Vĩnh thoái hiệp sĩ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11156

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Chương 201 - 300 - Chương 214 - Kẻ khinh thường kiếm sĩ

Lũ pháp sư thường có cái thói khinh thường dân múa kiếm.

Khoảnh khắc một kẻ bước chân vào lãnh địa của ma thuật, hắn ta sẽ đánh thức một giác quan mới—thứ nằm ngoài ngũ quan tầm thường của nhân loại. Nó giống như mọc thêm một cánh tay, sở hữu một công cụ mới, hay khai mở một giác quan thứ sáu đầy bí ẩn. Thông qua nó, họ kiến tạo nên thế giới tinh thần của riêng mình, thứ mà họ gọi là "Thế giới nội tâm" hay "Lãnh địa ma thuật".

Để bước vào lãnh địa đó, chẳng cần chìa khóa, chẳng cần cửa nẻo, cũng chẳng có lối mòn nào cả, nó đơn giản là tồn tại ngay bên trong họ.

Bằng cách ngắm nhìn bầu trời, ngọn lửa hay những dòng sông băng vĩnh cửu, họ tinh chỉnh và bồi đắp thế giới ấy. Quá trình đó chính là sự tu luyện và kỷ luật của một pháp sư.

Người đời thường bảo pháp sư là những kẻ điên, cái danh xưng đó cũng chẳng oan uổng gì. Bởi lẽ, những phương pháp họ dùng để vun đắp thế giới nội tâm thường cực đoan đến mức bệnh hoạn.

Năm thứ 48 của Đế quốc, có một gã pháp sư đã xây dựng toàn bộ thế giới nội tâm của mình dựa trên lửa. Để chạm tới một cảnh giới tồn tại mới, hắn đã thiêu rụi cả một thành phố.

Sự kiện đó được ghi vào sử sách với cái tên "Tai Ương Hỏa Hải", đã cướp đi sinh mạng của hàng ngàn người. Gã pháp sư đó sau này bị gán cho biệt danh "Ác Quỷ của Lửa", không đốt thành phố vì thú vui giết chóc. Sau khi tàn sát vô số sinh linh, việc nhìn người ta cháy đen không còn mang lại cảm hứng cho hắn nữa. Thế là, hắn nâng cấp cuộc chơi, đốt sạch cả một tòa thành chỉ để tìm kiếm một tia sáng giác ngộ mới.

Rất nhiều hiệp sĩ và pháp sư đã bỏ mạng khi cố ngăn cản hắn, nhưng cuối cùng hắn cũng bị tiêu diệt.

Sự theo đuổi tri thức đến mức ám ảnh đó chính là định nghĩa về pháp sư. Họ bị thôi thúc phải tìm kiếm chân lý và đắm mình trong cơn khoái cảm của sự giác ngộ, ngay cả khi cái giá phải trả là sự tỉnh táo của chính mình.

Thế nên chẳng có gì ngạc nhiên khi đám pháp sư nhìn xuống những kẻ chỉ biết vung kiếm bằng nửa con mắt. Họ bước đi trong một thế giới mà đám kiếm sĩ mù tịt.

Một pháp sư lành nghề, đặc biệt là kẻ chuyên biệt trong một lĩnh vực cụ thể có thể dễ dàng làm gỏi ngay cả những tay kiếm tài năng nhất.

Điều này dẫn đến những nhiệm vụ kiểu như thế này:

"Xong việc, lượm tiền rồi biến."

Trong số ít những nhóm nhận hợp đồng đánh thuê, "Ảnh Nguyệt" là cái tên sừng sỏ nhất. Nổi tiếng với kỹ năng hoạt động ngầm, các thành viên của Ảnh Nguyệt bôi muội than đen kịt lên người và hòa tan vào màn đêm như những bóng ma.

Một gã pháp sư niệm chú "Ám Vụ Dày Đặc", bao trùm lều trại của mục tiêu trong bóng tối, che khuất mọi tri giác. Kẻ thứ hai rải một loại hương gây mê, trong khi kẻ thứ ba thi triển ma pháp mang tên "Giấc Mộng Vực Thẳm" để nhấn chìm tất cả những ai bên trong vào trạng thái vô thức.

Có vẻ hơi quá tay, nhưng sau khi chứng kiến năm con quái vật cuồng chiến kia cày nát chiến trường ban sáng, cẩn thận không bao giờ là thừa.

Dù pháp sư khinh thường kiếm sĩ, nhưng "Kẻ Mang Ý Chí"—những người đã đánh thức được một phần "Ý Chí" hay sức mạnh tiềm ẩn lại là một vấn đề khác. "Ý Chí", hay sự quyết tâm, là đặc điểm của các ứng cử viên hiệp sĩ trở lên.

Nhận diện một Kẻ Mang Ý Chí mà không qua giao chiến là rất khó, nhưng có một kẻ đã nổi bật lên từ trước.

Tên chiến binh tóc vàng.

Hắn đã ném toẹt cái mũ giáp đi giữa trận tiền, để lộ đôi mắt sắc lẹm với đồng tử đỏ ngầu và kỹ thuật kiếm thuật chính xác đến mức đáng sợ, để lại ấn tượng mạnh mẽ ngay cả với những gã pháp sư kiêu ngạo này.

Tên thủ lĩnh nhóm sát thủ đã từng chạm trán nhiều kẻ có sức mạnh tiệm cận hiệp sĩ. Bản năng của một pháp sư lão luyện mách bảo hắn một điều: Tên tóc vàng đó là kẻ nguy hiểm nhất.

"Xong rồi."

Một tên thuộc hạ thì thầm báo cáo. Tên thủ lĩnh gạt vạt lều, bước chân vào trong.

Ngay cả khi bên trong có những kẻ sở hữu sức mạnh cấp hiệp sĩ, với sự chuẩn bị kỹ lưỡng này, chúng cũng chỉ là những cái xác không hồn. Cùng lắm thì một tên còn trụ lại được, nhưng cũng chẳng còn là mối đe dọa.

Bên trong lều, nhờ phép tàng hình, lẽ ra không ai có thể nhận ra điều gì bất thường.

Tuy nhiên, ở đó—hai ngọn lửa xanh lam lạnh lẽo đang cháy rực trong bóng tối.

Trong thoáng chốc, nó trông giống như một ác linh được tạo thành từ lửa, một "Ngọn Lửa Tà Ác". Nhưng không, đó không phải là ma thú.

"...Một con báo?"

Đó là một con báo đen với ngọn lửa đang nhảy múa trong đôi mắt.

Tên thủ lĩnh lập tức nhận ra sự thật: đôi mắt rực lửa kia chứa đựng ma thuật, sự bí ẩn, hoặc có lẽ là một thứ gì đó còn mạnh mẽ hơn thế.

Cả hắn và tên pháp sư đi cùng, những kẻ đang được bao bọc bởi lớp muội than và ma pháp bỗng cảm thấy lớp ngụy trang của mình bị thiêu rụi. Những câu thần chú che giấu tan biến như sương gặp nắng, phơi bày hoàn toàn hình dạng của chúng trước sinh vật đang đứng đó.

Không một lời nào được thốt ra. Bầu không khí trong lều trở nên nặng nề đến nghẹt thở.

Và rồi...

"Kachoo!"

Con báo hắt hơi một cái.

Suy nghĩ của tên thủ lĩnh khựng lại. ...Nó vừa hắt xì đấy à? Thật luôn? Kết thúc cái không khí căng thẳng rồi.

Esther đang hồi tưởng về quá khứ. Một cụm từ tóm tắt bước ngoặt của cuộc đời cô:

'Lời nguyền chết tiệt.'

Lời nguyền đó đã đảo lộn tất cả, vò nát cuộc đời cô như một mớ chỉ rối. Thật điên rồ, nhưng theo một cách nào đó, cô đã học cách chấp nhận nó. Việc hóa giải lời nguyền giống như gỡ một búi tơ vò, tốn thời gian và đòi hỏi sự tỉ mỉ, nhưng một khi đã bắt đầu, phần còn lại sẽ tuân theo lẽ tự nhiên.

Sợi chỉ được nới lỏng ấy đã cho phép Esther đòi lại một phần nhỏ sức mạnh ngày xưa.

"Grrr..."

Con báo nhe những chiếc nanh sắc nhọn trắng ởn.

"...Thú triệu hồi sao?" tên pháp sư địch phỏng đoán.

Thú triệu hồi, những thực thể phục vụ như cánh tay nối dài ý chí của pháp sư, thường là động vật hoặc các cấu trúc linh hồn. Giả định đó không hẳn là đúng, nhưng cũng dễ hiểu.

Esther phớt lờ những kẻ xâm nhập. Ma lực cuộn trào trong cơ thể cô, ánh nhìn xuyên thấu qua những lớp ngụy trang vật lý để bóc trần những thủ thuật và bùa chú chúng đang sử dụng.

Năm loại phép thuật.

Một phép che giấu tri giác, một làn sương ngủ theo gió, và một bùa chú gây mê, ba thứ này được xếp chồng lên nhau để làm mờ các giác quan, làm suy yếu nhận thức và ru ngủ mục tiêu vào vô thức.

Rõ ràng, bọn chúng không đến đây để thăm hỏi.

Encrid có vẻ đã chìm vào giấc ngủ ma thuật êm ái đó, một phần cũng do sự kiệt sức từ trước. Những người khác chắc cũng đã gục cả rồi. Điều đó có nghĩa là Esther là người duy nhất còn tỉnh táo để hành động.

"Giết nó."

Tên pháp sư ra lệnh. Esther cảm nhận được sự thay đổi trong cấu trúc ma thuật khi một câu thần chú bắt đầu hình thành.

Đã lâu lắm rồi cô mới được chứng kiến một màn thi triển ma pháp bài bản như thế này.

Phía trên đầu cô, "Lưỡi Đao Gió" thành hình, một chiếc máy chém thẳng đứng được dệt nên từ không khí sắc bén đang nhanh chóng giáng xuống.

Với một cú bật nhảy dứt khoát, Esther né đòn. Lưỡi đao chém phập xuống mặt đất nơi cô vừa đứng, rồi tan biến vào hư vô.

Lời nguyền cô đang gánh chịu biến việc sử dụng ma thuật thành một canh bạc nguy hiểm. Mỗi lần thi triển phép thuật đều kéo theo sự phản phệ đau đớn.

Tên pháp sư còn lại bắt đầu lầm rầm những câu thần chú, ngón tay hắn múa may những cử chỉ phức tạp để dẫn truyền sức mạnh. Những từ ngữ hắn thốt ra nghe méo mó khó hiểu, có lẽ là một loại ngôn ngữ cổ ngữ tùy biến được thiết kế để chống lại các biện pháp phản đòn.

Esther chẳng cần phải hiểu cái thứ ngôn ngữ cổ quái đó làm gì, cô đọc được dòng chảy của chính bản thân ma thuật.

'Thảm hại.'

Từ mặt đất dưới chân tên pháp sư, những cái bóng đen kịt vươn dài ra, cuộn trào như những con rắn độc chực chờ nuốt chửng con báo đen.

Esther dập mạnh chân trước xuống đất.

Ngay khoảnh khắc đó, một sự biến đổi bắt đầu diễn ra, không phải là sự chuyển dịch tâm linh mơ hồ, mà là một sự lột xác về thể xác đầy đau đớn nhưng cũng đầy khoái cảm.

Những sợi chỉ của lời nguyền, thứ từng trói buộc cô chặt đến nghẹt thở bắt đầu nới lỏng. Một phần lớn của sự giải thoát này đến từ thứ sức mạnh kỳ lạ đang quấn quanh hào quang của Encrid.

Điều đó có nghĩa là Esther không còn phải gồng mình chịu đựng sự phản phệ khủng khiếp của lời nguyền trong hình dạng hiện tại nữa.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cô có thể trở về là chính mình.

Thứ ma pháp bóng tối đang lao tới vốn được thiết kế để trói buộc, nhưng câu trả lời của Esther lại đơn giản đến bất ngờ.

"Đắm chìm trong mùi hương của ta đi."

Giọng nói trầm đục, đầy uy quyền vang lên. Cùng lúc đó, một bàn tay, chứ không phải vuốt thú, xuất hiện để đón chặn đòn tấn công

Khi những móng vuốt sắc nhọn thu lại, một bàn tay trắng ngần, hoàn mỹ đến mức phát sáng lộ diện. Những cái bóng đen ngòm từ phép thuật của kẻ thù, thay vì trói buộc cô, chúng lại ngoan ngoãn uốn lượn, biến đổi mượt mà thành một chiếc áo choàng đen tuyền bao bọc lấy cơ thể Esther.

Lớp lông báo tan biến khi cơ thể cô lớn dần lên, lấy lại những đường cong quyến rũ của con người. Sự chuyển đổi tự nhiên đến mức không để lại chút dấu vết nào của con thú hoang dã trước đó. Ngay cả sự kín đáo của cơ thể cũng được bảo toàn tuyệt đối nhờ vào việc cô khéo léo thao túng ma thuật của kẻ thù thành y phục cho chính mình.

Làn da trắng sứ nổi bật trên nền vải đen huyền bí, toát lên một vẻ đẹp ma mị đến nghẹt thở.

Một sự im lặng căng thẳng lấp đầy căn lều, nặng nề và ngột ngạt. Hai tên pháp sư đi cùng tên thủ lĩnh trố mắt ra nhìn, cơ bắp cứng lại vì kinh hoàng trước màn lột xác không tưởng.

Người phụ nữ vừa thoát xác khỏi hình hài con báo cất tiếng, giọng cô bình thản nhưng chứa đựng sức mạnh rung chuyển không gian.

"...Cũng lâu rồi nhỉ."

Esther giờ đây đã hoàn toàn là con người, cảm nhận một luồng cảm xúc dâng trào. Lời nguyền đã giam cầm cô quá lâu. Dù sự trở lại này chỉ là tạm thời, giống như được bước ra hít thở không khí trong lành một chút, nhưng thế là quá đủ so với những gì cô dám hy vọng.

Lần đầu tiên sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng, cô có thể tận hưởng thứ không khí tươi mới bên ngoài cái lồng giam bằng da thịt thú vật. Ngay cả khi không khí đang bị vấy bẩn bởi ma thuật của kẻ thù, nó cũng chẳng làm cô bận tâm.

Mái tóc đen dài đổ xõa xuống vai và lưng. Những ngón tay thon dài duỗi ra, móng tay sắc nhọn ánh lên tia sáng lạnh lẽo.

"Xin chào?"

Cô nói, giọng điệu pha chút cợt nhả tinh nghịch.

Tên thủ lĩnh và đồng bọn của hắn quá sững sờ để có thể phản ứng.

Một con báo biến thành người? Cái quái gì đang diễn ra thế này?

"Không phải là Thú triệu hồi sao?" một tên pháp sư lầm bầm.

"Tỉnh táo lại đi!" Tên thủ lĩnh quát, dù giọng hắn cũng tố cáo sự bất an trong lòng.

Hắn đã chứng kiến nhiều điều kỳ lạ trên đời, nhưng cái này thì vượt quá sức tưởng tượng. Cô ta đã tước đoạt ma thuật của chúng, một câu thần chú dùng để trói buộc và dệt nó thành quần áo? Điều đó có khả thi sao?

Những nghi ngờ chồng chất. Ảo giác ư? Hay là một trò lừa bịp?

Khi chiếc áo choàng đen cô vừa tạo ra lay động theo từng cử động, để lộ thoáng qua làn da trắng nhợt nhạt bên dưới, hắn biết không còn thời gian để suy diễn nữa. Đây không phải là màn phô diễn sức mạnh đơn thuần, đây là một lời tuyên án.

Tên thủ lĩnh nuốt khan. Người phụ nữ này không phải là pháp sư tầm thường. Cô ta ở đẳng cấp cao, có lẽ vượt xa bất cứ thứ gì hắn từng đối mặt.

Đôi môi đỏ mọng của Esther cong lên thành một nụ cười mãn nguyện.

"Bắt đầu nào."

Với cô, đây là khoảnh khắc của niềm vui sướng tột độ. Đã bao lâu rồi cô mới được tự do thi triển ma thuật, rút ra từ thế giới nội tâm của chính mình? Niềm hân hoan đó được vật chất hóa thành câu thần chú tiếp theo.

"Lưỡi Hái D'Mueller."

Theo lời cô niệm, một lưỡi hái đen khổng lồ hiện hình giữa không trung. Khác với lưỡi đao gió lúc nãy, phép thuật này cao cấp hơn nhiều, một đòn tấn công ma thuật thượng thừa.

"Đồng hành của sự sống, đen tối hơn vực thẳm!"

Tên thủ lĩnh hét lên. Câu thần chú phòng thủ được khắc trực tiếp lên da thịt hắn lập tức kích hoạt.

Đôi mắt Esther lóe lên sự tò mò.

Một loại ma pháp cô chưa từng thấy qua, bùa chú phòng thủ dạng hình xăm. Tốc độ kích hoạt nhanh đáng kinh ngạc.

'Hình xăm ma thuật sao?' cô thầm nghĩ, phân tích dòng chảy năng lượng. Một phương pháp hiệu quả, dùng các ký tự khắc lên da để dẫn truyền phép thuật tức thì.

Thú vị đấy, nhưng hạn chế. Ma thuật cao cấp không thể thi triển theo cách này, nó đòi hỏi sự kết nối sâu sắc hơn với lãnh địa ma thuật.

Keng!

Lưỡi hái va chạm với rào chắn tạo ra bởi ma thuật phòng thủ của tên thủ lĩnh. Âm thanh chát chúa vang lên, lưỡi hái vỡ vụn, những mảnh vỡ bóng tối bắn tung tóe như thủy tinh bể nát.

Esther búng tay một cái.

Tách.

Đống mảnh vỡ biến mất vào hư vô.

"Hộc... hộc..."

Tên thủ lĩnh thở hồng hộc. Chỉ một chiêu thôi cũng đủ để hắn nhận ra cô ta ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.

"Gọi tất cả vào đây!" hắn gào lên, triệu tập bốn tên thuộc hạ còn lại bên ngoài. Đã đến lúc phải đánh hội đồng rồi.

Nhưng Esther đâu lạ gì những trận chiến ma thuật. Trước khi bị nguyền rủa, cô đã trải qua vô số cuộc đấu tay đôi, nhiều đến mức phát ngán.

"Khởi nguồn từ tinh hỏa, hóa thành liệt hỏa thiêu rụi vạn vật!"

Cô ngâm nga trôi chảy, câu thần chú tuôn ra không chút ngập ngừng.

Ngọn lửa bùng lên từ mặt đất ngay dưới chân đám viện binh vừa lao vào.

"Chặn lại!" một tên pháp sư hét lên, cả bọn hợp sức dựng lên một rào chắn bảo vệ trong gang tấc.

"Trả lời sai rồi."

Esther nhếch mép, đôi môi đỏ thẫm uốn thành một nụ cười của kẻ săn mồi.

Trong chớp mắt, cô đã áp sát một tên pháp sư, cơ thể cô để lại một tàn ảnh mờ ảo phía sau.

Phép thuật Hỏa Thủ bùng cháy trong lòng bàn tay cô. Cô tóm chặt lấy cổ họng tên pháp sư gần nhất. Nhiệt lượng khủng khiếp từ bàn tay cô nung chảy cả thịt và xương.

"Áaaaa... kh... kh..."

Tên pháp sư gào lên, nhưng giọng hắn tắc nghẹn khi dây thanh quản bị nung chảy. Tất cả những gì còn lại là tiếng rít ghê rợn của không khí thoát ra từ cái cổ họng nát bấy.

"Tiếp theo."

Esther nhe hàm răng sắc nhọn trong nụ cười man dại.

Cô hạ gục thêm hai tên nữa với sự hiệu quả tàn khốc. Sức mạnh thể chất của cô cũng đáng sợ chẳng kém gì ma thuật. Hai tên cuối cùng ngã xuống dưới Lưỡi Hái D'Mueller với những vết cắt ngọt lịm.

Việc chặt đầu chúng diễn ra nhanh đến mức hụt hẫng. Chẳng cần đến những phép thuật hủy diệt diện rộng, mà với trạng thái hiện tại, cô cũng chưa chắc dùng được. Nhưng những gì cô có là quá đủ.

Những cái đầu lăn lóc trên đất, phát ra những tiếng thịch nặng nề.

"Ai mà ngờ được cô em đây chẳng phải loại liễu yếu đào tơ gì cho cam."

Giọng nói uể oải lười biếng của Rem van vọng khắp căn lều. Hắn nãy giờ vẫn giả vờ ngủ, đang nằm nghiêng người, chống tay lên đầu, quan sát mớ hỗn độn đẫm máu với một nụ cười nhếch mép đầy vẻ cợt nhả.