Chương 8 Lời tỏ tình và Nữ sinh cao trung
※ ※ ※
"Haizz..."
Vừa xong ca làm, Himari bước vào phòng nghỉ thì bắt gặp cảnh Esoguchi-san đang thay đồ, miệng thở dài thườn thượt.
Nhắc mới nhớ, hôm nay chị ấy có vẻ lạ lắm, chẳng thấy năng nổ như mọi khi. Lúc thì rót trà ô long bị tràn, khi lại mang nhầm món sang bàn khác, lỗi sai cứ gọi là liên tục.
"Himari-chan này. Chắc chị nghỉ việc quá..."
"Dạ!?"
Lời thú nhận đột ngột ấy khiến Himari ngớ người.
Chị ấy là tiền bối đã tận tình chỉ bảo công việc cho Himari từ những ngày đầu chập chững, nên cô thấy buồn lắm. Hơn nữa, Himari còn đồng cảm sâu sắc với hoàn cảnh "đang dành dụm tiền để ra ở riêng" của chị ấy, nỗi buồn vì thế càng thêm trĩu nặng.
"Em xin lỗi... có lý do gì đặc biệt không ạ?"
Esoguchi-san nhìn chằm chằm vào chiếc tủ đồ đang mở, khóe môi nhếch lên một nụ cười tự trào.
"Thực ra chị vừa bị đá. Nên là, chị định làm lại cuộc đời cho mới mẻ chút ấy mà."
Giọng chị ấy đều đều, thản nhiên đến lạ. Himari chỉ biết tròn mắt đứng nhìn.
"Ơ kìa... chuyện đó là..."
"Mà, cũng tại chị dễ dãi, yêu nhanh quá nên tự làm tự chịu thôi. Đối phương cũng là kẻ chẳng ra gì, chuyện chỉ đơn giản vậy thôi à."
Himari không rõ đầu đuôi câu chuyện tình cảm của Esoguchi-san. Thế nhưng, chỉ cần chạm nhẹ vào mảnh vỡ của mối tình tan vỡ ấy cũng đủ khiến lồng ngực cô nhói đau.
"Dù sao thì nghỉ đột ngột cũng làm khó Quản lý. Nên chị sẽ cố gắng làm nốt tháng này."
Thay đồ xong, Esoguchi-san đóng tủ lại, vẫy tay chào rồi ra về.
Himari về muộn hơn một chút. Khi cô bước ra từ lối đi dành cho nhân viên, chiếc đèn cảm ứng phía trên cửa vụt sáng. Ngay cạnh đó là một chiếc camera an ninh.
Nói là vậy, nhưng đó chỉ là hàng giả.
Đèn chiếu sáng thì có từ trước, nhưng camera giả là do Quản lý Nakaomi lắp ngay tức thì sau vụ việc có vị khách lạ mặt đứng rình Himari hôm nọ. Việc lắp đặt camera thật khá tốn kém nên chưa thể làm ngay được, nhưng dù là giả thì nó cũng có tác dụng răn đe tâm lý. Thực tế, ngay cả Himari dù biết thừa là hàng giả nhưng mỗi khi đi qua cũng thấy hơi căng thẳng.
Nhờ vậy mà từ hôm đó đến nay, gã khách kia không còn quay lại nữa.
Himari thầm cảm ơn Quản lý Nakaomi, lòng nhẹ nhõm vì môi trường làm việc bình yên đã trở lại. Quản lý cũng hứa sớm muộn gì cũng sẽ lắp camera thật, nên cô càng thấy vững tâm hơn.
Thêm vào đó, những khi Takatō-san trùng lịch tan ca với Himari, anh ấy cũng bắt đầu đi cùng cô ra đến nhà ga. Sau khi nghe kể về chuỗi sự kiện ngày hôm đó, Takatō-san đã đề nghị đưa cô về trong một thời gian. Đối với Himari, điều đó là sự hỗ trợ tinh thần rất lớn, giúp cô có thể về nhà mà không phải nơm nớp lo sợ.
Đèn cảm ứng tắt ngấm, bóng tối lại bao trùm xung quanh. Bất giác ngước nhìn bầu trời, cô thấy vài ngôi sao đang lấp lánh.
Himari bắt đầu rảo bước về phía quán cơm bò gần đó.
Kể từ dạo ấy, mỗi khi về cùng Takatō-san, hai người thường hẹn gặp nhau trước máy bán hàng tự động ở đấy. Vốn dĩ quán cà phê hầu gái cấm nhân viên nam và hầu gái đi về cùng nhau để tránh rắc rối, nhưng lệnh đặc biệt của Quản lý Nakaomi vẫn chưa được gỡ bỏ, nên mọi người thống nhất duy trì hình thức này cho đến khi tình hình ổn định.
Đến trước máy bán hàng tự động, Himari đứng đợi một lúc. Lát sau, Takatō-san đã thay sang thường phục bước tới.
"Để em đợi lâu rồi. Mình đi thôi."
"Vâng."
Ngay khi gặp nhau, hai người sóng vai bước đi.
"Hôm nay cũng không bận lắm nhỉ."
"Vâng, đúng thế thật ạ."
Vì chỉ cách nhà ga vài trăm mét nên những cuộc hội thoại trong khoảng thời gian đó thường vô thưởng vô phạt. Chuyện chiếc áo thun in chữ của vị khách hôm nay buồn cười đến mức suýt phì cười, chuyện nhà ga gần nhà mỗi người trông như thế nào, hay chuyện truyện tranh yêu thích. Mấy lần trước, họ cứ vừa đi vừa trò chuyện những điều vụn vặt như thế.
"..."
"..."
Thế nhưng hôm nay, câu chuyện lại rơi vào ngõ cụt. Himari cảm nhận được bầu không khí quanh Takatō-san khác hẳn mọi ngày. Nhắc mới nhớ, hình như trong giờ làm việc hôm nay anh ấy cũng hầu như không chạm mắt với cô.
Sao thế nhỉ? Anh ấy thấy không khỏe trong người chăng?
Bất chợt, cô nhớ lại những lời Esoguchi-san đã nói. Không, chắc không phải đâu... Ngay khi Himari vừa nghĩ thế thì cuối cùng Takatō-san cũng mở lời.
"À ừm... Komamura-san này."
"D-dạ. Có chuyện gì thế ạ?"
Dù đã quen được gọi bằng họ Komamura, nhưng chẳng hiểu sao lúc này cô lại thấy căng thẳng lạ thường.
"Komamura-san, chuyện là... em có bạn trai chưa?"
"Hả? Dạ chưa, em chưa có..."
"A, ừ. Đúng là thế nhỉ... Nếu có thì sau vụ đó người ta đã đến đón em rồi... ừ."
Takatō-san gật gù như đang tự thuyết phục bản thân điều gì đó.
Lồng ngực Himari hơi nhói lên.
Có lẽ nếu anh Komamura là bạn trai cô, thì gần như chắc chắn anh ấy đã đến đón rồi. Nhưng đáng tiếc thay, mối quan hệ giữa họ không phải như vậy. Hơn nữa, Himari cũng chưa từng kể cho anh Komamura nghe chuyện bị khách rình rập. Cô không muốn làm anh lo lắng, và trên hết, suy nghĩ không muốn gây thêm phiền phức cho anh mạnh mẽ hơn cả.
Nhưng mà, tại sao anh Takatō lại đột nhiên hỏi chuyện đó?
Trong sự im lặng, hai người tiếp tục bước về phía nhà ga. Dù trời đã tối nhưng đường phố vẫn sáng đèn, tuy nhiên những người say xỉn hay to tiếng mà ban ngày ít gặp đã bắt đầu xuất hiện nhiều hơn. Nếu đi một mình thì có lẽ cô sẽ thấy hơi bất an, nhưng chỉ cần có người quen bên cạnh là tâm trạng đã nhẹ nhõm hơn hẳn.
"Ờm... Komamura-san."
Khi Takatō-san cất tiếng thì họ đã đến trước nhà ga.
"Dạ?"
Takatō-san đột ngột gọi tên cô rồi dừng bước. Himari cũng dừng lại theo.
"À thì, đột ngột thế này thật ngại quá, nhưng mà... chuyện là..."
Takatō-san vừa nói vừa gãi đầu vẻ ngượng ngùng. Ánh mắt anh đảo liên hồi, trông cực kỳ bồn chồn.
"Sao ạ...?"
Cái gì thế này? Bầu không khí này thật sự rất khó xử. Himari cũng bị lây cái sự bồn chồn đó.
Sau khi hít một hơi thật sâu, Takatō-san nhìn thẳng vào mắt Himari.
"Anh thích em. Hãy làm bạn gái anh nhé."
"!?"
Himari mở to mắt, đứng chết trân tại chỗ. Đó là một lời tỏ tình quá đỗi đường đột đối với cô.
Thích.
Đó cũng là tình cảm mà Himari đang ấp ủ trong lòng. Nhưng là tình cảm chưa từng được nói ra. Và là tình cảm không hề giao nhau với chàng thanh niên trước mặt.
"Ơ...? Ờm... tại sao ạ?"
Câu đầu tiên buột ra khỏi miệng cô lại là thắc mắc về lý do.
"Vì cái dáng vẻ luôn cố gắng hết mình của em rất dễ thương."
"Ư... a..."
Bị trả lời ngay tắp lự, khuôn mặt Himari đỏ bừng lên trông thấy. Đây là lần đầu tiên cô được người khác giới nói thẳng vào mặt những lời như thế.
Được khen ngợi thì cô thấy vui. Tuy nhiên ngay trong khoảnh khắc này, hình ảnh hiện lên trong đầu Himari vẫn là bóng dáng của anh Komamura.
Cô không biết phải nói gì, phải truyền đạt thế nào cho phải. Chỉ là, cô chắc chắn một điều rằng mình không thể đáp lại tình cảm của Takatō-san. Nhưng cô lại không biết phải dùng từ ngữ nào để truyền tải điều đó.
Himari cúi gằm mặt xuống một lúc lâu. Lời tỏ tình từ một người mà mình chưa từng ý thức về chuyện yêu đương lại khiến người ta cảm thấy khó xử đến mức này sao.
Nơi khóe mắt, cô thấy Takatō-san đang nắm chặt tay mình. Biết được anh ấy đang căng thẳng đến nhường nào, điều đó càng làm cô thấy áy náy. Nhưng không thể cứ lấp lửng được. Cô không muốn thế. Cô nghĩ làm vậy là thất lễ với Takatō-san.
Himari quyết tâm ngẩng mặt lên. Takatō-san dù cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng sự căng thẳng vẫn lộ rõ trên khuôn mặt.
"A, ừm..."
Giọng cô run run. Trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Dẫu vậy, Himari vẫn không dừng lại.
"Em... đã có người mình thích rồi. Bởi vậy... chuyện đó... cho em xin lỗi ạ."
Cô cúi đầu thật thấp một cách lịch sự. Chính vì đó là tấm lòng không chút dối trá, nên Himari đã trả lời một cách thành thật.
Tiếng ồn ào của phố xá nghe sao mà lớn quá. Trùng lên đó, tiếng tim đập của chính cô cũng vang vọng trong đầu.
Cô không biết khi nào nên ngẩng đầu lên, đành từ từ thẳng người dậy. Nhưng cô không dám nhìn vào mặt Takatō-san.
Thật sự xin lỗi.
Cô nghĩ anh ấy là một người hiền lành và tốt bụng, cô tuyệt đối không ghét anh ấy. Nhưng em xin lỗi. Tại sao anh lại thích một đứa như em chứ? Em xin lỗi anh.
Trong khoảnh khắc, những lần đi về cùng nhau, dáng vẻ trao đổi công việc trong bếp, hay những câu chuyện phiếm vụn vặt từng nói với anh ấy cứ xoay vần trong tâm trí. Cô suýt thì bật khóc, nhưng người thực sự muốn khóc hẳn phải là Takatō-san mới đúng. Thế nên ít nhất, cô đã cố nén chặt cái cảm xúc đang trào lên từ tận đáy lòng ấy lại.
"À... ra là vậy..."
"Vâng..."
"Xin lỗi em."
"Dạ không..."
Dòng người lần lượt bước vào nhà ga, lướt qua hai người đang đứng đối diện nhau trong bầu không khí trầm lắng. Đến nước này, Himari chợt bắt đầu để ý đến những ánh nhìn xung quanh.
"Ờm... vậy thì..."
Cô không biết phải chào tạm biệt thế nào cho phải. Himari cúi đầu thêm lần nữa rồi bước vào nhà ga trước. Mọi khi họ sẽ đi cùng nhau vào đến tận cửa soát vé, nhưng hôm nay Takatō-san không đi theo.
Vừa đi, cô vừa lờ mờ đoán ra rằng chắc hẳn Esoguchi-san đã tỏ tình với Takatō-san. Điều đó càng khiến lồng ngực cô đau nhói.
※ ※ ※
"Himari lạ lắm."
Trong lúc Himari đang tắm, Kanon vừa xem phim truyền hình vừa lẩm bẩm với giọng nghiêm trọng.
"Hửm...?"
Tôi đang lướt xem tin tức trong ngày trên điện thoại, nghe câu đó liền ngẩng đầu lên. Giữa trán Kanon đang ngồi trên sô pha hằn lên vài nếp nhăn.
"Lạ là sao?"
"Không, thì từ lúc đi làm về hôm nay cứ thấy lạ lạ sao ấy."
Nghe Kanon nói tôi mới nhớ lại. Cơ mà, lúc Himari về thì tôi đang tắm. Sau đó tôi chỉ nói mỗi câu "Mừng em về" với Himari lúc con bé đang ăn tối muộn. Lúc đó Himari đang nhai cơm phồng cả má, chỉ gật đầu lia lịa mà không nói gì.
Tôi chưa có đủ thông tin để phán đoán xem Himari có lạ hay không.
"Lúc anh về mới nói với con bé được đúng một câu thôi. Cụ thể là thế nào?"
"Hưm... Anh hỏi thế em cũng khó nói, nhưng mà cảm giác bầu không khí khác mọi khi ấy. Kiểu như không được rạng rỡ."
"Ra là vậy... Đợi Himari tắm xong, anh sẽ thử để ý xem sao."
"Ừm."
Mà, biết đâu chính chủ sẽ tự nói ra nguyên nhân của sự thay đổi đó. Hoặc vốn dĩ có thể do Kanon hiểu lầm cũng nên. Tuy nhiên, tôi chợt nhớ ra việc lúc ghé qua nhà Kanon để lấy đồ, con bé đã cảm nhận được dấu vết Murakumo từng vào phòng. Nếu trực giác của Kanon nhạy bén đến thế, thì khả năng hiểu lầm có lẽ khá thấp...
Ngay lúc đó, Kanon đột nhiên thốt lên một tiếng nhỏ "Oa...!?". Mặt con bé đỏ bừng.
Lý do thì hiểu ngay lập tức. Bộ phim truyền hình đã chuyển sang cảnh nóng.
Trên chiếc giường cỡ lớn, nam diễn viên điển trai bán khỏa thân và nữ diễn viên xinh đẹp đang ngồi đối diện nhau. Vì không xem từ đầu nên tôi không biết vị thế của hai người họ ra sao, nhưng họ đang thì thầm những lời nghe như âm mưu đen tối gì đó, rồi tay người này vuốt ve phần thân trên của người kia. Chuyển động của những bàn tay đó trông thật ướt át, và dần dần hơi thở của cả hai trở nên hỗn loạn.
"..."
"..."
Cả tôi và Kanon đều cố tình tránh nhìn mặt nhau.
Cái này... khó xử vãi...
Cực kỳ khó xử luôn...
Cảm giác khó xử y hệt hồi nhỏ khi cả nhà quây quần xem phim ở phòng khách mà ti vi bắt đầu chiếu cảnh hôn nhau nồng nhiệt. Vừa nghĩ đến đó, như thể đọc được suy nghĩ của tôi, cả hai diễn viên ngã xuống giường và bắt đầu cảnh hôn nhau ngấu nghiến.
Làm ơn, tha cho con đi mà! Vừa cầu nguyện xong thì màn hình tối sầm lại, chuyển cảnh ngay tức khắc. Đó tuyệt nhiên không phải là một cảnh dài, thậm chí là ngắn, nhưng cũng quá đủ để làm bầu không khí trong phòng thay đổi hoàn toàn.
Đúng lúc đó, có tiếng mở cửa phòng tắm. Himari đã ra.
Tôi giật thót mình, quay mặt về phía phòng tắm. Đương nhiên là Himari còn đang thay đồ nên chưa ra ngay được. Xác nhận sự thật đó, không hiểu sao tôi lại thấy nhẹ nhõm. Có làm gì mờ ám đâu, mà cái cảm giác này là gì nhỉ...
Khi tôi quay lại nhìn ti vi, ánh mắt chạm phải Kanon. Khuôn mặt vốn đã đỏ của Kanon giờ đỏ lựng lên như sắp bốc khói.
Và rồi bộ phim chuyển sang quảng cáo. Giọng người dẫn chuyện vang lên tươi sáng lạ thường làm không khí trong phòng thay đổi đôi chút, nhưng sự ngượng ngùng vẫn còn vương vấn đâu đây.
"À, ừm nè..."
"Hửm?"
"Anh, anh Kazu... chuyện là..."
Kanon ngập ngừng ngắt quãng câu nói. Quảng cáo thay đổi, một bản nhạc cổ điển tao nhã quen thuộc nào đó bắt đầu vang lên. Không biết con bé có nghe thấy bản nhạc đó không. Đúng lúc nhạc ngắt nhịp, Kanon lại mở lời.
"A-Anh... hôn ai bao giờ chưa?"
"!?"
Một câu hỏi quá đỗi bất ngờ. Tôi không bao giờ nghĩ từ "hôn" lại thốt ra từ miệng Kanon, nên dao động dữ dội.
Cái quái gì thế này? Tôi nhớ mình đâu có dạy con bé thành người như thế đâu? À mà quên, vốn dĩ tôi có nuôi nó ngày nào đâu cơ chứ.
Đầu óc tôi hỗn loạn đến mức tự tung hứng trong đầu ngay tắp lự. Tóm lại là bình tĩnh nào tôi ơi. Đây là lúc phải thể hiện phong thái điềm đạm của người lớn.
"Cái đó, không... chưa có..."
Sự điềm tĩnh của người lớn đâu mất rồi? Chẳng phải tôi đã khai thật lòng mình rồi sao.
Giờ có nói cũng muộn, nhưng lẽ ra với tư cách người lớn tôi nên chém gió, làm màu một chút. Nhưng đã quá trễ rồi.
"Th-thế à..."
Khoảnh khắc đó, việc gương mặt Kanon trông có vẻ nhẹ nhõm hẳn đi có lẽ không phải là do tôi tưởng tượng.
"Anh chưa từng có bạn gái à?"
"Hồi đi học anh chỉ cắm đầu vào câu lạc bộ thôi... Đi làm rồi cũng chẳng có cơ hội gặp gỡ kiểu đó."
"Thế chị Yuuri thì sao?"
"Không, nhỏ đó chỉ là bạn thuở nhỏ thôi."
"Hư~mm..."
Kanon trả lời có vẻ không quan tâm lắm, nhưng khuôn mặt lại lộ vẻ vui mừng lạ thường. Điều đó chắc chắn không phải là đang chế giễu ông chú tầm tuổi này rồi mà chưa có mảnh tình vắt vai như tôi. Thế nên tôi lờ mờ đoán được nội tâm của Kanon.
Trong trường hợp này, giá mà mình đần độn hơn một chút thì có lẽ đã hạnh phúc hơn, nhưng đáng tiếc là không được như vậy.
...Thế này chẳng phải là diễn biến không ổn sao? Tôi không thể đáp lại tình cảm của con bé. Không được phép đáp lại.
Vì tôi là người lớn.
"À, ừm này. Nếu như..."
"Em tắm xong rồi ạ!"
"Oái!!?"
Himari đột ngột xuất hiện trong phòng khách khiến Kanon giật nảy vai, hoảng hốt.
"Hả!? X-xin lỗi đã làm cậu giật mình."
"K-không không. Không sao đâu. Thế tớ đi tắm đây!"
Kanon vơ lấy quần áo, vội vàng chạy biến vào phòng thay đồ. Nhìn Kanon lao đi với tiếng bước chân rầm rập, Himari khẽ nghiêng đầu.
"...? Có chuyện gì xảy ra ạ?"
"Không, không có gì đâu... Chắc là do xem cảnh đáng sợ trên phim thôi ấy mà?"
Tôi lấp liếm cho qua chuyện để Himari không nhận ra điều gì.
"À, ra là vậy ạ. Kanon-chan sợ mấy thứ đáng sợ nhỉ."
Có vẻ tôi đã vô tình thêm một thiết lập sai lệch vào hình tượng Kanon trong mắt Himari. Cơ mà, nhớ lại lúc đến nhà Kanon, tôi chỉ nói "Ma hả?" mà con bé đã sợ rúm ró lên, nên chắc cũng chẳng sai lắm đâu.
Tóm lại, tạm gác chuyện Kanon sang một bên. Tiếp theo là Himari.
Himari vừa lau mái tóc ướt bằng khăn bông vừa cắm phích sấy tóc. Tôi giả vờ xem ti vi, liếc mắt quan sát em.
Kanon bảo là lúc về Himari trông lạ lắm, nhưng mà... cuộc trao đổi vừa rồi với Kanon trông vẫn bình thường như mọi khi. Vừa lúc tôi đang nhớ lại thì Himari bật máy sấy, bắt đầu sấy tóc.
Tôi chuyển ánh nhìn về phía ti vi. Nhìn chằm chằm quá sẽ bị nghi ngờ mất. Bộ phim lúc nãy hình như vừa hết, giờ đang chiếu tin tức. Vừa để ý đến Himari, tôi vừa nhìn ti vi một lúc.
Thời gian Himari sấy tóc khá lâu. Mất khoảng mười phút. Không chỉ Himari, cả Kanon cũng vậy. Mỗi lần nhìn thấy, tôi lại nghĩ phụ nữ tóc dài sấy tóc vất vả thật đấy.
Tắt máy sấy, Himari vừa chải tóc vừa thở dài thườn thượt "Haizz". Tiếng thở dài ấy nghe nặng nề như đeo chì. Trước giờ Himari chưa từng thở dài nặng nề đến thế.

Cái này, quả đúng là...
"Sao thế?"
"Dạ?"
"Có chuyện gì mà em thở dài dữ vậy?"
"K-không... chuyện là..."
Tôi nghĩ thầm, Himari nói dối dở tệ. Phản ứng cái gì cũng thật thà.
"...Ở chỗ làm thêm có chuyện gì à?"
"C-cái đó là..."
Thử hỏi thẳng vào vấn đề, Himari lộ rõ vẻ lảng tránh ánh mắt. Quả nhiên, rất dễ đoán.
Khi người ta phiền não về chuyện ở chỗ làm, thường là do quan hệ con người hơn là nội dung công việc. Nên tôi quyết định khoanh vùng hỏi về hướng đó.
"Em bị ai quấy rối hay gì à?"
"Kh-không phải đâu ạ! Mọi người đều là người tốt cả!"
"Vậy thì lý do là gì?"
"Ư..."
Himari khẽ rên rỉ, rồi vai rũ xuống.
"...Thực ra là, ừm... Em bị một tiền bối ở chỗ làm tỏ tình..."
"Hả?"
Câu trả lời đó đúng là nằm ngoài dự đoán của tôi. Suy nghĩ của tôi đóng băng trong giây lát.
Nhưng ngẫm lại thì, nhìn nhận một cách khách quan Himari cũng thuộc dạng dễ thương. Hơn nữa lại còn hòa đồng, dễ mến. Nghĩ vậy thì chuyện Himari được người khác giới thích chẳng có gì lạ.
"Rồi em làm vẻ mặt ủ dột thế kia, tức là tên đó đáng ghét lắm à?"
"Dạ không. Ngược lại anh ấy rất dịu dàng và tốt bụng. Nhưng mà, em thì..."
Nói đến đó, Himari ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào mắt tôi. Và rồi, im lặng. Nhưng ánh mắt vẫn không hề lảng tránh.
Đôi mắt Himari hơi ươn ướt và dao động. Chẳng hiểu sao tôi lại thấy đôi mắt ấy thật đẹp. Đồng thời, tôi cũng đọc được nỗi lòng của em.
"Em... đối với anh Komamura thì..."
...Không được. Dừng lại đi. Đừng nói thêm gì nữa.
Tôi bất giác cầu nguyện trong lòng.
Nếu nói ra thành lời, mọi thứ sẽ sụp đổ. Cuộc sống này, mối quan hệ của ba người này, chắc chắn sẽ tan vỡ. Giống như lâu đài cát xây bên bờ biển, chầm chậm bị sóng nước xâm thực.
Tôi không chịu nổi nữa, bèn lảng tránh ánh mắt của Himari.
Tôi đã chạy trốn.
Vì tôi nghĩ lúc này đó là điều đúng đắn.
Sự im lặng kéo dài một lúc. Đúng lúc đó, có tiếng mở cửa phòng tắm. Kanon đã tắm xong. Cảm giác nhanh hơn mọi khi, nhưng nhờ thế mà tôi được cứu.
"X-xin lỗi anh... Chuyện đó, không có gì đâu ạ..."
Himari đứng dậy, lẩm bẩm nhỏ "...Em đi vẽ tranh đây", rồi chạy trốn về phía phòng tôi.
Cảm giác nhẹ nhõm của bản thân lúc này có thực sự đúng đắn hay không, giờ tôi cũng không biết nữa.
Cho đến giờ đi ngủ, Himari vẫn không ra khỏi phòng tôi.
Kanon có hỏi "Tình hình Himari sao rồi?", tôi chỉ trả lời qua loa "Đúng là trông không được vui như mọi khi thật, nhưng anh không biết lý do". Tôi muốn coi như cuộc trao đổi với Himari vừa rồi chưa từng xảy ra.
(—Như thế có thực sự ổn không?)
Sự nghi ngờ thoáng qua, nhưng tôi tự nhủ với bản thân rằng như thế là ổn.
Căn phòng tối om. Trong chăn, tôi trở mình không biết bao nhiêu lần. Mãi mà không ngủ được. Khuôn mặt đượm buồn của Himari lúc nãy cứ hiện lên trong đầu rồi lại tan biến.
Không được. Không được nhớ lại. Phải nghĩ chuyện gì khác. Nghĩ ngợi lung tung rồi thiếp đi lúc nào không hay mới là tốt nhất.
"Anh đã từng hôn ai bao giờ chưa?"
Bất chợt, câu nói của Kanon vang vọng lại trong não. Tại sao lại nhớ đến câu đó vào lúc này chứ. Bộ não con người thật khó hiểu.
Dẫu vậy, mạch ký ức của tôi cứ thế mở rộng dần.
...Quả thực, tôi chưa từng hôn. Vì trước giờ tôi chưa từng hẹn hò với cô gái nào. Chưa từng, nhưng mà...
"Nắm tay thì... có rồi..."
Đột nhiên, tôi nhớ lại. Hồi tiểu học, với Yuuri.
Đó là trên đường đi học về. Vào mùa lạnh. Vừa đá sỏi, vừa chơi oẳn tù tì ai thắng được đi vài bước, mải chơi đến mức trời tối mịt lúc nào không hay. Đường vắng người lại tối om, đến cả tôi và Yuuri cũng bắt đầu thấy "Gay go rồi đây".
"Trời tối mất rồi."
Không chịu nổi sự im lặng, Yuuri thốt lên.
"Ừ."
"Chắc mẹ sẽ mắng mất."
"...Chắc thế."
"Ghét thật đấy... Sợ quá..."
"...Ừ."
Bị lời nói của Yuuri cuốn theo, tôi tưởng tượng ra cảnh mình bị bố mẹ mắng mà thấy rầu rĩ. Sau một hồi im lặng...
"Tay cậu, lạnh nhỉ..."
Đột nhiên, Yuuri nắm lấy tay tôi. Tôi giật mình và xấu hổ vô cùng, nhưng tôi đã không hất bàn tay ấy ra. Cùng lúc đó, trong lồng ngực tôi chớm nở một cảm giác nhột nhạt nào đó, nhưng tôi lập tức giả vờ như không thấy.
Yuuri chỉ muốn lấp liếm nỗi sợ bị mắng mà thôi, tôi đã tức thì nghĩ như vậy. Và quả thực tay tôi đang lạnh. Tay Yuuri còn lạnh hơn. Thế nên, tôi nghĩ cô ấy làm vậy để lấy chút hơi ấm.
Nhưng giờ đây, sau gần hai mươi năm, cuối cùng tôi cũng nhận ra. Không, phải nói là cuối cùng tôi cũng có thể nhìn thẳng vào nó mà không lảng tránh nữa.
Lúc ấy Yuuri nắm tay tôi, không phải vì sợ, cũng chẳng phải vì lạnh. Đó chỉ là cái cớ. Chắc chắn chỉ là một lời biện bạch.
Yuuri, chỉ đơn thuần là...
"..."
Kể từ ngày đó, tôi và Yuuri không nắm tay thêm lần nào nữa, và phía bên kia cũng chẳng nói gì. Và giờ cô ấy nghĩ thế nào...
Thôi, không được nghĩ thêm nữa. Vốn dĩ là chuyện của gần hai mươi năm trước rồi. Giờ nghĩ lại thì được ích gì. Bỗng cảm thấy ngượng ngùng, tôi trùm chăn kín đầu và nhắm mắt lại.
~*~
Bầu trời hôm nay phủ một lớp mây mỏng. Một buổi sáng thứ Bảy hơi âm u.
"Vậy bọn em đi đây."
"Ừ."
Tôi tiễn Kanon và Himari đang xỏ giày ở huyền quan. Hôm nay nghe nói chỉ có Kanon và Himari đi chơi phố. Lần đầu tiên hai đứa đi riêng với nhau.
"Không mang ô theo à?"
"Hưm... Dự báo thời tiết bảo tỷ lệ 30%, con số lửng lơ quá. Lỡ mà mưa thì bọn em mua ở cửa hàng tiện lợi."
"Vậy à. Nhớ chú ý an toàn nhé."
"Vâng ạ!"
Để lại câu trả lời ngoan ngoãn, hai đứa rời đi.
Sự tĩnh lặng bao trùm lên căn phòng chỉ còn lại một người. Nghĩ kỹ thì, đây là lần đầu tiên tôi trải qua ngày nghỉ một mình kể từ khi hai đứa đến đây.
Khoảng thời gian một mình đã lâu không gặp. Mới trước đây thôi, ở nhà một mình là chuyện đương nhiên, vậy mà giờ tôi lại thấy bối rối vì cảm giác lạc lõng này.
Đây là dấu hiệu không tốt chút nào. Hiện tại chỉ là tình huống đặc biệt thôi, sớm muộn gì cũng sẽ đến lúc quay lại cuộc sống ban đầu, vậy mà...
Rè è è...
"Oái!?"
Tiếng kêu rì rì thấp của tủ lạnh đột ngột chen ngang dòng suy nghĩ khiến vai tôi bất giác run lên.
Kìa, đừng có giật mình vì tiếng tủ lạnh chứ tôi ơi. Nhưng mà... từ khi hai đứa đến, tôi hoàn toàn chẳng để ý đến những âm thanh sinh hoạt nhỏ nhặt thế này. Nhìn lại nhà bếp và phòng khách không một bóng người, cảm giác rộng hơn mọi khi.
Thôi, không được không được. Ủy mị làm gì chứ. Thay vào đó, phải nghĩ xem trưa nay ăn gì đã. Nấu nướng thì phiền phức... hay là lâu rồi mới đi ăn ramen nhỉ?
Vừa nhìn vào chiếc ví đã vơi đi chút ít sau khi đưa tiền tiêu vặt cho hai đứa, tôi vừa liệt kê vài quán ăn làm ứng cử viên cho bữa trưa.
※ ※ ※
Kanon và Himari lên tàu điện và đã đến khu phố sầm uất.
"Oa. Đông người ghê."
Trước lượng người quá đông đảo, Himari thốt lên đầy cảm thán. Con đường trước nhà ga đông nghịt người, chen chúc đến mức va cả vào vai nhau. Chỗ làm thêm của Himari cũng nằm gần một nhà ga có lượng khách khá lớn, nhưng không đến mức người tràn ngập như ở đây.
"Thứ Bảy mà. Cẩn thận kẻo lạc đấy nhé, Himari lại không có điện thoại nữa."
"À, đúng rồi ha..."
Himari run rẩy bám chặt lấy Kanon, tay nắm chặt lấy bắp tay cô.
"Không, cậu dính sát thế này tớ khó đi lắm."
"Nh-nhưng mà, tớ không muốn bị lạc đâu..."
"Biết rồi biết rồi. Thế thì làm thế này, cậu tách ra một chút đi."
Kanon nắm chặt lấy bàn tay Himari. Khuôn mặt đang sợ sệt của Himari cuối cùng cũng trở lại vẻ bình thường.
"Vậy đi thôi."
"Ừm."
Hai người bắt đầu len lỏi qua dòng người. Hôm nay họ chưa lên kế hoạch cụ thể sẽ đi đâu cả.
"Himari! Mai cậu có đi làm không?"
"Hả!? Mai tớ nghỉ."
"Thế đi chơi đi! Hai đứa mình!"
"Ừm."
Chỉ là một kế hoạch ngẫu hứng vừa quyết định hôm qua với tinh thần "thích là nhích". Tất nhiên, Kanon rủ đi vì cô thực sự muốn đi chơi cùng Himari. Nhưng cũng có sự thật là lẫn trong đó có những điều "không đơn thuần".
Dạo gần đây, trong lòng Kanon cứ tích tụ những cảm xúc mơ hồ.
Cô thích Himari. Đối với Kanon, người từng lo lắng không yên về việc sống chung với Kazuki, sự xuất hiện quá đúng lúc của Himari giống như thiên sứ được phái xuống vậy. Cô nhớ lại ngày đầu tiên, dù hoàn toàn không biết gì về đối phương, nhưng chỉ riêng việc là người cùng giới thôi đã mang lại cảm giác an tâm.
Đúng vậy. Cô thích Himari. Thậm chí giờ đây Himari rất quan trọng với cô. Lúc nào phản ứng cũng thành thật, hơi ngây ngô một chút, nhưng khi cần thì lại chẳng hề e sợ.
Kanon thích Himari như vậy, nhưng có một điều cô thấy không hài lòng. Đó là việc Himari giấu giếm quá kỹ. Nghĩ lại thì, đến giờ cô vẫn chưa biết tên thật của Himari. Chuyện trường học thì khỏi nói, đến cả nhà ở hướng nào cô cũng chẳng hay. Và lý do mấy ngày nay Himari ủ rũ vẫn là một ẩn số.
Cô đã thử hỏi khéo Kazuki "Anh biết lý do chưa?", nhưng chỉ nhận lại cái lắc đầu im lặng. Cũng có một hy vọng mong manh rằng, bằng cách đi dạo phố cùng Himari thế này, biết đâu sẽ hiểu thêm được chút gì đó về những chuyện ấy.
Hai người bước vào tòa nhà thương mại nằm trên đại lộ. Trước mắt, họ quyết định sẽ đi xem đồ (window shopping). Ở đây có đủ từ cửa hàng quần áo, tạp hóa, quán cà phê đến nhà hàng, nên chắc chắn sẽ không chán.
"Oa. Nhìn kìa Kanon-chan. Bộ kia dễ thương quá."
"Ồ, thật đấy. Trông hợp với Himari lắm."
"Hả, thật á?"
"Ừm. Tớ thì mấy kiểu dễ thương thế kia không hợp lắm."
"Thế á? Tớ thấy Kanon-chan cũng hợp mà."
"Không không. Không được đâu."
Vừa trao đổi những câu chuyện phiếm như thế vừa đi được một lúc, họ đến trước khu bán âu phục nam. Nếu là hai người trước đây, hẳn sẽ lướt qua mà chẳng thèm để ý. Nhưng hôm nay, cả hai cùng lúc dừng chân.
"Nhìn cái cà vạt này xem. Họa tiết chim cánh cụt kìa."
Theo hướng ngón tay Kanon chỉ, những chiếc cà vạt in hình minh họa chim cánh cụt dễ thương đang được trưng bày. Màu sắc cũng phong phú từ xanh dương, hồng, xanh lá đến trắng. Có vẻ là hàng hiệu, nên trái ngược với vẻ ngoài có phần lỏng lẻo, giá tiền ghi trên đó lại khá "chát".
"Cái này... có hợp với anh Komamura không nhỉ?"
"Ahaha. Với anh Kazu thì dễ thương quá mức rồi."
"Nhưng biết đâu lại hợp bất ngờ ấy chứ."
"Đeo cái này đến công ty là bị cả tổng sỉ vả cho xem."
Hai người đang hớn hở trước quầy cà vạt, bỗng nhiên khuôn mặt Himari thoáng nét u buồn.
"Himari, sao thế?"
"Kanon-chan, chuyện là..."
Himari ngập ngừng một nhịp. Như thể đang do dự có nên nói ra hay không. Kanon không giục giã, chỉ lẳng lặng chờ đợi. Cuối cùng, Himari khẽ thì thầm.
"Tớ... không biết phải làm sao nữa..."
"Về chuyện gì?"
"Về chuyện anh Komamura..."
Trong khoảnh khắc, Kanon nín thở. Bởi cô không ngờ Himari lại là người khơi mào chủ đề này.
"Cậu biết không, tớ... ừm... đây thực ra là lần đầu tiên tớ thích một người con trai nhiều đến thế này..."
"Hả, a..."
Từ "thích" khiến tim Kanon đập thót lên một nhịp mạnh đến mức chính cô cũng phải ngạc nhiên. Quả thật cô đã nhận ra tình cảm của Himari, nhưng đây là lần đầu tiên nghe chính miệng cô ấy nói rõ ràng như vậy. Khi được thốt ra thành lời, những cảm xúc phức tạp bắt đầu cuộn trào trong lòng Kanon.
"Nhưng mà, có lẽ tớ không được anh Komamura để mắt tới... Anh ấy không nhìn tớ theo kiểu đó."
Himari nói y hệt những lời cô từng thốt ra trong chăn hôm nọ. Điều đó cũng đúng với cả Kanon. Cô biết chứ. Kazuki luôn giữ vững lập trường là "người bảo hộ". Điều đó thật đau lòng, nhưng cô cũng không muốn dối lòng mình.
Trong lúc cô đang suy nghĩ khi nhìn vào đôi mắt dao động của Himari, cô ấy lại nói tiếp.
"Vì tớ... vẫn chưa phải là người lớn..."
Khuôn mặt cười gượng gạo của Himari trông thật buồn bã và đau khổ. Và Kanon cũng thấy đau nhói. Cô cảm thấy như chính mình bị Kazuki nói thẳng vào mặt vậy.
Và cô cũng vỡ lẽ ra rằng, hóa ra mấy ngày nay Himari không vui là vì chuyện này. Chắc là lúc cô đang tắm, Kazuki đã nói gì đó với Himari. Cứ tưởng là có chuyện ở chỗ làm thêm, nhưng Himari mà suy sụp đến mức này thì chỉ có thể là chuyện gia đình hoặc liên quan đến Kazuki thôi, cô kết luận.
"..."
Hai người im lặng nhìn nhau một lúc. Hẳn Himari cũng nhận ra tình cảm mà Kanon dành cho Kazuki. Chính vì thế, Kanon không biết phải nói gì. Chỉ là nếu cứ im lặng, cô cảm thấy những cảm xúc tiêu cực sẽ ngày càng lớn dần.
"Aaa thôi nào! Quả nhiên tớ dở mấy vụ này quá!"
Đột nhiên Kanon hét lớn, rồi vò đầu bứt tai loạn xạ.
"Ơ, Kanon-chan?"
"Himari! Ăn cái gì ngọt ngọt để đổi gió đi! Parfait hay parfait, hay là parfait cũng được đấy nhỉ!"
"Cậu thèm ăn parfait đến thế cơ à..."
"T-tóm lại là! Nạp đường vào là sẽ bình tĩnh lại thôi. Đi nào!"
Kanon nắm lấy tay Himari và bước đi. Cái nắm tay mạnh hơn lúc nãy rất nhiều. Sự thô bạo ấy, đối với Himari lúc này, có lẽ lại là một điều đáng mừng. Tuy nhiên, Kanon đang mải nhìn về phía trước nên không nhận ra cô bạn mình đang khẽ mỉm cười.
Trước mặt Kanon và Himari, hai ly parfait dâu tây đã gọi được mang ra. Trong chiếc ly thủy tinh thon dài hình tam giác ngược, màu trắng, đỏ và hồng tạo nên sự tương phản tuyệt đẹp.
"Mời cả nhà xơi ạ!"
Kanon dùng chiếc thìa dài chuyên dụng, xúc một miếng kem to tướng trên cùng một cách hào sảng. Rồi cô đưa tảng kem lớn đó vào miệng không chút do dự.
"Ưm, lạnh quá đi."
Kanon ôm má, vẻ mặt hạnh phúc đến mức khiến người ta tưởng cô sống chỉ vì khoảnh khắc này. Himari đang ngẩn người trước miếng kem khổng lồ mà Kanon vừa ăn một miếng hết sạch, cũng sực tỉnh và bắt đầu ăn.
Hai người đang ngồi ở một góc của quán cà phê không gian mở. Vì là ngày nghỉ nên chỗ ngồi hầu như đã kín chỗ bởi những cô gái trẻ như Kanon và Himari.
"Tóm lại là, anh Kazu không có hứng thú với trẻ con, đúng không?"
Nghe Kanon đột ngột vào đề, vai Himari giật nảy lên.
"Ừ, ừm... chắc là vậy nhỉ..."
Kanon cắn một nửa miếng bánh xốp.
"Nhưng tốt nghiệp cấp ba xong một chút là bọn mình cũng thành người lớn rồi? Nên tớ nghĩ bây giờ cũng chẳng khác mấy đâu."
Lời nói đó khiến đồng tử Himari mở to. Kanon xúc thêm kem lên miếng bánh xốp còn lại, rồi cắn tiếp một miếng.
"Với lại, tớ cảm giác làm gì có cái ranh giới 'người lớn' rõ ràng rành mạch thế đâu."
"Hả?"
"Ư... nói sao nhỉ. Không phải về mặt pháp luật, mà là cảm xúc? Hay tâm thế? Kiểu như cứ đến 20 tuổi là cái rụp, biến thành người lớn ngay thì chắc là không phải đâu... cậu hiểu ý tớ không?"
"Ưm... Điều Kanon-chan muốn nói, tớ hiểu đại khái rồi."
"Thật á?"
"Ừm. Ví dụ nhé, hồi tiểu học mình nhìn mấy anh chị cấp ba thấy người lớn ghê gớm lắm đúng không. Nhưng đến khi mình thực sự trở thành học sinh cấp ba, thì tâm hồn vẫn chẳng khác gì hồi tiểu học mấy. Vậy mà mình lại trở thành một tồn tại được gọi là 'nữ sinh cấp ba'. Thực sự mình có xứng đáng được gọi là nữ sinh cấp ba không nhỉ, cái danh xưng và tâm hồn mình có cân xứng không nhỉ... tớ đã từng cảm thấy như vậy. Ý Kanon-chan muốn nói cũng là kiểu như thế đúng không?"
Nghe Himari nói một lèo, Kanon ngẩn người ra quên cả ăn parfait một lúc, nhưng rồi...
"Đúng! Chính là cái đó! Ê, Himari ghê chưa... Cậu đọc được suy nghĩ của tớ à?"
"Không, đâu phải thế..."
"Tức là, tớ và Himari có thần giao cách cảm rồi. Ừm ừm."
Himari khẽ cười trước lời nói của Kanon. Đơn giản là cô thấy vui vì lời nói của Kanon.
(Hưm... Anh Kazu không nhìn bọn mình theo kiểu đó chỉ vì bọn mình là 'nữ sinh cấp ba'. Nhưng cũng khó mà nghĩ được là ngay khoảnh khắc bọn mình hết là 'nữ sinh cấp ba', anh ấy sẽ đột nhiên nảy sinh tình cảm nam nữ...)
Đã ăn hết phần kem, Kanon vừa chọc thìa sâu xuống lớp mứt dâu và mousse vừa suy tính.
"Quả nhiên là nên gieo hạt ngay từ bây giờ thì hơn ha~... nhưng phải làm sao đây."
"Hả?"
Thấy Kanon đột nhiên lầm bầm một mình, Himari ngơ ngác. Kanon vội vàng xua tay lia lịa.
"A, không, không có gì. Tóm lại là, bỏ cuộc bây giờ vẫn còn sớm chán? Ý tớ là vậy."
Kanon ăn miếng mứt dâu và mousse vừa xúc được.
"Ừm... đúng ha. Tớ vẫn chưa tỏ tình đàng hoàng mà. Thế nên vẫn được phép nuôi hy vọng nhỉ."
Đôi má Himari dần ửng hồng. Có thể chỉ là giải pháp tạm thời, nhưng có vẻ cô đã làm Himari phấn chấn lên được rồi.
Dẫu vậy, tâm trạng Kanon lại rất phức tạp.
(Nghĩ theo lẽ thường thì Himari là tình địch đấy. Sao mình lại làm cái trò này nhỉ... Chẳng hiểu nổi bản thân nữa...)
Định ăn parfait để đánh lạc hướng cảm xúc của chính mình, nhưng có vẻ không hiệu quả lắm. Càng nghĩ lòng càng thấy xao động, nên Kanon cắm cúi ăn parfait.
"Dáng vẻ ăn uống ngon lành của Kanon-chan, dễ thương thật đấy..."
"Hơ?"
Kanon vẫn không nhận ra ly parfait của mình đã vơi đi với tốc độ gấp đôi Himari.
Rời quán cà phê, hai người đang ở trong khu trò chơi điện tử nằm ở tầng trên. Giữa đủ loại âm thanh hỗn độn như thác lũ, hai người đi xem từng máy gắp thú một.
"Kanon-chan nhìn nè, bánh kẹo này. To khủng khiếp luôn!"
"Oa. To siêu cấp thật. Cái này thành tấu hài luôn rồi."
Đúng lúc đang hớn hở nhìn phần thưởng là gói snack to gấp mấy lần bình thường...
"Ủa? Kanon đấy à!"
"Đúng thật kìa. Yahooo!"
Bất ngờ bị gọi tên, Kanon quay phắt lại. Ở đó là hai gương mặt quen thuộc đang đứng dính sát vào nhau thân thiết.
"Là Yuiko với Urara à."
Kanon tròn mắt trước hai cô bạn cùng lớp đột nhiên xuất hiện. Yuiko và Urara vừa reo lên khe khẽ vừa tiến lại gần Kanon và Himari.
"Gặp Kanon ở ngoài trường thế này tình cờ ghê ha. Không lẽ nhà bà ở gần đây?"
"Không, cũng không hẳn."
"Ra là vậy. Hôm nay đi chơi xa một chút hả. Thế cô bé kia là?"
Ánh mắt của hai người hướng về phía Himari. Himari nở nụ cười gượng gạo, khẽ cúi đầu chào.
"A, ờ thì... bạn này là Himari... là em họ của tớ. Bằng tuổi bọn mình."
"Hể. Vậy sao."
"Dễ thương ghê!"
"Ch-chào các cậu... Tớ tên là Himari. Rất vui được gặp."
Trước thiết lập "em họ" mà Kanon đột ngột gán cho, Himari quyết định ngoan ngoãn hùa theo. Vì cô nghĩ làm vậy sẽ tránh bị soi mói sâu hơn.
"Rất vui được gặp nha. Tớ là Yuiko."
"Tớ là Urara. Mong được giúp đỡ nhé Himari-chan."
"Hai đứa này là fan cuồng Johnny's hạng nặng đấy."
Nghe Kanon giới thiệu, Himari mở to mắt "Ồ". Dù khác thể loại, nhưng việc cùng là "Otaku" khiến cô cảm thấy chút thân thiết.
"Nhân tiện thì Himari-chan có thích idol nào không?"
"T-tớ thì không hẳn..."
"Này này. Đừng có mà lôi kéo Himari nhà tôi xuống cái hố đó chứ."
Kanon ôm vai Himari như để che chở. Yuiko lè lưỡi "Xin lỗi xin lỗi, lỡ miệng".
"Kanon và Himari, sau đây có kế hoạch gì chưa?"
"Hưm, không có gì đặc biệt. Chỉ đi loanh quanh thôi."
"Vậy hả. Thế thì... nhân tiện hay là cả đám cùng chụp Purikura đi?"
Kanon và Himari nhìn nhau. Himari hơi e thẹn gật đầu. Có vẻ cô không phản đối gì.
"Ok chốt. Vậy đi luôn nào!"
"Đi thôi đi thôi!"
Kanon và Himari cũng nối gót theo sau hai cô nàng có độ hưng phấn cao ngất ngưởng kia. Đến khu vực đặt các máy chụp Purikura, bốn người lập tức vào trong, tạo đủ kiểu dáng và chụp ảnh. Sau khi tem ảnh được in ra, họ di chuyển đến chiếc bàn tròn nhỏ đặt gần đó.
"Himari-chan, sao tấm nào cậu cũng để tay hướng này thế?"
"A, lúc chụp tớ cũng nghĩ thế. Dáng pose tủ của cậu à?"
Yuiko và Urara vừa dùng kéo có sẵn ở bàn tròn cắt chia ảnh vừa hỏi.
"Hả? Cái đó là... tại bộ nail dễ thương quá, nên tớ muốn chụp lại làm kỷ niệm. Nhưng mà con bướm nhỏ quá nên chắc không thấy rõ nhỉ."
"Không lẽ cậu thích bộ nail hiện tại lắm hả?"
"...Ừm."
Nghe Kanon hỏi, Himari mỉm cười có chút ngượng ngùng.
Nhắc mới nhớ, từ lúc chị Yuuri mang sơn móng tay đến, hình như con bé chưa đổi lần nào. Nhìn kỹ thì móng tay đã dài ra một chút, phần gốc lộ ra màu móng tự nhiên.
"Nếu thích thế thì để tớ sơn lại cho. Sticker chị Yuuri cho vẫn còn nhiều mà..."
Kanon nhận ra sự thay đổi trên nét mặt Himari giữa chừng câu nói. Dù đang cười, nhưng trông cô ấy có vẻ buồn bã.
"Về nhà với bộ móng thế này, chắc tớ sẽ bị mắng mất..."
"Hả? Vậy sao?"
"Nhà nghiêm khắc ghê nhỉ..."
"..."
Kanon không nói được lời nào.
Có thể trường của Himari cấm tiệt chuyện làm điệu thế này. Nhưng Kanon cảm thấy lý do Himari "bị mắng" không chỉ có vậy. Bố mẹ không chấp nhận ước mơ của Himari, còn tự tiện vứt bỏ dụng cụ vẽ của cô. Chưa nghe kể chi tiết nên Kanon không biết họ là người như thế nào. Nhưng nhìn khuôn mặt này của Himari, cô không thể nào có thiện cảm với họ được.
Đã có những lúc Kanon cảm thấy nỗi trống trải vô tận vì "mình không có đủ cả bố lẫn mẹ". Không phải một hay hai lần cô ghen tị với bạn bè cùng trang lứa. Nhưng giờ đây khi biết rằng, dù có đủ cả bố mẹ nhưng vẫn có những đứa trẻ không được lấp đầy về tâm hồn như Himari, cô cảm thấy trong lòng thật phức tạp.
Sau đó bốn người đi chơi vòng quanh khu trò chơi. Họ có một trận đấu khúc côn cầu trên không nảy lửa, rồi cười đau cả bụng với màn đua xe xiêu vẹo, tông ra khỏi đường đua liên tục của cả đám. Uống nước ngọt ở máy bán hàng tự động xong, nghỉ ngơi một chút thì...
"Thế nhé, bọn tớ đi mua quần áo đây, gặp lại sau nha!"
"Gặp lại sau!"
Nói rồi Yuiko và Urara tách nhóm. Giống như lúc gặp, hai người vẫn giữ khoảng cách sát sạt như muốn chạm vai nhau. Chỉ còn lại hai người, Kanon và Himari ngồi xuống chiếc ghế dài đặt cách đều giữa lối đi.
"Himari, xin lỗi vì mấy đứa bạn của tớ đường đột quá nhé."
"Không sao đâu. Vui lắm luôn ấy. Mà công nhận hai cậu ấy thân nhau ghê. Lúc nào cũng dính lấy nhau."
"À, ừ thì. Lúc nào cũng thế đấy."
"Ra là vậy. ...Thực ra đây là lần đầu tớ chụp Purikura đấy."
Himari lấy tấm ảnh Purikura từ trong túi xách ra, ngắm nhìn những tấm ảnh đã được cắt chia một cách vui sướng. Kanon cũng mỉm cười theo.
"Vậy à... Thế thì tốt quá."
Vì Yuiko và Urara đều thuộc tuýp người lúc nào cũng tỏa ra hào quang năng lượng tích cực nên Kanon đã hơi lo, nhưng thấy Himari đón nhận họ không chút kháng cự, cô thấy nhẹ nhõm.
"Himari này..."
"Hửm?"
"A, không..."
Chuyện về Kazuki, chuyện gia đình Himari, chuyện trường lớp bạn bè của Himari, chuyện tương lai. Rõ ràng có rất nhiều điều muốn hỏi, muốn nói, nhưng Kanon lại không biết sắp xếp từ ngữ thế nào cho ổn.
Thấy Kanon như vậy, có lẽ Himari đã cảm nhận được điều gì đó. Cô buột miệng thốt ra.
"...Thực ra, tớ đang hơi sợ đi làm thêm..."
"Hả? Sao thế? Không lẽ bị bắt nạt hay là..."
"Không, không phải chuyện đó. Nhưng mà... hôm nay đi chơi với Kanon-chan thế này tớ thấy khỏe hẳn ra."
"Thật á? Thật sự ổn chứ?"
"Ổn mà. Cảm ơn cậu nhé Kanon-chan."
"Vậy à..."
Tuy cô ấy vẫn không chịu nói chi tiết chuyện gì đã xảy ra, nhưng được Himari nói như vậy cũng khiến Kanon thấy vui.
"Này Himari... bữa nào mình lại đi chơi nữa nhé."
"Ừm! Vào ngày nghỉ làm thêm nhé."
Nhìn Himari cười rạng rỡ, Kanon thật lòng nghĩ hôm nay đi chơi thật đúng đắn.
Định ra về thì họ nhận ra trời đang mưa lất phớt. Hai người ngước nhìn bầu trời ngay cửa ra vào tòa nhà.
"Tỷ lệ mưa 30% mà thế này..."
"Mua ô ở cửa hàng tiện lợi đằng kia đi."
"Ừ ha..."
Ra khỏi tòa nhà thương mại, hai người vừa hét "Ướt mất thôi!", "Ahaha!" vừa chạy sang cửa hàng tiện lợi bên cạnh với tâm trạng phấn khích.
Sau khi mua một chiếc ô duy nhất, hai người cùng nhau chui vào trong.
"Himari, xích qua đây chút nữa đi."
"Nhưng vai Kanon-chan sẽ bị ướt mất."
"Thì Himari cũng thế mà."
"Vậy thì, xích lại thật chặt nào."
Hai người nép sát vào nhau, để một bên vai ướt mưa mà bước đi. Bất chợt Himari phì cười "Fufu", khiến Kanon nghiêng đầu thắc mắc.
"Bọn mình cũng dính sát vào nhau y như Yuiko-chan với Urara-chan lúc nãy nhỉ."
"...Ừm."
Kanon khẽ cười, rồi dồn thêm lực vào bàn tay đang cầm cán ô.

※ ※ ※
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
