Bất Ngờ Thay, Sự Do Dự Trong Lòng Hayama Hayato Kéo Dài
Bất Ngờ Thay, Sự Do Dự Trong Lòng Hayama Hayato Kéo Dài
Tác Giả: Kawagishi Ougyo
Minh Họa: Nanase Meruchi
Dịch Thuật: Valvrare Team
Thứ hai. Phòng học sau giờ học.
Hôm qua, vì có trận đấu tập nên câu lạc bộ bóng đá được nghỉ.
Hayama Hayato ngồi một mình bên bàn học giữa những âm thanh ồn ào, chăm chú đọc sách. Tựa đề là "Nhập Môn Triết Học Cận Đại, Từ Chủ Nghĩa Hiện Sinh, Chủ Nghĩa Cấu Trúc đến Hậu Hiện Đại". Cuốn sách vừa mới mượn ở thư viện vào giờ nghỉ trưa.
Hayama Hayato đọc được một lúc, nhưng không tài nào tập trung được, đành rời mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trên bầu trời, những đám mây vảy cá lững lờ trôi, đúng chất mùa thu.
Hayato khẽ thở dài khi ngắm nhìn những đám mây đó.
"Hayato-kun, sao thế? Cái vẻ mặt buồn bã đó là sao vậy?"
Người vừa lên tiếng là Tobe Kakeru.
Cậu là bạn cùng lớp, đồng thời cũng là thành viên câu lạc bộ bóng đá giống như Hayato.
"Không có gì, tớ chỉ đang đọc sách thôi."
"Ừm? Gì đây... Triết học à? Ugh, cậu đọc sách khó thế."
"Không, chỉ là sách nhập môn thôi mà. Tư tưởng của từng nhà triết học được tóm tắt đơn giản. Heidegger, Wittgenstein, Deleuze, Guattari."
"Hả, gì cơ!? Ớ ghê, tớ không hiểu gì cả, nhưng nghe tên ai cũng mạnh mẽ cả. Chắc cú đấm cũng ghê gớm lắm đây."
"À, ừ... chắc vậy."
Hayato nhận thấy việc giải thích thêm cho Tobe là vô ích, cậu kết thúc chủ đề bằng một nụ cười xã giao cho xong chuyện.
Mặt khác, có vẻ như điều Tobe muốn nói không phải là về triết học.
"Cái ông gì đó... Heidegger để sau đi, Hayato-kun ổn không? Cậu cứ ủ rũ từ nãy đến giờ đấy? Nên tớ mới hỏi có chuyện gì không?"
"À, ừm... cũng có."
Đúng như Tobe nhận xét, tâm trạng của Hayato cứ chìm xuống mãi.
Việc cậu mượn sách triết học cũng là vì lý do đó.
Và, lý do cho tâm trạng chán chường, u uất này là...
"Chẳng lẽ, là chuyện đó? Chuyện trận đấu tập hôm qua? Không lẽ cậu vẫn còn lấn cấn chuyện đó à? Thua thì cũng buồn thật, nhưng biết làm sao được. Đối thủ là top 4 của tỉnh, lại còn cái gã số 6 đấu với Hayato-kun, đội trưởng của bên đó, nghe đâu còn là cựu tuyển thủ trẻ của J-League nữa."
"Ừ, tớ có nghe nói. Hình như là vậy..."
"Vậy thì chịu thôi chứ. Bỏ qua đi."
Trận đấu tập với trường công nghiệp Chuou Soubu diễn ra vào Chủ nhật hôm qua.
Kết quả là 3 - 0.
Át chủ bài Hayato bị đội trưởng đối phương, tiền vệ trung tâm Takada, kìm kẹp và không thể phát huy.
Thua toàn diện cả về tỷ số lẫn nội dung trận đấu.
Hình ảnh những đồng đội thất vọng và tiếc nuối.
Tuy nhiên, khi thi đấu, việc thua trận dù đã cố gắng hết sức là điều hoàn toàn bình thường.
Tất nhiên, đây không phải là lần đầu tiên Hayato thua trong một trận đấu.
Dù có ấm ức, thì đây cũng là một phần quen thuộc của bóng đá…
Nhưng, Hayato vẫn mang một tâm trạng u ám hơn mọi khi.
"Tuần sau còn trận giao hữu với Ichikawa Minami nữa mà. Vực dậy tinh thần đi. Lần tới thắng một trận thật đã đời nhé."
Tobe vỗ vai Hayama liên tục, đúng như vai trò người khuấy động không khí của câu lạc bộ, cổ vũ Hayato.
Nhưng, biểu cảm của Hayato vẫn u ám.
── Vốn dĩ điểm khiến cậu ấy lo lắng không phải là thắng thua.
"Tobe, tớ nói này…"
"Sao thế, Hayato-kun?"
"Người số 6 kia... Takada đúng không?"
"Thì, chuyện đó không thể tránh được mà. Hắn ta ghê thật đấy. Gian lận đấy."
"Chắc chắn là sức lực và kỹ thuật đều ở trình độ cao, hơn nữa, tầm nhìn cũng rộng. Hơn nữa còn có thể lực dồi dào, hiệp hai cũng không hề giảm sút chút nào."
"Đúng thật đấy, thật sự là quái vật mà. Ăn cái gì mà cơ thể được như thế nhỉ. Chắc chắn cậu ta dùng protein rồi. Thật sự, tuyệt đối không muốn đụng độ cậu ta trong trận đấu chính thức đâu."
"A, ừ thì đúng là thế nhưng..."
"Nhưng gì? Sao thế?"
"Cái con quái vật đó cũng chỉ dừng lại ở top 4 của tỉnh thôi đấy."
"Vì ở Chiba còn có đội Funabashi nữa mà."
"Ừ, Funabashi là đội mạnh thường xuyên góp mặt ở giải toàn quốc. Mà hầu hết các cầu thủ của Funabashi cũng không thể trở thành cầu thủ chuyên nghiệp. Cùng lắm được một hoặc hai người."
"Ờ… phải ha."
"Mà một, hai người đó, cũng sẽ bị nhấn chìm trong cuộc cạnh tranh khốc liệt của giới cầu thủ chuyên nghiệp, phần lớn sẽ bị loại khỏi danh sách thi đấu sau vài năm."
"Sao thế? Toàn nói những chuyện nặng nề vậy?"
Hayato không trả lời ngay câu hỏi đó.
Cậu im lặng một lúc, từ tốn sắp xếp lại những suy nghĩ của mình.
"...Tớ đang nghĩ, có khi thời kỳ đỉnh cao của tớ lại là bây giờ."
"Ể~, ý cậu là sao?"
"Đội trưởng đội bóng đá tương lai, người được mọi người yêu mến trong lớp, có lẽ đó là đỉnh cao của tớ rồi."
"Gì vậy, gì vậy, tớ chẳng hiểu gì cả."
"Như tớ đã nói, với thực lực của tớ thì còn lâu mới trở thành cầu thủ chuyên nghiệp được. Thậm chí cả Takada-san, người đã cho tớ "ăn hành" trong trận đấu hôm qua cũng không thể. Bóng đá coi như kết thúc ở cấp trung học đi."
"Biết đâu lên đại học cậu vẫn tiếp tục đá ở câu lạc bộ thì sao?"
"Thì cũng chỉ là đá cho vui thôi. Chuyện đó vô nghĩa."
"Nhưng mà Hayato-kun, học hành cũng giỏi mà!"
Dù thành tích của Hayato ở trường không tệ, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là để đối phó với thi cử mà thôi.
Cậu chỉ đơn giản là dùng những phương pháp hiệu quả để học thuộc lòng, nâng cao điểm các môn xã hội.
Bản thân cậu cũng hiểu rằng nó khác xa với sự thông minh thực sự.
"Dù là học hành hay thể thao, tớ cũng chỉ ở mức trung bình thôi, không phải là người thực sự giỏi."
Hayato cười, một nụ cười tự giễu.
"Một trường đại học tàm tạm. Rồi từ đó vào một công ty tàm tạm. Với mức lương tàm tạm và một công việc bận rộn tàm tạm. Được đồng nghiệp yêu mến tàm tạm, sau giờ làm thì uống highball, vừa uống vừa khoe với đàn em rằng 'Hồi xưa anh hot lắm'. Đó chính là tớ trong tương lai."
"Đâu có~, Hayato-kun chắc chắn làm được nhiều hơn thế!"
"Không, tớ không có gì nổi trội cả. Không có vũ khí nào để cạnh tranh với người khác."
"Hayato-kun mà còn nói thế, thì tớ phải làm sao đây."
"Không, Tobe chắc không sao đâu......"
──Bởi vì, có lẽ chẳng ai kỳ vọng gì nhiều ở cậu.
Hayato nuốt lại lời nói đang dang dở này.
Dù tốt hay xấu, Hayato đều được kỳ vọng. Và cậu đang sống để đáp ứng những kỳ vọng đó.
Mọi người đều nghĩ Hayato có thể làm được.
Kỳ vọng của cha mẹ, kỳ vọng của giáo viên, kỳ vọng của bạn bè. Hayato đã đáp ứng tất cả những kỳ vọng đó.
Đôi khi, cậu còn đáp ứng cả những kỳ vọng từ những cô gái mà cậu không quen biết...
Và kết quả là tạo nên một Hayama Hayato như ngày hôm nay.
Học giỏi, thể thao tốt, được cả nam lẫn nữ yêu mến, một Hayama Hayato hoạt bát, tươi sáng──.
Chính Hayato đã không còn tin vào tương lai của Hayama Hayato như vậy nữa rồi.
"Ể~, tớ ổn sao~, Hayato-kun đánh giá tớ cao hơn tớ tưởng đấy nhỉ~"
Tobe đón nhận lời Hayama một cách chân thành, và vô tư cười.
Quả thật, đó chính là điểm "không sao cả" của Tobe.
"A, nói chung là, tớ cảm thấy nếu cứ thế này thì không ổn. Kiểu như là, tớ nghĩ tớ cần một cái gì đó thật sự là 'tớ'. Một thứ không liên quan đến đánh giá của người khác, vượt lên trên thắng thua, giống như một cái trụ cột của tâm tư..."
"Ừm, tớ chẳng hiểu gì cả. Vậy, cậu đang đọc sách của Stein-san à?"
Tobe nói "Stein↗-san" với ngữ điệu hơi lên giọng ở cuối câu.
Đó là cái kiểu mà cậu ta hay dùng để gọi mấy đàn anh từng là đầu gấu ở địa phương.
"…A, ừm. Tớ nghĩ muốn có được bản ngã, quả nhiên triết học là cần thiết nhỉ."
"Ra vậy à~. Nhưng Hayama Hayato-kun nói thế thì chắc là thế rồi. Tớ chẳng hiểu gì hết~. Chắc những điều Stein↗-san nói cũng nói rất hay ho gì đó nhỉ~."
Đáng tiếc thay, Tobe hoàn toàn không phù hợp để làm đối tượng trò chuyện về những vấn đề như thế này.
Không chỉ Tobe. Ooka và Yamato cũng không phù hợp.
Nếu có thể nói chuyện về những chủ đề này thì...
──Chắc chỉ có Hikigaya Hachiman thôi nhỉ.
Hayato liếc nhìn Hikigaya.
Hachiman không phải kiểu người nán lại lớp học sau giờ học.
Cậu ta đã chuẩn bị xong và đang định đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
"Này, Hikigaya..."
Hayato gần như theo bản năng gọi cậu ta lại.
"Hửm? Gì đấy?"
Hikitani lười biếng quay đầu lại.
Vẫn là đôi mắt cá chết vô hồn ấy. Ánh mắt đó liếc nhìn Hayato một cái, rồi ngay lập tức hướng về cuốn "Nhập Môn Triết Học Hiện Đại" đặt trên bàn.
Không hề thay đổi biểu cảm, cậu ta dời mắt khỏi cuốn Nhập Môn Triết Học, lại nhìn về phía Hayato.
"Không... Xin lỗi. Không có gì đâu."
Hayato đột nhiên cảm thấy xấu hổ.
Hikigaya không nói gì cả.
Mặc dù vậy...
──A, lại là cái kiểu lo lắng vớ vẩn rồi đột nhiên khoe khoang mình đang sách triết học đây mà. Mà lại còn không phải đọc nguyên bản mà là đọc sách nhập môn nữa chứ.
Cậu có cảm giác như bị nói vậy.
Không được. Không thể nào tâm sự với Hikigaya được.
Hikigaya là một chuyên gia trong việc suy nghĩ tiêu cực.
Còn Hayato, trong lĩnh vực này vẫn chỉ là một tân binh, kinh nghiệm còn kém xa.
"Vậy, có chuyện gì? Tôi đi đây?"
Hayato nhận ra rằng mình đã gọi Hikigaya nhưng chưa nói thêm một lời nào.
"A, xin lỗi. Không có gì đâu."
"Hửm? Thật là khó hiểu."
Hikigaya quay gót, rời khỏi phòng học.
Chỉ còn lại một bầu không khí khó chịu đến kỳ lạ.
"Sao thế Hayato-kun. Sao đột nhiên gọi cậu ta lại thế? Tớ còn tưởng cậu định bái Hikitani-kun làm sư phụ cơ đấy."
Tobe có lẽ muốn xoa dịu bầu không khí ngượng ngùng, thế nhưng...
"Không. Cũng không hẳn là đùa đâu. Thật ra, tớ cũng muốn bái cậu ta làm sư phụ nếu được. Cậu ta là một người thực tế, và rất giỏi trong một kiểu chiến lược sinh tồn nào đó. Khi ra ngoài xã hội thì những người như vậy rất mạnh mẽ. Những người như vậy sẽ có thành công lớn. Tớ có cảm giác như vậy."
"Thật á? Vậy hả?"
Tobe coi lời nói đùa của cậu là thật, ngả người ra sau một cách khoa trương, tỏ vẻ ngạc nhiên.
Hayato không đặc biệt thân thiết với Hikigaya.
Nhưng cái khí chất phần nào đó đã thấu suốt mọi chuyện kia, cùng với cách suy nghĩ độc đáo ấy...
Thêm vào đó là thái độ sống hoàn toàn không khuất phục trước áp lực từ bạn bè, sống theo cách của riêng mình.
Hơn nữa, trước khi bị xã hội vùi dập, cậu ta đã bị trường trung học bào mòn đến gần như kiệt quệ, nên có lẽ cậu ta sẽ không phải đối mặt với bức tường thực tế một lần nữa.
──Người có khả năng lột xác chính là Hikigaya.
Hayato nghĩ.
Chơi bóng đá cũng khá giỏi, đẹp trai ở mức vừa phải, học hành cũng tàm tạm. Lại còn biết ý tứ, không phá hỏng bầu không khí và tính cách cởi mở.
— Rốt cuộc, từ bao giờ mình đã trở nên nhỏ bé đến vậy…?
Hayama hối hận siết chặt nắm đấm.
Một trường đại học tàm tạm, một công ty tàm tạm, một cuộc sống tàm tạm.
Lẽ nào mình sẽ dừng lại ở mức độ này thôi sao…?
Muốn vượt qua cái tầm thường ấy, cần một cá tính nổi bật, và một tài năng vượt bậc.
Nếu có thể đạt được điều đó, thì có bái Hikigaya làm sư phụ cũng chẳng phải là điều xấu hổ hay gì cả.
"Bái sư… có lẽ nên nghiêm túc cân nhắc. Đúng hơn là nếu mình cảm thấy cần phải làm vậy để tiến xa hơn, thì hành động ngay lập tức mới đúng với tính cách của Hayato. Không, nếu suy nghĩ theo hướng tích cực hơn… có lẽ nên…"
Hayama lẩm bẩm, tự hỏi tự trả lời không ngừng.
Sau trận đấu tập thua, tâm trạng bực bội luôn đè nén trong lòng Hayama. Giờ đây, cậu cảm thấy như có một tia sáng le lói chiếu rọi.
"Hayato-kun, cậu không sao chứ? Sao vậy? Cậu đang nghĩ gì thế? Chết rồi, chẳng lẽ cậu đọc sách của Stein↗-san nhiều quá rồi à?"
Tiếng nói đầy lo lắng của Tobe cũng không lọt vào tai cậu.
"Xin lỗi, hôm nay tớ về trước đây."
"Ehhh, gì chứ, lạnh lùng quá đi, Hayato-kun."
"Tớ chợt nhớ ra có việc cần làm."
Hayama bỏ mặc Tobe, sải bước rời khỏi chỗ ngồi một cách dứt khoát.
"Gì chứ, chẳng lẽ thật sự là bái sư? Cậu đến Câu Lạc Bộ Tình Nguyện và xin Hikigaya-kun làm sư phụ hả? Đùa à."
"Tớ thật sự xin lỗi. Hẹn gặp lại, ngày mai"
Hayato không ngoảnh đầu lại, vẫy tay với Tobe rồi rời khỏi lớp học.
Quyết tâm của Hayama Hayato đã không thể lay chuyển.
◆
Ngày hôm sau, buổi sáng thứ Ba.
Tobe trong lớp đã có một màn phản ứng thái quá đến mức không thể tin được là vào buổi sáng sớm.
"Ehhh, Hayato-kun, sao vậy? Sao cậu lại đọc light novel thế này!?"
"Kỳ quặc lắm sao?"
"Kỳ quặc đó. Hayato-kun đâu phải kiểu người như vậy! Mà hình như hôm qua cậu còn bảo làm đệ tử của Hikitani-kun cũng không tệ thì phải..."
"A, có nhiều chuyện xảy ra nên tớ đã bái Zaimokuza làm sư phụ."
"Sao cơ! Kiểu gì kỳ cục vậy? Mà ai cơ?"
"Cậu không biết sao, bạn của Hikigaya đó."
Hayato cũng không có ấn tượng gì nhiều về Zaimokuza.
Một tên otaku tà ác không hiểu sao lại cười phá lên ở quán cà phê hầu gái.
Ấn tượng của cậu về Zaimokuza chỉ có thế...
"Tớ không biết rõ lắm, nhưng sao cậu lại bái một người như vậy làm sư phụ?"
"Vì cậu ta có một thứ gì đó khác thường."
Và, việc bái Hikigaya làm sư phụ thật xấu hổ, nên ta đã tìm một sản phẩm tương tự khác và phát hiện ra cậu ta. Cảm giác là như vậy.
"Nhìn cậu ta đúng là khác người thật."
"Không a dua theo người khác, mà phải xây dựng phong cách riêng vững chắc. Điều đó rất quan trọng."
Hayato vừa nói vừa lật trang sách một cách nhẹ nhàng.
Trên tay phải của cậu... là một chiếc găng tay hở ngón màu đen!
"Ngón tay thò ra khỏi găng tay kìa! Cái gì mà quê mùa vậy! Quê mùa quá đáng luôn đó!"
"Đây là sư phụ tặng cho tớ. Nghe bảo là biểu tượng của môn phái."
"Thôi đi. Hayato-kun. Thật sự là biến thái đó."
"Không được. Sư phụ bảo, đeo nó vào đọc light novel sẽ tập trung hơn hẳn."
"A, ra vậy... Thế, cậu đang đọc cái gì vậy?"
"Tớ mới đọc đoạn đầu thôi... Nhân vật chính vừa bị xe tải tông."
"Truyện về tai nạn giao thông à?"
"Sư phụ bảo, tóm lại bây giờ light novel kiểu này mới là tiêu chuẩn."
"Ồ... Ghê vậy, hay là cho thí sinh xem khi đi thi bằng lái xe đi chắc sẽ hiệu quả. Mà sao light novel dạo này toàn là xe tải, xe tải (Truck) thế nhỉ."
"Ừ, hiện tại thì khá là 'Tricky' đó."
Hayato, tay phải đeo găng hở ngón, tao nhã lật trang light novel.
Bỗng một ngày đẹp trời, cậu đeo găng hở ngón đến trường, rồi bắt đầu đọc light novel...
Chắc chắn là sẽ bị trêu chọc đến chết đi sống lại...
Nhưng vì đương sự là Hayama Hayato nên không ai dám dễ dàng trêu chọc.
Rốt cuộc nên xem đây là một trò đùa khác người, hay là cậu ta đơn thuần thay đổi sở thích, đến cả điều đó cũng không ai phán đoán nổi.
Chính vì đối phương là Hayato, nên không ai đủ can đảm tự mình chịu trách nhiệm mà xông vào.
Cả lớp người người đều đứng từ xa quan sát Hayama Hayato, phiên bản găng hở ngón.
"…Hayato, có chuyện gì à?"
Nữ đế của lớp, Miura Yumiko, nhẹ nhàng lên tiếng hỏi...
"Ta không có chuyện gì cả..."
"T-ta!?"
Ngay cả Yumiko cũng phải cạn lời.
"Sao thế? Trời, Hayato-kun, cậu biến thành người kỳ quặc rồi kìa!"
"Không, không có gì đâu. Lúc đi tham quan công ty tớ đã nói rồi mà. Tớ nhắm đến các công ty vốn nước ngoài hoặc truyền thông. Vì vậy, đương nhiên tớ cũng nhắm đến các nhà xuất bản. Và nếu muốn thắng trong cuộc thi tuyển dụng của nhà xuất bản, thì phải nói một cách nhiệt huyết về nội dung mà nhà xuất bản đang sở hữu. Và sư phụ của tớ có một tình yêu nồng cháy với nội dung. Vì vậy tớ muốn học hỏi từ cậu ấy. Để bản thân có thể bước ra một bước tiến mới."
"Nghe thì có lý đấy, nhưng không hiểu sao tớ lại có cảm giác kết luận sai be bét thì phải? Hayato-kun, bước đầu tiên, chắc chắn không phải là như vậy đâu!"
Tobe dứt khoát khẳng định.
Có lẽ cũng là vì cậu ta tự hào là bạn thân nhất của Hayato nên mới có tinh thần trách nhiệm như vậy.
Chính vì lúc này những người khác không tiện lên tiếng, nên cậu ta phải nói ra.
"Tớ không thông minh như Hayato-kun, cũng không phải kiểu người nhìn xa trông rộng? Mấy chuyện đó tớ cũng không rành lắm, nhưng cũng vì vậy mà tớ hiểu, hình tượng của Hayato-kun đang tụt dốc không phanh!"
Tobe nhìn thẳng vào mắt Hayato, nhiệt tình giãi bày.
Ngay cả Hayato cũng bị áp đảo bởi giọng điệu kích động của cậu ta.
"…Quả nhiên, là vậy sao?"
"Light novel thì không nói, cái găng tay kia siêu có vấn đề. Nếu không phải là Hayato-kun, thì người đó chắc chắn đã chết vì mất thiện cảm rồi đấy."
"Cái đó... Tớ cũng lờ mờ cảm nhận được."
Hayato cũng tự hỏi, liệu đây có phải chỉ là một phút bốc đồng hay không.
Ngay cả khi muốn tạo phong cách riêng, nhưng có cần thiết phải đeo cái thứ này không nhỉ...?
Hayato cũng cảm thấy như vậy.
"Tháo nó ra đi, Hayato-kun. Cái găng tay hở ngón đó vẫn còn quá sớm đối với nhân loại đấy."
"Đúng vậy..."
Hayato chậm rãi, cẩn thận tháo đôi găng tay hở ngón ra.
Rồi nhẹ nhàng đặt lên bàn.
Hệt như một thần tượng ngày xưa, khi giải nghệ đã đặt micro xuống sân khấu.
Cùng lúc đó, một bầu không khí rõ ràng nhẹ nhõm lan tỏa khắp lớp.
Sự điên rồ của Hayato, chàng trai trung tâm của lớp. Hóa ra đó chỉ là một phút bốc đồng nhất thời.
"Hayato-kun, đúng là cậu chỉ bốc đồng thôi mà."
"Quả thật, tớ đã rất nóng vội, và đầu óc rối bời. Tớ thừa nhận điều đó. Chắc là do sốc vì thua trận nữa."
Hayato cười có chút xấu hổ.
Thấy vậy, Tobe thở phào nhẹ nhõm.
"Thiệt đó. Tớ lo muốn chết luôn, cứ tưởng cậu bị làm sao ấy."
"Xin lỗi. Tớ đã yếu lòng."
"Thật sự tớ chẳng hiểu cậu yếu lòng làm gì luôn ấy. Tương lai của Hayato-kun chẳng phải đã chắc thắng rồi sao. Siêu nhàn hạ và dễ dàng ấy. Cậu suy nghĩ nhiều quá rồi đấy!"
Vì an tâm, Tobe dùng giọng điệu quen thuộc để trêu chọc.
Nhưng...
"...Không, chỗ đó không đúng."
"Ể!?"
Tobe mong đợi một Hayato khiêm tốn đáp lại bằng một câu đùa tương tự.
Nhưng kỳ vọng đó đã tan thành mây khói.
"Chắc chắn việc bắt đầu đọc light novel dù không hứng thú là sai, nhưng chuyện này thực sự cần phải suy nghĩ. Tớ không thể cứ như thế này được. Nhận thức đó không sai. Cứ như thế này, đỉnh cao của tớ chắc chắn sẽ là thời trung học."
Đáp lại cậu vẫn là những lời nói nặng nề như mọi khi.
"Thế nên, Hayato-kun..."
"Không sao đâu, có lẽ tớ nghĩ nhiều quá thôi. Nhưng mà, có ý thức về nguy cơ cũng quan trọng mà. Xin lỗi vì đã làm cậu lo lắng. Tớ ổn, tớ nhất định sẽ biến nguy hiểm thành cơ hội."
"Cậu mà nói thế càng làm tớ lo hơn đó..."
Tobe có vẻ vừa ngạc nhiên vừa bất lực nói.
"Đã bảo là cậu không cần lo lắng rồi mà. Về chỗ đi, sắp vào học rồi."
Hayato vừa nói vừa tự lấy tập sách giáo khoa môn Lịch Sử Thế Giới, môn học đầu tiên, ra khỏi cặp.
Vậy là chủ đề này tạm thời kết thúc.
Sau đó, một ngày ở trường trôi qua êm đềm như chưa có chuyện gì xảy ra.
Các tiết học diễn ra suôn sẻ, đến giờ nghỉ trưa, rồi các tiết học buổi chiều, sau đó là hoạt động câu lạc bộ.
Không ai còn nhớ đến sự "điên loạn" của Hayato nữa, mọi người ai về nhà nấy.
◆
Ngày hôm sau, thứ Tư.
Tobe vừa bước vào lớp đã gọi Hayama Hayato, người bạn đồng thời là trung tâm của lớp.
"Hayato-kun, chào buổi sáng! Sao rồi, sao rồi, khỏe không?"
Cậu mong chờ một lời chào tươi tắn, rạng rỡ từ Hayato, người đã rũ bỏ được những hoang mang, trở lại như thường lệ, thế nhưng…!
"ขอ ใบเสร็จ หน่อย ครับ‼"
Cậu hoàn toàn không hiểu ý nghĩa của câu trả lời!
"Ể! Hayato-kun vừa nói gì vậy?"
"ขอ ใบเสร็จ หน่อย ครับ‼"
Hayato ngồi xuống chỗ của mình. Cậu vẫy tay nhẹ với Tobe và nói chuyện một cách vui vẻ.
"Khóp? Khun khrap set? Hayato-kun hỏng rồi! Hôm qua tớ đã thấy cậu ấy có vấn đề rồi, nhưng giờ thì cậu ấy "Crash" hoàn toàn rồi! Ở trạng thái "khóp khun khrap set" thì chịu rồi, tớ bó tay."
"Này này, thất lễ quá đấy. Tiếng Thái đó, tiếng Thái."
Hayato cầm một cuốn sách lên và đưa cho Tobe xem.
Đó là một cuốn sách giáo trình hội thoại tiếng Thái dành cho người mới bắt đầu.
"Hả, vừa nãy là tiếng Thái à!"
"Ừ, tớ mới bắt đầu học từ hôm qua."
Tuy nhiên, cuốn sách giáo trình của Hayato đã dán hàng tá giấy nhớ, trông như một món đồ trang trí sặc sỡ. Thậm chí nó còn toát ra vẻ đã được sử dụng rất nhiều.
"Hayato-kun, cậu giỏi thật đấy. Đột nhiên học tiếng Thái luôn."
"Không, không, nên tớ mới bảo là mới học thôi mà"
Hayato khiêm tốn nói, nhưng trông cậu ta có vẻ khá vui vẻ.
"...Vậy, cậu nói gì thế? Cái câu 'khóp' lúc nãy ấy?"
"Cho tôi xin hóa đơn."
"Ối giời ơi! Hayato-kun muốn hóa đơn à? Mua kẹo Frisk ở cửa hàng tiện lợi được không?"
Tobe vội vàng lục lọi túi quần.
Lấy ra một tờ hóa đơn nhàu nhĩ từ túi quần sau, đặt lên bàn.
"Không cần đâu… Cảm ơn cậu, đó chỉ là câu ví dụ thôi mà."
"A, ra vậy, vậy hóa đơn không cần à. Mà này, mà này, mà này! Sao lại là tiếng Thái chứ!"
"Tôi nghĩ tương lai là thời đại của tiếng Thái."
Giọng điệu của Hayato tràn đầy tự tin.
"Ế! Vậy hả?"
Đây không phải ý kiến của ai khác, mà là của Hayato, vì vậy Tobe rất muốn đồng tình, nhưng…
Nhưng rốt cuộc vẫn không hiểu nên cứ nghiêng đầu hết cỡ.
"Tobe, cậu nghe cho kỹ đây, bá quyền của Mỹ đang lung lay, thế lực của Trung Quốc ngày càng mạnh. Sau này sẽ là thời đại hai cường quốc Mỹ - Trung cạnh tranh lẫn nhau. Vì vậy cần học tốt tiếng Trung trước… Nhưng thời đại đó chắc cũng nhanh chóng qua thôi. Tiếp theo có lẽ là thời đại của Ấn Độ. Nhưng rồi thời đại đó cũng sẽ qua. Kế đến là thời đại của Châu Phi… Xét về sự cân bằng quyền lực giữa các quốc gia và số lượng người học ngôn ngữ của nước đó ở Nhật Bản, học tiếng Thái là lựa chọn tốt nhất. Tớ phán đoán như vậy."
Hayato hiện đang là học sinh lớp 11, dù cậu ta tốt nghiệp đại học rồi đi làm ngay, thì nhanh nhất cũng phải đợi năm năm nữa.
Khi làm việc gì cũng phải luôn nhìn xa trông rộng.
Chính suy nghĩ đó đã thúc đẩy Hayato học tiếng Thái.
"Tớ không biết nữa..., Hayato-kun, cậu suy nghĩ hơi nhiều rồi thì phải? Nếu cậu thích tiếng Thái thì không nói, nhưng cậu suy nghĩ phức tạp quá nên tớ không hiểu gì hết"
"เสื้อ คุณ สวย จังเลย ครับ‼"
"Cái gì cái gì? Kiểu như 'Đứa nào dám phàn nàn tao giết' à?"
"Không phải! เสื้อ คุณ สวย จังเลย ครับ‼"
"Tớ bảo là tớ không hiểu mà!"
Tobe dang rộng hai tay, phản ứng thái quá như thể chính cậu ta mới là người nước ngoài, để thể hiện rằng mình không hiểu gì cả.
Đáp lại điều đó, Hayato cũng dang tay ra với vẻ bất lực kiểu người nước ngoài.
"Tớ nói là 'Cái áo sơ mi đó đẹp quá'."
"Hayato-kun, đây là đồng phục mà! Hayato-kun cũng đang mặc cái giống y hệt còn gì—!"
"Thì đúng là thế... nhưng là vì tớ đang luyện tập mà."
"Lúc nào thì dùng chứ. Hayato-kun, đâu có mấy dịp khen áo sơ mi của người khác bằng tiếng Thái đâu."
"Không, có thể bây giờ cậu nghĩ thế, nhưng từ giờ trở đi Nhật Bản có khả năng suy thoái dần do dân số giảm. Ngược lại, các nước Đông Nam Á chắc chắn sẽ phát triển vượt bậc."
"Có thể là vậy, nhưng đâu cần phải khen áo sơ mi chứ."
"Thì để mở đầu câu chuyện chứ sao. Dù là người nước nào đi nữa, được khen áo đẹp chắc ai mà không thích..."
Hayato hiếm khi lộ vẻ chán nản đến thế.
Bản thân Hayato cũng lờ mờ cảm nhận được rằng bản thân đang trở nên hơi cố chấp.
"Hayato-kun, hôm qua cậu cũng kỳ lạ rồi, hôm nay thì đúng là có vấn đề luôn đó. Rốt cuộc chuyện gì vậy? Tớ hiểu là cậu muốn chuẩn bị cho tương lai, nhưng vị trí hiện tại của cậu đang siêu bất ổn đó."
"V, vậy sao?"
"Chắc chắn là vậy. Tại vì sáng đến lớp, cậu đã nói những thứ tiếng kỳ lạ mà không giải thích gì, hơi đáng sợ đấy."
"Người khác thấy tớ đáng sợ cũng không sao. Vì đây là con đường tớ phải đi."
"Trực giác mách bảo tớ là cậu đang hiểu lầm đó. Con đường cậu nên đi không phải là đường đó!"
"Sao cậu biết! Tớ không muốn thời kỳ đỉnh cao của mình kết thúc ở thời trung học. Tớ cần vũ khí để có thể tiếp tục sử dụng sau khi ra xã hội! เสื้อ คุณ สวย จังเลย ครับ‼"
"Đã bảo cậu đừng khen áo tớ rồi mà! Chúng ta mặc giống nhau còn gì!"
Thực ra Hayato muốn nói một câu thoại ngầu hơn bằng tiếng Thái, nhưng đáng tiếc là cậu mới chỉ bắt đầu học từ tối qua. Vốn từ vựng của cậu đang thiếu một cách trầm trọng.
"Tớ... không muốn. Một tương lai bám víu vào những kỷ niệm thời trung học…"
"Tớ hiểu, tớ hiểu rồi, cậu bình tĩnh lại đi. Tuy tớ nói điều này hơi kỳ, nhưng nền tảng vẫn quan trọng hơn. Cứ chăm chỉ học tiếng Anh là đủ rồi chứ gì?"
"Nhưng mà, ai cũng học tiếng Anh cả, như thế thì không tạo được sự khác biệt…"
"Mấy lời này để khi nào cậu nói tiếng Anh lưu loát đã rồi nói tiếp ha."
"Cái đó... à thì... ừm..."
Một cảnh tượng hiếm thấy trên đời, Hayato bị Tobe thuyết phục.
Vậy mà chuyện này lại xảy ra, đủ thấy Hayato đang sốt ruột và hoang mang đến mức nào.
"Nè, từ hôm qua Hayato-kun đã không còn giống Hayato-kun nữa rồi."
"นี คือ หนังสือเดินทาง ของ ผม ครับ."
Hayato rời mắt khỏi Tobe, nhìn xuống bàn học của mình, nói.
"Ý gì đây?"
"Đây là hộ chiếu của tớ."
"Đây là hóa đơn mua Frisk mà tớ vừa để ban nãy mà!"
"A, cái đó tớ biết rồi. ระวัง ร ถกระบะ นะ."
"Ể?"
"Hãy cẩn thận xe tải nhé."
"Đột nhiên đưa ra ví dụ toàn xe tải! Vô tình lôi cả light novel vào nữa à! Ghê vậy! Hayato-kun, cậu nên suy nghĩ kỹ đi. Dù gì cũng quá đột ngột rồi! Bởi vì trước giờ Hayato-kun chưa từng nhắc gì về Thái Lan cả."
"…A, thì… đúng là vậy."
"Nếu Hayato-kun có hứng thú với Thái Lan, muốn đến Thái Lan thì không sao. Nhưng tình huống này, dù thế nào cũng kỳ lạ mà."
"Thật lòng mà nói… Tớ cũng thấy cậu nói đúng."
Hayato, người đang cố chấp, cũng không thể không thừa nhận điều này.
Đúng là như vậy thật.
Việc biết tiếng Thái sẽ giúp ích được bao nhiêu trong tương lai, có lẽ sẽ có nhiều ý kiến khác nhau.
Nhưng, tiền đề quan trọng là, người không có hứng thú với Thái Lan mà học tiếng Thái thì khó mà đạt được thành quả lớn.
"Thấy chưa, đúng không? Bình tĩnh lại đi. Không sao đâu, Hayato-kun không nói được tiếng Thái thì tương lai vẫn sẽ tỏa sáng thôi."
"Kể cả khi tớ không đọc light novel và không nói tiếng Thái?"
"Chắc chắn là ổn thôi mà."
Tobe nhìn thẳng vào mắt Hayato và liên tục gật đầu.
"Vậy à. Có lẽ, tớ lại vội vàng, suy nghĩ những chuyện kỳ lạ rồi."
Hayato thở dài.
"Thôi đi mà. Tớ thật sự hết hồn đó. Chỉ bị cho ăn hành một trận trong trận đấu thôi mà, cậu ám ảnh quá rồi đấy."
Tobe cũng có vẻ an tâm hơn phần nào.
"Ừm. Cậu nói đúng. ผม หลง ทาง ครับ."
Hayato nói vậy rồi cười, có vẻ hơi xấu hổ.
"Ể, gì vậy? Cậu vừa nói gì cơ?"
"Tớ bị lạc đường rồi."
"Thật đó, Hayato-kun! Cậu lạc lối quá trời trên đường đời rồi còn gì!"
Cả hai bật cười trước câu châm chọc của Tobe.
Thế là, việc học tiếng Thái của Hayato kết thúc trong một ngày.
Ai cũng nghĩ rằng sự nổi loạn của Hayama Hayato, người luôn là trung tâm của lớp, đã kết thúc...
◆
Ngày hôm sau, buổi chiều thứ Năm.
Nếu là mọi khi, Tobe sẽ là người đầu tiên chạy đến chỗ Hayato, vui vẻ tán gẫu trước khi vào câu lạc bộ.
Nhưng hôm nay, Tobe quan sát Hayato từ xa, có vẻ dè chừng.
Cậu ta có đeo găng tay hở ngón không, có đột nhiên học một ngôn ngữ xa lạ nào không, hay có hành động kỳ lạ bí ẩn nào khác không? Chắc hẳn cậu ta đang cảnh giác những điều đó.
"Hayato-kun, đi câu lạc bộ thôi! Hôm nay cũng đổ mồ hôi tuổi trẻ đi nào!"
Sau khi xác nhận kỹ lưỡng và phán đoán là không có vấn đề gì, Tobe khoác vai một cách thân thiện quá mức.
Nếu là Hayato bình thường, cậu ta sẽ nói "Này này, cậu hơi sến súa đấy" rồi gỡ Tobe đang đùa dai ra khỏi vai...
"Ừ, cùng nhau đổ mồ hôi tuổi trẻ nào."
Hayato siết chặt vai đáp trả.
Tobe và Hayato khoác vai nhau chặt đến mức người ta có thể nghĩ rằng chỉ có hai người họ tốt nghiệp trung học hôm nay thôi vậy.
"Ủa? Hayato-kun?"
"Sao vậy? Hôm nay cũng cố gắng chơi bóng đá nhé. Tobe."
"A, ừm."
Tobe chủ động buông tay khỏi vai Hayato, có lẽ là cảm thấy không thoải mái.
"Sao vậy?"
Lần này thì ngược lại, Hayato lại khoác vai Tobe.
"Không không, tớ mới là người phải hỏi cậu sao vậy đấy."
Né tránh bàn tay của Hayato, Tobe nhìn Hayato với ánh mắt có phần sợ hãi.
"Không, tớ nhận ra rồi. Để cuộc đời tỏa sáng, cái cần không phải là sức mạnh otaku, cũng chẳng phải là năng lực ngoại ngữ, mà là tình bạn!"
"À à, ra vậy... Ý cậu là vẫn còn đang lạc lối à?"
"Vậy nên tớ đã đưa ra kết luận sau khi lạc lối rồi. Phong trào văn hóa sẽ thay đổi. Ngay cả thế lực quốc gia cũng đổi thay. Nhưng vẫn có những thứ không đổi. Tớ nghĩ đó là tình bạn của chúng ta."
Tuyên ngôn "Bạn thân mãi mãi" của Hayama.
Tobe lộ rõ vẻ ái ngại khi nghe điều đó.
"...Ừ, ừm. Tớ, tớ thấy vui khi được Hayato-kun nói vậy, nhưng mà, hơi xấu hổ ấy... Sến súa quá ấy... Với cả..."
Tobe đột ngột hạ giọng.
"Hửm!?"
"Từ nãy đến giờ Ebina-san cứ nhìn bọn mình bằng ánh mắt đáng sợ ấy..."
Hayama dõi theo ánh mắt của Tobe, và quả thật, có bóng dáng của Ebina Hina.
Cô ấy ngồi ở chỗ của mình, có vẻ như đang đọc sách, nhưng ánh mắt hoàn toàn không hướng về phía cuốn sách.
Đang dùng ánh mắt nồng nhiệt như lửa đốt để quan sát Hayato và Tobu.
"Quả thật là đang nhìn."
"Thì tớ đã nói rồi mà. Tớ, hơi thích Ebina-san ấy... Kiểu kiểu thế..."
Tobe vừa liếc nhìn Ebina-san vừa thì thầm vào tai Hayama.

"À."
"Nên là tớ, muốn Ebina-san nhìn tớ không phải là đối tượng cho BL, mà là, kiểu, như một người khác giới ấy... Kiểu kiểu như vậy đấy."
"Ra vậy, điều đó tớ cũng không hẳn là không hiểu."
"Cậu hiểu lòng tớ hả?"
"Tất nhiên rồi. Tớ không có ý định cản trở con đường tình duyên của Tobe đâu. Vậy nên,... Từ giờ trở đi chúng ta hãy lén lút vun đắp tình bạn trong lớp học nhé."
Hayama ghé sát tai Tobe thì thầm, có vẻ bí mật.
"Tuyệt đối không được! Hayato-kun! Như vậy càng tệ hơn đấy!"
"Tại sao? Không phải cậu không muốn bị Ebina-san nhìn bằng ánh mắt hiếu kỳ sao?"
"Càng lén lút càng dễ bị cậu ấy chú ý! Nếu cứ thì thầm lén lút với nhau, thì ngược lại, kích thích người ta hơn đấy!"
Liếc nhìn Ebina-san thì thấy...
Gọng kính trông đỏ hơn bình thường.
Cái nhiệt độ ấy khiến người ta có cảm giác như gọng kính được làm từ nham thạch nóng chảy vậy.
"Hể, ra là vậy à."
Hayato hoàn toàn không có kiến thức gì về BL.
Đồng thời cũng không có thành kiến gì.
Cậu không cảm thấy cần thiết phải bảo người khác ngừng thích những gì họ thích.
"Thành thật mà nói, tớ không hiểu mấy chuyện đó. Không biết phải làm gì. Thôi thì, tớ và Tobe cứ nhiệt huyết tuổi trẻ thôi."
"Không, Hayato-kun, cậu hơi kỳ quặc đó."
"Vậy hả? Cuối cùng thì tình bạn là quan trọng nhất. Kết luận đó có kỳ quặc lắm không?"
"Bản thân nó thì không kỳ quặc, nhưng nó không giống Hayato-kun. Hayato-kun như vậy tớ không thích chút nào."
"Vậy hả. Tớ thích Tobe vì cậu quan tâm đến tớ như vậy, và tớ thấy cậu khá đáng tin cậy đấy."
Người đầu tiên phản ứng với câu nói này của Hayato chính là Ebina.
Ebina-san run nhẹ cả người.
Về phần Tobe, đương sự, thì hoàn toàn bối rối khi đột nhiên bị nói như vậy.
"Không, được khen thì tớ rất cảm kích..."
"เสื้อ คุณ สวย จังเลย ครับ‼"
"Đừng có khen áo tớ đẹp nữa!"
Tobe có vẻ hơi phiền phức bắt bẻ lại.
"Tại tớ đã cố công học nên lỡ miệng."
"Vậy ra, Hayato-kun, chỉ vì nhất thời lạc lối nên mới nói những lời đó thôi đúng không?"
Theo Tobe, sự lạc lối của Hayato trong vài ngày gần đây hình như ngày càng trở nên khó hiểu hơn.
Không phải là tình bạn thân thiết mà là việc tinh thần hỗn loạn của Hayama do sự lạc lối.
Chắc hẳn cậu ta nghĩ vậy.
"Không có chuyện đó đâu. Tớ đã suy nghĩ kỹ rồi mới đi đến kết luận này. Rốt cuộc điều quan trọng là tình bạn chân chính. Tớ chỉ cần những thứ có thể gọi là 'thứ chân thực' thôi."
"Ể?"
"Chúng ta sẽ đi tìm. Đến chỗ đó."
"Đến chỗ nào cơ?"
"Phòng câu lạc bộ và sân bóng đá của câu lạc bộ bóng đá. Thông qua bóng đá, chúng ta sẽ có một tình bạn vĩnh cửu... Nào, hôm nay cũng đi thôi!"
Hayato nắm chặt tay Tobe và kéo mạnh.
Không bỏ lỡ khoảnh khắc đó, Ebina run rẩy cả người như thể chính cô ấy đang được nắm tay.
Vẻ mặt đang lén lút tận hưởng.
Tuy nhiên, phía bên kia, Tobe, người trở thành đối tượng của niềm đam mê, hay nói đúng hơn là tình bạn một phía thì lại...
"Thật là ghê tởm quá đi! Hayato-kun."
Cậu ta hơi mạnh tay gạt phăng tay Hayato ra.
"Sao vậy?"
"À... Tớ rất biết ơn vì Hayato-kun quý mến tớ, nhưng cái kiểu dính lấy nhau thế này không giống Hayato-kun chút nào."
"Vậ-Vậy sao..."
"Đây không phải là tình bạn, mà giống như đang dựa dẫm vào người khác... Rốt cuộc, có phải vì cậu mất tự tin, cảm thấy bất an, nên mới đột nhiên tìm đến tình bạn để nương tựa không? Tớ cũng không chắc nữa. Cậu có phiền muộn gì thì cứ nói với tớ, nhưng thế này không phải là cậu."
Những lời thốt ra từ miệng Tobe nghiêm khắc hơn tưởng tượng.
──Nhưng đúng trọng tâm.
Ngay cả Hayato cũng không nhận ra, đây thật sự không phải là tình bạn, mà chỉ là đang dựa dẫm vào người khác. Chỉ là đang trút hết những bất an trong lòng lên đối phương.
"Tớ xin lỗi."
"Đ-Đâu cần phải xin lỗi đâu. Tớ chỉ muốn Hayato-kun trở lại là Hayato-kun như mọi khi thôi."
"Vậy à. Đúng vậy. Nhưng quả thực Tobe nói đúng. Kiểu này không được."
──Không ngờ lại có ngày bị Tobe mắng.
Xem ra con đường tình bạn keo sơn này đành phải tạm thời thu hồi rồi.
──Tuy rằng như vậy có hơi áy náy với Ebina...
Hayato liếc nhìn Ebina-san.
Ebina-san đang che mặt bằng sách giáo khoa và run rẩy cả người vì hưng phấn!
"Tsundere... Tobe đã tsundere rồi!"
Ebina-san lặp đi lặp lại những thuật ngữ mà Hayato không thể hiểu được, không ngừng rung lên.
Không hiểu sao diễn biến này, theo một cách nào đó, lại có gì đó chạm đến cảm xúc của cậu ta!
"T, Tóm lại, tớ sẽ trở lại bình thường thôi, xin lỗi vì đã làm phiền cậu."
"Không không, cậu tự kiểm điểm quá mức cũng làm tớ thấy khó xử đấy. Nhưng Stein-san cũng sẽ nói khác thôi. Thôi bỏ cái này đi."
Nhân tiện, Stein-san là nhà ngôn ngữ học, nên chắc chắn sẽ không có bình luận gì đặc biệt về cảm giác thân mật giữa các chàng trai đâu.
"Đúng vậy. Nếu muốn thay đổi hướng đi, thì bây giờ là lúc."
Hayato rút lại ý định đi theo con đường tình bạn hời hợt kia.
Thời kỳ lạc lối của cậu vẫn tiếp tục kéo dài.
Lần này lại sai lầm khi hời hợt dựa vào tình bạn.
Sự lạc lối của Hayato vẫn chưa thấy lối thoát.
Không hiểu sao chỉ có Ebina-san là có vẻ đang tận hưởng tình huống này.
◆
Hôm sau, giờ nghỉ trưa ngày thứ Sáu.
"Đi ăn thôi! A, đói bụng quá đi!"
Tobe đương nhiên mang theo hộp cơm của mình chạy đến chỗ Hayato.
Ăn cơm và trải qua giờ nghỉ trưa cùng nhóm bạn xoay quanh Hayato.
Đó là một thói quen hàng ngày và cũng là một trong những khoảng thời gian vui vẻ nhất trong cuộc sống học đường.
Nhưng động tác của Hayato lại rất chậm chạp.
Dù đã hết giờ học nhưng cậu ấy vẫn ngồi ở bàn và vẽ gì đó.
"Này này, Hayato-kun, đến giờ ăn rồi, đi ăn thôi nào."
"A, để tớ hoàn thành cái này đã."
"Ừm, cậu đang làm gì vậy?"
"À, cái này à. Đây là bưu thiếp vẽ tay."
Hayato đắc ý khoe ra một tấm bưu thiếp.
Trên đó có hình vẽ quả bí ngô và dòng chữ viết tay ấm áp "Biết ơn mọi người".
"Ôi trời! Hayato-kun, cậu suy nghĩ nhiều quá nên thành ông già luôn rồi kìa!"
"Mấy hôm nay tớ suy nghĩ nhiều lắm. Rốt cuộc thì tớ nghĩ điều quan trọng nhất vẫn là một cuộc sống an nhàn tuổi già. Dù có cố gắng học hành, làm việc điên cuồng đến đâu, nếu sau đó không có một tuổi già khỏe mạnh và vui vẻ thì cũng vô nghĩa thôi. Tớ định tìm một thú vui có thể làm khi về già nên đã bắt đầu học vẽ tranh thư và chơi bonsai. Đặc biệt là bonsai, nếu muốn tạo ra một tác phẩm đẹp thì phải mất đến mấy chục năm lận."
"Khoan đã, Hayato-kun. Bọn mình còn chưa đi làm mà, sao cậu đã nghĩ đến chuyện sau khi về hưu rồi?"
"Tớ vẫn luôn suy nghĩ chuyện này. Nếu mà oách ở cấp ba nhưng lên đại học lại tạch thì vô nghĩa. Nếu mà oách ở đại học nhưng ra xã hội lại tạch thì cũng vô nghĩa... Rồi nếu mà oách ở ngoài xã hội thì..."
"Nếu tuổi già cũng không oách thì vô nghĩa à!?"
"Chính xác!"
Hayato tươi tỉnh giơ ngón cái lên và nháy mắt.
"Cái gì mà chính xác chứ! Cậu nhanh quá chẳng ai theo kịp đâu! Cứ lo lắng thái quá rồi thành ra kỳ quặc thế này, thà đeo găng tay hở ngón còn hơn!"
"Không có chuyện đó đâu! Tobe, cùng nhau trải qua một tuổi già thật tốt nhé. Tớ sẽ gửi rau củ hái từ vườn nhà theo mùa và tranh thư cho cậu."
"Cái đó thì tớ hơi vui thật đấy!"
Vừa nói, Tobe vừa liếc mắt nhìn Ebina.
Ánh mắt sau cặp kính của Ebina lóe lên một tia đáng ngờ...
Xem ra đến cả việc ghép cặp Hayato và Tobe lúc về già cũng nằm trong phạm vi bảo vệ của cô ấy.
Thật là một sự chuẩn bị kỹ lưỡng đến đáng sợ.
"Hayato-kun, chuyện tuổi già để sau đi, sống cho hiện tại đi đã."
"Tất nhiên rồi, chuyện đó đương nhiên mà. Chỉ là tớ muốn có một thú vui lâu dài thôi. Không phải là tớ đang loạn trí như trước đây đâu. Tớ chưa đến mức có tâm trạng của ông già đâu."
"Vậy thì tốt. Vậy đi ăn thôi."
"Ừ."
Hayato tươi cười rồi lấy hộp cơm của mình ra.
Tiếp theo, cậu ấy mở nắp hộp cơm một cách thuần thục...
Bên trong là kinpira gobo (ngưu bàng xào). Rồi món hijiki (rong biển đen) và đậu phụ chiên om. Cùng với món nutaae (gỏi trộn) gồm hành và rong biển wakame.
"Ôi trời! Thực đơn của ông già! Ôi trời! Đúng là ông già luôn! Ôi trời! Thật sự là đồ ăn của ông già!"
Tobe hét lên vì danh sách các món ăn đó.
"Sao vậy?"
Hayato nghiêng đầu thắc mắc trước phản ứng lớn đó.
Tuy nhiên, Tobe không quan tâm và dồn hết sức để "bắt bẻ".
"Cơm hộp toàn món ông già không vậy! Kinpira với hijiki, cơm hộp kiểu này không thể có trong hộp cơm của thằng học sinh cấp ba đang đói meo được!"
"Vậy hả? Hôm qua lúc hỏi muốn ăn gì thì tớ bảo là muốn ăn kiểu này mà."
"Vừa nãy còn chối đây đẩy, hóa ra tâm hồn đã là ông già trăm phần trăm rồi! Đây không phải là cơm của người sắp đá bóng trong câu lạc bộ đâu!"
Tobe cứ liên tục chỉ tay vào hộp cơm của Hayato như một cầu thủ bóng đá đang khiếu nại trọng tài vì phán quyết sai lầm.
Từ hôm qua, Hayato đã liên tục suy nghĩ về tuổi già.
Nên đón nhận chương cuối của cuộc đời như thế nào đây?
Phải làm sao để có thể chết đi với suy nghĩ "đây là một cuộc đời tốt đẹp"?
Cứ nghĩ mãi về những chuyện đó thì tự nhiên không còn thèm ăn nữa, những thứ muốn ăn cũng trở nên thanh đạm hết mức có thể...
Và giờ, sau khi nếm thử bữa trưa này...
"Ừm... Cảm giác thỏa mãn thấp thật..."
Hayato thành thật thừa nhận điều đó.
Bữa trưa thanh đạm quá mức đối với một học sinh cấp ba đang đói bụng.
"Biết ngay mà. Cậu ổn không đấy, ăn kinpira có đủ sức hoạt động câu lạc bộ không?"
"Không biết nữa..."
"Này, ăn chút thịt đi. Tớ chia cho cậu miếng hamburger."
Tobe thấy vậy nên chia cho Hayato một miếng hamburger.
Một miếng hamburg được đặt giữa kinpira và nutaae.
Hayato không khách sáo đưa nó vào miệng.
"Ngon... ngon quá! So với nutaae thì sức công phá khác hẳn."
"Tớ biết mà. Hương vị quê nhà của Stein↗-san đấy."
Chính xác thì Stein↗-san là người Áo, nên có chút không đúng lắm.
Nhưng điều đó không quan trọng, cơ thể của một nam sinh trung học vẫn cần hamburger hơn là hijiki hay kinpira.
Vị thịt của hamburger đang thấm vào lục phủ ngũ tạng của Hayato.
"A, quả nhiên đây chỉ là một phút lạc lối thôi."
Sự cám dỗ của hamburg đối với cơ thể của một nam sinh trung học là vô cùng lớn.
Sức hấp dẫn ấy đủ sức lấn át mọi suy nghĩ.
"Đúng không!"
Chẳng cần Tobe phải nói, Hayato đã rút lại những suy nghĩ hôm qua.
Phải sống như thế nào, phải lấy điều gì làm điểm tựa tinh thần... Hayato đã khổ sở vì điều đó, và vì quá khổ sở, suy nghĩ của cậu đã nhảy vọt đến tận cuộc sống tuổi già.
Nhưng sự lạc lối trong tâm trí ấy đã bị hương vị thơm ngon của hamburger thổi bay trong một nốt nhạc.
"Cơ thể quả là thành thực. Toàn thân đang vui mừng vì hamburger."
Hayato khẽ run người.
Cùng lúc đó, Ebina-san cũng run người.
Đối với hủ nữ, những khoảnh khắc "thân mật" của hai người là thứ không thể bỏ lỡ dù chỉ một giây.
"Nè, Hayato-kun, dù sao cũng phải ăn thật no mới được. Đi đến quầy mua hàng, mua một cái bánh mì thật nặng đô đi."
"Ừ, cũng được."
"Hayato-kun, trông cậu không khỏe. Để tớ mua cho cậu. Chờ tớ một chút nhé."
"Xin lỗi. Cảm ơn cậu."
"Đổi lại, cậu phải bao tớ một cái bánh mì nhé."
Tobe nói vậy rồi chạy lon ton đi mất.
"À. Cảm ơn cậu, Tobe. ขอ ใบเสร็จ หน่อย ครับ‼"
"Cậu muốn hóa đơn à! Ghê vậy, Hayato-kun, định kê khai chi phí đấy à!"
◆
Tuần lễ lạc lối của Hayama Hayato đã trôi qua.
Và rồi, thứ Hai đến.
Lớp học, mười lăm phút trước giờ vào học.
Hayama Hayato đã ngồi vào chỗ của mình, không làm gì cả, lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bầu trời thu trong xanh không một gợn mây.
"Ê, Hayato-kun, trông cậu khỏe re vậy!"
"A, đương nhiên rồi. Nếu có ai ủ rũ từ sáng sớm, bầu không khí của cả lớp sẽ trở nên tồi tệ đấy."
"Không, Hayato-kun, tuần trước chính cậu mới là người làm không khí tệ đi đấy..."
Tobe lẩm bẩm phản bác, cố gắng hạ thấp giọng.
"Tuần trước tớ tệ quá. Chuyện đó hoàn toàn là do nhất thời lạc lối. Tớ ổn rồi."
"Thật không?"
"Ừ. Thật ra, tớ của tuần trước kỳ lạ thật!"
Vừa nói, Hayato vừa nở một nụ cười xấu hổ.
Hình ảnh đó hẳn là Hayama Hayato rạng rỡ như mọi khi.
"Hayato-kun như mọi ngày rồi kìa~. Tốt quá~. Tớ đã lo lắng thực sự là nếu cứ như thế thì phải làm sao~, mà, sao cậu hồi phục vậy?"
"A, thì... nói thẳng ra là vì thắng."
──Đúng vậy. Hayato đã thắng.
Trận đấu tập vào Chủ nhật với Ichikawa Minami. Tỉ số là 4-3, chiến thắng.
Hayato đã có một màn trình diễn tuyệt vời với một bàn thắng và một pha kiến tạo.
Kết quả là, họ đã giành chiến thắng lội ngược dòng ngoạn mục trước Ichikawa Minami, một trường có thực lực ngang bằng, hoặc thậm chí cao hơn cả trường công nghiệp Chuuou, đội mà họ đã thua vào tuần trước.
"Cú sút xa như đạn của Hayato-kun, đỉnh thật sự luôn."
"Ừ, thật lòng, tớ cũng nghĩ vậy."
"Nếu có những cú sút như vậy, số lượng fan nữ lại tăng lên đấy."
"Ừ, thật lòng, tăng rồi."
Ngay sau khi đến trường, Hayato đã bị một nữ sinh năm nhất chặn lại trước cổng trường và xin LINE.
"Quả không hổ là Hayato-kun. Đã được yêu thích rồi! Vậy thì hồi phục là phải thôi~."
"Không phải vì chuyện đó mà tớ hồi phục."
"Vậy là sao? Chẳng lẽ là hương vị chiến thắng?"
"Ngoài việc thắng trận đấu ra, tớ còn thử thách bản thân nữa. Tớ hài lòng vì điều đó."
"Hả, à, vậy à. Ra là vậy~."
Tobe theo phản xạ gật đầu, nhưng không thể hiểu Hayato đang hài lòng về điều gì.
Tuy nhiên, Hayato của bây giờ không cần sự thấu hiểu của Tobe.
Cậu tự trả lời câu hỏi của chính mình, và hoàn toàn hài lòng với điều đó.
Chỉ cần thế là đủ rồi.
"Thật ra, đỉnh cao của cuộc đời chẳng có gì quan trọng cả. Chuyện đó cứ để đến lúc chết hẵng nghĩ. Quan trọng là phải muốn trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình so với ngày hôm nay, tự nhủ rằng đây chưa phải là đỉnh cao, và cố gắng vươn lên. Đỉnh cao của tớ còn ở rất xa. Hôm qua cú sút xa của tớ đã trúng đích. Nhưng quan trọng là cảm xúc khi tớ thành công sút bóng vào lưới."
Hayato hưng phấn thao thao bất tuyệt.
Tobe vẫn chưa hiểu hết câu chuyện chỉ biết ngẩn ngơ lắng nghe.
"Ờ... à... ra là vậy..."
"Đúng vậy. Đơn giản thôi. Thời đại vinh quang của mình là do mình quyết định. Vốn dĩ chẳng cần phải lo lắng làm gì."
"Đúng vậy nhỉ..."
"Thật lòng mà nói, trận đấu hôm qua tớ cũng cứ ngỡ là thua rồi chứ. Nhưng khi mải mê thi đấu thì..."
"Ôi trời, Hayato-kun, sao mà từ sáng sớm mà cậu đã hưng phấn vậy?"
Rốt cuộc, Tobe vẫn hoàn toàn cứng họng.
Vì quá phấn khích, Hayato cảm thấy những ánh mắt tò mò từ những học sinh khác.
Trong số đó còn có cả ánh mắt khó chịu, u ám của Hachiman.
Dù vậy, tâm trạng Hayato vẫn rất sảng khoái.
Dù có thể viện ra nhiều lý do, nhưng đơn giản là thắng trận đấu nên thấy thoải mái.
Hayato lờ mờ cảm nhận được sự thật đó.
Nhưng vẫn không thể không thêm thắt vào sự đơn giản của con người mình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
