Zenchizen'nō no ō, okotoba ga kanchigai sa reru ~ tomodachi ga hoshikute gakuin ni haitta dakenanoni, sekaijū de hijō jitai ga sengen sa rete shimatta ~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1280

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2583

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 437

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 884

Volume 1: Mối Liên Kết Của Mặt Trăng - §.4 【Bạn Bè】

§.4 【Bạn Bè】

Học viện Noir. Lớp học thứ tám.

Các học sinh đang xôn xao.

"Ai vậy nhỉ?"

"Tóc trắng tinh luôn..."

"Trông trưởng thành quá, thật sự cùng tuổi sao?"

"Mắt nhìn hơi đáng sợ đấy..."

Toàn bộ sự chú ý đổ dồn vào Chrono, người vừa bước vào cùng giáo viên chủ nhiệm Marco.

"Mọi người, im lặng nào."

Marco dùng ngón trỏ đẩy gọng kính lên một cái.

"Có hơi muộn, nhưng hôm nay chúng ta có học sinh chuyển trường. Chrono, em tự giới thiệu đi. Hãy nói tên và chủng tộc của mình."

Chrono bước lên một bước, mở lời.

"Tôi là Chrono Granbefius. Là con người."

Lập tức, lớp học lại xôn xao.

"Con người? Có người có đôi mắt đỏ như vậy luôn à?"

"Trông giống ma cà rồng quá."

"Ơ, mình thì nghĩ là long tộc cơ."

"Mọi người, im lặng."

Marco tăng áp lực, các học sinh lập tức im bặt.

"Chrono, chỗ ngồi cuối lớp còn trống. Em ngồi đó nhé."

"Vâng."

Theo lời hướng dẫn, Chrono ngồi xuống.

Ghế bên cạnh có rất nhiều vỏ sò đủ màu rải rác. Nhưng không có ai ngồi. Có lẽ hôm nay người đó nghỉ học.

"Bây giờ chúng ta bắt đầu bài học. Mở trang 26 của Lý thuyết Ma pháp II."

Một giờ sau——

Buổi học kết thúc suôn sẻ, giờ ra chơi. Các học sinh bắt đầu dò xét Chrono.

"Này, thử bắt chuyện với Chrono xem sao?"

"Ừm... nhưng mà..."

Chrono đang ngồi với ánh mắt sắc lạnh, tỏa ra áp lực bao trùm cả lớp. Ánh nhìn ấy khiến người ta nghĩ rằng nếu chạm mắt là sẽ bị tấn công.

"Không sợ sao...?"

"...Tui nghĩ vậy. Cậu ta đang có tâm trạng không tốt à?"

Học sinh chuyển trường vào thời điểm hiếm thấy, nên cả lớp đều rất tò mò về Chrono và có hàng tá câu hỏi muốn hỏi.

Tuy nhiên, áp lực từ ánh mắt cậu khiến mọi người không dám lên tiếng.

Giữa lúc ấy, một nam sinh tiến lại gần Chrono.

"Này, học sinh chuyển trường. Sao mắt nhìn như gặp kẻ thù giết cha thế?"

Tóc nâu hơi dài, khuôn mặt thân thiện. Trong lớp, cậu ta trông trưởng thành và nụ cười tươi tắn rất ấn tượng.

"Kẻ thù giết cha...? Trông như vậy sao?"

"Nếu bảo sáng nay đi ám sát ai đó thì mình cũng tin luôn."

Nam sinh cười nửa đùa nửa thật, Chrono đáp:

"Không cần giấu, nên tôi nói luôn."

"Hả...?"

"Tôi im lặng thì trông mặt rất xấu."

"Thật sự không phải chuyện cần giấu đâu mà."

Nam sinh nói vậy, Chrono khẽ mỉm cười.

"Tôi là Carlo. Carlo Ryan. Rất vui được gặp."

Carlo tự nhiên ngồi xuống ghế trước mặt Chrono.

"Mà này, Chrono chuyển đến Học viện Noir vì lý do gì vậy?"

"Để kết bạn."

"Kết bạn?"

Câu trả lời bất ngờ khiến Carlo mở to mắt đầy hứng thú.

"Nếu chỉ để kết bạn thôi thì học viện nào cũng được mà?"

"Nó giống như việc tung xúc xắc và chấp nhận kết quả vậy."

"Hả? Cậu lạ thật đấy."

Trước cách nói của Chrono, Carlo không nhịn được mà bật cười.

"Cậu muốn loại bạn bè như thế nào?"

Carlo hỏi với giọng điệu thoải mái.

"Tất nhiên là càng hợp giá trị quan càng tốt."

"Còn ngoài giá trị quan thì sao?"

"Ừm."

Chrono suy nghĩ một chút rồi đáp.

"Nếu có thể thì nên mạnh mẽ."

"Lại nói chuyện nguy hiểm rồi đấy."

"Bạn yếu thì chết nhanh lắm. Bạn bè thì nên sống lâu."

"Không, không, bình thường đâu có chết nhanh thế. Trừ khi ra chiến trường nơi quân đội của Sư Tử Hoàng Đế và Ma Thần Vương đang đánh nhau thì may ra."

"Tôi chỉ nói là nếu có thể thôi."

"Hừm. Vậy cậu muốn bao nhiêu người?"

Khi Carlo hỏi, Chrono trả lời với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.

"Tôi nghĩ khoảng một trăm người thì được."

"Một trăm người!? Nhiều thế để làm gì vậy!?"

Vì quá bất ngờ, Carlo vô tình nói to.

Chrono ngơ ngác nhìn lại,

"Nếu mọi người cùng chơi thì vui lắm chứ."

Cậu nói như thể đó là điều hiển nhiên.

"Ừ thì... cũng đúng."

"Thấy chưa."

"Đừng có đắc ý chứ."

Carlo nắm lấy đầu Kurono, người trông rất tự hào, và xoa đầu cậu..

Đúng lúc ấy, tiếng chuông vang lên: kông, kông. Đó là chuông báo giờ học sắp bắt đầu.

"Ồ. Tiết sau là huấn luyện ma pháp. Hẹn gặp lại sau nhé."

"Ừ."

Trên đường về chỗ ngồi, Carlo lẩm bẩm với vẻ mặt nghiêm trọng.

"Một trăm người..."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!