Vĩnh thoái hiệp sĩ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

Chương 201 - 300 - Chương 271 - Không phải mọi thứ đều diễn ra theo kế hoạch (2)

Chương 271 - Không phải mọi thứ đều diễn ra theo kế hoạch (2)

Finn khẽ ngẩng đầu nhìn về hướng Jaxon vừa di chuyển.

Cậu ta định đến thẳng nhà trưởng làng à?

Theo quan sát của cô, ngôi làng này có quá nhiều điểm khả nghi.

Chẳng phải cô cũng thấy một người phụ nữ có bước đi khác thường trên đường đó còn gì.

Người phụ nữ đó, dưới con mắt nhà nghề của Finn, rõ ràng không phải dạng vừa.

Đúng là lũ đạo tặc chết tiệt.

Cô đã cùng Shinar thực hiện nhiều nhiệm vụ và hiểu rõ Hắc Kiếm đã cắm rễ sâu vào Vương quốc đến mức nào.

Có lẽ cả những quý tộc trung ương hay những lãnh chúa sở hữu lãnh địa rộng lớn cũng có dính líu.

Trong số đó, vấn đề lớn nhất vẫn là...

Cô vừa suy nghĩ vừa bước đi dưới màn đêm. Thói quen của một trinh sát khiến cô cố tình di chuyển vào những góc khuất, tránh ánh mắt người khác.

Đó là bước chân luôn cảnh giác xem có ai bám đuôi hay không.

Cứ thế, cô đi về phía cối xay nước trên gò đất. Khi gần đến nơi, bất chợt có thứ gì đó vụt tới đập vào đầu cô.

Finn phản ứng ngay lập tức. Cô vặn người để thay đổi điểm tiếp xúc, giảm thiểu tối đa lực va chạm.

Phản ứng kịp thời ngay trước khi bị đánh trúng, một nửa là do may mắn.

Và nếu một nửa là may mắn thì nửa còn lại chính là thực lực.

Kể từ khi gặp Encrid, cô cùng Audin và Shinar đã không ngừng rèn luyện võ thuật Ailcaraz.

Trong đó, cô đặc biệt chú trọng vào khả năng phòng thủ.

Chẳng phải do cô muốn thế, mà là do tình thế bắt buộc.

"Trúng một đấm này là cô đi gặp Chúa luôn đấy, người chị em à."

Nắm đấm của Audin mà trúng vào chỗ hiểm thì chẳng khác nào gõ cửa thiên đường.

"Sơ hở nhiều quá."

Shinar thì cứ thoắt ẩn thoắt hiện, chọc vào gáy hay cổ cô từ những điểm mù.

Nhờ những lý do đó mà Finn trở nên nhạy bén hơn trước, giác quan phát triển và tốc độ phản xạ cũng tăng lên đáng kể.

Bốp!

Tiếng va chạm vang lên, nhưng Finn không ngất xỉu cũng không ngã gục.

Trước cú đánh nhắm vào gáy, cô đã kịp thu cằm, căng cơ cầu vai nên chỉ bị trúng vào vùng gần tai.

Dù vậy, đầu óc cô vẫn ong ong.

Kẻ địch không chờ đợi.

Đòn thứ hai ập đến ngay lập tức. Lần này là ngáng chân.

Một kẻ lão luyện. Đòn đầu tiên nhắm vào phần trên, đòn tiếp theo nhắm xuống dưới. Một chiến thuật khó phản ứng kịp.

Nhưng Finn không để bị lừa lần nữa. Cô chùng đầu gối, dồn lực xuống chân.

Kỹ thuật trụ vững của phái Ailcaraz.

Khi chân đối phương quét vào ống quyển, Finn xoay người một nửa, lại một lần nữa hóa giải đòn tấn công.

Thằng chó chết tiệt.

Đầu vẫn còn ong ong nhưng cô biết nếu cứ thế này sẽ chết chắc, nên dứt khoát rút thanh đoản kiếm bên hông ra.

Xoảng!

Vừa rút ra, cô chẳng cần nhìn, vung kiếm chém ngang một đường hết sức bình sinh.

Lưỡi kiếm không chạm vào thứ gì. Cô cảm nhận được kẻ vừa đánh lén mình đã lùi lại.

Mắt mũi tối sầm, Finn nhíu mày khó chịu.

"Đừng cử động. Cử động là chết."

Tiếng nói vang lên từ phía sau bên trái. Xen lẫn tiếng kẽo kẹt của dây nỏ được kéo căng.

Mẹ kiếp.

Bị phục kích rồi. Đối phương rất giỏi đánh lén. Quan trọng hơn, dường như chúng đã chờ sẵn ở đây. Kẻ địch đã có sự chuẩn bị. Tình thế nguy hiểm.

"Tụi bay tưởng bọn tao mù hay sao mà không thấy gì? Con đĩ này, tao sẽ chặt tứ chi mày rồi bán vào cái nhà chứa rẻ tiền nhất."

Kẻ vừa đánh lén cô cầm một cây gậy ngắn trên tay nói. Miệng lưỡi hắn không chỉ thô lỗ mà còn bẩn thỉu.

Thay vì trả lời, Finn tập trung cao độ.

Mồ hôi chảy dài xuống thái dương. Cái lạnh mùa đông dường như biến mất.

Đầu óc vẫn còn hơi quay cuồng, nhưng đã đỡ hơn lúc nãy.

Việc cấp bách lúc này là thoát khỏi nguy hiểm, muốn như thế thì phải nắm bắt tình hình trước.

"Đừng bắn."

Finn vừa nói vừa từ từ giơ hai tay lên. Thanh đoản kiếm tuột khỏi tay cô, rơi xuống đất và cắm phập nghiêng nghiêng vào nền đất.

"Lũ điên, không biết đây là đâu à."

Tên cướp cầm gậy nhếch mép cười khẩy. Một nụ cười chế giễu.

Tệ rồi đây.

Bằng hành động giả vờ đầu hàng, cô đã phần nào nắm được tình hình.

Đại loại có ba điều.

Thứ nhất, lũ người trong làng này không hề ngu ngốc.

Thứ hai, điều đó đồng nghĩa với việc nhóm cô đã trở thành những kẻ ngốc nghếch tự chui đầu vào rọ.

Và thứ ba, mọi chuyện không diễn ra theo đúng kế hoạch.

Kế hoạch ban đầu là quan sát ngôi làng trong hai ngày rồi lập tức điều động quân đội đang mai phục đến quét sạch.

Tìm bằng chứng.

Và dựa vào đó để xin phép lãnh chúa cai quản vùng này.

Border Guard là một lãnh địa, nên về nguyên tắc, những vùng đất bên ngoài không thuộc thẩm quyền của họ.

Nói đúng hơn thì đây là đất của quý tộc khác.

Thực tế, vụ việc này dính líu đến nhiều yếu tố chính trị.

Marcus muốn biến Border Guard thành trung tâm cai quản cả vùng lân cận, và để mở rộng ảnh hưởng, ông cần những vụ việc như thế này.

Việc ông tức giận khi thấy bọn dùng thuốc và đám sát thủ Hắc Kiếm là thật, nhưng đằng sau đó cũng là những toan tính.

Dù không muốn thì cái đầu của Marcus cũng tự động nhảy số theo hướng đó, ông ta đích thị là một con cáo già chính trị.

Ông ta định dựa vào vụ này để giải phóng ngôi làng, dùng những người vô tội làm nòng cốt để tái thiết.

Biến nó từ một cái ổ chế thuốc của Hắc Kiếm thành một ngôi làng được Border Guard bảo hộ.

Về mặt chính thức, tên quý tộc chủ nhân vùng đất này sẽ làm ầm lên, nhưng chuyện đó có cả ngàn cách để chặn họng.

Cách tốt nhất là tìm ra bằng chứng cấu kết giữa lãnh chúa và băng cướp, nhưng nếu tìm được thì tốt, không tìm được cũng chẳng sao.

Marcus biết cách gây sức ép, và với một tên quý tộc tép riu, ông ta thừa sức dỗ ngon dỗ ngọt để nuốt trọn ngôi làng.

Vạn sự khởi đầu nan. Ăn được một cái thì những cái sau sẽ dễ đớp hơn.

Nếu chiếm được một ngôi làng, chắc chắn chuyện sẽ không dừng lại ở con số một.

Nhưng ai mà ngờ được bọn chúng lại phòng bị kỹ thế này? Tên lãnh chúa cai quản vùng này chẳng phải chỉ là một con lợn đầu toàn cứt sao.

Hơn nữa, nhóm cô cũng đã chuẩn bị kỹ càng và sắp đặt nhiều thứ làm nền tảng cho vụ này.

Vậy mà lại hỏng ngay từ bước đầu tiên.

Tất nhiên Finn không thể biết hết những toan tính đó.

Cô chỉ khắc ghi nhiệm vụ của mình trong mọi hoàn cảnh, đúng chất một người lính.

Finn suy nghĩ.

Việc tìm bằng chứng xem ra đã thành chuyện nước đổ đầu vịt.

Bị chơi một vố đau thật.

Rơi vào ổ phục kích.

Finn mồ hôi nhễ nhại, chuẩn bị cho hành động tiếp theo.

Bị bắt không có nghĩa là chịu chết.

Phải vùng vẫy, vùng vẫy đến cùng.

Cô cũng đã học được điều đó từ Encrid.

Tiến lên vì không biết từ bỏ, thay đổi nhờ sự tiến lên đó.

Finn đã chứng kiến Encrid làm điều đó ngay bên cạnh mình.

Bất chợt, chân cô đá mạnh vào thanh kiếm cắm dưới đất.

Thanh kiếm bật tung lên, bay vút về phía trước.

Đồng thời, Finn rút hai con dao găm dài hơn một gang tay giấu trong ống tay áo ra.

Đã đến lúc chiến đấu. Dù không có cơ may thắng lợi, nhưng nếu là khoảnh khắc phải chiến đấu thì cô sẽ chiến đấu.

---o0o---

Sau khi Jaxon trèo qua cửa sổ ra ngoài.

Encrid lơ đãng nhìn ra ngoài.

Cậu ta chui qua cái lỗ đó kiểu gì nhỉ?

Cửa sổ rất nhỏ. Jaxon lách qua trơn tru như thể bôi mỡ lên người, quá trình đó quả thực kỳ diệu.

Không phải chật vật luồn lách, mà cậu ta ướm thử kích thước cửa sổ với cơ thể mình, rồi vút một cái nhảy qua gọn gàn.

Cứ như dựng thẳng người giữa không trung, hay như có ai đó từ bên ngoài kéo ra, cậu ta biến mất nhẹ nhàng như bay.

Khả năng cảm nhận không gian của Jaxon tốt đến kinh ngạc.

Nhìn bằng mắt, phán đoán, rồi điều khiển cơ thể chính xác theo hình dung đó.

Đó là kỹ năng chỉ có thể thực hiện khi nắm rõ cơ thể và khả năng vận động của mình một cách hoàn hảo.

Liệu Encrid có làm được không?

Anh hoàn toàn không tự tin chút nào.

Sự tò mò dừng lại ở đó. Encrid nhìn qua khung cửa sổ nơi Jaxon vừa biến mất.

Ánh trăng vỡ vụn qua khung cửa sổ trông như những hạt bụi lấp lánh. Đêm nay trăng sáng quá.

Ngắm nghía bên ngoài một chút, anh quay lại nhìn vào trong phòng.

Đêm đông đáng lẽ không khí phải lạnh lẽo, nhưng trong phòng có lò sưởi chứa đá nung và than hồng rực, bên dưới là những thanh củi to bằng nửa cánh tay.

Encrid kéo lò sưởi đến trước giường và thẫn thờ nhìn nó.

Thả một thanh củi vào, nó gặp than hồng liền lách tách bén lửa, lớp vỏ cháy xém rồi nhanh chóng liếm láp những ngọn lửa đỏ rực.

Anh quan sát quá trình thanh củi bắt đầu cháy với tiếng lép bép. Ánh mắt Encrid trở nên mơ màng.

Anh cứ thế ngẩn ngơ nhìn ngọn lửa. Ở tư thế nửa nằm nửa ngồi, anh thả lỏng toàn bộ cơ thể.

Lửa bùng lên, tàn lửa bay lả tả. Tiếng gỗ cháy tách tách, ngọn lửa trong lò sưởi, hơi nóng đẩy lùi cái lạnh.

Hơi ấm và hơi lạnh gặp nhau tạo nên một bầu không khí dễ chịu.

Mọi thứ bao bọc lấy cơ thể anh. Cơ thể Encrid như được ai đó nhẹ nhàng nâng niu rồi đặt xuống giường.

Đống rơm mềm mại đỡ lấy lưng anh.

Giường êm, bụng no, lưng ấm.

Lại thêm bầu không khí yên bình bao trùm, anh cảm thấy như đang nằm trong vòng tay mẹ.

Encrid là trẻ mồ côi nên chẳng biết vòng tay mẹ là gì, nhưng anh cảm nhận được sự ấm áp tương tự.

Anh cuộn tròn người lại như một đứa trẻ. Nước nóng và bồn tắm gỗ mua bằng sáu đồng xu bạc đã khiến cơ thể anh thư giãn hoàn toàn.

Encrid chìm vào một giấc mơ ngắn.

Trong mơ, anh trở thành một đứa trẻ đang làm nũng mẹ.

Rồi anh rời nhà đi một chuyến du hành dài, nhưng chỉ mười ngày sau đã gặp nguy hiểm đến tính mạng.

Vừa thoát chết trong gang tấc, anh chợt thấy hối hận.

Mình rời nhà làm cái quái gì không biết.

Ra khỏi nhà là bão tố. Khó khăn chồng chất khó khăn.

Chỉ cần sơ sẩy một chút là mất mạng.

Chẳng khác nào đi trên dây qua vực thẳm.

Dù vậy con vẫn muốn đi tiếp sao?

Ai đó hỏi.

Chỉ cần quay về nhà là xong, nhưng Encrid không làm thế.

Dù yêu thích sự bình yên, không khí êm đềm và những thảo nguyên thanh bình, anh vẫn không quay về. Dù những thứ anh yêu quý đang ở phía sau, anh vẫn không ngoảnh lại.

Dù nhớ vòng tay mẹ và bàn tay to lớn của cha, anh vẫn không quay đầu.

Phải đi tiếp chứ.

Tại sao?

Cần gì phải có lý do sao?

Cũng có những việc làm chẳng cần lý do mà.

Không, mọi việc đều có lý do, chỉ là bản thân con chưa nhận ra thôi. Tại sao con lại đi con đường đó?

Rõ ràng là một câu hỏi không có lời giải, nhưng Encrid trong mơ trả lời không chút do dự.

Vì nó thú vị.

Chỉ vậy thôi sao?

Thấy khuôn mặt tươi cười thích hơn hay khuôn mặt nhăn nhó thích hơn? Đau đớn thích hơn hay vui vẻ thích hơn?

Hả?

Không nhìn thấy mặt người hỏi. Câu trả lời cuối cùng được thốt ra thành lời.

"Ta đi con đường mà ta tin là vui vẻ và đúng đắn."

Không có sự đắn đo nào trong việc đó. Encrid thậm chí còn chẳng gọi đó là niềm tin (tín niệm).

Anh mở mắt.

Một giấc mơ thật ngắn ngủi. Thanh củi trong lò sưởi thậm chí còn chưa cháy hết.

Chưa kịp hóa thành than đen, nghĩa là anh chỉ nghỉ ngơi được một chút xíu.

Vậy mà.

Cơ thể anh nhẹ bẫng. Chân tay tràn đầy sức lực.

Bình thường mới ngủ dậy cơ thể sẽ chưa hồi phục sức lực ngay, nhưng giờ thì khác.

Từng thớ cơ như được ai đó bơm đầy sức mạnh.

Đúng lúc đó có tiếng gõ cửa.

Cốc cốc.

Tiếng gõ cửa vang lên.

"Có ai ở đó không ạ?"

Tiếp theo là giọng của gã người làm quán trọ.

"Khách quan có đó không ạ?"

Gã hỏi lại. Encrid mặc quần áo vào. Anh quấn lớp giáp lót nhanh như quấn băng, rồi khoác áo giáp da mỏng lên trên.

Đeo cả đai kiếm vào.

Tốc độ trang bị vũ khí vượt xa mức bình thường.

Sao lại không chứ.

Kiếm thuật không giỏi thì phải làm nhiều việc vặt. Encrid đã từng hầu hạ không ít lính đánh thuê khác.

Và để sống sót, anh cũng phải tự mặc giáp và trang bị vũ khí thật nhanh và cẩn thận.

Tốc độ đó quả thực đáng kinh ngạc.

Trong lúc anh hoàn tất việc trang bị.

"Kìa, khách quan có ở trong đó mà sao không trả lời thế?"

Giọng gã người làm lộ rõ ý cười cợt.

"Này, thằng ngu."

Và đó là tiếng nói vang lên. Cạch, cửa mở toang. Khóa cửa chẳng có ý nghĩa gì cả.

Cánh cửa mở ra, ánh lửa từ lò sưởi trong phòng và ánh sáng từ bên ngoài tràn vào, đối đầu nhau.

Ánh sáng không tranh giành mà làm việc của mình. Soi sáng không gian xung quanh.

Hành lang quán trọ chật hẹp. Phía bên kia là gã người làm và chủ quán, bên cạnh là gã đàn ông râu ria xồm xoàm.

Kẻ nào kẻ nấy mắt sáng quắc, khí thế hung hăng.

"Ba tên à?"

Encrid bỏ qua màn dạo đầu mà hỏi thẳng. Anh cúi đầu xuống rồi chỉ ngước mắt lên nhìn xéo. Vừa nói, Encrid vừa chỉnh lại vị trí đai kiếm. Kéo nó về phía trước một chút, đến vị trí thuận tiện nhất để rút kiếm.

Gã người làm thấy vậy thì cười khẩy.

Trông cái tướng vừa mặc vội bộ giáp vừa loay hoay chỉnh đốn thật là thảm hại.

"Gì cơ? Ba tên? Thằng điên này chắc mất trí rồi."

Gã người làm chế giễu. Encrid vẫn tiếp tục chỉnh trang vũ khí. Chẳng phải anh vừa mới giác ngộ rằng những chuẩn bị nhỏ nhặt là rất quan trọng sao.

Góc độ của thanh Gladius người lùn bên hông phải hơi không vừa ý.

Anh dùng tay chỉnh lại, siết chặt hơn một chút.

"Mày cũng biết dùng kiếm đấy nhỉ? Mẹ kiếp, thế mà cái diễn xuất dở tệ lúc nãy là sao hả?"

Bất chợt anh nhớ đến Krais.

Lời cằn nhằn "đừng có mà diễn xuất" lướt qua tâm trí.

Encrid thoáng thấy ghét cái thế giới không biết thưởng thức tài năng diễn xuất của mình.

Chắc chắn khi về lãnh địa, sẽ có nhà viết kịch nhận ra tài năng xuất chúng của anh.

"Khỏi cần nói nhiều nhỉ?"

Gã người làm cười nhạt nói.

Vốn dĩ gã là kẻ chuyên tìm sơ hở và sự lơ là của đối thủ, nhưng trong mắt gã, cái thằng Encrid này quá non nớt.

Con ả Tiên tộc bên cạnh có thể hơi khó nhằn một chút.

Nhưng tụi mày không biết đây là đâu à.

Gã người làm tự tin tràn trề. Gã tin mình dư sức làm gỏi cả đôi nam nữ dám mò vào làng này.

"Này, giết nó nhanh lên."

Gã râu xồm đứng phía sau đờ đẫn nói.

Nói cái gì vậy, đây đâu phải cái phòng trà để mà đứng tán gẫu.

Encrid kéo đai kiếm về phía trước thêm một chút lần cuối.

Thanh Đạo sư nằm vắt ngang trước xương chậu.

Giờ thì tư thế vũ trang đã ưng ý. Anh ngẩng đầu, thẳng lưng dậy.

Trong lúc đó, gã người làm đang quan sát bỗng vẩy tay. Khóe miệng nhếch lên đầy vẻ xấc xược và đôi mắt từng giả vờ ngây thơ lúc mới gặp giờ đây hằn lên sát khí.

Tất cả lọt vào mắt Encrid. Trong dòng thời gian trôi chậm lại, anh nhận thức rõ từng biểu cảm và ánh mắt.

Khoảng cách chỉ vỏn vẹn ba bốn bước chân.

Gã ném con dao găm, Encrid nghiêng đầu sang một bên.

Đồng thời tay anh nắm lấy chuôi kiếm. Nhưng chưa rút ra ngay.

Vút! Con dao găm sượt qua mái tóc anh, cắm phập vào bức tường phía sau.

"...Cũng khá đấy chứ!"

Gã người làm hét lên hung hãn, giơ hai tay lên. Mỗi tay gã cầm một con dao găm.

Theo bản năng, Encrid đánh giá năng lực thể chất của đối thủ qua hành động, thái độ và cách ném dao.

Điều đó dẫn ngay đến một sự chuẩn bị nhỏ nhặt tiếp theo.

Anh đẩy chân trái về phía trước. Chiếc ủng da trượt nhẹ trên sàn tạo ra tiếng két nhỏ. Một chuyển động ngắn ngủi không ai để ý.

Và giờ thì hoàn hảo. Sự chuẩn bị nhỏ nhặt đã hoàn tất.

Gã người làm có vẻ tự tin vào tài ném dao của mình, lại vung tay lên lần nữa, gã chủ quán đứng sau gã cũng rút thanh đoản kiếm ra.

Những thanh kim loại phát ra tiếng kêu xoảng xoảng như muốn chứng minh sự hiện diện của mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!