Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Ngoại truyện 3: Nếu như gặp nhau ở Đại học (Phần đầu)

"Đại học thật sự quá chán."

Năm 2006 đối với Lộ Mãn mà nói là một năm chuyển biến không mấy tốt đẹp.

Trước kỳ thi Đại học, gia đình anh xảy ra chút biến cố, ba mẹ cãi nhau không dứt.

Sau kỳ thi Đại học, anh vừa đủ điểm sàn và lọt vào Đại học Sư phạm Tân Hải với số điểm thấp nhất trường. Tháng chín nhập học, anh phát hiện cuộc sống ở trường sư phạm khác xa so với những gì anh tưởng tượng.

Vẫn là giờ học khắc nghiệt lúc tám giờ sáng, vẫn là mấy học trưởng học tỷ vênh váo tự đắc, vẫn là mấy thầy cô lên lớp chỉ biết đọc vanh vách theo PPT hoặc chỉ biết khàn giọng phun nước bọt truyền thụ kiến thức riêng... Rồi còn bị ép đi xem đủ loại hoạt động vô vị.

Hoặc là theo đuổi học vấn, hoặc là khao khát cuộc sống Đại học tươi đẹp, chỉ cần thỏa mãn được một trong hai điều thì sinh viên mới có thể yêu thích, mới có thể nói đến chuyện có tình cảm với trường cũ, phải không?

Lộ Mãn chỉ cảm thấy mình chẳng làm nên trò trống gì, cũng chẳng có việc gì để làm.

Mười tám năm trước của anh chỉ là vật lộn với điểm số, bây giờ qua kỳ thi Đại học, giai đoạn này đã có kết luận. Anh chỉ là một sinh viên thuộc diện trường tầm trung, không có duyên với các trường danh tiếng, giá trị ít ỏi của bản thân cũng bị phủ định gần hết.

Ngôi trường anh thi đỗ tuy là trường trọng điểm của tỉnh nhưng lại không khiến anh cảm thấy được bồi dưỡng và được dẫn dắt, điều này càng làm tăng thêm sự tự ti và u uất trong lòng anh.

Lộ Mãn đã có thể hình dung ra quỹ đạo bốn năm Đại học sắp tới của mình rồi. Sống qua ngày đoạn tháng đến khi tốt nghiệp rồi về nhà xem mắt, không có gì nổi bật. Rất có thể anh sẽ trải qua một đến một trăm lần gặp mặt thất bại, may mắn lắm thì có thể kết hôn với một cô gái có điều kiện tương đương——mà có lẽ cô gái này đã từng trải qua một mối tình khó quên thời Đại học rồi.

Lộ Mãn không cam tâm.

Nếu mọi người đều từng thích người khác và được người khác thích thì khi đối mặt với thực tế hôn nhân và sống tạm qua ngày với nhau, đó là giác ngộ mà những người nam nữ đến tuổi kết hôn bình thường nên có.

Nhưng anh thì không. Tình yêu thời thanh xuân khác với những tiếc nuối khác. Không có tiền thì bạn có thể mơ mộng đến một lúc nào đó phát tài, mua hết những thứ mà bạn từng ngưỡng mộ; chưa đạt được một số mục tiêu trong cuộc sống, chẳng hạn như thi Đại học, thi cao học, thi công chức, định cư ở một thành phố tốt hơn, bạn vẫn có thể mơ mộng rằng mình có thể thành công muộn, rằng ông trời vẫn còn sắp xếp cho mình những thành tựu cao hơn.

Nhưng thanh xuân thì khác. Bỏ lỡ là bỏ lỡ, người không thể trẻ lại, sau này chỉ có thể cầu nguyện trong những đêm dài tiếc nuối mong có một giấc mơ về tuổi thanh xuân.

Cho nên Lộ Mãn không cam tâm.

Không muốn tuổi thanh xuân Đại học của mình cứ thế mà hoang vu, không có chút kỷ niệm nào đáng nhớ.

Những chàng trai bình thường nếu rơi vào đáy vực thường sẽ khao khát bay lượn trên bầu trời hơn những người đang đi trên mặt đất bằng phẳng.

Cho nên anh muốn dựa vào chính mình, tìm ra cách giải quyết khó khăn của gia đình.

Cho nên anh hy vọng mình có thể thích một cô gái và cũng quá khao khát được người khác thích.

Để cuộc sống Đại học của mình có thêm một nguồn động lực và mục tiêu phấn đấu mới.

Dù vậy, Lộ Mãn hiểu rõ chuyện này không thể gượng ép. May mắn thay, anh tìm được một cách giải khuây khác: Hải Khúc Thị vẫn chưa có dự án xây thư viện, toàn bộ một triệu cuốn sách của thành phố đều tập trung ở thư viện Đại học Sư phạm Tân Hải.

Anh ứng tuyển vào vị trí tình nguyện viên trợ lý thư viện, mỗi ngày vừa sắp xếp sách mượn trả vừa có thể thỏa sức đọc những món ăn tinh thần.

Thư viện, kho sách thứ hai.

Hôm nay, Lộ Mãn vẫn như lệ thường xoa đầu "Phó Quản thư" Đại Quất một cái rồi đi đến xe đẩy trước giá sách loại P.

Tầng này chủ yếu là sách chuyên khảo về các ngành khoa học kỹ thuật, lại thêm thứ Bảy nên càng ít sinh viên đến.

Trước những hàng giá sách cao ngất, Lộ Mãn chỉ cảm thấy vô cùng thư thái, dường như không gian này là "lãnh địa" riêng của anh, anh tạm thời nắm giữ toàn bộ tự do.

Thế nhưng trước giá sách, Lộ Mãn nhìn thấy một bóng dáng mặc váy trắng.

Như thể bị kéo ra khỏi thế giới ảo mộng, phản ứng đầu tiên của Lộ Mãn là có chút không quen… Rõ ràng là "lãnh địa" của mình mà sao lại có một cô gái xông vào?

Khuôn mặt trái xoan xinh xắn của cô gái đang lộ rõ vẻ nghi hoặc và do dự, cô ngước nhìn hàng sách trên cùng và chùn bước.

Lộ Mãn đánh giá một chút. Cô gái này khá cao, cảm giác phải tầm mét bảy, hơn nữa da trắng như sứ, đôi mắt hạnh dưới hàng mi dài cong vút trông thật dịu dàng.

Lộ Mãn không biết có phải do hiệu ứng khi nhìn thấy con gái ở khoảng cách gần trong thực tế hay không, anh cảm thấy nhan sắc của cô gái này đủ sức đánh bại bất kỳ minh tinh nào… Là kiểu khí chất khiến anh không dám tiến lên.

Nhưng đây là lãnh địa của mình mà——Lộ Mãn giờ lại thấy cô gái này có chút ngốc nghếch, thấy cô mấy lần muốn nhón chân lấy sách lại bối rối không dám hành động.

Anh không nhịn được tiến lên vài bước định ra tay giúp đỡ.

"Chào em."

Lộ Mãn cố gắng nói nhỏ sợ làm cô giật mình: "Hàng trên cùng, phải dùng bục kê chân mới lấy được."

"Ừm?"

Dù vậy, cô gái vẫn giật mình một chút rồi mặt đỏ bừng: "Cảm…cảm ơn…"

Hai người cứ thế im lặng.

Một giây, hai giây, không biết bao nhiêu giây…

"Ờm…"

"Ờm…"

Lộ Mãn và cô đồng thời lên tiếng. Cô gái lại rụt rè lùi nửa bước, ý là, cậu nói trước đi…

"Là cuốn đó phải không? Để anh lấy xuống cho."

Cô gái khẽ liếc nhìn anh một cái rồi vội vàng cụp mắt xuống và nuốt lại câu "Cho hỏi bục kê chân ở đâu" định nói.

Lộ Mãn nhanh chóng lấy sách đưa cho cô, đổi lại một tiếng "cảm ơn" khe khẽ gần như không nghe thấy.

Thấy cô dáng vẻ yếu đuối, Lộ Mãn không hiểu sao lại nói nhiều hơn: "Chỗ này ít người đến lắm nên các loại sách tương tự đều còn đầy đủ trên giá, không như sách ở tầng ba thường bị mượn hết không tìm thấy."

Nói xong, Lộ Mãn cũng có chút kinh ngạc. Mình rõ ràng cũng là một con cá muối sống dở chết dở, sao hôm nay lại đột nhiên tràn đầy sức sống và vui vẻ nhảy nhót trước mặt một cô gái xa lạ thế này?

Có lẽ là do mình đang ở trong "lãnh địa" của mình chăng?

Hay là thấy cô ấy một mình loay hoay tìm sách vất vả quá nên xuất phát từ lòng tốt muốn giúp đỡ bạn học?

Nói đi nói lại, cô gái này xinh đẹp như vậy thì đáng lẽ phải lạnh lùng khó gần mới đúng, nhưng lại mang một khí chất khiến người ta thương xót, dường như khơi gợi trong mình một ham muốn giúp đỡ——hay đúng hơn là bảo vệ.

"Nếu cần thì em đi vòng qua bên kia, ở giá sách bên kia hàng thứ ba có những cuốn sách gần giống với cuốn em đang cầm đó."

"Cảm... cảm ơn sư ca..." Cô gái cúi đầu nhỏ giọng.

"Sư ca?"

Lộ Mãn cảm thấy chỉ cần cô ấy gọi mình một tiếng như vậy là mình đã có trách nhiệm giúp người giúp cho trót rồi.

Đột nhiên anh rất muốn biết cô gái trước mặt có bạn trai chưa...

Chỉ là một thôi thúc mạnh mẽ rất đột ngột, chỉ là rất muốn biết...

Nhưng không thể hỏi trực tiếp được, phải không?

Sư muội, em có bạn trai chưa?

Như vậy chẳng phải quá gượng gạo sao?

Lộ Mãn cảm thấy não mình đang vận hành với tốc độ cao chưa từng có, ngay cả khi làm bài văn thi Đại học cũng không dốc toàn lực như bây giờ.

"Nếu sư muội không ngại bạn trai đợi lâu, có thể đi xem thêm các giá sách loại V và loại Z ở trong cùng."

"Em... em... em..."

Cô gái ra vẻ cố gắng sắp xếp ngôn ngữ, nửa ngày mới chậm rãi nhỏ nhẹ một câu: "Em không có bạn trai, em...em chưa từng yêu ai..."

Lại một hồi im lặng.

Câu cuối có phải là thừa thãi quá không?

Lộ Mãn và cô cùng lúc nảy ra ý nghĩ này.