“Không được, Lizzy! Chị không được vào trong đó!”
“Hả? Ai cho mày quyền ra lệnh cho tao thế?”
Lizzy trong bộ áo lụa hồng, khoanh tay nhìn chằm chằm Tino.
Cái nhìn đó thật đáng sợ, nhưng Tino vẫn siết chặt nắm đấm, cố gắng giữ bình tĩnh.
Sau lưng cô là cánh cửa dẫn ra bồn tắm lộ thiên.
Sau vụ rồng phá hoại vừa rồi, nhà tắm công cộng chính của nhà trọ đã bị hư hại, nhưng vì đây là một khách điếm hạng sang, nên mỗi phòng đều có bồn tắm riêng ngoài trời.
Tino đã thử ngâm mình trong bồn tắm của phòng mình.
Nước nóng dễ chịu, không gian đủ rộng để vài người cùng vào mà vẫn thoải mái.
Không hoành tráng như bồn tắm chính, nhưng tiện nghi chẳng thiếu thứ gì, và quan trọng là sẽ không còn con rồng nào xuất hiện nữa.
Chừng đó là quá đủ để Tino thấy hạnh phúc.
Nếu Lizzy chỉ muốn tắm suối nước nóng, Tino chẳng có gì phản đối.
Điều cô không hiểu là tại sao Lizzy lại cứ khăng khăng muốn vào chính chỗ này.
Từ phía sau cánh cửa, Tino nghe thấy có tiếng ai đó khe khẽ ngân nga giai điệu.
Cô dang tay chắn ngang, chặn đường Lizzy.
“Bang chủ đang tắm ở trong đó! Làm ơn, về phòng mình mà tắm đi!”
Tino thật sự không hiểu nổi.
Lizzy có bồn tắm riêng cơ mà, sao lại lặn lội sang đây?
Không, thật ra cô hiểu, Lizzy vốn quá mê Krai rồi.
Một người như cô ấy, khi muốn gì thì chẳng bao giờ biết kiềm chế.
Nhưng Tino không thể để yên cho chuyện này.
Cô có mặt ở đây vì một lý do chính đáng.
Đã thay bộ áo lụa mà Krai từng khen, Tino lại khoác lên người trang phục thường ngày.
Đứng chắn trước cửa, cô hít sâu, nói dõng dạc:
“Lizzy, em phải nói rõ rằng, bang chủ bảo em đứng canh ở đây!”
Đôi mắt Lizzy lóe lên như có lửa.
“Ờ? Thế thì cứ canh đi. Giờ tránh ra nào.”
“Em đã nói với bang chủ là chị sẽ không làm chuyện liều lĩnh như vậy cơ mà!”
Với Tino, xông vào phòng tắm của một người đàn ông là chuyện không thể tưởng tượng nổi.
Chỉ riêng lần bị ép phải lao vào đó vì tình huống khẩn cấp với con rồng thôi, cô đã muốn chết vì xấu hổ rồi.
Nhưng Lizzy thì khác.
Với tính cách của cô ấy, chuyện đó chẳng có gì lạ.
Dù vậy, Tino vẫn tin tưởng đàn chị của mình… ít nhất là cho đến hôm nay.
Lizzy chống nạnh, nhếch môi cười.
Bộ áo lụa tôn dáng mảnh mai của cô rất khéo, còn đôi ủng Thiên chí Khởi nguyên thì chắc đang chờ lệnh.
Áo lụa rõ ràng không tiện cho việc di chuyển, nó đâu phải đồ chiến đấu.
Nhưng có lẽ Lizzy chỉ thấy mặc như vậy vướng víu thôi, cô ấy vốn quen tung tăng chân trần kể cả trong tình huống nguy hiểm.
“Xấu hổ gì chứ? Mày định bảo là không chịu nổi cảnh thấy đàn ông cởi trần à? Lỡ gặp kẻ địch đang trần như nhộng thì mày định bỏ chạy chắc?”
“Đừng có đánh trống lảng! Bang chủ bảo em đứng đây bảo vệ anh cơ mà!”
Nếu kẻ đó là địch, Tino có thể chiến đấu.
Dù có bị tấn công trong nhà tắm, cô vẫn có thể phản công.
Nhưng người trong đó không phải kẻ địch.
Lizzy nhìn Tino bằng ánh mắt kiểu “con bé này bị sao vậy”.
“Ừm… Thôi được rồi. Tao hỏi lại lần nữa nhé. Tránh ra đi, tao chỉ định rửa lưng cho Krai thôi.”
“Không! Lizzy, xin chị hiểu giùm cho vị trí của em đi!”
“Krai với tao cùng một tổ đội đấy. Bọn tao lớn lên cùng nhau, tắm chung từ nhỏ rồi. Đừng lo, tao sẽ nói lại với cậu ấy là mày hoàn thành nhiệm vụ.”
Tino lặng lẽ hạ thấp trọng tâm, vào thế thủ.
“Yên tâm đi,” Lizzy nói thêm, “cùng lắm cậu ấy chỉ bảo, ‘Haa, chẳng cản nổi cô đâu Lizzy.’ thôi mà.”
Tino đặt chân phải lên trước, hạ người, ổn định hơi thở.
Cô biết đôi mắt mình đang van xin sự tha thứ, nhưng vẫn nhìn thẳng vào đàn chị.
Dù Lizzy đang bị hạn chế bởi áo lụa, cô ấy vẫn quá mạnh so với Tino, nhanh hơn, khỏe hơn, và gần như hơn ở mọi mặt.
Lizzy nghiêng đầu.
“Hể~ Tino, trông mày có vẻ mạnh lên đấy. Không ngờ lại dám chống lại tao luôn cơ.”
“L-Là… nhờ huấn luyện của chị cả đấy.”
Với Tino, mệnh lệnh của Krai là ưu tiên hàng đầu.
Không, là ưu tiên thứ 2, thứ 3, và cả thứ 4 luôn.
Cô liếc quanh.
Không có gì trong phòng có thể dùng làm vũ khí, và cô cũng chẳng muốn làm loạn phòng bang chủ.
Vậy nên, vũ khí duy nhất của cô là chính bản thân mình.
Tino nhớ lại lúc đeo chiếc mặt nạ.
Khi ấy cảm xúc cô bị đẩy lên cực điểm, nhưng cơ thể vẫn nhớ được cách chiến đấu.
Nếu dốc hết sức, cô có lẽ vẫn kiềm được Lizzy một lát.
Và qua ánh nhìn, cô biết Lizzy cũng không hề đùa.
Lizzy chau mày, rồi bất ngờ thở dài và nói điều gì đó khiến Tino chết lặng.
“Mày đúng là ngốc thật. Nếu muốn nghe lời Krai từng chữ một, thì ít nhất cũng phải biết linh hoạt chút chứ. Tao chỉ cần rửa lưng thôi mà.”
“Hả?”
“Mày vẫn có thể canh gác trong phòng tắm cơ mà, đúng không? Phải biết nghĩ xa hơn chứ. À ha! Ra thế này nhé, Tino, đi với tao đi. Một công đôi việc: vừa rèn khả năng chịu đựng khi thấy đàn ông trần, vừa để tao dạy mày cách rửa lưng cho người khác.”
…Đi cùng chị ấy?
Để rửa lưng cho ai?
Cho ai cơ?!
Tino mất vài giây mới hiểu ra, và ngay khoảnh khắc hiểu được, đầu óc cô trống rỗng.
Tim cô đập loạn xạ, mặt nóng bừng như phát sốt.
Lưng của bang chủ?!
Không, không đời nào!
Dù có bị ra lệnh, cô cũng chẳng dám làm.
Cô sẽ chết vì xấu hổ mất!
Cô vừa chần chừ 1 giây, và chỉ cần bấy nhiêu, Lizzy đã chộp lấy cổ tay cô, kéo thẳng vào phòng tắm.
“Krai ơi~ Ở một mình chắc cô đơn lắm nhỉ! Để tớ rửa lưng cho nha~!”
“Không, Lizzy! Bang chủ, chạy đi!!”
Hơi nước phả vào má Tino.
Lizzy dùng tay còn lại tháo dải buộc áo.
Còn Tino chỉ biết nhắm tịt mắt, ôm chặt lấy cô ấy, cố hết sức giữ lại.
—-
“C-chuyện gì thế này, Siddy?! Đây là phòng của bang chủ mà!”
Siddy nhìn Tino đầy tò mò.
Không cần nói cũng biết, họ đang đứng ngay trước cánh cửa dẫn ra bồn tắm lộ thiên của Krai.
“Câu đó phải để chị hỏi mới đúng. Em đang làm gì vậy, Tino?”
Siddy mặc một bộ áo lụa xanh nhạt rất hợp với dáng người của cô, tay phải cầm một tấm vải trắng.
Ánh mắt cô không bốc lửa như Lizzy, mà lại sáng long lanh, phản chiếu nét thông minh sắc sảo.
Cô khẽ chạm ngón tay lên môi, suy nghĩ giây lát rồi nói bằng giọng bình thản:
“Hay là… em đang rình trộm đó hả?”
“Không! Không đời nào! Bang chủ bảo em đứng canh ở đây mà!”
“À, thế thì tốt. Nếu em mà đang làm chuyện xấu thật, chắc chị phải trừng phạt đấy.”
Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng Tino.
Giọng Siddy nghe nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt thì nghiêm túc đến đáng sợ.
Tino chưa bao giờ dám nghĩ đến chuyện rình trộm, nhưng nếu cô có dám làm thật, không biết hậu quả sẽ ra sao nữa.
Cô lại một lần nữa nhớ ra vì sao Siddy đáng sợ, không giống Lizzy.
Lizzy thì bạo lực, nhưng chưa bao giờ nghi ngờ cô.
Còn Siddy, dù trông điềm tĩnh, lại luôn để mắt đến bất kỳ ai kể cả đồng đội miễn là người đó có thể lại gần Krai.
“Thôi, chúc em may mắn nhé.”
Siddy mỉm cười mê hoặc rồi nhẹ nhàng bước qua Tino.
Cử động tự nhiên đến mức Tino gần như không kịp phản ứng, nhưng cô vẫn kịp chụp lấy tay Siddy.
Nếu là Lizzy, chắc cô đã không kịp rồi.
“Đ-đợi đã! Chị định làm gì? Bang chủ đang tắm đó!”
“Tất nhiên là chị biết. Chị định vào rửa lưng cho anh ấy mà.”
“Hả?!”
Giống y như Lizzy!
Và không hề tỏ ra hối lỗi chút nào!
Tino vội xoay người, dùng lực kéo Siddy ra khỏi cửa.
Sau vụ Lizzy, cô chẳng dám lơ là dù chỉ 1 giây.
Giờ thì cô đã hiểu tại sao Krai lại giao cho cô nhiệm vụ trông cửa, thật sự là cần thiết!
“Không được! Siddy, như thế là không đứng đắn! Bang chủ bảo em không cho ai vào trong hết!”
May mắn là Siddy không phải kiểu chiến đấu trực diện, nên Tino mạnh hơn chút.
Miễn là cô không lơ đãng, chắc sẽ ổn thôi.
Siddy chớp mắt, nghiêng đầu:
“Không đứng đắn á? Tino, em hiểu lầm rồi.”
“Hiểu lầm…?”
Tino khựng lại, chưa kịp hiểu ý, thì Siddy đã bật cười, hai má hơi ửng hồng.
“Tino à, chẳng lẽ em nghĩ chị sẽ giúp anh ấy trong tình trạng trần truồng hả? Hư thật đấy.”
Mặt Tino đỏ bừng, nóng ran đến tận tai.
Đúng là cô đã nghĩ vậy thật.
Dù Siddy dịu dàng hơn Lizzy, nhưng cả hai đều có chung một điểm, quá gần gũi với Krai!
Nếu Krai mà nhờ, kiểu gì Siddy cũng gật đầu ngay.
“H-hả? Chị không phải…?”
“Không phải. Chị khác với cái đầu óc đen tối của em. Nhìn nè, chị mang đồ bơi theo đây.”
Siddy mỉm cười, giơ tấm vải trắng lên.
Thì ra đó không phải khăn, mà là một bộ đồ bơi mỏng nhẹ, kiểu dáng đơn giản, trông khá giống áo lụa.
“Thấy chưa? Chị mặc cái này là có thể rửa lưng cho anh ấy mà chẳng để lộ da thịt gì cả.”
“E-em hiểu rồi…”
Siddy bật cười khúc khích.
“Chị không giống Lizzy đâu. Chị không dễ gì phô da thịt như chị ấy.”
“Em… xin lỗi. Em nghĩ sai rồi.”
Tino thật sự không nghĩ ra phương án đó.
Đúng là Siddy lúc nào cũng biết cách tìm giải pháp thông minh nhất.
Còn cô thì… chỉ biết rằng tắm suối nước nóng là phải cởi trần, nên mới hiểu sai mọi chuyện.
Cúi đầu ngượng ngùng, Tino thả tay ra.
Siddy mỉm cười, nhẹ nhàng bước qua.
Cánh cửa khẽ khép lại phía sau cô.
Tino hít sâu, cố trấn tĩnh lại, nhưng ngay lập tức có cảm giác gì đó sai sai.
“Hửm?”
Cô chớp mắt vài lần.
Rồi nhìn chằm chằm vào cánh cửa.
Rồi đột nhiên, cô đập mạnh vào đó.
“Siddy?! Không được đâu! Dù chị có mặc đồ bơi thì cũng không được vào! Không được mà, Siddy!!”
Một bộ đồ mỏng như thế, lại còn màu trắng… chỉ cần dính nước thôi là thấy hết!
Có khi chưa cần ướt cũng đã trong suốt rồi!
Chắc chắn Siddy biết điều đó, đây rõ ràng là âm mưu có chủ đích!
Cô bảo không dễ gì phô da thịt ư?
Vớ vẩn!
Người sắp đi rửa lưng cho Krai mà nói thế à?!
“Bangggg chủ ơi! Chạy ngay đi!”
Tino ngập ngừng, nhưng rồi siết chặt nắm tay.
Đây là lỗi của cô.
Cô phải đáp lại kỳ vọng của Krai.
Cô phải bảo vệ bang chủ khỏi tay Siddy!
Cô nhắm mắt, hít sâu, rồi xông thẳng vào trong.
—-
Dù mệnh lệnh của bang chủ là tuyệt đối, Tino vẫn thấy ý chí mình sắp gãy đôi.
Hết Lizzy, giờ lại đến Siddy.
Chẳng lẽ cánh cửa dẫn ra bồn tắm này bị nguyền rủa sao?!
Bình thường thì người ta đàn ông mới là kẻ đi rình chứ?
Dĩ nhiên, Krai không phải loại người như vậy.
Tino tròn mắt.
Lần này, người xuất hiện lại là một gương mặt hoàn toàn khác.
Cô mặc áo lụa, không phải chiếc áo choàng đen quen thuộc.
Nước da trắng ngần và mái tóc đen mượt đối lập nhau khiến Tino phải nín thở.
Vẻ mảnh mai, trầm lặng ấy khác hẳn với hai người kia.
“L-Lucy?! Cả chị nữa sao?!”
Tino kêu lên.
“Em đang nói gì thế?”
Lucy đáp, giọng vẫn trầm tĩnh.
“Không, không có gì. Nhưng mà… đây là phòng của bang chủ, và… anh đang tắm trong đó…”
Tino quen biết tất cả thành viên của tổ đội Grieving Souls, tất nhiên bao gồm cả Lucy.
Nhưng khí chất u tịch và lạnh lẽo của cô khiến Tino luôn thấy khó bắt chuyện.
Lucy im lặng một lát, rồi nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh, xếp chân ngay ngắn, mái tóc đen trượt xuống phủ lên lớp áo lụa trắng.
“Chị biết. Chính vì thế chị mới đến đây. Mấy chuyện trông coi thế này vốn là việc của chị. Thế nên, Tino, tại sao em lại ở đây?”
“Bang chủ… bang chủ nhờ em canh cửa.”
“Lại thế nữa à. Lúc nào anh ấy cũng bắt em làm việc như trâu.”
“Không, không phải vậy đâu! Em tự nguyện mà!”
Lucy khẽ nhíu mày, không nói thêm gì, chỉ búng ngón tay một cái.
Ngay lập tức, hai chiếc đệm bay từ đâu tới, rơi gọn xuống trước mặt họ.
Sau đó là một ấm trà, tự rót đều vào hai tách đang lơ lửng.
Lần đầu thấy cảnh này, Tino đã hoảng hốt, nhưng giờ thì cô quen với kiểu phép thuật “phi lý” của Lucy rồi.
“C-cảm ơn chị nhiều lắm.”
“Không có gì. Giờ chị ở đây rồi, em có thể đi nghỉ đi.”
Lucy nói, mở cuốn sách trên đùi, tỏ vẻ định ngồi đó cả đêm cũng được.
Nhưng Tino siết chặt tay, kiên định:
“Không được. Đây là mệnh lệnh của bang chủ. Em phải ở lại.”
“Vậy à? Thế thì cùng canh gác với nhau nhé.”
“Nghe hay đấy!”
Câu đáp đầy khí thế của Tino khiến Lucy hơi sững lại, rồi bật cười khẽ.
Cảm giác ấm áp nhẹ nơi lưng, cùng chiếc lược khẽ lướt qua mái tóc khiến Tino thấy thật dễ chịu.
Cô đã tháo dải ruy băng và để Lucy chải tóc giúp.
Động tác của Lucy dịu dàng đến mức Tino thấy như được vỗ về.
“Dù có dùng ma lực để gia cố, thợ săn vẫn phải chăm sóc tóc đấy,” Lucy nói giọng nhẹ như gió.
“Em biết mà. Em cũng muốn nuôi tóc dài như chị, nhưng khó quá,” Tino đáp.
Mái tóc dài, óng ánh của Lucy là điều bất cứ cô gái nào cũng phải ghen tị.
Nhưng với phần lớn thợ săn, tóc dài lại là trở ngại trong chiến đấu.
“Với Pháp Sư, tóc là chất dẫn ma lực rất tiện. Nhưng với nghề Đạo tặc như em, nếu không tự tin như Liz thì tốt hơn hết nên từ bỏ ước mơ tóc dài đi.”
“Vâng.”
“Với lại, tay chân có thể mọc lại được, chứ đầu mà lìa khỏi cổ thì cả Ansem cũng bó tay.”
“Ừm… mà tóc dài cũng dễ vướng khi đánh gần. Nhưng khi nào mạnh hơn, nhất định em sẽ nuôi dài ra như chị!”
“Chăm tóc cực lắm đó…”
Lucy khẽ nói, rồi cầm một lọn tóc của mình chạm nhẹ lên má Tino.
Cả hai đều tóc đen, nhưng tóc Lucy dày và nặng hơn, có sức hút riêng biệt.
“Nếu cùng kiểu tóc… chắc cũng thú vị nhỉ.”
“Thật ạ?!”
Tino sáng rỡ đôi mắt.
Lucy cười khẽ, cột lại ruy băng cho cô.
Đúng ra khi xong rồi thì Tino phải ngồi thẳng dậy, nhưng cô vẫn cứ dựa vào Lucy, chẳng nỡ rời.
“Có người tới,” Lucy thì thầm.
“Mấy người này đúng là chẳng bao giờ biết rút kinh nghiệm.”
Đôi mắt dịu dàng ban nãy giờ sắc bén đến đáng sợ.
Trước khi Tino kịp phản ứng, cánh cửa bật mở, và người bước vào là một trong hai chị em nhà Smart, cô chị năng động.
Lizzy hoàn toàn không ngờ lại gặp ai khác ngoài Tino.
Chưa kịp để Tino hiểu chuyện gì xảy ra, Lizzy đã lao lên, chạy dọc trần nhà nhanh như chớp, áo lụa tung bay.
“Krai ơi~! Tớ đến rửa lưng cho cậu đây!”
“Lizzy?! Bang chủ đang—!”
Lizzy phớt lờ cô hoàn toàn.
Trước khi Tino kịp đứng dậy, Lizzy bị giật khỏi trần và rơi “rầm” xuống sàn.
Áo lụa của cô bắt đầu chuyển màu xám.
“Biến thành đá,” Lucy lạnh lùng nói.
“Cái quái gì vậy?!”
Lizzy hét lên.
Tino chưa từng thấy loại ma thuật này bao giờ, và cô sợ chết khiếp.
Y phục của Lizzy giờ đã hóa thành đá hoàn toàn, trói chặt lấy cơ thể cô, trong khi Lizzy trừng mắt nhìn Lucy.
“Đó mới là câu em muốn hỏi đấy,” Lucy đáp, giọng lạnh tanh.
“Em không hiểu sao chị lại lì đến mức này.”
“Không liên quan đến em! Tránh ra!”
“Cứng lại.”
Lizzy cố phá lớp đá, nhưng những cú đấm đủ nghiền nát kim loại của cô chẳng lay chuyển nổi.
“Biết rồi, biết rồi! Lucy, em cũng được đi cùng! Cả em nữa, Tino!”
Lizzy gào lên.
Lông mày Lucy khẽ giật.
“Biến.”
Ngay khi đó, giọng một người đàn ông vang lên ngoài cửa:
“Có chuyện gì thế, Lucy?”
Không khí bỗng chùng xuống.
“À, chuyện là thế này, Lucia,” người kiếm sĩ tóc đỏ nói, giọng nghiêm túc lạ thường,
“Cái suối nước nóng này… không có thác nước.”
Trong tình huống kỳ quái thế này, họ biết phải nói gì cho phải?
“Không có thác thì tôi không luyện tập được. Nên tôi định hỏi Krai xem có cách nào thay thế không. Cậu ấy có ở trong đó không?”
Luke hỏi.
Đôi mắt đỏ và giọng điệu của cậu nghiêm túc đến mức Tino chẳng dám nghĩ cậu đang đùa.
Trong số tất cả những người đến, Luke có lẽ là người khiến Tino khó xử nhất.
Cô được giao nhiệm vụ không cho ai vào suối nước nóng lộ thiên.
Nhưng Luke lại cùng giới với Krai. Về lý, chắc cũng không có vấn đề… hơn nữa, khu tắm chính còn chia riêng nam nữ, và chắc anh ấy chỉ định nói chuyện rồi đi thôi.
Bối rối, cô ngẩng nhìn Lucy dường như chẳng mấy lúng túng.
“Được rồi,” Lucy khẽ thở ra.
“Tôi sẽ tạo cho anh một thác nước. Giờ thì đi đi.”
“Làm cho nó… nóng vào nhé.”
“Ừ, tùy anh.”
Ngay sau đó, một đàn rồng lam bay thẳng qua cửa.
“Gừ—!!”
“Gì thế này?!”
Đàn rồng phấn khích lao thẳng về phía Tino.
“Lucy! Sao lại có cả đàn rồng ở đây?! Sao chứ?!”
Cô hét lên, hoàn toàn mất kiểm soát.
Lucy vẫn bình thản, chỉ đọc một câu thần chú:
“Biến hết.”
Ngay lúc đó, cánh cửa bị phá nát lần nữa, và một gã khổng lồ xám khổng lồ bước vào.
Trên vai hắn, là em gái của Lizzy, Siddy, với chiếc túi giấy che mặt.
Hai mắt cô lóe sáng nhìn xuống Lucy qua hai lỗ thủng.
“Hehe, Lucy, chắc em mệt lắm rồi nhỉ, tung hết đống phép đó ra.”
“Siddy?! Đàn rồng đó là do chị hả?!”
Tino hét.
Siddy nở nụ cười đắc ý.
Dù Tino từng thấy nhiều kẻ phản diện, nụ cười đó vẫn khiến cô rùng mình.
Killiam, con quái khổng lồ mà Siddy cưỡi quét mắt nhìn quanh, đỏ ngầu.
Ma lực của nó mạnh đến mức Tino biết mình không thể đấu nổi.
Giờ chỉ còn trông cậy vào Lucy.
“Biến,” Lucy nói, giọng lạnh như băng.
“Hehe, vô ích thôi. Chọ đã chuẩn bị vài biện pháp đối phó Lucy rồi. Đừng tưởng dễ tống cổ chị đi thế.”
Siddy giơ lên một lọ thủy tinh rỗng.
Tino không biết trong đó từng chứa gì, nhưng rõ ràng là thứ tăng khả năng kháng ma thuật.
So với dáng vẻ điềm đạm thường ngày, hôm nay Siddy chẳng khác gì một đứa trẻ nghịch ngợm.
Lucy khẽ cau mày, trong khi Killiam từ từ tiến lại gần.
“Yên tâm, chị đâu định giết ai. Chỉ rửa lưng thôi mà.”
Siddy nói, cười tinh quái.
“À, nhớ gọi chị là Tiểu Thư Sitri nhé.”
Lucy đứng dậy, ánh mắt rực ma lực, giọng hạ thấp:
“Tốt thôi. Nếu chị đã muốn thế, em sẽ lại đánh bại chị như mọi khi, Tiểu Thư Sitri.”
“Ryuu–ryuu.”
Vị khách hôm nay có giọng nói ngọt ngào và vẻ ngoài khá dễ thương.
Chỉ có điều… đó lại là một Người hang động.
“Bang chủ ơi, có quan trọng không nếu họ không phải con người?”
Tino thắc mắc.
“Ryu–u?”
Trên đầu sinh vật ấy có một vòng hoa văn giống như vương miện.
Nếu những gì Siddy nói là thật, thì đây chính là công chúa của Người hang động.
Cô ta chớp mắt vài lần, trông rất giống người.
Có vẻ giống loài này thông minh ngang ngửa con người thật.
“Bang chủ không phải Người hang động đâu! Biến đi, biến đi nào!”
“Ryuu–u–ryu–u!”
Dường như nói lý không ăn thua, Tino đành xua tay như đuổi chim.
Bất ngờ, công chúa gật đầu rồi định bước qua cửa, và thế là Tino lập tức nhào tới, ôm chặt lấy cô ta.
“Không được vào! Tôi được lệnh không cho ai qua hết!”
“Ryuu!!!”
Tino vòng tay ghì lấy đối phương và ngạc nhiên nhận ra:
Làn da xám xịt ấy lại mềm mại như da người.
Công chúa cố vùng vẫy, tóc cô ta cựa quậy như rắn để đẩy Tino ra, nhưng Tino vẫn bám chặt.
Giờ thì chuyện kia không còn quan trọng nữa, người hay không người, cô cũng phải ngăn lại.
Đây là bài thử mà cô nhất định phải vượt qua.
“Ryu–u–ryu–u!”
Cánh cửa bật mở, 5 Người hang động khác ùa vào.
Hẳn chúng cảm nhận được công chúa đang gặp nguy hiểm.
Dù số lượng không đông như đội quân Krai từng điều khiển, nhưng vẫn quá sức để Tino chống lại.
“Không! Không được! Bang chủ, chạy đi!”
Đám Người hang động xô tới, kéo cả Tino lẫn công chúa ngã nhào vào cánh cửa.
Không có tiếng nổ, chỉ nghe một tiếng rầm chậm rãi, và cánh cửa đổ xuống.
—-
Tino nhận ra… chỉ một mình cô thì không đủ để đảm bảo cho bang chủ có một bữa tắm yên bình.
Cô cắn môi, rút ra con bài tẩy cuối cùng, Bảo Cụ mà bang chủ đã trao cho mình.
Tiến hoá Quỷ diện giúp khơi dậy sức mạnh tiềm ẩn.
Ở trạng thái đó, bang chủ gọi cô là “Siêu Tino”, đủ mạnh để đẩy lùi bất kỳ kẻ xâm nhập nào.
Cô chưa từng nghĩ sẽ phải dùng đến nó ngoài chiến đấu.
Nhưng… lần này cũng là chiến đấu.
Một cuộc chiến thực thụ.
“Cuối cùng thì thời khắc của ta cũng đến. Ta đã chờ lâu rồi,” chiếc mặt nạ nói.
Tino luôn mang nó bên mình, dù chẳng có ý định đeo.
Sức mạnh dễ có thì chẳng đáng giá gì, nhưng giờ không phải lúc để phân vân.
“Không thể phủ nhận, ta có thể khiến ngươi mạnh hơn. Ngươi sẽ đủ sức bảo vệ người mình yêu.”
“Người mình… yêu ư?!”
“Nhớ kỹ, ta chỉ là công cụ. Kẻ thù thật sự nằm trong chính ngươi.”
Tino chẳng hiểu mặt nạ nói gì, nhưng điều đó không quan trọng.
Cô đã quyết rồi, dù phải đeo nó, cô cũng sẽ bảo vệ bang chủ.
Và thế là, Tino lại một lần nữa phó mặc bản thân cho mặt nạ, trở thành Siêu Tino.
Một luồng sức mạnh bùng nổ trong cơ thể.
Khoái cảm và hưng phấn tràn ngập.
Máu cô sôi lên, hơi thở nóng như lửa.
Quần áo trở nên chật chội.
Mặt nạ không chỉ khơi dậy năng lực tiềm ẩn mà còn khiến cơ thể cô biến đổi.
Cao hơn, ngực nở hơn, dáng người quyến rũ hẳn ra.
Cảm giác ấy thật toàn năng, sức mạnh tuyệt đối.
Lizzy, Siddy, cả công chúa kia… chẳng ai sánh được nữa.
Tino vô thức đưa tay lên ngực mình.
So với Lizzy, cô vốn đã nhỉnh hơn một chút, giờ thì hơn hẳn.
Một luồng khoái cảm kỳ lạ chạy dọc sống lưng.
Cô quay về phía cánh cửa mà mình đã cố bảo vệ suốt bấy lâu.
Cô có thể thắng.
Ở trạng thái này, cô còn có thể… quyến rũ Krai.
Lizzy ngực nhỏ.
Siddy thì gian xảo.
Còn cô, trung thành, dáng đẹp, trẻ trung.
Cô không thể thua.
Không, không được.
Đó là ảo giác do mặt nạ gây ra.
Tino lắc đầu.
Cô phải tỉnh táo.
Sức mạnh thật sự không nằm ở vẻ ngoài.
Con đường duy nhất để “thắng” là giành được lòng tin.
Cô hít sâu, tự khen mình đã không bị cám dỗ.
…Nhưng rồi cô nhận ra đôi tay mình đang tự động cởi áo.
Dây vai trượt xuống.
Chiếc áo mỏng bị kéo ra.
Một cảm giác vừa tội lỗi vừa giải thoát dâng lên.
Cô cố cưỡng lại, nhưng tay không dừng lại được.
Cô thôi tự dối mình, đây là ý chí thật sự của cô.
Ổn thôi mà, một giọng nói khác vang lên trong đầu, Tino Bóng Tối.
Cậu đã theo dõi chủ nhân bao lâu nay.
Anh ấy hiền lắm, đến cả Lizzy còn không bị ghét.
Anh ấy sẽ tha thứ cho cậu thôi.
Chỉ lần này thôi nhé.
Một tia sáng lóe lên trong đầu cô, ý nghĩ rằng mình có thể rửa lưng cho bang chủ.
Phải, cảm ơn anh ấy, chỉ lần này thôi.
Tạo một kỷ niệm, vì đây là cơ hội duy nhất.
Cô run rẩy, tim đập dữ dội.
“Bang chủ, chạy đi… e-em… em vào đây,” cô khẽ nói, rồi lặng lẽ bước qua cánh cửa.
—-
Trước cửa suối nước nóng, Tino dang hai tay chắn lối, cố ngăn đám xâm nhập.
Nhưng họ chẳng buồn để ý, cứ thế bước qua.
“Ếch… ộp ộp…”
Tino cất tiếng kêu yếu ớt.
—-
Rồi Tino bừng tỉnh.
Một giấc mơ tệ hại.
Cô mơ thấy mình cố bảo vệ bang chủ, nhưng bất lực.
Bị Lizzy đánh bại, bị Siddy qua mặt, rồi thua cả chính mình.
Và khi thất bại, giấc mơ kết thúc.
Giờ thì cô đã tỉnh, lần này, nhất định sẽ bảo vệ anh.
Tino bật dậy.
Cô đang ở trong phòng của Krai, căn phòng y hệt trong giấc mơ.
Trước mắt, Lizzy và Siddy đang… đánh nhau.
Gối bay tứ tung, chân tay loạn xạ, thuốc phép cũng được tung ra.
Cả Killiam cũng có mặt.
Hỗn loạn hoàn toàn.
Tino chợt nhớ ra cô đã ngất đi.
Và thực ra, cô chưa từng được giao nhiệm vụ canh cửa.
Nghĩ kỹ thì, chuyện Krai nhờ cô làm vậy cũng vô lý thật.
Anh không phải kiểu người hoảng loạn vì Lizzy hay Siddy xông vào phòng tắm đâu.
Cô cũng chẳng khiến anh bối rối nổi.
Ngộ ra điều đó, cô nhẹ nhàng gõ cửa, rồi bước vào mà không để hai chị em kia để ý.
“Bang chủ, hai người đó lại quậy rồi. Xin hãy—”
“Gừ?”
Trong hình dạng một con rồng lam, Krai nghiêng đầu nhìn cô, đôi mắt to tròn như hươu con.
