Xin hãy để linh hồn mỏi mệt này được nghỉ ngơi! Bi kịch của kẻ yếu phải dẫn dắt đội mạnh nhất

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Vol 3 - Ngoại truyện: Liz thích gần gũi và hay nũng nịu

“Kraiiii~!”

Liz reo lên.

“Cô lúc nào cũng vui vẻ thế nhỉ,” tôi đáp, vừa kịp dang tay đỡ lấy cô khi cô lao đến.

Như thường lệ, cô rúc người trong vòng tay tôi, đôi má cọ vào má tôi, làn da mềm mại ấm áp thoang thoảng mùi hương ngọt nhẹ đặc trưng.

Thật ra, chỉ cần ngửi thôi, tôi cũng đủ biết người đang ôm mình là Liz.

Dáng người Liz săn chắc, không thừa chút mỡ, uyển chuyển như một con thú hoang.

Nhưng khi cô áp sát đến mức tôi nghe được cả nhịp tim của cô, cơ thể ấy lại mềm mại lạ thường.

Tôi đưa tay xoa nhẹ mái tóc cô.

Liz khẽ rên lên sung sướng, vùi mặt vào cổ tôi, như một con mèo đang được vuốt ve đúng chỗ ngứa.

Liz Smart là kiểu người nghiện đụng chạm.

Sitri thì không đến mức tránh né, nhưng Liz thì khác, hễ có cơ hội là cô nhào đến ôm tôi, bất kể lý do.

Lũ còn lại trong đội thường bận rộn với việc huấn luyện, nên từ ngày xưa, vai trò “bộ đệm đỡ ôm” đương nhiên thuộc về tôi.

Cô dụi mũi vào cổ tôi, rồi đôi môi khẽ lướt qua làn da.

Đáp lại sự quấn quýt ấy, tôi vòng tay ôm chặt lưng cô.

Thú thật, hồi đầu tôi khá lúng túng, nhưng giờ thì đã quen.

Chỉ còn hơi hồi hộp một chút thôi.

À, tất nhiên, tôi vẫn phải nhắc cô rằng đừng có ôm khi chưa mặc gì trên người.

Cô ấy… hơi thiếu ý tứ khoản đó.

“Coi như đang trị liệu tinh thần đi,” tôi nói nhỏ khi thấy Tino đỏ mặt nhìn cảnh này.

“Trị… liệu tinh thần ạ?”

Cô bé lắp bắp.

“Ừ. Làm thợ săn cực lắm, suốt ngày kề cận sinh tử. Ai mà chẳng căng thẳng. Đây là cách giúp họ thư giãn để khỏi bị suy sụp.”

“E-Em chưa nghe tới cách đó bao giờ…”

“Thật mà. Có cả sách viết về chuyện này đó. Sau này khi Liz có người yêu, chắc cô ấy sẽ làm thế với người đó. Còn giờ thì… tạm để tôi ôm thay vậy.”

“E-em không nghĩ chị ấy sẽ có người yêu đâu…”

Này, Liz, học trò cô vừa nói xấu cô kìa.

Dù cô nóng tính và bốc đồng thật, nhưng Liz vẫn có nhiều điểm tốt lắm chứ.

Thấy tội, tôi gỡ sợi ruy băng trên tóc cô ra, luồn tay qua mái tóc hồng ánh dâu mượt mà của cô.

Dù chiến đấu liên tục, tóc cô vẫn mềm và mượt, ngón tay tôi lướt qua chẳng hề bị vướng.

Liz mê cảm giác được người khác chải tóc, chỉ cần chạm nhẹ lên đầu cũng đủ khiến cô run lên, ôm chặt hơn nữa.

Giá mà có lược, tôi đã chải cho cô đàng hoàng rồi.

Giờ thì đành dùng tay vậy.

Chuyện Liz thích được ôm bắt đầu từ hồi cô mới 10 tuổi.

Khi đó cô vừa quyết tâm trở thành thợ săn và bước vào giai đoạn huấn luyện.

Lúc ấy, năng lực thể chất của chúng tôi chẳng hơn kém bao nhiêu.

Cả hai đều tìm được sư phụ riêng và bắt đầu tập luyện nghiêm túc.

Trong nhóm, thầy của Liz là người khắt khe nhất.

Dù chỉ là một võ sư tầm thường ở thành phố nhỏ, ông ta bắt cô trải qua một chế độ tập luyện dã man đến mức chẳng đứa trẻ nào chịu nổi.

Không ai nghĩ một cô bé 10 tuổi có thể sống sót qua kiểu huấn luyện đó.

Tệ hơn, nó không hề xuất phát từ lòng thương dạy dỗ, mà đơn thuần là tàn nhẫn vô nghĩa.

Sư phụ cô chẳng dạy nổi một chiêu nghề nào của nghề Đạo tặc cả.

Chỉ bắt cô chạy, tập cơ bắp, rồi đấu giả từ sáng đến tối.

Tôi nhớ rất rõ, mỗi lần cô lê bước về nhà, người toàn thương tích, tôi chỉ biết đứng nhìn, xót xa không chịu nổi.

Cô đối xử với Tino nghiêm khắc đấy, nhưng vẫn còn nhẹ hơn gấp trăm lần so với những gì cô từng chịu.

Tôi đã nhiều lần cố khuyên cô dừng lại, nhưng Liz cố chấp như một tảng đá, chẳng bao giờ nghe.

Và rồi tôi nhận ra:

Mọi người đều đang hướng về tương lai, còn tôi là kẻ duy nhất bị bỏ lại.

Ai cũng có việc để làm, còn tôi, kẻ vô dụng bị từ chối ở mọi cánh cổng chỉ có thời gian thừa thãi.

Thế nên tôi bắt đầu tìm xem mình có thể làm được gì.

Tôi tìm thấy một cuốn sách, nói về cách xoa dịu tâm hồn và cơ thể.

Có vẻ đơn giản, nên tôi thử làm theo.

Tôi vẫn nhớ lần đầu tiên ôm Liz đầy vết thương và mệt rã rời.

Cô bật khóc.

Không còn sức để nói, chỉ im lặng khóc trong vòng tay tôi.

Từ hôm đó, Liz bắt đầu thích được ôm.

Cô không bỏ cuộc, vẫn tiếp tục chịu đựng huấn luyện khắc nghiệt, và mỗi tối, việc ôm cô trở thành thói quen của cả hai.

Sư phụ vô dụng của cô cuối cùng bị chính Liz đánh gục trong một trận đấu giả, và cô được chuyển sang người khác.

Sự mỉa mai ở đây là:

Thứ duy nhất cô học được từ người thầy cũ chính là cách ra tay không nương.

Giờ thì cô hiếm khi mệt mỏi đến mức ấy nữa, nhưng vẫn thích gần gũi, thích chạm vào người khác.

Và có lẽ… chính điều đó khiến tôi, một kẻ chẳng có tài năng gì nghĩ rằng mình cũng có thể làm được điều gì đó có ích.

Tôi đã cố gắng từ khi Luke chỉ định tôi làm đội trưởng, nhưng lẽ ra tôi nên cứ làm theo sách mà đừng mơ mộng.

Cuộc đời vốn khắc nghiệt.

Nhưng thôi, nếu chuyện này khiến Liz cảm thấy dễ chịu hơn, thì tôi chẳng có gì để than phiền.

Liz khẽ mỉm cười khi tôi nghịch tóc cô, đôi má hồng ửng.

Cô là người có sức mạnh phi thường, nhưng vòng tay cô giờ dịu dàng lạ lùng.

Nhiều thợ săn mạnh vô tình bóp gãy xương người thường khi ôm, còn với Liz, có lẽ đây cũng là cách để cô kiểm soát sức lực của mình.

(Ít nhất thì… cuốn sách bảo thế.)

“Kraiii~ tiếp đi mà, đừng dừng lại…”

“Còn tiếp nữa á?!”

Tino hét lên, mặt đỏ như gấc.

“Mấu chốt là xoa đầu bằng tất cả tình thương,” tôi đáp điềm nhiên.

“Sau này khi tôi không có mặt, nhớ làm vậy với cô ấy nhé, Tino.”

“C-Cái gì cơ?! Không đời nào đâu ạ! B-Bang chủ!!!”

Tôi bế Liz lên, cô vẫn quàng tay quanh cổ tôi rồi nằm ngửa trên ghế sofa, mắt hướng lên trần.

Đôi mắt long lanh của Liz cũng nhìn tôi không chớp.

Tôi vén phần tóc mái rủ xuống, cô liền áp má vào bàn tay tôi, khẽ cọ cọ như một con mèo được vuốt ve.

“Tino, em phải khen ngợi cô ấy thật đúng cách,” tôi vừa giải thích vừa liếc nhìn Tino, người đang đứng chết trân vì sững sờ.

“Liz vốn tự tin và có ý thức kiểm soát, nên khi cô ấy để lộ bụng ra như thế này, nghĩa là đang thể hiện sự tin tưởng và tình cảm đấy.”

Tôi chỉ xuống phần bụng mềm mại, rám nắng của Liz, nhìn mà cũng phải công nhận là khá quyến rũ.

“Thưa bang chủ… ờm… quyển sách mà anh đọc là gì vậy?”

Tino hỏi dè dặt.

“Hửm? Hình như là Kẻ Du Hành Thiên Đường, tập hai thì phải.”

“Ê… Bang chủ, đó là… tiểu thuyết mà. Với lại sao anh chỉ đọc mỗi tập hai?”

“Vì lúc đó chỉ bán mỗi tập đó thôi. Nhưng tiểu thuyết cũng dạy được khối điều hay ho mà.”

Đó là một câu chuyện phiêu lưu, nhân vật chính là một thợ săn.

Tôi biết rõ nó là hư cấu, nhưng trong đó đầy những thử thách và bài học về sự trưởng thành.

Tôi học được nhiều điều từ quyển đó lắm.

Đọc mãi cũng chỉ kịp đến tập hai, nhưng một số “chiến lược” tôi từng nói với Luke thật ra cũng học theo từ trong đó ra.

“Tôi thấy mối quan hệ giữa nhân vật chính và bạn đồng hành của anh ta trong truyện rất lý tưởng,” tôi nói thêm.

“Nếu em muốn, tôi cho mượn quyển đó. Dù chỉ có tập hai thôi.”

“Dạ, không cần đâu ạ,” Tino lắp bắp.

“Thật ra em có đủ bộ và đã đọc hết rồi. Ơ… mà bạn đồng hành anh nói tới là…”

Tôi ngẩng lên, ngạc nhiên thật sự.

Không ngờ Tino cũng biết bộ truyện ấy, nó đã xuất bản cả chục năm trước rồi cơ mà.

Tôi nhìn xuống bụng Liz, khẽ xoa nhẹ.

Cô khẽ rên lên, người run run, nhưng rõ ràng là đang thích thú.

Trong truyện có viết rằng phải biết để ý những dấu hiệu nhỏ của bạn đồng hành, nên tôi nghiêm túc gật đầu, cảm thấy mình đang “làm đúng hướng dẫn”.

Rồi tôi mở ngăn kéo, lấy ra một chiếc boomerang bằng xương.

“Ờ… Bang chủ…”

Tino nói cẩn trọng.

“Bạn đồng hành của nhân vật chính trong Kẻ Du Hành Thiên Đường tên là Reanne đúng không ạ? Nếu em nhớ không nhầm… thì Reanne là… sói mà?”

“…Cái gì cơ?”

Tôi sững người.

Chiếc boomerang tuột khỏi tay rơi xuống sàn.

Liz nhanh như chớp lao tới, bắt gọn nó giữa không trung rồi xoay xoay trên ngón tay, môi chu lên.

“Krai, tớ chả hiểu cái bài huấn luyện này tí nào luôn,” cô phụng phịu.

“Chán lắm. Mấy trò này chắc chỉ hữu ích hồi xưa thôi, chứ giờ tớ nhanh nhẹn sẵn rồi mà? Tớ thấy luyện cái này chẳng giúp gì cả. Cậu xoa đầu tớ còn vui hơn.”

Khác xa với tiểu thuyết, Liz ghét cay ghét đắng trò “ném đồ rồi nhặt về”.

Khoan, sói á?

Thật luôn hả?

“Nhưng con sói đó biết nói mà?”

Tôi cãi yếu ớt.

“Vì nhân vật chính có năng lực đặc biệt, hiểu được lời loài sói thôi ạ…”

Tino cúi mặt trả lời.

Tôi quay sang nhìn Liz, cô lại đang nhìn tôi bằng đôi mắt ướt át long lanh.

Khoan đã… đúng là trong truyện có mấy đoạn “vẫy đuôi”, nhưng tôi cứ nghĩ đó là kiểu ẩn dụ… hay là một cô gái nửa người nửa thú gì đó cơ mà?!

Tập hai đâu có nói rõ là sói thật!

Reanne mạnh mẽ, thông minh, tôi tưởng cô ấy chỉ “hoang dại” kiểu hình tượng thôi chứ?

“Là chuyện phiêu lưu giữa một cậu bé có thể hiểu tiếng loài vật và một con sói cái to xác, thông minh cực kỳ, đúng không ạ?”

Tino hỏi tiếp.

Giờ em ấy nói vậy, tôi mới thấy đúng là có điểm kỳ lạ… Reanne hay liếm mặt nhân vật chính mỗi khi ôm nhau, rồi có đoạn còn được cõng đi chơi, có cả cảnh tắm chà lưng, rồi ngủ còn gối đầu lên bụng nữa.

Tôi chỉ nghĩ đơn giản là họ thân thiết thôi!

Hóa ra… tôi đã học cách “xoa dịu tinh thần” từ… một con sói?!

Ôi trời ơi.

Năm năm qua tôi đã áp dụng liệu pháp vuốt ve sói lên Liz ư?!

Tôi cố tỏ ra bình tĩnh:

“Ờ, tất nhiên là tôi biết mà. Tôi chỉ thử xem Tino có nhớ truyện hay không thôi.”

“À, dạ! Tất nhiên rồi ạ!”

Tino vội cười gượng.

“Em giật mình chút thôi! Không ngờ anh cũng đọc truyện em thích! Reanne đáng yêu lắm đúng không? Dù là sói nhưng rất tốt bụng, và nhân vật chính đối xử với cô ấy như người vậy!”

“Ờ… đúng rồi. Reanne đáng yêu thật…”

Tôi cố cười méo xệch.

Ôi, Liz ơi, cô còn nghịch hơn Reanne nhiều đấy.

Để giấu sự bối rối, tôi làm theo “hướng dẫn” trong truyện, gãi nhẹ sau tai Liz.

“Krai…”

Cô thì thầm bên tai tôi, giọng ngọt như mật.

“Hay mình tiếp tục trong bồn tắm nhé? Cậu kỳ lưng cho tớ đi, lâu lắm rồi đó, nha?”

“Cô tự làm được mà,” tôi đáp, cố giữ giọng nghiêm túc.

“Với lại… cô đâu phải sói đâu, Liz.”