Yahari Ore no Seishun Love Come wa Machigatteiru. Anothology

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

63 357

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

41 179

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

21 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

15 922

Tập 04 All Stars - Tuy Nhiên, Đằng Sau Lời Nói Đó Còn Có Ẩn Ý Khác

Tuy Nhiên, Đằng Sau Lời Nói Đó Còn Có Ẩn Ý Khác

Tuy Nhiên, Đằng Sau Lời Nói Đó Còn Có Ẩn Ý Khác

Tác giả: Wataru Watari

Dịch Thuật: Valvrare Team

— Đây có lẽ là lần cuối cùng tôi ngắm hoa anh đào ở câu lạc bộ này rồi nhỉ.

Vừa nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi vừa lẩm bẩm trong miệng mà không hề phát ra tiếng.

Đã gần hết tháng Tư, mùa gió tỏa hương đang đến gần.

Những bông hoa rực rỡ lộng lẫy ngày nào giờ đã rơi lả tả như bão tuyết, nhường chỗ cho những chồi non xanh mướt. Vẫn còn sót lại vài bông trên đầu cành, nhưng có lẽ nên gọi là lá anh đào thì hơn.

Những cánh hoa màu hồng nhạt, như để chứng minh cho sự thật chúng đã từng nở rộ và sự trôi đi của thời gian, bị quét dồn vào một góc sân, không thể đi đâu được mà cứ quanh quẩn ở đó.

Cứ như là tuyết tàn vậy.

Nghĩ đến việc năm sau có lẽ sẽ không còn được thấy quang cảnh này nữa, trong lòng tôi có chút cô đơn, và chợt nhận ra rằng, từ lúc nào không hay, việc có mặt ở câu lạc bộ này đã trở thành một điều vô cùng hiển nhiên đối với tôi.

Thời gian đầu khi Câu Lạc Bộ Tình Nguyện mới được thành lập, tôi đã có chút bối rối và cảm thấy không quen, nhưng ngày qua ngày, tôi cảm thấy tôi đã dần quen thuộc hơn nhiều.

Hình ảnh em gái mình, Komachi Hikigaya, mặc bộ đồng phục trường Soubu, vừa ngân nga hát vừa dọn dẹp bàn học cũng đã trở nên quen thuộc hơn nhiều. Tuy nhiên, đến giờ tôi vẫn chưa thấy chán, em gái tôi có phải là quá đáng yêu rồi không? Tôi có thể ngắm con bé cả đời mất.

Tất nhiên, nếu xét về việc không thấy chán thì các thành viên khác cũng vậy thôi.

Yukino Yukinoshita nhẹ nhàng pha trà, động tác ấy ngày càng điêu luyện, tôi cảm thấy cô ấy đã trở nên tao nhã hơn.

“Mời dùng.”

Yukinoshita mỉm cười đưa tách trà. Vì đi kèm với một ấn tượng dịu dàng hơn so với trước đây, sức công phá của nụ cười ấy càng tăng lên. A, thỉnh thoảng cũng có những khoảnh khắc đáng sợ hơn trước, nên xét một nghĩa nào đó thì ngược lại là huề vốn.

“A, cảm ơn nha~!”

Giọng nói của Yui Yuigahama khi nhận tách trà còn tươi tắn hơn trước, nụ cười rạng rỡ như muốn bùng nổ ấy càng thêm chói lọi.

“...Tớ cũng mang một ít đến nè.”

Thế nhưng, cử chỉ lặng lẽ lấy thứ gì đó từ chiếc túi giấy đặt bên cạnh cặp rồi đưa cho Yukinoshita lại toát lên vẻ duyên dáng, mang một sự bí ẩn mà nếu là trước đây tôi đã không thể cảm nhận được.

Và người đang ngồi đối diện với hai người họ, chống cằm nhìn điện thoại là Iroha Isshiki, không phải thành viên câu lạc bộ nhưng không hiểu sao lại có mặt ở đây.

Vẫn giống như mọi khi, nhưng lại khác đi một chút.

Những thay đổi hàng ngày quá nhỏ nhặt, dễ bị bỏ qua, lãng quên và đánh mất. Mong muốn được chứng kiến tất cả chỉ là một giấc mơ hão huyền, nhưng dù vậy, tôi vẫn không khỏi muốn dõi theo trong khoảng thời gian hữu hạn còn lại.

... Mà khoan, Irohasu, em vẫn y chang như trước nhỉ! Không sai một chữ nào luôn. Thậm chí đến mức ngược lại anh còn thấy an tâm nữa kìa. Mà khoan, sao em lại ở đây? Dạo này hình như lúc nào cũng thấy em ở đây thì phải? A, không, không phải là anh không muốn em ở đây, nhưng Hội Học Sinh hay câu lạc bộ bóng đá có ổn không vậy...?

Tôi vừa lo lắng vừa nghi ngờ nhìn chằm chằm cô nàng, Isshiki nhận ra ánh mắt của tôi, liếc nhìn lại.

Khi mắt tôi chạm mắt cô ấy, Isshiki khẽ mỉm cười và nghiêng đầu. Khoảnh khắc ấy, mái tóc màu nâu nhạt được uốn xoăn nhẹ nhàng khẽ lướt qua và vương trên khóe miệng cô ấy. Cô chậm rãi dùng ngón tay gạt nó đi, đồng thời chỉ cử động môi nói “Gì thế?”.

Cổ trắng ngần khẽ cong lên, ánh mắt ngước nhìn như đang van nài, và lời thì thầm không thành tiếng.

Cứ như đang nói chuyện bí mật vậy, khiến tôi cảm giác mình đang làm chuyện khuất tất như lúc đang lén lút với ai đó. Cảm giác tội lỗi hay là trái luân thường đạo lý lẫn lộn khiến sống lưng tôi lạnh toát.

Tôi khẽ lắc đầu ra hiệu không có gì, để xua tan đi cảm giác đó đi.

Thấy câu trả lời im lặng của tôi, Isshiki khẽ cười khúc khích và khẽ gật đầu.

Vì cuộc trao đổi không thành tiếng, một lần nữa, một cảm giác đó râm ran lại có vẻ như đang truyền dọc theo sống lưng, tôi rùng mình một cái.

“Hikigaya-kun.”

Đột nhiên, Yukinoshita gọi tên tôi, tôi giật mình thẳng lưng.

“Ể, à, vâng.”

V, việc gì vậy! Tôi đáp lại một cách quá ư là trịnh trọng.

Nhìn thấy thế, Yukinoshita nghiêng đầu khó hiểu. Ánh mắt cô ấy nheo lại như thể nghi hoặc, nhưng dần trở nên dịu dàng hơn. Như muốn nói “Kỳ quặc... à, vốn dĩ cậu là người kỳ quặc mà,” cô ấy gật gù, rồi tự ý kết luận, Yukinoshita nhẹ nhàng đưa cho tôi tách trà nóng.

“Tớ đã pha trà rồi.”

“A, ừm... Cảm ơn.”

Tôi nhận lấy tách trà, âm thầm thở phào một hơi. Khóe mắt tôi liếc thấy Isshiki đang cười gian xảo một cách đáng ghét.

Tại sao chứ... Tôi đâu có làm gì sai, tại sao lại mệt mỏi đến thế này...?

Thôi thì cứ nghỉ ngơi một chút đã, tôi đưa tách trà lên miệng.

Trà có nhiệt độ vừa phải trôi xuống cổ họng như thấm vào người, hương thơm đậm đà lan tỏa trong mũi. Ừm, thật thư thái...

Quả nhiên hương trà vẫn hợp với câu lạc bộ này nhất... đang mải mê nghĩ ngợi vẩn vơ thì tôi chợt nhận ra có một mùi hương khác đang thoang thoảng. Tôi khịt mũi, cảm nhận được một mùi hương tươi mát, mọng nước và ngọt ngào.

Cái gì vậy nhỉ... Tôi tìm kiếm nguồn gốc của mùi hương, cuối cùng dừng lại ở trên bàn.

Trên đó là một thứ trông như bánh táo được đặt trên đĩa giấy. Mỗi khi Yukinoshita cẩn thận cắt bánh, một mùi thơm nồng nàn lại bay ra.

“Oa, cái này ở đâu ra vậy? Tự làm hả?”

Komachi vui vẻ vỗ tay, vô cùng phấn khích. Ngẫm lại thì, quả thật bánh có hơi thô kệch và không được đẹp mắt cho lắm. Tuy nhiên, chính vì vậy mà bánh tràn ngập cảm giác tự làm, tạo cho người ta một ấn tượng ấm áp.

Đáp lại câu hỏi của Komachi, Yukinoshita khẽ mỉm cười.

“Ừm, hình như là vậy.”

“Hình như...? Hửm...?”

Komachi nghiêng đầu trước cách nói hơi kỳ lạ. Tiện thể tôi cũng nghiêng đầu theo. Rồi, ở góc tầm nhìn hơi nghiêng, có người rụt rè giơ tay lên. Chẳng mấy chốc, bàn tay đó vươn lên chỗ búi tóc ở trên đầu.

“... T-tớ, ừm, đã làm nó đấy.”

Yuigahama ngượng ngùng nói, tay xoa xoa búi tóc. Tôi khẽ kêu lên một tiếng ngạc nhiên, còn Komachi thì “Ồ...” tò mò nheo mắt lại. Mặt khác, Isshiki đáp lại một cách qua loa bằng một giọng nói như thể không hề có chút hứng thú nào “Hể~”.

“Trước mắt, chúng ta ăn thử nhé?”

Yukinoshita nở nụ cười điềm tĩnh, nhanh chóng bày dao dĩa ra, và giờ là lúc thưởng thức...

Chúng tôi vừa nhâm nhi trà, vừa cầm nĩa lên.

Yuigahama hồi hộp nhìn, người đưa ra cảm nhận đầu tiên là Isshiki. Vừa nhai nhóp nhép, cô ấy vừa phát ra một tiếng như thể thực sự ngưỡng mộ.

“Cũng khá ngon đấy chứ?”

“Ừ, đúng vậy... Thật sự, rất ngon.”

Tiếp theo, Yukinoshita gật mạnh đầu, nhắm mắt lại như thể đang thưởng thức một cách kỹ lưỡng. Đó là một cái gật đầu sâu sắc, như thể đang tận hưởng cả những phần ngoài vị giác đơn thuần.

Bên cạnh, một người khác cũng đang ra sức gật đầu.

Komachi cứ ăn một miếng lại ừm ừ, nâng đĩa lên rồi nheo mắt quan sát từ mọi góc độ.

“Vẻ ngoài vụng về thoạt nhìn có cảm giác không đồng đều trong hương vị và không được bắt mắt lắm, nhưng đó cũng là điều thú vị của việc làm thủ công chăng... Dù có tính đến độ thơm khi nướng và độ giòn, thì vẫn có chút hơi ngọt quá...”

Con bé vừa ăn ngấu nghiến chiếc bánh, vừa lẩm bẩm đưa ra những nhận xét sâu sắc, ăn hết bánh rồi thì lặng lẽ nhắm mắt lại.

Căn phòng câu lạc bộ trở nên tĩnh lặng như tờ.

Trong bầu không khí căng thẳng một cách vô ích, Yuigahama nuốt khan, chờ đợi những lời tiếp theo của Komachi.

Một khoảng thời gian tĩnh mịch trôi qua, không một tiếng động.

Chỉ có âm thanh chế giễu của Isshiki “Con nhỏ này nói cái quái gì vậy...” vang lên.

Ngay khi âm thanh đó dứt, Komachi trợn tròn mắt.

“Đối với người hảo ngọt, thế này là vừa đủ rồi!... Đạt! Đạt rồi!”

“Tuyệt vời!”

Komachi giơ ngón tay cái lên, Yuigahama ôm chầm lấy con bé, cả hai sau đó cùng high-five. Yukinoshita thấy vậy, mãn nguyện mỉm cười.

“Yuigahama-san, cậu thật sự tiến bộ vượt bậc. Sự tiến bộ này khác xa so với trước kia.”

“Nhưng, tớ vẫn làm cùng với mẹ mà.”

E he he... Yuigahama xấu hổ vừa nói vừa xoa xoa búi tóc của mình.

“Vậy nên, tớ nghĩ... Chắc là hương vị không tệ đâu...”

Vừa nói, Yuigahama vừa liếc nhìn tôi.

Ra là làm cùng với Gahamama. Vậy thì, chắc sẽ không có những công thức đột phá hay những gia vị bí mật mới lạ nào được thêm vào đâu. Hơn nữa, lại còn được Komachi và Yukinoshita chứng nhận nữa. Có thể yên tâm ăn rồi.

“Cám ơn vì bữa ăn...”

Tôi cầm nĩa lên và ăn một miếng bánh.

Khoảnh khắc đó, lớp vỏ bánh giòn tan, thơm lừng vỡ vụn trong miệng. Cùng với đó, hương đào mọng nước và vị ngọt tan chảy lan tỏa.

Tôi cứ nghĩ đó là bánh táo, nhưng khi ăn thử thì té ra đó lại là bánh đào. Cảm giác vừa mới mẻ vừa bất ngờ khiến tôi buột miệng thốt lên cảm xúc chân thật nhất.

“...Ngon.”

“Thật sao!?”

Yuigahama nhoài người về phía trước, hỏi lại. Thay vì trả lời câu hỏi đó, tôi đưa thêm một miếng bánh đào vào miệng, vừa nhai vừa gật đầu.

Ừ, đúng là vậy. Yukinoshita gật đầu hài lòng, có vẻ đang thưởng thức.

Nếu chỉ nói về hương vị đơn thuần hay độ hoàn thiện của món ngọt, có lẽ nó không thể sánh bằng bánh ở tiệm chuyên nghiệp.

Nhưng, những nỗ lực mà cô ấy đã tích lũy từ trước đến nay và những biến cố đã trải qua để đến được đây, đã khiến chiếc bánh đào này ngon lên gấp nhiều lần, thậm chí hàng chục lần.

Trước đây, cô ấy thậm chí còn không làm nổi mấy cái bánh quy đơn giản, phớt lờ công thức, thêm vào một đống những sáng tạo và nguyên liệu độc đáo của riêng mình...

Cái bánh đào này chắc chắn khó làm hơn bánh quy nhiều. Bánh làm từ đào không phổ biến lắm, người làm chắc phải tốn rất nhiều công sức. Vậy mà Yuigahama-san, người chẳng hề giỏi nấu nướng lại làm được...

Chỉ nghĩ đến thôi lòng tôi đã tràn ngập cảm xúc rồi, nhưng trái ngược với điều đó, tay tôi không ngừng gắp bánh đào, tôi cứ thế vừa ăn vừa nhai. Yuigahama thì cứ nhìn chằm chằm tôi với ánh mắt hết sức nghiêm túc.

Có lẽ là vì cảm thấy thỏa mãn, sau khi ăn hết miếng bánh, tôi uống một ngụm trà, vô thức lẩm bẩm:

“Nói ra thì hơi kỳ, nhưng mà ngon thật… À không, thật sự cực kỳ đấy…”

“Cậu khen hơi quá rồi đó.”

Yuigahama vỗ mạnh vào vai tôi để che giấu sự xấu hổ. Tôi bị cô ấy vỗ đến mức nửa thân trên lắc lư, nhưng động tác của cô ấy đột nhiên dừng lại.

“Nhưng mà, tốt quá rồi… Lần sau tớ lại làm nhé.”

Lần này, cô không vuốt búi tóc củ hành, mà đặt tay lên ngực, và khẽ nói. Cách nói chuyện thì vẫn còn trẻ con, nhưng nụ cười lại trưởng thành hơn bình thường rất nhiều, vừa ngọt ngào vừa chua xót, khiến tôi có chút choáng váng. Xem ra tôi đã hơi say vì mùi rượu rum thoang thoảng của chiếc bánh rồi.

Dù biết cồn đã bay hơi từ lâu, tôi vẫn nhấc tách trà lên, nhấp một ngụm hồng trà để giải rượu. Tôi nhắm mắt, cố gắng lấy lại bình tĩnh.

Đúng lúc ấy, một tiếng thì thầm khe khẽ vang lên từ bóng tối.

“Hay là mình cũng làm thử nhỉ…”

Có lẽ là nhờ tác dụng tỉnh táo của caffeine trong trà, hoặc cũng có thể là do tôi nghe thấy giọng nói trẻ con như đang hờn dỗi, tôi mở to mắt. Nhìn sang, Yukinoshita khẽ lảng tránh ánh mắt, chu môi ra, bồn chồn nghịch ngợm những sợi tóc đen dài.

Nhưng, cô ấy chỉ làm vậy trong chốc lát, ngay lập tức ngẩng mặt lên, nở một nụ cười tự tin như mọi khi.

“Thường thì trà bánh đều do Yuigahama-san chuẩn bị nhỉ. Lần tới để tớ chuẩn bị vậy.”

“Không cần đâu! Để tớ làm cho! Lúc nào cũng được mọi người chuẩn bị trà nên tớ thấy ngại lắm. Với lại, nếu mọi người vui, tớ cũng vui nữa… Nên là, tớ muốn làm.”

Vừa cười hề hề vừa nghịch nghịch búi tóc củ hành, Yuigahama nói, Yukinoshita thì nhẹ nhàng vuốt mái tóc xõa trên vai.

“Không, trà cũng không tốn công sức gì cho lắm, mà đã là đồ thủ công thì phải đáp lại bằng đồ thủ công chứ. Vậy thì tớ cũng nên đáp lễ bằng bánh kẹo tự làm mới phải phép chứ?”

“Không cần phải để ý chuyện đáp lễ đâu. Mà, tớ cũng đã nghĩ là mình phải đáp lễ đàng hoàng rồi.”

Yukinoshita và Yuigahama nhìn nhau, khúc khích cười.

Chà, bầu không khí thật là hòa bình. Thật tuyệt vời khi các cô gái tặng nhau bánh kẹo tự làm. Một khung cảnh thật ấm lòng.

……Dù là vậy, tại sao Irohasu lại cứ nhếch mép cười một cách khó ưa, rồi lay lay ống tay áo của tôi thế nhỉ? Cô ấy hớn hở kéo tôi như vậy, lại còn ghé tai thì thầm thì tôi cũng khó xử lắm chứ.

“Senpai, có nên dịch đoạn này không?”

“Không cần dịch gì hết. Đừng có coi thường, anh là người có chứng chỉ kiểm định Ngôn Ngữ Con Gái cấp 3 đấy.”

“Cái chứng chỉ gì thế chứ...?”

Tôi vừa buột miệng nói bừa, Isshiki đã nhìn tôi với ánh mắt hoàn toàn không thốt ra lời. Ngay lúc đó, Komachi ồn ào xông vào.

“Để em giải thích! Chứng chỉ kiểm định Ngôn Ngữ Con Gái là chứng chỉ về khả năng hiểu những từ ngữ mang ý nghĩa đặc trưng của con gái... ờ thì, nó giống như là cuộc thi năng lực tiếng Anh vậy đó. Nếu có chứng chỉ kiểm định Ngôn Ngữ Con Gái cấp 3 thì có thể hiểu được Ngôn Ngữ Con Gái ở trình độ học sinh lớp 9, đại loại là thế, em không biết nữa.”

Komachi ban đầu còn hăng hái nói bừa, nhưng chẳng mấy chốc đã thấy phiền phức nên bỏ ngang một cách cẩu thả. Tuy nhiên, Isshiki có lẽ từ đầu đã không có ý định nghe nghiêm túc, nên không hề hấn gì.

“Kỹ năng vô dụng thật... Mà khoan, senpai và Okome-chan lúc nào cũng nói chuyện kiểu này hả? Thân thiết ghê ta. Ghê chết đi được.”

“G-ghê chết... Ko-Komachi không thấy ghê mà... chỉ là Komachi chiều Onii-chan thôi mà...”

Komachi đã bị lời chế nhạo thẳng như bóng chày 160km/h làm cho sốc nặng. Hahaha, tu luyện còn chưa đủ đâu Komachi. Cái ghê của Irohasu là kiểu đó đó, không phải là kiểu yêu thương ngược hay tsundere hay xấu hổ gì đâu, mà là kiểu thực sự thấy ghê nên mới nói đó. Nên sốc cho đàng hoàng vào, giống như anh này.

…………Ra vậy, Irohasu nghĩ tôi ghê tởm sao. Biết rồi nhưng vẫn hơi đau lòng nha.

Hai anh em đang ủ rũ thì Isshiki lại bồi thêm một nhát.

“Ây ya~, phụ họa với senpai không phải là điều người bình thường sẽ làm đâu. Mà ai là người cấp chứng chỉ đó vậy...”

“Tất nhiên là Komachi rồi.”

“Tiêu chuẩn của Okome-chan hả~, chắc chắn không được rồi~.”

“Cái gì chứ!? Komachi, lợi hại lắm đấy! Nữ tính vô cùng! Biết nói Ngôn Ngữ Con Gái nữa! I can speak joshigo!”

“Không, ngay cả tiếng Nhật của senpai còn đáng ngờ mà... Mà khoan, vậy việc senpai hiểu Ngôn Ngữ Con Gái là dựa trên tiêu chuẩn của Okome-chan hả?”

Isshiki nghiêng đầu hỏi, tôi gật đầu đáp lại.

“Ừ, đúng vậy.”

“Yessu yessu.”

Komachi hùa theo bằng tiếng Anh bập bẹ, phát âm thì y hệt tiếng Nhật. Isshiki khoanh tay, chìm vào suy tư. Sau một hồi trầm ngâm ngắn ngủi, cô nàng ngẩng mặt lên.

“……Sở thích lệch lạc của senpai là do Okome-chan gây ra hả?”

“Không, sở thích lệch lạc gì chứ... Với lại, anh không hề lệch lạc nhé. Bình thường mà?”

Cứ cảm thấy cô ấy đang thẳng thừng nói những lời khiếm nhã với tôi, tôi vội vàng phủ nhận. Thế nhưng, Komachi ngồi chếch phía trước dường như nghĩ ra điều gì đó, cụp vai xuống, ủ rũ hẳn đi.

“Ư ư... Điều này... có lẽ không thể phủ nhận được...”

Đùa à, sở thích của mình lệch lạc lắm sao? Thật hay giả vậy?

Mà khoan, sao hai người này đều tỏ vẻ hiểu rõ sở thích của mình quá vậy, làm tôi hơi sợ đấy... còn hơi hưng phấn nữa chứ. Ừm... đúng vậy. Sở thích của mình đúng là lệch lạc thật.

Trong lúc tôi còn đang tự vấn bản thân như vậy, thì màn đấu khẩu bằng ‘ngôn ngữ con gái’ giữa Yukinoshita và Yuigahama vẫn tiếp diễn.

Hai người đang giằng co nhau “Để tớ làm cho”, “Tớ làm cho mà”.

Cứ thế này, rõ ràng là chẳng đi đến đâu cả.

Nhưng mà, cứ tiếp tục tranh cãi vô ích thế này cũng chẳng ích gì. Có vẻ như hai người cũng hiểu điều đó, nên cùng thở ra một hơi, mỗi người uống một ngụm trà, rồi làm lại từ đầu.

“Trước mắt... hay là quyết định xem lần tới ai sẽ làm nhé?”

“Ừm. Quyết định thế nào đây?”

Vừa nói, hai người vừa liếc nhìn tôi.

Ánh mắt đó như đang bảo, cậu quyết đi.

Ể, tôi quyết á...?

Khoan đã nào. Trong tình huống này, không chỉ dạ dày mà da đầu tôi cũng đang chịu áp lực khủng khiếp đó nha~. Dạo này, tôi cứ có cảm giác đỉnh đầu đang dần hói đi đó. Tôi sẽ bị hói thật đó, tin đi.

Nhưng tôi không thể tùy tiện đưa ra một lý do qua loa được.

Dù da đầu tôi có bị tổn thương đến mức nào, đầu có bị giống Xavier đi chăng nữa cũng không sao. Đối với kẻ diệt tận chân lông như tôi, không cần xoáy tóc.

Tôi nhấp một ngụm trà nhỏ, với tinh thần “Chúng ta không có tu la tràng”[], cứ thế tuôn ra tất cả những lời có thể nghĩ ra, không phải là lấp liếm qua loa, mà là lấp liếm bằng toàn bộ sức lực, toàn bộ tâm hồn, toàn bộ năng lượng.

Tu la tràng nghĩa là chiến trường khốc liệt, nhưng cũng có thể hiểu là tranh cãi gay gắt hoặc drama cũng được.

“Ừm... ngon thật. Ngon tuyệt cú mèo. Gió đang thì thầm với tôi... sự kết hợp hoàn hảo giữa nhiệt độ vừa phải của tách hồng trà... đây là bộ đôi tuyệt vời nhất cho những người sợ nóng mà lại hảo ngọt... bản giao hưởng giữa bánh và trà tôn vinh lẫn nhau, lại hòa quyện vào nhau... ước gì mối quan hệ giữa người với người cũng được như vậy...”

“Lại lấp liếm theo kiểu quá mức nữa rồi...”

Iroha cạn lời, ngán ngẩm nói, nhưng tôi mặc kệ, giả vờ cảm nhận một cách xa xăm, rồi nhìn chằm chằm Komachi.

Thế rồi, ở phía cuối ánh mắt xa xăm đó, Komachi rung rung cọng tóc Ahoge một cách linh hoạt, phản ứng ngay lập tức. Đúng là em gái của thế giới! Hỗ trợ nhanh thật! Nhanh quá Komachi-san! Komachi vừa nhai bánh, vừa uống trà, rồi oà khóc.

“Sao lại có thứ này trên đời... sao lại... Chưa bao giờ em được ăn hồng trà và bánh ngon đến vậy... So với cái này, Iroha-senpai chỉ là đồ bỏ đi...”[]

Chế từ manga “Oishinbo” khi Kyogoku Mantaro ăn món cá ayu của Kaihara Yuzan.

“Hả? Ể? A? Okome-chan vừa nói gì cơ?”

Isshiki trừng mắt nhìn Komachi, người đang cảm động đến mức giọng run rẩy, nước mắt tuôn rơi như Kyogoku Mantaro. Ánh mắt sắc lẻm như muốn nói “Có muốn bà đây xắt mày thành những hạt gạo đều tăm tắp rồi đem nấu cơm không hả?”. Thật ra, người ta nói hạt gạo đều sẽ nấu cơm ngon hơn mà. Thử thách vị giác lúc nào cũng đúng. Tôi biết rõ lắm.

Có lẽ vì bị màn nô đùa của Komachi và Isshiki làm cho bớt căng thẳng, Yukinoshita và Yuigahama bỗng nhiên thả lỏng.

“...Vậy thì, chúng ta cùng làm nhé?”

“Ừm! Vậy, lần tới cậu đến nhà tớ nhé?”

“Ừm. Khi nào thì được nhỉ?”

Hai người nở nụ cười dịu dàng, kéo ghế lại gần và bắt đầu bàn bạc về lịch trình sắp tới.

Ừm, tình bạn khăng khít thật là điều tốt đẹp. Vụ này coi như xong nhé... Yoshimune đã nghĩ như vậy.[]

Trong bộ phim truyền hình lịch sử “Abarenbo Shogun”, mỗi tập phim thường kết thúc bằng lời dẫn “Yoshimune đã nghĩ như vậy”.

Ấy vậy mà, tôi cứ tưởng mọi chuyện đã kết thúc, nhưng chỉ có một người, hình như vẫn chưa hoàn toàn hài lòng.

“...Muu. Em cũng giỏi làm bánh kẹo, cũng biết nấu ăn mà.”

Isshiki phồng má lên, vung vẩy chân tỏ vẻ bất mãn. Thực tế, trong sự kiện Valentine, cô ấy đã làm chocolate suôn sẻ, và chắc hẳn cũng có chút tự tin. Đối xử như đồ bỏ đi thì thật tội nghiệp. Tôi phải nói gì đó để xoa dịu mới được, vừa nghĩ vậy thì Komachi lại zoazazaa xen vào.

“Thôi thôi, nấu ăn là phải có tình yêu mà. Có tình yêu thì Love is OK! Ngược lại, không có tình yêu thì chỉ là đồ bỏ đi thôi, đồ bỏ đi. Thậm chí còn không phải là đồ ăn mà là thức ăn cho vật nuôi.”

“Haa, lại cái kiểu lý thuyết suông. Cảm giác như là lời của senpai vậy, bình thường thấy ghét... Mà thôi, hai người giống nhau quá mà, chịu thôi.”

“Không giống chút nào đâu nhé.”

Isshiki khẽ thở dài một tiếng đầy bất mãn, Komachi cũng hừ một tiếng. Hai người gần như đồng thời hậm hực quay mặt đi.

Uầy, Komachi-chan cứng đầu quá đi... Mà khoan, nói thế chẳng phải nghĩa là Irohasu lúc nào cũng thấy ghét cách nói của tôi hay sao? Xin lỗi nhé?

Bỏ mặc tôi đang thầm xin lỗi trong lòng, Isshiki nghiêng đầu khó hiểu.

“Mà khoan, Okome-chan biết nấu ăn?”

“Komachi nấu ăn siêu giỏi đó. Bình thường vẫn làm việc nhà, còn nấu cơm cho anh nữa.”

“Ể, thật á?”

Isshiki có vẻ hơi ngạc nhiên quay lại, Komachi không hề khoe khoang, chỉ thản nhiên gật đầu như một lẽ đương nhiên.

“Ừm. Mà, đúng thế. Nấu ăn... à không, làm thức ăn cho vật nuôi cho anh trai thì Komachi khá giỏi.”

“Không có tình yêu trong đó à...”

Vậy thì đúng là Love is Over rồi... Buồn thật, nhưng thôi dẹp chuyện này đi. Thôi thôi, dừng đi. Tự nhủ mình là đàn ông con trai không được khóc, tôi lảng tránh ánh mắt của Komachi và Isshiki.

Và rồi, trước mắt tôi, Yukinoshita và Yuigahama đang bắt đầu điều chỉnh lịch trình một cách tỉ mỉ.

“Tháng sau tớ sẽ chuyển về căn hộ ở, lúc đó làm cũng được.”

“Vậy hả! Vậy thì tớ sẽ đến mỗi ngày nhé!”

“K, không, mỗi ngày thì có hơi...”

Yuigahama phấn khích nhoài người tới, Yukinoshita thì vội vàng lùi lại. Tuy nhiên, Yuigahama vẫn tiếp tục xích lại gần.

“Tại tớ lo lắng mà!”

“Ể, lo lắng?... Ể? Lo, lo lắng cái gì?”

Yuigahama mỉm cười rạng rỡ, càng khiến Yukinoshita tỏ ra lúng túng. Ánh mắt sắc sảo thường ngày ẩn chứa sự thông minh lanh lợi, giờ đây đảo liên tục từ phải sang trái.

Đúng là mắt cô ấy đảo hơi nhiều thì phải... Đang lo lắng thì từ bên cạnh, tay tôi bị kéo mạnh một cái.

Người tôi nghiêng về phía đó, Isshiki lập tức ghé sát tai thì thầm.

“Senpai, bây giờ có cần em dịch lại không?”

“Không, không cần. Thậm chí là đừng làm?”

Dù có được dịch lại, với trình độ “ngôn ngữ con gái” của tôi, cũng chẳng biết nó có đúng hay không nữa. Ngôn ngữ con gái thâm sâu quá. Để học tiếng Anh chuyên sâu còn có từ điển Anh-Anh, chẳng lẽ sắp tới phải làm từ điển Nữ-Nữ hay sao. Ngôn ngữ con gái khó quá đi mất.

Để xuất ngoại học hỏi môn ngoại ngữ này, xem ra tốt nhất là tôi nên về nhà tắm rửa rồi đi ngủ một giấc. Lúc ăn tối tiện thể nhờ Komachi dạy kèm một kèm một luôn nhỉ. Đúng vậy, cứ quyết định vậy đi.

Được rồi, về nhà… Tôi chuẩn bị đứng lên, Isshiki lại vẫn túm lấy tay áo tôi, thế nên tôi không tài nào nhúc nhích được… Hất tay người ta ra thì cũng không hay. Ngay lúc tôi vừa nghĩ vậy thì...

Bất chợt Isshiki buông tay ra. Rồi lấy điện thoại từ túi áo blazer, thở dài sâu thẳm. Vẻ mặt cô ấy tối sầm lại một cách kỳ lạ, khiến tôi có chút bận tâm.

“Sao thế?”

Dù tôi hỏi, Isshiki chỉ lắc đầu nguầy nguậy, rồi nở một nụ cười như đã từ bỏ.

“Em, em về trước đây.”

“À, ừ.”

Iroha vội vàng đứng dậy. Trong lúc tôi còn ngơ ngác tự hỏi “Cô nàng đến đây để làm gì vậy...”, Iroha quay lại gọi Yukinoshita trước khi rời đi.

“A, Yukino-senpai.”

“C, có chuyện gì thế!”

Yukinoshita, người bị Yuigahama dồn ép đến đường cùng, phản ứng siêu nhanh như muốn nói “Tôi được cứu rồi!”. Yukinon lanh lợi thế này, đây là lần đầu tôi thấy đấy...

“Em xin phép lấy toàn bộ tài liệu về buổi dạ hội chung được không?”

“A, ừ. Chuyện đó thì không sao nhưng mà...”

Yukinoshita có chút khó hiểu, mới nói được nửa câu, nhưng nửa câu còn lại không cần hỏi cũng biết. Đối diện với ẩn ý “Em định dùng nó để làm gì?”, Isshiki nhanh nhảu trả lời.

“Nếu sau này vẫn tổ chức dạ hội chung thì em nghĩ Hội Học Sinh nên tiếp quản thì hơn.”

“Chuyện đó thì chắc là vậy rồi.”

Buổi dạ hội chung đó trên danh nghĩa ban đầu là do bọn tôi tự nguyện tổ chức. Tất nhiên cũng có nhờ đến sự giúp đỡ của các thành viên Hội Học Sinh, đứng đầu là Isshiki, nhưng người tổ chức là chúng tôi và mấy người Tamanawa của trường tổng hợp Kaihin. Vốn dĩ chỉ là một dự án làm một lần duy nhất, nếu muốn biến thành hoạt động cố định, tốt nhất nên giao cho Hội Học Sinh quản lý.

“...Ừ. Vậy em cứ cầm tập tài liệu này đi.”

Yukinoshita ngẫm nghĩ một lát, rồi đưa ra tập tài liệu lấy từ trong tủ.

“Trong một, hai ngày tới chị sẽ chỉnh sửa lại chi tiết, được chứ?”

“A, mấy cái chi tiết thì không cần gấp đâu, lúc nào cũng được. Chỉ cần có cái tổng quan là được rồi.”

“Vậy à? Nhưng đằng nào cũng phải chỉnh sửa, bây giờ chị đang rảnh, sẽ cố gắng làm xong nhanh nhất có thể.”

Vừa dứt lời, Yukinoshita đã nhanh chóng dọn dẹp bàn làm việc và bắt đầu giở tài liệu ra. Lưng thẳng tắp, dáng vẻ tập trung cao độ khác hẳn với người vừa nãy còn bị ép đến mức ú ớ. Mà thôi, dáng vẻ nào của Yukinoshita cũng đều tuyệt cả. Ừm, tuyệt vời…… (Cái cảm xúc này cứ như một tên otaku cực đoan vậy).

“Tớ cũng phụ cậu một tay nha.”

Yuigahama vừa nói vừa cầm máy tính bỏ túi, thoăn thoắt xem xét tài liệu. Komachi ngắm nhìn dáng vẻ hai người nhanh chóng bắt tay vào công việc mà cảm động rưng rưng nước mắt.

“Ồ ồ, dạ hội... Hay quá đi... Lấy những hoạt động thế này làm công việc, đúng là kiểu của Câu Lạc Bộ Tình Nguyện sao.”

Nghe vậy, Isshiki hơi khom người, ghé mặt vào vai tôi.

“Tại senpai mà hình tượng Câu Lạc Bộ Tình Nguyện của Okome-chan sụp đổ rồi kìa.”

“Ể... Tại anh á...”

Bất ngờ bị áp sát nên theo phản xạ tôi ngả người ra sau, hắng giọng để che giấu sự bối rối, liếc nhìn Komachi.

“Komachi này, vốn dĩ mấy cái sự kiện kiểu này là việc của Hội Học Sinh đấy. Bọn anh hầu như chỉ tham gia với vai trò thầu phụ hoặc hỗ trợ xây dựng hình tượng thôi.”

Ví dụ như sự khác biệt giữa “sản xuất (đồ vật)” và “sản xuất (phim ảnh)” trong anime ấy, tôi định đưa ra một ví dụ dễ hiểu cho người bình thường để giải thích, nhưng đã bị tiếng thở dài của Isshiki cắt ngang.

“Không phải là bọn em chỉ làm mỗi sự kiện đâu...”

Vừa nói bằng giọng không rõ là mệt mỏi hay chán chường, Isshiki như chợt nghĩ ra điều gì đó, chống tay lên cằm suy tư. Rồi, khi liếc nhìn Komachi, cô ấy nở một nụ cười hiền dịu hơn bình thường, nói với một chút khí chất của một người chị.

“...Nếu Okome-chan hứng thú thì đến phòng Hội Học Sinh chơi không? Chị nghĩ là em có thể cảm nhận được phần nào bầu không khí đấy.”

“Komachi không đi đâu. Không cần đâu ạ.”

Ấy thế mà, cô em này, đáp cụt lủn ngay lập tức. Lắc đầu nguầy nguậy, tiện thể còn xua tay lia lịa nữa chứ. Rõ ràng là vừa nãy còn có vẻ hứng thú lắm mà……

“Cái đứa này bị làm sao vậy... Okome-chan đúng là khó hiểu thật...”

“Mấy lúc như này, cô ấy thỉnh thoảng giống Hikki kinh khủng...”

Không chỉ Isshiki không vui nói như vậy, mà ngay cả Yuigahama vốn dễ tính cũng không biết nên nói gì. Thậm chí cả tôi cũng hơi cạn lời đấy.

“Không, em cứ đi đi cũng được mà... Em có hứng thú với hoạt động của Hội Học Sinh mà, đúng không?”

“Nhưng mà, Komachi còn có Câu Lạc Bộ Tình Nguyện nữa...”

Phải làm sao đây... Komachi lần lượt liếc quan sát sắc mặt của tôi, Isshiki, rồi Yuigahama, Yukinoshita. Xem ra con bé cũng hơi do dự. Rồi, Yukinoshita dừng viết, chống bút lên má và mỉm cười.

“Chỗ này cứ để chị lo cho, không sao đâu. Nếu có ai đến hỏi ý kiến thì chị sẽ liên lạc với Komachi-san.”

“V-vậy ạ? Thế, thế thì em xin phép một chút thôi...”

Được Yukinoshita thúc đẩy, Komachi vội vàng đứng dậy. Isshiki vẫy tay gọi Komachi, nhanh chóng đẩy con bé ra hành lang, rồi xoay người lại nhìn chúng tôi.

“Vậy, em xin phép mượn Okome-chan nhé~☆”

Rồi, cô ấy lém lỉnh cúi chào, tiện thể nháy mắt bachikoon☆ rồi đóng sầm cửa lại.

Thế nhưng, trong khoảnh khắc cuối cùng khi rời đi, ngay khi cánh cửa sắp đóng lại, tôi có cảm giác Isshiki đã nhếch mép cười.

×××

Sau khi Komachi và Isshiki cùng nhau đi về phía phòng Hội Học Sinh một lúc.

Câu Lạc Bộ Tình Nguyện, sau một thời gian dài mới có ba người ở cùng nhau, được bao trùm trong hương thơm của hồng trà và bánh đào, thời gian trôi qua thật êm đềm.

Tiếng hát khe khẽ của Yuigahama đang vui vẻ gõ máy tính, tiếng bút của Yukinoshita lướt trên giấy nghe thật dễ chịu, hòa cùng tiếng gõ bàn của tôi khi sắp xếp tài liệu tạo thành một bản hòa tấu hài hòa.

Đúng lúc đó, điện thoại của tôi rung rừ rừ xen lẫn vào tạo thành một âm thanh lạc điệu.

Tôi nghĩ chắc lại có thông báo game trên điện thoại, nhìn vào thì thấy đó là tin nhắn từ Komachi. Mở ra thì thấy vỏn vẹn một câu, một dòng ngắn ngủi được viết.

“Cứu với...”

Đương nhiên rồi! (ĐÙNG!)

Với khí thế trong lòng, tôi đứng dậy mà không nói một lời. Có lẽ vì quá đột ngột nên Yuigahama và Yukinoshita ngạc nhiên nhìn tôi.

“Có, có chuyện gì vậy...”

Yuigahama rụt rè hỏi, tôi đáp qua loa rồi nhanh chóng đi về phía cửa. Vừa mở toang cánh cửa câu lạc bộ, tôi vươn người ngược lại.

“Hình như Komachi gặp chút chuyện rồi. Tớ đi đây.”

Hai người ngơ ngác, chớp mắt hai ba lần, nhưng rồi khẽ mỉm cười.

“Đi cẩn thận.”

“Đi cẩn thận nha~!”

Mang theo những lời tiễn đưa ấm áp sau lưng, tôi vội vã đến phòng Hội Học Sinh.

Phải kịp..., phải kịp...

Tôi chạy như bay trên hành lang với vẻ lo lắng như thể vừa bỏ qua deadline của bốn bản thảo. Chẳng viết nổi nửa chữ nào.

Chẳng mấy chốc tôi đã đến phòng Hội Học Sinh, cuống cuồng gõ cửa vài tiếng rồi đẩy mạnh vào.

“Komachi!”

Cánh cửa bật mở với một tiếng “bùm” lớn, đằng sau là Komachi đang nép mình sau chồng tài liệu cao ngất trên bàn.

Con bé sụt sùi, mắt rơm rớm, vật lộn với thứ trông như công việc giấy tờ. Kẹp tóc ghim chặt mái tóc mái lên, dán miếng hạ sốt trên trán, thêm vào đó là hàng dài nước tăng lực, trông thật đáng thương.

“Không... Đây không phải là Câu Lạc Bộ Tình Nguyện mà Komachi đã nghĩ... Cũng không phải Hội Học Sinh... Đáng lẽ không phải như vậy...”

Con bé lẩm bẩm những câu như nguyền rủa, nhưng nghe thấy tiếng cửa mở, con bé ngẩng phắt lên. Khi mắt con bé chạm mắt với tôi, ánh sáng trở lại đôi mắt tưởng chừng đã chết, và đồng thời ngấn lệ.

“O, Onii-chan...”

“Gì chứ, trông em có vẻ khỏe đấy thôi.”

“Khỏe chỗ nào... Nhìn kiểu gì mà thấy thế chứ... Đôi mắt cá chết đó, có tồn tại không vậy? Chắc không cần nữa nhỉ?”

Con bé nói có vẻ tức giận với giọng cực kỳ trầm thấp.

Nhưng tôi biết rõ hơn ai hết rằng khi công việc thực sự quá tải, không chỉ dừng lại ở mức này đâu. Khi thực sự tệ, người ta sẽ đột nhiên hét lên, dùng gáy đập mạnh vào tường, còn khi không kịp deadline thì sẽ buông xuôi tất cả rồi lăn ra ngủ. Khi thực sự, thực sự, thực sự tồi tệ thì người ta trở nên vô hồn, vô nghĩa. Vô hồn đến mức không nhận ra mình đã không ăn gì trong hai ngày. Hư vô.

So với điều đó thì con bé khỏe re! Ổn cả thôi! Khi đau khổ thì hãy nhìn xuống những người kém hơn mình để vực dậy tinh thần, nhỉ?

Ngay khi tôi định về sau khi cho lời khuyên vô thưởng vô phạt như vậy, tôi nghe thấy tiếng lách cách khóa cửa sau lưng.

Tôi giật mình quay lại, và thấy Isshiki đang nở một nụ cười mờ ám trên môi.

“Fufufu, senpai, em biết anh nhất định sẽ đến mà…”

“Isshiki... Em đang làm gì vậy...”

“Nếu bọn em tiếp tục dồn ép Okome-chan, chắc chắn cô ấy sẽ tìm Senpai để được giúp đỡ. Nếu vậy, Senpai chắc chắn sẽ đến... Bởi vì Senpai không thể từ chối lời thỉnh cầu từ Okome-chan mà!”

Isshiki chỉ tay thẳng vào tôi như một thám tử đang vạch tội hung thủ, và khẳng định.

“Không, anh cũng không từ chối nếu em nhờ đâu.”

“Th-thế sao... Hể...”

Isshiki xoắn xoắn lọn tóc mai bên má, dường như không biết nên để ngón tay đang chỉ ra vào đâu, vội vàng lảng tránh ánh mắt, lẩm bẩm. Khí thế vừa rồi tan biến không còn dấu vết, cô ấy cứ lặp đi lặp lại “Thế sao…”. Rồi đột nhiên dừng động tác.

Sau đó, cô ấy nhìn tôi bằng đôi mắt long lanh ngấn nước.

“... Thế sao ạ? Chẳng phải senpai cũng từ chối em suốt mà?”

Cuối cùng cũng bị phát hiện rồi sao. Nhưng, vì Irohasu sử dụng mọi thủ đoạn nên dù miệng thì càu nhàu, cuối cùng tôi vẫn giúp cô ấy. Cô ấy đem chiêu “Những cô gái nhỏ tuổi hơn nhờ cậy thì đáng yêu lắm” mà tôi dạy ra thực hành, tôi chỉ còn nước giơ tay đầu hàng. Mà cô học sinh này đang uy hiếp tôi, thậm chí còn bắt cóc em gái làm con tin, chẳng khác nào tội phạm.

“Không cần phải dùng đến cách này, chỉ cần em nói với anh, anh sẽ giúp một tay. Dù chỉ là chút ít thôi.”

“Không, tại em nghĩ... làm phiền anh thì không hay, ít nhất cũng cho anh một cái cớ.”

Lỡ sau này cô ấy lại bắt Komachi làm con tin nữa thì tôi không biết phải đối phó thế nào, nên tôi khẽ nhắc nhở một câu. Isshiki lại nở một nụ cười đầy ẩn ý, đưa tay lên má làm vẻ đáng yêu. Dù sao thì tôi cũng cảm kích sự quan tâm đó của cô ấy...

Thôi được rồi. Dù sao đi nữa, nếu tôi không giúp thì cô ấy sẽ không thả Komachi ra đâu.

Tôi vỗ nhẹ vào vai Komachi, an ủi sự vất vả của con bé.

“Komachi, em đã cố gắng nhiều rồi. Nghỉ ngơi một chút rồi ngồi đó xem anh làm việc cũng được. Mọi việc còn lại cứ giao cho anh.”

“Ư ư... nhờ anh đấy... mọi việc còn lại xin giao cho anh...”

Tôi cảm khái nói, Komachi loạng choạng đứng dậy, nhường chỗ cho tôi. Trông có vẻ con bé khá mệt mỏi... vừa nghĩ vậy, Komachi vươn vai một cái thật lớn, bóc miếng dán hạ nhiệt ra rồi tung tăng nhảy chân sáo đi về phía chiếc tủ lạnh cá nhân của Isshiki.

“Onii-chan, anh uống gì không? Ở đây có nhiều thứ lắm đấy.”

“...Gì cũng được.”

Ừ, chỉ cần Komachi khỏe là được... Cho dù người bày ra vở kịch này chính là Komachi đi chăng nữa, chỉ cần Komachi khỏe là được...

Vừa nhận ly cà phê Komachi vừa ngân nga hát chuẩn bị cho tôi, tôi vừa lướt mắt qua đống tài liệu chất đống trước mặt.

“Vậy, đây là công việc gì?”

“Kiểm tra kỹ lịch trình các sự kiện và kế hoạch tổ chức sự kiện sắp tới. Vì buổi dạ hội hôm trước mà mọi thứ rối tung cả lên.”

Vừa trả lời, Isshiki vừa ngồi xuống cạnh tôi, xếp những tài liệu về buổi dạ hội mà cô ấy vừa nhận từ Yukinoshita lên.

“Hô~...”

Về vụ dạ hội, chúng tôi cũng gây ra không ít rắc rối, giúp họ thu dọn tàn cuộc là điều nên làm, nhưng tôi vẫn có chút khó hiểu.

“Các thành viên Hội Học Sinh khác đâu?”

Dạ hội là một hoạt động không chính thức, việc chúng tôi đứng ra tổ chức là hợp lý, nhưng vốn dĩ việc sắp xếp các hoạt động là nhiệm vụ của Hội Học Sinh. Giờ đây lại chẳng thấy ai làm những việc đó cả.

Isshiki thở dài một tiếng rồi chỉ tay về phía góc phòng.

Hội phó đang ngồi đó, nở nụ cười hiền hòa, trông có vẻ hạnh phúc. Còn có một mỹ nữ buộc mái tóc đen dài thành một búi, thả xuống trước ngực. Chết rồi, tôi hoàn toàn không để ý đến họ.

“Quán cà phê lần trước cũng được đấy, hay lần tới chúng ta đi chỗ khác xem sao? Anh mới phát hiện ra một khu tắm hơi siêu xịn ở Shin-Narashino, phòng xông đá ở đó có vẻ rất tuyệt...”

“Thật là, Makito-kun lúc nào cũng chỉ nói mấy chuyện này. Em ngại lắm đó nhaaa.”

Hai người đang trò chuyện rất vui vẻ. Ô, gì đây, phòng xông hơi? Họ đang nói chuyện về phòng xông hơi à? Chỗ đó hả, “Yu~neru” ở Shin-Narashino. Tuyệt vời nhỉ, có tận ba loại phòng xông đá. Vừa nghĩ bụng muốn tham gia vào cuộc bàn luận về phòng xông hơi mà lòng rộn ràng, tôi bị tiếng ho khan đầy khó chịu của Isshiki kéo về thực tại.

“Thực ra phó hội trưởng và thư ký-chan cũng có làm việc, nhưng hiệu suất thì tệ kinh khủng...”

“Ra là vậy...”

Có lẽ vì không gian hạnh phúc quá mức mà tôi vô thức không muốn nhìn. Nhưng, bên đó cũng đang đắm chìm trong thế giới riêng của hai người và chẳng hề để ý đến chúng tôi. Đừng có coi thường người khác, làm việc đi chứ, làm việc. Ít ra thì đây cũng là phòng Hội Học Sinh thiêng liêng và trước mặt cấp trên đấy. Giới trẻ bây giờ không có đạo đức gì cả, luân thường đạo lý suy đồi rồi. Thôi dẹp dẹp giải tán! Không, đừng có coi thường người khác? Làm việc đi? Vừa lườm phó hội trưởng, tôi chợt nhận ra điều bất thường.

“Ể? Thư ký-chan? Kia là thư ký-chan hả?”

Trước câu hỏi của tôi, Isshiki gật đầu một cái.

Thật á...? Vừa nói, tôi vừa nhìn kỹ cô gái xinh đẹp bên cạnh Phó Hội trưởng. Không phải tóc đuôi sam, cũng không đeo kính, nhưng nếu nói ra thì quả thật có nét giống. Chắc là đến giờ “Giờ Tai Trống Không”[] rồi. Xem ra phó hội trưởng đã nuôi dưỡng thành công một cô bạn gái không nổi bật rồi... Hể~, ghê vậy.

Tai Trống Không Hour (soramimi hour): Tên một chương trình nổi tiếng trên truyền hình Nhật, về việc nghe nhầm lời bài hát nước ngoài thành tiếng Nhật.

Mặc kệ tôi đang cảm thán, Isshiki lầm bầm.

“Em không quan tâm hai người đó có hẹn hò hay không, nhưng mà cứ ám ảnh vì chuyện tình yêu thì chẳng làm được gì cả... Ở trong phòng Hội Học Sinh cũng khó xử nữa...”

“Ừm, chắc vậy rồi.”

“Đúng đó. Thật sự cứ ám ảnh vì chuyện tình yêu thì không làm được gì đâu.”

“Ừ. Sao em nói hai lần vậy?”

Chuyện này quan trọng lắm sao? Cảm giác câu nói của em có ý gì đó sâu xa, anh sẽ để ý lắm đấy, nên xin đừng như vậy.

Nhưng mà nếu cố tình truy hỏi thì có khi lại thành chuyện bé xé ra to, nên tôi đành mở xấp tài liệu ra để đánh lạc hướng.

Nào, tập trung làm việc thôi! Làm không công giá bạn bè thì cũng mệt thật, nhưng đã nhận lời rồi thì chỉ còn cách làm thôi. Tình bạn không đòi hỏi đáp trả. Mà, mặc dù tôi không chắc tôi và Isshiki có phải là bạn bè hay không, ít nhất tôi cũng là senpai của cô ấy.

Đầu tiên là đối chiếu lịch trình năm và từng hạng mục, rồi chọn ra những vấn đề đáng lo ngại.

Lướt qua tài liệu thì thấy, công việc của Hội Học Sinh cái nào cái nấy thời gian cũng sát nút, ngân sách cũng eo hẹp. Cũng có vài hoạt động vô bổ và những vụ việc “bom nổ chậm”. Loại vụ việc rắc rối này chỉ cần một cái có vấn đề, sẽ ảnh hưởng dây chuyền ngay.

“...Tạm thời, tìm mấy vụ bom nổ chậm trước đã.”

“Hả...? Chỉ tìm thôi? Vậy có ý nghĩa gì không?”

“A, chỉ cần đánh dấu mấy vụ bom nổ chậm thôi cũng thấy nhẹ nhõm hơn rồi.”

Nói vậy nhưng Isshiki và Komachi chỉ nghiêng đầu khó hiểu. Fufufu, hai người vẫn còn thiếu kinh nghiệm làm nô lệ công ty lắm. Còn tôi thì kinh nghiệm nô lệ công ty bằng không. Chắc là bằng không mà... Thôi kệ đi. Tạm thời giải thích sơ qua cho hai người vậy.

“Nếu biết là vụ việc chết tiệt thì sẽ có thể chuẩn bị tinh thần, hoặc là từ bỏ, rồi cảm thấy nhẹ nhõm hơn đúng không.”

“Chẳng giải quyết được gì hết...”

“Hửm~..., tinh thần cũng quan trọng mà...”

Isshiki thất vọng rũ vai, Komachi thì nở nụ cười pha lẫn bối rối. Không, về mặt thực tế thì nó còn là phân loại để đảm bảo nguồn lực cho công việc nữa đó. Định nói mấy lời đại loại thế, nhưng mà tôi nói thì chắc chẳng có sức thuyết phục gì. Tại vì lúc nào tôi cũng làm việc sát nút mà...

Tuy nhiên, nhờ bao phen chạy deadline, làm gấp rút mà tôi đã rèn luyện được trực giác với mấy vụ bom nổ chậm. Lập tức tìm kiếm thôi nào~. Tôi sẽ trở thành người dò mìn!

Vừa hăng hái nói vậy thì đã tìm ra một vụ ngay.

“Tháng sau có Đại hội Thể thao...”

“Năm nào cũng tổ chức, nhưng phải nghĩ xem chơi môn thể thao nào.”

Khi tôi đang xem tài liệu với vẻ mặt khổ sở thì Isshiki thò mặt vào nhìn. Bất chợt mái tóc màu nâu vàng gần sát, tỏa ra hương hoa cỏ khiến tôi giật mình ngửa người ra sau. Thế là, Isshiki cũng nghiêng người tới, chỉ vào góc tờ tài liệu.

“Em đã viết ra danh sách ứng cử viên ở đây rồi, nhưng cái nào cũng cần điều chỉnh đủ thứ... Cái này mới phiền phức nè.”

Isshiki lẩm bẩm phàn nàn gì đó, nhưng từ nãy đến giờ tóc cứ chạm vào người, rồi lại bị đặt tay lên vai, thành thật mà nói, tôi chẳng hiểu gì cả. Xin đừng chạm vào bắp tay anh! Dừng lại đi, tiếng cọ xát của đồng phục, sởn cả da gà! Ngược lại, vì không chạm trực tiếp nên càng khiến anh để ý hơn đó!

Tôi ngửa người ra sau hơn nữa, dồn trọng lượng về phía Komachi. A, mùi của Komachi thật dễ chịu... Vì vậy, dù Komachi có thò đầu vào nhìn hay chạm tay vào người tôi cũng chẳng cảm thấy gì. Komachi cũng vậy, con bé đẩy tôi ra một cách thô bạo như thể tôi là kẻ vướng víu vậy.

“Hể~, ra là còn có hoạt động này nữa cơ à.”

“Vì vừa nhập học và đổi lớp mà. Chắc cũng có ý nghĩa là làm quen nữa nhỉ?”

“Ồ~.”

Isshiki nhìn Komachi đang thán phục mà nở nụ cười có chút ra dáng đàn chị. Vậy thì, tôi càng phải làm ra vẻ đàn anh hơn nữa.

“Không hẳn là tăng cường tình cảm đâu. Biết đâu đây là hoạt động cuối cùng mà bọn họ tham gia trong suốt những năm cấp ba đấy.”

Hai người họ nhìn tôi bằng ánh mắt “Cái tên này đang nói cái quái gì vậy”. Kì lạ, lẽ ra tôi phải nhận được sự kính trọng của hậu bối chứ…

Tôi hắng giọng “E hèm” rồi quyết định nói thêm.

“Vì đây là thời điểm mà các mối quan hệ giữa mọi người chưa được xây dựng vững chắc, nên nếu lúc đó gây ra chuyện gì thì cuộc sống học đường sau này sẽ khá là khó khăn đấy. Lúc đó chỉ còn cách xóa bỏ sự tồn tại của bản thân, chờ đợi mùa hè đến.”

Năm học mới là giai đoạn tươi mới mà ai ai cũng háo hức, vì vậy mà người ta không kiềm được lòng muốn gây sự chú ý. Tự giới thiệu bản thân một cách khoa trương, muốn pha trò nhưng lại làm hỏng bầu không khí. Nếu mắc sai lầm vì sự tươi mới đó, thì đừng hòng mở ra cánh cửa mùa hè, mà là đào đường hầm dẫn đến mùa hè đấy. Thậm chí còn nghiêm trọng đến mức phải tìm kiếm lối thoát để nói lời tạm biệt.

Sau khi tôi buông ra một lời giải thích tùy tiện như vậy, hai người kia mặt mày nghiêm trọng gật gù.

“Quả thật là...”

“Người có kinh nghiệm nói chuyện có khác...”

Hừ, cũng thường thôi. Kết quả của việc bị cô lập liên tục từ bậc tiểu học, trung học cơ sở đến trung học phổ thông, tôi đã trở thành một bậc thầy bị cô lập. Không, không chỉ dừng lại ở bậc thầy, tôi muốn nhắm đến việc độc chiếm Thất Quan, trước hết là nhắm đến công việc của Long Vương[]. Sau khi tôi cư xử một cách đầy tự hào như vậy, cuối cùng thì ánh mắt hướng về đàn anh cũng đã xuất hiện, nhưng trong đó không hề có chút kính trọng nào, mà thay vào đó là sự thương hại. Lạ thật... “Đàn anh trong cuộc sống” không phải lúc nào cũng mang ý nghĩa tốt đẹp nhỉ! Cuộc đời thật cay đắng! Để xua tan ánh mắt đó, tôi quay mặt về phía tài liệu.

Chế từ light novel về chủ đề shogi “Công Việc của Long Vương!”. “Thất Quan” đề cập đến bảy danh hiệu lớn của kỳ thủ chuyên nghiệp.

Hiện tại, những ứng cử viên đang được đề cử là bóng đá, bóng rổ, bóng mềm, bóng chuyền, bóng bàn, tennis, bóng bầu dục. Hầu hết là các câu lạc bộ có ở trường chúng tôi. Nếu xét đến cơ sở vật chất và dụng cụ thì những môn thể thao này là hợp lý.

“...Nếu vẫn chưa quyết định thì là tennis đi. Chơi tennis đi. Anh muốn chơi tennis với Totsuka. Ngoài ra cũng muốn làm những việc khác nữa.”

“Anh đang lạm dụng việc công cho mục đích cá nhân quá mức đấy...”

“Irohasu không có tư cách nói điều đó đâu...”

Em cũng lạm dụng chức quyền khá nhiều để tổ chức sự kiện mà... Tôi định góp ý như vậy, nhưng Isshiki có lẽ đã bị Neruri cắt tai rồi[], hoàn toàn không nghe thấy gì cả. Không những vậy, cô ấy còn tiếp tục ca thán.

Trích từ light novel “Kitsune-tsuki no Neruri”, một truyện ngắn của Ishikawa Hiroshi, tác giả cũng có tham gia trong tuyển tập này.

“Mà đúng là có kiểu người như vậy thật đó, cứ mỗi lần tổ chức sự kiện là lại muốn nhân cơ hội làm quen với con gái. Rõ ràng trước đó chẳng bao giờ nói chuyện, nói đúng hơn là toàn chờ người khác bắt chuyện với mình, nhưng lạ thay chỉ có mỗi buổi liên hoan là lại rủ đi chơi. Chẳng lẽ chỉ ăn cơm cùng nhau một lần là nghĩ đã thân nhau rồi sao?”

“...Dừng lại đi Isshiki, lời đó có tác dụng với anh đấy.”

Mặc dù không hẳn là đã trải nghiệm cụ thể, nhưng về mặt tâm lý thì tôi chắc chắn là thuộc kiểu người đó, nên tinh thần tôi bị bào mòn nghiêm trọng.

“A, Iroha-senpai, đến đây thôi...”

Komachi vừa cười khó xử vừa xoa lưng tôi. Chắc nhìn tôi thảm quá, Isshiki cũng hoảng hốt che miệng bằng đầu ngón tay của cả hai tay. Vẫn giữ nguyên tư thế đó, Isshiki nghiêng đầu một cách đáng yêu giả tạo như thể muốn nói “Xin lỗi nhé?”. Điều này khiến cả tôi và Komachi đều mỉm cười. Nhờ vậy mà giọng của Komachi cũng dịu dàng hơn.

“Không sao đâu, senpai biết là được rồi. Onii-chan cũng biết mình là tên hèn nhát siêu cấp còn ảo tưởng có cơ hội, định liều một phen nên mới thành đồ bỏ đi, nên sau này xin chị đừng kích thích anh ấy quá.”

“Ơ kìa? Sao lại ép thêm lần nữa rồi? Đừng có ép ra bã luôn đấy chứ? Anh trai em đâu phải dầu ô liu đâu?”

Bị Komachi nói là đồ bỏ đi, đả kích quá lớn, khiến trong đầu tôi vang lên tiếng piano rùng rợn như phim trinh thám, tiện thể tiếng piano đuổi theo cũng vang lên chậm hơn một nhịp.

“Onii-chan, nếu muốn chơi tennis thì chơi với Komachi đi. Hôm trước Taishi-kun có rủ, nên Komachi bảo cậu ấy rủ mọi người cùng đi!”

“...Chắc cậu ta chỉ muốn rủ một mình em thôi đấy?”

Iroha nói với giọng có chút cảm thông, nhưng tôi chẳng rảnh hơi để ý đến chuyện đó.

Thằng khốn nạn kia, không chỉ vào câu lạc bộ tennis có Totsuka mà còn dám dùng tennis để tán tỉnh em gái mình, gan cũng lớn đấy. Chỉ riêng việc lũ cặn bã và thiên thần chung sống trong câu lạc bộ tennis thôi cũng đã không thể tha thứ được rồi. Bẻ ngón tay đấy. Nếu cần thì bẻ cổ luôn cũng được.

“Được rồi, hiểu rồi. Thôi bỏ vụ tennis đi...... Vốn dĩ số lượng người chơi quá ít, thời gian chơi lại không đoán trước được. Vấn đề sân bãi nữa, không thể tiến hành đồng thời được.”

“Thì, đúng là vậy...... Ý em là, nếu anh hiểu rồi thì đừng nói ra làm gì chứ.”

Tôi bị Iroha lườm cho một cái. Không tệ chút nào. Nhờ vậy mà tôi thấy phấn chấn hơn rồi đấy.

“Cứ chọn mấy môn phổ biến mà chơi thôi. Bóng đá, bóng rổ, bóng chuyền, bóng bàn gì đấy, mấy môn quen thuộc thì chắc không ai phàn nàn đâu. Mà vấn đề là quy định ấy.”

“À......, đúng là cái đó khó thật......”

Iroha thở dài một cách mệt mỏi.

Mặt khác, Komachi vừa gật đầu vừa lẩm bẩm “Quy định à, khó hiểu quá đi”. Rồi liếc nhìn tôi, dùng mắt ra hiệu “giải thích nhanh lên”. Ok, My Lil Sister, cứ để anh lo.

“Ví dụ nhé, nếu thành viên câu lạc bộ bóng đá mà thể hiện sức mạnh vô song trong giải đấu bóng đá của đại hội thể thao thì sẽ có cảm giác không công bằng đúng không? Nhưng nếu thêm vào những điều kiện bất lợi kỳ quái thì lại có người ý kiến. Cho nên ban tổ chức cần phải xây dựng quy tắc về vấn đề này.”

Komachi thì “Hô~” rồi gật đầu, còn Isshiki thì cau mày suy nghĩ “Ư~mm”.

“Điều kiện bất lợi... Thêm vào chắc chắn sẽ có người phản đối cho xem ~ Ví dụ như Tobe-senpai...”

“Về quy định thì cứ ném cho hội trưởng các câu lạc bộ quyết định đi. Nếu là luật do họ tự tạo ra thì chắc sẽ không ai phàn nàn đâu. Thực tế thì không phải tất cả mọi thứ đều do Hội Học Sinh quyết định được.”

Dù sao thì chỉ có phía chúng ta thôi thì cũng không thể nào làm kỹ càng đến từng chi tiết được. Nếu bắt đầu nói những chuyện nhỏ nhặt như “Nếu là thành viên của đội tuyển trẻ chứ không phải câu lạc bộ ở trường thì sao?” thì sẽ chẳng bao giờ dứt điểm được. Nếu muốn tránh khiếu nại thì có thể cho tham gia tự do thay vì theo lớp, nhưng như vậy thì việc tập hợp những người có nguyện vọng sẽ trở nên phức tạp. Hơn nữa, trong sự kiện của trường với mục đích giao lưu thì hơi khó.

Trong lúc tôi đang nói những điều như vậy, Isshiki gật đầu.

“Em sẽ thử hỏi ý kiến Hayama-senpai xem.”

“Ừ. Mà, đáng lẽ phải hỏi ý kiến Hayama trước khi giao việc cho bên này chứ, mà chắc là dù có hỏi thì cậu ta cũng bảo ‘Đó là việc của em mà. Những gì anh có thể làm là có giới hạn thôi.’”

“Không hề giống! Ể, anh đang bắt chước Hayama-senpai hả? Ể, không giống gì hết!”

Tôi đã cố gắng bắt chước Hayama khá nhiều, chọn những điều mà cậu ấy có vẻ sẽ nói, nhưng phản ứng của Isshiki lại không tốt. Chẳng những thế, ‘Anh đang coi thường em à?’. Kiểu như đang nửa tức nửa giận ấy.

Trước áp lực đó, tay tôi vô thức đưa lên gãi gáy.

“Chờ đã~, chờ đã~, Irohasu~, chuyện đó không thể nào~, ừm~”

“A, cái đó thì giống nè, siêu giống luôn, buồn cười quá”

Phư phư. Phản ứng này rõ ràng là có chút chế giễu...

“...V, vậy hả? Anh thấy không giống lắm. Chắc do em không quan tâm tới Tobe cho lắm nên không nhớ rõ về cậu ta thôi?”

“Không có đâu! Giống mà! Onii-chan, hãy tự tin lên!”

Lời bênh vực lạc đề từ miệng Komachi thốt ra.

Tôi ủ rũ nhìn Komachi đang giơ ngón tay cái lên, bên cạnh vang lên tiếng thở dài mệt mỏi. Quay đầu lại, Isshiki khoanh tay trước ngực rên rỉ.

“Sao thế, có chuyện gì à?”

“Không, em thấy hơi phiền khi phải đến câu lạc bộ bóng đá...”

“Hô~... Có chuyện gì à?”

Nếu là bình thường thì cô ấy đã chạy đi tìm Hayama rồi... Tôi có hơi lo lắng nên thử hỏi một câu, Isshiki khẽ thở dài.

“... Có thành viên mới vào câu lạc bộ, rồi đủ thứ chuyện lằng nhằng nhức đầu lắm ấy. Mấy đứa con trai năm nhất với cả quản lý nữ cứ bám lấy em hoài. Mà em không thích mấy đứa nhỏ tuổi hơn mà~”

“A~ Komachi hiểu mà~ Hình như mấy bạn khóa dưới có vẻ không giỏi giao tiếp với Iroha-senpai lắm thì phải”

“Ngược lại mới đúng chứ. Là chị không giỏi giao tiếp với mấy đứa nhỏ tuổi hơn cơ~”

Komachi cười khẩy “wehihi”, Isshiki bĩu môi đe dọa. Trời, đàn em và em gái mình đang tạo ra một trường tu la quá rồi đấy.

Hai người trừng mắt nhìn nhau một lúc, bất chợt Isshiki cười khẩy.

“Mà, chị thấy Okome-chan cũng không được mấy đứa nhỏ thích đâu”

“Muu, thất lễ!”

Tôi gật đầu đồng tình với Komachi đang phẫn nộ.

Đúng vậy đúng vậy, Komachi rất biết cách quan tâm người khác. Con bé cũng chăm sóc em gái của Kawa-gì-đó-san, Keika, rất chu đáo, đúng là có dáng vẻ của một người chị lớn đáng tin cậy. Tôi còn chưa kịp bênh con bé, Komachi đã ưỡn ngực bổ sung.

“Komachi không mấy quan tâm đến người khác, nên thuộc kiểu người chỉ làm cho đủ thủ tục xã giao thôi!”

“Haha, cô gái này nguy hiểm thật. Senpai, cô gái này hơi bị nguy hiểm đấy”

Isshiki chỉ tay vào Komachi và tố cáo, nhưng không cần nói tôi cũng biết. Komachi có một mặt lạnh lùng với người khác. Nếu không quan tâm thì cứ tỏ ra qua loa là được, nhưng con bé lại thể hiện sự lạnh lùng đó ra với Isshiki, thật sự đáng sợ. Đáng sợ đến mức tôi không nghĩ ra từ nào để diễn tả.

Tôi quyết định tỏ ra chăm chỉ làm việc để tránh bị hai người họ bắt gặp tôi đang lén cười trộm một mình.

“Đại hội thể thao chắc thế này là được rồi nhỉ. Còn lại thì...”

Khi tôi đang lục lọi đống tài liệu thì cộp cộp cộp, tiếng gõ cửa phòng Hội Học Sinh vang lên một cách dè dặt. “Mời vào~”, nhận được tiếng đáp lời đó của Isshiki, cánh cửa lặng lẽ mở ra.

“Isshiki-san, phần còn lại của tài liệu dạ hội, chị đã hoàn thành việc tổng hợp rồi.”

“Với lại, đây là đồ ăn cho mọi người.”

Người bước vào là Yukinoshita đang cầm một tập hồ sơ trong suốt và Yuigahama đang xách một túi giấy.

“Em biết là không gấp nhưng có vẻ như em đã thúc giục mọi người rồi. Em thật sự xin lỗi! Cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã cất công đến đây!”

Isshiki bước ra cửa, cúi đầu nhận tập tài liệu và túi giấy.

“Không có gì, chị vốn định một lúc nào đó cũng sẽ tổng hợp tài liệu, nhân tiện xử lý luôn.”

“Đúng đúng, với cả bọn chị cũng lo cho Komachi-chan nữa.”

Nói rồi, Yuigahama nhiệt tình vẫy tay với Komachi. Komachi cũng vẫy tay đáp lại. Cái con bé này hoàn toàn quên mất chính nó đã cầu cứu tôi…

“Em xin lỗi vì đã làm phiền mọi người. Em đã được giúp đỡ rất nhiều.”

Isshiki cười e he he, cúi đầu chào rồi tiện tay nắm lấy tay nắm cửa. Yukinoshita và Yuigahama thấy vậy, đồng loạt lùi lại một bước.

“A, ừ. Vậy thì chị xin phép…”

“Vậy, hẹn gặp lại nha!”

Lúc rời đi, hai người liếc nhìn về phía tôi, nên tôi cũng gật đầu đáp lại. Hai người họ cũng gật đầu rồi cánh cửa từ từ khép lại.

“Nhân tiện, hay là chúng ta vừa ăn vừa làm tiếp nha?”

Isshiki bước từng bước nhỏ trở lại bàn và bắt đầu chia bánh đào do bọn họ mang đến, Komachi cũng nhanh chóng pha cà phê.

À, ra vậy, không phải nghỉ ngơi một lát, mà là tiếp tục làm việc sao... Bình thường chẳng phải nên đề nghị nghỉ ngơi một chút sao... Tôi nhìn sang bên cạnh, Isshiki đang ngân nga hát và lật giở tài liệu.

“Tiếp theo là… Đại Hội Học Sinh nhỉ?”

Ngay khoảnh khắc Isshiki đang nhai nhăm nhăm bánh đào và lật tài liệu, lại có tiếng gõ lên cánh cửa phòng Hội Học Sinh một lần nữa.

Isshiki vẫn còn đang nhét bánh đầy miệng, Ưm~! và trả lời bằng một tiếng không rõ ràng.

Ngay lập tức, đáp lại tiếng đó, cánh cửa mở ra, Yukinoshita và Yuigahama, những người đáng lẽ đã về rồi, thò đầu vào nhìn.

“...À ừm, nếu mọi người không phiền, bọn chị đến giúp một tay được không?”

Yukinoshita lịch sự đề nghị, Yuigahama ở phía sau liên tục gật đầu.

Isshiki vội vàng uống trà để nuốt trôi miếng bánh, đứng phắt dậy, nhảy vọt đến chỗ hai người họ, cúi thấp người, tỏ ra rất áy náy.

“Không không không! Em không thể để những người đang ôn thi như hai chị làm những việc này được!”

Kì lạ, tôi cũng là thí sinh mà... Ể? Hình như ban nãy em vừa nói là “những việc này” à?

Khi tôi liếc nhìn với ánh mắt đầy nghi hoặc, Isshiki đang chắp tay vái lạy hai người kia.

“Đúng hơn là tớ muốn đợi khi nào có công việc khó nhằn hơn mới nhờ đến hai chị, nên hôm nay thực sự không cần đâu ạ. Em nói thật đấy, khi nào thực sự không xoay xở được tớ sẽ không khách sáo nhờ hai chị giúp đâu.”

Cách nói đó cũng có vấn đề đấy nhỉ... Tôi nghĩ thầm vậy, nhưng sau một hồi đôi co, cả hai người kia miễn cưỡng gật đầu đồng ý và cánh cửa lần nữa đóng lại.

Isshiki thở dài mệt mỏi “phù” một cái, lau mồ hôi trên trán và trở về chỗ ngồi cũ. Cô ấy chỉnh lại đệm ngồi rồi mới nhẹ nhàng ngồi xuống.

Thế rồi, lần này không có tiếng gõ cửa, cánh cửa đột ngột mở toang.

“Xin lỗi vì đã làm phiền nhiều lần.”

Người mang vẻ mặt áy náy bước ra từ sau cánh cửa dĩ nhiên lại là hai vị này, Yukinoshita Yukino-san và Yuigahama Yui-san quen thuộc.

“Komachi-san, nếu muộn thì để chị trả chìa khóa hộ cho nhé.”

“Có cần chị giúp em mang đồ đến không?”

Isshiki thậm chí còn không buồn đứng dậy, cô ấy nằm vật ra và ngước nhìn trần nhà một cách mệt mỏi.

“Mấy chuyện đó nhắn LINE là được mà...”

Giọng nói mệt mỏi vang lên trong không trung. Rồi cô ấy liếc xéo tôi. Có vẻ như cô ấy muốn nói là “Anh tự giải quyết đi”. Không, dù em có nói vậy thì...

Tuy nhiên, tôi cũng khó mà làm việc được trong cái bầu không khí không yên thế này. Nhưng mà, nhờ Yukinoshita và Yuigahama nhúng tay vào những việc vặt vãnh thế này thì tôi cũng thấy áy náy. Vậy thì, giải quyết nhanh gọn rồi quay lại là đúng đắn nhất.

Ừm ừm, tôi hắng giọng hai ba lần và lên tiếng với Yukinoshita và Yuigahama.

“À ừm, bọn tớ sẽ nhanh chóng hoàn thành công việc rồi quay lại Câu Lạc Bộ Tình Nguyện... được chứ?”

“Vâng! Sẽ làm xong trong tích tắc luôn!”

Komachi đồng tình một cách hăng hái, hai người đang đứng trước cửa khẽ nở nụ cười.

“Vậy à, vậy thì bọn tớ đợi.”

“Nếu muộn quá thì tớ sẽ đến đón hai người.”

Mỗi người một vẻ, một nụ cười dịu dàng, một nụ cười rạng rỡ. Yukinoshita quyến luyến chậm rãi khép cửa lại. Yuigahama vẫy tay cho đến tận giây phút cuối cùng cánh cửa hoàn toàn đóng lại.

Khi hai người rời khỏi phòng Hội Học Sinh, Isshiki cuối cùng cũng ngồi dậy.

“Thật là, toàn mấy chuyện yêu đương...”

Thở ra một hơi dài, Isshiki liếc ánh mắt nghiêm nghị hướng về phía góc phòng. Tôi cũng nhìn theo, thấy bóng dáng của Hội phó và Thư ký-chan. Mấy người, vẫn luôn ở đó à...

Có vẻ như hai người đã chứng kiến toàn bộ sự việc vừa rồi, biểu cảm há hốc mồm của họ trông có vẻ vừa ngạc nhiên vừa bối rối. Ôi trời, bị nhìn thấy rồi, xấu hổ quá đi mất...

“Hai người kia có hiểu chưa? Trong mắt người khác, hai người cũng y như vậy đấy.”

Bị lời nói nhắm vào, phó hội trưởng và thư ký-chan giật bắn cả lưng.

“...A-anh không hiểu ý em cho lắm.”

“Bọn tớ sẽ chú ý hơn...”

Phó hội trưởng vẫn ngoan cố giả vờ không biết, còn thư ký-chan thì thành thật xin lỗi một cách bất ngờ. Tôi cũng không hiểu ý Isshiki cho lắm, nhưng tôi sẽ chú ý vậy.

Nào, nào! Lấy lại tinh thần, chúng ta quay lại làm việc thôi nào! Nhé! Phó hội trưởng và thư ký-chan cũng có vẻ đang hối lỗi rồi! Đừng trách họ thêm nữa!

Vừa lấy lại tinh thần và nhanh chóng xem xét tài liệu, Irohasu có vẻ vẫn còn hơi hờn dỗi......

“Cũng không nhất thiết phải đến nhiều lần như vậy đâu chứ.”

“Ừm, bị bảo đừng đến thì lại càng muốn đến thôi. Cái gọi là hiệu ứng Caligula đấy.”

Không phải Irohasu nói thẳng là bảo họ đừng đến, nhưng từ chối một cách trịnh trọng đôi khi lại mang ý cấm đoán mạnh mẽ. Chắc hẳn cũng có người hiểu theo nghĩa đó nhỉ.

Khi tôi buột miệng nói ra kiến thức lượm lặt được, Komachi vỗ tay một cái “bốp”.

“Ô, cái đó! Nếu không nhầm thì em đã từng nghe rồi......”

“Em biết à, Okome-chan?”

Isshiki ngạc nhiên hỏi lại, Komachi ra vẻ nghiêm túc đáp lời:

“Vâng. Hiệu ứng khiến người ta muốn ăn bánh pancake khi đọc cuốn sách tranh đấy...”

“Ý là ‘Guri to Gura’[] à? Không, sách tranh đó hay thật nhưng mà......”

“Guri và Gura” (Guritogura) là câu chuyện về hai chú chuột tên Guri và Gura nướng bánh pancake. Cách phát âm tiếng Nhật của nó gần giống với “Caligula” (Karigyura).

Cái gì vậy, anh tưởng em thật sự biết chứ. Con bé này, sao cứ thích làm người khác hiểu lầm vậy... Tôi bất lực rũ vai, ‘Mu~’, Komachi bĩu môi.

“Vậy, hiệu ứng đó là gì?”

“Hiệu ứng Caligula, nói một cách dễ hiểu, là càng bị bảo không được làm thì càng muốn làm. Ví dụ như chuông báo cháy có ghi là không được bấm, nhưng lại hơi muốn bấm thử đúng không? Mấy quảng cáo phim hay dùng mấy câu kiểu ‘Tuyệt đối, không được xem......’ để kích động cũng là kiểu đó.”

“Hoee~, ra là vậy.”

Komachi gật gù “ừm ừm”, vẻ mặt như kiểu đã hiểu rồi.

Nhưng, Irohasu khoanh tay, một mình lặng lẽ suy nghĩ. Rồi, nhẹ nhàng vuốt môi, lẩm bẩm.

“Ừm, quả thật...... Càng bị bảo không được thì lại càng muốn làm nhỉ...... Kiểu như đồ của người khác thì lại càng thèm muốn ấy?”

Cô ấy nói một cách tinh nghịch. Nụ cười trên môi rõ ràng rất đáng yêu, nhưng lại toát lên vẻ quyến rũ lạ thường, khiến tôi có chút rợn cả sống lưng.

“K, không, cái đó có hơi khác thì phải......”

Tôi vội vã rời mắt, tập trung vào công việc giấy tờ bên cạnh mình.

“Vậy sao nhỉ~?”

Ở bên khóe mắt, tôi nhìn thấy Isshiki thì thầm một cách vui vẻ.

×××

Sau một ngày bận rộn với công việc giấy tờ, xem xét kỹ lưỡng các sự kiện thường niên đầy rắc rối, và phân loại các vấn đề tiềm ẩn, có lẽ vì hôm qua quá bận rộn, mà ngày hôm sau tôi lại được thảnh thơi đến lạ.

Phòng câu lạc bộ, như mọi khi, tràn ngập hương thơm của trà, khung cảnh quen thuộc hiện ra.

Chỉ là, thiếu vắng bóng dáng của Isshiki, người mà gần đây tôi thường thấy. Chắc hẳn, vị phó hội trưởng và thư ký-chan, những người có lẽ là nguyên nhân khiến cô ấy ngại đến phòng Hội Học Sinh, giờ đang làm việc nghiêm túc, và công việc của Hội Học Sinh cũng sẽ trở nên bận rộn hơn, nên có lẽ cô ấy sẽ không ghé qua đây một thời gian.

Dù sao đi chăng nữa, cô gái đó cũng đã trở thành một hội trưởng Hội Học Sinh xuất sắc rồi nhỉ...

Trong lúc tôi đang nhâm nhi tách trà với tâm trạng như một ông lão ở hiên nhà, cánh cửa Câu Lạc Bộ Tình Nguyện đột nhiên bật mở.

“Mọi người vất vả~ rồi.”

Âm thanh trong trẻo đến tận đáy lòng, cùng giọng nói ngọt ngào. Không cần thiết phải nhìn sang, tôi cũng biết Isshiki đã đến.

Isshiki đến một cách tự nhiên như ở nhà mình, ngồi xuống chiếc ghế đặt giữa tôi và Komachi-chan, vị trí mà cô ấy đang dần chiếm lấy.

“Hôm nay có bánh gì?”

“Câu lạc bộ này không phải là quán cà phê đâu...”

Yukinoshita thì bối rối, nhưng vẫn pha trà cẩn thận, còn Yuigahama thì bắt đầu lục lọi trong cặp.

“Hôm nay chị mua đồ bình thường thôi.”

“A, ra vậy. Vừa hay quá.”

Nghe những lời đó, tất cả chúng tôi đồng loạt nghiêng đầu. Chẳng hiểu cái gì mà vừa hay... Khi chúng tôi nhìn theo hướng cô ấy, Isshiki đặt túi giấy mà cô ấy đang cầm lên bàn.

“Em toàn được Yukino-senpai và Yui-senpai chiêu đãi thôi nên...”

Nói rồi, cô ấy lấy ra một hộp bánh nướng thập cẩm. Financier, Madeleine, Florentine và Dacquoise, khi mở chiếc túi được gói ghém đáng yêu, hương bơ thơm lừng lan tỏa.

“Đây là quà đáp lễ của em ♪”

Isshiki mượn một chiếc đĩa giấy, bày bánh lên đó thật đẹp mắt, rồi đẩy nhẹ về phía trung tâm bàn.

Khoảnh khắc đó, Yukinoshita nheo mắt lại, còn Yuigahama thì hơi cứng đờ gò má. Trái ngược hoàn toàn với Isshiki đang tươi cười rạng rỡ.

“Vậy à..., cảm ơn em.”

“Hể..., trông ngon đấy.”

Rõ ràng cả hai đều đang cười, nhưng giọng điệu lại sắc bén và cứng ngắc lạ thường.

Ghét thật, sao tự nhiên thấy lạnh sống lưng… Mùa hè năm nay lạnh à? Tôi thấy hơi rờn rợn, vờ như không biết gì, quay mặt ra cửa sổ.

Một sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở, cứ như thể mọi âm thanh đều đã chết, khiến tai tôi đau nhức.

Bỗng một giọng nói ngớ ngẩn vang lên phá tan bầu không khí.

“Hể~, Iroha-senpai, thật sự giỏi làm bánh ghê. Thật sự là, làm ngon đến mức Komachi hơi bị ngạc nhiên đó nha.”

“Thì cũng tàm tạm thôi mà…… Sao phản ứng của em không nhiệt tình bằng lúc của Yui-senpai vậy?”

Isshiki ưỡn ngực, tự hào nói, nhưng có vẻ không hài lòng lắm với phản ứng qua loa của Komachi. Nhưng Komachi vẫn là Komachi, dù miệng nói bừa bãi thế thôi, tay vẫn không ngừng với lấy bánh.

Ừ~m, quan hệ tốt thật, thấy mà được chữa lành.

Tôi lại lần nữa ngồi kiểu ông lão bên hiên nhà, vừa nhấm nháp trà vừa ngắm Komachi và Iroha, thì một chiếc đĩa giấy đột ngột chìa ra trước mặt.

Liếc mắt nhìn sang, Isshiki mỉm cười nhẹ nhàng, im lặng đòi tôi nhận xét hương vị. Đến nước này thì không thể không ăn rồi. ‘A, vậy, cám ơn vì đã mời’, tôi dè dặt nói một câu khách sáo, rồi với lấy chiếc Financier.

Cắn một miếng, hương vị bơ lan tỏa khắp khoang miệng, tiếp đó là vị ngọt đậm đà, thơm ngon chạy dọc xuống cổ họng. Kết cấu bánh mềm, đến lúc nuốt xuống vẫn cảm nhận được sự mềm mại, rất hợp với trà.

“A, ngon.”

Quả thật Komachi khen cũng phải. Trước khi kịp ý thức, lời cảm thán đã bật ra khỏi miệng. Nghe vậy, Isshiki che miệng cười khúc khích.

“Em đã bảo rồi mà. Em giỏi nấu ăn lắm đó.”

“Ừ, cái đó thì biết rồi.”

Trước đây tôi cũng từng thấy Isshiki làm bánh, thậm chí còn nếm thử rồi, nên tôi biết rõ tay nghề của cô ấy đến đâu.

Vì vậy tôi trả lời thẳng thắn như vậy, nhưng có vẻ câu trả lời của tôi không làm cô ấy hài lòng, Isshiki hơi bất đắc dĩ nhún vai.

Rồi, cô ấy vươn tay từ bên cạnh, nắm chặt lấy cổ tay áo tôi, kéo mạnh về phía mình. Cô ghé sát vào tai tôi, thì thầm nhỏ.

“Câu vừa rồi, có cần em dịch lại không?”

Giọng thì thầm tinh nghịch, bí mật đến mức không ai khác có thể nghe thấy, chỉ khẽ cắn vành tai tôi trong khoảnh khắc, rồi nhanh chóng rời đi. Thứ còn lại chỉ là cảm giác ngứa ngáy, không rõ là tội lỗi hay là sự đồi bại.

Như để xua tan cảm giác đó, tôi khẽ lắc đầu.

“Không, không cần.”

Dù sao thì, dù có cố gắng đọc hiểu ẩn ý đằng sau lời nói của em đến đâu, thì ngay cả lời giải mã được cũng có một tầng ý nghĩa khác. Ngôn ngữ con gái là như vậy đấy. Huống chi, đối phương còn là Isshiki Iroha, một đại Tiểu Ác Ma hàng đầu đương thời. Với trình độ của tôi thì làm sao địch lại được.

Thấy tôi không biết làm gì khác ngoài cười gượng, chỉ có Isshiki là khẽ mỉm cười khúc khích.

Đúng vậy, chỉ có Isshiki mà thôi……

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!