Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 4

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 294

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 101

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 658: Vợ chồng và chị em

“Ngũ Hào, anh nghi ngờ là chúng ta có siêu năng lực.”

Hai ngày gần đây, Lộ Dật Hào cứ mãi băn khoăn một chuyện.

Khuôn mặt của cậu nhóc trông nghiêm túc hẳn. Sau một hồi phân tích tỉ mỉ, cu cậu rút ra kết luận: “Chúng ta đang ngủ ngon lành trên giường, vậy mà sáng hôm sau lại xuất hiện ở phòng khác! Ngũ Hào, chẳng lẽ hai anh em mình có siêu năng lực dịch chuyển tức thời sao?!”

Lộ Ngũ Hào đang úp mặt trên tấm thảm cắt đặt trên bàn và cẩn thận nắn nắn cục đất sét siêu nhẹ trong tay, chẳng buồn ngẩng đầu lên.

“Lần nào cũng là chúng ta tự đi tìm mẹ và di nương ngủ rồi mới bị dịch chuyển. Thế nên chắc chắn là ba mẹ đã nhân lúc chúng ta ngủ say mà quẳng chúng ta về phòng của mình rồi.”

“Ba không thể nào rảnh rỗi đến mức đó, ba quẳng chúng ta làm gì chứ?”

Còn Lộ Dật Hào càng nghĩ càng thấy mình đã khám phá ra một sự thật động trời: “Đây chính là siêu năng lực của chúng ta, mà vì chúng ta là anh em song sinh nên cả hai anh em mình đều có!”

“Anh trai…” Lộ Ngũ Hào có chút bất lực, nghĩ một lát rồi lại nhắc nhở: “Anh có để ý không? Nếu các mẹ mặc đồ ngủ thì chúng ta sẽ không bị ‘dịch chuyển’; nhưng nếu là váy thì sáng hôm sau chúng ta chắc chắn sẽ tỉnh dậy trong phòng mình.”

“Còn có quy luật này nữa sao?” Lộ Dật Hào không tài nào hiểu nổi: “Vậy là vì sao chứ?”

Lộ Ngũ Hào lắc đầu rồi tiếp tục cúi đầu loay hoay với mô hình đất sét.

“Anh trai ơi anh trai! Ra ăn cơm thôi!”

Nghe thấy hai cô em gái gọi mình ngoài cửa, hai anh em dọn dẹp bàn học và đi rửa tay rồi ngồi vào bàn ăn.

Hôm nay là buổi tụ họp của hội chị em các mẹ. Ngoài dì Hân Hân, dì Lăng Chi và cô ra, Lộ Dật Hào còn thấy nhà ăn có thêm hai chị trẻ tuổi. Cu cậu vui vẻ reo lên: “Chị Kỷ Sa! Chị Ôn Văn!”

Cố Linh Y đặt nắp nồi đất xuống rồi tháo găng tay ra, mỉm cười giới thiệu với Lăng Chi: “Chị Chi Chi, chắc đây là lần đầu hai người gặp mặt. Kỷ Sa——cô bé là bạn em quen khi đi dạy ở Học viện Nghệ thuật Hỗ Thị; còn cô kia là Ôn Văn, học trò của Tiểu Sương khi cô bé dạy thay giáo sư ở Phục Đán.”

Lăng Chi tò mò chào hỏi hai cô sinh viên Đại học. Cố Gia Nhi đứng một bên cười tủm tỉm giải thích bổ sung: “Nói ra cũng là duyên phận. Linh Y và Tiểu Sương là chị dâu em chồng và lại quen biết riêng hai cô bé này; nhưng Kỷ Sa và Ôn Văn vốn dĩ đã là bạn học Trung học Phổ thông, là đôi bạn đặc biệt thân thiết. Lần đầu tiên tình cờ gặp nhau ở nhà chúng ta, cả hai còn giật mình một phen đấy.”

Trong bữa ăn, Kỷ Sa và Ôn Văn rất tự nhiên ngồi cạnh hai cặp nhóc tì song sinh.

Lăng Chi liếc nhìn hai cô gái trẻ. Một người tết bím tóc một bên thả trước vai, người kia tết bím đôi, khí chất và dung mạo đều kinh diễm. Làn da trắng nõn mịn màng như tuyết, vóc dáng cân đối, thần thái thanh tú. Lăng Chi hồi tưởng lại, trong ấn tượng của cô ngoại trừ cặp chị em song sinh thân thiết kia, hầu như không có ai có thể sánh bằng nhan sắc của họ.

Nhưng tính cách thì có vẻ là hai thái cực hoàn toàn khác nhau. Kỷ Sa với mái tóc tết hai bím giây trước còn đang thi xem ai trộn cơm lươn nhuyễn hơn với Tiểu Dật Hào, giây sau đã lại so tài với Tiểu Ngũ Hào xem ai ăn hết cuốn bánh xèo tôm hùm đất một hơi từ đầu đến cuối trước.

Đúng là một cô bé ham chơi hết mực, Lăng Chi nghĩ thầm.

Lại thấy Ôn Văn với mái tóc tết một bím ngồi lặng lẽ ở một bên, Liễu Y và Tuyết Phi thỉnh thoảng nếm được món ngon là hai chị em liền gắp thức ăn chia sẻ cho cô. Ôn Văn nét mặt điềm đạm lại lặng lẽ giúp hai cô em gái song sinh gỡ thịt từ xiên xuống.

“Trẻ con vẫn cần phải để tâm nhiều nhỉ?” Lăng Chi bắt chuyện với Ôn Văn: “Liễu Y và Tuyết Phi đôi khi cũng nghịch lắm, phiền các em phải chịu khó hơn.”

“Không, không có đâu ạ!”

Ôn Văn vội nuốt thức ăn trong miệng, có chút rụt rè đáp: “Liễu Y và Tuyết Phi ngoan lắm, phải phiền cô giáo Linh Y chăm sóc chúng em nhiều hơn mới phải.”

Kỷ Sa ở bên cạnh nhích lại gần, nheo mắt cười nói: “Nghịch thì cũng đủ nghịch đấy, đôi khi các bé còn cố tình đổi dây buộc tóc hoặc áo khoác hòng khiến chúng em nhận nhầm người.”

“Các bé thì cũng dễ nhận ra thôi…”

Ôn Văn liếc nhìn Cố Linh Y và Cố Gia Nhi: “Chỉ có cô giáo Linh Y và chị Gia Nhi…đôi khi cũng nổi hứng bày trò hoán đổi thân phận như vậy…”

“Các chị mới là khó phân biệt đấy!”

Nói đến đây, Kỷ Sa vô thức túm túm sợi tóc bím một bên của mình, có chút đau đầu nói: “Rõ ràng bình thường rất dễ phân biệt. Chị Gia Nhi khí chất lanh lợi, cô giáo Linh Y thì dịu dàng hiền thục——nhưng chỉ cần các chị ấy cố tình giả mạo đối phương thì cứ như thể tính cách lập tức hoán đổi cho nhau vậy, em đã bị lừa mấy lần rồi…”

Lăng Chi chớp chớp mắt: “Vậy xem ra em và anh rể Lộ Mãn của các em có chung chủ đề rồi, anh ta cũng——”

“Hoàng…khụ khụ, chị Chi Chi, đừng có ở sau lưng nói xấu tôi chứ, tôi nghe thấy đấy.”

“Có gì sai sao? Cậu tự tin đến thế à? Phân biệt rõ vợ mình và em vợ luôn?”

“Bây giờ khác xưa rồi. Giờ tôi mạnh đến đáng sợ, dễ như trở bàn tay ấy chứ.”

“Cậu cứ khoác lác đi!”

Sau bữa tối, Kỷ Sa nói rằng bạn trai cô cũng muốn sửa sang một căn nhà mới ở Hỗ Thị nên hy vọng có thể tham khảo cách bố trí các phòng chức năng của gia đình Lộ Mãn.

Vợ chồng Lộ Mãn và ba người họ đương nhiên vui vẻ đồng ý. Cố Gia Nhi thấy chi bằng cứ trải nghiệm thực tế, liền kéo Kỷ Sa và cả nhà cô bé đi tham quan khắp nơi.

Cuối cùng, trong phòng chiếu phim gia đình, Cố Gia Nhi bảo Lộ Mãn tìm một bộ phim phù hợp để mọi người cùng xem rồi chuẩn bị chút đồ ăn vặt và trái cây để thưởng thức.

Lộ Mãn chọn bộ phim 《Thư Tình》 của Iwai Shunji.

Hệ thống âm thanh Dolby Atmos gia đình cùng màn hình siêu lớn và ghế sofa massage khiến Kỷ Sa và Ôn Văn không khỏi cảm thán. Có thể xem phim tại nhà như thế này, cảm giác hưởng thụ quả thực là đỉnh cao.

Các cô gái lặng lẽ xem bộ phim tình cảm nổi tiếng này. Khi khuôn mặt của nữ Itsuki xuất hiện, Cố Linh Y phát hiện cô ấy và nữ chính khác là Watanabe Hiroko trông giống hệt nhau. Cô tức đến mức vỗ mạnh Lộ Mãn một cái.

“Hai nữ chính là chị em song sinh hả?? Lộ Mãn, anh cố tình cho chúng em xem phim kiểu này phải không!”

“Ơ kìa, không phải đâu, vợ ơi em nhẹ tay chút…”

Lộ Mãn vô tội xoa xoa vai rồi giải thích: “Họ chỉ là trông giống nhau thôi chứ không phải chị em song sinh đâu, em cứ xem tiếp là biết mà…”

Sau khi phim kết thúc, mấy cô gái khẽ thì thầm trao đổi một cách đầy cảm xúc về nội dung và cái kết của bộ phim thêm một lúc. Ai nấy đều có chút tiếc nuối khó nguôi ngoai về tấm thẻ mượn sách cuối cùng.

Trời đã tối, vợ chồng Lộ Mãn tiễn hai cô bé về nhà. Trước cửa đã đậu sẵn một chiếc Mercedes S500EL , một chàng trai trẻ khoảng mười tám mười chín tuổi đang tựa vào đầu chiếc xe điện đó.

Kỷ Sa như chim én về rừng sà vào lòng chàng trai, dường như bên cạnh cô bé còn có những nốt nhạc vui vẻ đang nhảy múa.

Còn Ôn Văn thì từ từ cũng bước tới đứng sát bên chàng trai, dáng vẻ thướt tha tĩnh lặng.

Lộ Mãn và chàng trai nhìn nhau, mỗi người gật đầu chào.

“Bọn em đi đây. Anh chị ơi, anh chị mau về đi nhé, ngoài trời có gió hơi lạnh đó.” Kỷ Sa vẫy vẫy tay chào họ.

“Chị, anh rể…anh chị nghỉ sớm đi ạ.” Ôn Văn nói khẽ.

“Ừm, các em cũng đi đường cẩn thận nhé.”

Nhìn chàng trai chở hai cô bé lái xe đi khuất, Cố Gia Nhi không nói không rằng liền nhéo mạnh vào eo Lộ Mãn.

“Anh ơi, cậu ấy tên là Lâm Thương đó, anh đã gặp cậu ấy trước đây rồi đúng không?”

“Ừm, Sa Sa và Tiểu Văn đến nhà chúng ta đều là cậu ấy đưa đón.” Lộ Mãn vừa nói vừa nhìn về hướng chiếc xe đã khuất dạng và trầm ngâm suy nghĩ.

Sa Sa là biệt danh của Kỷ Sa. Cố Gia Nhi nghĩ một lát, nhớ Kỷ Sa từng nhắc đến chàng trai này là bạn trai của cô bé. Nhưng khi hỏi về chi tiết chuyện tình cảm của họ, Kỷ Sa lại luôn có vẻ ngượng ngùng bất thường và không chịu kể nhiều với họ nữa.

“Bạn trai của Sa Sa hình như cũng rất giỏi.” Cố Linh Y cảm thán đúng là “anh hùng xuất thiếu niên”: “Cậu ấy không phải người Hỗ Thị bản địa, là bạn học Trung học Phổ thông của Sa Sa và Ôn Văn. Ba người cùng thi đỗ Đại học ở Hỗ Thị nên mới mua chiếc xe điện biển xanh kia.”

“Nghe nói gia cảnh cậu nhóc đó cũng bình thường nhưng tự mình khởi nghiệp cũng đã có thành quả. Chiếc Mercedes-Benz S chạy điện đó cũng phải hơn một triệu đúng không? Một chàng trai vừa mới vào Đại học mà có thể mua được chiếc xe như vậy, ừm…đúng là tuổi trẻ tài cao.”

“Các em có để ý không?”

Lộ Mãn vừa vuốt cằm vừa nói: “Khi cậu ấy mở cửa sau xe cho Sa Sa và Ôn Văn ngồi vào, tay cậu ấy áp sát vào lưng để đỡ hai cô bé, các cô bé ấy cũng không hề tỏ ra khó chịu. Thông thường, chỉ những người khác giới rất thân mật mới không phản kháng lại những hành động tiếp xúc cơ thể như vậy.”

Cố Gia Nhi lập tức liếc xéo chồng mình một cái: “Anh ơi, em nhéo anh cũng vì chuyện này… Vừa nãy Tiểu Sa Sa đang xem thiết bị phòng nghe nhìn của chúng ta lại luôn thì thầm bàn bạc với Tiểu Văn——cô bé và bạn trai cùng trang trí nhà mới nhưng lại đặc biệt quan tâm đến ý kiến của Tiểu Văn, tại sao chứ?”

Nghe lời em gái nói khiến Cố Linh Y lập tức nghĩ đến, chẳng phải ở đây có sẵn một ví dụ hay sao?

Cô khẽ đá vào bắp chân Lộ Mãn: “Giống như Lộ sư ca vậy đó. Trong nhà không chỉ có một cô gái ở, vợ và em vợ đều ở lâu dài mà.”

“Sa Sa và Tiểu Văn…chắc với chàng trai đó.”

Lộ Mãn lắc đầu: “Có lẽ cũng là một mối quan hệ cắt không đứt, gỡ càng rối.”

“Cũng?”

“Cũng?”

Cố Linh Y và Cố Gia Nhi cùng lúc lườm nguýt anh một cái rồi lại cùng lúc bĩu môi chê bai.

“Khụ khụ, chúng ta không giống như vậy. Vợ anh là vợ anh, em vợ anh cũng là vợ anh, quan hệ vợ chồng và quan hệ chị em đều hòa thuận cả.”

“Hừ! Anh ơi, anh có thấy không? Mặt anh còn dày hơn cả món bì heo ngâm ớt hôm nay ăn nữa đấy.”

“Xì! Xem cái bản lĩnh của anh kìa——hôm nay anh trông các con tắm đi, em về phòng đọc vài chương 《Tục Nhân Hồi Đáng》 trước đã.”

“Có Tiểu Sương ở đây rồi, cứ để em ấy trông bọn trẻ. Anh đọc tiểu thuyết cùng em.”

“Em không thèm! Anh ở bên em là chỉ biết giở trò xấu thôi, em không đọc nổi tiểu thuyết đâu.”

“Với lại Lộ sư ca cũng là trùng sinh trở về mà, loại tiểu thuyết này có gì hấp dẫn anh đâu chứ?”

“Cũng phải.”

Lộ Mãn mỉm cười vươn tay ôm lấy Cố Linh Y và Cố Gia Nhi, cùng hai cô vợ đi về nhà.

“Có được hai em, anh không hề ghen tị với bất kỳ nhân vật chính nào trong tiểu thuyết.”

“Có một bài hát hình như hát thế này thì phải, ‘Ôm chặt em…các em vào lòng, anh giàu hơn cả vua chúa.’ Ê, bài này hình như chưa ra thì phải?”

“Ra rồi mà! Anh ơi!”

“Mấy bài tình ca trên thị trường đều chẳng hợp với anh, anh cứ phải thêm chữ ‘các’ vào, đúng là…chịu thua anh luôn.”

[Cho ai chưa xem phim, bộ này có 2 nhân vật cùng tên Fujii Itsuki, một nam một nữ] [Thực ra tên chính xác của chiếc này là Mercedes-Benz S500 Plug-In Hybrid]