Ngày 5 tháng 7 năm 2024.
Gia đình Lộ Mãn lại có thêm một căn nhà mới.
Biệt thự cao cấp ở Hỗ Thị đa phần mang phong cách Châu Âu hoặc hiện đại. Nhưng Cố Linh Y và Cố Gia Nhi lại đặc biệt yêu thích những tư dinh kiểu vườn Tô Châu. Sau khi mua được một căn, họ đã cho sửa sang và thông gió rồi dọn về ăn tân gia.
"Sư tỷ, hai người đúng là khiến em cảm nhận được sự khác biệt một trời một vực của thế giới này."
Hà Hân Hân dẫn theo một cô con gái đến nhà mới của Lộ Mãn. Sau khi để con bé tự đi tìm Lộ Dật Hào, cô theo chân Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đi thăm quan khắp căn biệt thự Tân Trung Hoa này.
"Em và Khải Thừa tính toán sau này các con gái sẽ ngủ riêng phòng nên cắn răng mua căn nhà mới có bốn phòng ngủ hai phòng khách."
Hà Hân Hân đang đứng ở tầng bốn của căn nhà, cô đã không đếm xuể đây là căn phòng thứ mấy trong nhà người ta rồi.
"Còn các sư tỷ thì hay rồi, để dành ra phòng riêng cho các con mà lại tậu thẳng một căn biệt thự lớn trị giá hàng trăm triệu, còn có cả vườn tược rộng sáu mẫu..."
Ở trong cái sân vườn này không sợ bị lạc sao... Một căn nhà mới như thế này, Hà Hân Hân nằm mơ cũng không dám mơ tới...
Cố Gia Nhi cười tủm tỉm. Hai chị em họ và Hà Hân Hân đã quen biết nhau hơn mười năm và cũng làm hàng xóm lâu như vậy, đương nhiên sẽ không cho rằng lời bạn thân nói là đang ghen tị với họ.
"Hân Hân, nếu em thấy chỗ này ổn thì cứ đợi Băng Băng và Dật Hào sau này lập gia đình."
Cố Gia Nhi chớp chớp đôi mắt hạnh: "Chị thay chị gái chị quyết định rồi, khi Dật Hào cưới Băng Băng, bọn chị sẽ tặng một căn nhà như thế này làm sính lễ."
Hà Hân Hân hơi giật mình: "Sư tỷ, chị cứ từ từ thôi... Cái sân vườn thế này dù có cho chúng em, chúng em cũng không dám nhận. Huống hồ Băng Băng tính tình lười biếng đến mức đó, để con bé ở đây ư? Ừm, đảm bảo không quá hai tháng là thành đất hoang ngay..."
Họ vừa trò chuyện vừa đi xuống lầu hội họp với những người bạn thân đang ở phòng ngủ chính trên tầng ba.
Lăng Chi đang cầm điện thoại quay video vòng quanh, cô ấy vẫn còn thì thầm trong sự choáng váng: "Phòng ngủ chính của người ta thì tính bằng một phòng, còn các em lại tính bằng cả một tầng... Cả một tầng đều là phòng ngủ chính, hơn ba trăm mét vuông lận đó..."
"Chị Chi Chi." Cố Linh Y khẽ cười dịu dàng: "Chỉ là mấy khu vực linh tinh khác rộng hơn một chút thôi, còn chỗ nghỉ ngơi thực sự vẫn là kích thước phòng ngủ bình thường mà chị——phòng ngủ quá lớn thật ra ngủ không ngon đâu, tẩm thất và giường thời cổ đại đều rất nhỏ và gọn gàng, như vậy mới tụ khí và tạo cảm giác an toàn."
Lăng Chi liếc nhìn không gian bên trong được ngăn cách bởi tấm bình phong, rõ ràng là một chiếc giường siêu lớn. Cô ấy bĩu môi: "Phòng ngủ của các em dù có nhỏ thì cũng chẳng nhỏ đi đâu được, dù sao cũng phải ba người ngủ chung mà..."
"Ưm..."
Cố Linh Y lườm nguýt lão tài xế kia một cái: "Đôi khi hai chị em chúng em còn phải ôm các con gái ngủ nữa nên giường lớn một chút thì có sao đâu!"
"Linh Y, lý do này có thật sự là chính đáng không, hay chính em cũng không tin…"
Lăng Chi lắc đầu, đi vào trong tiếp tục tham quan.
Phòng thay đồ còn lớn hơn cả căn nhà của cô ấy. Quần áo và giày dép của hai chị em được sắp xếp tinh xảo chiếm phần lớn không gian, trong khi quần áo của Lộ Mãn chỉ nằm gọn trong một góc. So ra thì ít ỏi đến đáng thương.
"Linh Y, thiết kế này của các em có lẽ cần cải thiện một chút rồi đấy."
Lăng Chi chỉ vào chiếc tủ giày cao gót cao kín cả một bức tường của họ: "Nếu thay trong phòng ngủ thì còn phải đi qua thảm ở tầng một rồi mới ra cửa, chi bằng chuyển sang phòng thay đồ ở ngay lối ra vào ấy?"
Cố Linh Y kéo kéo Lăng Chi lại rồi ghé tai cô thì thầm: "Không cần đâu, phòng ở tầng một có giày đi hằng ngày rồi... Giày ở đây đều là loại không đi ra ngoài."
"Hả?"
Lăng Chi sững người rồi chợt vỡ lẽ: "À~ giày đi trong nhà ấy hả."
"Chị Chi Chi, chị nói nhỏ thôi..."
"Quả thực cái ông chồng đại gia của mấy đứa đúng là mở mang tầm mắt cho chị mà..."
Lăng Chi đảo mắt nhìn quanh phòng ngủ của họ. Bàn trang điểm và bồn rửa mặt được kéo dài ra là để ba người có thể cùng rửa mặt mà không cần chen lấn giành nước; trong phòng tắm có bồn tắm massage nhỏ cho hai người và một bồn tắm siêu lớn như hồ bơi. Khỏi phải nói, là để dùng khi hai người ở riêng và khi cả ba người cùng sử dụng...
Lăng Chi nghĩ nếu là cô thì chưa nói đến bồn tắm đắt thế nào, chỉ riêng tiền nước và những rắc rối khi dọn dẹp sau này thôi cũng đủ khiến cô phát điên rồi.
"Chị dâu, các chị trang trí nhà cửa có tâm ghê."
Lúc này, Lộ Tiểu Sương đang nhìn ngó khắp nơi cũng cảm thán: "Không giống gu thẩm mỹ của anh trai em chút nào. Có phải Tiểu Mãn chỉ lo chi phí trang trí thôi không——"
"Tôi đây."
Một giọng nói máy móc của AI vang lên khiến Lộ Tiểu Sương giật mình.
Cố Gia Nhi "phụt" một tiếng bật cười rồi hướng về phía không trung gọi: "Tiểu Mãn Tiểu Mãn~"
"Tôi đây, cô có cần tôi giúp gì không?"
"Kéo tất cả rèm cửa ra, điều hòa chỉnh xuống thêm một độ nữa."
"Được."
Lộ Tiểu Sương ngây người hai giây, sau khi định thần lại thì cũng cười phá lên không ngừng: "Nhà thông minh hả? Ha ha ha ha ha~ Chị dâu, các chị không phải đã đặt tên trợ lý giọng nói ở tầng này là 'Tiểu Mãn' đấy chứ?"
"Đúng vậy đó." Cố Linh Y cũng cười rạng rỡ: "Không ngờ Tiểu Sương em gọi quen miệng rồi cũng đánh thức luôn cái 'tên ngốc nhân tạo' này dậy."
"Ha ha ha ha ha~"
Anh trai và hai chị dâu của mình, trông cuộc sống của họ thật sự hạnh phúc và viên mãn. Kết hôn đã mười bốn năm rồi, hai lần "ngứa bảy năm" đã qua đi mà tình cảm vẫn mặn nồng và tốt đẹp vô cùng.
Lộ Tiểu Sương nhìn Cố Linh Y và Cố Gia Nhi, ánh mắt tràn đầy ý cười.
Cô và chị dâu Linh Y sau khi học xong thạc sĩ lại tiếp tục học tiến sĩ, nhưng do giới hạn về trình độ học vấn và giá trị chuyên môn nên chị dâu Linh Y đã đến Học viện Nghệ thuật Hỗ Thị làm giảng viên, ngoài công việc nhàn hạ còn có thể làm thêm nghề viết truyện mạng.
Còn cô ấy thì ở lại Đại học Phục Đán giảng dạy. Dù áp lực về thành tích nghiên cứu khoa học khá lớn nhưng đó cũng trở thành động lực để cô ấy phấn đấu cho sự nghiệp.
Lộ Tiểu Sương đã bắt đầu tính toán, sau này mỗi năm khi trường Đại học nghỉ hè và nghỉ đông thì cô sẽ dành thời gian đến nhà mới của anh trai ở một thời gian rồi lại tụ tập với các chị dâu; cô cũng luôn nhớ nhung các cháu trai cháu gái, lần tới nên mang quà gì cho chúng đây nhỉ?
...
Cùng lúc đó, ở tầng một.
"Băng Băng, em muốn ăn gì không?"
"Không ăn..."
"Băng Băng, vậy em muốn uống gì?"
"Không uống!"
"Anh lại làm gì khiến em giận rồi à?"
"Không có!"
Lộ Dật Hào hoàn toàn không hiểu gì. Cô bạn thanh mai trúc mã trước mặt đang đeo khẩu trang, cô ấy nói mình hơi cảm cúm nhưng anh lại cảm thấy Băng Băng hôm nay có chút lạ lùng.
"Vậy anh đi tìm hai cuốn sách em muốn nhé, đợi anh một lát."
Phía Đông tầng một, đẩy bức tường trang trí ra, phía sau là một thư viện gia đình khổng lồ.
Trần cao tám mét, còn chia thành mấy phòng đọc nhỏ cách âm. Đến Lộ Dật Hào tìm sách trong nhà mình cũng phải đi cầu thang lên xuống.
Thấy Lộ Dật Hào bước vào một căn phòng nhỏ, cô bé mười tuổi dậm chân rồi miệng không ngừng nũng nịu: "Băng Băng, Băng Băng, anh chỉ biết Băng Băng thôi!"
Một cánh cửa nhỏ khác mở ra. Lộ Mãn cầm một cuốn sách bước ra, ngẩng đầu lên vừa vặn chạm ánh mắt với cô bé đang đứng giữa thư viện.
"Lăng Lăng."
Lộ Mãn mỉm cười: "Đến chơi rồi à?"
"Bác Lộ..."
Khuôn mặt Lưu Lăng Thanh lập tức hoảng hốt, tay lúng túng không biết đặt vào đâu.
"Băng Băng, anh tìm thấy rồi!"
Lộ Dật Hào kẹp hai cuốn sách, vội vã chạy đến bên cạnh Lưu Lăng Thanh rồi nắm lấy bàn tay của cô bé.
Cô bé lập tức căng thẳng, ánh mắt cầu cứu lập tức liếc về phía Lộ Mãn trông thật đáng thương.
Bác đừng vạch trần con nhé...
Lộ Mãn trong lòng lắc đầu lia lịa nhưng miệng vẫn phối hợp nói: "Dật Hào, đưa 'Băng Băng' đi chơi vui vẻ nhé, đừng chọc con bé giận."
"Con biết rồi ba ạ."
Lộ Mãn hiểu ý trở về phòng đọc cách âm và để lại không gian riêng cho hai đứa trẻ.
"Phù——"
Lăng Lăng thở phào một hơi dài, có chút sợ hãi nói: "Mỗi lần gặp bác Lộ em đều cảm thấy áp lực quá..."
Hồi nhỏ cô bé chơi game 《+Pet Lạc Đường》, lớn hơn một chút thì chơi DNF bản PC và mobile. Mãi đến khi học Tiểu học, Lộ Dật Hào vô tình tiết lộ hai trò chơi này hóa ra là của ba bọn họ, điều này thực sự khiến Lăng Lăng kinh ngạc.
Sau này Lăng Lăng lại biết được rằng ngay cả WeChat mà họ dùng hàng ngày không thể thiếu cũng là của bác Lộ này...
Biết nhà Dật Hào giàu có nhưng không ngờ lại giàu đến thế...
"Băng Băng, sao tự nhiên em lại sợ ba anh vậy?"
Lộ Dật Hào khó hiểu nhìn cô bé: "Trước đây em chẳng phải rất thích kéo ba anh nói chuyện đủ thứ sao?"
Lăng Lăng nhất thời nghẹn lời.
Chị gái song sinh của mình đã khiến ba người ta có ấn tượng tốt đến mức này rồi sao!
"Em, em, ừm——Lộ Dật Hào, anh đúng là ngốc hết chỗ nói!"
"Bọn mình vốn dĩ đang ở nhà anh mà."
"..."
...
Lộ Mãn đọc sách được một tiếng thì con trai anh nhắn tin nói Hà Hân Hân và "Băng Băng" sắp về rồi. Anh đứng dậy đi ra phòng khách hàn huyên vài câu với thông gia tương lai.
Còn Cố Linh Y và Cố Gia Nhi nhìn anh bằng ánh mắt vô cùng kỳ lạ, Lộ Mãn không biết các cô ấy lại đang ủ mưu trò xấu gì.
Đưa mẹ con Hà Hân Hân ra cửa, Cố Gia Nhi hừ lạnh một tiếng rồi cùng với Cố Linh Y hung hăng đi về phía Lộ Mãn.
"Mẹ, di nương?"
Lộ Dật Hào đứng một bên giật mình, trong đầu nhanh chóng lướt qua những việc mình đã làm gần đây nhưng cảm thấy mình quả thực không gây ra rắc rối gì.
"Lộ Tiểu Mãn!!!!"
Cố Gia Nhi hầu như không bao giờ gọi chồng như vậy trước mặt các con. Lộ Mãn lập tức mí mắt giật liên hồi.
"Hả? Ba ơi, các mẹ hình như không đến tìm con thì phải?"
Lộ Dật Hào kéo kéo tay ba mình, trong lòng nghĩ ba có lẽ phải tự cầu phúc rồi.
"Hỏng rồi, là đến tìm ba."
Con trai lớn thấy tình hình không ổn liền chuồn thẳng, để lại Lộ Mãn bị Cố Linh Y và Cố Gia Nhi dồn vào góc tường.
"Biết anh sai ở đâu rồi chứ, Lộ sư ca bình thường?"
Cố Linh Y nhìn chằm chằm Lộ Mãn với vẻ nửa cười nửa không, và những lời cô thốt ra khiến anh lạnh toát sống lưng.
“Lộ sư ca bình thường? Chẳng phải đó là ID tài khoản phụ của anh trên Lam Cách sao…”
Cố Gia Nhi áp sát Lộ Mãn, đôi mắt hạnh trừng anh ta đầy giận dữ: “Vừa nãy chúng em với Sa Sa và Tiểu Văn đang nói chuyện phiếm rằng Lam Cách gần đây đã hủy bỏ hoàn toàn chức năng ẩn danh nhưng lại bị lỗi, làm lộ tên người dùng của rất nhiều câu trả lời ẩn danh trước đây.”
“Hả?” Lộ Mãn toát mồ hôi trán, anh ta cuối cùng cũng biết vấn đề nằm ở đâu rồi: “Vợ yêu, em có thể nghe anh ngụy biện một chút được không?”
“Anh ơi, anh nghe em nói hết đã.”
Cố Gia Nhi hậm hực nói tiếp: “Sa Sa và Tiểu Văn lướt thấy mấy câu trả lời về chủ đề song sinh. Chúng em vốn đang hóng chuyện xem trò vui, nhưng nhìn thấy ID thì…hóng chuyện mà lại hóng trúng nhà mình rồi!”
Cố Linh Y đúng lúc lấy điện thoại ra, đưa ảnh chụp màn hình cho Lộ Mãn xem “bằng chứng phạm tội” mà họ đã phát hiện.
ID: Lộ sư ca bình thường
Hoạt động – Các câu trả lời/bài viết gần đây:
【Có bạn gái song sinh là một trải nghiệm như thế nào?】
【Sau khi thích một trong hai chị em song sinh, bạn cảm thấy thế nào về người còn lại?】
【Bạn gái có một người chị hoặc em gái song sinh là một trải nghiệm như thế nào?】
【Ai có thể cho tôi biết từng hẹn hò với cả hai chị em song sinh là một trải nghiệm như thế nào không?】
Lộ Mãn: “…”
“Lam Cách làm ăn kiểu gì vậy, lại để xảy ra sơ suất lớn thế này!”
Lộ Mãn giả vờ tức giận, cố tình lái sang chuyện khác: “Đem hết mấy câu trả lời ẩn danh trước đây công khai ra chẳng phải là đâm sau lưng người dùng sao!”
“Đây có phải là vấn đề chính đâu! Lộ sư ca!”
Cố Linh Y véo vuốt anh rồi bĩu môi nói: “Anh dùng tài khoản phụ trả lời toàn những câu hỏi linh tinh gì thế! Ẩn danh là có thể nói bừa sao!”
“Phải đó!” Cố Gia Nhi vẫn còn hậm hực, chỉ vào một câu trả lời trên màn hình chất vấn: “Anh ơi, anh đúng là không biết xấu hổ, dựng chuyện về bọn em như thế à? Viết học vấn của bọn em thành Cao đẳng, còn bản thân anh thì lại viết là sinh viên ưu tú 985! Xì!”
“Hả? Các em giận vì chuyện này sao?”
Lộ Mãn còn tưởng các cô ấy giận vì anh ta đã ẩn danh khoe khoang chuyện có vợ song sinh trên mạng…
“Vợ ơi, em nghĩ xem, viết mấy bài như thế này giống như viết tiểu thuyết vậy, không thể nào hoàn toàn dựa theo hiện thực được. Nếu thật sự viết trường học thật của các em thì chẳng phải sẽ bị người quen nhìn ra ngay sao?”
“Vậy anh cũng không thể cải biên như thế! Rõ ràng bọn em một người là thạc sĩ một người là tiến sĩ, sao anh không viết bản thân anh là Cao đẳng?”
Tức đến cực điểm, Cố Gia Nhi duỗi chân giẫm mạnh Lộ Mãn một cái.
Cố Linh Y nhanh chóng lướt qua trang cá nhân của Lộ Mãn: “Còn ở đây thì sao? Chỗ này lại tả thực 100% rồi đúng không?”
Lộ Mãn chột dạ xoa trán. Viết lách mà, khó tránh khỏi việc mang theo chút cảm xúc cá nhân, thế là anh ta đã viết ra hết những lời thật lòng.
Dưới mấy câu hỏi về “bạn gái song sinh”, anh ta đã trả lời không ít “câu hỏi vàng”.
【Cảm ơn đã hỏi, chuyện liên quan đến lợi ích cá nhân, tôi chính là một người chồng có ‘noãn’ như các bạn tưởng tượng đây.】
【Tôi ba lòng hai dạ với bạch nguyệt quang của mình thì có gì sai? Bởi vì bạch nguyệt quang của tôi là hai chị em song sinh.】
【Tôi là một người đàn ông tốt bụng và chung thủy không ba…】
【Giữa ba ngàn Trụy Thủy chỉ lấy một bầu nước——bởi vì một bầu có hai gáo.】
【Trong số các bậc hiền nhân ngày xưa, tôi mong được xuyên không thành Vua Thuấn nhất——ông ấy lấy hai chị em ruột Nga Hoàng, Nữ Anh.】
【Tôi nào có tâm địa xấu xa gì đâu? Chủ yếu là không muốn để hai chị em song sinh phải chia lìa, nếu không thì họ sẽ đau lòng lắm.】
【Yêu đương với chị em song sinh phiền phức lắm, không chỉ phải tạo bất ngờ nho nhỏ cho vợ mà còn phải tạo bất ngờ cho cả em vợ nữa.】
“Lộ Mãn, anh bốc phét như vậy cũng được hả?”
Đối mặt với giọng điệu tưởng chừng như đang cười tủm tỉm của Cố Linh Y nhưng thực chất là đang chê anh đã tự tìm đường chết, Lộ Mãn vội vàng nói: “Vợ yêu, anh sai rồi!”
“Hơn nữa, anh còn ở đây mà mơ mộng hão huyền nữa chứ.”
Cố Gia Nhi chỉ chỉ vào điện thoại: “Cái câu trả lời anh viết ấy, em bay đến Yên Kinh tìm anh, kết quả là hụt mất——rồi sao nữa! Sao không có gì nữa!? Sao anh không viết cảnh anh cũng bay trở lại tìm em chứ!”
"Nói mà chỉ nói một nửa như thế, chẳng phải khiến em trông như đang tự hiến dâng à!"
“Khu bình luận toàn là người thương hại em, thương hại cái quái gì chứ!”
“Gia Nhi, hình như em vốn dĩ đã khá ‘tự hiến dâng’ rồi mà...”
“Cố Linh Y! Chị lại cứ bênh chồng em làm gì! Chị không bênh em gái song sinh của mình mà chỉ biết bênh em rể thôi hả!”
Thấy hai cô vợ sắp sửa nội chiến, Lộ Mãn vội vàng ngăn lại: “Linh Y, Gia Nhi, lỗi của anh, lỗi của anh, chồng sẽ kiểm điểm sâu sắc.”
Hai người vợ trẻ có con cái đều sắp vào Trung học Cơ sở rồi mà vẫn y như thời con gái, chị em ‘yêu nhau lắm cắn nhau đau’.
Lộ Mãn không nhịn được mà bật cười. Tấm lòng thiếu nữ của vợ mình như vậy, chẳng phải chứng tỏ anh chăm sóc và bảo vệ họ rất tốt sao?
“Tóm lại.”
Cố Linh Y và Cố Gia Nhi lại đồng thanh. Họ khựng lại một chút, hai chị em trao đổi ánh mắt rồi Cố Linh Y mở lời trước: “Lộ Mãn, anh có vấn đề lớn rồi đấy.”
“Lộ Tiểu Mãn, nếu không phải lần này Lam Cách bị lỗi thì anh có phải là sẽ cứ giấu giếm hai chị em chúng em mãi không, mà còn lén lút lập tài khoản phụ để viết mấy thứ này nữa chứ!”
“Lộ sư ca có nhiệt huyết sáng tác lớn thế, sao không trực tiếp viết một bộ truyện mạng đi?”
Cố Linh Y ngẩng mặt lên, hơi khiêu khích nói với Lộ Mãn: “Đợi anh tự mình viết cho thỏa thích xong một cuốn, đăng lên rồi phát hiện không ai đọc thì sẽ biết chuyện anh bịa ra tệ hại đến mức nào!”
Lộ Mãn như có điều suy nghĩ: “Thật hả? Hai em cho anh viết á?”
Cố Linh Y và Cố Gia Nhi nhìn nhau rồi quay sang Lộ Mãn đồng thanh hô lớn: “Anh viết đi!”
“Tuy nhiên! Cần phải để Linh Y duyệt và kiểm soát anh để tránh anh lại nghĩ ra mấy cái thiết lập kỳ quặc, khắc họa chúng em tệ hại đến thế.”
“Hừ, Gia Nhi, em không cần đặt kỳ vọng gì vào anh rể em đâu. Cho dù có Khải Thừa học trưởng mở cửa sau cho anh ta, ước chừng anh ta đến ký hợp đồng còn khó huống chi là lên Tam Giang và nhận huy hiệu tinh phẩm.”
...
Buổi tối.
Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đã ngủ thiếp đi bên cạnh anh. Lộ Mãn vì bị vợ vạch trần ‘một bộ mặt khác’ của mình khi ở một mình và bị hai chị em liên thủ dạy dỗ hai trận xong nên hơi hưng phấn, khó mà chợp mắt được.
Anh ngắm nhìn gương mặt say ngủ của hai cô vợ song sinh một lúc rồi nhẹ nhàng chọc chọc vào má họ.
“Không ngủ được, hay là dứt khoát nhân lúc buổi tối có chút cảm hứng...”
Nhẹ nhàng từ từ xuống giường, Lộ Mãn lại đi vào thư viện gia đình.
Ngẩng đầu nhìn hàng vạn cuốn sách chất đầy căn phòng——mặc dù phần lớn vẫn chưa bóc lớp bọc ni lông...
“Cứ coi như là ôn lại tuổi thanh xuân và để lại một kỷ niệm vậy.”
Lộ Mãn chầm chậm hồi tưởng lại chuyện cũ trong tâm trí. Sự trùng sinh của kiếp trước và hạnh phúc của kiếp này đã là một câu chuyện không tồi rồi.
“Nhưng mà đúng như Linh Y và Gia Nhi đã nói, phải chỉnh sửa lại chút, không thể để các em ấy đọc xong mà nổi giận được...”
Lộ Mãn gõ lạch cạch trên bàn phím.
“Thanh mai trúc mã nhà tôi là một cặp chị em song sinh.”
“Giờ đây, các cô ấy đã trở thành vợ tôi, sinh cho tôi một cặp con trai và một cặp con gái song sinh.”
“Song sinh nhà bên của anh, cảm ơn các em đã khiến cuộc đời anh viên mãn và không còn gì phải hối tiếc.”
“Anh dốc hết nửa đời bút lực nhưng cũng không thể viết ra được dù chỉ một phần vạn hình bóng các em trong lòng.”
“Mượn một câu lời bài hát mà các em gần đây hay nghe... Anh biết các em lại sắp cằn nhằn rồi, anh phải đổi ‘em’ thành ‘các em’ đây——”
“Cho đến tận hôm nay, các em vẫn là ánh sáng duy nhất của anh.”
...
...
“Đây là câu chuyện của tôi, coi như là bán tự truyện đi. Nhưng tiểu thuyết khó tránh khỏi có nhiều yếu tố hư cấu, nếu có sự trùng hợp thì hoàn toàn là ngẫu nhiên!”
“Tên sách ư?”
Lộ Mãn suy nghĩ một lát rồi lại nhìn hai khung ảnh trên bàn. Một tấm là ảnh cưới của anh và Cố Linh Y cùng với Cố Gia Nhi, tấm còn lại là ảnh gia đình bảy người gồm cả Dật Hào, Ngũ Hào, Liễu Y, Tuyết Phi.
“Cứ gọi là... 《Trùng Sinh: Song Sinh Nhà Bên Mới Trưởng Thành》 đi.”
[Theo Gemini, 1 mẫu Trung Quốc bằng 666,7 m², 6 mẫu sẽ là khoảng 0.4 ha tức là 4000 m²] [Ngứa bảy năm - The Seven Year Itch là một cụm từ có nguồn gốc từ bộ phim Hollywood cùng tên vào năm 1955 để mô tả sự giảm sút hoặc khủng hoảng hạnh phúc sau khoảng 7 năm chung sống] [Ngốc hết chỗ nói ở đây là 呆到家 (Ngai đáo gia), nhưng chữ 到家 (đáo gia) tính từ là trình độ cao, động từ là về nhà. Dật Hào ngáo ngơ không nghe ra chữ ngốc, còn hiểu nhầm chữ đáo gia kia nữa] [Thành ngữ "ba lòng hai dạ" mang nghĩa là không chung thủy, ý ở đây là yêu cả hai em] [Tam Giang là danh sách đề cử đặc biệt của Qidian, thường dành cho sách mới có chất lượng tốt để tăng khả năng tiếp cận độc giả. Huy hiệu tinh phẩm là chứng nhận chất lượng cao của Qidian, cho biết tác phẩm có doanh thu ổn định và lượng fan trung thành] [Một câu trong bài hát Lemon của Kenshi Yonezu, là bài hát chủ để của phim Dị Thường (Unnatural)]