Chương 6 Giờ nghỉ trưa và Tôi
Tiếng chuông báo hiệu giờ nghỉ trưa vừa dứt, tôi buột mình vươn vai theo phản xạ.
Không khí trong phòng làm việc cũng nhao nhao hẳn lên, ai nấy đều rục rịch chuẩn bị cho bữa trưa.
"Komamura ơi. Xuống nhà ăn đi."
Vẫn như mọi khi, Isobe cất giọng rủ rê với cái điệu bộ nhẹ tênh.
"Xin lỗi nha, nay tôi đang hứng ăn cơm hộp. Chắc chạy ra cửa hàng tiện lợi mua thôi."
Dẫu biết hơi có lỗi một chút, nhưng tôi quyết định chiều theo cái bụng mình.
Đôi khi cơn thèm mấy hộp cơm cửa hàng tiện lợi lại ập đến dữ dội, dù biết tống thứ đó vào người chẳng bổ béo gì cho sức khỏe.
Và hôm nay chính là một ngày như thế.
Ngày nào cũng ăn ở nhà ăn, thực đơn cứ quanh đi quẩn lại cũng ngán, nên lâu lâu tôi lại muốn đổi gió thế này để F5 lại tinh thần.
"Thế à? Vậy nay tôi cũng đi cửa hàng tiện lợi."
Có vẻ Isobe cũng định bám càng theo tôi.
Thế là hai thằng cứ đeo tòng teng cái thẻ nhân viên trên cổ, rảo bước đến cửa hàng tiện lợi nằm ngay trước tòa nhà công ty.
Sau khi mỗi người mua một suất, cả hai đi thẳng đến khu vực sinh hoạt chung.
Khu vực này cho phép mang đồ ăn uống vào, nên có khá nhiều nhân viên nữ đang ngồi mở những hộp cơm họ tự chuẩn bị ở nhà.
Chúng tôi chọn chỗ ngồi ở dãy bàn dài sát cửa sổ và lôi mấy hộp cơm vừa mua ra khỏi túi.
Hộp cơm vừa được nhân viên hâm nóng hổi, báo hại tôi phải loay hoay mãi mới bóc được lớp nilon bọc ngoài.
Tiện thể nói luôn, thực đơn hôm nay của tôi là cơm gà rán Nanban cỡ đại và trà ô long.
Mùi thơm vốn đã thoang thoảng bay ra từ trước, nhưng khi vừa bật nắp nhựa, hương gà chiên càng xộc lên nức mũi.
Bên cạnh, Isobe đang xử lý suất mì Peperoncino cỡ lớn, mùi tỏi bốc lên nồng nặc cũng chẳng kém cạnh.
Tôi lơ đễnh nghĩ, do đặc thù công việc nên chắc dân kinh doanh sẽ ngại ăn mấy món nặng mùi vào bữa trưa lắm, kiểu như mì tỏi hay ramen đầy hành tỏi chẳng hạn.
Nghĩ đến đó lại thấy may mắn vì mình làm ở phòng kế toán.
Mà khoan nói đến chuyện bị hạn chế ăn uống, bản thân tôi vốn thích làm việc với những con số hơn là phải giao tiếp với con người, nên nếu được thì sau này tôi cũng chẳng muốn làm công việc nào khác.
"A, Komamura-san, Isobe-san. Tôi ngồi cạnh được chứ?"
Vừa mới tách đôi đũa, bất chợt một giọng nữ vang lên từ phía sau.
Quay lại nhìn, đứng đó là một cô gái có mái tóc ngắn toát lên vẻ sảng khoái, năng động.
Là Sachihara-san bên phòng kinh doanh.
Kể từ lần gặp ở nhà ăn dạo trước, đến giờ tôi mới lại chạm mặt cô ấy vào giờ nghỉ trưa.
"Ồ? Mời cô, mời cô."
"Cảm ơn anh."
Isobe nhanh nhảu mời mọc, nhưng Sachihara-san lại ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh tôi.
Nhìn cái mặt thoáng chút tiu nghỉu của Isobe là đủ hiểu cậu chàng muốn cô ấy ngồi cạnh mình đến thế nào.
Cũng dễ hiểu thôi, Sachihara-san lúc nào cũng chăm chút ngoại hình và tỏa ra hương thơm dễ chịu, nên tôi cũng không lạ gì tâm lý đó của cậu ta.
...Nhưng có khi nào Sachihara-san chỉ muốn giữ khoảng cách với cái lò bát quái nồng nặc mùi tỏi từ đĩa Peperoncino của Isobe không nhỉ?
Tôi trót suy diễn hơi xa.
"Bạn đồng nghiệp hay ăn cùng tôi hôm nay nghỉ mất tiêu. Ăn trong phòng làm việc cũng được thôi, nhưng mà mấy lão... à nhầm, các bậc tiền bối bắt đầu ca cẩm nên tôi trốn xuống đây luôn."
Vội vàng sửa lại lời nói, Sachihara-san lấy hộp cơm cô tự mang theo ra khỏi túi.
Chiếc túi đựng cơm in hình nhân vật chú chó hoạt hình như ngầm khẳng định rằng cô ấy rất thích những thứ dễ thương.
"Kể cũng đúng, ăn uống là phải trong tâm trạng vui vẻ mới ngon miệng được."
Isobe vừa cuộn mì Peperoncino vào dĩa vừa gật gù ra vẻ thấu hiểu.
"Đúng vậy đấy ạ. Tôi kém khoản chịu đựng bầu không khí đó lắm. Phòng kế toán các anh có bị thế không?"
"Hừm. Phòng tụi tôi thì khá là yên bình."
"Công nhận. Từ trưởng phòng trở đi, ai cũng thuộc tuýp ít nói..."
Tuy nhiên, có khi họ lại dồn nén hết trong bụng cũng nên.
Liệu tôi có bị họ đánh giá gì không nhỉ?
Mà thôi, trừ khi bản thân có lỗi, còn lại tôi cũng chẳng bận tâm lắm.
"Ra là vậy. Thế thì Isobe-san và Komamura-san đúng là hàng hiếm trong phòng kế toán nhỉ."
"Ơ kìa, Sachihara-san nói thế là ý gì!?"
"Xin đừng gộp tôi chung mâm với Isobe chứ..."
"Câu đó tôi nói mới đúng, Komamura!"
"Phụt. Ý tôi là những màn đối đáp kiểu này này."
Tôi vô thức nhăn mặt như thể vừa nhai phải ba con bọ đắng ngắt vậy.
Đây không phải lần đầu tôi ăn trưa cùng Sachihara-san, nên không khí chẳng hề gượng gạo chút nào, câu chuyện và bữa ăn cứ thế tiếp diễn tự nhiên.
Giải quyết xong bữa trưa đầu tiên, tôi ngồi thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Khác với nhà ăn nằm dưới tầng hầm, tầng này là tầng bảy nên cũng ngắm được chút cảnh sắc bên ngoài.
Vốn chẳng thể nhìn thấy đâu, nhưng tôi vẫn vô thức hướng mắt về phía nhà mình.
Thấy vậy, Sachihara-san vừa dọn hộp cơm vừa mở lời: "Nhắc mới nhớ..."
"Komamura-san này, dạo gần đây anh chỉn chu ghê nha."
"Hả..."
"Sơ mi với cà vạt cứ gọi là phẳng lì, thẳng tắp ấy."
Tôi giật thót.
Vừa sợ mình vô tình để lộ dấu vết của Kanon và Himari, vừa nhận ra một thực tế phũ phàng (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng) là trước đây, ngay cả người ít gặp cũng thấy tôi lôi thôi lếch thếch.
"Ồ, Sachihara-san tinh ý thật đấy. Như lần trước đã nói, tôi nghi lão này có bạn gái lâu rồi mà hắn cứ chối bay chối biến."
"Đã bảo là không có bạn gái bạn gung gì sất mà."
"Thật hông đóooo? Khả nghi quá đi nhaaa~"
Isobe uốn éo, cười nham nhở với cái giọng điệu bắt chước nữ sinh trung học.
Nếu phản ứng gay gắt quá khéo lại càng bị nghi ngờ hơn, suy nghĩ ấy vụt qua khiến tôi không biết phải đáp trả sao cho khéo.
Hình như lần trước tôi cũng trả lời Isobe kiểu này rồi, nhưng xem ra cậu ta vẫn chưa phục.
Tên này trông thì tưng tửng thế thôi chứ trực giác lại nhạy bén ở mấy chỗ kỳ quặc lắm...
"Anh có thay đổi gì về tâm tư tình cảm sao?"
"Thì... cũng có chút chút. Tôi muốn quay lại sơ tâm, thử chỉnh đốn bản thân một chút xem sao..."
"Hể..."
Tôi chẳng biết lý do đó có lọt tai không, nhưng tôi quyết không để lộ dù chỉ một mảnh vụn thông tin nào về Kanon và Himari...
"Ưm, tôi thấy tinh thần đó tuyệt lắm đấy."
"Hả?"
"Hi hi. Vậy tôi xin phép về phòng trước nhé."
Sachihara-san để lại một nụ cười tinh nghịch rồi nhanh chóng rời đi.
Tôi thẫn thờ nhìn theo bóng lưng cô ấy một lúc.
Bình thường chẳng mấy khi được khen, tự dưng bị nói là "tuyệt", tôi có chút bối rối.
"Komamura... Ông..."
Isobe lườm tôi cháy mặt, khiến tôi lập tức cảm thấy nhấp nhổm không yên.
"Cuối cùng thời tới cản không kịp rồi hả?"
"Không, chỉ là câu xã giao thôi mà."
Vốn dĩ tôi với cô ấy còn chẳng thân thiết đến mức để nảy sinh tình cảm.
"Chết tiệt. Mai tôi cũng diện áo mới. Đánh cả cà vạt sành điệu luôn. Tiện thể đánh bóng lại cả giày nữa."
Chẳng việc gì phải đua đòi với tôi làm gì, tôi định nói thế nhưng nghĩ lại thì việc Isobe biết chải chuốt gọn gàng cũng là chuyện tốt, nên lại thôi, im lặng là vàng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
