Yahari Ore no Seishun Love Come wa Machigatteiru. Anothology

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

63 357

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

41 179

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

21 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

15 922

Tập 04 All Stars - Câu Chuyện về Ngày Kỷ Niệm của Kawasaki Saki và Hikigaya Hachiman

Câu Chuyện về Ngày Kỷ Niệm của Kawasaki Saki và Hikigaya Hachiman

Tác giả: Tenshin Mukai

Minh họa: Ukami

Dịch Thuật: Valvrare Team

Trong khi đang lười biếng ở phòng khách và nô đùa với Kamakura, Komachi đang ở trong bếp thốt lên “A!”.

“Sao vậy Komachi? Có con gì đen đen bò lổm ngổm xuất hiện à?”

“Nếu mà nó xuất hiện thì em đã hét to hơn rồi. Anh đúng là có suy nghĩ tà ác, Onii-chan à.”

“Định pha trò lanh lợi (Wit) mà lại bị trách móc đến vậy sao.”

“Không phải Wit mà là Wet ấy. Một trò đùa mang lại cảm giác ẩm mốc.”

Cách con bé đáp lại thể hiện rằng con bé rất hiểu tính cách của anh trai, quả nhiên là đứa em gái đã sống cùng anh trai nhiều năm.

“Vậy, em ngạc nhiên vì cái gì?”

“Không phải ngạc nhiên. Em nhớ ra.”

Komachi nghĩ là tôi đã đến phòng khách rồi, con bé chỉ vào tờ lịch treo trên tường.

“Sắp đến Ngày của Mẹ rồi.”

“A, đúng nhỉ. Rồi sao?”

“Em quên mua quà rồi.”

“Ồ, vậy à. Vậy thì năm nay cũng nhờ em nhé.”

Vào Ngày của Mẹ của nhà Hikigaya, Komachi sẽ chọn quà mỗi năm, và tôi sẽ trả thêm một ít tiền. Việc tôi và Komachi cùng nhau tặng một món quà đã trở thành thông lệ.

“Ưm...”

Komachi rên rỉ. Rồi con bé bước đến trước mặt tôi.

“Em nghĩ là, cả Onii-chan và em đều đã đến tuổi trưởng thành rồi mà, đúng không?”

“Đúng vậy. Ở một số quốc gia, tuổi này được coi là tuổi trưởng thành rồi. Chỉ là dù có trưởng thành thì anh vẫn định ở lại cái nhà này thôi.”

“Sao anh lại có kiểu phát ngôn của người ở lì trong nhà vậy... Không, không phải vậy, em nghĩ là, chúng ta nên tặng quà riêng cho mẹ thì hơn.”

Tôi nhìn vào mắt Komachi vừa đưa ra đề nghị này.

“Komachi. Đó là một yêu cầu bất khả thi. Anh hoàn toàn không có khiếu tặng quà. Đến mức đáng sợ ấy. Không phải là trình độ zero, mà là trình độ âm. Anh sở hữu một khiếu tặng quà mang tính hủy diệt áp đảo.”

“Onii-chan nói được đến thế về bản thân mình luôn cơ đấy.”

“Chẳng phải vì thế mà em luôn phải đi mua giúp anh sao? Đấy, mấy thứ áo quần hợp thời trang, hay là mấy món đồ thời trang kiểu vậy.”

“Đến mức không thể thốt ra được cái tên cụ thể nào, đúng là không có chút gu thẩm mỹ nào.”

Komachi dễ dàng nhìn thấu tôi. Và tôi cảm thấy chán ghét vì trong đầu tôi không có từ ngữ nào liên quan đến thời trang.

“Anh không thể tưởng tượng ra một tương lai mà món đồ anh tặng lại được đón nhận. Vì vậy anh không tự mua quà. Chứng minh kết thúc.”

Vừa nói, tôi vừa ôm Kamakura vào lòng. Nhưng ngay lập tức Komachi giật lấy Kamakura từ tay tôi.

“Nghe này, Onii-chan. Đến Komachi cũng biết là Onii-chan không có gu thẩm mỹ trong việc tặng quà đâu.”

“Biết luôn hả?!”

Bị đâm thẳng vào tim, tôi có chút chùn bước. Không, đáng lẽ không có vấn đề gì vì chính mình đã nói ra điều đó, nhưng khi được em gái mình, người mà tôi tin tưởng khẳng định một cách rõ ràng như vậy, tôi lại thấy giật mình.

“Nhưng mà, Komachi nghĩ rằng, việc mẹ nhận được cái gì không quan trọng, mà mẹ sẽ vui vì sự thật rằng, ‘món quà này con trai đã chọn cho mình’.”

“Không, có phải điều đó quá nặng về tinh thần rồi không?”

“Với lại, như vậy còn tạo ra sự tương phản nữa. ‘Cái thằng Hachiman đó, cái thằng Hachiman mà chả biết gì về những chuyện này lại mua cho mình món quà như vậy. Vui quá!’.”

“Có đến mức đó không?”

“Đến chứ. ‘Gu thẩm mỹ thì tệ thật, nhưng mình vui quá! Không, phải nói là, chính vì gu thẩm mỹ tệ mới khiến mình cảm thấy đích thị là Hachiman chọn cho mình, vui quá đi!’.”

“Trong mắt em, gu thẩm mỹ của anh tệ đến mức nào vậy hả!?”

Komachi nói đến mức đó, chẳng lẽ gu thẩm mỹ của tôi tệ hơn những gì tôi nghĩ sao. Một nỗi bất an mơ hồ ập đến. Komachi ghé sát mặt vào khuôn mặt đang sốt ruột của tôi.

“Vậy nên, lần này, Onii-chan tự đi mua quà Ngày của Mẹ đi! Làm thế điểm của anh trong mắt Komachi sẽ cao hơn đó, nha.”

Vừa nói, nụ cười dễ thương của Komachi và sự phiền toái khi phải tự mình mua quà cho ai đó hòa lẫn vào nhau, tạo thành một cảm giác kỳ lạ.

Kamakura chẳng thèm quan tâm đến điều đó, vẫn thản nhiên nhìn tôi.

“Ừm... Mình hoàn toàn chẳng hiểu gì cả.”

Vừa lẩm bẩm một mình, tôi vừa đứng trong một cửa hàng tuyển chọn đồ thời trang.

Hôm sau, trên đường đi học về, tôi đi dạo các cửa hàng ở “Lalaport TOKYO BAY”. Đến trung tâm mua sắm theo lời Komachi, nhưng tôi hoàn toàn không biết nên mua gì.

Tra trên Google-sensei quà Ngày của Mẹ. Hoa rồi đồ trang trí thời trang chẳng hạn hiện ra, nhưng tôi không biết nên chọn cái nào.

Hay là việc tặng những món đồ cơ bản như thế này lại bị nói là không có gu thẩm mỹ. Nghĩ vậy tôi lại lạc vào mê cung, hoàn toàn không biết đâu là lối ra.

Nên làm gì đây.

“Xin chào, quý khách đang tìm gì ạ?”

Nghe thấy câu này, tôi giật bắn cả người. Nhân viên cửa hàng đã bắt chuyện với tôi.

“A, ừm, không sao đâu.”

Tôi thể hiện hết mình là một đứa hướng nội rồi lùi dần ra khỏi cửa hàng.

Tôi hít một hơi thật sâu. Uầy, mà nói thật, sao nhân viên cửa hàng lúc nào cũng bắt chuyện thân thiện quá vậy nhỉ? Chẳng lẽ không có ai không muốn bị bắt chuyện sao? Hay là không có cái loại sticker gì đó à? Kiểu như dán trên xe “Có trẻ con” ấy, thì đây là “Dân hướng nội đang ngắm đồ”... Không, ngược lại, bên dán sticker như tôi lại cảm thấy bị sỉ nhục mất.

Tóm lại là xin đừng bắt chuyện với tôi. Đó là sự thật.

“Này, cậu.”

Bỗng dưng bị gọi, có lẽ nào nhân viên cửa hàng đuổi theo tôi sao? Vừa quay lại thì thấy một người phụ nữ cao ráo, tóc xanh nhạt buộc đuôi ngựa đang đứng đó.

“Cậu làm gì ở cái chỗ này vậy?”

Cái giọng điệu thô lỗ này, hình như tôi đã nghe ở đâu rồi thì phải...ờm, là ai nhỉ. Ờ, hình như là Kawa, Kawa, Kawa...

“Có nghe không đấy!?”

“Ể? A, nghe chứ. Hỏi tớ đến đây làm gì đúng không. Tớ có chút việc riêng.”

Không hiểu sao ở cái tuổi này mà đi mua quà tặng Ngày của Mẹ thì cũng hơi ngại, nên tôi giấu mục đích đi.

“Còn cậu thì sao?”

“A, em gái tớ, Kee-chan...”

“Kee-chan?”

“Cậu nhớ chứ. Con bé cũng tặng chocolate cho cậu đấy.”

Được tặng chocolate á? Chuyện tôi được tặng chocolate là sự kiện hiếm có khó tìm nên không thể nào quên được. Ờm, Kee-chan Kee-chan...

“A! Là Kee-chan đó!”

Nhớ ra rồi. Con bé đã tặng chocolate cho tôi trong sự kiện Valentine. Con bé đó là em gái, vậy thì cô gái này là... à, Kawasaki. Kawasaki Saki. Là Kawasaki khét tiếng với thằng em trai đáng ghét.

“Vậy, Kee-chan làm sao?”

“Ừ. Sắp đến sinh nhật Kee-chan rồi, tớ định mua cho con bé món quà gì đó nên đến đây.”

“Hể. Ra cậu cũng vậy à.”

Vừa nói xong tôi đã thấy hối hận. Kawasaki Saki nhìn chằm chằm vào mặt tôi.

“Cậu cũng đến mua quà sinh nhật à?”

“Không, ý tớ không phải là đi mua quà, à thì, không hẳn là quà sinh nhật...”

“Hửm? Ý cậu là sao?”

Kawasaki nghiêng đầu, có vẻ không hiểu tôi đang nói gì. Ừm, cũng phải thôi. Chắc chắn là vậy rồi. Tạm thời phải đổi chủ đề mới được.

“Thôi chuyện của tớ không quan trọng. Thế, cậu đã mua quà gì cho Kee-chan chưa?”

“Thì tại tớ vẫn đang phân vân không biết nên mua cái gì... Đúng rồi! Đằng nào cậu cũng rảnh mà. Đi chọn quà cho Kee-chan cùng tớ đi.”

“Tại sao!”

Tôi phản đối như thể đang phàn nàn. Nhưng vẻ mặt của Kawasaki vẫn không hề từ bỏ.

“Đi với tớ một chút có sao đâu.”

“Không, Kawasaki, tớ hiểu ý cậu. Nhưng mà, điểm quan trọng khi tặng quà không phải là món quà đó là gì, mà là người nhận vui vì ‘cậu đã chọn món quà này cho họ’ đúng không? Như vậy, cậu tự tay chọn quà mua tặng người ta vẫn tốt hơn.”

Tôi dựa vào vào hệ thống Komachi, cố gắng xoay xở để vượt qua tình huống này. Nhưng ánh mắt Kawasaki nhìn tôi lạnh băng.

“Cậu nói gì vậy? Đương nhiên là nên chọn món mà người nhận sẽ vui vẻ chứ.”

Đúng là vậy. Tôi cũng nghĩ thế mà. Sao lại có chuyện bị phản bác hai lần cùng một chủ đề thế này, đúng là một trải nghiệm hiếm có.

“Với lại, không hiểu sao, Kee-chan rất, rất thích cậu đấy. Nên việc có cậu cùng chọn quà cũng có thể là một niềm vui cộng thêm.”

Tôi thấy khó chịu vì cô ấy lặp lại từ “không hiểu sao” hai lần, nhưng thôi, chuyện đó giờ không quan trọng. Tôi đến đây để mua đồ cho mình, làm gì có thời gian đi mua sắm cho em gái của Kawasaki chứ. Nhưng nếu nói thẳng ra thì sẽ bị lộ chuyện tôi đi mua quà cho Ngày của Mẹ mất... Phải kết thúc nhanh chóng rồi chuồn lẹ thôi.

“Tóm lại cứ đi theo tớ là được.”

“Tớ hiểu rồi. Nếu cậu đã nhờ vả đến thế thì đành vậy.”

Vừa nghe tôi nói vậy, Kawasaki đã lộ rõ vẻ ghét bỏ.

“Hả!? Tớ có nhờ vả gì cậu đâu. Cậu chỉ là một loại gia vị, để tôi có thể tặng món quà tuyệt vời nhất cho Kee-chan thôi.”

“Cậu cũng dám nói thẳng những lời này trước mặt tớ đấy.”

“Tại tớ nhờ vả trong miễn cưỡng thôi. Tất cả là vì Kee-chan.”

Nghe cô ấy nói vậy, tôi có thể cảm nhận được tình yêu của Kawasaki dành cho em gái mình. Đúng là cô gái này yêu em gái mình thật, cả thằng em trai đáng ghét đang nhắm đến Komachi kia nữa.

“Tớ hiểu rồi. Cậu đúng là siscon đấy.”

“Không phải kiểu đó đâu. Kee-chan, con bé... con bé giống như thiên thần vậy.”

“Đấy chính là siscon đấy. Mà công nhận em gái cậu cũng dễ thương thật. Tớ thừa nhận. Nhưng đó là nhờ lợi thế của sự trẻ con thôi.”

Nhìn sang, Kawasaki đang lộ vẻ nghi hoặc. Tôi không nói gì, ngồi xuống chiếc ghế dài dùng để nghỉ ngơi ngay trước mặt.

“Vẻ dễ thương thật sự chỉ được đánh giá khi mất đi những lợi thế xung quanh. Liệu có còn thấy dễ thương khi đã trưởng thành, ít nhất là học sinh cấp hai không kìa.”

“Kee-chan đương nhiên là dễ thương kể cả khi lên cấp hai rồi, còn phải nói à.”

Nếu là Yukinoshita thì chắc sẽ buông lời kiểu “Cậu nhìn học sinh cấp hai bằng ánh mắt đó hả? Thật là ghê tởm, đừng có lại gần tôi”, nhưng đây là Kawasaki cuồng em gái nặng. Hoàn toàn chỉ chú ý đến việc “Kee-chan dễ thương” thôi.

“Kawasaki. Đó chỉ là giả thuyết thôi. Đương nhiên là có thể như vậy. Nhưng chưa phải sự thật.”

“Thì đúng là vậy, nhưng mà chắc chắn là...”

“Trên đời này không có gì là chắc chắn cả. Nếu có thì...”

Tôi lấy điện thoại từ trong túi ra, mở một tấm ảnh lên và đưa cho Kawasaki xem.

“Chính là việc hiện giờ, ngay lúc này, có một thiên thần tên Komachi vẫn dễ thương dù đã trưởng thành.”

Trên màn hình điện thoại là hình Komachi mặc đồ ngủ đang thư giãn trên sofa ở nhà.

“......Đây chẳng phải em gái cậu sao.”

“A, đúng vậy. Em gái, đọc là thiên thần. Ngược lại thì, thiên thần, đọc là Komachi.”

“Tớ không hiểu cái gì đang ngược ở đây hết.”

Kawasaki thở ra một hơi dài. Đúng rồi đúng rồi. Cậu cũng chỉ có thể quỳ gối trước vẻ dễ thương của Komachi thôi. Nghe nói hộp Inro mà Mito Komon lấy ra cũng có ảnh Komachi bên trong nên bọn ác mới quỳ xuống đấy. Chắc chắn không phải là tiếng thở dài mang ý nghĩa “Cái thằng cuồng em gái này đang nghĩ cái quái gì vậy” đâu nhỉ.

“......Ừm, là Komachi, đúng không? Cái cô bé đó dễ thương thật.”

Kawasaki vừa lướt điện thoại vừa nói.

“Phải không, phải không.”

“Nhưng mà, cậu chỉ biết đến thiên thần thôi.”

“......Ý cậu là sao?”

“Tức là cậu không biết đến vai trò tập hợp các thiên thần, sự tồn tại của Đại Thiên Thần. Thật đáng thương!”

“Cậu nói cái gì vậy Kawasaki. Đại Thiên Thần cái gì chứ──”

Cắt ngang lời tôi, Kawasaki đưa màn hình điện thoại của tôi cho tôi xem. Ở đó là Kee-chan mặc trang phục như yêu tinh, có lẽ là trong buổi biểu diễn ở trường, đang cười rất tươi.

“Thế nào? Trước vẻ dễ thương này, tức là trước Đại Thiên Thần, cậu có thể đứng vững được không. Không, cậu không thể đâu. Đó chính là nghiệp được tạo ra bởi Đại Thiên Thần Kee-chanel!”

Vì là thiên thần nên mới thêm el như Raphael, Michael, nhưng Kee-chanel nghe cứ sai sai. Nhưng áp lực từ Kawasaki lớn đến mức tôi không thể chỉ ra những chi tiết nhỏ nhặt như vậy.

“Giờ thì đã biết ai là thiên thần có đẳng cấp cao hơn rồi chứ gì.”

Vừa nở một nụ cười mãn nguyện, Kawasaki định cất điện thoại vào túi thì...

“Thiên thần cấp cao... à. Vậy thì Kawasaki, cậu có biết không?”

“Biết gì cơ?”

“Có một tồn tại gọi là Cực Thiên Thần, người giám sát các Đại Thiên Thần bằng cách biến đổi hình dạng thành thiên thần và cố tình dẫn dắt các thiên thần đi sai hướng, cậu có biết không?”

“Cực... Thiên Thần?”

Kawasaki giật mình. Tôi đứng dậy, dí màn hình điện thoại vào mặt cô ấy.

“Đúng vậy! Đây là hình dáng của Kotachiel, một Cực Thiên thần!”

Ở đó là hình ảnh Komachi trong bộ kimono mặc vào dịp năm mới.

“Đây mới là chính nghĩa! Với sự dễ thương này, mọi tội lỗi và hình phạt trên thế giới sẽ được thanh tẩy!”

Tôi vênh mặt đắc ý. He he he. Với điều này, Đại chiến Thế giới Em gái đã kết thúc. Tôi cất điện thoại vào túi và định đi lấy cái cặp đặt trên ghế băng thì, ngay khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy một bàn tay đặt lên vai, rồi bị kéo mạnh đến mức phải quay gót lại.

“Phía trên Cực Thiên Thần còn có Chủ Thiên Thần nữa cơ mà...”

“...Xin lỗi, đã đến giờ đóng cửa rồi.”

Nghe vậy, tôi và Kawasaki mới hoàn hồn. Nhìn đồng hồ thì đã hơn 8 giờ tối. Hình như tôi đến trung tâm mua sắm này vào khoảng 6 giờ, rồi gặp Kawasaki ngay sau đó... chẳng lẽ chúng tôi đã tranh cãi về sự dễ thương của em gái mình gần hai tiếng đồng hồ sao?

“...Cả tớ và cậu đều nói nhiều thật đấy.”

“Đúng vậy. Quên cả việc mua quà rồi.”

Kawasaki có vẻ hơi áy náy. Nhưng tôi cũng vậy thôi. Vì tình yêu với em gái mà cả hai chúng tôi đều không chịu nhường bước. Theo một nghĩa nào đó, chúng tôi vừa là kẻ thù vừa là bạn. Một tình bạn kỳ lạ đến mức tôi muốn siết chặt tay cô ấy ngay lúc này.

“Tiện đây, hôm khác tớ giúp cậu đi mua sắm nhé?”

“Không, như vậy thì ngại lắm.”

“Không sao đâu, tớ cũng đã hứa rồi mà.”

Dù tôi nói vậy, Kawasaki vẫn tỏ vẻ không muốn. Ừm, nói ra thì hơi ngại, nhưng nghĩ đến việc tình bạn nảy nở thông qua em gái, có lẽ tôi nên nói thật thì hơn.

“Thật ra, có một chuyện tớ hơi giấu diếm, hôm nay tớ đến đây để mua quà tặng mẹ nhân Ngày của Mẹ. Nhưng tớ không biết nên mua gì cả. Vì vậy, nhân tiện xem quà cho em gái, tớ muốn cậu xem giúp quà cho mẹ luôn. Như vậy thì cả hai bên đều có lợi, đúng không?”

“Vậy sao? Quyết định vậy đi.”

Cuối cùng thì Kawasaki cũng đồng ý. Tôi và Kawasaki đã bàn bạc và quyết định sẽ “phục thù” tại trung tâm mua sắm này vào cuối tuần.

“Dù sao thì nếu đến mua quà Ngày của Mẹ thì nên nói sớm chứ.”

“Thì, có hơi ngại mà, những chuyện như vậy ấy.”

“Việc tặng quà cho gia đình thì có gì mà phải ngại chứ.”

Lời của Kawasaki nói như một lẽ đương nhiên, lọt thẳng vào tim tôi, khiến tôi bỗng dưng cảm thấy bồn chồn lạ thường.

◆◆◆

Cuối tuần, chúng tôi hẹn nhau ở quảng trường trung tâm khu Bắc của “LaLaport TOKYO-BAY”. Thời gian là mười một giờ năm mươi phút. Tôi đến sớm hơn một chút. Bên trong trung tâm mua sắm rất đông người, vô cùng náo nhiệt.

“Mẹ ơi, cái người kia ánh mắt đáng sợ quá.”

“Không được nói như vậy.”

“Ánh mắt đó tràn đầy hận thù.”

“Đúng là vậy nhưng không được nói thế.”

Cuộc trò chuyện nghe được từ phía sau lưng tôi, mong là không phải đang nói về tôi. Thôi xong, tôi sắp khóc mất rồi.

Vừa nghĩ vậy tôi vừa nhìn vào điện thoại, có một thông báo. Xem thì ra là tin nhắn từ Kawasaki.

“Đang ở đâu vậy?”

Tôi đảo mắt nhìn xung quanh, thấy một cô gái tóc đuôi ngựa cũng đang ngó nghiêng tìm kiếm.

“Tớ thấy cậu rồi. Tớ đến chỗ cậu, cậu chờ ở đó đi.”

Tôi trả lời tin nhắn rồi tiến về phía Kawasaki. Kawasaki cũng nhìn thấy tôi từ xa, khẽ giơ tay chào.

Trang phục của Kawasaki là một chiếc áo hoodie màu xám và quần jean đơn giản. Nhưng có lẽ vì tôi biết Kawasaki là người như thế nào nên cảm thấy nó hợp với cô ấy một cách kỳ lạ.

“Nhìn chằm chằm cái gì vậy?”

“Không, chỉ là tớ thấy bộ dạng đó hợp với cậu thôi.”

“Hả? Nói cái gì vậy.”

Kawasaki lườm tôi. Nhưng có lẽ cô ấy hơi xấu hổ, ánh mắt không sắc bén như thường ngày.

“Mấy chuyện đó không quan trọng... Đi thôi.”

“Ừ. Vậy nên tìm quà của ai trước đây?”

“A, vậy thì bắt đầu từ phía cậu trước đi.”

“Vậy à. Vậy thì tớ xin phép nhé.”

Nói rồi tôi và Kawasaki cùng xem bản đồ của trung tâm thương mại.

“Nhìn thế này mới thấy ở đây to thật đấy.”

Kawasaki vừa nói vừa có chút ngạc nhiên.

“Đương nhiên rồi. Hơn nữa, nơi này còn có lịch sử lâu đời, nghe nói đây là LaLaport[] đầu tiên của Nhật Bản đấy.”

LaLaport là tên một chuỗi trung tâm thương mại lớn của Nhật Bản

Tôi cố tình khoe khoang những kiến thức tôi biết.

“Ồ. Ghê vậy.”

Kawasaki dường như thật lòng cảm thấy khâm phục, tôi cũng cảm thấy rất tự hào khi chia sẻ kiến thức này.

“Có nhiều cửa hàng như vậy, thay vì chọn trước một cửa hàng cụ thể, cứ đi dạo lung tung, thấy cửa hàng nào thích thì vào có lẽ hay hơn.”

“Cậu nói có lý. Vậy thì cứ đi dạo xem sao.”

Nói rồi tôi và Kawasaki bắt đầu đi bộ.

Sau khi tản bộ được khoảng ba mươi phút, tôi hơi dừng lại.

“Sao thế?”

“Không, nghỉ một lát.”

Quả nhiên là một trong những trung tâm mua sắm hàng đầu Nhật Bản, tóm lại là rất rộng, việc kiểm tra tỉ mỉ từng cửa hàng một cũng khá vất vả.

“Kawasaki, cậu có mệt không? Tớ thấy sắc mặt cậu không tốt lắm.”

“Hửm? Ừm... Tớ không sao.”

Miệng thì nói thế, nhưng nét mặt cô ấy lại phảng phất vẻ u sầu. Chắc mẩm cô ấy không khỏe trong người, chỉ vì chuyện lần trước (Đại Chiến Thế Giới Em Gái) mà gắng gượng đến thôi. Nhưng lỡ tôi bảo cô ấy nếu mệt thì cứ về đi, và cô ấy bật chế độ phòng bị, xẵng giọng: “Hả? Tớ có mệt đâu. Tinh thần tớ còn phơi phới ấy chứ. Cậu đừng có tự cho mình hiểu tớ nha? Muốn kiểm chứng xem tớ có mệt thật không hả?” thì sao… Thôi, hình tượng Kawasaki trong đầu tôi ra sao thì xin phép không bàn tới.

Nghĩ vậy thì quyết định quà sớm có lẽ là thượng sách.

“Được rồi, vậy đi thôi.”

“Ừm.”

Tôi và Kawasaki lại bắt đầu đi bộ. Rồi đi được một đoạn thì có một cửa hàng đề biển là “Leaf”.

“A, cái này hay đấy chứ?”

Đó là một cửa hàng bán các loại trà lá.

“Mẹ cậu có uống trà không?”

“Ừm, tớ nghĩ là có uống, mà cũng có thể là không uống.”

“Là thế nào chứ. Mà thôi, tớ thấy nó khá hợp để làm quà tặng Ngày của Mẹ đấy.”

Ra vậy. Một món quà mà chỉ mình tôi chắc chắn không nghĩ ra. Tôi trao đổi với nhân viên cửa hàng về ngân sách và nhờ họ chọn trà.

Nhân viên giới thiệu cái loại Mariage, Frères, rồi Classic gì đó, nhưng từ giữa chừng tôi đã biến thành một con bot chỉ biết nói “hahaha” “vâng” để cho qua chuyện này và quyết định mua một hộp.

“Cảm ơn quý khách~”

Tôi liếc nhìn nhân viên cửa hàng cúi đầu rất cẩn thận rồi bước ra khỏi cửa hàng.

“Cảm ơn nhé, Kawasaki. Một mình tớ chẳng bao giờ nghĩ ra chuyện tặng cái này.”

“Mong là mẹ cậu sẽ thích.”

“Okay, vậy thì tiếp theo, đi tìm quà cho em gái Kawasaki thôi.”

“…Ừm.”

Kawasaki quả nhiên không được khỏe. Đến mức khác biệt rõ ràng với giọng điệu thường ngày thế này thì xem ra tôi phải nói thôi.

“…Nếu không khỏe thì thôi không đi nữa nhé?”

“Ể? Cái gì cơ?”

Bị hỏi bất ngờ, Kawasaki có chút bối rối.

“Tớ thấy hôm nay cậu cứ lơ đãng thế nào ấy, để hôm khác cũng được mà. Cậu yên tâm, cậu đã giúp tớ chọn quà rồi, lần sau tớ đương nhiên sẽ đi chọn quà cùng cậu. Tớ không phải loại người mua xong quà cho mình rồi ‘bùng kèo’ đâu.”

“…Tớ không sao mà, sức khỏe ấy.”

“Sức khỏe á?”

“…Tìm một quán nào đó ngồi đi.”

Nói rồi Kawasaki một mình bước đi.

“Ê, đợi đã.”

Tôi không hiểu đầu đuôi ra sao, đuổi theo bóng lưng Kawasaki.

Tôi và Kawasaki đi bộ một chút rồi vào một quán cafe ở khu Nam. Quán đông, nhưng may mắn là có một bàn đôi vừa trống nên chúng tôi có thể ngồi mà không cần chờ đợi.

“Xin lỗi đã để quý khách chờ lâu. Đây là cà phê và trà chanh.”

Tôi cho thật nhiều đường vào cà phê. Không biết phải cho bao nhiêu thì mới ngọt được như cà phê MAX nhỉ. Nhìn sang thì thấy Kawasaki đang lặng lẽ nhấp ngụm trà chanh. Nhìn món quà vừa rồi thì có lẽ Kawasaki thích trà.

“Vậy… lý do không khỏe là gì thế?”

Kawasaki hơi cúi gằm mặt khi tôi hỏi.

“Ở trường mẫu giáo của Kee-chan có nuôi cá vàng.”

“Cá vàng à. Hiểu hiểu. Mấy nhà trẻ hay nuôi cá vàng mà.”

“Kee-chan quý con cá vàng đó lắm ấy.”

“Ừm, quý là phải.”

“Vì con bé là một đứa trẻ rất ngoan, nên mới quý nó như vậy.”

Kawasaki thoáng lộ vẻ vui mừng, nhưng ngay lập tức lại chuyển sang buồn bã.

“Cho nên… khi nó chết đi, con bé sẽ rất đau lòng.”

Nghe Kawasaki nói vậy, tôi đại khái đoán được chuyện gì đã xảy ra. Ra là vậy, thì ra là thế.

“Con cá vàng đó chết rồi à?”

“…Ừm, đúng vậy.”

Nghe kể thì chuyện xảy ra vào ngày hôm qua. Kee-chan sau khi từ nhà trẻ về thì rất buồn bã, cơm cũng không ăn được bao nhiêu. Rồi khi đi ngủ, con bé đã vừa khóc vừa hỏi Kawasaki: “Mọi người đều sẽ chết và biến mất hết sao?”

“Tớ đã không thể truyền đạt rõ ràng được điều đó... Giờ nghĩ đến việc Kee-chan vẫn còn buồn bã, tớ cảm thấy rất bất lực.”

“Đây là thử thách mà ai cũng phải đối mặt.”

Những nỗi lo như vậy là điều mà ai sống cũng sẽ gặp phải. Và việc phải truyền đạt sự việc này như thế nào cho đứa trẻ đang đối mặt với nỗi lo đó cũng là vấn đề mà người lớn tuổi nào cũng sẽ gặp phải.

“Phải truyền đạt như thế nào mới được đây...”

Thấy Kawasaki hiếm khi tỏ ra yếu đuối như vậy, tôi cảm nhận được cô ấy thật sự yêu thương em gái mình. Tôi tự nhận mình cũng yêu quý Komachi như vậy, cùng là những người trân trọng em gái, tôi muốn làm gì đó cho cô ấy, nhưng lại không biết phải làm thế nào.

cb9b7fdd-e9e3-4353-af5f-28044534ceec.jpg

“À phải rồi.”

Bất chợt, tôi nhớ ra Komachi trước đây cũng từng trải qua chuyện tương tự. Khi con rùa được nuôi ở trường chết, con bé đã tận mắt chứng kiến sự ra đi của một sinh mệnh, và vô cùng sợ hãi. Hình như lúc đó...

“Hình như đã mua sách tranh cho con bé thì phải.”

“Sách tranh?”

“Ừ, khi Komachi gặp chuyện tương tự, bố mẹ tớ đã mua cho con bé một cuốn sách tranh. Nội dung đại loại nói về sự sống là một vòng luân hồi, rằng chúng ta sẽ gặp lại nhau, kiểu vậy.”

“Sách tranh à. Đúng là sách tranh thường viết theo cách mà trẻ con cũng hiểu được.”

Kawasaki chống cằm lên tay, thở dài một tiếng, trông cô ấy bỗng trở nên trưởng thành lạ thường.

Lúc đó, tôi nảy ra một ý tưởng.

“Hay là tặng cho cô bé một cuốn sách tranh như vậy thì sao?”

“Quà...?”

“Quà sinh nhật đó. Quà là sách tranh để học về sự sống. Chắc chắn Kee-chan cũng sẽ thích.”

Kawasaki gật đầu lia lịa trước lời đề nghị của tôi.

“Tên quyển sách đó là gì? Cậu còn nhớ không?”

“Cái đó... để xem nào. Vì chuyện cũng lâu rồi nên tớ không nhớ rõ lắm.”

“Được rồi, đi thôi.”

Vừa nói xong, Kawasaki đã vội vã cầm hành lý đi ra ngoài.

“Khoan, khoan đã. Mà tính tiền thì sao?”

Tôi cũng vội vàng uống cạn cà phê, trả tiền rồi đuổi theo Kawasaki.

Kawasaki và tôi xem bản đồ tầng và đi đến hiệu sách ở tầng hai của khu Bắc. Vì là hiệu sách nằm trong trung tâm thương mại nên cửa hàng khá lớn. Chúng tôi tìm và đi đến khu sách tranh.

Khu sách tranh có một không gian rộng hơn tôi nghĩ.

“Đây rồi. Khá nhiều đấy nhỉ.”

“Cậu có nhớ ra gì về tựa đề sách tranh của em gái cậu không, nếu nhìn vào sách?”

“Để xem. Tạm thời cứ xem từ đầu đến cuối xem sao.”

Hai chúng tôi xem tựa đề của những quyển sách tranh ở đó. Tôi thì vừa lật giở vừa xác nhận, nghĩ rằng nếu xem nội dung thì có lẽ sẽ nhớ ra.

Nhưng, quyển sách tranh mà Komachi đã đọc vào lúc đó vẫn không xuất hiện.

Là quyển nào nhỉ? Rốt cuộc là quyển nào? Nhớ ra đi, tôi ơi.

“Cậu có nhớ ra được không?”

Kawasaki hỏi với giọng điệu cẩn trọng, như thể không muốn tạo áp lực cho tôi.

“A, để xem đã. Tớ chưa thấy quyển nào khiến tớ thấy quen thuộc cả.”

“Vậy à.”

Kawasaki chỉ nói vậy rồi lại im lặng, cả hai tiếp tục lật giở sách tranh.

Sau khi tốn thời gian kiểm tra tất cả các quyển sách tranh, ít nhất là quyển sách tranh mà tôi hình dung không hề có ở đó.

“Xin lỗi cậu, Kawasaki.”

“Không, cũng có khả năng là quyển sách đó không có ở hiệu sách này thôi, cậu không cần phải bận tâm. Cũng hiếm khi tớ xem nhiều sách tranh như vậy, nhân cơ hội này cũng vui đấy.”

Nghe lời nói giống như thể đang an ủi của cô ấy, lòng tôi lại quặn đau. Quả thực, trong số những cuốn sách tôi đã đọc có một vài tác phẩm lấy đề tài về “Sinh mệnh”. Mua chúng thì cũng được thôi, nhưng liệu như vậy có ổn không?

Tôi suy nghĩ. Cuốn sách tranh của Komachi hồi đó. Hình như con bé từng cười chê cuốn sách đó có nét vẽ không được đẹp lắm.

Ký ức khi ấy. Komachi đã say sưa đọc nó ở phòng khách.

Đúng rồi. Chắc chắn là con bé đã rất say sưa, bởi vì tên nhân vật chính là... một cô gái tên “Komachi”. Và con bé đã đắm mình vào câu chuyện vì cô ấy có cùng cảnh ngộ với mình.

Nghĩ đến đây, tôi thấy có gì đó không đúng.

“Lẽ nào lại có sự trùng hợp như vậy?”

“Có chuyện gì vậy?”

Kawasaki nhìn chằm chằm vào tôi đang đăm chiêu suy nghĩ.

“Tớ nhớ nhân vật chính trong cuốn sách tranh đó tên là Komachi, nội dung là về việc con thú cưng của cô bé chết. Nhưng như vậy chẳng phải quá giống với hoàn cảnh của Komachi sao? Có thể trùng hợp đến vậy ư?”

Lẽ nào tôi lại tự ý bóp méo ký ức của mình?

“…Hay là”

Kawasaki lẩm bẩm.

“Có lẽ cuốn sách tranh đó vốn dĩ không hề tồn tại.”

“Ể?”

Không hiểu cô ấy đang nói gì, tôi lộ vẻ nghi hoặc.

“Kawasaki, cậu đang nói gì vậy? Nếu nó không tồn tại, sao tớ lại nhớ là có cuốn sách tranh đó?”

“Không, không phải ý đó, có lẽ nó không tồn tại ở các hiệu sách, nhưng có thể nó đã tồn tại ở nhà cậu.”

Nghe vậy tôi cũng hiểu ra.

“...Ra là vậy. Sách tranh tự vẽ à?”

“Đúng vậy. Có lẽ bố mẹ cậu đã vẽ nó để xoa dịu nỗi buồn của con gái mình.”

Nghe vậy, tôi cũng hiểu vì sao Komachi vừa xem vừa nói rằng tranh vẽ tệ thế. Chắc hẳn tranh kỳ quặc lắm, vì bố mẹ chúng tôi không phải là người có năng khiếu hội họa.

“Nếu kết luận là như vậy, thì tớ lại càng thấy có lỗi hơn.”

“Tại sao?”

“Mãi mới nghĩ ra được món quà, ai ngờ ngoài thị trường lại không có. Hóa ra chúng ta lại trở về vạch xuất phát rồi. Nhưng nếu cậu thấy tặng sách tranh ổn thì tớ có rất nhiều cuốn muốn cho Kee-chan xem lắm đấy.”

Tớ rút ra mấy cuốn sách tranh thấy khá ổn, định đưa cho Kawasaki, nhưng cô ấy giơ tay ra hiệu từ chối.

“Không sao đâu. Ngược lại, tớ còn cảm ơn cậu vì đã chỉ cho tớ một đáp án hoàn toàn đúng đắn.”

“Đáp án hoàn toàn đúng đắn?”

Kawasaki trông tươi tỉnh hẳn lên.

Từ vẻ mặt đó, tôi đưa ra một suy luận.

“Cậu, chẳng lẽ...”

“Ừ, đúng vậy. Tớ sẽ tự vẽ sách tranh.”

“Cậu đang nói cái gì vậy Kawasaki?”

Dù là đáp án đã dự đoán được, tôi vẫn ngạc nhiên.

“Không phải thứ có thể vẽ dễ dàng đâu. Cậu nói như thể đó là chuyện đương nhiên vậy.”

“Tớ hiểu điều đó chứ. Nhưng, tớ muốn tự tay mình truyền đạt cho Kee-chan. Vì hôm qua tớ đã không thể truyền đạt được.”

Vẻ mặt thoáng chút u buồn, thể hiện rõ sự hối hận của cô ấy. Hối hận vì cách mình đã đáp lại em gái hôm qua. Hối hận vì cảm thấy bản thân thật nhỏ bé.

Cuốn sách tranh đó, có vẻ vừa là món quà, vừa là sự chuộc tội.

“Tớ nghĩ đó chỉ là hành động thỏa mãn bản thân mình thôi, như vậy có ổn không?”

Tớ nghiêm túc nói. Nếu Kawasaki chỉ muốn chuộc tội cho bản thân, vậy thì chẳng có ý nghĩa gì cả.

“…Tớ có cảm giác rằng việc tớ truyền đạt mới có ý nghĩa.”

Kawasaki nhìn tôi bằng đôi mắt yếu ớt, nhưng cũng đầy mạnh mẽ.

“Dù trong lòng không cam tâm, nhưng cậu nói đúng, có lẽ đây chỉ là hành động thỏa mãn bản thân. Nhưng dù vậy, tớ vẫn muốn tự mình nói chuyện với Kee-chan. Như vậy mới có thể truyền đạt hết những gì tớ muốn nói... Tớ tin vào bản thân mình.”

“Ra vậy. Không phải thỏa mãn bản thân, mà là tin tưởng sao. Hiểu rồi.”

Tôi đặt cuốn sách tranh trong tay trở lại kệ sách, hướng về phía cửa ra vào của hiệu sách.

“Chờ một chút đã.”

Tôi dừng bước bởi giọng nói của Kawasaki.

“Cậu có thấy những lời tớ nói thật ngớ ngẩn… không?”

Quay lại, Kawasaki với vẻ mặt hơi yếu đuối đang nhìn tôi. Tôi khẽ thở dài.

“Không phải. Chẳng phải ở tầng một có khu đồ thủ công à? Phải đến đó mua đồ chứ. Giấy vẽ và bút cần thiết để vẽ tranh ấy.”

Kawasaki ngẩn người một chút, rồi khóe miệng cong lên.

“Đúng vậy.”

Nói xong, cả hai cùng nhau rời khỏi hiệu sách.

Sau đó, tôi và Kawasaki mua sắm xong thì chia tay.

Sắp thi rồi, chắc cô ấy phải về nhà ôn bài. Bận rộn như vậy mà còn phải vẽ sách tranh nữa, vất vả thật, nhưng tôi chỉ có thể động viên cô ấy cố lên, và cảm ơn cô ấy đã đi chọn quà tặng mẹ cùng tôi.

Về đến nhà, Komachi đang nằm ườn trên ghế sofa ở phòng khách.

“Onii-chan về rồi à~. Ê, cái đang cầm trên tay đó, có phải là quà cho Komachi đã ngoan ngoãn ở nhà chờ Onii-chan về không~?”

“Tiếc là không phải. Đây là quà cho Ngày của Mẹ.”

“Ồ~, Onii-chan cuối cùng cũng bước được một bước rồi! Vậy là còn một vạn chín nghìn bước nữa là tự lập nhỉ.”

“Còn xa lắm mới tự lập được.”

“Vậy mua gì vậy?”

Komachi có vẻ rất tò mò về món quà của tôi, không rời mắt khỏi cái túi giấy tôi đang cầm.

“Có gì đâu. Một hộp hồng trà thôi.”

“Ồ ~ Không giống quà Onii-chan sẽ mua chút nào. Anh tự chọn đấy à?”

“...Không phải, là chọn cùng một người quen.”

Nghe tôi nói vậy, tôi đã nghĩ Komachi sẽ nói “Đã bảo là phải tự chọn rồi mà!”, nhưng trái với dự đoán, mắt Komachi sáng rực lên.

“Ể? Đi với ai vậy? Yukinoshita-san? Hay là Yuigahama-san?”

“Không, không phải cả hai người đó.”

“Ể? Vậy rốt cuộc là đi với ai!?”

“Em cũng từng gặp rồi mà. Là Kawasaki Saki đó.”

“À~, chị của Taishi-kun.”

Taishi-kun cơ đấy. Nghe thấy danh từ không muốn nghe chút nào, tâm trạng của Onii-san đây làm sao tốt lên nổi được chứ.

“Cô ấy cũng muốn có người đi mua sắm cùng, nên hai bên lợi ích tương đồng thôi.”

“Vậy à.”

Lúc này, tôi chợt nhớ đến chuyện quyển sách tranh. Phải rồi, hỏi Komachi trực tiếp chẳng phải sẽ biết ngay sao?

“Komachi.”

“Gì vậy?”

Tôi hít một hơi thật sâu rồi hỏi.

“......Ở trường có vui không?”

“Đột nhiên anh nói gì vậy? Dĩ nhiên là vui rồi. Vì em là Komachi mà.”

“Vậy à.”

Cuối cùng tôi vẫn quyết định không hỏi chuyện quyển sách tranh. Có lẽ tôi và Kawasaki đã suy luận sai. Quyển sách trang không phải do bố mẹ tự vẽ, chỉ là hiệu sách đó không bán thôi.

Nhưng dù vậy thì có sao đâu. Kết luận có lệch khỏi đáp án đúng cũng chẳng sao. Vậy thì sự thật cứ để yên trong hộp Schrödinger đi.

◆◆◆

Đã hai ngày kể từ hôm đi mua sắm đó.

Khi tôi tan học và đang chuẩn bị về nhà, tôi cảm thấy một sát khí kỳ lạ. Tôi quay lại phía cuối lớp và thấy Kawasaki đang đứng tựa vào cửa, vẫy tay ra hiệu cho tôi đến.

Ai nhìn vào cũng thấy như tôi sắp bị xử đẹp đến nơi. Sao Kawasaki lại cứ chọn cách hành động khiến người ta hiểu lầm, trong khi vốn dĩ đã bị hiểu lầm qua vẻ bề ngoài rồi nhỉ. Nghĩ vậy, tôi bước về phía Kawasaki.

“Có chuyện gì vậy Kawasaki-san?”

“Lại đây.”

Kawasaki dùng cằm hất về phía cuối hành lang, rồi nhanh chóng bước về hướng đó. Kawasaki-san, lớp tôi đang xôn xao cả lên kìa. Sao cậu lại hành động như kiểu đi trả thù vậy chứ.

Tôi đi theo Kawasaki, cứ thế ra khu phòng học và di chuyển ra phía sau tòa nhà. Ể. Đây có thật là tôi sắp bị xử đẹp không vậy? Nguy to rồi?

“Kawasaki, tớ đã làm gì sao? Chắc chắn là hiểu lầm thôi. Xin cậu đừng đánh vào mặt. Ít nhất thì đánh vào người đi. À không, đánh vào người cũng không được.”

“Cậu nói gì vậy hả?”

“Ể? Nhưng chẳng phải tớ sắp bị xử đẹp sao?”

“Đừng có nói những điều vô nghĩa. Này, cầm lấy.”

Kawasaki đưa cho tôi một tập giấy. Nhìn vào thì có vẻ như đó là bản phác thảo nội dung của cuốn sách tranh.

“Tớ muốn cậu đọc thử một chút.”

“Ây, chuyện đó thì không sao, nhưng... đừng có gọi tớ ra chỗ này chứ.”

“Thì... thì tại vì! ...Tại tớ thấy hơi xấu hổ khi bị ai đó nhìn thấy cái này.”

Kawasaki hơi xấu hổ trông thật đáng yêu, đồng thời tôi lại thoáng nghĩ, bị coi là một nữ sinh đầu gấu đầy kịch tính thì không sao à, nhưng thôi, nếu bản thân cô ấy không để ý thì chắc cũng không sao đâu.

“Tạm thời cho tớ biết cảm nhận của cậu đi.”

“Ừ, tớ hiểu rồi.”

Tôi đọc bản phác thảo cốt truyện đó.

Nội dung là như sau.

Keika-chan, nhân vật chính, con cá vàng Merry mà cô ấy yêu quý đã chết. Keika-chan bật khóc. Rồi cô chôn cá vàng xuống đất. Mỗi ngày Keika-chan đều nhìn vào chỗ đất đó và nghĩ về Merry, rồi từ đó mọc lên một cái mầm, một cái cây lớn lên. Keika-chan cảm nhận được sinh mệnh của cá vàng Merry trong cái cây đó. Rồi cái cây lớn dần lên và mùa đông đến. Keika-chan trang trí cây bằng nhiều thứ và cuối cùng reo lên.

“Merry Christmas!”

“Thế... thế nào?”

Kawasaki rụt rè hỏi.

“Ừm, hay đấy chứ.”

“Thật á?”

Bản nháp được vẽ tay, trên đó còn lưu lại những vết tẩy xóa, cho thấy cô ấy đã thực sự nghĩ đến cảm xúc của em gái mình trong quá trình sáng tác.

Hơn nữa, nhìn quầng thâm dưới mắt Kawasaki bây giờ, chắc hẳn cô ấy đã thức trắng đêm để suy nghĩ.

“Không biết nội dung có truyền đạt được hết cho Kee-chan không nữa.”

“Truyền đạt được mà. Không sao đâu.”

“Vậy thì tốt rồi.”

Kawasaki với vẻ mặt an tâm, khiến tôi cảm thấy cô ấy hoàn toàn khác với cái không khí dễ bị nhầm là dân “đầu gấu” lúc nãy. Dù cách nói này có hơi trẻ con, nhưng tôi lại nghĩ rằng việc người ta làm vì người khác thật là đáng quý.

“Giờ chỉ cần vẽ xong hình nữa là hoàn thành.”

“Vậy à. Vậy thì cố lên nhé. Chắc chắn em gái cậu sẽ vui đấy. Cậu sẽ tặng vào ngày sinh nhật cô bé đúng không.”

“Ừ. Cho nên lát nữa tớ phải cố gắng vẽ xong để về nhà chuẩn bị tiệc sinh nhật.”

“Ra vậy. Nhiều việc phải làm ghê, cố lên nhé!”

Tôi nói đến đó rồi dừng lời.

“Khoan đã. Cậu vừa nói gì cơ?”

“Hả? Lát nữa tớ phải cố gắng vẽ xong để về nhà chuẩn bị tiệc sinh nhật.”

“Này! Chẳng lẽ sinh nhật em gái cậu...”

“Ừ, là hôm nay.”

Câu trả lời ngoài dự kiến của Kawasaki khiến đầu óc tôi quay cuồng. Không ngờ lại là hôm nay. Nhìn đồng hồ thì đã 16 giờ 40 phút. Không còn thời gian nữa.

“Ý cậu là, lát nữa cậu phải vẽ xong cuốn sách tranh này?”

“Đúng rồi.”

“Có lẽ dù vẽ nhanh đến đâu cũng mất ba tiếng, không, phải bốn tiếng đấy.”

“Nhưng hôm nay là sinh nhật mà... Nếu không đưa hôm nay thì chẳng có ý nghĩa gì.”

Nói thì nói vậy, nhưng làm một việc tốn thời gian như vậy có ổn không? Hơn nữa, đây chẳng phải là một gánh nặng lớn đối với Kawasaki đang có vẻ thiếu ngủ sao?

Với lại tổ chức tiệc sinh nhật muộn như vậy, chẳng phải sẽ gây thêm gánh nặng cho Kee-chan sao?

“Sao lại phải là hôm nay──”

Sao lại phải là hôm nay mới được, tôi định nói thế, nhưng lại nhớ đến Kawasaki-san ở trung tâm thương mại.

“Cứ nghĩ đến việc Kee-chan vẫn đang buồn bã, tớ lại cảm thấy rất khó chịu.”

Ra vậy. Vừa muốn chúc mừng, đồng thời lại muốn xua tan nỗi bất an của em gái. Ra vậy. Ra là thế sao.

Tôi gãi đầu rồi nhìn Kawasaki-san.

“Hôm nay cậu muốn tặng món quà này đúng không?”

“Ừ.”

“... Tớ hiểu rồi. Nhưng tớ không thể để cậu một mình lo liệu được.”

Tôi dùng điện thoại tìm kiếm “Phần phân công của sách tranh” rồi đưa màn hình cho Kawasaki-san xem.

“Nhìn đi.”

“Cuốn sách tranh này... Mỗi trang đều do một người khác vẽ sao?”

“Ừ. Sách tranh gần đây cũng có kiểu phân công vẽ như thế này. Kawasaki-san sẽ vẽ hình ảnh chủ đạo, còn tớ sẽ vẽ theo, bắt chước theo. Như vậy thời gian vẽ hình sẽ giảm đi một nửa.”

“Vậy thì thật sự giúp tớ rất nhiều, nhưng tớ không thể để cậu làm nhiều đến thế...”

“Không sao đâu mà. Cậu đã cho tớ nhận ra trái tim luôn hướng về gia đình quan trọng đến nhường nào, chút chuyện nhỏ này cứ để tớ giúp cho. Hơn nữa, cậu tưởng tớ là ai?”

Tôi phì cười rồi đặt tay lên ngực.

“Tớ là Hikigaya Hachiman của Câu Lạc Bộ Tình Nguyện đấy.”

◆◆◆

“Cảm ơn anh~, tạm biệt~.”

Trong khi Keika vui vẻ vẫy tay, tôi rời khỏi nhà Kawasaki. Kawasaki-san ở bên cạnh đang đi bộ cùng tôi.

“Không cần tiễn đâu, thật đấy. Cậu chắc là chưa ngủ đủ giấc, nên về nhà nghỉ ngơi đi.”

“Thì, tiễn một chút cũng có sao đâu.”

Hai người cùng bước đi. Con đường ban đêm tĩnh lặng, tiếng bước chân bỗng trở nên rõ mồn một.

“Một buổi tiệc sinh nhật tuyệt vời nhỉ.”

“Ừ. Kee-chan cũng vui nữa, tốt quá rồi.”

Bữa tiệc sinh nhật bắt đầu bằng việc cùng hát bài Happy Birthday với Keika, cô bé có vẻ rất phấn khích khi nhìn thấy bánh kem. Sau đó thì thưởng thức những món ăn thịnh soạn do Kawasaki tự tay làm, và cuối cùng là bánh kem tráng miệng. Tôi nhớ rất rõ hình ảnh Keika ăn đến lem cả kem quanh miệng, còn Kawasaki thì trìu mến nhìn cô bé.

“Mà này, cậu đã tặng quà Ngày của Mẹ chưa?”

“Chưa, vẫn chưa. Hôm nay về nhà tớ sẽ tặng.”

“Vậy à. Cậu đừng nói là tớ chọn quà đấy nhé. Chắc chắn là bố mẹ sẽ vui hơn nếu nghĩ là một mình cậu chọn thôi.”

“Cái này, Komachi cũng nói với tớ rồi. Ra là vậy à. Mà đúng là, tớ cũng sẽ vui nếu được Kee-chan vui vẻ đón nhận như vậy.”

“Ừm...”

Sau đó, hai người im lặng bước đi một hồi.

“Tiễn tớ đến đây thôi. Con gái đi bộ một mình vào ban đêm cũng nguy hiểm lắm.”

“... Tớ muốn chính thức nói lời cảm ơn cậu.”

Kawasaki dừng bước và hơi cúi đầu trước mặt tôi.

“Tớ được cậu giúp đỡ nhiều. Thật lòng mà nói, tớ không nghĩ là sẽ mất nhiều thời gian đến vậy.”

“Thôi đi mà. Đây cũng là sự tính toán sai lầm của tớ nữa.”

Sau đó, hai người chúng tôi đã vội vàng vẽ tranh, nhưng vì không tính đến thời gian bàn bạc xem nên thiết kế nhân vật như thế nào, nên thời gian bị kéo dài hơn dự kiến rất nhiều.

Dù vậy, khi thấy Keika vui vẻ đọc tranh trước mắt mình, tôi vẫn thấy thật tốt vì đã tặng tranh cho cô bé hôm nay. Chắc chắn Keika đã rất vui, bởi vì cô bé đã nhận được một cuốn sách tranh độc nhất vô nhị trên đời.

Bằng chứng là khi tiễn tôi đi, cô bé vẫn một tay ôm khư khư lấy quyển sách tranh.

“Vậy là cậu đã làm được những gì mà một người chị có thể làm rồi đấy? Tớ thấy cậu tuyệt vời.”

“Nếu vậy thì tốt rồi. Taishi và Kee-chan đều quan trọng với tớ.”

Tôi nhớ lại việc Kawasaki làm thêm để kiếm tiền cho em trai. Cô gái này, thật sự rất cố gắng. Nhưng cách hành xử của cô ấy lại quá dễ gây hiểu lầm, khó mà nhận được đánh giá tốt.

Đúng là một người vụng về. Giống như tôi vậy.

“Em trai và em gái cậu, chắc chắn đều rất quý Kawasaki đấy.”

Tôi đặt tay lên đầu Kawasaki. Hành động tự nhiên như khi xoa đầu Komachi vậy, nhưng tôi lập tức hối hận. Chết rồi. Chắc chắn cô ấy sẽ mắng một tràng kiểu “Đừng có coi thường tôi!”. Xong đời rồi…

Nghĩ vậy, tôi nhắm mắt lại, nhưng thời gian trôi qua mà không có lời nào được nói ra. Tôi rụt rè mở mắt ra, và thấy Kawasaki đang hơi cúi mặt xuống, mặt đỏ bừng.

“À, à ừm... Kawasaki-san?”

Vừa nghe tôi gọi, cô ấy liền giật mình tỉnh lại, hất tay tôi ra.

“…Tớ về đây!”

Nói xong câu đó, Kawasaki liền chạy thẳng về phía nhà mình. Tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra với Kawasaki, chỉ biết nhìn theo bóng lưng cô ấy.

Từ đây trở đi là phần kết.

Sau chuyện đó, tôi về nhà và tặng quà cho mẹ.

Mẹ rất vui, hỏi tôi tự chọn quà sao.

Lúc này, tôi nhớ lại cuộc trò chuyện trong buổi tiệc sinh nhật ở nhà Kawasaki.

“Cái này, Onee-chan tự vẽ một mình à?”

“Không, cái này là chị vẽ cùng với Hachiman Onii-chan đó.”

Kawasaki đã trả lời như vậy.

Tôi nói với mẹ rằng đó là do một người bạn đáng tin cậy của mình chọn giúp.

Mẹ nghe vậy liền rất vui vẻ.

Vui vì tôi đã cùng một người bạn đáng tin cậy chọn quà.

Tôi cảm thấy có chút hiểu, có chút không.

Nhưng quả thực, nhìn thấy người nhận quà thích món quà đó thì tôi cũng vui lây, tôi nghĩ vậy.

Và sau đó. Tôi nhận được tin nhắn từ Kawasaki.

“Nhân tiện thì sắp đến sinh nhật của Taishi rồi, tớ định tặng em ấy một quyển sách tranh nữa.”

Tôi quyết định lờ tin nhắn đó đi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!