§.8 【Hai Người Giống Nhau】
Char và Chrono đang bước đi trên đại lộ của khu phố thương mại.
Xung quanh tràn ngập mùi thức ăn thơm phức. Nơi đây có rất nhiều quán ăn.
"Này, Chrono. Cậu không đói sao? Để cảm ơn vì đã cứu mình, mình mời cậu nhé."
"Rất tiếc là tôi không có thời gian. Tôi phải về trước tám giờ."
"Cậu có việc gì sao?"
"Đó là quy định của Học viện."
"Hửm?"
Trong khoảnh khắc, Char nhìn Chrono với vẻ mặt ngẩn ngơ.
"Quy định của Học viện Noir có ghi rõ mà. Phải về nhà trước tám giờ tối."
"Ơ, ai cũng đâu có tuân thủ nghiêm ngặt đâu. Các thầy cô thấy học sinh ngoài đường ban đêm cũng chẳng nói gì cả."
"Nhưng quy tắc là quy tắc."
"Thôi mà. Không sao đâu. Đi chơi thêm một chút nữa đi mà."
Char nắm lấy cánh tay Chrono, nài nỉ với giọng điệu làm nũng.
"Cậu toàn tri toàn năng mà, chắc chắn có cách chứ?"
Char nói đùa, nhưng vẫn cố gắng thuyết phục.
"Nếu có một đồng vàng rơi xuống đất, Char sẽ không nhặt trộm chứ?"
"Ơ? Ừm. Mình sẽ đưa đến Tòa án Ma pháp."
"Con người không phải lúc nào cũng làm mọi thứ có thể. Việc không làm đôi khi còn bất khả thi hơn việc không thể làm."
Char nghiêng đầu suy nghĩ.
"Nói đơn giản thì là sao?"
"Vấn đề thuộc về tính cách."
Nghe vậy, Char bật cười.
"Chrono giống một người bạn của mình một chút đấy."
Cô nhìn xa xăm, như đang hồi tưởng về quá khứ.
Không khí lúc này khác hẳn trước đó. Trong sự trong trẻo ấy toát lên ý chí kiên định và sự tĩnh lặng.
"Người ấy đã mất rồi."
"Vậy sao."
"À, xin lỗi nhé. Đột nhiên nói chuyện buồn."
Char vội vàng nở nụ cười để che giấu.
"Giống nhau đến vậy sao?"
"Ừm. Tính cách bình thường thì hoàn toàn khác, nhưng cái kiểu bướng bỉnh giữ quy tắc như vừa nãy thì giống lắm."
"Tôi muốn được gặp."
Khi Chrono nói vậy, Char nhẹ nhàng gật đầu.
"...Cậu có thể nghe mình kể được không?"
Cô hỏi nhỏ.
"Mình muốn kể với ai đó từ lâu rồi, nhưng không có ai chịu lẵng nghe cả..."
"Tôi sẽ nghe."
Nghe câu trả lời ấy, Char thả lỏng biểu cảm, như trút được gánh nặng.
"Người ấy tên là Luca. Luca Endymion. Lần đầu tiên mình và Luca gặp nhau là khi mình bảy tuổi—"
Char bắt đầu kể một cách chậm rãi, nhẹ nhàng.
◇
Tám năm trước.
Thành phố trung lập Korunzel. Cô nhi viện trực thuộc Nhà thờ Thánh Harkemas.
Một cô bé nhỏ đang khóc. Tóc vàng mắt xanh biếc, mặc bộ tu phục. Đó là Char Arian.
"Ơ kìa? Chú chuột chũi. Sao lại khóc thế?"
Người đến là một cô bé cùng tuổi với Char, tên Miria.
"Mình... mình không phải chuột chũi..."
"Vậy sao? Nhưng trông cậu giống lắm. Chú chuột chũi xấu xí không thấy gì cả."
Miria cười nhạo.
"Mình... mình thấy được mà! Chỉ hơi kém thôi!"
Với đôi mắt ngấn lệ, Char cố gắng van nài.
"Vậy thì, lại đây nào."
Miria nắm lấy tay Char, kéo mạnh.
"Đau... đau quá! Đừng kéo mình mạnh thế, Miria!"
Bỏ qua lời phản đối, Miria tiếp tục bước đi. Cuối cùng, hai người đến được sân trong của cô nhi viện.
"Chú chuột chũi khóc vì làm mất bùa cầu nguyện đúng không?"
"Làm... làm sao cậu biết?"
"Tớ đã tìm giúp rồi đây."
Miria nói vậy rồi giơ lên một vật. Đó là một chiếc bùa hình tròn có gắn viên ngọc.
"Ơ? À, cảm ơn cậu, Miria."
Khi Char nói lời cảm ơn, Miria nở nụ cười nham hiểm.
"Này, chú chuột chũi. Chơi trò chơi nhé. Đây còn một chiếc bùa nữa. Tớ sẽ ném ra kia!"
"Ah!"
Miria ném cả hai chiếc bùa xuống sân.
"Một chiếc là giả. Nếu mắt cậu thật sự nhìn được thì sẽ nhặt đúng chiếc của mình chứ. Làm được thì tớ sẽ không gọi cậu là chuột chũi nữa."
"Thật... thật sao?"
Miria gật đầu, nụ cười đầy ác ý.
"Không được lại gần nhìn đâu nhé. Từ đây, đoán xem cái nào là của cậu đi."
Char nhìn luân phiên hai chiếc bùa trên mặt đất. Mắt cô từ nhỏ đã kém, tầm nhìn mờ ảo, nhưng vẫn phân biệt được màu viên ngọc: một đỏ, một xanh. Chiếc của cô là màu xanh.
"Mình biết rồi."
Char chỉ vào chiếc bùa màu xanh.
"Vậy thì nhặt đi."
Char gật đầu, bước tới. Khi vừa đưa tay ra chạm đến chiếc bùa xanh, mặt đất đột ngột sụp xuống.
"Kyaa!!"
Một cái hố sâu mở ra, Char rơi thẳng xuống. Đó là một hố bẫy.
"Ôi tiếc quá? Sai rồi. Dù sao thì cả hai đều sai cả."
Miria nhìn xuống từ bên ngoài hố, nói.
"Mắt của cậu đúng là bị hỏng thật. Cái hố này hợp với một chú chuột chũi thảm hại như cậu lắm. Mọi người cũng nghĩ vậy đúng không?"
Các cô bé mặc tu phục khác kéo đến, cùng Miria nhìn xuống hố.
"Đúng thật. Thảm hại không chịu nổi."
"Mình nghĩ vụ này hay lắm. Vì là chuột chũi nên là cứ chôn sống nó luôn đi?"
"Ồ, ý kiến hay đấy. Cậu nói hay thật."
Theo đề xuất của một cô bé, Miria và các bạn bắt đầu dùng xẻng xúc đất lấp cái hố lại.
"Không... đừng mà! Tại sao? Sao lại chôn mình? Cứu mình với!"
"Không sao đâu. Vì dù sao cậu cũng là chuột chũi mà."
Thân thể Char dần bị đất lấp kín. Khi chỉ còn miệng đủ để thở, cô cảm nhận được mùi hôi nồng nặc. Mùi khó chịu đến mức như thiêu đốt mũi.
"Này, cái gì thế này? Mùi lạ lắm? Này, có thứ gì kỳ lạ bỏ vào không?"
Trước câu hỏi của Char, các cô bé chỉ cười khúc khích.
"À, mệt quá. Mọi người, đi uống trà đi."
"Ừ, vậy đi."
Giọng nói vui vẻ của Miria và các bạn dần xa khuất khỏi tai Char.
"Đợi đã. Này mọi người, đợi đã! Cái này lạ lắm! Cứu mình với! Cứu mình đi mà, làm ơn!"
Char gào lên, nhưng không ai đến cứu.
Trước mắt cô, những đốm lửa lóe lên.
"Đau quá! Cái gì thế này! Mắt mình cay xè. Độc... sao? Này, là khí độc đấy! Cứu mình với! Thả mình ra! Thả ra đi!!"
Char tuyệt vọng kêu cứu liên tục.
Mắt đau đến mức như sắp hỏng, trước mắt nhấp nháy. Hô hấp khó khăn, đầu bắt nhức. Ý nghĩ về cái chết thoáng qua đầu cô.
Dù vậy, Miria và các bạn không quay lại. Người lớn phát hiện và cứu cô ra khỏi hố là ba giờ sau khi cô rơi xuống.
"Mọi người đều bắt nạt con."
"Hãy tha thứ cho họ. Khi chúng ta tha thứ tội lỗi cho người khác, chúng ta chạm đến ý chỉ của Thượng Đế."
Char tìm đến vị linh mục trong nhà thờ để tâm sự, nhưng câu trả lời luôn là những lời như vậy.
"Vì con là trẻ mồ côi nên mọi người bắt nạt con sao?"
"Thượng Đế ban thử thách cho con người. Nếu con đang đau khổ, đó chính là do Thượng Đế mang đến."
Cô cắn chặt môi, mắt ngấn đầy nước.
Lời dạy của Thượng Đế vượt quá khả năng hiểu biết của một đứa trẻ bảy tuổi.
"Tại sao con lại không có cha mẹ?"
"Đó là vì con là con của Thượng Đế. Vì vậy, hãy tin tưởng Thượng Đế. Như vậy, con sẽ được cứu rỗi."
Char im lặng.
Có lẽ nghĩ rằng cô đã hết phiền muộn, linh mục quay người rời đi.
"Bây giờ là giờ cầu nguyện, ta đi đây. Từ mai con cũng phải ra ngoài tham gia đấy nhé."
Nói xong, linh mục bước ra khỏi phòng.
"...Con của Thượng Đế..."
Char lẩm bẩm đầy uất ức.
Cô ngồi dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trăng tròn sáng rực rỡ.
"Đẹp quá..."
Như bị cuốn hút, Char lao ra khỏi phòng.
Quy định cấm rời khỏi mà không có sự cho phép của linh mục. Tuy nhiên, cô đã phá vỡ quy tắc ấy.
(Mình sẽ đến nơi có thể nhìn thấy mặt trăng đẹp nhất.)
Note của người dịch: nếu dịch sai chỗ nào thì anh em nhớ nói tôi nha.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
