1LDK, Soshite 2 JK.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyến du lịch một mình cùng cô em gái bằng tuổi

(Đang ra)

Chuyến du lịch một mình cùng cô em gái bằng tuổi

Mitsuki Midori

Một câu chuyện ấm áp về chuyến du hành của hai người bắt đầu!

6 129

Sống Sót Với Nghề Xem Bói Trong Giới Võ Lâm

(Đang ra)

Sống Sót Với Nghề Xem Bói Trong Giới Võ Lâm

에스필아

Thầy bói không thể nhìn thấy tương lai của chính mình.

9 3

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

84 448

Shachiku Kensei, Haishinsha ni Naru: Black Guild Kaishain, Ukkari Kaisha-you Kaisen de S-kyuu Monster o Aite ni Musou Suru Tokoro o Zenkoku Haishin Shiteshimau

(Đang ra)

Shachiku Kensei, Haishinsha ni Naru: Black Guild Kaishain, Ukkari Kaisha-you Kaisen de S-kyuu Monster o Aite ni Musou Suru Tokoro o Zenkoku Haishin Shiteshimau

Kumano Genkotsu

“Kiếm việc làm là nấm mồ của cuộc đời…” Tanaka Makoto, một nhân viên văn phòng thuộc một bang hội đen, thở dài khi hôm nay anh lại nhận nhiệm vụ chinh phục hầm ngục. Một ngày nọ, anh mắc lỗi trong cài

10 2

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

237 1509

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

10 2

Tập 02 Thứ Tình Cảm Này, Chẳng Thể Nào Giấu Kín - Chương 9 Tiệc nhậu và Tôi

Chương 9 Tiệc nhậu và Tôi

Cá nhân tôi thấy mấy vụ thuyên chuyển công tác hay điều động nhân sự theo chỉ thị cấp trên đúng là một cái lệ dở hơi.

Rõ ràng người ta xin vào làm vì muốn gắn bó với mảnh đất này, thế mà đùng một cái lại bị đá bay sang nơi khác. Đã thế, nhân viên còn chẳng có quyền yêu cầu thay đổi hay hủy bỏ quyết định đó. Dù có mang tiếng là thăng chức đi nữa thì về mặt tâm lý, đó vẫn là một gánh nặng.

Đợt này có sáu người xui xẻo trở thành nạn nhân của tờ quyết định đó. Một người trong phòng Kế toán và một người từ phòng Kinh doanh đã bị gọi tên.

Thế là hai phòng quyết định tổ chức tiệc chia tay chung. Nghe đâu trưởng phòng hai bên chơi thân với nhau, nên chuyện cứ thế được chốt cái rụp.

Tôi nghe Sachihara-san kể vụ này ở nhà ăn vào giờ nghỉ trưa.

~*~

Sáng vài hôm sau.

"Hôm nay không cần nấu cơm tối cho anh đâu nhé."

Trong lúc ăn sáng, tôi quay sang nói với Kanon. Nhân tiện thì hiếm hoi lắm hôm nay mới có bữa sáng đầy đủ với cá nướng và súp miso.

"Hôm qua trước khi ngủ anh nói rồi mà. Em không quên đâu. Tiệc chia tay chứ gì?"

"Ừ. Nhắc lại lần nữa cho chắc ấy mà."

Dù sao thì từ lúc hai đứa chuyển đến tới giờ, đây là lần đầu tiên tôi đi nhậu. Bảo sao tôi cứ thấy nhấp nhổm không yên.

Không phải vì tôi nghĩ cuộc hội thoại vừa rồi giống hệt một cặp vợ chồng son đâu nhé. Aaa, tuyệt đối không phải đâu.

"Khoảng mấy giờ anh về ạ?"

Câu hỏi của Himari làm tôi khó trả lời. Bởi vì tôi chưa biết rõ mấy giờ mới tàn cuộc. Lần này là tiệc chia tay nên chắc chắn sẽ có tăng hai.

"Chẳng biết nữa... Nhưng anh sẽ về trước chuyến tàu cuối cùng. Hai đứa cứ ngủ trước đi."

...Đã bảo là đừng có hở tí là suy diễn đoạn hội thoại này giống vợ chồng nữa, tỉnh lại đi tôi ơi.

"Vậy ạ... Em hiểu rồi. Anh về cẩn thận nhé."

"Ờ, ừ."

Cái cảm giác tội lỗi này là sao nhỉ.

Bỏ hai đứa ở nhà để đi nhậu nhẹt, không ngờ tôi lại thấy áy náy đến thế này. Bình tĩnh nào tôi ơi. Đây là quan hệ công việc. Đâu có liên quan gì đến hai đứa nó.

...Mà, cố gắng đừng về muộn quá vậy.

~*~

Công việc hôm nay hoàn thành mà không gặp rắc rối gì đặc biệt, dù không khí trong phòng ban có hơi xáo động hơn mọi ngày.

Không phải là thân thiết đặc biệt gì, nhưng thấy người từng làm việc cùng sắp rời đi thì vẫn thấy hơi buồn. Mang theo cái bầu không khí hơi ảm đạm đó, chúng tôi kéo nhau đến quán nhậu gần nhà ga.

Vì tổ chức chung cả phòng Kế toán và Kinh doanh nên quân số khá đông. Phòng riêng kiểu ngồi bệt khoét gầm bàn khá rộng, nhưng khi tất cả ngồi vào thì chật ních, ngột ngạt kinh khủng. Mà cũng tại đàn ông nhiều hơn phụ nữ nữa.

Quán này hình như quy định giới hạn hai tiếng mỗi lượt khách nên không lo bị dây dưa mãi. Thế cũng đỡ. Chắc tôi sẽ về kịp trước chuyến tàu cuối.

"Komamura-san và Isobe-san. Hai người vất vả rồi."

Ngồi bên cạnh tôi là Sachihara-san. Tôi khẽ gật đầu chào lại.

Cô ấy cứ nhìn chằm chằm vào mặt tôi suốt vài giây.

...Gì vậy? Trong khoảng thời gian ngắn ngủi vừa rồi, tôi lỡ tỏ thái độ gì kỳ quặc sao?

Đang lúc bối rối không hiểu nguyên nhân, Isobe nhoài người ra trước mặt tôi.

"Sachihara-san, vất vả rồi."

Isobe vừa chào hỏi xong thì thực đơn được chuyền tới. Ý bảo chọn đồ uống đi. Chọn lựa cũng phiền phức, thôi cứ bia tươi cho an toàn. Dù sao ở nhà cũng toàn uống happoshu thôi.

Mọi người nhanh chóng chốt xong món đồ uống khai tiệc, chờ đợi vài phút. Khi nhân viên bưng khay chứa đầy đồ uống xuất hiện, bầu không khí tán gẫu rề rà lập tức chuyển biến thành "không khí tiệc tùng".

"E hèm, sau đây xin mời cậu Ichihashi phòng Kinh doanh và cậu Senjou phòng Kế toán, những người sẽ chuyển công tác đợt này, có đôi lời phát biểu..."

Trưởng phòng Kinh doanh cất tiếng, và buổi tiệc chia tay bắt đầu.

~*~

Ăn uống cũng sương sương, tăng hai kết thúc êm đẹp, thế là tôi rút lui. Hình như cũng lén canh me cơ hội chuồn từ trước, Isobe và Sachihara-san cũng tiện thể rút êm theo luôn.

Tôi khá ngạc nhiên khi thấy số người muốn đi tăng ba còn lại khá đông. Mai đâu phải ngày nghỉ, mọi người khỏe thật đấy.

"Isobe với Sachihara-san không đi tăng ba à?"

"Khôngggg, nhậu xã giao công việc thì tới tăng hai là đủ rồi. Có cả sếp ở đó thì làm sao mà vui vẻ hơn được nữa."

"Tôi cũng đồng ý kiến với Isobe-san."

"Đúng là vậy nhỉ. Tụ họp thì phải với những người mình không cần giữ kẽ mới vui... Mà này, hay là ba người chúng ta đi đâu đó đi?"

"Thôi, tôi buồn ngủ lắm, về đây."

"Hôm nay tôi cũng..."

Được nằm trong nhóm "người không cần giữ kẽ" của Isobe cũng khiến tôi hơi vui một chút, nhưng Kanon và Himari đang đợi ở nhà nên là...

"Vậy à..."

"H-Hẹn dịp khác nhé. Nhất định đấy!"

Thấy Isobe ỉu xìu ra mặt, Sachihara-san vội vàng chữa cháy.

Isobe giơ một tay lên, trả lời yếu ớt: "À, tôi chỉ hỏi thử thôi mà, không sao đâu..."

Kìa, đã bảo là xin lỗi rồi mà lị.

"Ây dà... Sốc thật đấy... Không ngờ Ichihashi lại chuyển đi..."

Trên đường ra nhà ga, Isobe thở dài thườn thượt. Thú thật, câu thoại vừa rồi tôi nghe đến lần thứ tư rồi. Chắc là uống khá nhiều nên Isobe có vẻ say.

"Hai người thân nhau gớm nhỉ."

Vì khác bộ phận nên tôi chưa từng nói chuyện với cậu ta bao giờ. Tôi cũng chẳng có cái tính hăng hái chủ động bắt chuyện với người lạ. Lần của Himari ấy à, thật sự là tôi đã vắt kiệt dũng khí đấy. Do hoàn cảnh ép buộc thôi.

"Trước giờ toàn nhờ cậu ta đứng ra set kèo đi mixer... Giờ tôi biết nhờ ai tổ chức mixer đây..."

"Lo cái chuyện đấy à."

"Này Komamura. Giới thiệu ai cho tôi đi mà... Nhờ bạn gái cậu được không?"

"Đã bảo là! Tôi làm gì có bạn gái!"

Tên Isobe này vẫn tin sái cổ là tôi đã có người yêu sao. Chắc là do ảnh hưởng của Kanon và Himari đã lộ ra trên người tôi rồi. Khổ nỗi, tự mình thì làm sao mà nhận ra được.

Gay go thật... Phải giấu nhẹm sự tồn tại của hai đứa nó đi mới được. Với kiểu của Isobe, lỡ hắn nói "nữ sinh cấp ba cũng được" thì toang...

Nghi ngờ nhân cách của đồng nghiệp thì hơi bậy, nhưng làm sao biết được sở thích của người khác thế nào...

Bất chợt, tôi cảm thấy có ánh nhìn.

Sachihara-san lại đang nhìn chằm chằm vào mặt tôi.

"Ừm... Mặt tôi dính gì à?"

Lúc trước khi bắt đầu tiệc cô ấy cũng nhìn, làm tôi thấy bất an quá.

"A, xin lỗi. Không phải vậy đâu. Tôi chỉ nghĩ là Komamura-san có vẻ muốn về nhà sớm."

"Hả?"

Một câu nói ngoài sức tưởng tượng.

"Muốn về... sao?"

"Vâng. Từ trước khi tiệc bắt đầu, anh đã toát ra cái bầu không khí kiểu như vậy rồi."

"......"

Đúng là hôm nay tôi thấy may mắn vì được về sớm thật, nhưng không ngờ nó lại lộ rõ trên mặt đến thế.

"A, không phải Komamura-san có biểu cảm dễ đoán đâu nhé!? Chỉ là tự nhiên tôi cảm nhận được bầu không khí đó thôi."

Phòng Kinh doanh là nơi đào tạo các nhà ngoại cảm đấy à? Lời thú nhận của Sachihara-san làm tôi hơi rùng mình.

"Không, nhưng mà tôi thật sự không có bạn gái đâu. Đừng có tin lời Isobe."

"Fufu. Cứ coi như là vậy đi ha."

Rồi Isobe nhìn tôi bằng nửa con mắt. Đã bảo là đừng có ngờ vực nữa mà.

Mải suy nghĩ linh tinh thì đã đến nhà ga. Tôi và Isobe đi ngược hướng nhau.

"Còn Sachihara-san?"

"Tôi đi tuyến số 1."

"A, thế thì cùng đường với tôi rồi."

Isobe với khuôn mặt đỏ gay cười hề hề. Nhìn nụ cười ngây thơ chẳng khác gì một cậu bé ấy, Sachihara-san khẽ ôm tim thốt lên "Hự..."

...Mà, vừa rồi đúng là dễ thương thật, đến tôi còn thấy hơi rung rinh nữa là. Cơ mà, đàn ông thấy đàn ông dễ thương thì có ổn không đấy.

Nhưng mà Isobe... Có ổn thật không vậy? Giờ tôi mới bắt đầu lo lắng không biết cậu ta có về nhà an toàn không.

"Xin lỗi Sachihara-san. Nhờ cô trông chừng cậu này nhé."

"Vâng. Tôi sẽ canh chừng cẩn thận để anh ấy không ngã xuống đường ray."

"Nếu tên này có phát ngôn quấy rối tình dục nào thì cứ đấm thẳng tay nhé."

"Cậu kia... Cậu nhìn tôi bằng con mắt nào thế hả!? Đến tôi cũng biết điều mà không nói mấy câu như thế chứ."

"Fufu, không sao đâu Komamura-san. Tôi cũng biết Isobe-san không phải người như vậy mà."

"......Cô ấy bảo thế đấy."

"Đã bảo là tôi không nói đâu mà lị!"

Nhìn màn đối đáp của tôi và Isobe, Sachihara-san cười một tràng rồi cất lời.

"Vậy nhé."

"Mai gặp lại nhaaa."

Hai người họ khẽ vẫy tay rồi bước lên cầu thang nhà ga. Tôi bắt đầu bước đi về hướng ngược lại.

Nhìn đồng hồ thì thấy đã hơn 11 giờ đêm một chút.

Kanon và Himari chắc là chuẩn bị đi ngủ rồi nhỉ. Hay là Kanon đang xem phim truyền hình?

Vừa nhận ra bản thân hễ sơ hở một chút là lại nghĩ về hai đứa, tôi bất giác cười khổ trong lòng. Lúc bị Sachihara-san chỉ trúng tim đen tôi đã giật thót, có khi tôi đúng là kiểu người dễ đoán thật...

Cảm nhận hơi nóng ran lên ở hai bên má, tôi đứng chờ tàu đến.

Hôm nay mình có uống nhiều đến thế đâu nhỉ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!