Zenchizen'nō no ō, okotoba ga kanchigai sa reru ~ tomodachi ga hoshikute gakuin ni haitta dakenanoni, sekaijū de hijō jitai ga sengen sa rete shimatta ~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1280

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2583

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 437

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 884

Volume 1: Mối Liên Kết Của Mặt Trăng - §.2 【Vận Mệnh Thế Giới Phụ Thuộc Vào Buổi Phỏng Vấn】

§.2 【Vận Mệnh Thế Giới Phụ Thuộc Vào Buổi Phỏng Vấn】

Học viện Noir. Phòng Hiệu Trưởng.

"Vâng... vâng... học sinh chuyển trường ạ? Đúng vậy, sắp có một buổi phỏng vấn cho một người... Tên là...?"

Hiệu trưởng Lotus vừa nói chuyện qua ma pháp liên lạc, vừa lấy tài liệu từ ngăn kéo bàn ra.

"Ừm, là Chrono... Chrono Granbefius."

"Đây là bí mật quốc gia, nhưng thiếu niên đó chính là Vua Tàn Sát."

"Cái gì!? Vua... Vua Tàn Sát ư!?"

Nghe lời Sư Tử Hoàng Đế Landuke từ ma pháp liên lạc, Lotus hoảng loạn.

"Ơ... theo truyền thuyết thì người đó là toàn tri toàn năng...?"

"Đúng vậy. Chính là Vương Tể Sát toàn tri toàn năng đó."

Lotus nuốt nước bọt phát ra tiếng ực một cái.

Đó là tồn tại trên mây mà ông nghĩ cả đời sẽ không bao giờ dính líu tới. Có rất nhiều thứ cần hỏi, nhưng cơ thể ông chỉ run cầm cập, không thốt nên lời nào.

"Ta muốn ông xử lý mọi việc êm thấm nhất có thể. Và nếu được, hãy dò hỏi xem mục đích thực sự của hắn ta khi đến Học viện Noir là gì."

"Đó, ừm... cái đó..."

"Tuyệt đối không được chọc giận Vua Tàn Sát. Nếu làm sai một nước cờ, cuộc Đại Thảm Sát từng cướp đi bảy phần mười dân số thế giới sẽ tái diễn."

"Không... không thể được ạ...!!!"

Không chịu nổi áp lực nặng nề, người trưởng thành như Lotus phát ra giọng như sắp khóc đến nơi.

"Chuyện như vậy...! Chỉ là một hiệu trưởng tầm thường như tôi thì không thể gánh nổi đại nhiệm này!!!"

"Hiệu trưởng Lotus."

Landuke nghiêm giọng quở trách Lotus đang rối loạn.

"Vua Tàn Sát đến đây là để gặp ông. Nếu thay người khác, sẽ khiến hắn ta khó chịu. Chỉ có ông mới làm được thôi."

"Ư... à, không, nhưng mà——"

Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên: Cốc cốc.

Có lẽ nghe như tiếng bước chân của thần chết, Lotus quay phắt đầu về phía cửa với vẻ mặt tuyệt vọng.

"Số phận của thế giới đã được giao phó cho ngài."

[Cạch.]

Cửa mở ra, thiếu niên tóc trắng Chrono bước vào phòng.

Mỗi bước chân cậu đặt xuống, tim Lotus lại đập thình thịch. Ông thậm chí còn nghĩ tim mình sắp ngừng đập luôn rồi.

Chrono dừng lại, im lặng một nhịp, sau đó lên tiếng.

"Tôi là Chrono Granbefius."

"Chào mừng! Chào mừng ngài đã đến!!! "

Lotus nở một nụ cười gượng gạo đến mức ghê người. Ông đang liều mạng. Toàn bộ vận mệnh của thế giới đang dựa vào nụ cười này. Đó là một nụ cười đầy khí thế đến mức đáng sợ.

"Xin mời, mời ngài ngồi đây ạ."

Được mời, Chrono ngồi xuống ghế sofa dành cho khách.

Lúc này, Lotus lấy từ tủ ra thứ gì đó. Đó là ly thủy tinh, rượu vang, và chocolate.

"Nho và ca cao là đặc sản nổi tiếng của thành phố trung lập Korunzel này ạ. Đặc biệt là năm nay chất lượng rất tốt. Đây là sản phẩm bí truyền do những nhà máy rượu và chocolatier hàng đầu Korunzel chế tác. Không biết có hợp khẩu vị của Chrono-sama không...?"

Vừa lau mồ hôi như thác chảy trên mặt, Lotus vừa rót rượu vang vào ly, rồi đưa ra cùng với đĩa chocolate.

Chrono nhìn hai thứ đó, rồi nói:

"Có vẻ như ngài đang hiểu lầm điều gì đó."

"Ơ...! A...! Ự...!!!"

Lotus nghẹn lời.

(Không... không vừa ý sao!? Rượu vang chắc chắn là phẩm chất cao nhất, chocolate thì là hàng mới làm sáng nay...!! Rốt cuộc là ngài ấy khó chịu chuyện gì chứ...!?)

Trong khi mồ hôi vẫn chảy như thác trên khuôn mặt đang cười toe toét, Lotus quay cuồng suy nghĩ.

(Có lẽ ông nhầm tôi không phải là thí sinh đến phỏng vấn, mà là một nhân vật có thế lực ở địa phương nào đó.)

Chrono đang nghĩ nghiêm túc như vậy. Việc đến phỏng vấn mà bị mời rượu vang và chocolate thì cũng không lạ.

"...Ngài... ngài nói hiểu lầm là...?"

"Nói như vậy chắc ngài sẽ hiểu. Tôi là Chrono Granbefius."

"Gah...!!!"

Khi Chrono tự giới thiệu lại, cậu nghĩ Lotus sẽ nhận ra cậu là học sinh chuyển trường. Tuy nhiên, Lotus sợ đến mức quên cả thở, toàn thân cứng đờ.

(Ngài ấy... đang giận dữ...! Ta là Vua Thảm Sát toàn tri toàn năng. Đừng bắt ta phải nói hết, ý là vậy...!! Ngài muốn ta tự hiểu ra điều đó...!!)

(Hử? Phản ứng này là có hiểu lầm gì sao?)

Chrono nhận ra vậy, rồi vì lo lắng mà hỏi:

"Ngài không hiểu sao?"

"Hiểu! Hiểu! Hiểu mà ạ! Tôi hiểu rất rõ!!! "

Với tốc độ không giống loài người, Lotus gật đầu lia lịa rồi đáp lại bằng hết sức lực. Dù có xé miệng ông cũng không dám nói "không hiểu".

"Vậy thì, chúng ta bắt đầu nhé."

"Vâng ạ!!!"

Với nụ cười rạng rỡ đến mức không thể rạng rỡ hơn, Lotus gật đầu lia lịa. Tuy nhiên, trong lòng ông lại đầy hoang mang.

(Bắt đầu!? Tôi phải bắt đầu!? Bắt đầu cái gì chứ!?)

Đúng vậy, ông vẫn chưa hiểu gì cả.

Nhưng ông không thể hỏi. Đến nước này mà hỏi thì sẽ lộ ra rằng ông chẳng hiểu gì hết.

Vì vậy, lựa chọn duy nhất cho ông lúc này là——

(Phải tự đoán thôi...!!)

Tuy nhiên, thông tin quá ít ỏi. Dù sao thì cho đến hôm nay, Lotus thậm chí còn không biết tên thật của Vua Thảm Sát.

(Đành phải vậy... Tôi sẽ dùng những câu nói mơ hồ để dò hỏi chân tướng. Dù sao thì tôi cũng là kẻ từng leo lên ghế hiệu trưởng Học viện Noir chỉ bằng mồm mép. Hãy quyết tâm lên, Lotus!!)

Tự khích lệ bản thân như vậy, Lotus mở miệng với tâm trạng như lao đầu vào chỗ chết.

"Thực ra thì... chuyện như thế này cũng là lần đầu tiên đối với tôi ạ."

"Mặc dù ngài là hiệu trưởng sao?"

"Ư...!"

Trước lời nhận xét bình tĩnh của Chrono, Lotus đã rơi xuống vực thẳm chỉ sau một câu.

(Chuyện này tệ rồi... ngài ấy bắt đầu nghi ngờ mình...!! Chuyện quái gì thế này? Hiệu trưởng đang giở trò gì vậy? Bình tĩnh nào. Mình sẽ tìm ra thôi!)

Nhưng trước khi Lotus kịp lấy lại bình tĩnh, Chrono đã nói tiếp.

"Không sao đâu. Tôi cũng đang căng thẳng."

"...Hả...!!? Ngài... ngài lại... căng... thẳng...!!??"

Đó là lời Chrono nói ra để làm không khí bớt nặng nề. Thế nhưng, chính câu nói ấy lại cướp sạch sự bình tĩnh cuối cùng của Lotus, đẩy ông rơi sâu hơn vào vực thẳm lo sợ.

(Toàn tri toàn năng mà còn phải căng thẳng đến mức ấy... Vậy mà tôi lại bị bắt phải bắt đầu thứ đó sao...!!)

Nghĩ vậy cũng không phải là vô lý.

"Nhưng ngài sẽ nhanh chóng quen thôi mà."

"Nhanh chóng đến mức ấy...!!??"

"Nhanh chóng đến mức ấy?"

"A, không, là tôi tự nói một mình..."

Lotus vô tình hét lên, vội vàng chữa cháy.

(Không chỉ bắt đầu... mà còn phải quen dần sao!? Tôi có sống sót trở về được không!? Dù có đoán được ý của vị vua này muốn nói gì, liệu tôi có thực sự sống sót trở về...!?)

Hình ảnh kết cục tồi tệ nhất lướt qua đầu, nhưng ông lắc mạnh đầu xua đi, rồi nhìn thẳng về phía trước.

"Vậy... trước tiên, xin phép được hỏi ngài đến đây vì mục đích gì...?"

"Mục đích sao?"

"Vâng, vâng."

(Mục đích nhập học à. Nếu nói thật chắc chắn sẽ rớt. Lần này phải làm chắc chắn.)

Chrono nghĩ vậy rồi đáp:

"Tôi nghe nói tại Học viện Noir thường xuyên tiến hành những thí nghiệm ma pháp rất hiếm gặp. Tôi cũng muốn thử ở đây những thí nghiệm mà mình chưa từng làm bao giờ."

"...Thí... thí nghiệm chưa từng làm..."

Lotus nuốt nước bọt đánh ực.

(Không lẽ...!?!? Không lẽ không lẽ không lẽ...!?!?)

Lotus quyết định liều mạng, thử thăm dò:

"Chẳng lẽ là... thí nghiệm trên cơ thể người, hay gì đó? Hê hê, đùa thôi ạ."

"Điều đó là vi phạm pháp luật mà. Tôi không thích phá vỡ quy tắc."

"Đúng vậy chứ ạ! A ha ha ha ha... ha... ha...?"

Nụ cười trên mặt Lotus đột ngột cứng đờ.

Vì biểu cảm của Chrono hoàn toàn nghiêm túc, không chút đùa giỡn.

(Ngài ấy... không cười...? Đôi mắt ấy... có phải đã nhận ra rồi không? Việc ở thành phố trung lập Korunzel này đang tiến hành thí nghiệm trên cơ thể người bất hợp pháp...)

Lotus cực kỳ thận trọng, cố gắng xác nhận.

"Về... về chuyện đó... ngài đã biết rồi ạ...?"

"Tôi đã tìm hiểu về Korunzel."

Chrono chỉ đơn giản nói rằng cậu đã nghiên cứu về thành phố nơi học viện tọa lạc. Nhưng với Lotus, câu nói ấy mang ý nghĩa hoàn toàn khác.

(Quả nhiên là toàn tri toàn năng... không thể nào không biết...)

"Tôi cũng rất quan tâm đến các lớp học nơi nhiều chủng tộc cùng học tập. Tôi mong muốn kết bạn với thật nhiều bạn bè."

"Vậy...! Ngài đã biết đến mức đó rồi sao...!?"

"Hiệu trưởng Lotus. Tôi cũng biết rất rõ về ngài."

"Cái...!!!"

Lotus nghẹn lời.

(...Không chỉ việc dùng học sinh làm chuột bạch cho thí nghiệm trên cơ thể người, mà ngay cả việc tôi là tay sai của Ma Thần Vương cũng bị nhìn thấu...!)

Nói cách khác, Lotus chính là gián điệp mà Ma Thần Vương cài vào Học viện Noir. Nếu Sư Tử Hoàng Đế biết được chuyện này, ông ta sẽ bị xử tử.

"...Đúng... đúng là Vua Thảm Sát toàn tri toàn năng..."

Khi Lotus thốt lên lời cảm thán, Chrono dường như đã nhận ra điều gì đó và đáp "Ừm".

Ngay khoảnh khắc ấy, không khí thay đổi. Áp lực còn nặng nề hơn trước đè ép lên Lotus, như muốn nghiền nát ông ta.

"Tôi là Chrono Granbefius, nhưng tôi không phải Vua Thảm Sát."

"............"

Lotus không giấu nổi vẻ bối rối. Ông hoàn toàn không hiểu ý nghĩa của lời Chrono vừa nói.

(Ý gì vậy? Là Chrono Granbefius nhưng không phải Vua Thảm Sát? Lần này lại bắt tôi phải đoán cái gì nữa đây...?)

"Nếu không hiểu thì thôi vậy."

"Không...! Không phải...! Không thể nào như vậy...!!"

Khi Chrono nói với vẻ như đã bỏ cuộc, Lotus vội vàng níu kéo.

(Xong rồi...! Nếu cứ thế này... sẽ bị bỏ rơi...!! Nhưng... nhưng... nhưng...! Tôi không hiểu...!!!)

"Không cần phải vội."

Giọng nói từ ma pháp liên lạc vang lên bên tai Lotus. Đó là Sư Tử Hoàng Đế.

"May mắn là chuẩn bị đã kịp."

Note của người dịch: có nhiều đoạn dịch khó hiểu quá anh em.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!