Lộ Mãn cảm thấy cô gái mình gặp được quả thực là quái dị đến cùng cực.
Họ thường cùng nhau tự học trong thư viện, mỗi người làm việc của mình, thỉnh thoảng cùng nhau vuốt ve mèo. Cô nàng còn kể với anh là nhà cô cũng nuôi một con mèo khoang bò sữa tính tình hơi điên có tên là Đạo Đạo.
Lộ Mãn thầm nghĩ thật là hết nói nổi, biết cả tên mèo nhà cô ấy rồi mà vẫn chưa biết tên thật của cô ấy...
Mối quan hệ của hai người nhạt nhẽo như nước lã. Lộ Mãn cũng nhận ra cô nàng này không thích môi trường xa lạ, càng không thích bắt chuyện với người lạ.
Cho nên cô chỉ lặng lẽ cùng anh tự học và tránh đi những nơi đông người, tránh nói chuyện với người khác.
Mà Lộ Mãn cũng ngầm hiểu ý nên không hề đề nghị những buổi hẹn hò như cùng nhau ăn cơm, xem phim, đi chơi.
Khi cô xem tiểu thuyết trong phòng tự học, không xa nơi đó có một học trưởng đeo tai nghe gõ bàn phím viết lách. Vị học trưởng kia thỉnh thoảng liếc thấy truyện cô đang đọc thì như tìm được tri kỷ muốn cùng cô trao đổi nội dung, không ngờ cô gái lại nhanh chóng chạy trốn ra sau lưng Lộ Mãn, hơi dán sát vào anh và nắm chặt lấy tay áo anh với vẻ hơi run rẩy.
Từ lúc đó Lộ Mãn biết được hai điều:
Thứ nhất, mình là bạn khác giới duy nhất của cô gái này;
Thứ hai, bộ ngực của cô gái mềm mại đến vậy...
Cô thích Pokémon. Lộ Mãn đi ngang qua mấy sạp hàng bên cạnh trường Tiểu học sẽ cào vài cái vé số kiếm được mấy món đồ chơi nhái, khi tặng cho cô nàng thì cô cười đến cong cả mắt;
Anh không thích ăn sáng, cô sẽ lén lút đến lớp của Lộ Mãn vào khoảng bảy giờ, đặt vào ngăn bàn của anh một cốc sữa đậu nành hoặc cháo cùng một cái bánh kẹp thịt hoặc bánh mì——gần đây đã biến thành bánh sandwich do chính tay cô làm, khiến Lộ Mãn ngây ngất vì thơm ngon.
Lộ Mãn cảm thấy mối quan hệ của họ hẳn là mập mờ hơn bạn bè bình thường một chút rồi nhỉ?
Nhưng điều này không ngăn cản được việc đôi khi cô gái không vui, liền thay đổi tính cách đột ngột và mặt lạnh không thèm để ý đến anh.
Đã có vài lần anh gặp cô ở những nơi khác nhau, nhưng ánh mắt cô gái lần nào cũng chán ghét anh hơn và giả vờ không quen biết anh.
Khiến tâm trạng anh như tàu lượn siêu tốc, ở trong ký túc xá vắt óc suy nghĩ đến nửa đêm cũng không ngủ được.
...
Lại một ngày khác, Lộ Mãn ăn tối với bạn bè xong tình cờ đi xuyên qua cổng Tây của trường đến cổng Bắc, khi đi ngang qua sân vận động anh lại nhìn thấy bóng dáng quen thuộc.
Là cô đang chạy bộ buổi tối.
Không thể nhận nhầm được!
Đã rất muộn rồi, thời tiết cũng không tốt mà âm u, trên sân vận động chỉ có lác đác dăm ba người đi dạo hoặc chạy chậm.
Lộ Mãn bảo bạn bè về ký túc xá trước, còn mình thì chạy đuổi theo.
"Em ơi..."
Nghe thấy giọng của Lộ Mãn, cô gái khựng lại một chút rồi lập tức tăng tốc độ chạy.
"Tôi..."
Lộ Mãn định đuổi kịp cô và hỏi cho rõ ràng.
Nhưng...
"Sao cô ấy chạy nhanh vậy!"
Lộ Mãn dần dần bị cô bỏ lại nửa vòng.
Không ngờ cô gái trông yếu đuối như vậy mà thể lực lại kinh người đến thế.
Lộ Mãn nghiến răng không phục. Nếu bị một cô gái như vậy bỏ xa, nói ra thì mất mặt quá.
Cố gắng tăng tốc hơn nữa, Lộ Mãn bám sát theo sau, hình như anh nghe thấy tiếng cười khe khẽ của cô lẫn trong gió.
Có lẽ gọi là chế giễu thì chính xác hơn...
Trời tối tầm nhìn kém, Lộ Mãn chỉ cảm thấy hải sản vừa ăn đang cuộn trào trong dạ dày, một cơn đau bụng khiến anh sơ ý vấp ngã.
"Ơ?"
Cô gái phía trước dừng lại và chạy trở lại ngồi xuống xem tình hình của anh.
"Anh không có thói quen chạy bộ, sao cứ phải gồng mình lên thế? Ngốc ạ."
"Thấy em chạy nhanh như vậy mà có sao đâu..."
"Tôi tập vũ đạo rồi, khỏe lắm, anh so với tôi làm gì..."
Giọng nói trong trẻo nhẹ nhàng uyển chuyển. Lộ Mãn thầm nghĩ thì ra khi không có ai khác thì giọng điệu của cô ấy lại linh hoạt dễ nghe đến vậy sao?
Họa vô đơn chí, ông trời khẽ ho một tiếng khiến mây tích tụ biến thành những hạt mưa rơi xuống. Ban đầu chỉ vài giọt thăm dò, sau đó là cả một đội quân lớn ào ạt kéo đến.
Cô gái câm nín ngước nhìn trời: "Sao nói mưa là mưa ngay vậy trời."
Từ đây đến khu ký túc xá còn một đoạn đường, mà Lộ Mãn suy đoán qua bữa sáng sandwich cô làm cho mình, rằng cô gái này chắc chắn không ở trong khu ký túc xá Văn Trạch mà thuê nhà ở những nơi khác còn xa hơn.
Anh vô thức cởi áo khoác rooid tiến lại gần cô gái, lấy áo che trên đầu cả hai.
"Đi đến thư viện trước đi, chỉ vài bước thôi, chúng ta vào phòng làm việc nghỉ ngơi một lát."
Cô gái nhìn anh, muốn nói lại thôi, nhưng chân thì nghe lời theo anh chạy về phía thư viện cách đó không xa.
Mưa to gió lớn, khi cả hai chạy vào đã ướt sũng một nửa.
Lộ Mãn dẫn cô đến một phòng làm việc nhỏ của mình. Nơi này đang chuẩn bị xây dựng thư viện chữ nổi, căn phòng nhỏ hơn chục mét vuông bên cạnh đặt một máy tính quét và một số sách chữ nổi.
"Nơi này vẫn chưa được sử dụng, là phòng làm việc tạm thời do thầy thư viện phê cho tụi anh, chỉ có một mình anh ở đây."
Lộ Mãn lấy một gói khăn giấy đưa cho cô gái, bảo cô lau những giọt nước trên tóc.
"Em…có muốn thay quần áo không?"
Nghe vậy, cô gái lập tức cảnh giác trừng mắt nhìn anh như thể phòng ngừa sói dê, đồng thời hai tay ôm trước ngực.
Lộ Mãn liếc nhìn thấy hôm nay cô mặc áo bó sát người cùng quần yoga đen bên dưới và thắt một chiếc áo sơ mi kẻ caro ngang eo, đã bị mưa làm ướt hết.
"Người em ướt như vậy thì khó chịu là một chuyện, còn dễ bị cảm lạnh nữa."
Cuối thu rồi, Hải Khúc hễ mưa là lại nổi gió lớn. Lộ Mãn sợ rằng dù bây giờ cô không bị cảm thì khi mưa tạnh, trên đường về bị gió thổi cũng sẽ ốm chắc.
"Anh có áo sơ mi dự phòng ở đây——anh giặt rồi! Chưa mặc bao giờ!"
Cô gái trừng mắt nhìn Lộ Mãn một hồi rồi mím môi và chậm rãi lắc đầu.
"Haizz..."
Lộ Mãn bất lực gục xuống bàn. Nhìn cô gái trước mặt không ngừng hừ lạnh, trong lòng cũng có chút tủi thân.
Cô ấy lúc nóng lúc lạnh với mình, mình cũng khó chịu lắm chứ.
"Không biết mình đã làm gì sai..."
Lộ Mãn chán nản lẩm bẩm. Dù sao cũng đến nước này rồi, anh không muốn tự mình làm trầm trọng thêm sự hao tổn tình cảm nên dứt khoát có gì nói nấy.
"Nói ra thì anh còn chưa biết tên em... Tên anh em xem trong sổ tay của anh rồi đấy, anh tên là Lộ Mãn."
Cô gái càng tỏ vẻ ghét bỏ hơn. Cô ta có bao giờ xem qua cuốn sổ của người này đâu!
"Anh có một vấn đề muốn hỏi em lâu lắm rồi."
Lộ Mãn ngập ngừng một chút rồi cũng hạ quyết tâm và nghiến răng: "Có phải em có bạn trai rồi không!"
Đôi mắt hạnh của cô gái đột nhiên mở to: "Tôi không có! Tôi chưa từng yêu ai!"
Khoan đã, sao mình phải giải thích với anh ta chứ...
"Thật là vô lý! Tôi có bạn trai hay không thì liên quan gì đến anh!"
Cô nàng quay người định đóng sầm cửa bỏ đi nhưng lại nghe thấy giọng của chàng trai từ phía sau khiến trái tim cô rung động.
"Anh đúng là vô lý thật mà... Hoàn toàn là một tên gà mờ chẳng học được kỹ xảo gì cả..."
Lộ Mãn cúi đầu cay đắng nói với chính mình: "Anh luôn vụng về, ăn nói lắp bắp, toàn làm hỏng chuyện trước người mình thích, có lẽ...cả đời này anh cũng không được người mình yêu thích."
Tộp, tộp, tộp...
Tiếng giày thể thao chạy đến gần.
Trong tầm mắt cúi thấp của Lộ Mãn xuất hiện một đôi chân dài thon thả được bó sát trong chiếc quần yoga.
"Sao anh lại nói như vậy?"
Cô gái ngồi xuống bên cạnh Lộ Mãn, giọng điệu mềm mỏng hơn: "Xin lỗi. Nếu tôi có làm gì khiến anh buồn thì tôi xin lỗi, thật sự xin lỗi."
Rõ ràng cô nên khinh bỉ hành động hèn nhát của kiểu con trai này mới phải, nhưng...
Nhìn thấy dáng vẻ này của anh, cô nầng dường như cảm nhận được tình cảm chân thành không giả tạo của chàng trai.
Cô bỗng dưng cảm thấy xót xa cho anh.
"Vậy, anh là muốn theo đuổi tôi sao?"
"Ờ..." Lộ Mãn há miệng. Chẳng lẽ phải nói là cũng không hẳn?
"Nhưng anh còn chưa hiểu rõ về tôi, chúng ta cũng chỉ mới gặp nhau có mấy lần..."
Lộ Mãn chớp mắt. Vậy phải mấy lần mới tính là nhiều? Bốn năm Đại học ngày nào cũng ở bên nhau rồi tốt nghiệp mới được tỏ tình sao?
"Tôi cũng hiểu về anh rất ít. Vốn dĩ tôi không muốn yêu đương ở Đại học vì những mối tình chưa chín chắn khả năng đi đến cùng nhau quá nhỏ, rất nhiều người sau khi tốt nghiệp đều trở về quê nhà rồi tan vỡ...khiến cho bao năm yêu đương ở Đại học giống như tình nhân tạm thời vậy, hừ..."
Lộ Mãn đúng như anh tự đánh giá, chẳng có kỹ xảo gì mà chỉ có thể thật thà nói những gì mình nghĩ: "Nhà anh ở Hà Thị, huyện Tào."
"Ồ? Tôi cũng vậy..."
Cô gái dừng lại một chút rồi hỏi tiếp: "Anh học Trung học Phổ thông ở đâu? Trường Trung học Số Một hay là..."
"Trung học Số Một."
"Vậy chúng ta là bạn học..."
Mưa vẫn rơi, chàng trai và cô gái ở chung một phòng. Cô cũng quên mất ý định gọi điện cho chị gái hoặc bạn thân lái xe đến đón, chỉ là nói chuyện vu vơ.
Cô cảm thấy chàng trai trước mắt đúng là ngốc nghếch, hoàn toàn không có kỹ năng trò chuyện nào mà chỉ là cố gắng nói chuyện...
Nhưng khi cả hai nói về gia đình mình thì cô gái rất quan tâm đến tình hình của em gái anh.
"Cứ như vậy là không được đâu, vấn đề tâm lý của em gái anh không thể bỏ qua được."
Cô gái nói đến đây thì dường như nhớ đến cô chị ngốc nghếch ở nhà nên liền hắng giọng. Không chịu thua kém, cô nàng nói dối một chút: "Tôi cũng có một em gái mà, làm chị cũng muốn bảo vệ em gái thật tốt."
"Ồ ồ..." Lộ Mãn gật đầu có vẻ hiểu ra.
“Ôi trời, anh có nghe tôi nói không đấy? Thôi bỏ đi, dù sao nhà chúng ta cũng cùng huyện mà——lần sau về quê, tôi đến nhà anh chơi gặp em gái Tiểu Sương. Nếu cần thiết thì tôi đưa em ấy đi tư vấn tâm lý, đừng để chuyện bé xé ra to.”
“Hả?” Lộ Mãn ngơ ngác nói: “Cảm ơn em…”
“Ừm…”
Cô gái hơi khó chịu vặn vẹo người: “Anh ra ngoài một lát đi, hay là…?”
“Hả?”
“Hả cái gì mà hả, chẳng phải anh bảo tôi thay quần áo sao? Lẽ nào anh muốn nhìn tôi thay à!”
“À!”
Lộ Mãn vội vàng đứng dậy lấy ra một chiếc áo sơ mi trắng sạch và áo khoác: “Anh ra ngoài cửa, em thay xong thì gọi anh——trong phòng cũng không có camera!”
“Mau ra ngoài đi anh!”
Tuy không hiểu tại sao trước giờ cô không muốn mặc quần áo của anh đột nhiên lại chấp nhận thay đồ.
Nhưng nhìn cô gái quấn mình trong chiếc áo sơ mi và áo khoác của mình, Lộ Mãn mơ hồ có một cảm giác——
Sau này, cái kiểu hừ lạnh cộng thêm liếc xéo khinh bỉ của cô đối với anh sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.
…
…
Đêm hội mừng năm mới sắp đến.
Buổi họp chuẩn bị chương trình và vòng sơ khảo được tổ chức tại hội trường thư viện, Lộ Mãn và cô gái sau khi đọc sách xong ở khu tự học thì định cùng nhau đi dạo xem một chút.
“À phải rồi, em…”
Lộ Mãn chăm chú nhìn cô gái trước mặt mấy lần, cho đến khi cô nghi hoặc nghiêng đầu nhìn anh.
Anh khẽ hắng giọng, hỏi: “Em có phải còn một em gái nữa không?”
“Đúng vậy.”
“Phù…”
Lộ Mãn thở phào nhẹ nhõm, vậy thì anh yên tâm rồi.
“Nói đi thì phải nói lại, chúng ta có nên tham gia một tiết mục không?”
“Không…không…không cần đâu!”
“Ha ha, trêu em thôi, biết chắc em không muốn mà.”
“Ờmmm, đợi em can đảm hơn một chút thì có lẽ có thể…”
“Anh thấy lúc không có ai em gan lớn lắm mà, vậy em định năm sau mới lên sân khấu đêm hội mừng năm mới à?”
“Ừm…lễ tốt nghiệp vậy.”
“…Quá đáng thật, vậy thì lâu quá rồi.”
Lộ Mãn dò hỏi: “Đến lúc đó, chúng ta còn ở bên nhau hay không chưa biết chừng.”
Cô gái lại khẳng định chắc nịch và gật đầu: “Sao có thể chứ, ba năm sau, nhất định vẫn sẽ ở bên nhau mà.”
Hai người đang xem tiết mục song tấu hài trên sân khấu. Đột nhiên Lộ Mãn nghe thấy sau lưng vang lên một giọng nói kích động và quen thuộc vô cùng.
“Linh Y! Linh Y!”
Cô gái bên cạnh anh vui mừng quay đầu lại, còn Lộ Mãn vào khoảnh khắc xoay người thì trực tiếp hóa đá tại chỗ.
Trước mặt anh lại có hai cô gái giống hệt nhau!
“Cái…cái này, em? Em ấy?” Lộ Mãn nói năng lộn xộn.
Song sinh?
Chắc chắn rồi.
Song sinh cùng trứng giống nhau đến mức anh không phân biệt được dung mạo.
Hai chị em song sinh cùng lúc có giao tình với anh.
Lộ Mãn cảm thấy da đầu tê dại.
Hai chị em song sinh đứng cạnh nhau đồng thời liếc nhìn Lộ Mãn rồi đồng thanh: “Linh Y/Gia Nhi, chị/em cũng quen anh ấy à?”
“Các em…” Lộ Mãn cảm thấy mình đang hỏi thừa: “Chị em song sinh à?”
“Vâng.” Người chị tên Linh Y nhẹ nhàng nói.
“Anh thật tình, chuyện này chẳng phải quá rõ ràng rồi sao?” Người em tên Gia Nhi giòn giã nói và có chút không hài lòng.
Hai chị em nhìn nhau. Họ đã thấy nhiều phản ứng tương tự rồi, theo kinh nghiệm trước đây thì lại sắp là một loạt câu hỏi nhàm chán quen thuộc, ví dụ như “chị em song sinh có thần giao cách cảm không”, những câu hỏi kiểu này chắc chắn sẽ được hỏi.
Nhưng Linh Y và Gia Nhi lại thấy Lộ Mãn đối diện khẽ vuốt cằm và chậm rãi nói: "Vậy, xét về mặt sinh học, em sinh sau thực ra mới là chị à?"
Đôi mắt hạnh của Gia Nhi lập tức bừng sáng, cô nàng gật đầu lia lịa: "Đúng đúng đúng!"
Lần đầu tiên cô nàng cảm thấy chàng trai mà mình chê bai ngay từ cái nhìn đầu tiên hóa ra lại có thể dễ nhìn đến vậy...
Lộ Mãn thực ra đã tê rần cả người. Anh cố gắng giữ vẻ mặt bình thường ngồi cùng hai cô nàng vào chỗ ngồi khán giả, tiếp tục xem vòng sơ tuyển của chương trình.
Cố Linh Y, Cố Gia Nhi.
Sau khi hai chị em chính thức tự giới thiệu, Lộ Mãn cuối cùng cũng hiểu ra mọi chuyện. Thảo nào anh cảm thấy cô gái khiến mình rung động lại "lúc nóng lúc lạnh" với mình.
Hóa ra không phải cùng một người...
Bên cạnh Cố Gia Nhi, một cô gái tóc xoăn nhẹ nhàng ghé vào tai cô nàng: "Gia Nhi, đây là chàng trai mà em nói là muốn giúp đỡ em gái của cậu ta sao?"
"Ừm, đúng vậy, chị Lăng Chi."
"Chị khuyên em đừng quá chú ý đến cậu ta." Lăng Chi nhắc nhở: "Dù là xuất phát từ lòng tốt, nhưng em giúp đỡ một chàng trai bằng tuổi có lẽ sẽ khiến cậu ta hiểu lầm mà nghĩ rằng em có cảm tình với cậu ta."
Cố Gia Nhi không nói gì.
Nếu...không phải là hiểu lầm thì sao?
"Anh chợt nghĩ ra."
Lộ Mãn quay đầu nói với hai chị em song sinh: "Có một chương trình có lẽ đặc biệt phù hợp với các em."
"Chương trình gì vậy sư ca?"
Cố Linh Y nhẹ nhàng hỏi.
Cô sớm đã biết cái tên giò heo này thực ra sinh cùng năm với mình, lại là sinh viên năm nhất cùng khóa.
Chuyện anh ta "giả vờ" là sư ca, cô còn chưa tính sổ với anh ta đâu.
Nhưng cô đã quen miệng nên cũng không sửa lại, vẫn luôn gọi anh ta là "sư ca".
Còn những học trưởng khác thì chỉ là "học trưởng"——chỉ có anh là "sư ca".
Lộ Mãn vẫy tay và hai chị em song sinh đồng thời ghé tai lại, cảnh này khiến Lăng Chi bên cạnh trợn mắt.
"Ảo thuật, hô biến người thật."
"Ồ? Cái này hay đó! Linh Y Linh Y, chúng ta thử xem sao? Chị ơi? Chị ơi là chị ơi~"
"Được rồi mà... Em gái ngốc nghếch."
Cố Linh Y và Cố Gia Nhi hẹn Lộ Mãn trưa mai cùng ăn cơm rồi bàn bạc kỹ hơn về chuyện chương trình.
Lộ Mãn cong môi cười và vui vẻ đồng ý.
Sau khi về đến ký túc xá, Lộ Mãn "A——" một tiếng nằm sấp xuống giường, xấu hổ đến không còn chỗ nào để trốn.
"Tin tốt là, cuối cùng cũng biết tên cô gái khiến mình rung động rồi..."
"Tin xấu là, rốt cuộc mình đang mập mờ với chị hay là với em trong cặp song sinh này..."
