Trận chiến với Jevikal là một cuộc đối đầu tàn khốc.
Cứ mỗi đòn Encrid tung ra, anh lại phải hứng chịu hai đòn trả lễ.
Dù vậy, Encrid vẫn không hề thay đổi. Vẫn là con người ấy, không một chút nao núng ngay cả khi mạng sống chỉ còn treo trên sợi tóc.
Sự kiên định không lay chuyển đó, khí chất vững chãi như bàn thạch đó chính là thứ đã đưa anh đến tận đây.
"Chết tiệt, đôi mắt đó bắt đầu làm tao thấy ngứa mắt rồi đấy." Jevikal lầm bầm, nụ cười trên môi hắn càng lúc càng toác rộng.
Chứng kiến trận đấu, Rem không ít lần giật thót mình nhưng cũng không kìm được tiếng lẩm bẩm.
Làm sao có ai chịu đựng được tình cảnh như thế chứ?
Cuối cùng, hắn lên tiếng.
"Phải không? Khó chịu vãi cứt đúng không? Hoàn toàn có thể hiểu được mà."
Tại sao ngay lúc này, hắn lại thấy đồng cảm với sự bực dọc của Jevikal thế không biết?
Hắn không đơn độc trong suy nghĩ này. Ragna, Jaxon, và thậm chí cả Audin cũng gật đầu đồng tình trong im lặng.
Dù bạn có làm gì đi nữa, Encrid vẫn cứ trơ ra đó—không lay chuyển, không khuất phục.
Anh chỉ đơn giản là tiếp tục làm những gì cần phải làm. Một gã đàn ông hành động trước rồi mới bàn chuyện đúng sai sau.
Chính vì thế, Audin đã đưa Kỹ thuật cách ly vào kho tàng kỹ năng của Encrid lần đầu tiên, Jaxon đã dạy anh Cảm quan lẩn tránh khó nắm bắt và Rem đã truyền thụ tinh hoa của Trái tim quái thú.
Ngay cả Ragna cũng bị thôi thúc phải truyền lại kỹ năng của mình cho Encrid trong những hoàn cảnh tương tự.
Đôi mắt đó, sự kiên trì lì lợm đó không bao giờ bỏ cuộc. Nhìn anh chiến đấu có thể khiến bất cứ ai phát điên.
"Ngươi không sợ sao?" Jevikal hỏi, giọng đầy vẻ bực bội. Vừa nói, hắn vừa khéo léo xoay lưỡi kiếm, chuyển sang một thế tấn lạ lùng đồng thời thay đổi bộ pháp.
Encrid bắt kịp chuyển động đó, điều chỉnh góc kiếm và lướt chân trên mặt đất mà không nhấc lên, cơ thể anh trượt vào một vị trí mới.
"Sợ cái gì?"
"Ngươi suýt chết vừa rồi đấy."
"Chẳng phải ngươi cũng thế sao?"
Lúc trước, Jevikal đã giả vờ tung đòn bằng cách đưa chân trái lên trước, rồi đột ngột thu lại và phóng ra một cú đâm bất ngờ.
Encrid đã mắc bẫy, vung kiếm quá sớm, tạo cơ hội cho Jevikal phản công chính xác.
Vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi lưỡi kiếm của Jevikal tách ra thành bốn đường kiếm chết chóc, bất kỳ ai khác có lẽ đã chết đứng vì sợ hãi.
Encrid không miễn nhiễm với nỗi sợ, nhưng anh không để nó giết chết mình.
Làm thế nào anh né được?
Cảm quan lẩn tránh.
Kỹ thuật của Jaxon đã cứu mạng anh. Dù cái giá phải trả không rẻm, một vết chém ngang cổ nóng rát như thể sắt nung đóng dấu lên da thịt.
Và đó không phải là vết thương duy nhất.
Bụng Encrid đã bị đâm thủng, gân tay suýt bị cắt đứt, cổ anh cũng suýt lìa khỏi đầu chỉ trong gang tấc.
"Hôm nay thế là đủ rồi! Nhớ đấy, vẫn còn ngày mai mà!"
Krais hét lên, nhận được tín hiệu từ Rem.
Jevikal không có ý định dừng lại. Hắn đã sẵn sàng tung ra đòn kết liễu.
Nhưng ý định của hắn đã bị chặn đứng.
"Gặp ta thì nép nép vào, ngươi đang làm ta thấy phiền rồi." Rem cảnh báo, bất ngờ xen vào. Bằng cách nào đó, hắn đã thu hẹp khoảng cách và giờ đang đứng ngay sau sườn trái của Encrid.
Nếu Jevikal hạ sát Encrid lúc này, chuyện gì sẽ xảy ra?
Ngay cả khi phải lộ ra con bài tẩy, Jevikal cũng nhận ra:
Mình cũng sẽ chết.
Đương nhiên, Jevikal quý mạng sống của mình hơn bất kỳ ai khác.
"Được thôi."
Hắn tra kiếm vào vỏ và giơ hai tay lên ra hiệu đầu hàng, dù dư âm của sát khí vẫn còn lảng vảng đâu đó.
Rem cười khẩy và quay đi.
Hắn không cần phải để mắt đến Jevikal. Ở khoảng cách này, dù Jevikal có giở trò gì, rìu của Rem cũng sẽ đến trước.
Hơn nữa, Rem không hề đơn độc.
Con mèo hoang tinh ranh của nhóm đã chọn vị trí ở phía đối diện.
Có bao nhiêu người nhận ra điều này?
Chắc chắn không phải Jevikal.
"Được rồi bà con cô bác ơi! Đâu phải chỉ có mỗi hôm nay đâu nhỉ! Nghỉ ngơi chút đi nào? Kết bạn giao lưu một tí. Và nếu thấy chán, mấy con hẻm sau quán rượu có đầy chỗ để thêm gia vị cho buổi tối đấy. Không biết chỗ nào ngon à? Thật là bi kịch! May mắn cho các vị..."
Krais chớp lấy cơ hội để chào hàng, những trò hề của hắn lạ thay lại làm dịu đi sự căng thẳng.
"Đây là bản đồ Ẩm thực Border Guard!"
Đó là một tấm bản đồ đơn giản, đánh dấu những cửa tiệm bán thịt khô tẩm gia vị, mứt cam, bánh mì mới ra lò và nhiều thứ khác.
"Mỗi tấm chỉ mười đồng thôi!"
Cái giá phải chăng đến kỳ lạ—không quá đắt, nhưng cũng chẳng rẻ bèo.
"Ta lấy một cái. Cần một bữa ra trò sau màn đổ máu vừa rồi." Jevikal cười khùng khục, chộp lấy một tấm bản đồ.
Được khích lệ bởi sự hào phóng của gã, những người khác từ thương đoàn và cả đoàn tùy tùng của Bá tước cũng làm theo.
Cuối cùng, nữ chiến binh lai khổng lồ rụt rè hỏi: "Người bị thương không được miễn phí sao?"
Krais giật lại tấm bản đồ đang đưa ra.
"Đó là chính sách hôm qua rồi. Bắt đầu từ hôm nay, ai cũng phải trả tiền. Kể cả cô, thưa quý cô."
Lần đầu tiên được gọi là quý cô, nữ chiến binh lai khổng lồ gật đầu nghiêm túc và đưa ra đúng số tiền.
Vỗ tay một cái, Krais cúi chào cả nhóm đầy vẻ kịch nghệ.
"Các vị sẽ không hối hận đâu. Nghỉ ngơi cho khỏe, khám phá thành phố và cứ tự nhiên đấu tập với nhau. Nhưng cấm gây rối, và nhớ đảm bảo an toàn cho người dân."
Ngẩng đầu lên sau cái cúi chào, hắn nói thêm: "Chào mừng đến với Border Guard!"
Mặc cho lượng máu đã mất, không vết thương nào đe dọa đến tính mạng, nên Encrid lặng lẽ quan sát màn kịch này.
Tên đó thực sự nghĩ đây là khu du lịch à?
Border Guard, dù mang vẻ ngoài của một thành phố thương mại, về cơ bản vẫn là một tiền đồn quân sự.
Chẳng có mấy thứ cho du khách tận hưởng đâu.
Nhưng có vẻ chẳng ai có ý định rời đi cả.
Mà tại sao họ phải đi chứ?
"Lần sau tôi sẽ đi." Encrid lầm bầm với chính mình.
Ánh mắt của gã kiếm sĩ Rapier trông như thế nào?
Chúng sáng lên, với tia sáng của tinh thần cạnh tranh và sự tò mò không thể nhầm lẫn.
Dù động cơ là gì, rõ ràng người đàn ông này sẽ không sớm rời đi.
Điều tương tự cũng có thể nói về nữ chiến binh lai khổng lồ. Cô ta có vẻ cũng quyết tâm ở lại.
Còn nhóm của Edin Molsen? Khỏi phải bàn.
"Đấu lại với ta!"
Ngay khi vết thương lành, Edin đã gầm lên lời thách đấu này. Nhưng sau khi chứng kiến trận chiến với Jevikal, hắn im bặt, dù cái nhíu mày giật giật tố cáo sự bất mãn của hắn với tình hình hiện tại.
Dù sao thì, với việc Edin ở lại, đám lính canh đi cùng hắn cũng sẽ ở lại.
Chà, thật là sung túc.
Đây có phải là cảm giác được nuôi dưỡng về mặt tinh thần không? Encrid cảm thấy no nê dù chưa ăn gì.
"Cậu thực sự quyết tâm kiếm chác một mớ nhỉ? Mà cái đoạn cuối về an toàn cho người dân là sao vậy?"
Chắc chắn đó là điều mọi người có thể tự hiểu mà.
Khi Encrid thốt ra thắc mắc của mình, Krais, vừa xong màn diễn trò, thì thầm trả lời.
"Cái gã Jevikal đó... Tôi có cảm giác không lành về hắn. Nếu cứ để mặc hắn, hắn có thể gây rắc rối. Tôi sẽ báo cáo lên cấp trên để tăng cường an ninh. Nếu hắn chết khi đánh nhau với lính thì không sao, nhưng nếu người ngoài giết hại dân thường, chúng ta sẽ đau đầu lắm đấy."
Encrid nhớ lại trận chiến với Jevikal.
Thanh kiếm đó, kỹ thuật đó—thật đáng nhớ. Cuộc đụng độ quá dữ dội khiến anh không có thời gian để đánh giá tính cách của Jevikal, chỉ thấy được kỹ năng của hắn. Nhưng nếu phán đoán của Krais sắc bén như vậy, thì nó đáng để tin tưởng.
"Jaxon, báo cáo việc này lên cấp trên đi."
"Rõ."
Cử con mèo hoang ranh mãnh đi lo việc, Encrid bắt đầu khập khiễng lê bước về chỗ trọ.
"Cậu cứ đà này thì sẽ mòn mỏi đến chết mất thôi." Rem nói, bước song song bên cạnh anh.
Đó là lời cằn nhằn, chắc chắn rồi, nhưng Encrid không thể cãi lại.
Rem nói đúng.
Cơ thể anh nát bươm, một lỗ thủng ở bụng, gân tay suýt đứt lìa.
Nếu anh chết, tất cả sẽ được chữa lành, chỉ để lại sức mạnh anh đã đạt được từ thử thách. Ở một khía cạnh nào đó, đây là một khả năng tiện lợi, thậm chí là lợi thế.
Nhưng Encrid vẫn cố chấp bám trụ.
Tại sao ư? Nếu ai đó hỏi, anh sẽ không có câu trả lời.
Anh chỉ muốn thế. Anh cào cấu và lê bước về phía trước bằng tất cả những gì mình có.
Anh đơn giản là đã xóa bỏ từ "bỏ cuộc" khỏi từ điển cuộc đời mình.
Mà không hề hay biết, tư duy không ngừng nghỉ này chính là bản chất thực sự của Lời Nguyền của người lái đò.
Cốt lõi của nó là khiến một người mãi mãi phấn đấu, không bao giờ thỏa mãn với việc nghỉ ngơi trong sự an nhàn của hiện tại.
Nếu người lái đò hiểu được điều này, hắn có lẽ đã bực bội đến mức ném cái đèn xuống dòng sông đen ngòm trong cơn thịnh nộ.
Tất nhiên, Encrid chẳng biết gì về những điều này. Anh chỉ đang làm những gì anh vẫn luôn làm—tiến về phía trước.
"À thì, tôi chưa chết mà?"
"Cậu nói nghe đơn giản gớm. Dù sao thì, cậu đã nhìn rõ kiếm thuật của tên đó chưa?"
"Thấy rồi."
Encrid tua lại trận đấu trong tâm trí.
Kiếm thuật của Jevikal kết hợp giữa chân kiếm thức và ảo kiếm thức. Trên lục địa, phong cách lai tạp này được gọi là Khí Kiếm Thuật. Cụ thể hơn, đó là Đông Phương Khí Kiếm.
Quỹ đạo của lưỡi kiếm rất kỳ quái, mục tiêu của nó cũng quỷ dị không kém.
Thoáng trước, nó dường như nhắm vào tay; ngay sau đó, nó chuyển hướng sang vai. Đang nhắm vào vai, nó đột ngột bổ xuống đùi.
Rất khó để đọc vị.
Vậy anh đã phản ứng thế nào?
Lúc đầu, anh cố gắng ăn miếng trả miếng với Jevikal. Nếu chịu một đòn, anh quyết trả lại một đòn.
Anh vung kiếm nhanh và mạnh, đối đầu trực diện với Jevikal.
Jevikal đã đáp trả ra sao?
Bằng cách đỡ đòn và phản công ngay lập tức, nhắm vào cổ tay anh với độ chính xác tuyệt đối.
Xét về mặt kỹ thuật, biệt danh của Jevikal không phải là hữu danh vô thực.
Và những kỹ thuật kiếm đã mang lại cho hắn biệt danh đó? Hắn thậm chí còn chưa dùng đến.
Vì thế, Encrid đã bị áp đảo.
Anh đã thua.
Đó là một thất bại.
Nhưng điều đó có làm anh nản lòng không? Không mảy may.
Mình có thể đuổi kịp.
Nếu một ngày tập luyện là không đủ, anh sẽ tập hai ngày. Nếu hai ngày không đủ, anh sẽ tập một tuần. Nếu một tuần không đủ, thì một tháng.
Chỉ cần có thời gian, anh tin mình có thể thu hẹp khoảng cách.
Đó không phải là vấn đề về chiến thuật, sức mạnh hay tốc độ—đó thuần túy là sự khác biệt về độ thông thạo kỹ năng.
Và Khí Kiếm Thuật bản chất là như vậy. Một trường phái nghệ thuật kỳ lạ đầy bí ẩn.
"Nếu cậu đã thấy rồi thì đơn giản thôi. Chỉ cần đọc hết và phản đòn." Rem nói, những bài học của hắn lại một lần nữa đánh trúng trọng tâm.
Mình có cần phải đánh bại hắn bằng chính những kỹ năng đó không?
Ngay cả khi chỉ có một điểm đến, vẫn có rất nhiều con đường để tới đó.
"Dùng cái đầu của cậu một lần xem nào."
Thay vì cố chấp chạy theo một con đường duy nhất, Encrid quyết định mở rộng tầm nhìn.
Ngay cả khi cơ thể anh có thể chịu đựng được, anh cũng sẽ không cho phép mình dậm chân tại chỗ.
"Anh đang thuyết phục tôi đấy."
Rem cười toe toét, một nụ cười chân thành mà Encrid thấy dễ chịu đến nhường nào.
Lúc đó anh mới nhận ra, anh đã ghét cay ghét đắng nụ cười của Jevikal. Có lẽ đánh giá của Krais về gã đó là chính xác.
Khi Encrid trở về, máu vẫn còn nhỏ giọt, Esther ho khan một tiếng đầy vẻ không tin nổi.
Biểu cảm trên gương mặt cô nói lên tất cả:
Sáng nay tôi tiễn anh đi lành lặn, giờ cậu vác cái xác như thế này về đấy à?
Hmm, sao sự cằn nhằn của con bé lại cảm thấy còn tệ hơn cả Rem thế này?
Thật thú vị.
Rem cười khúc khích trước cảnh đó. "Này, pháp sư báo gấm, cô tập quen dần đi là vừa. Tên kiểu gì cũng thế thôi."
Nàng pháp sư báo đen chẳng buồn đáp lời. Thay vào đó, Ragna khẽ hỏi: "Hôm nay vui không?"
Encrid gật đầu.
Vết thương lần này quá nặng để có thể lành lặn chỉ trong một ngày, nhưng đối với Dunbakel, người đang trông chừng anh, tốc độ hồi phục này vẫn đáng kinh ngạc.
"Ba ngày?"
"Tôi ổn rồi."
Cô ấy định ngạc nhiên mỗi lần anh đứng dậy sao? Encrid tự hỏi khi bắt đầu cử động trở lại.
Nghe đồn nhóm của Jevikal vẫn đang ở trọ tại nhà trọ khu chợ.
Mình sẽ đấu với ai tiếp theo đây?
Sự mong chờ khiến tim anh đập rộn ràng, thúc đẩy đôi chân bước tới.
Dù một cánh tay chưa lành hẳn, cánh tay kia vẫn ổn, thuốc mỡ Jaxon đưa rất hiệu quả, và Audin đã lén truyền cho anh chút thần lực.
Nó không nhìn thấy được, cũng không đủ mạnh để phát sáng, nhưng nó đã đẩy nhanh quá trình hồi phục. Nếu không có nó, ngay cả với khả năng tái tạo, anh lẽ ra phải nằm liệt giường hơn một tuần.
Trong khi đó, Jevikal đang sục sôi.
Cơn khát máu đang sôi sục trong người hắn.
Có nên lẻn ra ngoài đêm nay và cắt cổ vài tên không nhỉ?
Sau hai ngày, những vết thương từ trận chiến với Encrid đã đóng vảy, và chỉ cần nhìn vào chúng thôi cũng đủ thổi bùng lên sự bực dọc trong hắn.
Không kìm được nữa, hắn bắt đầu di chuyển, nhưng bị nữ chiến binh lai khổng lồ chặn lại.
"Dừng lại, con người nhỏ bé."
"Hửm?"
"Ta bảo dừng lại."
"Để làm gì?"
Giả vờ ngây ngô, hắn mỉm cười, nhưng nữ chiến binh không hề lay chuyển.
Từ một cái bàn ở quán rượu tầng một nhà trọ, một người đàn ông khác liếc nhìn sang—gã kiếm sĩ dùng rapier.
"Jevikal, ngươi thuộc hội Hắc Kiếm phải không? Lúc nào cũng dính lấy nhau, kêu quàng quạc như lũ quạ. Thôi đi. Ngươi đang làm khó cho tất cả những người ở đây đấy."
"Ngươi đang nói cái quái gì thế?"
Jevikal cười khẩy và giả vờ vô tội, nhưng cả nữ chiến binh lẫn gã kiếm sĩ đều không đáp lại. Tuy nhiên, rời đi trong khi bị phớt lờ cảm giác thật sượng sùng.
"Ta chỉ muốn đi dạo đêm thôi." hhawns lầm bầm, quay người bước lên cầu thang gỗ cọt kẹt.
Khi hắn đã đi khuất, gã kiếm sĩ rapier nhấp một ngụm rượu trong khi nữ chiến binh đứng trầm ngâm.
Họ đang nghĩ gì vẫn là một bí ẩn.
"Tại sao ngươi chưa đấu với người khổng lồ đó?" gã kiếm sĩ đột nhiên hỏi.
"Cô ta không phải mục tiêu của ta." Jevikal trả lời vọng lại.
Dù hắn cũng tò mò về khả năng của Audin, câu trả lời đó tạm thời đủ thỏa mãn.
Gã kiếm sĩ rapier gật đầu.
Cuộc trò chuyện của họ bị gián đoạn bởi tiếng bước chân của tên hộ vệ Edin Molsen đang đi xuống cầu thang, sàn gỗ rên rỉ dưới sức nặng. Cả hai người đàn ông theo bản năng liếc nhìn lên.
Tên hộ vệ đi lướt qua mà không nói một lời và bước ra ngoài.
Jevikal, kẻ nán lại đủ lâu để nhận thấy, hỏi vọng xuống: "Sao các ngươi lại để gã đó đi?"
"Hắn sẽ không gây rối."
"Còn ta?"
"Ngươi sẽ gây rối."
Câu trả lời của gã kiếm sĩ rapier đến ngay lập tức không chút do dự, khiến Jevikal đứng hình trong giây lát.
Có nên giết quách tên này không nhỉ?
Nhưng gã do dự, và cuối cùng lùi bước.
Dù không đến mức liệt giường, hắn vẫn đang hồi phục, và cả gã kiếm sĩ lẫn nữ chiến binh khổng lồ đều đã nhìn thấy kiếm thuật của hắn.
Sẽ thật không công bằng nếu hắn không được nhìn thấy kiếm thuật của họ.
Và chẳng bao lâu, định mệnh đã chiều lòng hắn.
Khi Encrid quay lại nhà trọ, chính gã kiếm sĩ rapier là người bước lên.
"Có vẻ đến lượt ta rồi."
"Được thôi." Encrid bình thản đáp, dửng dưng không quan tâm đối thủ là ai.
Chứng kiến cảnh này, Jevikal cảm thấy một cơn nhói khó chịu.
Đôi mắt của tên đó—tại sao chúng lại phải nghiêm túc đến mức chết tiệt như thế chứ?
Dù sao thì, Encrid cũng đã vào thế đối đầu với gã kiếm sĩ rapier.
Lần này, trận đấu diễn ra sạch sẽ và cân sức. Không ai chịu thương tích nghiêm trọng.
Hay đúng hơn là...
Tên này rốt cuộc đến đây để làm cái gì vậy? Jevikal nghĩ thầm, một nụ cười mỉa mai thoáng hiện khi quan sát.
Hắn có thể nhìn thấu động cơ của hầu hết những người đi cùng Encrid. Hắn thậm chí còn nhận ra thân phận của nữ chiến binh khổng lồ cao lớn kia nhưng chọn cách giả vờ không biết.
Tuy nhiên, gã kiếm sĩ rapier lại khác.
Qua trận đấu của họ, điều đó đã rõ ràng—hắn không ở đây vì lợi ích của bản thân.
Hắn đang dạy Encrid.
