Dù Cho Câu Chuyện Lãng Mạn Thanh Xuân của Chúng Ta Có Sai Lầm Đi Chăng Nữa,
Dù Cho Câu Chuyện Lãng Mạn Thanh Xuân của Chúng Ta Có Sai Lầm Đi Chăng Nữa,
Tác giả: Ishikawa Hiroshi
Minh Họa: Enami Katsumi
Dịch Thuật: Valvrare Team
Vừa ra khỏi cửa soát vé, chân tôi tự nhiên hướng về hiệu sách ở tầng một của tòa nhà ga.
Khi còn học tại trường luyện thi ở tầng hai của cùng tòa nhà, tôi luôn ghé hiệu sách này trước giờ học. Ngay cả bây giờ khi chỉ về quê vào dịp lễ Obon và Tết, thói quen thời đó vẫn còn ăn sâu vào cơ thể.
Tuy không thể so sánh với những cửa hàng lớn ở Tokyo, nó vẫn là một hiệu sách quá đỗi tuyệt vời đối với một học sinh cấp ba như tôi. Tôi thường mơ mộng về việc có thể mua hết tất cả những cuốn sách trên kệ kia.
Với số tiền tiêu vặt ít ỏi, việc quyết định mua cuốn sách nào đòi hỏi phải tự vấn sâu sắc. Có lẽ việc những người thích đọc sách thường có xu hướng nội tâm là vì lý do đó.
Đến khu vực light novel, tôi thấy chồng chất tập 14 của "Oregairu" mới ra mắt vào tháng 11 năm ngoái.
Tôi nhớ rõ việc tôi đã mua tập 1 ở đây - thậm chí cả ngày tháng, ngày 21 tháng 3 năm 2011.
Trận động đất đã ghi nhận cường độ rung chấn tối đa cấp 5 tại thị trấn này. Hiệu sách bị ảnh hưởng, sách vở lộn xộn và phải tạm ngừng hoạt động một thời gian, đã mở cửa trở lại vào ngày 21 tháng 3. Hình như "Oregairu" cũng bị hoãn phát hành vì trận động đất thì phải.
Với chút tò mò xen lẫn sợ hãi, tôi đến hiệu sách và đứng trước khu vực light novel, bìa cuốn sách đó đập vào mắt tôi. Cô gái tóc đen dài này là nữ chính à? Trông thanh tú và dễ thương. Cậu con trai có ánh mắt tệ hại đứng cạnh chắc là nhân vật chính rồi. Tiêu đề là... "Câu chuyện thanh xuân lãng mạn" mà lại "sai lầm" là sao? Xem thử tóm tắt ở mặt sau. Tên nhân vật chính là Hachiman à. Nữ chính là Yukino. ... Hachiman là họ hay tên nhỉ?
Có vẻ như đây là một bộ chuyện romcom học đường có chút biến tấu. Đúng gu của tôi rồi. Việc nhân vật chính là một kẻ cô độc cũng hay. Việc có những điểm có thể đồng cảm sẽ là yếu tố quyết định để mua.
Xem thử trang màu. Có vẽ một cô gái tsundere tên Yui và một cô gái tomboy tên Saika. Cả hai đều dễ thương.
Trước phần nội dung chính là một bài báo cáo do Hachiman viết. Nhìn sơ qua thì có vẻ là một gã phiền phức.
Tôi đặt cuốn sách xuống, xem qua những cuốn sách mới khác rồi cuối cùng quyết định mua cuốn sách đầu tiên lọt vào mắt tôi - mà không hề biết rằng tôi sẽ gắn bó với nó trong gần chín năm sau đó.
Khi cho cô ấy mượn tập 1 của "Oregairu", tôi đã kèm theo một lá thư, tôi nghĩ là vì tôi đã hoàn toàn say mê câu chuyện mà khởi đầu là những dòng chữ do Hachiman viết. Dù rằng khả năng viết lách của tôi không đủ để tái hiện lại cái sự phiền phức độc đáo đó.
Gửi Shiobara Manatsu-sama
Tớ viết lá thư này là vì tớ muốn truyền đạt cho cậu biết tớ thích cuốn sách "Chuyện tình thanh xuân bi hài của tớ quả nhiên là sai lầm." đến mức nào.
Vì tớ ăn nói vụng về, nên chắc chắn tớ sẽ không thể diễn tả hết sự thú vị của cuốn sách này trước mặt cậu được.
Nhân vật chính của câu chuyện này, Hikigaya Hachiman là một kẻ cô độc. Nhưng cậu ấy không hề trở nên hèn kém vì điều đó (dù bị mọi người xung quanh chửi bới không thương tiếc).
Cậu ta nói rằng cậu ta muốn chứng minh "Kẻ cô độc không phải là một kẻ đáng thương", "Không phải vì cô độc mà người ta trở nên thua kém người khác". Là một kẻ cô độc giống cậu ta, tớ thấy cậu ta thật ngầu.
Nữ chính Yukinoshita Yukino cũng là một kẻ cô độc. Cô ấy thì lại kiêu ngạo vì vẻ đẹp và sự giỏi giang của mình, là nữ chính nhưng lại mang cảm giác của một nhân vật phản diện.
Cả hai đều ăn nói khó nghe, nhưng lại đều cố gắng thành thật với bản thân mình. Tớ thích điểm đó.
Cậu còn nhớ lần đầu tiên cậu bắt chuyện với tớ vào năm ngoái không?
Khi tớ đang đọc light novel ở chỗ ngồi của mình, cậu đã lên tiếng "Tập đó hay đấy". Từ đó chúng ta đã có một cuộc trò chuyện ngắn về light novel.
Cuốn sách đó là tớ mượn từ anh trai. Nó là một cuốn sách hay, nhưng đối với tớ nó chỉ là "sách của anh trai".
Tớ muốn có một "cuốn sách của riêng mình". Một cuốn sách mà tớ theo dõi theo thời gian thực, một cuốn sách mà tớ mong chờ những tập mới ra mắt.
"Oregairu~" (vì dài nên tớ xin phép viết tắt) không có đánh số, và theo lời bạt thì có vẻ như vẫn chưa chắc chắn là sẽ có phần tiếp theo hay không, nhưng tớ hy vọng nó sẽ được chuyển thể thành series.
Nếu tập hai ra mắt, tớ sẽ lại cho cậu mượn.
Tớ cầu mong đến lúc đó cậu sẽ xuất viện.
Sugimoto Keisuke
Xe buýt vừa tới trạm vòng xoay. Vì trời lạnh nên tôi nán lại trong nhà chờ cho tới phút cuối rồi mới lên xe.
Hồi xưa tôi đạp xe đi học cấp ba, đi học thêm ở lò luyện thi trước ga, nên việc dùng xe buýt để về nhà từ ga khiến tôi cảm thấy tôi thật sa đọa. Hồi đó, dù chẳng có mục đích gì cụ thể, tôi vẫn hay đạp xe bạt mạng trên con đường dọc bờ sông lộng gió.
Xe buýt chạy về phía nam trên đường tỉnh lộ. Từ cửa sổ xe có thể thấy tòa nhà bệnh viện đa khoa.
Chuyện cô ấy nhập viện được thông báo vào buổi sinh hoạt lớp đầu tiên của năm hai cấp ba. Cô chủ nhiệm chỉ thông báo sự thật là cô ấy nhập viện, chứ không nói gì về tên bệnh.
Sau khi mất ba ngày để viết xong bức thư hai mặt giấy, tôi đạp xe tới bệnh viện đa khoa sau giờ học. Giờ nghĩ lại, có lẽ động lực muốn truyền đạt cảm xúc về bộ "Oregairu" cho ai đó còn mạnh hơn cả mong muốn an ủi cô ấy đang nằm trên giường bệnh.
Phòng bệnh của cô ấy là phòng sáu người, mỗi không gian cá nhân được ngăn cách rõ ràng bằng tấm rèm màu be.
Tôi gọi rồi vén rèm lên, cô ấy ở đó.
"Sugimoto-kun? Cậu đến rồi à."
Shiobara Manatsu, nếu so sánh trong "Oregairu" thì giống như Ebina-san nhưng không có thành phần hủ nữ, là một cô gái trầm lặng và giản dị. Nhưng lúc này, cô ấy nở một nụ cười rạng rỡ khi nhìn thấy tôi.
Nơi này là một không gian lờ mờ, chỉ có ánh sáng từ đèn bên ngoài lọt qua lớp ren phía trên rèm. Bên cạnh giường kê một chiếc kệ thấp có ngăn kéo. Trên mặt kệ là chiếc kính mắt gấp gọn của cô ấy. Một chiếc TV nhỏ và đèn đọc sách được gắn trên cần có thể điều chỉnh. Khoảng không gian còn lại hẹp đến nỗi chỉ vừa đủ để đi qua, và Utsunomiya Miori từ lớp bên cạnh đang ngồi chắn lối trên chiếc ghế đẩu.
Utsunomiya từ lớp bên cạnh là một nữ sinh thuộc nhóm bất hảo. Vẻ ngoài của cô ấy giống như Miura Yumiko mà bỏ đi lọn tóc xoăn, thêm chút hương vị của Kawa-gì-đó.

Có vẻ như cô ấy đã mang bánh quy đến làm quà thăm bệnh, và đang tự mình ăn.
"Ở bệnh viện ăn bánh kẹo được à?"
Khi tôi hỏi Shiobara, Utsunomiya cũng nhìn về phía cô ấy.
"Ể? Không được hả?"
"Vốn dĩ cấm mang đồ ăn vào phòng bệnh mà."
Shiobara nói với giọng điệu hơi trêu chọc.
"Thiệt hả. Sao không nói sớm."
Utsunomiya ném chiếc bánh quy đang cầm trên tay vào miệng.
Tôi cảm thấy không thoải mái. Sự chật chội đến mức không thể nhúc nhích từ chỗ bước vào, tiếng ho của những bệnh nhân khác, tiếng giường kêu cót két, và cả sự thân thiết bất ngờ giữa Shiobara và Utsunomiya, tất cả đều khiến tôi ngột ngạt.
"À ừm, tập sách, này đây. Nếu được thì có thể dùng để giết thời gian."
Tôi đưa cuốn sách đựng trong túi nilon của hiệu sách. Nếu mang trần trụi thì suýt nữa Utsunomiya đã thấy cả lá thư tôi bỏ chung vào.
"Cảm ơn cậu."
Cô ấy mỉm cười nhận lấy và định nhìn vào bên trong túi. Vì thấy xấu hổ nên tôi vội vã rời khỏi đó.
"Này."
Có tiếng gọi từ phía sau lưng.
Quay lại thì thấy Utsunomiya đang cầm mấy gói nhỏ bánh quy chìa về phía tôi.
"Hình như là Sugimoto-kun đúng không? Cầm lấy này. Ở đây không để được."
"Cảm... Cảm ơn..."
Nhận bánh quy trong một cuộc trao đổi kỳ lạ, tôi rời khỏi phòng bệnh.
Tập hai ra mắt ngay trước kỳ nghỉ hè.
Sau này nghĩ lại, thì khoảng thời gian bốn tháng có thể nói là đủ ngắn, nhưng lúc đó vì quá mong chờ nên tôi cảm thấy nó rất dài.
Và cô ấy vẫn còn ở bệnh viện.
Gửi Shiobara Manatsu-sama
Cuốn thứ hai được mong đợi của "Oregairu" (nghe nói fan hâm mộ hay gọi tắt như vậy) đã ra mắt.
Lần này, Câu Lạc Bộ Tình Nguyện chính thức bắt đầu hoạt động, tích cực tác động đến thế giới bên ngoài. Việc chứng kiến thế giới truyện được mở rộng như thế này khiến tớ rất phấn khích.
Zaimokuza mà cậu nói là cậu thích cũng đang rất hăng hái đấy.
Đoạn kết viết rằng Yukinoshita dù không được ai thấu hiểu, vẫn không từ bỏ, còn Yuigahama thì không bao giờ từ bỏ việc thấu hiểu người khác, đoạn này để lại ấn tượng sâu sắc trong tớ. Có lẽ tớ là một kẻ nửa vời không thuộc về bên nào. Nhưng tớ cũng không tuyệt vọng như Hachiman.
Ba người trong Câu Lạc Bộ Tình Nguyện sở hữu những tính cách cực đoan, có lẽ vì thế mà họ mới có sức hút đến vậy.
Ở cuối tập này, tớ cảm nhận được mối quan hệ của họ sẽ ngày càng trở nên phức tạp. Tớ rất mong chờ tập tiếp theo.
Sugimoto Keisuke
Nhà tôi nằm trên con phố với những ngôi nhà xây sẵn giống nhau xếp hàng san sát. Hồi xưa tôi nghĩ nó tồi tàn, nhưng với mức lương của tôi thì cả đời chắc cũng không xây nổi một căn nhà có kích thước tương tự.
Bố ra đón tôi ở cửa. Mẹ đang làm món chirashi sushi trong bếp. Cứ hễ nói đến món ngon là lại có món này.
"Con định đi đến nhà Shiobara-san à?"
"Chiều con đi."
Tôi lên tầng hai, bước vào phòng mình. Những cuốn light novel còn sót lại sau khi chuyển nhà vẫn nằm trên giá sách, đua nhau khoe gáy sách màu sắc rực rỡ. Tôi ngồi xuống giường, nới lỏng cà vạt.
Ở phòng bệnh của cô ấy, tôi chưa từng ngồi lên chiếc giường đó.
"Bệnh của tớ, gọi là u lympho ác tính."
Có lần cô ấy nói với tôi, với một giọng điệu giống như lúc chúng tôi chia sẻ về nghệ sĩ yêu thích của mình.
"Cái đó là bệnh gì vậy?"
"Nghe nói là mấy tế bào lympho trong máu bị ung thư."
Nghe xong tôi không nói được gì, chỉ gật đầu.
Đang trong quá trình hóa trị, mái tóc dài và đẹp của cô ấy đã mất. Chiếc mũ len mỏng có vẻ hơi nóng trong mùa này.
Phòng bệnh vừa hẹp vừa tối, chiếc khẩu trang chưa quen thì ngột ngạt, khó thở đến mức không thể nói chuyện lâu được, nếu nói về những cuốn sách yêu thích thì viết thư là vừa vặn nhất.
Gửi Shiobara Manatsu-sama
Tập 3 có hẹn hò (?), có đánh nhau (?), nội dung phong phú. Vẫn giữ được sự xoắn não đặc trưng của series, nhưng chẳng phải nó khá là "romcom thanh xuân" sao?
Chỉ là, tình cảm của Yuigahama dành cho Hachiman thì dễ hiểu, nhưng Yukinon thì sao nhỉ? Tình cảm của cô ấy dành cho mèo thì dễ hiểu thật.
Từ đó nảy sinh vấn đề "Ai là nữ chính đích thực?". Trong lá thư đầu tiên, tớ đã viết Yukinon là nữ chính đích thực. Dựa trên quy tắc "Nhân vật trên bìa tập 1 là nữ chính đích thực", nhưng tớ không biết liệu quy tắc đó có áp dụng cho "Oregairu" hay không. Có lẽ là do nhân vật chính Hachiman né tránh những yếu tố romcom đó. Dù vậy, việc cậu ấy bị cuốn vào những tình huống romcom khiến tớ thấy ghen tị. Gần đây tớ muốn có một cô em gái như Komachi (cười).
Zaimokuza mà bạn ủng hộ lần này rất nhiệt tình nhỉ. Nhiệt tình đến mức oi bức luôn.
Tớ đã rất xúc động trước câu tuyên bố "Vì thích nên mới trở thành" của cậu ấy.
Tớ cũng muốn thử dùng lời nói để diễn tả cảm xúc của tớ như vậy. "Thích" của tớ không liên quan gì đến việc "trở thành" cả.
Sugimoto Keisuke
Tôi ăn trưa xong rồi ra khỏi nhà.
Khi lên xe buýt đến ga, năm nữ sinh mặc đồ thể thao của trường chiếm hết hàng ghế cuối. Nhìn túi xách thì có lẽ là câu lạc bộ tennis mềm. Dù là mùa đông nhưng ai cũng đen nhẻm vì cháy nắng. Không biết bây giờ khi bắt đầu luyện tập họ có còn chạy nước rút lên con dốc trước cổng trường không.
Tập 4 của "Oregairu" ra mắt vào tháng 3, giống như tập 1.
Hết năm hai rồi mà cô ấy vẫn chưa trở lại trường.
Gửi Shiobara Manatsu-sama
Tập này là câu chuyện về mùa hè. Ngược lại, chúng ta còn chưa bắt đầu học kỳ một, thời gian trong truyện trôi nhanh thật.
Nhưng họ vẫn chỉ là học sinh năm hai, có lẽ nên nói thời gian của chúng ta trôi nhanh hơn mới đúng.
Hayama lặp đi lặp lại những lời nói và hành động đầy ẩn ý. Tớ cứ tưởng cậu ta là nhân vật phản diện (?) giống như Miura, nhưng có vẻ cậu ta là một nhân vật quan trọng bất ngờ. Hình như trong quá khứ đã có chuyện gì đó xảy ra.
Tớ đã sống một cuộc đời bình thường, nên không có quá khứ đen tối gì cả. Vì vậy, tớ hơi ngưỡng mộ những người có quá khứ như vậy.
Giải pháp mà Hachiman chọn ở cuối truyện tuy tồi tệ nhất, nhưng tớ nghĩ nó là tốt nhất. Hachiman nói "Người ta thường nói nếu tôi thay đổi thì thế giới sẽ thay đổi, nhưng không có chuyện đó đâu", tớ cũng đồng ý kiến. Cũng có lúc tớ muốn phá tan thế giới như cậu ấy đã làm.
Nhưng tớ chỉ là một người bình thường, không làm được chuyện đó.
Sugimoto Keisuke
"Sugimoto-kun, cậu cô độc lắm hả?"
Shiobara ngồi trên mép giường, đung đưa chân và nói. Đầu ngón chân trần của cô ấy gần như chạm vào tôi, tôi kéo ghế ra xa. Tiếng chân ghế cọ xát sàn nhà vang vọng trong phòng bệnh.
"Độc giả của 'Oregairu' thì ai mà chẳng cô độc."
"Vậy hả?"
"Tớ không biết. Mọi người hay nói quá lên thế."
Khi tôi nói vậy, cô ấy cười. Trông cô ấy có vẻ khỏe hơn nhiều.
Cô ấy cởi chiếc áo cardigan khoác ngoài bộ đồ ngủ và đặt lên đầu giường. Cô ấy nói rằng nên mặc áo cài cúc phía trước để dễ cởi khi khám bệnh. Chiếc điện thoại trên kệ nhấp nháy đèn thông báo. Cô ấy lấy chai nước bên cạnh và uống. Mọi thứ đều nằm trong tầm tay cô ấy.
Trên TV đang chiếu VTR về lễ hội hoa đào ở công viên Kouhou.
"Năm nào tớ cũng đi, nhưng năm nay là năm thứ hai liên tiếp không đi được rồi."
Cô ấy đeo kính và nhìn vào màn hình. Trong bóng tối, bóng dáng cô ấy mờ ảo in lên tấm rèm. Những lọn tóc lơ thơ lộ ra từ dưới chiếc mũ len.
"Tớ chỉ đi một lần hồi còn bé thôi."
Một nam sinh trung học như tôi khó mà hiểu được vẻ đẹp giản dị của hoa đào. Nhưng lúc đó, tôi nghĩ rằng, hoa mà tôi ngắm cùng cô ấy chắc chắn sẽ rất đẹp. Những điều tươi đẹp trên thế gian này, vốn dĩ là để ngắm cùng người mình yêu thương.
Những cuốn sách hay cũng vậy.
Không biết điều gì đến trước, việc tôi thích 'Oregairu' hay việc tôi thích cô ấy. Giờ đây, tôi không thể tách rời cả hai.
Dù là ở chỗ ngồi của mình ở trường, hay trên chiếc ghế dự bị ọp ẹp ở trường luyện thi, hay trên chiếc giường mà tôi nằm nghỉ giữa giờ học, mỗi khi giở 'Oregairu' ra đọc, tôi luôn nghĩ đến cô ấy.
Cô ấy xuất viện rồi.
"Hay là đạp xe đi đâu đó đi."
Vì tôi từng nói sẽ đạp xe dọc con đường ven sông, nên cô ấy mới đề nghị như vậy.
"Vậy đi khu điều tiết nước đi."
Hôm đó trời nắng, nhưng vẫn còn sót lại chút ẩm ướt của mùa mưa. Nhìn xuống bãi sông, nơi những ngọn cỏ vươn tôi sau cơn mưa xào xạc, chúng tôi đạp xe trên con đường trên bờ đê.
Cô ấy đi chiếc xe đạp địa hình của tôi và hình như rất thích cần chuyển tốc của nó, liên tục chuyển số kêu lạch cạch. Đôi chân trắng như thể muốn từ chối ánh nắng mặt trời lộ ra từ chiếc quần soóc. Xương đầu gối nhô lên rõ rệt, như thể phần thịt xung quanh đã bị khoét đi.
Gió làm rối mái tóc cô ấy. Tóc cô ấy vẫn còn hơi ngắn, kiểu tóc gần giống như Hachiman.
"Mệt quá ~. Tớ thiếu vận động quá rồi."
Chúng tôi ngồi trên chiếc ghế dài nhìn ra hồ nhân tạo của khu điều tiết nước. Cô ấy tu ừng ực chai nước tăng lực rồi thở dài. Xung quanh cũng có đường dành cho xe đạp, nhưng vì đạp xe đến đây nên chúng tôi quyết định nghỉ ngơi một lát.
Nơi này được quảng bá là địa điểm hẹn hò lý tưởng vì hồ nhân tạo có hình trái tim, nhưng tôi không biết có hiệu quả không. Từ chỗ chúng tôi nhìn ra, chỉ thấy một mặt hồ rộng lớn bình thường, lờ mờ thấy được cảnh vật ở bờ bên kia.
"Sugimoto-kun đã quyết định trường đại học chưa?"
"Ừm."
Tôi kể ra vài cái tên trường đại học ở Tokyo.
"Nếu đỗ thì cậu sẽ sống một mình à?"
"Tớ muốn lắm, nhưng bị bảo là cứ đi học từ nhà đi."
"Tớ cũng nghĩ vậy. Dù sao thì đi đến Shinjuku cũng chỉ mất một tiếng thôi mà."
"Hachiman chắc cũng sẽ đi học đại học từ nhà nhỉ."
"Nhìn cậu ta chẳng có vẻ gì là muốn dọn ra ở riêng cả."
"Yukinon còn là học sinh cấp ba mà đã sống một mình, giỏi thật đó."
"Tớ nghĩ cô ấy có thể tự chăm sóc bản thân rất tốt."
Thật kỳ lạ khi chúng tôi lại đang nói chuyện như thế này. Chúng tôi vừa mới đây thôi còn đang ở kỳ nghỉ hè năm hai như Hachiman và những người khác. Chẳng thể tin được "mùa hè định đoạt tương lai" của học sinh năm cuối sắp đến rồi.
Cô ấy tháo kính ra và dụi mắt. Vì phải hứng gió suốt khi đi xe đạp nên mắt đỏ hoe.
"Tớ quyết định bỏ cuộc cuộc thi năm sau. Vì cứ như thế này thì không đủ chuẩn bị."
"Vậy à."
Tôi không biết phải trả lời thế nào, nên bắt chước cô ấy dụi mắt.
"Nhưng tớ nhất định sẽ học đại học."
"Ừm."
"Tớ muốn tốt nghiệp cấp ba trong ba năm. Tớ thật sự không thể chấp nhận việc người nhỏ hơn mình một tuổi lại không dùng kính ngữ với mình. Chắc là ở đại học thì không sao đâu."
"Tớ hiểu."
Gió thổi qua mặt hồ, mang đến chút mát mẻ xua tan mồ hôi trên người chúng tôi.
Gửi Shiobara Manatsu-sama
Tiếp nối tập bốn, lại là câu chuyện về kỳ nghỉ hè. Lần này ra mắt vào tháng Bảy nên cũng hợp thời đó chứ.
Tớ cứ nghĩ là một tập thoải mái với những tương tác với nhiều nhân vật khác nhau, nhưng đến cuối thì lại có thứ này đang chờ đợi. Là trùm cuối đấy.
Yukinoshita Haruno cũng đã xuất hiện một chút ở tập ba. Tớ cứ nghĩ đó là một cô gái vui vẻ, nhưng hình như không phải vậy.
Tôi không thích cô ấy lắm. Cô ấy mang đến sự thay đổi cho những người xung quanh. Biến Hachiman, người có đôi mắt thối rữa và luôn nói những điều trái quái, thành một cậu con trai vô hại kém tuổi. Biến Yukinon, người vốn là một sự tồn tại cô độc, thành một cô gái yếu đuối thua kém chị gái. Biến Gahama-san, người đọc được không khí và nhanh chóng hòa nhập vào Câu Lạc Bộ Tình Nguyện, thành một người ngoài cuộc.
Cô ấy âm mưu chia rẽ ba người đang dần gắn bó với nhau.
Tớ hiểu rằng sự thay đổi là điều không thể tránh khỏi trong câu chuyện. Tớ cũng biết rằng nếu không có khởi thừa chuyển kết[] hay tự phá cấp[], câu chuyện sẽ trở nên tẻ nhạt. Nhưng tớ muốn được nhìn thấy Hachiman, Yukinon và Gahama-san chỉ đơn thuần trò chuyện trong phòng câu lạc bộ của Câu Lạc Bộ Tình Nguyện thêm một chút nữa.
Khởi - thừa - chuyển - kết (bốn giai đoạn phát triển cốt truyện): Khởi, mở đầu câu chuyện; Thừa, phát triển tình huống từ phần mở đầu; Chuyển, bước ngoặt, biến cố bất ngờ; Kết, giải quyết, kết luận
Ba giai đoạn phát triển trong nghệ thuật: Tự, dẫn nhập - Phá, phá giải - Cấp, cấp bách
Hachiman đã nói "Nếu không thay đổi, sẽ không sinh ra nỗi buồn". Tớ sợ sự thay đổi. Như bạn đã chỉ ra trước đây, tớ là người cô độc. Nhưng tớ thích đọc sách một mình trong lớp học ồn ào giờ giải lao. Tớ thích đạp xe lao vun vút trên con đường tối tăm sau khi đi học thêm về. Tớ thích được nói chuyện với bạn về những cảm nhận của tớ về Oregairu.
Tớ ước hiện tại sẽ không có bất kỳ thay đổi nào.
Tớ hơi lo lắng khi đọc các tập tiếp theo.
Sugimoto Keisuke
Trong kỳ nghỉ hè, cô ấy lại nhập viện.
Khi tôi đến thăm, cô ấy nằm nghiêng, ôm gối trên giường. Tôi nghĩ cô ấy đang ngủ, và khi tôi nhìn chằm chằm vào tấm lưng quay về phía tôi, cô ấy ngẩng mặt lên. Cô ấy nheo mắt nhìn tôi qua vai.
"Ngoài trời nóng kinh khủng. Vì tớ đạp xe đến đây nên mồ hôi nhễ nhại."
Tôi vừa nói vừa ngồi xuống ghế. Cô ấy không trả lời. Tấm lưng cong cong che khuất tầm nhìn của tôi như một bức tường.
"A, nhắc mới nhớ, Oregairu sẽ được chuyển thể thành anime đấy. Viết trên obi của tập năm."
"Chiếu khuya đúng không? Ở đây, chín giờ là tắt đèn rồi."
"Tớ sẽ thu lại và ghi ra DVD cho cậu."
"Không có đầu đĩa."
"Tớ sẽ mang laptop đến."
Cuộc trò chuyện bị ngắt quãng. Chiếc khẩu trang thấm mồ hôi dính chặt vào da. Tôi nghe thấy tiếng xe đẩy của nhân viên y tế đi trên hành lang.
"Tớ có lẽ không thể tốt nghiệp cấp ba."
Giọng cô ấy yếu ớt và xa xăm, như thể đang nói chuyện qua tấm rèm.
"Vậy à. Nhưng mà──"
Tôi cảm thấy khát khô cả cổ. "Vì có cuộc thi Kounin[] mà. Cậu chắc chắn có thể vào đại học."
Cuộc thi năng lực học vấn, tương đương thi tốt nghiệp THPT
"Liệu có dễ dàng như vậy không?"
Cô ấy nói và thở ra một hơi dài, yếu ớt.
Tôi lôi chai nước ra từ túi bên hông ba lô. Nhưng nhớ ra việc cấm ăn uống, tôi chỉ tiếp tục nhìn dòng nước uống thể thao dao động trong chai.
Gửi Shiobara Manatsu-sama
Tập sáu là lễ hội văn hóa.
Trong cảnh chuẩn bị cho lễ hội văn hóa, năng lực của Yukinon lại một lần nữa được chứng minh. Học lực xuất sắc, dung mạo thanh tú, thể thao toàn năng (dù thể lực không tốt) mà đến công việc cũng làm được thì thật đáng kinh ngạc. Tuy không được lòng người cho lắm, nhưng có vẻ cô ấy rất phù hợp để đảm nhiệm công việc thực tế với vai trò số 2.
Mặt khác, sự bất tài của Sagami, một nhân vật (gần như) mới, thật là khó chịu. Sự ngây thơ và vô trách nhiệm của cô ấy khiến tớ thấy mình trong đó. Tớ chưa từng đi làm thêm, nhưng tớ lo sợ rằng nếu đi làm, tớ cũng sẽ trở nên như cô ấy.
Quá trình cô ấy khiến kế hoạch dần xuất hiện lỗ hổng được miêu tả chân thực đến lạ. Chắc hiếm thấy tình tiết như vậy trong light novel nhỉ? Việc nhân vật chính nói ra những điều như "Thời gian giải quyết mọi thứ là một lời nói dối" có lẽ cũng không thể thấy ở những bộ truyện khác đâu.
Còn Hachiman thì lần này ngầu thật đấy. Cậu ấy luôn làm việc như một người hùng thầm lặng, và đến lúc cần thiết thì lại đưa ra quyết định dứt khoát (bằng cách riêng của cậu ấy). Đó là kiểu mẫu mà một người cô độc thường hay mơ mộng. Kiểu "một mình đối đầu với bọn khủng bố chiếm trường", tớ thích điều này lắm đấy.
Nhưng rốt cuộc tớ lại không có cơ hội nào để thể hiện như vậy. Lễ hội văn hóa đã kết thúc vào tháng Sáu, và bọn khủng bố thì hiện tại vẫn chưa đến.
Tớ đã rất xúc động trước suy nghĩ của Hachiman rằng "Thay đổi an nhàn không phải là trưởng thành". Tớ đã đánh đồng sự thỏa hiệp hay từ bỏ này với việc "trở thành người lớn". Nhưng cậu ấy nói rằng trước tiên hãy khẳng định con người hiện tại của mình đi.
Tớ không thể khẳng định con người hiện tại của mình đến mức đó.
Hachiman rất mạnh mẽ. Có lẽ vì vậy mà tớ ngưỡng mộ cậu ấy.
Sugimoto Keisuke
Tôi đang đọc sách tại chỗ ngồi của mình trong giờ giải lao thì có người gọi tôi.
"Ê..."
Utsunomiya Miori đang đứng trước bàn tôi. Đã gần cuối tháng mười một rồi, đôi chân dài lộ ra từ chiếc váy ngắn trông có vẻ lạnh. Một tay cô ấy đút vào túi áo cardigan, tay còn lại xách túi nilon của hiệu sách.
"Cái này, trả lại cậu đấy."
Cô ấy đặt cái túi đó lên bàn tôi. Chạm vào thì biết bên trong có sách.
"Manatsu bảo là không muốn đọc nữa."
Utsunomiya nhìn về phía cửa sổ. Tôi cũng nhìn theo. Bầu trời âm u vì lý do gì đó khiến mắt tôi nhức nhối.
"Cậu ấy cũng bảo là không muốn cậu đến thăm nữa."
"Vậy à. Tớ hiểu rồi."
Khi tôi nói vậy, Utsunomiya gật đầu với khuôn mặt có vẻ cau có rồi rời khỏi lớp.
Nhìn vào trong túi, tôi thấy tập 6 của "Oregairu" mà tôi đã cho Shiobara mượn ba ngày trước và một phong bì chưa mở.
Tôi không bao giờ ép người khác đọc những cuốn sách tôi thích. Ngay cả với anh trai tôi, người có sở thích đọc sách giống tôi, tôi cũng không làm như vậy. Vì vậy, tôi cũng không định ép cô ấy đọc nếu cô ấy nói không muốn đọc. Ngay cả khi đó là "Oregairu" mà tôi yêu thích.
Hachiman và Yukinon cuối cùng đã nhận ra "sự tồn tại của nhau" sau khi lễ hội văn hóa kết thúc. Liệu tôi và Shiobara đã hiểu nhau được bao nhiêu sau nửa năm trong câu chuyện và một năm tám tháng trong thế giới thực?
Cuộc đời luôn luôn không thể vãn hỗi - đó là lời của Hachiman ở cuối tập 6. Thực ra, điều này gây ấn tượng với tôi nhất. Nhưng tôi không thể viết nó trong thư gửi cô ấy.
Tôi cất cái túi đựng sách vào ngăn bàn. Không một ai trong lớp chú ý đến nó.
Tập 7 ra mắt vào tháng Ba. Những cuốn sách mới luôn ra mắt vào thời điểm môi trường xung quanh tôi thay đổi.
Đỗ vào trường đại học nguyện vọng một, tôi tốt nghiệp cấp ba. Trong lễ tốt nghiệp, tên cô ấy được xướng lên, nhưng bản thân cô ấy lại không có mặt ở đó.
Tôi viết một bức thư mà biết chắc sẽ không ai đọc.
Gửi Shiobara Manatsu-sama
Đầu tiên, tớ xin lỗi vì đã không đến thăm cậu trong thời gian qua. Tớ đã không hỏi cậu ý nghĩa thực sự của câu nói "Cậu đừng đến nữa" của cậu, cũng không đến hỏi xem sau đó cậu có thay đổi ý định không. Vì tớ sợ phải nhận một sự từ chối hoàn toàn hơn thế nữa.
Tớ sẽ tiếp tục viết thư cho cậu. Vì khi làm vậy, tớ lại nhớ về những lúc cùng cậu bàn luận về "Oregairu". Đối với tớ, sự hấp dẫn của cuốn sách đó cũng chính là niềm vui khi được trò chuyện cùng cậu.
Tớ hy vọng một ngày nào đó cậu sẽ đọc được những lá thư này.
Phải rồi, tập 7 là về chuyến du lịch học tập.
Dù bầu không khí có hơi ngột ngạt một chút, nhưng trông họ cũng vui vẻ. Trong chuyến du lịch học tập của tớ, chẳng có những sự kiện như tỏ tình hay trốn ra ngoài ăn ramen gì cả. Có lẽ là vì tớ là kẻ cô độc chăng? Hoặc có thể là do sự khác biệt giữa Kyoto và Okinawa.
Tớ hiểu được quyết định mà Ebina-san đưa ra. Nếu mối quan hệ hiện tại đã thoải mái, thì việc không muốn nó thay đổi là điều đương nhiên. Sau khi xem tập năm, tớ cũng đã viết trong thư "Tớ không thích sự thay đổi".
Nhưng, tớ đã tốt nghiệp cấp ba và thoát khỏi "thế giới nhỏ hẹp đến mức buồn cười" và "khoảng thời gian ngắn ngủi đến mức bất lực" mà Hachiman nói. Từ giờ tớ phải sống như thế nào trong một thế giới mới là đại học đây, tớ phải suy nghĩ về điều đó (dù không mấy hứng thú).
Sau này, chắc chắn sẽ có những chủ đề mới để nói với cậu. Tớ mong chờ ngày đó đến.
Sugimoto Keisuke
Lúc đó, tôi vừa nói "không mấy hứng thú", thực ra trong lòng tôi chắc hẳn đã tràn đầy kỳ vọng về cuộc sống mới. Bởi vì tôi đã không nghĩ đến việc cô ấy bị giam cầm trong không gian tối tăm chật hẹp được ngăn cách bằng tấm rèm đó, trong khoảng thời gian ngắn ngủi đến mức bất lực.
Dù trong lòng mong chờ cuộc sống mới, nhưng về cơ bản tôi là người không thích sự thay đổi, nên cuối cùng, mỗi ngày của tôi vẫn không có gì khác biệt. Chuyển từ đi xe đạp sang đi tàu điện đến trường, nhưng nếu nhìn điện thoại thì một tiếng đồng hồ đến Tokyo cũng trôi qua nhanh chóng. Ngồi im lặng nghe giáo viên giảng bài trong lớp thì chín mươi phút cũng qua rất nhanh.
Tôi đã từng đi liên hoan lớp của một môn học bắt buộc. Nhưng cái sự nhiệt tình thái quá do cô đơn khi sống một mình ở Tokyo, hay sự ung dung tự tại của người Tokyo gốc, đều không liên quan đến tôi. Những ngôn từ đơn giản, dễ hiểu và vô hại như LINE sticker, cứ nối tiếp nhau trên bàn nhậu. Tôi nhớ những cuộc trò chuyện đầy trí tuệ và ác ý mà Hachiman và Yukinon từng trao đổi.
Anime "Oregairu" bắt đầu từ tháng Tư. Tôi đã thức đến tận đêm khuya, vừa thu lại vừa xem trực tiếp. Tôi nghĩ rằng, dù cô ấy đang cuộn tròn người trên giường bệnh, ôm gối và nhắm mắt, chỉ cần những lời nói của Hachiman vang lên trong tai cô ấy là được.
Gửi Shiobara Manatsu-sama
Tập 7.5 là một tuyển tập truyện ngắn. Nó miêu tả những câu chuyện xảy ra giữa các sự kiện trong mạch truyện chính. Thời gian không theo thứ tự, nên nếu không xem cùng với lịch tháng ở đầu truyện, sẽ hơi rối đấy.
Trên bìa không ngờ lại là Miura. Tớ đã nghĩ liệu có chương về Miura không, nhưng quả nhiên là không có.
Khi đọc những sự kiện nhỏ nhặt chưa từng được kể, tớ cảm thấy như Hachiman và những người khác là những nhân vật có thật.
Khi tớ nhớ về cậu cũng vậy. Vẻ mặt cay đắng của cậu khi nói món cá kho trong bữa tối dở tệ, những mạch máu xanh lam lộ ra trên mu bàn chân trắng muốt, giọng điệu hài hước bắt chước tiếng hắng giọng của Zaimokuza──những điều đó bất chợt hiện lên trong đầu tớ trong cuộc sống thường nhật, và tớ nhận ra rằng khoảng thời gian tớ đã trải qua với cậu là có thật.
Trùm cuối của truyện ngắn dài nhất là cựu thành viên câu lạc bộ Judo. Tớ đã đọc nó với sự đồng cảm với Hachiman, nhưng ngẫm lại thì tớ cũng đã là sinh viên đại học giống như cựu thành viên câu lạc bộ rồi. Cho đến giờ, tớ chưa từng muốn trốn khỏi trường đại học. Cho dù có muốn trốn đi chăng nữa, thì tớ, một kẻ cô độc và là thành viên của câu lạc bộ về nhà, cũng không thể trốn về ngôi trường cấp ba đó được nữa.
Tớ cảm thấy tớ đang trốn tránh cậu. Tớ đã vài lần đến trước cổng bệnh viện đa khoa. Thực ra là cả tuần trước nữa. Nhưng tớ không thể bước thêm một bước nào nữa. Tớ sợ cậu. Tớ sợ rằng tớ sẽ bị cậu nói một câu dứt khoát, rằng chúng ta mãi mãi cắt đứt quan hệ.
Hachiman đã nói "Việc trốn chạy thực tế sẽ càng dồn bản thân vào đường cùng hơn". Đúng là như vậy.
Có rất nhiều điều tớ muốn gặp và nói chuyện trực tiếp với cậu.
Sugimoto Keisuke
Tôi bắt đầu làm thêm ở một nhà hàng gia đình ở Tokyo. Ở đây có nhiều việc làm hơn ở quê, và lương cũng cao hơn.
Thông qua công việc tiếp xúc với khách hàng, tôi biết rằng trên đời này có rất nhiều kẻ kỳ quặc. Một người cha dẫn theo vợ và con trai nhỏ, trộm cả hộp tăm trên bàn, trước khi làm công việc này, tôi không thể nào tưởng tượng được.
Trong "Oregairu" cũng có rất nhiều nhân vật kỳ quặc, nhưng xét về việc không gây hại cho người khác, thì đám người đó vẫn tốt hơn nhiều. Vì bọn họ còn có thể làm người đi làm, nên Hachiman chắc chắn cũng có thể ra ngoài làm việc thôi.
Gửi Shiobara Manatsu-sama
Vì tập 8 bắt đầu sau vài ngày khi chuyến đi du lịch học tập kết thúc, nên tớ có chút bối rối.
Tập 7 ra vào tháng 3, nên trong thế giới thực đã trôi qua 8 tháng. Vì có anime và tập 7.5, nên tớ cứ tưởng tớ vẫn luôn tiếp xúc với "Oregairu", nhưng thực tế thì phần chính đã cách một khoảng thời gian khá lâu rồi.
Ở phần mở đầu, Hachiman nói rằng "Có những thứ chỉ đẹp khi mất đi". Tớ vẫn chưa thể đạt đến mức độ giác ngộ đó.
Tớ đã không còn gặp được cậu nữa, vậy tại sao tớ vẫn tiếp tục viết những lá thư này? Có lẽ nào đây là sự tự thương hại mà Hachiman ghét? Điều duy nhất rõ ràng là câu chuyện "Oregairu" sẽ tiếp tục trong tương lai. Tớ dự định sẽ theo đuổi nó đến cùng. Tớ hy vọng rằng cậu cũng sẽ đuổi kịp một ngày nào đó.
Lần này, liên quan đến cuộc bầu cử hội học sinh, Hachiman, Yukinon và Gahama-san đã chia rẽ. Khi đọc đến đoạn này, tớ cảm thấy hơi buồn. Tớ vẫn muốn ba người họ ở bên nhau.
Thói quen luôn trì hoãn giải quyết vấn đề khiến Hachiman bị cô lập. Tớ cũng cảm thấy như tớ đang trì hoãn nhiều thứ, để trốn tránh thực tại. Ngay cả khi vào đại học, tớ cũng không học hành gì, mà chỉ đang lãng phí khoảng thời gian chờ đợi đến khi bước vào xã hội. Chuyện của tớ và cậu cũng vậy, tớ đã trì hoãn và cuối cùng không tìm được cơ hội để làm lành.
Tớ có cảm giác tớ hiểu được phần nào thứ "chân thật" mà Hachiman mong muốn. "Thứ mà không cần nói cũng hiểu, không cần làm gì cũng thấu hiểu, dù có chuyện gì xảy ra cũng không tan vỡ". Chắc chắn nó tồn tại ở một nơi mà tớ có thể chạm tới.
Sugimoto Keisuke
Tin báo về cái chết của cô ấy đến qua tin nhắn LINE.
Tôi đã quên mất cái nhóm mà lớp lập ra khi tốt nghiệp, nhưng đột nhiên có rất nhiều thông báo đến, nên tôi vào xem thì thấy cuộc trò chuyện tràn ngập những tin nhắn thương tiếc cô ấy.
Tôi không có ai để chia sẻ về cô ấy, cả trong lẫn ngoài nhóm. Cảm xúc của mọi người tràn vào và không đi đâu cả, giống như một ngõ cụt. Trong tiếng Anh, nó là dead end.
Dead letter là thư vô nghĩa, hoặc thư không thể chuyển phát.
Chuyện đó xảy ra vào giữa tháng Một, và tang lễ của cô ấy, người đã qua đời trong ba ngày đầu năm mới, đã được tổ chức chỉ với người thân.
Trong nhóm chat, các bạn cùng lớp đang lên kế hoạch đến viếng mộ cô ấy. Tôi đã không tham gia.
Vài ngày sau, tôi một mình đến nhà cô ấy.
Nhà cô ấy là một biệt thự tráng lệ nằm dọc theo đường tỉnh. Trên cổng cũ có một cái mái che, tôi nghĩ rằng ngày xưa chắc hẳn là nhà của một điền chủ hoặc cái gì đó tương tự.
Tôi dừng xe đạp ở phía đối diện, cách con đường. Xung quanh không có bóng người đi bộ, và vì đứng đó sẽ rất kỳ lạ, nên tôi giả vờ xem điện thoại như thể có tin nhắn LINE đến, và liếc nhìn nhà cô ấy.
Theo lời cô ấy kể, gia đình cô ấy chỉ có bố mẹ và bà ngoại. Ba người họ sống như thế nào trong ngôi nhà lớn đó? Sau khi cô ấy, người được kỳ vọng sẽ sống lâu nhất, đã mất đi, gia đình sẽ sống tiếp những ngày sau đó như thế nào?
Tôi đã gặp mẹ cô ấy vài lần trong bệnh viện. Vì vậy, nếu tôi bấm chuông cửa và kể lại mọi chuyện, chắc chắn tôi sẽ được mời vào nhà. Nhưng tôi đã không làm vậy. Tôi cảm thấy rằng nếu làm như vậy, mối liên kết giữa tôi và cô ấy sẽ trở nên tầm thường như bao người khác.
Trong thế giới này, chỉ có tôi và cô ấy chia sẻ câu chuyện "Oregairu". Đó là một mối liên kết đặc biệt. Những lời nói được trao đổi giữa chúng tôi không ai nghe thấy, không ai nhìn thấy. Những gì có được, những gì mất đi ở đó, chỉ thuộc về chúng tôi. So với điều này, cầu nguyện hay đồ cúng đều không có giá trị.
Tôi mở điện thoại, xem lại tấm ảnh chụp ở khu điều tiết nước. Cô ấy cười rạng rỡ dưới ánh nắng đầu hạ. Quá xa xôi so với tôi, người đang hứng chịu những cơn gió buốt giá của mùa đông. Ký ức về cô ấy phai nhạt dần theo ngày tháng, ngôn từ tan biến, thứ còn lại chỉ là tấm ảnh này, và vài lá thư.
Tôi đạp xe. Con đường dành cho người đi bộ vắng tanh thật lý tưởng để vừa đi vừa lau những giọt nước mắt đang trào ra.
Gửi Shiobara Manatsu-sama.
Tập 9 là về việc chuẩn bị cho lễ Giáng Sinh. Bọn họ lúc nào cũng tổ chức sự kiện nhỉ.
Tiếp nối tập trước, Hachiman vẫn hành động riêng rẽ với Yukinon và Gahama-san, nhưng sau đó đã nhập hội. Quả nhiên ba người này mà tụ họp thì vẫn là nhất.
Trong cảnh yêu cầu hợp tác cho sự kiện, cuối cùng Hachiman cũng thốt ra câu "Tôi muốn thứ chân thực".
Nhìn vào những miêu tả sau đó, Yukinon và Gahama-san cũng có vẻ muốn "thứ chân thực" (không hiểu sao Irohasu cũng chen vào, kết quả bị từ chối).
Khi nói đến "thứ chân thực", tớ lại liên tưởng đến cậu. Cái chết của cậu là "thứ chân thực" đối với tớ.
Cái chết không có sự thay đổi. Không có sự khác biệt giữa các cá nhân. Không thể đảo ngược, tuyệt đối, ví như một cái hố sâu hoắm, nơi ánh sáng và ngôn từ đều không thể chạm tới. Tớ có cảm giác tớ cứ đi dọc theo mép của cái hố ấy. Mọi thứ lọt vào tầm mắt, đều có vẻ như chỉ là những thứ nhất thời, chỉ cần ném xuống hố là kết thúc.
Yukinoshita, khoảnh khắc chiếc xe trong khu vui chơi trượt xuống, đã nói với Hachiman "Rồi một ngày nào đó, hãy đến cứu tớ nhé". Hachiman vẫn còn cơ hội cứu cô ấy.
Tớ đã không thể cứu được cậu. Không có cơ hội, cũng không có sức mạnh để làm điều đó. Điều duy nhất tớ có thể làm là tiếp tục viết thư.
Đôi khi tớ nhìn xuống đáy hố. Cậu ở đó, nhưng đó không phải là cậu. Tớ biết điều đó.
Sugimoto Keisuke
Dù đã là sinh viên năm hai, cuộc sống của tôi vẫn không có gì thay đổi.
Ở trường đại học hay chỗ làm thêm, tôi đều không có ai để trò chuyện. Tôi không thể hòa nhập với Tokyo, luôn cảm thấy ngột ngạt khi bước đi. Ngoài những nơi quen thuộc, tôi sợ hãi nên không dám đặt chân đến.
Chỉ đến khi ngồi trên chuyến tàu về quê, tôi mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Cứ như đang đi trên thang máy từ đường hầm sâu lên mặt đất. Mạch sống của tôi được kết nối bằng những đường ray mỏng manh. Ánh sáng bị rải rác vào bóng tối bên ngoài, thứ còn lại cho tôi chỉ là một chút ít. Trong hoàn cảnh đó, tôi đọc "Oregairu". Từ tập 1 đến tập 9. Đọc xong lại bắt đầu từ tập 1. Kết thúc không phải là kết thúc. Vì tôi biết câu chuyện sẽ tiếp tục ở phía trước, nên tôi có thể bắt đầu lại.
Câu chuyện dang dở của cậu. Tôi phải làm thế nào để chấp nhận nó đây?
Tôi xuống tàu ở ga quen thuộc. Đoàn tàu bỏ tôi lại và tiếp tục lăn bánh.
Gửi Shiobara Manatsu-sama.
Tập 6.5 sẽ quay ngược thời gian một chút, là đại hội thể thao sau lễ hội văn hóa. Khác với tập 7.5 là tuyển tập truyện ngắn, tập này có hình thức truyện dài + truyện ngắn.
Lần này thì quả toàn là Sagami rồi. Cô gái này đúng là… Từ hồi lễ hội văn hóa đến giờ chẳng trưởng thành chút nào. Bản thân thì chẳng làm gì nhưng lại yêu cầu người khác đưa ra ý kiến, đúng là biết cách chọc giận người khác.
Những kẻ như thế này thì tương lai sẽ ra sao nhỉ? Liệu có tiếp tục gây rối cho những người xung quanh không? Hay là bất ngờ lên đại học lại vui vẻ đổi đời?
Chỉ là, cô gái đó lại kỳ lạ ở chỗ rất thật, hay nói đúng hơn là trong tớ cũng có những phần tương tự, nên không thể ghét được. Chỉ số tự đánh giá bản thân thì cao ngất ngưởng, rồi thất bại và trở nên bất mãn. Ai mà chẳng có kinh nghiệm bị bạn bè bơ chứ… à, tớ thì không có. Cô độc thật tốt!
Hachiman và Yukinon vẫn cứ tháo vát như vậy. Cảm giác như có thể ra xã hội đi làm ngay được rồi. Tớ (dù vẫn cô độc) cũng bắt đầu nghe mọi người bàn tán về việc tìm việc, nên tớ sẽ đứng ở góc độ đó để nhìn họ. Liệu tớ cũng có thể trở thành một nhân tài xuất sắc như họ không?
Tớ không thể đọc "Oregairu" như hồi còn là học sinh trung học nữa rồi. Sagami phiền phức, Gahama-san dịu dàng, Yukinon chăm chỉ, Hachiman sử dụng những thủ đoạn gần như phạm luật (thực tế là phạm luật) trong trò chơi đánh đổ cột, trong mắt tớ đều đáng yêu và dễ mến. Tâm trạng của một phụ huynh xem đại hội thể thao ở khán đài. Ngày xưa tớ đã từng ở trong Câu Lạc Bộ Tình Nguyện ấy. Giờ đây tớ là một người dõi theo những người bạn ít tuổi hơn từ xa.
Tớ cảm thấy có chút cô đơn vì điều này.
Sugimoto Keisuke
Thời gian trôi đi, từng chút một, tôi và Hachiman ngày càng cách xa về tuổi tác.
Cả với cô ấy, người không hề già đi.
Vào ngày nghỉ, tôi đạp xe trên con đường ven sông mà tôi từng đi để đến khu điều tiết nước cùng với cô ấy. Gió thổi qua bãi bồi rộng mở. Cỏ cao vút tắm mình trong ánh mặt trời, xanh tươi rực rỡ. Tôi nghĩ về những giây phút cuối cùng mà cô ấy đã trải qua trong căn phòng bệnh tối tăm, chật hẹp đó. Việc có thể tùy ý bổ sung nước đã mất bằng nước uống thể thao khiến tôi cảm thấy có chút áy náy.
Gửi Shiobara Manatsu-sama
Sự kiện lớn đã kết thúc, tập 10 là về câu chuyện định hướng tương lai. Đã đến thời điểm đó rồi nhỉ.
Việc không lo lắng về định hướng tương lai của bản thân mà lại đau đầu tìm hiểu về định hướng của người khác, quả là rất giống Hachiman.
Tớ cũng không mấy lo lắng về định hướng tương lai khi còn học trung học. Vì là người cô độc nên tớ khá chăm chỉ học hành.
Hiratsuka-sensei đã khuyên Hachiman “Hãy nhìn vào thực tế đi”. Hãy nghĩ về những gì ở phía trước sau khi vào đại học. Tớ cũng đang đến thời điểm phải suy nghĩ nghiêm túc về những điều đó.
Khi ở bên cạnh cậu, tớ nghĩ rằng tớ nên nhìn vào thực tế hơn. Sau lần nhập viện thứ hai, rõ ràng là bệnh tình của cậu đã trở nặng. Nhưng tớ đã trốn tránh điều đó. Lẽ ra tớ nên đối diện với cậu khi đã biết rằng thời gian không còn nhiều. Cho dù bị cậu từ chối đi chăng nữa.
Hachiman đáp ứng những yêu cầu từ người khác, còn Hayama sống để đáp ứng những kỳ vọng từ mọi người xung quanh. Hình ảnh của họ trong mắt tớ thật rực rỡ. Dù có sự khác biệt trong cách làm, nhưng họ đang cố gắng hết sức để hòa hợp với người khác. Tớ không có những kinh nghiệm như vậy.
Dù đây là cuộc sống cô độc mà tớ tự nguyện lựa chọn, nhưng đôi khi tớ cảm thấy rất cô đơn.
Những lúc như vậy, tớ lại muốn gặp cậu.
Sugimoto Keisuke
Tôi điền vào phiếu nguyện vọng trong nhà ăn của trường đại học. Năm sau phải tham gia vào hội thảo.
Giờ ăn trưa, xung quanh rất đông đúc. Chỉ có mình tôi là một mình.
Giống như Hachiman và Hayama phải cân nhắc nguyện vọng, những âm thanh vang vọng trong nhà ăn, mỗi người đều có con đường riêng phải đi sau khi tốt nghiệp đại học.
Trong mỗi người bọn họ, đều có những cuốn sách mà họ đã đọc.
Khi ngước nhìn lên trần nhà, những giọng nói vang vọng hòa lẫn vào nhau, tạo thành một vòng xoáy. Trong đó, không có giọng nói nào hướng về phía tôi.
Gửi Shiobara Manatsu-sama
Tập 10.5 là tập truyện ngắn. Tớ thấy có khá nhiều câu chuyện nhẹ nhàng.
Ở tập 6.5 tớ đã lo lắng về định hướng của Sagami, nhưng lần này là Zaimokuza nhỉ. Cậu ta có ổn không đây… Sagami dù sao thì cũng có vẻ làm được việc văn phòng, nhưng Zaimokuza thì sao nhỉ. Cậu ta thiếu hòa nhập xã hội theo một nghĩa khác với Hachiman.
Câu lạc bộ truyền thông đại chúng đã xuất hiện. Trường tớ cũng có cái tương tự. Nhưng tớ thì không có liên quan gì. Tớ là dân “non-sa” (không tham gia câu lạc bộ) nên hơi lo lắng về việc tìm việc làm. Không phải lúc lo lắng cho Zaimokuza rồi.
Irohasu thì không gặp vấn đề gì trong khoản này. Chắc chắn cô ấy sẽ khéo léo xoay sở trong cuộc sống thôi. Buổi hẹn hò với Hachiman trông rất vui vẻ. Nó khiến tớ nhớ lại ngày tớ đã đi khu điều tiết nước với cậu. Đó là ký ức đẹp nhất trong cuộc đời tớ. Bầu trời trong xanh, cảnh vật tươi đẹp, gió thổi thật dễ chịu, và cậu thì luôn mỉm cười. Chắc chắn tớ sẽ sống với những kỷ niệm của ngày hôm đó trong tim.
Hachiman phải viết một chuyên mục cho tờ báo miễn phí do hội học sinh phát hành. Nhớ lại thì, "Oregairu" là câu chuyện bắt đầu từ bản báo cáo mà cậu ấy đã viết. Và tớ đã được truyền cảm hứng từ nó để bắt đầu viết thư cho cậu. Hơn nữa, chính vì có "Oregairu" mà tớ mới có thể cho cậu mượn nó và nói chuyện rất nhiều. Người ta nói rằng light novel vừa là thuốc độc vừa không phải, nhưng "Oregairu" và Hachiman đã thay đổi cuộc đời tớ. Ước gì một ngày nào đó tớ có thể chuyển sinh vào thế giới đó và bày tỏ lòng biết ơn với Hachiman. Chắc chắn sẽ bị cậu ta nhìn với ánh mắt kiểu "Thằng này là ai vậy".
Hachiman luôn cảm nhận được "kết thúc" ở những thời điểm quan trọng. Lẽ ra tớ cũng nên ý thức về kết thúc khi ở bên cậu. Nếu vậy, có lẽ tớ đã có thể truyền đạt những điều quan trọng hơn. Dù kết thúc có đến thì chắc chắn vẫn còn lại điều gì đó ở đấy.
Sugimoto Keisuke
Tập mới nhất của "Oregairu" đã ra mắt, và một năm nữa lại trôi qua.
Tôi lên năm ba đại học và tham gia vào một buổi hội thảo. Trong đó, tôi cũng nói chuyện công việc với những người xung quanh. Còn những buổi liên hoan thì tôi lấy cớ đi làm thêm để từ chối.
Anime phần hai đã bắt đầu. Cảm giác như gặp lại một người bạn cũ. Hachiman vẫn như mọi khi. Cậu ấy nói những câu thoại mà tôi biết rõ. Cứ như là cô ấy trong ký ức của tôi vậy. Tôi lặp đi lặp lại vô số lần khoảng thời gian ngắn ngủi mà tôi đã trải qua với cô ấy trong đầu.
Gửi Shiobara Manatsu-sama
Tập mười một là về Valentine.
Trong quá trình lên kế hoạch cho sự kiện làm chocolate, Hachiman và những người khác nhớ lại yêu cầu đầu tiên của Câu Lạc Bộ Tình Nguyện. Lúc đó, Gahama-san đã yêu cầu giúp đỡ làm bánh quy.
Khi câu chuyện quay trở lại điểm khởi đầu, chắc chắn kết thúc đang đến gần.
Trong phòng bếp có Hayama, Miura, Irohasu, Haruno-san, Tamanawa, Orimoto, tất cả các nhân vật đã từng xuất hiện đều tề tựu đông đủ. Việc có thể tập hợp họ ở đây là thành quả và mục đích của Câu Lạc Bộ Tình Nguyện.
Có lẽ từ đây trở đi, trung tâm của câu chuyện có lẽ sẽ chuyển từ những người bên ngoài sang tập trung vào ba thành viên của Câu Lạc Bộ Tình Nguyện.
Ở cuối buổi hẹn hò tại thủy cung, yêu cầu của ba người được đưa ra. Ba người bọn họ trước giờ luôn đáp ứng các yêu cầu từ bên ngoài, lần đầu tiên đối mặt với chính bản thân mình.
Rõ ràng là câu chuyện sắp đi đến hồi kết.
Dù kết quả có ra sao, tớ vẫn muốn chứng kiến đến cuối cùng. Tớ không muốn giống như khi tớ qua đời, chỉ biết được mọi chuyện từ người khác. Tớ không muốn bị loại khỏi câu chuyện.
Nhưng, sau khi câu chuyện này kết thúc, tớ phải làm gì đây? Tớ có thể đi đâu? Tớ hoàn toàn không thể tưởng tượng được.
Sugimoto Keisuke
Người ta nói rằng đang thiếu nhân lực, thị trường lao động nghiêng về phía người bán, nhưng hoạt động tìm việc làm khá là vất vả. Chẳng có người phỏng vấn nào nói "Nhất định hãy về công ty chúng tôi!" rồi cúi đầu cả, cũng chẳng có ai đưa ra mức lương một ngàn vạn yên. Cuối cùng, tôi nhận được lời mời làm việc từ một công ty có vẻ khá nhàm chán nhưng có vẻ cũng khá "white".
Sau đó, tôi nhốt mình trong thư viện để bịa ra luận văn tốt nghiệp và bằng cách nào đó đã tốt nghiệp được.
Tôi, một thành viên mới của xã hội, bắt đầu sống một mình ở Tokyo.
Trong khoảng thời gian đó, tập mới của "Oregairu" không được xuất bản.
Dù không thường xuyên như thời sinh viên, tôi vẫn đọc lại "Oregairu". Mỗi lần như vậy, câu nói "Tôi không muốn đọc nữa" của cô ấy lại hiện lên trong đầu tôi.
Có rất nhiều người không đọc hết câu chuyện đến cuối. Dù series có nổi tiếng đến đâu đi chăng nữa, doanh số bán hàng cũng sẽ giảm khi số tập tăng lên. Độc giả sẽ dần dần bỏ cuộc. Lý do có lẽ rất đa dạng. Có lẽ đơn giản là họ đã chán. Có lẽ họ đã vượt qua điều đó và trở thành anti. Có lẽ họ đã hết tiền. Có lẽ họ đã chết.
Họ có thua kém những người theo dõi trọn vẹn bộ truyện không? Liệu tôi có phải là một độc giả tốt hơn cô ấy, người chỉ đọc "Oregairu" đến giữa chừng?
Gửi Shiobara Manatsu-sama
Tập mười hai sau hai năm vắng bóng đã ra mắt. Khi tớ nhận ra thì cũng đã nửa năm kể từ khi tớ trở thành một thành viên của xã hội.
Mở đầu như muốn lấp đầy khoảng thời gian gián đoạn, tác giả đã tóm tắt nội dung trước đó cho độc giả, nhưng tớ đã chuẩn bị kỹ lưỡng rồi, nên việc tiếp nối không gặp trở ngại gì.
Yêu cầu (hay đúng hơn là "nguyện vọng"?) của Yukinon đã được làm rõ. Chắc chắn Hachiman và Gahama-san sẽ theo dõi đến cùng xem giấc mơ đó sẽ đi đến đâu, như lời cô ấy nói.
Câu chuyện xoay quanh vũ hội, trùm cuối Yukinon-mama cuối cùng cũng đã xuất hiện. So với bà ấy, Haruno-san cũng chỉ như trùm giữa mà thôi. Trường hợp của Haruno-san thì hình như mục đích của cô ấy chỉ là khuấy động mọi chuyện lên, nhưng xét một khía cạnh nào đó, cô còn khó đối phó hơn cả trùm cuối.
Có rất nhiều điều Hachiman và những người khác không thể tự quyết định. Không thể bỏ qua ý kiến của phụ huynh, và nếu nhà trường nói KHÔNG thì buổi vũ hội chắc chắn sẽ không được tổ chức.
Dù vậy, mấy người Hachiman vẫn cố gắng tự mình quyết định. Nếu là tớ thì có lẽ tớ đã từ bỏ rồi. Điều gì khiến họ làm như vậy? Có phải là tuổi trẻ không? Nói rằng vì họ là nhân vật chính của câu chuyện có lẽ là một cách nhìn hơi quá khắt khe.
Hachiman nói rằng "Có lẽ dù có học đại học đi chăng nữa, cậu cũng sẽ không gặp được một cuộc gặp gỡ định mệnh hay một giấc mơ quyết định cả cuộc đời". Điều đó có thể đúng, có thể không. Không ai biết cả. Không phải vì cậu ấy còn trẻ, mà là vì câu chuyện vẫn chưa kết thúc.
Còn tớ thì sao? Tớ có cảm giác như tớ đang ở trong một câu chuyện đã kết thúc.
Haruno-san đã chỉ trích Hachiman bằng từ "phụ thuộc lẫn nhau". Tớ thì phụ thuộc vào cậu, chính xác hơn là vào cái chết của cậu. Việc tớ luôn uể oải, không kết bạn, ngày nào cũng ăn uống qua loa, thờ ơ với mọi thứ trên đời, tất cả là vì tớ tự coi mình là "người đàn ông đã mất đi người mình yêu". Vì có tiền đề đó, tớ mới có thể là tớ. "Oregairu" là một phương tiện để kết nối với cậu, đối tượng của sự phụ thuộc. Kể từ khi cậu trả lại cuốn sách cho tớ, tớ đã luôn đọc một mình như thế này, nên tớ không biết cách đọc nào khác nữa.
Chắc chắn cách tớ đọc "Oregairu" là sai rồi. Nếu biết thế này thì tớ đã không muốn đọc nó theo thời gian thực. Nếu biết thế này thì tớ đã không muốn "cuốn sách của riêng mình".
Tớ muốn làm lại tất cả. Bắt đầu từ ngày tớ bắt chuyện với cậu lần đầu tiên trong lớp học đó.
Sugimoto Keisuke
Một năm đã trôi qua.
Cảm giác thời gian trôi nhanh quá. Đã có đàn em, tôi không còn là một thành viên mới của xã hội nữa.
Trên bìa tập 13 có dòng chữ "Câu chuyện bước vào hồi cuối──". Tôi do dự đưa tay ra với lấy nó.
Gửi Shiobara Manatsu-sama
Câu chuyện bước vào hồi cuối, và "trận đấu" ban đầu được nhắc lại.
Và Hiratsuka-sensei, người khởi xướng "trận đấu" đó, sắp rời khỏi trường Soubu.
Câu chuyện bắt đầu để kết thúc. Tớ đã bắt đầu đọc "Oregairu" với nhận thức đó, nhưng giờ đây tớ lại sợ câu chuyện sẽ kết thúc.
Tớ ước gì có thể chia sẻ nỗi bất an này với cậu. Nhưng tớ không thể quay lại khoảng thời gian có cậu bên cạnh nữa rồi.
Thời gian của Hachiman, Yukinon và Gahama-san cũng sắp kết thúc. Cả ba người chắc chắn đều ước một điều giống nhau. Và họ cố gắng tôn trọng lẫn nhau theo cách riêng của mình. Nhưng dù vậy, họ vẫn dần xa cách.
Họ không thể quay lại mối quan hệ như khi tập một bắt đầu nữa. Họ cũng không thể quay lại những ngày tháng ở Câu Lạc Bộ Tình Nguyện.
Câu chuyện đã kết thúc sẽ đi đâu? Bị bóng tối nuốt chửng, hay tiếp tục trôi dạt trong hư không, hay tái sinh thành một thứ gì đó khác?
Sau khi câu chuyện kết thúc, điều gì sẽ còn lại ở đó?
Sugimoto Keisuke
Những ngày tháng cứ thế trôi đi.
Là một nhân viên văn phòng năm thứ hai, tôi biết chẳng có công việc nào đến với tôi mà có thể thay đổi được công ty, ngành nghề hay thế giới này cả. Một ngày kết thúc khi tôi hoàn thành các công việc thường nhật, một tuần trôi qua, một tháng qua đi, và các mùa luân chuyển.
Tập cuối cùng, tập 14, ban đầu dự kiến phát hành vào tháng 3 năm 2018, nhưng đã bị hoãn lại nhiều lần.
Tôi không hề cảm thấy mong chờ. Cảm giác chờ đợi trong tôi rất mờ nhạt. Thời gian trôi đi đồng nghĩa với việc tôi ngày càng xa rời khoảng thời gian đã trải qua cùng cô ấy. Tôi không muốn đến gần tương lai.
Vào ngày phát hành, tôi ghé vào hiệu sách sau giờ làm. Ở khu vực light novel, tập 14 được trưng bày hoành tráng. Một cậu học sinh mặc đồng phục lấy một cuốn từ kệ và đi đến quầy thanh toán. Nếu cậu ta là học sinh lớp 11, thì tập 1 ra mắt vào tháng 3 năm cậu ta học lớp 2. Anime mùa 2 cũng là lúc cậu ta học cấp 2. Không biết điều gì đã khiến cậu ta biết đến tác phẩm này nhỉ.
Chắc chắn cậu ta sẽ không thể đọc "Oregairu" giống như tôi. Không phải tôi muốn tỏ ra tôi là người kỳ cựu gì cả. Vào thời điểm đó, tôi không thể đọc nó theo cách nào khác ngoài cách đó. Tôi cũng không thể đọc nó giống như cậu ta, người đang ở độ tuổi của Hachiman bây giờ.
Tôi đứng chết lặng trước kệ sách. Vô số Yukinon đang mỉm cười với tôi.
Gửi Shiobara Manatsu-sama
Cuối cùng thì khoảnh khắc này cũng đến rồi.
Hai người phiền phức đó, Hachiman và Yukinon, đã thổ lộ tình cảm với nhau và trở thành một cặp đôi mà ai xung quanh cũng biết. Ước nguyện muốn mãi ở bên ba người của Gahama-san cũng đã thành hiện thực. Về phần tớ, tớ đã rất vui mừng khi cặp đôi tuyệt vời Koma x Iro ra đời, nhưng thôi, chuyện đó không quan trọng.
Cuộc hành trình dài gần chín năm của tớ theo chân một năm của họ đã kết thúc.
Tớ đã từng lo lắng rằng sau khi "Oregairu" kết thúc, tớ không biết tớ sẽ phản ứng thế nào, ví dụ như khóc hết nước mắt, bị cảm giác trống rỗng giày vò đến mức không muốn làm gì cả. Nhưng không hề. Tớ biết rằng Hachiman, Yukinon và Gahama-san vẫn đang ở trong câu lạc bộ đó của trường Soubu. Tớ cũng biết sẽ không có phần năm ba. Vì vậy, không cần phải buồn bã làm gì.
Tớ thậm chí còn nghĩ rằng có lẽ cậu cũng đang ở đó. Có lẽ chúng ta đã lướt qua họ ở đâu đó, hoặc có thể đang học cùng trường. Dù nghe như một câu chuyện trong mơ, nhưng những câu chuyện đã kết thúc và những người đã khuất chắc chắn sẽ đến cùng một nơi.
Trong lá thư trước, tớ đã viết rằng tớ muốn "làm lại tất cả". Nhưng bây giờ, tớ không muốn hối hận như vậy nữa. Hachiman đã nói với Yukinon rằng - "Những lời này không thể diễn tả hết được. Không cần phải hiểu. Không cần phải truyền đạt. Tôi chỉ muốn nói thôi." Dù cách đọc "Oregairu" của tớ có sai đi chăng nữa, việc tớ muốn truyền đạt cảm nhận của tớ cho cậu sau khi đọc nó, việc tớ tiếp tục viết thư dù biết rằng nó sẽ không đến được với cậu, tớ có thể tự hào nói rằng chỉ những điều đó là không sai. Không ai được phép nói rằng điều đó là sai cả.
Hachiman đã nói "Tôi sẽ kết thúc tuổi thanh xuân cố tình sai lầm của mình." Câu chuyện bắt đầu theo cách bị người khác lôi kéo, cuối cùng cũng kết thúc bằng quyết định của nhân vật chính.
Tớ cũng sẽ đưa ra một quyết định. Nó rất nhỏ bé, nhưng tớ tin rằng nó sẽ là sự báo đáp cho "Oregairu" và cậu.
Sugimoto Keisuke
Tôi, người đang đắm chìm trong những câu chuyện và kỷ niệm, rồi cũng sẽ bị thực tại đuổi kịp.
Và rồi tôi đã đến được đây. Hay nên nói là đã trở lại nhỉ.
Tôi xuống xe buýt và đi bộ trên đường tỉnh. Gió lạnh khô thổi qua con đường hẹp.
Ngoại thất ngôi nhà của cô ấy không thay đổi gì so với sáu năm trước. Làn khói hương trắng bốc lên dưới sức nóng của chiếc lò sưởi halogen trước cửa, càng làm tăng thêm nỗi u sầu.
Tôi không biết thất tuần có ý nghĩa gì về mặt tôn giáo, nhưng sự phân chia là quan trọng. Người ta không thể chịu đựng được một câu chuyện kéo dài không ngừng.
Có một vài người cùng thế hệ với tôi ngồi trong Phật đường, nhưng tôi biết rất ít người. Có lẽ là người thân và bạn bè từ tiểu học và trung học. Cô ấy chỉ thực sự học trung học được khoảng một năm.
Utsunomiya Miori có màu tóc tối hơn so với thời trung học, nhưng trang điểm thì lòe loẹt như gái quán bar. Đôi chân mang tất da quỳ trên sàn, cựa quậy dưới mông.
Thất tuần thường chỉ được tổ chức bởi người nhà, nhưng tôi đã liên lạc và xin phép được tham dự.
Tôi đã luôn né tránh những buổi lễ cầu siêu như thế này. Tôi muốn độc chiếm cái chết của cô ấy. Cái chết của cô ấy là "thứ chân thật" duy nhất đối với tôi, là tiêu chuẩn cho mọi thứ. Tôi chẳng quan tâm người khác nghĩ gì về điều đó.
Nhưng chỉ như vậy thôi thì lòng không yên. Trong cái chết có một phần không thể nguôi ngoai nếu không được tưởng niệm theo cách mà thế gian vẫn làm. Cần phải chia sẻ điều này với ai đó bằng một hành động nào đó, dù không cần phải nói thành lời.
Chính "Oregairu" đã thúc đẩy tôi đến đây. Khi Hachiman đưa ra quyết định, tôi cũng nghĩ tôi phải hành động. Lần đầu tiên tôi gửi thư cho cô ấy cũng là nhờ "Oregairu". Lúc nào tôi cũng phó thác mình cho những câu chuyện.
Buổi lễ cầu siêu kết thúc, tôi được mời ăn sushi mang đến tận nơi, rồi tôi cáo từ.
Khi tôi đứng ở trạm xe buýt ngay gần cổng, Utsunomiya đến, co ro người lại vì lạnh. Cô ấy xách chiếc túi xách trên đầu ngón tay, như thể ghét phải chạm vào nó vì lạnh.
"Lâu rồi nhỉ."
"Ừ."
"Bạn bè không đi cùng à?"
"Mấy người đứng cạnh kia không phải bạn tôi đâu. Họ là bạn cấp hai của Manatsu, tôi quen bọn họ ở lớp luyện thi thôi."
Cô ấy đứng cạnh tôi và ngáp một hơi thật dài.
"Buồn ngủ quá."
"Chắc là mệt rồi."
"Tại tôi vừa tan ca đêm xong. Nghe tụng kinh mà chỉ muốn lăn ra ngủ thôi."
Tôi nghĩ, công việc ở hộp đêm mà cũng gọi là ca đêm được à?
"Cậu làm công việc gì?"
"Y tá."
"Ể?"
"Tôi làm ở Hội Chữ thập đỏ, có gì thì đến đó nhé."
"Ra là ở đó à. Hồi bé bị thủy đậu tôi từng đến đấy rồi."
Cô ấy lướt qua sau lưng tôi và nhìn bảng giờ xe buýt. Một mùi hương ngọt ngào thoang thoảng làm tôi nhột mũi.
"Utsunomiya-san làm y tá, có chút bất ngờ..."
"Hồi Manatsu nhập viện, cậu ấy luôn rất biết ơn các y tá, nên tớ cũng muốn làm một công việc có ích cho người khác như vậy."
Trong lúc tôi viết rằng cái chết của Shiobara là "thứ chân thật", là một hố đen thăm thẳm, thì Utsunomiya đã tạo ra điều gì đó từ cái chết ấy. Cô ấy kết nối những câu chuyện bị đứt đoạn. Hoàn toàn trái ngược với tôi, kẻ chỉ biết khóc lóc.
Cô ấy lắc chiếc túi xách móc trên ngón tay như một con lắc.
"Lúc đó, tôi xin lỗi nhé. Chắc cậu tổn thương lắm. Bị bảo là đừng đến thăm nữa."
"Không sao đâu."
Tôi dùng tay xoa mũi.
"Sau đó, cô ấy cũng bảo tôi đừng đến nữa. Manatsu hồi đó gầy đi trông thấy, lúc nào cũng có vẻ khổ sở, còn hay gắt gỏng với mẹ và mọi người nữa"
"Cái này... ừm, có lẽ vậy. Nhưng Shiobara trong ký ức của tôi là một người dịu dàng, luôn nở nụ cười."
"Tôi cũng vậy. Cô ấy là một người tốt."
Cô ấy phải đối mặt với cái chết của mình khi còn ở cái tuổi học sinh đầy non nớt, cái tuổi mà ai cũng trẻ con, chỉ biết nói mấy chuyện phiền phức như Hachiman hay Yukinon thôi, thật đau lòng.
Một chiếc xe tải lớn chạy vụt qua ngay bên cạnh chúng tôi. Tôi nghẹt thở vì mùi khí thải.
Utsunomiya nhìn tôi.
"À phải rồi, 'Oregairu' hết rồi nhỉ"
"Ể?"
Một từ ngữ bất ngờ xuất hiện khiến tôi ngạc nhiên. "Sao cậu biết?"
"Tôi đọc từ lâu rồi. Ban đầu là Manatsu cho tôi mượn"
"Vậy là sách của tôi rồi"
"Nhưng cô ấy không cho tôi xem thư tình cậu viết cho cô ấy. Lần nào cậu cũng gửi mà"
"Không, đâu phải thư tình gì đâu"
Tôi đút tay vào túi áo khoác. Utsunomiya khẽ mỉm cười.
"Cuối cùng vẫn là Yukinon nhỉ. Tôi thì là theo thuyền Yui."
"Ừm... với những người ủng hộ Yui thì cái kết hơi đáng tiếc thật..."
"Đến cảnh làm bánh tart ở nhà, tôi đã 'A...' luôn rồi. Tiến triển nhanh quá đấy. Mà còn tận bốn trăm trang nữa"
"Nói thật thì tôi cũng thấy hơi lo lắng. Còn vài chương nữa là tỏ tình thành công rồi, cầu trời đừng có cú twist nào lật kèo sau đó."
Một chiếc xe buýt hướng về phía nhà ga đến. Vì vắng khách nên chúng tôi ngồi cạnh nhau ở hàng ghế cuối.
Cô ấy lấy một chiếc khăn tay trắng tinh từ túi xách và áp lên mũi. Chiếc đồng hồ đeo tay dây mảnh bị trượt xuống khuỷu tay một chút.
Tôi chỉnh lại nút thắt cà vạt.
"Đến nhà ga rồi, chúng ta tìm chỗ nào đó ngồi nói chuyện được không? Lâu rồi tôi mới nói chuyện 'Oregairu' với ai đó, nên tôi muốn nói thêm chút nữa"
"Cũng được thôi."
Cô ấy liếc nhìn điện thoại một cái. "Vậy kể chuyện lúc tớ đi Oregairu Fes đi."
"Cậu có đi chỗ đó à?"
"Đi chứ, bình thường mà. Có Eguchi Takuya, Hayami Saori, Touyama Nao đó. Watari Wataru cũng có nữa."
Cô ấy chu đôi môi đỏ chót ra nói.
"Mấy cái event kiểu đó, tớ không dám đi một mình."
"Vậy cậu đi rừng trúc ở chùa Tenryu-ji rồi chứ?"
"Cậu có đi chỗ đó á? Chỗ mà Tobe định tỏ tình với Ebina-san đó hả? Đi Kyoto thì hơi khó à nha."
"Đi chứ, bình thường mà. Thánh địa đó."
"Tôi bắt đầu không hiểu cái gì là 'bình thường' nữa rồi."
Tôi là một người bình thường. Chẳng có điểm gì đặc biệt. Chẳng ai ghen tị với tôi, và tôi cũng chẳng gây ảnh hưởng đến ai.
Nhưng tôi không cô độc. Độc giả của "Oregairu" đều là những người bạn tiềm năng của tôi.
Việc tiếp tục đọc một series nào đó cũng giống như một câu chuyện.
Bản thân tôi cũng là một câu chuyện nhỏ bé.
Những câu chuyện bị cô lập, những câu chuyện bị gián đoạn, rồi sẽ có ngày kết nối với một câu chuyện khác.
Chúng ta đang bước về phía "thứ chân thực".
Thật kỳ quặc khi một người như tôi, kẻ đã không thể cứu được cậu, lại nói điều này, nhưng khi đến được đó, xin cậu hãy cứu lấy tớ - giống như Yukinon đã cầu cứu Hachiman ở Disneyland vậy, tớ khao khát điều đó ở cậu.
"Sao cậu nông cạn vậy. Phải bắt đầu từ tour hành hương thánh địa Chiba chứ."
Utsunomiya vừa nghịch điện thoại vừa nói.
Chiếc xe buýt đang dừng đèn đỏ rung lên một cái rồi bắt đầu lăn bánh. Tôi lại muốn viết thư cho cô ấy. Lần này là một lá thư về một câu chuyện mới.
Nhà ga dần hiện ra trong tầm mắt. Chắc chắn tôi lại vô thức rẽ vào hiệu sách kia thôi.
Dù không biết câu chuyện bắt đầu từ nơi đó sẽ như thế nào, tôi hạ quyết tâm, sẽ không để bản thân bị loại trừ nữa, và cũng sẽ không để nó dang dở.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
