Vĩnh thoái hiệp sĩ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 104

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Chương 201 - 300 - Chương 287 - Eww, nhổ ra đi, cái đó không ăn được đâu

Chương 287 - Eww, nhổ ra đi, cái đó không ăn được đâu

Ngay khi Encrid vừa di chuyển lên vị trí tiên phong của đội hình, một lính trinh sát tinh mắt liền nói:

"Có kẻ đang tiến ra."

Đúng như lời báo, từ phía quân Tử tước, một người lững thững bước ra. Ánh nắng yếu ớt xuyên qua đám mây chiếu xuống đỉnh đầu kẻ đó.

To con thật.

Không, phải nói là khổng lồ. To chẳng kém gì Audin.

Encrid nhìn chằm chằm kẻ đang tiến lại, kẻ mà từ xa đã làm méo mó cả cảm nhận về khoảng cách. Hắn không cưỡi ngựa, chỉ dùng đôi chân trần bước ra.

Không nhanh cũng chẳng chậm, nhưng toát lên sự tự tin ngời ngời.

Dám một mình bước ra giữa chiến trường thế này, không tự tin thì là gì.

"Bắn không ạ?"

Một cung thủ hỏi.

"Không."

Encrid trả lời.

Dù vậy, đội cung thủ vẫn lo lắng, họ đặt tay lên dây cung rồi lại hạ xuống.

Trận chiến thường bắt đầu bằng những mũi tên của cung thủ. Đó là quy tắc cơ bản của chiến tranh.

Gâu! Gâu! Grừ rừ!

Vài con sói sủa ầm ĩ sau lưng gã đàn ông. Hắn ngoáy tai một cái rồi hét lớn:

"Ta là Lykanos! Thằng nào đánh giỏi nhất thì bước ra đây!"

Vừa nói hắn vừa dậm chân, rầm một tiếng, mặt đất rung chuyển.

Sức mạnh quái quỷ gì thế này?

Sĩ khí binh lính chùng xuống. Rem có vẻ đã bị hạ, đối thủ thì trông quá hung hãn. So với Encrid lừng danh cũng chẳng kém cạnh là bao.

Một trong những chiến thuật tuyệt vời nhất để đè bẹp nhuệ khí đối phương trước trận chiến.

Quyết đấu

Nếu có bài tẩy trong tay thì phải dùng.

Hắc Kiếm đương nhiên đã chuẩn bị sẵn bài tẩy.

Ragna bước lên một bước. Audin cũng phản ứng.

Encrid rút kiếm, vung nhẹ trước mặt hai người.

Không nhanh, anh chỉ nhẹ nhàng.

Vút.

Lưỡi kiếm ánh xanh vẽ một đường vòng cung trong không trung, chặn bước chân hai người lại.

"Hắn là của tôi. Hai người làm việc khác đi."

Ánh mắt Encrid vẫn dán chặt vào Lykanos.

Đồng thời, anh cũng suy tính cách giải quyết trận chiến và cục diện chiến trường.

Trận chiến sẽ kéo dài bao lâu? Hôm nay có thể đạt được gì?

Krais đã bày sẵn bàn cờ, việc thu hoạch và dọn dẹp trên bàn cờ đó là nhiệm vụ của anh.

Từ bao giờ mình lại tự tin đến thế nhỉ?

Sự tự tin trào dâng trong lồng ngực, thúc giục anh bước vào trận chiến này.

Encrid không ghét cảm giác đó.

Vị trí anh mong muốn, nơi anh khao khát, đang chờ đợi anh ở đó.

"Jaxon."

"Vâng."

"Tìm cơ hội lấy đầu con lợn kia về đây."

Ngay hôm nay cũng được, trận sau cũng được. Muộn một chút cũng không sao, nhưng rác rưởi thì phải dọn dẹp.

"Đã rõ."

Jaxon gật đầu hờ hững.

Thật đáng tin cậy. Cậu ta sẽ không thất bại đâu.

"Audin, Teresa. Hình như trong đám sói có con nào đó to bất thường."

Lần đột nhập trước có ba con ma thú khổng lồ, hình như còn sót lại một con.

Không, con này có vẻ còn to hơn?

Chắc không sao đâu. Chỉ là ma thú to xác thôi mà.

Tuy nhiên, không được để lính thường đối đầu với nó. Bản năng mách bảo anh như vậy.

"Mọi sự sẽ như ý người anh em. Hãy cầu nguyện."

Audin chắp tay lùi lại, Teresa quỳ một gối xuống bên cạnh nói:

"Tuân lệnh."

Dunbakel cũng kéo áo anh.

Bên cạnh là Ragna. Lạnh lùng nhưng ánh mắt nói lên tất cả. Cậu ta muốn chiến đấu. Cậu ta có động lực. Cậu ta muốn dùng kiếm của mình chém con quái vật đó.

Thấy Ragna hăng hái như vậy cũng vui thật.

Dù anh chưa bao giờ thấy khó chịu khi cậu ta lười biếng.

Nhưng nhìn tài năng bị lãng phí thì ai mà vui cho được.

Tất nhiên anh có trái tim sắt đá nên cũng chẳng bận tâm lắm.

Động lực của thiên tài à.

Nhìn Ragna hừng hực khí thế thật thú vị.

 Bản thân anh cũng vậy, người đã khiến Ragna đi theo và đứng bên cạnh mình, cũng cảm thấy vui lây.

"Cứ quậy phá thoải mái đi. Thấy con nào chém con đó. Nhưng phải đợi con sói kia bị chặn lại đã."

Nếu đối phương đã chuẩn bị con sói khổng lồ, thì bên này cũng có một thú nhân còn hung hãn hơn cả sói và một thanh kiếm chém sắt như chém bùn.

Để họ lao vào giữa đám lính thường, cục diện trận chiến sẽ nghiêng hẳn về một phía.

Chẳng cần làm trò hề để nâng cao sĩ khí, chỉ cần hai người họ ra tay là đủ thay đổi cục diện.

Hai người họ sẽ chứng minh tại sao chân lý "tinh nhuệ thống trị chiến trường" lại đúng.

Thế là đủ. Dunbakel gật đầu, phì mũi nói:

"Sẽ đánh một trận ra trò để dâng lên Thần Krimhalt."

Krimhalt là vị thần của Thú nhân.

Thần Chiến Tranh và Sinh Sôi.

Dâng lên thần linh nghĩa là đánh một trận không hổ thẹn.

Nhờ ơn Rem cả. Sự hành hạ của gã man tộc đã biến một người thú bình thường thành một con thú điên.

"Tôi nhường đấy."

Nghe câu nói thản nhiên của Ragna, Encrid bước tới.

"Tưởng không ra chứ, cứ nghĩ bên đó toàn lũ thái giám không có bi. Định đứng đó đến sáng mai à?"

Lykanos vỗ vỗ vào háng mình, hét lớn.

Vừa khiêu khích vừa khích lệ tinh thần quân mình.

Hắn không mong đợi câu trả lời.

"Hahaha! Lũ thái giám!"

"Không có bi!"

"Lũ hèn nhát!"

Quân địch chửi bới ầm ĩ.

Quân ta cũng không vừa.

"Nực cười!"

"Có bi đàng hoàng nhé!"

"Tối qua mẹ mày nâng niu lắm đó"

"Lũ cướp bẩn thỉu!"

Giữa tiếng chửi rủa và reo hò, Encrid lầm lũi bước tới. Graham hỏi với theo:

"Thắng được không?"

"Được, dù tôi có chết thì vẫn thắng."

Quyết tử sao? Graham khoanh tay giấu đi sự bất an.

Encrid chỉ nói thật lòng mình.

Đúng nghĩa đen. Nếu phía trước là bức tường, nghĩa là cái chết.

Anh sẽ vượt qua. Và sẽ chiến thắng.

Encrid đứng trước mặt đối thủ, kỳ lạ thay, anh không hề bị kích động.

Tình trạng cơ thể không tốt cũng chẳng xấu.

"Có bi. Còn to hơn của ngươi là cái chắc."

Nghe câu nói đó khi đối mặt, Lykanos nhếch mép.

Thằng ranh con láo xược này.

"To hơn ta á?"

"Ta chưa thấy ai to hơn ta cả."

"......Thằng kiêu ngạo. Được, để tao kiểm tra xem. Mày là thằng đó hả? Encrid hay gì gì đó."

Đối phương đã biết tên anh. Tất nhiên Encrid cũng biết hắn.

Nghe đồn là một trong những kẻ có máu mặt của Hắc Kiếm.

To xác như Audin, vũ khí nặng trịch sau lưng cho thấy phong cách chiến đấu của hắn.

Lykanos khẽ đẩy chân trái lên.

Bước vào phạm vi tấn công của Encrid.

Encrid phản ứng ngay lập tức. Rút thanh kiếm bên hông trái chém một đường.

Lykanos to xác nhưng lùi lại nhanh như sóc.

Lùi xa hơn hai bước so với lúc tiến lên.

Vút.

Lưỡi kiếm chém vào hư không.

Theo đường kiếm chém xéo lên, Lykanos cũng vung vũ khí.

Vùùù!

Một cái bóng đen từ sau gáy hắn vung ra, vẽ một đường cong chết chóc.

Thấy vũ khí bổ xuống theo phương thẳng đứng, Encrid cũng di chuyển.

Soạt!

Lướt trên mặt đất đổi vị trí. Bước chân phải sang ngang, vòng ra bên sườn đối thủ.

Cây chùy sắt giáng xuống chỗ Encrid vừa đứng, đập mạnh xuống đất.

Rầm!

Đất đá bắn tung tóe. Vài mảnh văng vào người và đầu Encrid nhưng anh mặc kệ, ngay khi chiếm được sườn, anh rút thanh Gladius của người lùn ra đâm mạnh.

Cú đâm học được từ những ngày lặp lại đầu tiên xuyên qua kẽ hở bên sườn Lykanos.

Một cú đâm thần tốc.

Lykanos kẹp chặt cánh tay vào sườn, giữ chặt lưỡi kiếm.

Lưỡi kiếm bị kẹp cứng giữa tay và sườn hắn.

Phản xạ và tốc độ đáng kinh ngạc.

Hắn định vặn người bẻ gãy kiếm, nhưng không dễ thế.

"Cứng như đá thế này!"

Hắn gầm lên giận dữ, vung chùy sắt lần nữa.

Vùù!

Áp lực gió tạt vào mặt trước khi cây chùy quét ngang tới.

Encrid không cần nhìn, chỉ nghe tiếng gió để đoán quỹ đạo.

Anh cúi rạp người xuống.

Vũ khí cùn đủ sức xé nát da thịt con người lướt qua trên đầu.

Encrid kích hoạt Trái tim cuồng lực, vặn mạnh thanh Gladius.

Hự.

Hít sâu một hơi, cơ bắp tay trái phồng lên như muốn nổ tung.

Rắc rắc!

Lưỡi kiếm xoay tròn như mũi khoan, nghiền nát da thịt ở sườn và bắp tay đối thủ.

Lykanos không chịu nổi, buông lỏng tay kẹp kiếm.

"Thằng chó."

Máu tuôn xối xả từ bắp tay trong của hắn.

Giáp sườn chỉ bị trầy xước, nhưng bắp tay thì nát bấy.

"Đau không?"

Vừa hỏi vừa giả vờ điều hòa nhịp thở, anh vung thanh kiếm tay phải bổ thẳng xuống.

Đồng thời thu hồi Gladius vào vỏ.

Lykanos ngả người ra sau né đòn.

Không phải loại chỉ biết dùng sức trâu bò. Động tác gọn gàng, dứt khoát.

Rõ ràng đã được rèn luyện bài bản và kinh nghiệm thực chiến phong phú.

Lưỡi kiếm chém vào không khí. Qua khoảng trống vùù một tiếng đó, ánh mắt Lykanos găm chặt vào Encrid.

Đôi mắt màu nâu sẫm u ám khiến anh nhớ đến Jaxon.

Nghĩa là trông rất âm hiểm.

Bộp.

Hắn đạp đất lao tới lần nữa. Mặt đất đóng băng vỡ vụn, những mảnh đất cứng như đá bắn lên như mưa.

Encrid đặt tay trái lên chuôi Gladius.

Giả vờ rút kiếm nhưng chân lại di chuyển.

Lần này dùng mũi chân đẩy đất lùi lại, một bước lùi hoàn hảo.

Né toàn bộ cơn mưa đất đá bắn lên giữa hai người.

Né sao?

Lykanos thắc mắc nhưng vẫn tiếp tục tấn công.

Vung chùy từ trên cao xuống theo đường chéo.

Đồng thời đan chéo chân lao tới như một mũi tên.

Ngay trước khi đối thủ hoàn thành động tác, Encrid buông tay phải đang cầm kiếm giữa không trung và vung tay xuống dưới.

Nhìn qua thì tưởng anh vứt kiếm múa may loạn xạ.

Nhưng trên tay anh đã cầm sẵn một con Dao huýt sáo.

Phập!

Con dao găm cắm phập vào mặt Lykanos ở cự ly gần.

Ngay từ đầu khi rút kiếm, anh đã đoán đối thủ sẽ né và đỡ, nên tay phải đã cầm sẵn Dao Găm Sáo cùng với kiếm.

Giờ nó đã phát huy tác dụng.

Kỹ thuật giấu dao trong tay áo học lỏm từ Torres ngày xưa.

Tất cả đều được sử dụng.

Đầu Lykanos bật ngửa ra sau. Rồi ngay lập tức quay lại.

Tiếc là không như Encrid mong muốn.

"Thằng khốn."

Lưỡi dao bị kẹp chặt giữa hai hàm răng cửa của Lykanos.

Rắc, răng cửa bị nứt, nhưng hắn đã chặn được.

"Eww.... Nhè ra đi, bẩn lắm, cái đó không ăn được đâu."

Encrid nói. Sự khiêu khích của anh luôn đúng lúc.

Lykanos nhổ toẹt con dao ra, mắt bốc lửa.

"Tao nhất định sẽ giết mày. Trước khi giết tao sẽ nghiền nát cái đó của mày. To à? Tao sẽ băm vằm cho đến khi không nhìn thấy gì nữa."

Nghe có vẻ cay cú lắm, nhưng Encrid không hề tỏ ra chế giễu, giành chiến thắng về mặt tâm lý.

Vùù.

Cây chùy lại tấn công. Lần này anh dùng hai tay cầm kiếm đỡ đòn.

Xà Kiếm. Encrid định gạt đi rồi phản công, nhưng...

Mạnh kinh khủng.

Dù đã dùng Trái tim cuồng lực nhưng sức mạnh đối phương vẫn áp đảo.

Ý Chí?

Anh nghi ngờ.

Nếu có "Ý Chí" khước từ, thì chắc cũng có "Ý Chí" ban cho sức mạnh quái vật.

Không gạt được hoàn toàn, chùy và kiếm dính chặt vào nhau.

Lykanos dồn sức đẩy chùy tới. Hắn đặt tay kia lên đầu chùy, hít một hơi hự.

Định dùng sức đè bẹp anh. Encrid lùi chân trái.

Khuỵu, đầu gối anh chùng xuống một nửa.

Bị sức mạnh áp chế.

Từ trên cao nhìn xuống, Lykanos mở miệng.

"Sao? Tưởng sức mày vô địch à? Này thằng chó, mày tưởng trên đời này chỉ có mình mày khỏe chắc?"

Không, nhiều thằng khỏe hơn ta lắm. Lúc nào chẳng thế.

Chưa nói đến Audin, ngay cả Rem, Ragna, Teresa anh cũng chưa tự tin thắng được về sức mạnh thuần túy.

"Răng cửa ngươi vỡ rồi kìa."

Do dồn sức nên cái răng cửa nứt lúc nãy giờ vỡ hẳn ra.

"Con gái không thích thế đâu."

Câu nói chí mạng của Encrid đủ để chọc giận Lykanos.

"Gàooooooo!"

Con quái vật gầm lên.

Encrid dồn toàn lực, kể cả sức lực để hét.

Đối thủ dễ bị kích động sao?

Câu hỏi thoáng qua nhưng anh gạt đi ngay.

Không có thời gian cho việc đó.

Đối thủ rất mạnh. Cực mạnh.

Khác hẳn lũ lính đánh thuê nửa mùa tự xưng Chuẩn Hiệp Sĩ.

Giữ nguyên tư thế khóa vũ khí, Lykanos buông tay trái, nắm chặt nấm đấm và vung tới.

Bốp!

Encrid gồng cơ cầu vai, nghiêng đầu chịu đòn để giảm chấn.

Võ thuật Balaf, dùng cơ thể để hóa giải lực.

Không chỉ chịu đòn.

Vừa chịu đòn vừa vặn người, đá vào ống quyển đối phương.

Bộp!

Tiếng va chạm nặng nề vang lên trên lớp bảo vệ chân.

"Đau đấy, thằng chó."

Lykanos nói rồi buông luôn vũ khí.

Hắn dùng tay phải túm lấy cổ áo Encrid.

Encrid dùng tay trái. Rút thanh Gladius thứ hai ra định cắt đứt ngón tay hắn.

Lykanos đoán được, rụt tay về. Chân tay liên tục tung ra. Encrid kết hợp cả kiếm thuật vào cận chiến nhưng không gây được đòn chí mạng nào.

Những đòn tấn công ác liệt, chết chóc được trao đổi nhưng không ai chết.

Đầu Encrid bị vỡ một mảng, máu chảy ròng ròng, Lykanos bị đánh bay mũ sắt, môi rách, má bị chém toạc, máu tuôn xối xả.

Ngoài ra, Encrid bị đấm vào bụng khiến hơi thở rối loạn.

Đổi lại, anh tung cước đá vào hàm Lykanos, thực hiện một cú lộn vòng trên không khiến đối thủ choáng váng.

Khi tách ra, cả hai đều không còn lành lặn.

"Lâu lắm mới gặp thằng như mày."

"Ta thì gặp suốt."

"Và lần đầu gặp thằng không chịu thua câu nào như mày."

"À, cái đó thì ta quen rồi."

Quen với việc chiến thắng.

Két.

Lykanos nghiến răng. Răng cửa vỡ khiến mặt hắn trông thảm hại, nhưng sát khí vẫn nguyên vẹn.

"Thằng khốn nạn."

Sau câu nói đó. Lykanos lại vung chùy như cũ, nhưng Encrid thấy lạ.

Có gì đó khác biệt. Nhưng không thể nói rõ là gì.

Cũng không có khoảng trống để lùi lại né tránh.

Nên phải đỡ. Đưa kiếm lên nhẹ nhàng đón đỡ. Xà Kiếm không chống lại mà nương theo lực chùy để gạt sang bên.

Kít kít kít!

Khoảnh khắc lưỡi kiếm chạm vào cây gậy sắt, thời gian như bị xé nhỏ.

Cơ thể Lykanos di chuyển nhanh gấp đôi lúc nãy.

Sự tập trung của Encrid bùng cháy dữ dội.

Cây chùy đâu?

Đó chỉ là vỏ bọc. Trong dòng thời gian trôi chậm lại, Lykanos rút vũ khí thật sự ra.

Một thanh kiếm mỏng như Rapier được giấu trong cây chùy.

Hắn đâm tới.

Nhanh hơn bất kỳ đường kiếm nào Encrid từng thấy.

Vừa đỡ đòn xong. Cảm giác như một mũi tên ánh sáng lao tới.

Nó chạm vào cơ thể trước khi mắt kịp nhìn thấy.

Ngay trước khi lưỡi kiếm xuyên thủng người như xiên thịt. Trong trạng thái siêu tập trung đến mức não và mắt như muốn bốc cháy, Cảm quan né tránh được kích hoạt.

Encrid vặn người theo bản năng. Nhờ đó lưỡi kiếm sượt qua sườn, cắm vào bắp tay phải.

Mọi khoảnh khắc trôi qua như giấc mơ, như những cảnh phim lướt qua.

Tiếng xoảng khi rút kiếm, tiếng phập khi kiếm đâm vào thịt cùng cơn đau đi kèm.

Không có gì cả.

Chỉ vì không muốn chết trong những khoảnh khắc bị xé nhỏ đó, vì luôn sống sót qua từng ngày, Encrid phản xạ một cách tự nhiên.

Động tác tiếp theo cũng vậy.

Vặn người, rút tay phải về, tay trái cầm kiếm chém ngược lên.

Thanh Gladius hóa thành một nhát chém thần tốc tát vào mặt đối phương.

Lưỡi kiếm rạch một đường từ cằm lên trên mắt trái đối thủ.

Phập, rắc!

Tiếng da thịt bị xé toạc vang lên giữa hai người, cả hai bật lùi lại.

Không, giống như bị văng ra xa.

"Bắn!"

Ai đó hét lên.

Mặc kệ hai người họ, cả hai bên đồng loạt bắn tên.

Kết thúc màn quyết đấu, mở màn cho cuộc hỗn chiến toàn diện.

Encrid loạng choạng quỳ một gối xuống.

Ai đó đỡ lấy anh từ phía sau.

"Rút lui thôi."

Là Jaxon.

Encrid gật đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!