiếc bàn vừa được chỉ định.

(A, là người này...)

Vị khách nam có dáng người phốp pháp, trạc gần ba mươi tuổi này là khách quen dạo gần đây. Có vẻ như anh ta rất ưng ý Himari nên thường chỉ định cô khi gọi món.

"Mừng Chủ nhân về nhà. Ngài muốn dùng món gì ạ? ...Nyan."

Vì quán theo concept "Mèo hóa người", các hầu gái buộc phải thêm "nyan" vào cuối câu khi trò chuyện. Himari thi thoảng lại quên béng mất. Mấy buổi tập luyện với Komamura-san gần đây cũng chưa mang lại kết quả gì mấy.

Tuy nhiên, cái dáng vẻ vội vàng thêm từ vào của cô dường như lại khiến khách hàng thấy dễ thương, nên ai cũng mỉm cười cho qua.

"Xem nào. Hôm nay chắc ta sẽ gọi 'Mì Ý Thịt Băm Cỏ Đuôi Mèo' nhé."

"Là món 'Mì Ý Thịt Băm Cỏ Đuôi Mèo' đúng không ạ. Em đã rõ rồi nyan."

Tiện nói thêm thì dĩ nhiên trong đó chẳng có cọng cỏ đuôi mèo nào đâu, họ chỉ dùng súp lơ trắng tỉa tót trông giống cỏ đuôi mèo để trang trí thôi.

"Ngài dùng đồ uống gì ạ? ...Nyan."

"............"

Người đàn ông không phản ứng. Anh ta chỉ nhìn chằm chằm Himari với một nụ cười nhơn nhớt.

"A, ơ kìa...? Đồ uống thì..."

"À, xin lỗi, xin lỗi nhé. Vậy hôm nay cho ta 'Ginger Ale Matatabi' đi."

Tất nhiên, món này cũng chẳng có chút lá Matatabi (cây nho mèo) thật nào trong đó cả. Tất cả các món trong thực đơn đều được đặt tên liên quan đến loài mèo.

"Em đã rõ rồi nyan. Vậy xin ngài vui lòng đợi một chút nyan!"

Sau khi nhận order xong, Himari đi về phía bếp. Cô gọi với vào cho nhân viên bên trong: "Cho em xin một mì Ý thịt băm ạ", rồi đặt phiếu gọi món vào đúng vị trí quy định. Đồ uống do hầu gái tự chuẩn bị nên Himari mở tủ lạnh chuyên dụng ra.

"Ồ, lại là mì Ý thịt băm à. Hôm nay món này đắt khách ghê nhỉ."

Chàng thanh niên phụ trách bếp lẩm bẩm. Cậu ấy là Takatō, nhân viên làm thêm chuyên đứng bếp.

Là sinh viên đại học năm hai, Takatō mới vào làm gần đây. Tuy nhiên, nghe nói cậu ấy đã làm việc ở quán Maid Cafe khác hơn một năm rồi. Có lẽ nhờ thế mà dù là người mới nhưng thao tác của cậu ấy đã rất thành thục như dân kỳ cựu, được mọi người vô cùng tin tưởng.

"Komamura-san, chuẩn bị xong Ginger Ale thì em làm thêm một ly Ginger nữa cho khách bàn số 8 nhé. Với lại quầy số 3 có yêu cầu chụp ảnh đấy. Bàn số 5 để chị mang ra cho."

"Vâng ạ!"

Nghe một hầu gái khác dặn dò, Himari vui vẻ đáp lại.

Vì đây là công việc làm thêm đầu tiên nên ban đầu Himari cũng có chút lo lắng, nhưng giờ cô đã quen dần với guồng quay này rồi.

Cô lấy hộp Ginger Ale từ trong tủ lạnh, nhanh thoăn thoắt lấy hai chiếc ly trên kệ xuống và rót nước. Gài một miếng bìa POP hình trái tim tượng trưng cho lá Matatabi lên miệng ly, cắm thêm ống hút hình mèo vào là hoàn thành.

Himari lập tức mang đến chỗ vị khách vừa gọi món.

"Để ngài phải đợi lâu rồi ạ. Đây là 'Ginger Ale Matatabi'... nyan! Trước khi uống, em muốn yểm phép để món nước trở nên ngon hơn, nhưng em cũng muốn Chủ nhân giúp em một tay nữa nyan."

"Hả, ta á?"

"Vâng, đúng vậy nyan. Vì Maron vốn là mèo nên phép thuật còn yếu lắm nyan... Bây giờ Maron sẽ niệm câu thần chú 'Meo meo mi mi, ngon hơn nữa đi nào~', Chủ nhân hãy làm theo ngay sau đó nhé nyan."

Himari vừa nói vừa co hai tay lại làm động tác mèo. Vị khách nam mỉm cười, dù thoáng chút bối rối nhưng vẫn đáp lại: "Được rồi".

"Vậy em bắt đầu đây ạ. 'Meo meo mi mi, ngon hơn nữa đi nào~'"

"Meo... meo meo mi mi, ngon hơn nữa đi nào."

Có vẻ như hôm nay là lần đầu tiên người này đến quán, nên có thể thấy rõ sự ngại ngùng thoáng qua trong nụ cười của anh ta. Việc quan sát phản ứng ngây ngô của những vị khách thế này cũng khiến Himari cảm thấy thích thú.

"Vâng, cảm ơn ngài nhiều ạ! Thế này là món nước đã ngon hơn nhiều rồi... nyan. Chúc ngài thưởng thức ngon miệng nyan!"

Himari di chuyển sang chỗ vị khách khác. Tiếp theo là tiết mục chụp ảnh. Một hầu gái khác cầm máy ảnh polaroid đã đợi sẵn ở đó.

"Để ngài đợi lâu rồi nyan. Cảm ơn ngài vì lần này đã chỉ định Maron nyan."

"Nhờ em nhé, Maron-chan."

Trong thực đơn có gói dịch vụ chụp ảnh cùng hầu gái, và số lượng khách chỉ định Himari ngày càng tăng lên. Thậm chí có những khách hàng ngay từ đầu đã hỏi xem hôm nay có Himari ở quán hay không.

Himari và vị khách nam nọ cùng đưa hai tay lên làm dáng mèo.

"Vậy em chụp đây nyan. Nào, goronyan!"

Cùng với câu khẩu hiệu đặc trưng của quán, đèn flash máy ảnh lóe lên. Tấm ảnh ngay lập tức chạy ra khỏi máy. Himari dùng bút màu viết lời nhắn lên đó.

Người đàn ông nhận lấy tấm ảnh, mỉm cười đáp "Cảm ơn em" rồi đi thanh toán.

"Tạm biệt ngài, hẹn gặp lại nyan!"

Himari tiễn khách bằng một nụ cười tươi, rồi quay trở lại bếp để chuẩn bị phục vụ người tiếp theo.

...Vui thật.

Himari thực tâm cảm thấy mình đã chọn đúng nơi để làm thêm. Ở đây thì bố mẹ cô chắc chắn sẽ không tìm đến, mà tiền lương theo giờ cũng khá khẩm.

Cô đã từng lo lắng không biết phải làm sao nếu sau khi về nhà, bố mẹ vẫn không chấp nhận ước mơ của cô. Nhưng giả sử chuyện đó có xảy ra, cô cũng đã bắt đầu có sự tự tin rằng mình có thể ra ở riêng và tự lập sau khi tốt nghiệp cấp ba.

Sống một mình có vẻ vất vả, nhưng trong quá trình sinh hoạt cùng Komamura-san và Kanon-chan, cô cảm thấy mình có thể xoay xở được.

"A, tiếp theo em chuẩn bị nước cam nhé?"

"Vâng ạ!"

Chỉ thị tiếp theo từ Takatō vang lên. Dù sao đi nữa, hiện tại cô sẽ cố gắng làm việc, và khi về nhà sẽ tiếp tục vẽ tranh để luôn sẵn sàng chờ đợi cơ hội...

Hạ quyết tâm nho nhỏ trong lòng, Himari lại lấy đồ uống từ tủ lạnh ra.

Chuyện "bất thường" xảy ra ngay sau đó.

"Hàaa, xong rồi."

Giờ làm việc hôm nay đã kết thúc, sau khi dọn dẹp quán xong, Himari đang thay đồ trong phòng nghỉ.

"Himari-chan, hôm nay em được chỉ định nhiều ghê nhỉ."

Vừa thay đồ vừa nói chuyện là chị Esoguchi, một nhân viên bán thời gian tự do. Cô ấy 22 tuổi, là diễn viên kịch nói, nghe nói đang trong quá trình tiết kiệm tiền để dọn ra khỏi nhà bố mẹ và tự lập. Có lẽ vì thế mà Himari thấy đồng cảm với cô ấy ở nhiều điểm. Đồng thời, so với khí chất người lớn của cô ấy, Himari cũng cảm thấy hơi tự ti vì mình vẫn còn trẻ con.

"Ehehe. Em biết ơn mọi người lắm ạ."

"Chị cũng phải cố gắng hơn mới được."

Esoguchi vươn vai một cái rồi đóng cửa tủ locker lại.

"Được rồi, chị về trước đây. Vất vả rồi nhé."

"Chị vất vả rồi ạ."

Nhìn theo bóng lưng cô ấy, Himari cũng tự nhủ mình phải về nhanh thôi, tay cô thu dọn đồ đạc nhanh hơn.

"Không biết cơm tối nay là món gì nhỉ."

Nghĩ đến cảnh Kanon đeo tạp dề bên ngoài bộ đồng phục ra đón mình bằng câu "Mừng cậu về nhà", bụng cô bắt đầu réo lên. Dạ dày của Himari đã hoàn toàn bị những món ăn của Kanon thuần hóa mất rồi. Tuy nhiên, cô lơ đãng nghĩ, nếu sau này sống một mình thì bản thân cũng phải học nấu ăn đàng hoàng mới được.

Vừa nghĩ cô vừa bước ra ngoài.

Trời bên ngoài đã tối hẳn. Cô đăng ký lịch làm việc tự do khoảng ba đến bốn ngày một tuần, nhưng gần đây số ngày cô làm ca chiều tối đến đêm nhiều lên. Buổi tối đông khách hơn, lương theo giờ cũng cao hơn ban ngày một chút, nên Himari không có gì phàn nàn cả. Nếu buộc phải nói, thì chắc chỉ là tiếc vì không được ăn tối cùng hai người kia thôi. Bù lại, cô lại càng tận hưởng khoảng thời gian ăn sáng hơn.

"Maron-chan."

Bất ngờ bị gọi bằng biệt danh trong quán, Himari giật mình run bắn cả vai. Khi ngẩng mặt lên, cô thấy người đàn ông có thân hình to béo mà cô đã phục vụ vài giờ trước đang đứng đó.

(Hả...?)

Đầu óc Himari rối bời. Tại sao người này lại ở đây?

"A, ơ kìa...?"

Hay là để quên đồ nhỉ... Himari định bụng giải thích theo hướng vô cùng tích cực, nhưng rồi cô sực nhớ ra. Người này đã rời quán từ mấy tiếng trước rồi, lý do gì mà giờ này vẫn còn lảng vảng?

Chẳng lẽ anh ta đợi đến lúc mình tan làm? Ngay trước cửa ra vào dành cho nhân viên ư? Suốt từ nãy đến giờ sao?

Khoảnh khắc suy nghĩ đó hiện lên, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng cô.

"Maron-chan, em xong việc rồi nhỉ. Vất vả cho em quá."

Himari lúc này không phải là "Maron". Cô cảm thấy phản cảm khi bị gọi bằng biệt danh sau khi đã rời khỏi quán. Nói trắng ra thì "Himari" cũng chẳng phải tên thật, nhưng cảm giác đối với cái tên mình yêu thích và cái tên dùng cho công việc vẫn khác nhau một trời một vực.

"Nhà em ở gần đây không? Trời tối rồi, để anh đưa em về nhé."

Himari cảm thấy sợ hãi trước người đàn ông đang nói cười niềm nở kia. Không lẽ anh ta định bám theo mình về tận nhà?

Cô muốn từ chối. Nhưng nếu từ chối, liệu anh ta có đột ngột thay đổi thái độ không? Nếu bị tấn công bởi cái cơ thể trông còn nặng hơn cả Komamura-san kia thì...

"A, cái đó..."

Phải làm sao đây? Làm thế nào để từ chối một cách êm thấm? Chạy trốn ư? Nhưng nếu anh ta đuổi theo thì sao? Liệu mình có thể luồn qua người anh ta được không?

Làm sao đây. Làm sao bây giờ...

Ngay lúc những giọt nước mắt bắt đầu rơm rớm nơi khóe mi Himari vì sợ hãi và hoảng loạn, thì...

"Ái chà. Cậu có việc gì với hầu gái nhà tôi thế?"

Một giọng nam trầm ấm vang lên, cắt ngang bầu không khí căng thẳng.

Quay đầu lại, cô thấy một người phụ nữ xinh đẹp tuyệt trần mặc chiếc váy bó màu đỏ, đang khoanh tay đứng dựa lưng vào cửa.

"A, Tenchou..."

Himari buột miệng thì thầm.

Đúng vậy. Cô ấy chính là Nakaomi, cửa hàng trưởng của "Gijinka Neko Cafe Mofumofu". Vẻ ngoài hoàn toàn là phụ nữ, tâm hồn cũng rất thiếu nữ, nhưng giới tính trên giấy tờ lại là nam. Giọng nói cũng cực kỳ nam tính – hay còn gọi là "chất giọng nam thần".

"A, không. Việc thì cũng không hẳn..."

Sự xuất hiện bất ngờ của Nakaomi dường như khiến gã đàn ông dao động dữ dội, hắn bỗng trở nên ấp úng. Sự tương phản mãnh liệt giữa ngoại hình và giọng nói này khiến bất kỳ ai lần đầu gặp mặt cũng phải ngỡ ngàng. Chính Himari hồi đi phỏng vấn cũng đã ngạc nhiên đến mức há hốc mồm.

"Phiền cậu hạn chế bắt chuyện với hầu gái sau giờ làm việc được không?"

Ánh mắt nhìn thẳng vào gã đàn ông đang cứng họng kia sắc bén tựa như loài diều hâu săn mồi.

"Nếu sau này cậu còn tái diễn hành động tương tự... thì phía chúng tôi cũng sẽ có biện pháp xử lý thích đáng đấy."

Thêm vào đó là chất giọng đanh thép đầy đe dọa, khiến gã đàn ông sợ mất mật.

"X-Xin lỗi..."

Gã lí nhí một câu yếu ớt rồi ba chân bốn cẳng chạy biến. Khi bóng dáng gã đàn ông đã khuất, Nakaomi thở hắt ra một hơi dài.

"Himari-chan, em không sao chứ?"

Được gọi tên, Himari mới giật mình hoàn hồn.

"V-Vâng. Em không sao ạ... Cảm ơn Tenchou nhiều ạ."

Himari cúi đầu cảm tạ.

"Bảo vệ nhân viên là chuyện đương nhiên mà. Em không cần bận tâm đâu."

"Nhưng mà, sao Tenchou biết hay vậy ạ?"

"Chị chỉ định ra ngoài hút điếu thuốc thôi. Đúng lúc ghê. Mà cái gã lúc nãy, là khách dạo gần đây hay đến đúng không?"

Nakaomi hình như còn kinh doanh cả những cửa hàng khác nữa nên thường xuyên vắng mặt. Vì thế cô ấy ít có cơ hội quan sát khách hàng.

"Vâng, hôm nay anh ta cũng đến. Nghĩ lại thì dạo này em cũng cảm giác như bị nhìn ngó đặc biệt nhiều, nhưng mà... không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này..."

"Ra là vậy. Trước giờ cũng có khách đưa thông tin liên lạc cho hầu gái trong giờ làm việc, nhưng phục kích ở cửa sau thế này thì lần đầu chị gặp đấy. Hừmm, phải có biện pháp gì đó thôi..."

"Em xin lỗi..."

"Đâu phải lỗi của Himari-chan đâu. Em không cần phải xin lỗi."

"Nhưng mà... vị khách đó, liệu có còn đến quán nữa không ạ..."

"Chà, loại đàn ông đó chắc không dám vác mặt đến nữa đâu. Nhìn mắt hắn có vẻ yếu bóng vía lắm."

"............"

Himari cảm thấy hơi lấn cấn. Vị khách đó dạo này thường xuyên ghé quán, nên sự thật là anh ta đã đóng góp không nhỏ vào doanh thu của cửa hàng.

"Không lẽ em đang lo cho doanh thu của quán đấy hả? Trời ạ, đừng có bận tâm chuyện đó. Nghiêm túc quá đi mất! Khách có chi tiền mạnh tay đến mấy mà mang lại rắc rối thì thà đừng đến còn hơn. Thế thì các hầu gái khác cũng đỡ bị vạ lây. Thay vào đó, giờ em chỉ cần kiếm thêm nhiều fan cho mình là được mà."

Nghe Nakaomi nói bằng giọng điệu tươi sáng kèm theo cái nháy mắt, cuối cùng Himari cũng bật cười. Đúng rồi. Chỉ cần sau này thu hút thêm nhiều vị khách lương thiện, không gây rắc rối trở thành fan là được. Không nên ủ rũ nữa, phải cố gắng lại từ đầu thôi. Himari quyết tâm lại một lần nữa.

Đúng lúc đó, Takatō bước ra từ cửa dành cho nhân viên.

"Ủa? Tenchou với Komamura-san...? Hai người làm gì ở chỗ này thế?"

"Ồ, Takatō-kun, đúng lúc lắm."

"Hả?"

Takatō chỉ biết tròn mắt ngạc nhiên. Nhưng Nakaomi chẳng màng đến phản ứng đó, quay sang hỏi Himari.

"Himari-chan về bằng tàu điện nhỉ?"

"V-Vâng."

"Được. Thanh niên Takatō kia. Hãy hộ tống Himari-chan ra đến nhà ga nhé."

"Hả!? Khoan đã, nhưng nhân viên nam đi về cùng hầu gái là bị cấm mà..."

"Hôm nay là lệnh của Tenchou nên DUYỆT! Himari-chan, giải thích cho Takatō-kun giúp chị nhé. Giờ chị phải vào sắp xếp lịch làm việc cái đã."

Nakaomi vừa vẫy tay vừa đi vào trong cánh cửa. Ban nãy cô ấy bảo định ra hút thuốc... nhưng rốt cuộc lại chẳng hút điếu nào.

Himari trăn trở liệu thế có ổn không, nhưng giờ cô phải giải thích cho Takatō, người vừa bị lôi vào chuyện này một cách đột ngột. Cô quay sang nhìn anh.

"À ừm... tuy không hiểu lắm nhưng chúng ta đi thôi, Komamura-san."

"Vâng, nhờ anh ạ. Vừa đi em sẽ vừa giải thích..."

Himari bắt đầu rảo bước song song cùng với một Takatō rõ ràng đang rất bối rối.

※ ※ ※

Đêm hôm đó, sách giáo khoa, sách bài tập và vở ghi chép của Kanon đang nằm la liệt trên bàn phòng khách. Nhắc mới nhớ, trước giờ tôi chưa từng thấy Kanon học bài ở nhà bao giờ.

"Hiếm khi thấy em học hành đàng hoàng nhỉ."

"Sắp đến đợt kiểm tra rồi mà..."

Giọng trả lời nghe thật yếu ớt.

"Kiểm tra vào thời điểm này là thi cuối kỳ à? Ủa? Nhưng tháng trước đâu thấy em thi cử gì đâu."

"Tại tháng trước không có bài kiểm tra nào cả. Trường em không theo chế độ ba học kỳ mà là hai học kỳ. Thế nên lần này mới là bài kiểm tra giữa kỳ đầu tiên trong năm nay."

"Hể... ra là vậy."

Cả hồi cấp hai lẫn cấp ba tôi đều học theo chế độ ba học kỳ nên cứ nghĩ đó là lẽ thường, lần đầu tiên tôi mới biết có trường áp dụng chế độ hai học kỳ.

"Thế nghĩa là một năm thi bốn lần à?"

"Đúng! Về khoản đó thì nhàn hơn trường ba học kỳ một chút. Nhưng mà, em vẫn ghét thi cử lắm..."

"Thôi, cố lên."

"Uiiii..."

Kanon trả lời với vẻ chán nản rồi lại dán mắt vào cuốn sách bài tập.

Himari ngồi trước máy tính lén nhìn cảnh đó. Trông em ấy có vẻ hơi bồn chồn, có lẽ là do nhớ đến trường học của mình chăng.

Mà nhắc mới nhớ, không biết chuyện trường lớp của Himari thế nào rồi. Tôi cũng tò mò muốn hỏi, nhưng lại kìm lại vì nghĩ rằng soi mói những chuyện người ta không tự nói ra là không tốt.

"Ư... đúng là chịu thôi... chẳng hiểu gì cả... đầu sắp nổ tung rồi..."

Kanon gục xuống bàn than thở. Cằm vẫn đặt trên sách bài tập, con bé chỉ liếc mắt nhìn về phía tôi.

"Nè. Hồi Kazu-nii học cấp ba, anh giỏi môn gì nhất?"

"Toán."

"Oa. Đúng là 'trông mặt bắt hình dong' nhỉ."

"Xin lỗi nhé vì cái giao diện y như đúc ấy."

Trông mặt tôi giống người thích Toán đến thế cơ à? Bản thân tôi cũng chẳng rõ nữa. Đúng là chưa từng có ai bảo tôi "Anh trông có vẻ giỏi Văn nhỉ" cả...

"Không, không phải ý xấu đâu. Em đang làm Toán, anh chỉ cho em được không?"

"Nếu nằm trong phạm vi anh hiểu."

Tôi cũng hơi thắc mắc không biết nội dung học của học sinh cấp ba bây giờ có giống hồi tôi học không, nhưng cứ xem thử đã.

"Chỗ này nếu dùng công thức này thì..."

"A, em hiểu rồi! Thank you Kazu-nii."

Tôi chỉ vào sách giáo khoa, khuôn mặt Kanon bừng sáng rồi bắt tay vào giải bài. Lúc đầu tôi còn lo không biết mình có dạy được không, nhưng đọc lướt qua sách là hiểu ngay nên cũng may. Cơ mà, cũng lâu lắm rồi mới nhìn thấy sách giáo khoa. Hoài niệm ghê.

............Cấp ba à.

Ký ức xưa cũ bất chợt ùa về trong tâm trí, là một cảnh tượng trong giờ học bình thường nào đó. Cái thời chán ngắt chỉ chăm chăm nhìn vào kim đồng hồ ấy, tôi đâu ngờ rằng đó là khoảng thời gian quý giá một đi không trở lại.

Kể từ khi từ bỏ giấc mơ, tôi thực sự cảm thấy mình chỉ đang đối phó cho qua những giờ học nhàm chán mà thôi. Nếu tìm được một thứ gì khác để đam mê, liệu tôi có thể trở thành một "thứ gì đó đặc biệt" khác không nhỉ?

Có lẽ tiếng kim giây tích tắc vang vọng giữa căn phòng tĩnh lặng chính là nguyên nhân khiến tôi suy nghĩ vẩn vơ như thế.

Đêm hôm sau, Kanon vẫn tiếp tục vùi đầu vào ôn thi. Nhưng khi tôi tắm xong đi ra (hôm nay tôi là người tắm cuối cùng), Kanon đã gục xuống bàn, thở đều đều.

"Ngủ quên rồi à."

Tôi lẩm bẩm, Himari đưa ngón trỏ lên miệng ra hiệu "Suỵt". Rồi cô bé nhẹ nhàng đắp chiếc chăn mỏng lên vai Kanon. Bình thường Kanon ra dáng người mẹ hơn, nhưng giờ thì ấn tượng hoàn toàn ngược lại.

"Trường của Kanon-chan hình như cũng đang chuẩn bị cho lễ hội văn hóa nên bận rộn lắm ạ. Vì thế dạo này Kanon-chan có vẻ hơi mệt."

Nhắc mới nhớ, em ấy có nói cuối tháng này có lễ hội văn hóa. Đúng là nếu trùng với đợt thi cử thì vừa chuẩn bị vừa học hành chắc vất vả lắm. Tôi cảm thấy hơi thương con bé.

Himari chăm chú nhìn gương mặt ngủ của Kanon một lúc. Gương mặt ấy trông buồn man mác lạ thường.

"Himari này..."

Định nói gì đó nhưng tôi lại ngập ngừng. Không biết có nên hỏi không đây.

"Dạ?"

Himari nghiêng đầu thắc mắc. Dừng lại ở đây thì ngược lại càng khiến người ta tò mò hơn... Tôi quyết định mở lời.

"Ở trường có vui không?"

Himari nở một nụ cười khó xử. Cô bé hé môi định nói gì đó rồi lại khép lại, lặp đi lặp lại nhưng không thốt nên lời. Tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng chờ đợi. Chỉ có tiếng thở nhẹ của Kanon vang lên trong phòng một lúc lâu.

"Thú thật thì, em không biết ạ. Dù cũng không phải là ghét..."

Cô bé thì thầm bằng giọng nói nhỏ như sắp tan biến.

"Em cũng có nói chuyện qua lại với các bạn cùng lớp, nhưng không có ai là bạn bè thân thiết đặc biệt cả. Với lại, bố mẹ bắt em tan học là phải về nhà ngay. Nên chuyện sinh hoạt câu lạc bộ hay đi chơi với bạn bè sau giờ học, em không có..."

Tôi cũng lờ mờ đoán được là như vậy. Nếu có bạn bè thân thiết, chắc hẳn cô bé đã bàn bạc với họ trước khi bỏ nhà đi. Nhưng Himari không có người bạn nào có thể dựa dẫm như thế. Chắc hẳn khoảng thời gian ngồi vẽ tranh ở nhà là lúc trái tim Himari cảm thấy trọn vẹn nhất. Vậy mà, điều đó cũng bị bố mẹ tước đoạt mất.

Tôi bất giác ngước mắt nhìn trần nhà.

Hôm trước Himari nói khi nào để dành đủ tiền sẽ về nhà một lần để đối mặt với bố mẹ. Mong là mọi chuyện sẽ suôn sẻ.

Ọt ọt ọt...

Một âm thanh kỳ quặc bất ngờ chen ngang khiến tôi và Himari tròn mắt ngạc nhiên. Nguồn phát ra âm thanh là từ phía Kanon.

Đôi mắt lấp ló sau khe hở cánh tay của Kanon đã mở ra từ lúc nào. Và trông con bé có vẻ cực kỳ xấu hổ.

"X-Xin lỗi..."

"Kanon, em dậy rồi à."

"Ừm..."

"Kanon-chan, tớ làm cậu thức giấc hả? Xin lỗi nhé..."

"Không đâu. Không phải tại Himari đâu... Tớ đói bụng thôi..."

Cũng dễ hiểu thôi, ăn tối xong rồi thức đến giờ này thì bụng đói là chuyện thường.

"Vậy để tớ đi làm đồ ăn đêm cho Kanon-chan có sức học tiếp nhé."

Himari nắm chặt hai tay, có vẻ rất hăng hái.

"Khoan, có ổn không đấy?"

"Có gói gia vị làm món cơm chan trà (Ochazuke) sẵn rồi, chỉ cần đun nước sôi thôi ạ. Thế nên Kanon-chan đợi tớ chút nhé."

Nói rồi Himari lao ngay vào bếp.

"Có ổn không thế...?"

"Đến Himari cũng biết đun nước sôi mà. Kazu-nii lo xa quá."

"Không, ý anh là ăn vào giờ này, Kanon có ổn không ấy? Anh định nói thế cơ..."

Tôi lược bỏ đoạn "về mặt cân nặng", nhưng có vẻ ý đồ đã được truyền tải. Mắt Kanon hơi đảo đi một chút.

"À ừm... Thì Ochazuke cũng như nước nóng thôi mà. Nước nóng. Tức là không calo. Nên hoàn toàn không vấn đề gì."

"............"

Kanon thốt ra một lý thuyết không tưởng. Kiểu này khéo tí nữa con bé lại bảo "Đồ nước thì toàn là nước nóng cả mà" cho xem. Mà thôi, nếu ăn vào mà có sức học bài thì cũng tốt.

"Á!? Nóng!? Hơi nước nóng quá!"

Đúng lúc đó, tiếng hét vụng về của Himari vọng ra từ bếp. Tôi và Kanon bất giác nhìn nhau cười khổ.

~*~

Vài ngày sau đó.

"Kazu-nii, trả bài kiểm tra rồi nè! Lần này em không bị điểm kém môn nào luôn! Môn Toán còn đạt điểm cao nhất từ trước đến giờ nữa!"

Kanon cười tươi báo cáo rằng công sức học tập đã được đền đáp. Thấy công mình chỉ dạy có kết quả đúng là vui thật. Tôi chưa từng làm gia sư bao giờ, nhưng giờ đây tôi đã được nếm trải cảm giác đó.

Buổi sáng.

Thói quen hàng ngày của tôi là vừa ngủ dậy liền bật tivi, chuyển sang kênh tin tức buổi sáng. Đây cũng là thói quen từ trước khi hai đứa nhóc đến nhà tôi. Mục đích chính là xem dự báo thời tiết, nhưng đồng hồ hiển thị ở góc màn hình cũng giúp tôi giữ nhịp sinh hoạt buổi sáng. So với việc nhìn đồng hồ treo tường, chẳng hiểu sao nhìn đồng hồ trên tivi lại dễ cảm nhận thời gian hơn.

Như thường lệ, sau khi ăn sáng xong, tôi vừa thay quần áo vừa xem tivi thì chương trình chuyển từ tin tức giải trí sang bản tin thời sự.

『Cảnh sát đồn XX hôm nay 13 tây đã công bố việc bắt giữ và chuyển hồ sơ một người đàn ông (57 tuổi) sống trong quận vì nghi ngờ vi phạm điều lệ phòng chống quấy rối, với hành vi sàm sỡ trên tàu điện.』

"Hửm...?"

Tôi bất giác phản ứng với từ "sàm sỡ". Và hình ảnh hiện lên trên màn hình chính là nhà ga nơi tôi lần đầu tiên bắt chuyện với Himari.

Himari dường như cũng nhận ra điều đó, ánh mắt em chạm mắt tôi.

『Nghi phạm bị cáo buộc đã có hành vi sàm sỡ phần thân dưới của một nữ sinh cao trung đứng quay lưng lại trên tàu điện đang chạy vào khoảng 10 giờ sáng ngày mùng 10. Theo đồn cảnh sát, nhân viên cảnh sát đường sắt mặc thường phục đang đi tuần tra đã phát hiện một người đàn ông có hành vi khả nghi, liên tục nhìn ngó xung quanh tại ga XX. Nhiều nhân viên đã đứng xung quanh tiếp tục theo dõi, xác nhận hành vi sàm sỡ nữ sinh cao trung và bắt giữ quả tang tại trận. Người đàn ông đã thừa nhận hành vi phạm tội.』

Đến đó thì hình ảnh chuyển sang bản tin tiếp theo. Không lẽ kẻ bị bắt chính là gã đàn ông đã sàm sỡ Himari? Vẫn là nhà ga đó, độ tuổi nhìn qua cũng có vẻ sàn sàn như vậy. Nếu đúng là thế thì đây là tin mừng.

"Mấy lão già biến thái đó rốt cuộc nghĩ cái quái gì trong đầu thế không biết? Thật sự tởm lợm, biến khỏi thế giới này giùm cái."

Kanon vừa uống nước cam ép 100% nguyên chất vừa càu nhàu.

"Ừm, đúng thế thật. Nhưng mà bắt được rồi thì tốt quá..."

Himari cũng lí nhí. Không biết có phải là lão già kia không, nhưng sự thật là số phụ nữ phải chịu cảnh khó chịu đã giảm đi được một người. Lúc đó, việc để lão già kia chạy thoát vẫn luôn lấn cấn trong một góc tâm trí tôi.

Tôi liếc nhìn khuôn mặt Himari lần nữa, cảm giác như biểu cảm của em ấy đã tươi tỉnh hơn đôi chút.

~*~

Khi tôi đi làm về, Himari đang đứng trong bếp với khí thế hừng hực, trên người đeo chiếc tạp dề của Kanon.

"A, mừng anh về, Komamura-san."

"Anh về rồi đây. ...Sao thế, ăn mặc kiểu gì vậy?"

Khi tôi chỉ vào chiếc tạp dề, Himari chống tay lên hông, ưỡn ngực đầy tự hào.

"Hôm nay em sẽ nấu bữa tối ạ!"

Em ấy tuyên bố đầy tự tin.

"Himari á?"

Tôi nhìn sang Kanon đang đứng bên cạnh xem có phải ý là Himari sẽ phụ giúp không, nhưng cô bé đang tỏa ra luồng hào quang bất an không thể che giấu.

"Himari bảo hôm nay muốn tự làm một mình đấy ạ."

Nghe lời Kanon, tôi bất giác tròn mắt.

"Hả. Có ổn không đấy?"

"Ổn mà ạ! Ở chỗ làm thêm em cũng quan sát và học hỏi nhiều rồi!"

Cái đoạn "quan sát và học hỏi" nghe lấn cấn thật. Tức là em ấy vẫn chưa thực sự nấu bao giờ chứ gì...

"Trước giờ em đã gây nhiều phiền phức cho Komamura-san và Kanon-chan rồi... Em muốn trả ơn mọi người dù chỉ một chút. Với lại..."

"Với lại?"

"A, không có gì... Cá nhân em cảm thấy an tâm hơn chút, hay nói đúng hơn là đã có thể khép lại chuyện cũ..."

Giọng em ấy nhỏ dần và lí nhí trong miệng. Kanon chỉ biết nghiêng đầu thắc mắc, nhưng tôi thì lờ mờ đoán ra.

Chắc là chuyện bản tin bắt giữ kẻ sàm sỡ sáng nay. Tuy không có bằng chứng chắc chắn gã bị bắt là kẻ đã sàm sỡ Himari, nhưng tôi vẫn có cảm giác đúng là hắn. Chỉ là linh cảm thôi.

Thế mới thấy, làm việc xấu thì quả nhiên sẽ bị quả báo, tôi lại thấm thía điều đó. Nhưng ngẫm lại thì việc tôi đang làm cũng là "việc xấu" nhỉ. Đúng là về mặt pháp luật thì tôi biết thừa mình đang làm sai... Mà vốn dĩ, nhờ lão già sàm sỡ đó mà tôi mới gặp được Himari.

...Thôi, giờ không phải lúc nghĩ chuyện đó.

"T-Tóm lại là ổn mà ạ! Em thực sự nhớ kỹ cách làm rồi!"

"Em đã nói đến thế thì hôm nay để Himari chiêu đãi cơm tối vậy."

"Vâng! Em sẽ cố gắng!"

Himari trả lời đầy sảng khoái, như thể muốn nói chỉ cần có tinh thần là đủ. Nhưng Kanon vẫn có vẻ lo lắng.

"Thật sự ổn chứ? Cẩn thận kẻo bỏng nhé? Có gì thì em giúp ngay nhé?"

Có vẻ em ấy lo Himari bị thương hơn là lo về chất lượng món ăn. Em là mẹ con bé đấy hả?

"Vậy nên, Komamura-san cứ đi tắm trước đi ạ."

"Anh biết rồi..."

Bị nói với nụ cười rạng rỡ thế kia thì chỉ còn nước nghe theo thôi. Theo lời Himari, tôi ngoan ngoãn đi vào phòng tắm.

Phòng tắm nằm ngay cạnh bếp. Có lẽ vì thế mà khi đang ngâm mình trong bồn tắm, tôi nghe thấy những tiếng hét ngắn "Oa!?", "Nóng quá!?" ngắt quãng của Himari.

...Thật sự ổn không đấy?

Giờ tôi lại thấy lo rồi. Có biến thì nhờ em cả đấy Kanon...

Bước ra khỏi phòng tắm với tâm trạng chẳng hề thư thái chút nào, tôi thấy trên bàn đã bày sẵn ba suất mì Ý thịt băm. Có cả phô mai bột nữa. Mùi thơm cũng khá hấp dẫn.

Có thể hơi thất lễ, nhưng vì tôi đã tưởng tượng đến những món ăn trong tình trạng thê thảm, nên việc thấy chúng trông đẹp mắt khiến tôi thở phào nhẹ nhõm trước tiên.

"Ồ. Trông ngon đấy chứ!"

Tôi thành thật bày tỏ sự thán phục, nhưng không thấy Himari trả lời. Nhìn sang phía em ấy, chẳng hiểu sao người em ấy đang run bần bật.

"Himari...?"

"X-Xong rồi... Em cũng làm được rồi... Bõ công cố gắng nhìn trộm..."

Em ấy lẩm bẩm nhỏ, vẻ mặt đầy xúc động. Tự mình cảm động với chính mình đấy à, cái này là...

"Ehehe. Komamura-san, em đã cố gắng lắm đó! Em tự làm một mình được rồi này!"

"Ừ-Ừ, đúng thế thật."

"Dù thao tác trông nguy hiểm lắm..."

Kanon cười khổ, phía sau bồn rửa bát đĩa xoong nồi chất đống lộn xộn. Có thể thấy em ấy đã phải vật lộn ghê lắm.

Đây chính là lý do khiến tôi thấy nấu ăn phiền phức. Nấu xong đâu đã hết. Còn cả khâu dọn dẹp đi kèm nữa... Thế nên tôi thực sự biết ơn Kanon vì đã đảm nhận một nửa công việc đó.

"Tiện thể, Kanon có giúp không đấy?"

"Không nha. Himari cứ nằng nặc đòi làm một mình mà."

Nghe tiếng hét của Himari trong phòng tắm tôi cũng nghi nghi rồi, nhưng có vẻ Himari đã tự mình làm đến cùng. Thế này thì muốn cảm động cũng phải thôi.

Được rồi. Đã mất công em ấy nấu, phải ăn nhanh thôi. Chúng tôi ngồi vào bàn, nhanh chóng chắp tay và cầm nĩa lên.

"Mời cả nhà ăn cơm!"

Himari nín thở dõi theo tôi và Kanon đưa mì lên miệng. Tôi hồi hộp ăn thử một miếng.

Ừm, món này là...

Sốt thịt băm được nêm nếm đậm đà, rất ngon. Sợi mì có vẻ hơi nát một chút do luộc quá kỹ, nhưng vị đậm đà tuyệt diệu của sốt thịt băm đã trung hòa điểm trừ nhỏ đó, nên hầu như không đáng bận tâm. Rắc thêm phô mai bột vào giúp tăng thêm độ ngậy, độ ngon lại càng tăng lên gấp bội. Lần đầu tiên nấu mà làm được thế này thì chẳng phải điểm rất cao sao.

"Ngon lắm."

"Ừm, ngon lắm đó Himari!"

"Hau, may quá..."

Khi tôi và Kanon đưa ra cảm nhận chân thành, Himari cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm và nở nụ cười.

"Em vui lắm, cứ như hương vị của quán được khen vậy."

Thú thật thì, hương vị này có thể giữ chân khách hàng quay lại mà chẳng cần đến hầu gái. Kiểu "hương vị ăn mãi không chán" thế này là một yếu tố quan trọng.

"Lúc đun nước sôi cậu cứ lóng nga lóng ngóng làm tớ thót cả tim, thế mà làm được hẳn hoi rồi... Himari trưởng thành rồi nhỉ..."

Chẳng hiểu sao Kanon lại vô cùng xúc động. Em là mẹ nó hả?

Vậy là bữa tối đầu tiên Himari tự tay nấu một mình đã kết thúc thành công tốt đẹp.

Chỉ xin bổ sung thêm là, việc dọn dẹp bãi chiến trường trong bồn rửa bát kia có hơi vất vả một chút.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!