Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Ngoại truyện 3: Nếu như gặp nhau ở Đại học (Phần giữa)

"À... cảm ơn sư ca..."

Có lẽ bị lây tâm trạng thoải mái của Lộ Mãn, cô cảm thấy vị "sư ca" trước mặt này có lẽ hứng thú với sách hơn là với mình nên cũng có chút ý muốn trò chuyện thêm với anh.

"Sư ca, loại V và loại Z mà anh nói là chữ cái trên nhãn của mấy kệ sách này ạ?"

"Ừ, đây là phân loại theo thư viện Trung Quốc."

Nhắc đến phần công việc tình nguyện quen thuộc, Lộ Mãn tràn đầy tự tin, tốc độ nói vừa nhanh vừa rõ ràng: "Loại P là thiên văn học, loại V là sách về hàng không vũ trụ, loại Z là sách tổng hợp và có một vài bộ từ điển bách khoa lớn."

Cô gái lặng lẽ lắng nghe, ấn tượng về vị "sư ca" này khi nói về sách mà trở nên khí thế bừng bừng dần dần khắc sâu trong lòng cô.

"Vậy tầng dưới là sách bắt đầu bằng A đến I ạ?"

Lộ Mãn nghe ra rõ ràng giọng điệu của cô gái trở nên có chút nhẹ nhàng. Anh gật đầu tiếp tục nói: "Loại A là sách về lý luận Marx - Lenin, Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình, loại B là triết học tôn giáo, loại C là khoa học xã hội, loại I là nhiều nhất, văn học."

"Em là sinh viên Khoa Văn." Cô gái khẽ hé môi, giọng nói vẫn mềm mại ngọt ngào như cũ: "Thấy một quyển tiểu thuyết khoa học viễn tưởng rất hay, muốn đến tra cứu sách tham khảo về thiên văn học."

Thật ra cô xem là thể loại khoa học viễn tưởng tinh chiến cơ giáp trên mạng, nhưng cô không muốn nói rõ như vậy...

Tốt nhất là để "sư ca" nghĩ rằng mình đang đọc thể loại khoa học viễn tưởng cứng truyền thống, để trông có vẻ mình thích đọc sách hơn một chút...

Lộ Mãn lúc này lại đang vắt óc suy nghĩ.

"Có thể nói chuyện gì khác không? Không muốn tạm biệt cô ấy sớm như vậy..."

Lộ Mãn dường như có một dự cảm nếu cứ như vậy mà nói lời tạm biệt với cô gái xinh đẹp lại đáng yêu này và lướt qua nhau, có lẽ từ đó về sau họ sẽ không còn cơ hội gặp lại, buổi gặp mặt hôm nay sẽ là lần cuối cùng của họ.

Chỉ nghĩ đến vậy thôi, Lộ Mãn đã cảm thấy một nỗi sợ hãi và tiếc nuối khó tả đang gặm nhấm trái tim anh.

"Sư muội, cách phân loại này thật ra rất thú vị đấy."

Lộ Mãn vừa cố gắng tìm chủ đề vừa giữ vẻ mặt giả vờ thờ ơ.

Thực tế trong lòng đã nhảy nhót tưng bừng và sốt ruột đến độ xoay vòng vòng.

Nhìn nghiêng gương mặt tươi tắn xinh đẹp của cô nàng rồi lại nghĩ đến câu "em chưa từng yêu ai" vừa rồi rất đáng yêu của cô, Lộ Mãn bỗng nhiên lóe lên một ý tưởng: "Có rồi!"

"Sau này dù là kết bạn, hay là tìm bạn trai, thư viện đều giúp em phân loại sẵn rồi."

Lộ Mãn cố gắng để nụ cười của mình tự nhiên hơn một chút và nói: "Muốn tìm người thích du lịch thì đến khu loại K lịch sử địa lý, loại H là sách ngôn ngữ, có sách hướng dẫn du lịch nước ngoài, cái này cũng được."

Trong mắt cô gái dường như có ánh sáng lấp lánh mà chăm chú nhìn Lộ Mãn.

"Muốn tìm người có chí tiến thủ hơn một chút thì có thể đến khu F kinh tế, còn có khu T kiến thức kỹ thuật; thích làm nghệ thuật thì đến khu J, thanh niên văn học thì khỏi phải nói, ở khu I lớn nhất, nhưng I2 đến I9 là phân loại văn học cổ kim trong và ngoài nước khác nhau. Nếu sư muội hứng thú, anh có thể tìm tờ ghi chú phân loại của thư viện cho em."

Nào có cái loại phân loại trang nào, Lộ Mãn đã định bụng về nhà tự học Photoshop rồi tự tay "phù phép" ra một cái cho sư muội.

Tự dưng đào hố chôn mình, tự tạo việc cho mình làm——bình thường Lộ Mãn vốn chẳng thích dây vào chuyện gì, nhưng lần này lại chẳng thấy phiền phức chút nào.

"Sư ca."

Cô gái tò mò nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ: "Anh thích đọc loại sách gì ạ?"

Vừa dứt lời thì cả hai người đều khựng lại.

Lỡ lời rồi. Cô gái ngượng ngùng đến đỏ cả cổ, hai tay vòng ra sau lưng và các ngón tay cứ bấu víu vào nhau.

Hỏi như vậy, kết hợp với lời giới thiệu vừa rồi của anh chẳng phải chẳng khác nào đang nói: sư ca ơi em phải đến khu nào mới tìm được anh…để làm bạn——thậm chí là làm bạn trai sao?!

"Ờ…"

Lộ Mãn vội điều chỉnh lại vẻ mặt và cố tỏ ra bình tĩnh nói: "Anh trực ở quầy mượn sách thư khố vào thứ Hai, thứ Tư, thứ Sáu, thứ Ba và thứ Năm thích đến khu tự học cạnh phòng sách cũ để đọc… Chủ nhật…chủ nhật…"

Chủ nhật cả ngày không có tiết, anh sẽ ở lì trong ký túc xá ngủ nướng hoặc chơi game.

Nhưng Lộ Mãn nghĩ nếu mình bịa ra một hoạt động nào đó thì có phải sẽ tăng cơ hội cô ấy đến tìm mình không?

"Sẽ đến tòa C của Khoa Văn để xem diễn tập kịch!"

Anh nhanh trí nghĩ ra vì nhớ đến việc cô gái giới thiệu mình là sinh viên Khoa Văn, vậy thì mình chọn một địa điểm gần lớp học của họ chắc sẽ tăng khả năng gặp cô ấy nhỉ!

"… Sau này có vấn đề gì về mượn sách, cứ thoải mái đến tìm anh."

"Vâng, được ạ~"

Cuộc trò chuyện của hai người dừng lại ở đó. Lộ Mãn cũng thực sự không nghĩ ra cách nào để giữ cô ấy lại, nhưng may là cô ấy đã đồng ý sẽ đến tìm anh hỏi bài, Lộ Mãn chỉ có thể cầu mong mọi chuyện diễn ra tự nhiên.

Cô gái chụp ảnh mấy trang sách và nói "tạm biệt" với Lộ Mãn rồi đi về phía cửa ra.

Đến khi bóng dáng chiếc váy trắng nhỏ nhắn của cô gái khuất sau cầu thang, Lộ Mãn mới sực tỉnh.

Lần đầu tiên "bắt chuyện" trong đời, không chỉ kỳ quặc mà còn bỏ sót một bước vô cùng quan trọng.

"Quên hỏi tên cô ấy rồi!"

……

……

May mắn thay, lần gặp gỡ đầu tiên không phải là lần cuối cùng họ gặp nhau.

Cả mùa thu năm đó, Lộ Mãn thường xuyên gặp được cô gái ấy, khi thì ở thư khố thứ hai, khi thì ở khu tự học.

Anh còn phát hiện ra cô nàng hình như không mấy hứng thú với sách khoa học kỹ thuật ở thư khố thứ hai, lần nào đến cũng không phải để mượn sách khiến anh không có cơ hội nhìn thấy thẻ sinh viên của cô, mãi mà không có dịp thích hợp để hỏi tên cô.

Còn khi tự học, Lộ Mãn cặm cụi chép lại một vài ghi chép trong sách, cô thì ngồi đối diện ôm một chiếc máy MP5 say sưa xem tiểu thuyết mạng.

Khiến Lộ Mãn cũng muốn ngồi sang đó xem cùng cô luôn…

Thư viện cấm gây ồn ào và khu tự học còn có quy tắc ngầm im lặng nghiêm ngặt hơn, Lộ Mãn mấy lần muốn chuyền cho cô một mẩu giấy để nhỏ giọng hỏi tên cô nhưng lại cảm thấy đường đột mạo muội, sợ làm cô ấy sợ hãi bỏ chạy, cuối cùng vẫn không thực hiện được.

Khoảng thời gian ngắn ngủi cùng cô gái đi bộ trên con đường nhỏ giữa rừng trúc khi cả hai cùng nhau rời khỏi thư viện, là khoảnh khắc Lộ Mãn mong chờ nhất.

Họ có thể tùy ý trò chuyện dăm ba câu chuyện thú vị, xung quanh không ngừng có người đi bộ vượt qua——cả hai người đều đi chậm hơn cả ốc sên.

Một ngày thứ Bảy nọ.

Buổi sáng anh vừa gặp mặt "tiểu sư muội" rồi chia tay, khi đang mua sườn rán ở cạnh ký túc xá Đông Thăng thì liếc mắt nhìn thấy bên đường có một bóng dáng quen thuộc đến lạ.

Quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn. Vẫn là áo khoác jean và quần ống rộng màu đen giống như buổi sáng, còn có nhan sắc kinh diễm mà anh cho rằng đủ để đứng đầu toàn trường.

"Chào em!"

Lộ Mãn vui vẻ vẫy tay chào hỏi cô gái.

Anh chờ đợi đối phương sẽ đáp lại anh bằng một nụ cười e lệ mà dịu dàng.

Nhưng vượt ngoài dự liệu của anh.

Sắc mặt cô gái khó nói nên lời. Cô miễn cưỡng quay đầu lại gật đầu qua loa như thể đang trốn tránh anh rồi bước nhanh chân vội vã đi qua.

Lộ Mãn: ?

"Mình có chọc giận cô ấy đâu nhỉ?"

Anh có chút ngơ ngác. Buổi sáng còn nói cười vui vẻ với mình, sao mới qua có hai tiếng đã thay đổi sắc mặt nhanh như chớp mà lạnh lùng như vậy?