Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 659: Năm 2022

Ngày 31 tháng 12 năm 2022.

Cố Ngạn đã hứa sẽ đến đây để tổ chức sinh nhật cho các con gái. Thế nhưng, vừa gặp cháu ngoại Dật Hào thì ông liền hứng chí nói vài ba câu rồi kéo cu cậu ra ngoài câu cá.

Thế rồi vừa qua buổi trưa, những bông tuyết li ti đã bắt đầu lất phất bay trên trời.

Hỗ Thị vốn hiếm khi có tuyết. Nếu tuyết rơi dày đặc phủ trắng xóa cả thành phố thì chắc chắn sẽ lên bản tin thời sự địa phương.

Cố Linh Y chống cằm nhìn những bông tuyết trắng xóa lất phất ngoài cửa sổ mà khẽ thở dài: “Bảo ba về sớm mà ba còn chẳng chịu về, còn bảo tiện đường mua bánh kem cho chúng ta nữa chứ. Con thấy ba không làm rơi Dật Hào xuống sông đã là may lắm rồi.”

“Kệ ông ấy đi.”

Văn Nghệ đã hầm xong canh, vừa cởi tạp dề vừa đi tới: “Ăn cơm thì không cần đợi ông ấy nữa. Lát nữa cứ để Lộ Mãn đi đón Dật Hào về ăn là được rồi. Còn ba con ấy à…cứ để ông ấy ăn mồi câu với thính cá cho rồi!”

“Phụt ha ha ha, mẹ còn ác hơn!”

Ở chiếc ghế sofa bên kia, Lộ Liễu Y nép mình trong vòng tay Lộ Mãn, đôi mắt chớp chớp lúc nhìn bà ngoại Văn Nghệ, lúc lại lén lút ngước lên nhìn ba mình như thể đang giấu một điều gì đó muốn nói.

Lộ Mãn ngắm mãi không chán đôi mắt to sáng ngời của con gái được thừa hưởng từ Cố Linh Y và Cố Gia Nhi. Anh cười gãi gãi cằm cô bé, nhưng Lộ Liễu Y lại tỏ vẻ không thích: “Ba ơi, con đâu phải Đạo Đạo…”

“Nhưng giờ con còn không chịu ngồi yên hơn cả Đạo Đạo muốn uống nước bể cá nữa cơ. Nói đi, có chuyện gì?”

“Ba ơi.” Lộ Liễu Y vòng tay ôm cổ Lộ Mãn, ghé sát tai anh thì thầm: “Các bạn trong lớp con đều gọi bà ngoại là ‘ngoại’. Con với em viết văn, viết đến ‘bà ngoại’ là bị các bạn xúm lại xem rồi.”

“Chỉ là hai cách gọi khác nhau thôi mà, có gì đâu?”

Lộ Liễu Y có vẻ ngập ngừng, do bị bạn bè xung quanh ảnh hưởng nên cô bé không còn tự nhiên khi gọi “bà ngoại” nữa: “Ba ơi, nếu con cũng gọi ‘ngoại’ thì có…không hay lắm không ạ?”

Lộ Mãn nhìn con gái đang băn khoăn không dứt, khẽ véo má cô bé: “Liễu Y, ba nghĩ chuyện này không nằm ở việc con nghĩ thế nào, càng không nằm ở việc bạn bè con nghĩ thế nào đâu. Cách xưng hô này là mối quan hệ giữa con và mẹ của mẹ con, thế nên nếu muốn thay đổi thì điều quan trọng nhất chẳng phải là phải hỏi ý kiến bà ngoại hay sao?”

“Ồ!”

Lộ Liễu Y chợt hiểu ra, rồi kéo tay Lộ Mãn lon ton chạy đến trước mặt Văn Nghệ.

“Bà ngoại ơi, con muốn hỏi bà một chuyện ạ…”

Nghe cháu ngoại kể xong, Văn Nghệ mỉm cười: “Được thôi Liễu Y, các con gọi bà thế nào cũng được, bà đều thích nghe cả. Bạn bè con đa số là người miền Nam, là bạn tốt thì việc chiều theo thói quen ngôn ngữ của họ cũng là chuyện bình thường thôi.”

“Con cảm ơn bà ngoại! Ừm, con cảm ơn ngoại~”

Lộ Liễu Y đảo mắt một vòng, rồi lại nũng nịu nói: “Con với em có thể một đứa gọi bà ngoại, một đứa gọi ngoại, như vậy ngoại bà sẽ dễ dàng phân biệt được chúng con rồi ạ.”

Văn Nghệ cười càng tươi hơn: “Con bé này, bà ngoại muốn phân biệt hai đứa nhóc tì song sinh này của bà mà còn cần phải dùng đến cách rõ ràng như vậy sao? Con coi thường bà ngoại quá rồi đấy!”

Cố Gia Nhi đang trò chuyện với Cố Linh Y ở bên cạnh. Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn nhưng cũng có phần tinh nghịch và đáng yêu của con gái, cả hai người mẹ đều khẽ cong khóe môi mỉm cười.

"Cạch" một tiếng, cửa chính mở ra. Cố Ngạn mặt đầy vẻ chột dạ kéo Lộ Dật Hào rón rén bước vào nhà.

Cố Gia Nhi nhìn hai người, cả ông lẫn cháu đều ướt sũng nửa thân trên.

"Ba!"

Cố Gia Nhi vội vàng đứng dậy, chạy ra hành lang giật lấy hai chiếc khăn tắm. Một chiếc cô vo tròn lại rồi ném bừa cho Cố Ngạn, chiếc còn lại thì cầm lấy để lau tóc và khuôn mặt của Lộ Dật Hào thật cẩn thận.

"Hai người làm cái trò gì vậy? Thật sự rơi xuống sông à?!"

"Gia Nhi, con nói nhỏ một chút..."

Cố Ngạn mặt mày lúng túng và căng thẳng nhìn về phía phòng khách vì sợ Văn Nghệ cũng sẽ chạy tới...

"Mẹ ơi, tụi con không có bị rơi xuống nước."

Lộ Dật Hào được Cố Gia Nhi lau mặt nên khó nhọc mở mắt ra, nhìn rõ hình như là di nương Gia Nhi nhưng cũng lười sửa miệng: "Mẹ ơi, tụi con chỉ đang thi xem ai ngồi yên không nhúc nhích, ai câu được cá trước thôi..."

"Ba ơi! Ba không biết che ô cho Dật Hào hả!"

"Tuyết rơi che ô làm gì...ừm hừm, ừm..."

"Không che ô, tuyết tan ra thì cổ áo với vai áo khoác phao sẽ ướt sũng nước! Ba ơi, ba bị ướt không sợ cảm nhưng Dật Hào còn nhỏ mà!"

"Mẹ ơi, ông ngoại có mang một cái ô rồi đưa cho con..."

Lộ Dật Hào hơi ngượng ngùng cúi đầu thì thầm: "Con đưa cho Băng Băng rồi ạ."

"Hai người đi câu cá còn rủ cả Băng Băng đi cùng nữa á??"

Cố Gia Nhi cảm thấy đầu óc hơi choáng váng. Con trai mình đúng là đồ ngốc mà, ai lại dẫn một bé gái đi câu cá cả ngày trời dưới tuyết như thế chứ?

"Được rồi, giờ đáng lo nhất không phải là con nữa rồi, Dật Hào."

Cố Gia Nhi cười khẩy: "Nếu con làm Băng Băng bị cảm lạnh thì xem chú Lưu và dì Hân Hân sẽ ghét bỏ con thế nào!"

...

Một bên khác, tại nhà Lưu Khải Thừa.

Hà Hân Hân vừa không ngừng lẩm bẩm vừa cởi quần áo cho con gái lớn Lưu Băng Khiết.

"Chẳng biết đi câu cá với thằng nhóc kia có gì hay ho, nửa ngày trời chẳng câu được con nào mà vẫn chơi hăng say thế không biết."

"Mẹ ơi, người con hơi ngứa..."

Hà Hân Hân nhìn cổ, cánh tay và hai chân của con gái, thấy đều nổi những nốt mẩn đỏ với mức độ khác nhau.

"Không phải chứ? Giữa mùa đông mà vẫn có côn trùng đốt sao?"

Lưu Khải Thừa nói vọng vào từ bên ngoài cửa: "Hân Hân, em xem những chỗ Băng Băng bị nổi mẩn đỏ ấy, hình như không phải vết đốt mà là những nốt sưng tấy thì phải? Chắc là con bé chui vào bụi cỏ hay chỗ nào đó không sạch sẽ, da Băng Băng vốn dĩ đã mỏng manh nên chắc là bị dị ứng rồi."

"Nhưng con bé mặc quần áo dày như thế...mà vẫn nổi mẩn đỏ khắp người, đúng là bó tay rồi."

Hà Hân Hân đứng dậy lấy thuốc bôi ngoài da Calamine từ từ thoa lên người con gái, cô trách yêu: "Biết khó chịu rồi chứ gì? Lần sau còn đi nữa không?"

"...Đi ạ." Lưu Băng Khiết cụp mắt và lí nhí đáp.

"..." Hà Hân Hân bất lực: "Không được, sư ca! Anh phải gọi điện cho Lộ sư ca!"

Con gái mình cứ theo con trai nhà người ta đi chơi mút chỉ, đúng là làm một người mẹ như cô phải lo lắng muốn tan nát cả ruột gan!

Lưu Khải Thừa đứng ngoài cửa, tâm trạng phức tạp gật đầu: "Được."

Còn dưới chân anh, cô con gái út Lưu Lăng Thanh đang dán chặt vào cánh cửa phòng lắng nghe cuộc trò chuyện giữa mẹ và chị gái song sinh của mình.

Cô bé chu môi lên, im lặng quay về phòng mình.

Mở WeChat trên điện thoại, gửi tin nhắn cho người bạn có biệt danh 【Ngốc (doge) số một】.

【Lăng Lăng】: Vào game!

【Lăng Lăng】: Kéo em đánh phó bản!

【Ngốc (doge) số một】: Hả? Mai được không?

【Ngốc (doge) số một】:Di nương bắt anh đi tắm. Hôm nay là sinh nhật các mẹ nên tối còn phải ăn cơm với ông bà ngoại nữa.

Lưu Lăng Thanh càng thêm khó chịu mà hậm hực trở mình trên giường.

Đi câu cá với Băng Băng thì có thời gian, còn mình với anh ta chỉ chơi game điện thoại một lát thôi mà không có thời gian là sao chứ!

【Lăng Lăng】:Vậy thì em xóa anh luôn.

【Lăng Lăng】:(Linabell đấm liên tục)

【Ngốc (doge) số một】:(Ảnh đổ gục)

【Ngốc (doge) số một】:Được rồi, để anh nói với mẹ một tiếng, trước hết dẫn tài khoản phụ của em đánh xong phó bản đã.

【Ngốc (doge) số một】:Ai bảo em cũng là em gái anh chứ! (Thở dài)

Lăng Lăng càng tức điên lên: “Em gái cái con khỉ!”