1LDK, Soshite 2 JK.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyến du lịch một mình cùng cô em gái bằng tuổi

(Đang ra)

Chuyến du lịch một mình cùng cô em gái bằng tuổi

Mitsuki Midori

Một câu chuyện ấm áp về chuyến du hành của hai người bắt đầu!

6 129

Sống Sót Với Nghề Xem Bói Trong Giới Võ Lâm

(Đang ra)

Sống Sót Với Nghề Xem Bói Trong Giới Võ Lâm

에스필아

Thầy bói không thể nhìn thấy tương lai của chính mình.

9 12

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

84 448

Shachiku Kensei, Haishinsha ni Naru: Black Guild Kaishain, Ukkari Kaisha-you Kaisen de S-kyuu Monster o Aite ni Musou Suru Tokoro o Zenkoku Haishin Shiteshimau

(Đang ra)

Shachiku Kensei, Haishinsha ni Naru: Black Guild Kaishain, Ukkari Kaisha-you Kaisen de S-kyuu Monster o Aite ni Musou Suru Tokoro o Zenkoku Haishin Shiteshimau

Kumano Genkotsu

“Kiếm việc làm là nấm mồ của cuộc đời…” Tanaka Makoto, một nhân viên văn phòng thuộc một bang hội đen, thở dài khi hôm nay anh lại nhận nhiệm vụ chinh phục hầm ngục. Một ngày nọ, anh mắc lỗi trong cài

10 8

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

237 1509

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

10 2

Tập 02 Thứ Tình Cảm Này, Chẳng Thể Nào Giấu Kín - Chương 10 Lời tỏ tình và Tôi

Chương 10 Lời tỏ tình và Tôi

※ ※ ※

Tan học, phiên trực nhật cũng đã xong, Kanon chống cằm lơ đễnh nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trong giờ sinh hoạt chủ nhiệm hôm nay, mọi người vẫn tiếp tục chuẩn bị cho lễ hội văn hóa, nhưng đến nước này lại nảy nòi ra chuyện: "Muốn thêm một món gì đó vào thực đơn quá nhỉ."

Đúng là đồ uống thì phong phú thật, nhưng đồ ăn mà chỉ có mỗi bánh chiffon thì hơi buồn tẻ. Kanon cũng nghĩ vậy.

Thế nhưng, biết phục vụ món gì khác đây?

Đám con trai nhao nhao đề xuất "Cà ri", nhưng vì các lớp khác đã đăng ký bán ở gian hàng ngoài trời rồi nên ý kiến đó lập tức bị bác bỏ.

Nhắc đến đồ ăn ở tiệm trà bánh thì đúng là phải có parfait rồi, nhưng nghĩ đến công sức chế biến và chi phí thì Kanon thấy hoàn toàn bất khả thi.

Rốt cuộc, các phương án vẫn chưa đâu vào đâu và tạm thời bị gác lại.

Đột nhiên, từ khóa "Maid Cafe" – nơi làm thêm của Himari – hiện lên trong tâm trí Kanon.

(Biết đâu mình sẽ tìm được gợi ý gì đó... Nếu rủ anh Kazu thì anh ấy có đi cùng mình không nhỉ?)

Đã gọi là "Cafe" thì chắc thực đơn cũng chẳng khác mấy so với quán cà phê bình thường.

Nghĩ đến đó, cô bỗng thấy nôn nao trong lòng.

Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy hào hứng với lễ hội văn hóa đến thế. Nhưng kỳ lạ thay, cô không hề ghét bản thân mình lúc này.

(Hôm nay khoan hãy về nhà vội, thử ghé qua công ty anh Kazu để bàn bạc xem sao...)

Cô từng nghe qua địa chỉ công ty của Kazuki, nên chắc chỉ cần xem bản đồ trên điện thoại là đi được thôi.

Thay vì đợi Kazuki ở ga, cô bỗng thấy thôi thúc muốn đến tận công ty anh một chuyến.

Một chút tinh nghịch nảy ra khi tưởng tượng xem Kazuki sẽ làm vẻ mặt thế nào nếu thấy Kanon đứng lù lù trước cửa công ty. Và hơn hết, khi nhận ra mong muốn "được ở riêng bên Kazuki lâu hơn một chút" của chính mình... Kanon chợt thấy xấu hổ, úp mặt cái bộp xuống chiếc cặp sách trên bàn.

(Ư, không được không được. Phải bình tĩnh lại. Dù sao thì trước tiên cũng phải tra cách đi đến công ty anh Kazu đã.)

Kanon lấy điện thoại từ trong cặp ra với đôi má vẫn còn ửng đỏ.

Thế nhưng, trước khi mở ứng dụng bản đồ, theo thói quen, cô lại mở mạng xã hội lên trước.

"......!?"

Nhìn chằm chằm vào "màn hình đó", Kanon chết lặng như tượng đá một hồi lâu.

※ ※ ※

Hôm nay tôi tan sở đúng giờ. Vừa bước ra khỏi công ty, xuôi theo dòng người, tôi đã thấy Yuuri đang đứng đợi bên ngoài.

Cảnh tượng này đã diễn ra vài lần nên giờ tôi cũng hoàn toàn quen rồi.

Tuy nhiên, tôi vẫn không muốn Isobe hay những người khác ở phòng kế toán nhìn thấy lắm. Dễ bị hiểu lầm là bạn gái thì phiền phức.

Gác chuyện đó sang một bên, chắc cô ấy lại mang đồ ăn đến cho hai đứa nhỏ. Việc này quả thực giúp tôi đỡ đi bao nhiêu.

"Kazuki-kun. Vất vả cho cậu rồi nha."

Đúng như dự đoán, trên tay Yuuri là một chiếc túi giấy trông rất sành điệu.

Nhưng mà, tôi cảm thấy Yuuri hôm nay có gì đó khang khác.

"Hôm nay tớ mua bánh muffin nè. Mùi thơm quá chừng nên tớ bị dụ luôn á."

Giọng nói kéo dài hơn mọi khi. Đôi má ửng hồng hơn mọi khi. Và nụ cười thì mềm nhũn ra, khác hẳn bình thường.

Thế này chẳng lẽ là...

"Yuuri... chẳng lẽ cậu đang... say đấy hả?"

"A, cậu nhận ra hả? Đúng rùi đó. Thật ra là, tớ mới nhận được mail báo đậu vòng phỏng vấn đầu tiên đợt trước nè. Kể cho cửa hàng trưởng nghe xong, hết giờ làm ông ấy khao tớ rượu vang của ổng luôn. He he. Vẫn còn vòng hai mà cửa hàng trưởng cầm đèn chạy trước ô tô ghê ha. Thế này mà lần tới tớ trượt thì không chỉ hơi buồn mà là quá buồn luôn á."

Ra là say vì chuyện đó.

Yuuri hiện đang làm thêm ở quán cà phê, nhưng song song đó cô ấy cũng đang tìm việc làm chính thức. Hình như cô ấy bắt đầu tìm việc ngay sau khi công ty cũ phá sản, nhưng mãi vẫn chưa tìm được chỗ nào ưng ý.

Thế nên, vì tâm lý hơi nản cộng với việc muốn có tiền ngay dù ít cũng được, cô ấy mới bắt đầu làm thêm ở quán cà phê hiện tại.

"Mong là lần tới cũng suôn sẻ."

"Ừm, cảm ơn cậu nha. Mục tiêu là có việc làm!"

Yuuri lại trả lời với nụ cười mềm nhũn.

Say xỉn khi trời còn sáng trông cũng vui đấy chứ. Từ ngày hai đứa nhóc đến ở cùng, tôi cũng hạn chế uống rượu ban ngày, nên thấy có chút ghen tị.

Chẳng ai bảo ai, chúng tôi cùng rảo bước về phía nhà ga. Vừa đi, tôi vừa nhận ra Yuuri cứ nhìn chằm chằm vào mặt tôi.

"Gì, gì vậy?"

"Kazuki-kun này, quả nhiên là cậu thay đổi rồi ha."

"Thay đổi...?"

"Ừm. Từ khi bắt đầu sống chung với bé Kanon và bé Himari ấy."

Cô ấy nheo mắt nói một cách đầy lộ liễu.

"Vậ... vậy sao?"

"Vậy đó. Cảm giác quần áo đầu tóc cậu chỉn chu hơn trước nè, với lại..."

"Với lại?"

"Hầu như cậu chẳng còn ghé quán nữa..."

Yuuri cúi xuống, vẻ mặt thoáng chút u buồn. Chẳng hiểu sao một cái gai mang tên tội lỗi lại nảy sinh, châm chích vào ngực tôi.

"Trước tớ cũng nói rồi mà, là do tớ phải tiết kiệm nên..."

"Ừm, tớ biết. Tớ biết mà. Nhưng mà vẫn thấy buồn..."

"Hả......"

Tôi bối rối.

Vừa cảm thấy vui vẻ một cách thành thật, vừa thấy ngượng ngùng, lại vừa thấy có chút áy náy.

Mà phải công nhận, Yuuri lúc say thành thật ghê... À không, nói vậy không có nghĩa là bình thường cô ấy không thành thật.

Nhắc mới nhớ, tôi chưa từng đi nhậu với Yuuri bao giờ.

Tôi vừa nghĩ vậy vừa nhìn sườn mặt của Yuuri, người đang phồng má dỗi hờn đôi chút.

Vừa rẽ qua một con hẻm, đột nhiên Yuuri đứng lại.

"Yuuri?"

Tôi đi được vài bước nhưng Yuuri vẫn ngoái nhìn lại phía sau, không nhúc nhích.

"Sao tự nhiên đứng lại thế?"

"A, xin lỗi. Tại tớ thấy con mèo chạy qua nên nhìn theo ấy mà."

Yuuri cười nói rồi chạy bước nhỏ đuổi theo tôi. Tôi nhìn theo hướng Yuuri vừa nhìn, nhưng chẳng thấy bóng dáng con mèo nào cả.

Mèo hoang à? Mà thôi, cái cảm giác vô thức nhìn theo đó tôi cũng hiểu.

Tiếp tục đi bộ, tôi nghe thấy tiếng trẻ con nô đùa. Tòa nhà công ty nằm dọc theo con đường hơi lùi vào trong so với đại lộ nên cũng có khá nhiều chung cư san sát nhau. Tại một công viên nhỏ nằm trong khuôn viên của một tòa chung cư, mấy bé trai tầm tuổi tiểu học đang chạy nhảy.

Trong số đó, mắt tôi bất chợt bị thu hút bởi hai đứa trẻ. Hai đứa nhỏ đang mặc võ phục màu trắng.

"Kia là Judo nhỉ? Hay là Karate ta?"

Nhận ra điều đó, Yuuri khẽ thốt lên.

"Chỉ nhìn võ phục thôi thì không biết được."

Một đứa đai trắng, đứa kia đai vàng.

Hai đứa mới bắt đầu tập chưa được bao lâu, tôi chỉ biết được có thế. Chắc là đang chơi đùa trên đường đi tập về.

Nhớ lại hồi tiểu học từng bị mẹ mắng: "Mặc võ phục mà đi chơi là bẩn hết, không được đâu đấy!", khóe miệng tôi nhếch lên. Hai đứa trẻ kia chắc chắn giờ đây đang tràn đầy quyết tâm và hăng say luyện tập lắm.

"Mong là mấy đứa sẽ cố gắng."

Khoảnh khắc tôi lẩm bẩm nhỏ, một nỗi đau nhói lên trong lồng ngực.

"Vì tớ thì hỏng rồi."

"Kazuki-kun..."

Tôi lỡ lời tự giễu bản thân.

Thứ cảm xúc cứ dồn nén trong lòng bấy lâu nay, có lẽ đây là lần đầu tiên tôi thốt ra thành lời.

Đúng vậy, tôi là kẻ thất bại.

Đã khổ luyện rất nhiều, đã tập tành, đã chịu đựng, đã hy vọng.

Thế nhưng tôi vẫn không thể trở thành một người đặc biệt. Tôi đã nhận ra rằng mình vốn là kẻ "bất tài".

Đáng lẽ ra thông qua võ đạo, tinh thần cũng phải được rèn giũa. Tôi thậm chí còn hỏng cả cái đó. Tôi đã gục ngã quá dễ dàng.

Hơn nữa, nếu thực sự yêu thích Judo, thì dù biết giới hạn của bản thân, lẽ ra tôi vẫn phải tiếp tục.

Một lúc lâu, chỉ có tiếng bước chân của hai người vang vọng trên mặt đường nhựa. Tôi hối hận vì đã nói ra những lời đó. Bởi vì tôi cảm nhận được sự bối rối của Yuuri, cô ấy không biết phải phản ứng thế nào.

"Xin lỗi. Chuyện xưa cũ rồi ấy mà."

"...Tớ biết mà."

Đột nhiên Yuuri đứng lại.

"Hả?"

Bị nói một câu khó hiểu, theo phản xạ tôi tròn mắt ngạc nhiên.

"Cái gì..."

"Chuyện Kazuki-kun đã cố gắng đến thế nào, đã nghiêm túc ra sao, tớ biết hết mà."

Gương mặt Yuuri khi nhìn vào mắt tôi khác hẳn vẻ mềm nhũn lúc nãy, vô cùng nghiêm túc và...

Chẳng hiểu sao, bị cô ấy nhìn như thế khiến ngực tôi hơi thắt lại.

Tôi nhớ lại hình ảnh mỗi khi đi tập, vừa bước ra khỏi cửa là bắt gặp ánh mắt của Yuuri đang chơi bên ngoài. Và cả dáng vẻ vẫy tay nói "Cậu đi nhé" để tiễn tôi đi. Thêm vào đó, những khi có giải đấu, cô ấy cùng anh trai còn cất công đến xem nữa.

"Vì tớ vẫn luôn... dõi theo cậu mà..."

Ngay sau câu nói đó, một dòng nước mắt lăn dài trên má Yuuri.

Tôi luống cuống.

Tôi không hiểu tại sao lúc này Yuuri lại khóc. Yuuri là kiểu người say vào là khóc sao? Dù là vậy thì nguyên nhân là gì?

"Ơ kìa, Yuuri...?"

Vừa lấy ngón tay quệt nước mắt, Yuuri vừa tiếp lời.

"Kazuki-kun không phải là kẻ thất bại đâu. Đừng nói là cậu hỏng rồi! Nếu Kazuki-kun mà hỏng, thì tớ còn tệ hại hơn nhiều..."

Tôi càng lúc càng không hiểu.

Tôi không thể hiểu lời cô ấy nói. Khác với những con số, chuyện này chẳng rõ ràng chút nào.

Nước mắt cứ trào ra từ khóe mi Yuuri không ngừng. Dẫu vậy, với đôi mắt đẫm lệ, Yuuri nhìn thẳng vào mắt tôi.

"Tớ chẳng có việc gì để có thể dốc lòng dốc sức như Kazuki-kun cả. Tớ không có 'thứ gì đó' để có thể cố gắng hết mình. Thật sự, chẳng có gì cả. Thế nên, tớ đã rất ghen tị với một Kazuki-kun luôn hết mình vì Judo và..."

Yuuri sụt sịt mũi rồi nói tiếp.

"Tớ đã nghĩ cậu thật ngầu."

Đó là những lời tôi không hề ngờ tới. Tôi thực sự không biết rằng Yuuri lại nghĩ về mình như thế.

"Chuyện đó... cảm ơ..."

"Tớ thích cậu."

Cắt ngang lời tôi, Yuuri nói một cách mạnh mẽ.

Tôi cảm giác như thời gian ngừng trôi. Gió thổi qua, mái tóc Yuuri tung bay rối loạn.

"......Hả?"

"Tớ đã luôn thích... thích Kazuki-kun. Trước cả hai người họ... từ rất lâu về trước rồi."

Lần nói từ "thích" thứ hai, giọng cô ấy run run.

Đầu óc và trái tim tôi gần như trống rỗng.

Tôi hoàn toàn không biết phải nói gì. Với tôi, chuyện này thực sự như sét đánh ngang tai.

"Yuuri......"

"...Xin lỗi. Hôm nay tớ không đến nhà cậu nữa đâu. Tớ vẫn... đang say mà."

Yuuri cúi gằm mặt, dúi cái túi giấy đang cầm vào tay tôi.

"...Xin lỗi vì đột ngột quá nhé."

Rồi cô ấy thì thầm bằng giọng nói tưởng chừng sắp tan biến, sau đó chạy vụt về phía cửa soát vé nhà ga.

Tôi đứng chôn chân tại chỗ một hồi lâu.

Cảm xúc đang bắt đầu cuộn xoáy trong lòng mình là gì đây...

Thật thảm hại, nhưng hiện giờ tôi hoàn toàn không biết. Chỉ có tiếng tim đập dồn dập là vang vọng trong đầu tôi.

※ ※ ※

Kanon chạy thục mạng.

Cô biết rõ tim mình đang đập nhanh đến mức khó chịu. Khó thở quá. Nhưng nguyên nhân không chỉ do việc chạy bộ.

Sau khi tan học, Kanon đã nghe theo sự thôi thúc bộc phát mà đến trước công ty của Kazuki. Tuy nhiên, cô đã không gặp anh.

Bởi vì khi Kanon đến nơi, cũng vừa đúng lúc Kazuki và Yuuri đang sánh bước bên nhau.

(Tại sao, cứ phải là hôm nay...)

Nhìn thấy hai người họ đi cùng nhau, lồng ngực cô thắt lại đau đớn hơn bất cứ cảm giác nào từng trải qua trước đây.

Nếu là Kanon của mọi khi, cô đã chẳng bận tâm mà chạy đến bắt chuyện với hai người rồi. Lẽ ra cô đã làm được thế.

Nhưng hôm nay thì không thể.

Rõ ràng lúc rời trường cô còn đang hớn hở nghĩ rằng "Sẽ được ở riêng với Kazuki", vậy mà điều đó đã không thành hiện thực.

Vì cô đã lỡ nhìn thấy nụ cười của Yuuri. Dịu dàng hơn mọi khi, tuy là người lớn nhưng lại toát lên nét ngây thơ, và trên hết là sự quyến rũ chết người.

Trong lòng Kanon trào lên sự nôn nóng dữ dội cùng cảm giác tự ti không sao tả xiết. Cô cảm thấy như khoảng cách vời vợi giữa "người lớn" và "trẻ con" đang tát thẳng vào mặt mình.

Dẫu vậy, Kanon vẫn chưa thể rời khỏi đó ngay được. Cô rất tò mò không biết hai người họ đang nói chuyện gì.

Kanon rón rén đi theo sau hai người...

Và khi nhận ra Yuuri bất ngờ quay lại, cô hoảng hốt nấp vào bóng chiếc xe tải giao hàng đang đậu bên đường. Vừa ẩn mình, tim Kanon càng đập thình thịch dữ dội.

Trong khoảnh khắc, cô đã chạm mắt với Yuuri.

Có thể là nhầm lẫn. Có thể phía bên kia không nhận ra cô.

Nhưng cũng có thể là đã bị phát hiện rồi.

(Hay là thôi không đi theo nữa nhỉ...)

Nhưng tâm trạng "tò mò về hai người họ" vẫn rất lớn. Cô vẫn cứ băn khoăn không biết họ đang nói gì.

Kanon hít sâu một hơi, quyết định tiếp tục bám theo.

Khi hai người họ đi ngang qua công viên, Kanon nghĩ "Cơ hội đây rồi", bèn băng qua công viên để rút ngắn khoảng cách. Vừa nấp sau cây ngân hạnh, cô vừa thận trọng tiếp cận hai người và...

Rồi, cô đã nghe thấy.

Lời tỏ tình của Yuuri.

Thứ tình cảm mà chị ấy đã ấp ủ từ rất lâu về trước.

Khoảnh khắc ấy, cảm giác lạnh toát như bị nhét đá vào bụng ập đến, tấn công Kanon.

Khi nhận ra thì Kanon đã băng qua công viên và chạy như bay.

Kanon chạy trối chết.

Cô không hiểu rõ lắm, nhưng ý nghĩ "phải về nhà trước anh Kazuki" đang chiếm lĩnh tâm trí cô. Thế nên cô phải đến ga trước Kazuki.

Phải về nhà trước, đón Kazuki như mọi khi, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nghĩ đến đó, chẳng hiểu sao khóe mắt cô nóng bừng lên.

Ra đến đường lớn, Kanon tiếp tục luồn lách qua dòng người mà chạy. Cô nhìn thấy biển chỉ dẫn ngay nên không bị lạc đường đến ga.

Vừa lao vào tàu điện, Kanon vừa chống tay lên đầu gối, thở dốc liên hồi. Ánh mắt của những người xung quanh đổ dồn về phía Kanon, nhưng lúc này cô giả vờ như không thấy.

Có lẽ vì chạy quá sức, vị tanh nồng của máu tươi dâng lên từ cổ họng, lan ra khắp khoang miệng.

Cái mùi vị ấy thật khó chịu, cô chỉ muốn nó biến mất thật nhanh.

※ ※ ※

"A, mừng anh về, anh Komamura."

"...Mừng anh về."

Hai cô bé cất tiếng chào khi tôi về đến nhà như mọi khi.

'Tớ đã luôn thích... thích Kazuki-kun. Trước cả hai người họ... từ rất lâu về trước rồi.'

Khoảnh khắc đó, lời của Yuuri lại thoáng lướt qua tâm trí.

Vì thế mà tôi đã không thể trả lời hai đứa ngay được.

...Nhưng mà, giờ không được nghĩ đến chuyện đó. Thú thật là quá tải rồi. Tôi khẽ lắc đầu để xua đi hình ảnh còn đọng lại của Yuuri.

"Cái này, là của Yuuri gửi."

Tạm thời tôi đặt cái túi giấy nhận được lên bàn.

"A, anh gặp chị Yuuri ạ. Bên trong là gì thế nhỉ?"

"Cô ấy bảo là bánh muffin."

"Oa! Hóng quá đi!"

"...Vậy à."

Trong khi Himari mắt sáng rực lên, thì phản ứng của Kanon lại rất nhạt nhòa.

Nếu là bình thường thì con bé đã lao vào đầu tiên rồi, sao thế nhỉ? Có lẽ Kanon cũng mệt vì chuẩn bị cho lễ hội văn hóa chăng.

"Hửm, đợi đã. Ở dưới còn có gì nữa này."

Himari lấy từ trong túi giấy ra một chiếc hộp trắng khác nằm dưới hộp bánh muffin.

"Cái này là... khăn mặt ạ?"

"Khăn tắm đấy. Dễ thương ghê!"

Ba chiếc khăn tắm cuộn tròn khác màu nhau được xếp trong hộp. Trên đó in rất nhiều hình những chú cừu nhỏ.

Đúng là mấy đồ dùng sinh hoạt này tuy giản dị nhưng rất quý. Từ khi bắt đầu sống cùng hai đứa, số lượng khăn tắm dùng cũng tăng lên mà.

"Khác màu nhau nên có thể dùng riêng được nè... Anh Komamura dùng màu xanh dương được không ạ?"

Tôi lặng lẽ gật đầu.

"Kanon-chan thì sao?"

"Tớ màu be là được."

"Vậy em màu hồng nhé. Tắm xong hôm nay em muốn dùng luôn quá."

Himari áp chiếc khăn vào má, vừa tận hưởng độ mềm mại vừa nói.

"Này này. Đồ mới thì phải giặt qua một lần đã chứ."

"Hả? Phải thế ạ?"

"Phải thế đấy. Nếu không thì độ thấm hút kém lắm. Vì còn lớp hồ mà."

"Ra là vậy..."

Kanon vừa gật đầu vừa trả lời Himari đang ngơ ngác.

Những lúc thế này tôi lại cảm thấy khả năng quán xuyến cuộc sống của Kanon thật cao.

"Thế nên là, nhờ cậu giặt vào ngày mai nhé. À, không cần cho nước xả vải đâu."

"Ừm, tớ biết rồi."

Nghe cuộc trò chuyện của hai đứa, tôi đi về phía phòng tắm.

"Xin lỗi, anh tắm trước được không? Hôm nay hơi mệt chút."

"A, vâng. Em biết rồi ạ..."

Himari trả lời với vẻ mặt chưng hửng. Kanon không nói gì nhưng lông mày hạ thấp xuống rõ rệt.

Có lẽ tôi đã tỏa ra bầu không khí khác thường ngày.

Nhưng tôi không còn dư sức để che giấu nó nữa, nên đành im lặng đóng cửa phòng thay đồ lại.

"Haizz..."

Ngâm mình trong bồn nước nóng, tôi dùng đôi tay ướt vuốt mặt liên tục.

Từ lúc chia tay Yuuri, đầu óc và trái tim tôi cứ bồn chồn không yên.

Tôi vốn nghĩ mình không phải là kẻ chậm tiêu trước tình cảm của người khác. Thực tế là tôi có cảm nhận được tình cảm mà Kanon và Himari dành cho mình.

Nhưng, không ngờ đến cả Yuuri cũng...

Lúc này tôi mới nhớ lại. Chuyện nắm tay ngày xưa. Đúng là hành động đó xuất phát từ thiện cảm nhỉ? Tôi nghĩ vậy.

Nhưng tôi không nhận ra rằng dù hai mươi năm đã trôi qua, Yuuri vẫn giữ tình cảm ấy...

......Không nhận ra......?

Bất giác tôi thấy có gì đó sai sai trong suy nghĩ của mình.

"Không, không phải... có lẽ là..."

Có lẽ thực ra tôi đã biết. Nhưng tôi vô thức cố tình không nhận ra. Tôi đã tự đặt một tấm màn chắn cho trái tim mình.

Chắc chắn là tôi đã tin tưởng một cách mù quáng vào cảm giác an toàn được bao bọc bởi hai chữ "bạn thuở nhỏ".

Thế nhưng, "Thích", sao......

Một mặt tôi thấy vui vì thời kỳ đào hoa bất ngờ ập đến, nhưng mặt khác lại có một bản thân không thể vui mừng một cách đơn thuần. Tôi thật sự không biết phải trả lời Yuuri thế nào.

"Bởi vì... hai mươi năm đấy."

Khoảng thời gian dài đến mức khiến tôi phải thốt lên thành lời. Hơn nữa dù là bạn thuở nhỏ, nhưng đâu phải lúc nào tôi và Yuuri cũng ở bên nhau. Cũng có thời kỳ xa cách.

Phía tôi cũng từng có thời kỳ ý thức về chuyện đó, ngày xưa đúng là có thật.

Nhưng, đến nước này rồi...

Đối với tôi, Yuuri đã trở thành sự tồn tại giống như gia đình mất rồi.

Thời gian thật tàn nhẫn. Thứ tình cảm từng ấp ủ ngày xưa, giờ đã biến dạng mất rồi.

'Chuyện Kazuki-kun đã cố gắng đến thế nào, đã nghiêm túc ra sao, tớ biết hết mà.'

'Vì tớ vẫn luôn... dõi theo cậu mà...'

Giọng nói của Yuuri tái hiện trong đầu tôi.

Những lời này thật sự, khiến tôi vui sướng từ tận đáy lòng.

Nhưng mà...

Từ giờ tôi phải đối mặt với Yuuri thế nào đây.

Tôi suy nghĩ trong bồn tắm một hồi lâu, nhưng rốt cuộc vẫn không tìm ra câu trả lời.

Khi tôi tắm xong, bữa tối đã được bày sẵn trên bàn. Hôm nay là món thịt xào rau củ, súp kiểu Hoa và salad.

"Lâu quá đấy. Anh ngủ gật hả?"

"À, ừm..."

"Hừm..."

Kanon trả lời có vẻ không quan tâm lắm, rồi lấy lon rượu Happoshu từ tủ lạnh đặt lên bàn cho tôi.

Nhìn đồng hồ, hóa ra tôi đã ngâm mình trong bồn tắm tận bốn mươi phút. Hèn gì thấy hơi chóng mặt.

"Trông anh có vẻ mệt mỏi nhỉ... Hôm nay anh ngủ sớm đi nhé."

"Cảm ơn em. Anh sẽ làm thế."

Vừa ngồi xuống ghế cầm đũa lên, Kanon nhìn tôi với vẻ như muốn nói gì đó: "Cái này...".

"Sao vậy?"

"A, ừm thì... nói với anh Kazu đang mệt thì cũng hơi ngại, nhưng mà..."

Kanon rụt rè đưa màn hình điện thoại cho tôi xem.

Hiển thị trên màn hình là đoạn tin nhắn qua lại trên mạng xã hội. Tuy nhiên, chỉ là tin nhắn một chiều từ phía Kanon. Trong mục tên người nhận hiển thị là "Mẹ".

Có vẻ như ngày nào Kanon cũng nhắn một vài câu cho dì. Không phải là hỏi mẹ đang ở đâu, mà trên màn hình toàn là những chuyện vụn vặt như hôm nay ở trường làm gì, ăn gì.

"Thực ra là, đến hôm qua vẫn chưa có thông báo 'Đã xem', nhưng mà... hôm nay tớ thấy hiện 'Đã xem' rồi."

Tôi tròn mắt ngạc nhiên, rồi nhìn kỹ lại màn hình lần nữa.

Quả thật tin nhắn nào cũng có chữ "Đã xem".

"Mẹ vẫn không nghe điện thoại... Anh Kazu này, ngày mai em qua nhà ngó một chút được không? Em có đồ muốn để lại đó."

"Đồ muốn để lại?"

"Vâng. Vé mời lễ hội văn hóa."

Kanon nói nhẹ tênh như không có gì, nhưng bầu không khí trong phòng chùng xuống trong thoáng chốc.

"Năm ngoái em cũng đưa nhưng mẹ bận việc không đến được. Nhưng mà, anh xem. Lần này chắc... không phải do công việc đâu nhỉ? Nên em nghĩ biết đâu đấy."

Kanon vẫn giữ thái độ bình thản, nhưng trong lời nói đó chứa đựng bao nhiêu hy vọng, cả tôi và có lẽ cả Himari đều cảm nhận được.

"À, được thôi. Nếu vậy thì anh cũng sẽ đi cùng."

"Được không anh?"

Tôi gật đầu cái rụp.

"Nhưng phải sau giờ làm việc nhé. Hẹn nhau ở ga được không?"

"Vâng, thế cũng được ạ. ...Cảm ơn anh."

Kanon cười nhẹ nhõm, rồi quay sang nhìn Himari với vẻ áy náy.

"Xin lỗi Himari nhé. Ngày mai, chắc bữa tối sẽ hơi muộn chút."

"Tớ không sao đâu mà. Cậu cứ đi đi đừng lo."

Vậy là, chuyện đến nhà Kanon lần nữa đã được quyết định.

~*~

Nghỉ trưa.

Ăn trưa ở nhà ăn xong, tôi di chuyển ra chiếu nghỉ cầu thang thoát hiểm một mình để gọi điện thoại. Ở đây yên tĩnh, lại hiếm khi có người qua lại.

Khác hẳn với không khí ồn ào của giờ nghỉ trưa, cầu thang thoát hiểm tĩnh lặng đến mức cảm tưởng như nghe được cả tiếng bụi bay.

Tôi hơi căng thẳng, tìm số điện thoại của bố trong danh bạ và ấn gọi. Bố cũng đang đi làm, nhưng chắc giờ này đang là giờ nghỉ trưa.

Sau vài hồi chuông, bố bắt máy mà không xưng danh: "Ừ, sao thế con".

"Đột nhiên con gọi thế này, xin lỗi bố. Con thắc mắc không biết có tin tức gì về dì chưa..."

"Hưm..."

Bố rên rỉ một chút rồi nói:

"Đã nộp đơn yêu cầu tìm kiếm rồi, nhưng hiện tại vẫn chưa có tiến triển gì đáng kể."

"Vậy ạ..."

"Với lại dù có nộp đơn tìm kiếm, thì có vẻ cảnh sát cũng không đặc biệt đi tìm cho mình đâu."

"Hả, vậy sao ạ?"

Đó là thông tin gây sốc không hề nhỏ.

"Ừ. Trẻ vị thành niên hay người già, những người mà nếu sống một mình sẽ gặp khó khăn thì họ mới tìm kiếm. Còn người lớn đã tự lập mà tự ý bỏ đi, thì trừ khi có tính chất vụ án, về cơ bản họ sẽ không tích cực tìm kiếm đâu."

"Đúng là cảnh sát cũng không có thời gian đi tìm người lớn bỏ nhà đi thật..."

Số lượng đơn yêu cầu tìm kiếm chắc là nhiều lắm, thực tế là họ không đủ nhân lực để lo xuể.

"Và giả sử có tìm thấy, thì cảnh sát cũng không có quyền hạn bắt buộc người đó quay về nhà."

Tức là, trừ khi dì tự quyết định quay về, còn không thì sẽ không về. Ra là như vậy sao.

Chuyện này... không thể nói cho Kanon biết được.

"Mà, giả sử có tìm thấy, thì hình như họ cũng sẽ liên lạc cho mình biết là người đó đang ở đâu."

"Vậy ạ... Vâng, con hiểu rồi."

Hy vọng mong manh quá...

"...Tình hình bé Kanon thế nào rồi?"

"Hiện tại thì con bé vẫn sống tốt ạ."

"Vậy à..."

Sự im lặng kéo dài vài giây.

Về tình hình của Kanon, thực sự tôi không thể nói gì hơn. Thực tế là nhờ có Himari nên con bé không bị suy sụp quá mức, nhưng quả nhiên chuyện của Himari tôi cũng không thể nói cho bố biết.

"Tuy nhiên, chắc chắn là con bé không thể nào ổn được... Kazuki, xin lỗi nhưng nhờ con thêm một thời gian nữa."

"Vâng, con không sao đâu ạ."

"Hết giờ nghỉ rồi nên bố cúp máy đây."

"Con cũng sắp phải quay lại rồi. Cảm ơn bố."

Cúp máy xong, tôi thở dài thườn thượt.

Không biết "thêm một thời gian nữa" là bao lâu đây. Nhưng ít nhất, tôi đã quyết tâm sẽ để Kanon ở lại nhà mình cho đến khi con bé tốt nghiệp cấp ba.

Chợt tôi nghĩ.

Bố mẹ của Himari, liệu họ có thực sự định tìm con bé không? Để chắc chắn, tôi vẫn luôn kiểm tra tin tức không sót bản nào, nhưng vẫn chưa thấy tin "Nữ sinh cấp ba mất tích".

~*~

Tôi đổi tàu giữa dòng người đông đúc giờ tan tầm buổi chiều và đến ga địa phương của Kanon. Vì lượng lớn người đã xuống ở ga trước, nên số người xuống ở ga này khá thưa thớt.

Hẹn gặp ở trước ga mà mãi không thấy bóng dáng Kanon đâu.

Vừa định lấy điện thoại ra gọi thì từ phía sau có tiếng gọi "Anh Kazu!".

"Xin lỗi, xin lỗi nha. Tại em khát nước quá. Em mua nước ở cửa hàng tiện lợi. Có cả của anh Kazu nữa này."

Kanon đưa cho tôi chai nước nhựa đang cầm.

Thoạt nhìn cứ tưởng là nước lọc, nhưng nhìn kỹ thì là nước ép đào. Lâu lắm rồi tôi không uống nước ngọt. Ở nhà toàn uống rượu Happoshu thôi.

"Vậy anh xin không khách sáo nhé. Đi thôi."

"Vâng."

Vừa vặn nắp chai, chúng tôi vừa bước đi.

Uống một ngụm, vị ngọt thanh mát nhưng vẫn đọng lại trong miệng. Lâu không uống thấy ngọt thật đấy. Nhưng với cơ thể mệt mỏi vì công việc thì có khi lại vừa vặn.

Kanon cũng uống một hơi nước ép ngay khi bắt đầu đi.

"Puhà~~~. Mát quá."

Sau khi phản ứng hệt như mấy ông chú uống bia, Kanon uống thêm một ngụm nữa rồi nhìn về một hướng nào đó.

Đó là hướng về phía nhà của Kanon.

"Ừm... lạnh thật đấy."

Rốt cuộc câu nói đó có phải dành cho chai nước ép không?

Gương mặt nhìn nghiêng thoáng chút u buồn của Kanon, được ánh hoàng hôn chiếu rọi, trông đẹp đến lạ lùng.

Đã đến căn hộ của Kanon. Có lẽ vì đã từng đến một lần nên lần này tôi cảm giác đến nhanh hơn trước.

Kanon cũng giống lần trước, vơ hết đống tờ rơi và thư từ chất đống trong hòm thư, sau đó lấy chìa khóa từ cặp ra mở cửa bằng động tác quen thuộc.

"Ưm... Quả nhiên mùi chiếu tatami nồng thật."

Vừa mở cửa, mùi cỏ cói đã xộc thẳng vào mũi.

"Lúc còn ở em đâu thấy mùi nồng thế này đâu ta. Hay là do em không để ý nhỉ."

"Chắc cũng tại không có người sinh hoạt nữa đấy?"

"A, ra là vậy... Đúng là nấu nướng, giặt giũ, sinh hoạt thì sẽ phát sinh mùi này mùi kia nhỉ. Ra thế. Vì không có ai cả..."

Kanon cởi giày bước vào nhà, bật đèn ngay và đi vào căn phòng chiếu tatami bên trong.

Sau tiếng mở cửa sổ, con bé quay lại bếp ngay. Có vẻ là đi mở cửa cho thoáng khí.

Kanon kiểm tra qua loa từng tờ rơi và thư từ trên tay xem có thư quan trọng nào không. Chẳng mấy chốc, đống tờ rơi bị vứt tọt vào thùng rác.

Thứ còn lại chỉ là tấm bưu thiếp ghi "Thông báo khám sức khỏe" gửi cho dì.

Kanon đặt tấm vé mời lễ hội văn hóa chồng lên tấm bưu thiếp đó rồi dùng điện thoại chụp lại. Chắc là để gửi cho dì.

"Gửi... xong. Thế này là mẹ sẽ hiểu thôi."

Có vẻ con bé đã gửi ảnh ngay. Dì mà đọc được cái này rồi quay về thì tốt biết mấy.

"Xong việc rồi nhưng mà── khoan đã, chờ em chút. Em muốn lấy ít quần áo!"

Nói rồi Kanon lại đi vào phòng chiếu tatami. Tôi chẳng có việc gì làm ngoài việc đứng đợi.

Cơ mà, liên lạc bằng điện thoại sao...

Lúc này gương mặt Yuuri lại hiện lên.

Giờ mới để ý là tôi chưa trao đổi thông tin liên lạc với cô ấy. Hồi cấp ba bọn tôi có trao đổi số điện thoại di động, nhưng chưa từng gọi cho nhau lần nào.

Điện thoại tôi đang dùng bây giờ khác số với điện thoại hồi đó. Do tôi từng làm mất một lần nên đổi số luôn.

Có một con người trong tôi đang cảm thấy nhẹ nhõm vì hiện tại không có cách nào liên lạc dễ dàng với Yuuri.

Bởi vì tôi vẫn chưa tìm ra câu trả lời.

Lúc rời khỏi nhà Kanon thì mặt trời đã lặn, bầu trời chuyển hẳn sang màu xanh thẫm.

"Cửa hàng tiện lợi hay siêu thị đây? Mua cơm ở đâu đó rồi về nhé."

"Vâng. Himari đang đợi mà ha."

Từ lúc ra khỏi nhà, tôi cảm giác bước chân của Kanon có vẻ nhẹ nhàng hơn một chút. Có lẽ vì tình hình đã tiến triển hơn một chút so với lần trước - lần đầu tiên con bé khóc trước mặt tôi.

Ít nhất thì, dì cũng đang đọc tin nhắn của Kanon.

"Này, Kanon."

"Hửm?"

"À, ừm thì, chuyện là..."

"...?"

Kanon nghiêng đầu, còn tôi thì cứ gãi cái cổ chẳng ngứa ngáy gì, mãi không nói tiếp được.

Nói vào lúc này liệu có ổn không đây, đến lúc này rồi tôi lại chần chừ.

"Gì thế? Làm người ta tò mò."

"Thì là, anh hơi đắn đo không biết nói thế này có được không nhưng mà... Giả sử dì cứ thế này mà không về, thì em cứ ở lại nhà anh... à ừm, nói kiểu này nghe hơi bề trên nhỉ..."

"Anh Kazu..."

"Không, không phải anh bảo là khả năng dì về thấp đâu nhé, anh cũng mong dì quay về lắm chứ!?"

"Em hiểu mà, anh không cần phải cuống lên thế đâu."

"Vậ, vậy à..."

Vì là chủ đề nhạy cảm nên khó đụng chạm, nhưng những chuyện thế này nói trước vẫn tốt hơn.

Suy nghĩ lạc quan thì sẽ thoải mái hơn, nhưng lường trước tình huống xấu nhất thì cũng dễ xoay sở hơn, đó là sự thật.

"Chuyện đó, là đến bao giờ?"

"......Hửm?"

"Em được ở nhà anh Kazu đến bao giờ?"

"Ít nhất thì, đến khi Kanon tốt nghiệp cấp ba em cứ ở lại thoải mái."

"...Sau đó thì sao?"

Kanon ngước mắt lên nhìn tôi hỏi với vẻ đầy ẩn ý.

Hưm... Đúng là cách nói vừa rồi có thể bị hiểu thành "Tốt nghiệp xong thì dọn đi ngay nhé". Tôi hoàn toàn không có ý đó.

"Tùy thuộc vào dự định tương lai của Kanon thôi."

"Anh Kazu thấy thế là được sao?"

"Hả?"

"Thì là... anh sẽ không được ăn cơm em nấu nữa đâu đấy nhé? Tiếc chưa?"

Kanon cười tủm tỉm đầy tinh quái.

"Cái đó... nói thật lòng thì buồn lắm."

"Hả ơ!?"

"Tự em khơi mào thì đừng có ngạc nhiên chứ. Anh thật sự thấy cơm Kanon nấu rất ngon. Không phải nịnh đâu."

"À ừm... c, cảm ơn anh..."

"Không, anh mới là người được giúp đỡ rất nhiều. Cảm ơn em nhé."

"Ư..."

Kanon đỏ bừng mặt đến mức buồn cười.

Tôi đã nghĩ từ trước rồi, Kanon có vẻ không quen được cảm ơn trực diện lắm. Mà, tôi cũng giống vậy thôi.

Kanon cứ giữ nguyên gương mặt đỏ lựng đó đi bộ một lúc.

Giờ mà trêu chọc kỳ cục là có khi con bé dỗi, nên tôi cũng giả vờ không thấy mà tiếp tục đi, nhưng mà...

Đột nhiên, vạt áo vest của tôi bị kéo nhẹ.

"Cái đó... nếu anh Kazu thấy ổn, thì là... Sau khi tốt nghiệp, em vẫn nấu cơm cho anh Kazu ăn... được không?"

Không nhìn về phía tôi, Kanon cứ túm lấy vạt áo vest và lí nhí nói.

Phải mất vài giây tôi mới hiểu được ý nghĩa câu nói đó.

"Cái...... hả......!?"

"Hây da! Thôi về nhanh nào!"

Như thể không cần tôi trả lời, Kanon bất ngờ chạy vụt đi. Có lẽ là để che giấu sự xấu hổ.

Dáng chạy ấy quá đỗi nhẹ nhàng, khiến tôi cảm nhận được sức trẻ khác hẳn với mình.

"Này, này. Đừng bắt người lớn thiếu vận động lại đang mệt sau giờ làm phải chạy chứ!"

Tôi vội vàng đuổi theo sau.

Nhưng mà lời vừa rồi của Kanon là thật sao?

Nếu là thật, thì đó là...

Để rũ bỏ thứ cảm xúc "gì đó" chẳng thể gọi tên vừa nảy sinh trong lòng, tôi cũng dốc toàn lực chạy theo.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!