1LDK, Soshite 2 JK.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyến du lịch một mình cùng cô em gái bằng tuổi

(Đang ra)

Chuyến du lịch một mình cùng cô em gái bằng tuổi

Mitsuki Midori

Một câu chuyện ấm áp về chuyến du hành của hai người bắt đầu!

6 129

Sống Sót Với Nghề Xem Bói Trong Giới Võ Lâm

(Đang ra)

Sống Sót Với Nghề Xem Bói Trong Giới Võ Lâm

에스필아

Thầy bói không thể nhìn thấy tương lai của chính mình.

9 3

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

84 448

Shachiku Kensei, Haishinsha ni Naru: Black Guild Kaishain, Ukkari Kaisha-you Kaisen de S-kyuu Monster o Aite ni Musou Suru Tokoro o Zenkoku Haishin Shiteshimau

(Đang ra)

Shachiku Kensei, Haishinsha ni Naru: Black Guild Kaishain, Ukkari Kaisha-you Kaisen de S-kyuu Monster o Aite ni Musou Suru Tokoro o Zenkoku Haishin Shiteshimau

Kumano Genkotsu

“Kiếm việc làm là nấm mồ của cuộc đời…” Tanaka Makoto, một nhân viên văn phòng thuộc một bang hội đen, thở dài khi hôm nay anh lại nhận nhiệm vụ chinh phục hầm ngục. Một ngày nọ, anh mắc lỗi trong cài

10 2

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

237 1509

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

10 2

Tập 02 Thứ Tình Cảm Này, Chẳng Thể Nào Giấu Kín - Chương 12 Em trai và Nữ sinh cao trung

Chương 12 Em trai và Nữ sinh cao trung

Lẽ ra, hôm nay cũng chỉ là một buổi đi làm về bình thường như bao ngày khác.

Nhưng đời đâu như mơ.

Tôi bước vào thang máy, xuống tầng ba rồi bước ra ngoài, để rồi... chết lặng.

Trước cửa phòng tôi, một gã đàn ông tóc vàng đang ghé mắt dòm vào trong qua cái mắt mèo trên cửa.

Nhìn ngang ngó dọc kiểu gì cũng ra dáng một kẻ đáng ngờ, có điều gã đàn ông đó lại chẳng phải kẻ gian hay người lạ nào cả...

"Kouki..."

Tôi buột miệng gọi tên nó.

Ngay sau đó, người kia dường như cũng nhận ra sự hiện diện của tôi bèn ngẩng đầu lên nhìn.

"Yo, anh hai đã về. Mà lâu lắm không gặp!"

Chủ nhân của nụ cười vô tư lự cùng cái vẫy tay kia chính là cậu em trai từng sống cùng tôi trong căn hộ này cách đây không lâu.

Tạm thời tôi cứ lết bước về phía cửa phòng đã, nhưng mà...

Tình hình này gay go rồi đây. Cực kỳ gay go.

Nếu nhớ không nhầm thì hôm nay Himari không có lịch làm thêm...

"Này, đừng có làm mấy hành động mờ ám thế chứ. Cư dân trong khu báo cảnh sát bây giờ."

"Ây da, xin lỗi xin lỗi. Thật ra em làm mất chìa khóa căn hộ bên kia rồi, thế nên mới tính qua đây chờ anh về."

...... Hửm?

Vậy tức là Kanon vẫn chưa về sao?

Để biết tôi chưa về, chắc hẳn nó đã nhấn chuông cửa một lần rồi. Và nếu Kanon có nhà thì con bé đã ra mở cửa.

Nhưng việc thằng em tôi đứng đợi mốc meo ở ngoài thế này nghĩa là Kanon vẫn chưa về đến nhà. Chắc đi mua sắm tốn thời gian chăng?

Khoan, chuyện đó tính sau.

"Trước khi đến thì nhắn một tiếng chứ."

Đó là lời nói thật lòng từ tận đáy tim tôi. Nếu biết trước nó sẽ đến, tôi đã có thể chuẩn bị nhiều biện pháp đối phó hơn rồi.

"Oan quá, em cũng có định thế đâu. Chẳng qua hôm nay công việc lại trùng hợp ở ngay gần đây, tiện đường nên ghé qua chút thôi."

Kouki là một nhiếp ảnh gia tự do. Tuy nói vậy nhưng thay vì chụp mẫu, công việc của nó chủ yếu là chụp nội ngoại thất cửa hàng hay món ăn đăng tạp chí. Hồi còn sống chung, cứ hễ rảnh rỗi là nó lại xách máy đi chụp chim trời hay mèo hoang này nọ.

"Ra là vậy... Thế thì đi ăn gì đó nhé."

Ở đâu cũng được. Tóm lại là phải lôi cổ thằng Kouki ra xa khỏi cái nhà này.

Sau đó tôi sẽ trốn vào nhà vệ sinh quán ăn hay đâu đó để liên lạc về nhà, bảo Himari trốn đi...

Chỉ còn cách dùng phương án này thôi.

"Hửm, cơm nước thì thôi. Về nhà em ăn sau cũng được. Với lại em đoán là bạn gái anh đã chuẩn bị cơm nước cả rồi mà."

Cái thằng riajuu chết tiệt này! Tôi gào thét trong lòng.

Về đến nhà là có cơm canh bạn gái nấu chờ sẵn, nghe mà thèm muốn chết...

Mà khoan, ngẫm lại thì tình cảnh hiện tại của tôi cũng gần giống thế. Dù chắc chắn đối phương không phải bạn gái.

Cơ mà quan trọng hơn, kế hoạch vừa mới lập ra đã sụp đổ tan tành.

Giờ phải... làm sao đây?

"À mà nghe bố bảo anh đang trông nom Kanon-chan hả?"

"Ừ."

"Ra thế. Lâu lắm rồi không gặp nhỉ. Con bé giờ thế nào rồi?"

"Vụ đó à... nói sao nhỉ, rất ra dáng nữ sinh cấp ba."

"Gì vậy trời! Vốn từ vựng của anh hai nghèo nàn quá đấy!?"

Kouki cười ngặt nghẽo một hồi, nhưng ánh mắt nó cứ liếc liên tục vào cái cặp của tôi. Ý bảo là mau mở cửa ra đi.

... Vụ này toang thật rồi. Tình huống này mà nhất quyết không chịu vào nhà thì quá mức mất tự nhiên. Nhưng nếu cứ thế mà bước vào thì kiểu gì cũng chạm mặt Himari.

Tôi đưa tay vào trong cặp với động tác chậm chạp nhất có thể. Dù biết rằng câu giờ kiểu này cũng chẳng có ý nghĩa gì.

"A... Hình như là Kanon-chan kìa?"

Nghe tiếng Kouki, tôi quay đầu nhìn về phía thang máy.

Đứng đó là Kanon với hai túi đồ mua sắm trên tay, con bé đang mở to mắt nhìn chúng tôi. Kanon chậm rãi bước lại gần...

"Ơ... Lâu rồi không gặp... anh Kou-nii."

Con bé vừa ngước mắt lên nhìn, vừa rụt rè chào.

"Lâu rồi không gặp. Chà chà, Kanon-chan lớn thật rồi đấy."

"C-Cảm ơn anh."

Kanon liếc nhìn tôi. Hai ánh mắt chỉ chạm nhau trong tích tắc, nhưng tôi thừa hiểu Kanon cũng đang nghĩ "Thôi chết rồi".

Trong tình huống này, chẳng có lý do gì để rời đi cả.

Nếu là người ngoài thì còn có thể viện cớ "nhà cửa đang hơi bừa bộn", nhưng Kouki là người nhà. Giả dụ có nói thế thì cũng chỉ bị nó gạt phắt đi bằng câu "Anh em với nhau khách sáo làm gì" là xong.

Đã đến nước này thì đành phải liều thôi...

Tôi hít một hơi, rồi cuối cùng cũng lấy chìa khóa nhà ra.

Cạch.

Tiếng mở khóa hôm nay nghe nặng nề hơn mọi khi.

Tôi lặng lẽ mở cửa. Bên trong nhà tối om, chưa bật đèn. Giày của Himari vẫn ở thềm cửa, nhưng bao trùm căn phòng là một sự tĩnh lặng như tờ.

Cái này là...

Có lẽ nào Himari đã nhận ra sự bất thường trước cửa nên trốn đi rồi chăng?

"Ồ. Hoài niệm ghê."

Kouki theo chân tôi vào nhà. Nó không đả động gì đến đôi giày của Himari, có lẽ vì tưởng đó là giày của Kanon.

Tôi bật đèn lên, Kanon đặt túi đồ siêu thị lên bàn bếp. Biểu cảm của con bé trông còn căng thẳng hơn lúc nãy.

Kouki đi thẳng vào phòng khách rồi ngồi xổm xuống trước cái tivi.

"Nhắc mới nhớ, mấy đĩa game em mua vẫn còn vứt ở đây này. Em cầm về được không?"

"Ừ. Cứ lấy đi."

Nói mới để ý, từ lúc Kanon và Himari đến đây, tôi chưa hề chạm vào cái máy chơi game. Mà thực ra từ lúc đi làm đến giờ cũng hầu như chẳng chơi bời gì. Đi làm về mệt rũ người, chỉ riêng việc bật nguồn máy lên thôi cũng thấy lười kinh khủng rồi...

Tôi lảng ra xa chỗ Kouki đang lục lọi đĩa game một chút và ngó vào phòng ngủ của mình.

Không thấy bóng dáng Himari đâu cả.

Nhưng giày vẫn ở thềm cửa nghĩa là con bé chắc chắn đang ở đâu đó trong nhà.

Làm ơn đi. Cứ thế này mà không nhận ra gì rồi đi về giùm cái, Kouki...

"A, phải rồi. Bộ đồ nỉ của em còn không? Hình như em cũng vứt lại ở đây luôn thì phải."

"Để đâu rồi nhỉ..."

Trong lúc tôi đang trả lời thì Kouki đã mở cửa tủ quần áo ra và...

"Oáiiiiiiii!?"

Nó hét toáng lên rồi nhảy lùi lại phía sau một đoạn xa.

Lý do thì tôi hiểu ngay lập tức. Trong góc tủ quần áo, Himari đang ngồi co rúm lại.

Tôi cảm nhận được máu trên mặt mình rút sạch trong nháy mắt. Cùng lúc đó, Himari cũng đang rơm rớm nước mắt với khuôn mặt tái mét.

~*~

Cả ba tập trung đông đủ ở phòng khách, không khí im lặng bao trùm.

Kouki quét mắt nhìn Himari từ đầu đến chân, rồi quay sang nhìn tôi.

"Anh hai.................."

Trong tiếng gọi ấy chứa đựng rõ mồn một cái tâm trạng "thôi xong, nhìn thấy cái thứ không nên nhìn rồi", khiến tôi chẳng thể nào đáp lại được.

Yuuri từng đề nghị trở thành "đồng phạm" để giúp đỡ, nhưng Kouki thì chưa chắc đã chịu nói những lời thuận tai như vậy. Kouki nhìn bề ngoài thế thôi chứ tính nó khá nghiêm túc.

"Lúc mới nhìn thấy em cứ tưởng là xác chết, tim muốn ngừng đập luôn ấy..."

Không, xác chết cái gì chứ... Dù muốn phản bác nhưng tôi không nói nên lời.

"Nhưng lúc vào phòng khách, em đã thấy hơi 'gợn' rồi. Vì thấy có tới hai bộ chăn nệm."

Tôi vẫn không thể nói lại câu nào.

Tủ quần áo nhà tôi không có chỗ để cất chăn nệm của Kanon và Himari. Thế nên ban ngày cứ gấp lại rồi để nguyên trong phòng khách.

"Kanon-chan cũng đồng ý rồi nghĩa là..."

Bị gọi tên, Kanon cũng chỉ biết cúi gằm mặt đầy vẻ khó xử.

Kouki nhìn Himari đang ủ rũ, rồi lại nhìn tôi lần nữa.

"Nếu bị lộ là thành tội phạm đấy... anh biết không hả..."

Không phải "nếu" đâu, mà là tội phạm thật đấy. Nhưng chuyện đó thì ngay từ đầu tôi đã biết rõ rồi.

"Không ngờ anh hai lại có sở thích với gái trẻ như vậy..."

...... Hửm?

"Đã thế còn đùng cái sống chung..."

Hửm hửm...?

"Lại còn có Kanon-chan ở đây mà cũng không kiêng dè gì, chẳng phải hơi đáng sợ mà là quá đáng sợ rồi đấy..."

Hửm hửm hửm hửm...!?

Cái này là...?

Không lẽ, Kouki đang nghĩ Himari là bạn gái của tôi?

Nhưng ngẫm lại một cách bình thường thì đó là đáp án dễ đi đến nhất. Chứ người bình thường ai mà nghĩ đến chuyện đang chứa chấp một cô bé bỏ nhà đi bụi...

Ba người chúng tôi liếc mắt nhìn nhau, rồi khẽ gật đầu ra hiệu để Kouki không nhận ra.

Tín hiệu là: Cứ để nó hiểu lầm như thế đi.

Đúng là tâm đầu ý hợp. Đồng sức đồng lòng. Thành quả của hơn một tháng sống chung là đây chứ đâu.

"Mà thôi, lỡ yêu rồi thì biết làm sao được... Chuyện này em sẽ giấu bố... Anh hai cũng liệu mà giữ kín đừng để lộ đấy nhé?"

"À, ừ..."

Chẳng hiểu mô tê gì nhưng hình như tôi vừa được cứu rồi.

...... Liệu đây có thực sự là được cứu không nhỉ?

Thôi thì hiện tại cứ coi là vậy đi.

"Tạm thời thì, ờm... Anh giới thiệu một chút được không?"

Tôi gật đầu cái rụp, rồi hắng giọng một cái để lấy lại tinh thần.

"Được rồi. Cô ấy là Himari. Ờ thì, bằng tuổi với Kanon..."

"Bằng tuổi Kanon-chan á?"

Kouki tròn mắt ngạc nhiên. Rồi nó luân phiên nhìn tôi và Himari.

"Chuyện là, thật ra Kanon và Himari có quen biết nhau. Sao nhỉ... cứ thế mà thành ra thế này..."

"Là người quen hả? Ơ. Thế Kanon-chan không thấy khó chịu à?"

"A, vâng... Thật ra có Himari ở cùng em lại thấy vui hơn ấy chứ. Tại vì trước giờ em chưa từng sống chung với đàn ông..."

"À ra thế... Hiểu rồi..."

Lời giải thích mơ hồ của chúng tôi thế mà Kouki cũng không vặn vẹo gì thêm. Có lẽ nó cảm nhận được bầu không khí "đừng có đào sâu quá" chăng. Đối với tôi thì thế lại càng tốt.

"Ờm, anh Kazu-nii. Em chuẩn bị đi nấu cơm đây..."

"A, phần của anh không cần đâu. Lát nữa anh về luôn ấy mà."

"Vậy ạ. Em biết rồi."

Nói xong Kanon đi vào bếp.

"Đ-Để tớ phụ cậu."

Himari cũng vội vàng đi theo Kanon. Chắc ở lại thấy khó xử, với cả tôi cũng thấy thế thì tốt hơn.

"Xem nào... nãy mình định làm gì ấy nhỉ?"

Có vẻ vì tình huống vừa rồi gây sốc quá nên Kouki quên béng mất mục đích ban đầu. Mà kể cả là tôi, nếu rơi vào tình cảnh đó thì chắc tôi cũng bay sạch ký ức rồi.

Kouki vừa gãi gãi gáy vừa hỏi tôi.

Lấy bộ đồ nỉ từ trong tủ quần áo ra xong, Kouki di chuyển sang phòng ngủ của tôi. Tôi cũng lẳng lặng đi theo sau.

"Này anh hai. Tò mò thì ít mà lo lắng thì nhiều... nói chuyện đàn ông với nhau chút, chuyện 'ấy' anh giải quyết thế nào?"

".................."

Ngay sau đó, nó thì thào hỏi thẳng vào vấn đề một cách đầy bất ngờ.

Đến tôi cũng không thể trả lời ngay được.

"Chắc không 'làm thật' đâu nhỉ? Có Kanon-chan ở đây mà."

"Thì... cũng là phạm pháp mà... Nên hiện tại bọn anh chỉ sống bình thường thôi."

Dù là nói dối nhưng thốt ra mấy lời này xấu hổ chết đi được... Vì bản thân mà tôi đành nhẫn nhịn vậy.

"Ra thế. Vậy thì tốt... định nói thế nhưng mà thú thật, thế thì bức bối lắm đúng không?"

"Thì, cái đó... giải quyết trong toilet thôi..."

"Phải đấy, chuyện đó xảy ra như cơm bữa ấy mà... Ở trong phòng thì mùi nồng nặc lộ ngay. À, lời khuyên xương máu của em đây: tuyệt đối tránh làm trong phòng tắm. Nghe đâu cái thứ đó gặp nước nóng là đông cứng lại như keo đấy... Em từng làm tắc cống thoát nước vì vụ đó rồi bị bạn gái mắng cho té tát. Chưa hết, sau đó cổ còn lu loa lên là 'Thế tức là anh không cần em nữa chứ gì!?', em giải thích thế nào cũng không nghe. Lúc đấy đúng là địa ngục trần gian..."

Kouki nhìn xa xăm như một người lính vừa trở về từ chiến trường khốc liệt. Tôi có thể cảm nhận rõ ràng là nó đã vất vả thế nào...

"Cảm ơn lời khuyên xương máu của chú..."

Cống thoát nước phòng tắm, cần chú ý...

Câu chuyện tự hủy của Kouki đã khắc sâu vào não tôi.

~*~

"Thế nhé, em về đây anh hai. Chào Kanon-chan, Himari-chan luôn nhé."

Chúng tôi tiễn Kouki ra cửa. Đúng như tuyên bố, Kouki không ở lại lâu.

"A, phải rồi anh hai. Chắc anh nghe tin rồi, mẹ sắp xuất viện đấy."

"Ừ, nghe bảo là trong tháng này. Hôm nào anh sẽ ghé về nhà."

"Oki. Vậy lần tới gặp lại nhé."

Kouki vừa vẫy tay vừa rời khỏi căn hộ.

Với một sự hiểu lầm tai hại rằng tôi và Himari đang hẹn hò.

Đúng là nhờ thế mà thoát nạn, nhưng việc nó không mảy may nghi ngờ chút nào về chuyện tôi đang hẹn hò với nữ sinh cấp ba, dù là em trai mình nhưng tôi vẫn thấy cứ sao sao ấy...

Chẳng lẽ trong mắt Kouki, tôi là loại người dám làm mấy chuyện đó sao? Nghĩ thế lại thấy hơi lấn cấn trong lòng...

Đóng cửa lại, cả ba chúng tôi gần như cùng lúc thở hắt ra một hơi "Phù".

"Anh Kazu-nii, lâu lắm mới gặp mà anh ấy vẫn y như ngày nào nhỉ."

"Ừ..."

"Có cảm giác chuyện này thành ra rắc rối lớn rồi ấy ạ... Em xin lỗi..."

"Thằng đó hiếm khi đến đây lắm nên không sao đâu. Mà thực ra từ lúc nó chuyển ra ngoài thì hôm nay mới là lần đầu tiên nó quay lại đây đấy."

"Vậy ạ."

Nếu tần suất thưa thớt như thế thì lần tới Kouki đến, chắc Himari đã không còn ở đây nữa.

Nên chắc sẽ không có vấn đề gì lớn đâu. Với cả, lát nữa tôi sẽ gửi tin nhắn dặn dò thêm là "Lần sau có ghé thì nhớ báo trước một tiếng".

"Cơ mà, cả ngoại hình lẫn tính cách, anh Komamura và em trai anh trái ngược nhau hoàn toàn nhỉ."

"Chuẩn luôn. Ước gì Kazu-nii cũng chịu khó chải chuốt sành điệu hơn một tí như anh Kou-nii thì tốt biết mấy. Ít nhất là đổi sang đeo kính áp tròng chẳng hạn."

"Anh không quen chọc tay vào mắt. Vuốt tóc cũng phiền phức lắm, cứ thế này là được rồi."

Hơn nữa, tôi cũng không giỏi cư xử vui vẻ, hoạt bát như Kouki.

Nói vậy không có nghĩa là tôi ghét nó. Ngược lại, từ xưa hai anh em đã khá hợp tính nhau.

Việc nói dối Kouki đã để lại một cái gai nhỏ, găm sâu trong lòng tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!