“Chiều nay chú dì về nước rồi à?”
Sau khi nghi thức hôn lễ khép lại thì bữa trưa được chia thành hai khu vực nhỏ: một là khu bàn tiệc trong nhà hàng khách sạn bán lộ thiên, hai là khu tiệc trà với những chiếc bàn dài bày biện trên bãi cỏ.
Bạn bè của Lộ Mãn và hai chị em song sinh đều là những người trẻ tuổi thích ăn uống trò chuyện ở bãi cỏ tại nơi tổ chức nghi lễ hơn, một nơi thoải mái không gò bó. Thế nên sau khi cô dâu chú rể thay sang bộ lễ phục nhẹ nhàng hơn, mọi người tụ tập ở không gian ngoài trời rộng rãi cùng rót rượu champagne nâng ly chúc mừng Lộ Mãn và Cố Gia Nhi.
“Ừm.”
Nhìn chồng và cô em gái song sinh được mọi người vây quanh như sao vây trăng, Cố Linh Y khẽ đáp lại cô bạn thân Lăng Chi đang đứng cạnh: “Ba mẹ em có thể đến dự lễ, cho phép Gia Nhi và chúng em như thế này...ừm, đã là sự nhượng bộ lớn nhất rồi. Chúng em cũng muốn giữ ba mẹ ở lại chơi thêm vài ngày nữa...”
Nhưng ba mẹ cố ý muốn rời đi nhanh chóng cũng là một cách thể hiện thái độ cứng rắn——họ ủng hộ, nhưng không hoàn toàn ủng hộ.
“Đúng là phong cách của ‘Lão Ngoan Cố’ mà.” Cố Linh Y khẽ lẩm bẩm trong lòng. Cái biệt danh chồng đặt cho ba, cô thấy quả thật có lý.
Tuy nhiên, Cố Linh Y vẫn thầm cảm kích ba mẹ vì đã chấp nhận hôn lễ của em gái Gia Nhi. Đồng thời, trong lòng cô cũng có chút gì đó hơi chột dạ...
Dù sao thì hai chị em song sinh bọn họ lại cùng Lộ Mãn... Dù là trong mắt những bậc cha mẹ có cởi mở đến mấy cũng đủ để coi là cực kỳ trái với luân thường đạo lý rồi.
“Ba em vừa rồi còn nói giọng điệu lạ lùng nữa cơ.” Cố Linh Y khẽ hừ một tiếng.
Lăng Chi nuốt một miếng ốc nướng phô mai và bánh mì nướng: “Ba nào cơ?”
Cô bạn thân đã kết hôn rồi, Lăng Chi luôn cảm thấy khoảng cách giữa cô ấy và mình lớn như người trưởng thành với trẻ vị thành niên vậy... Tính cả ba mẹ chồng thì cô ấy có đến hai cặp ba mẹ lận.
Cố Linh Y buồn cười nói: “Ba vợ của Lộ Mãn!”
“Ba em nói với ba mẹ chồng em rằng ‘Thằng con trai nhà mình làm việc thật chu đáo. Trong lời thề nguyện hôn lễ của thằng bé cố tình không nhắc đến từ “duy nhất”, còn trong lời thề nguyện của Gia Nhi thì lại có. Thật tinh tế!’”
Giọng điệu đương nhiên là có chút mỉa mai, còn ba mẹ chồng cũng chỉ có thể cười gượng phụ họa theo. Ai bảo nhà họ Cố chỉ có hai cô con gái mà lại đều bị thằng nhóc nhà mình rước về hết cơ chứ? Nhà thông gia có cằn nhằn đôi câu thì họ cũng đành vui vẻ mà chịu thôi.
Lăng Chi liếc xéo về phía Lộ Mãn đang đứng trong đám đông: “Đúng là vậy mà, cái thằng đàn ông chó má đó ngay cả điểm này cũng nghĩ ra được!”
“Vậy tiếp theo các em còn đi hưởng tuần trăng mật không?” Giờ cô ấy càng tò mò hơn. Một gia đình nhỏ ba người, ba người...thì hưởng tuần trăng mật kiểu gì nhỉ?
“Ừm, đương nhiên là phải đi rồi!”
Cố Linh Y gật đầu lia lịa: “Vốn dĩ Lộ Mãn và em đã bàn bạc kỹ rồi, không tổ chức nghi thức truyền thống mà sẽ đi du lịch kết hợp đám cưới và hưởng tuần trăng mật luôn để chơi cho thật đã.”
Lăng Chi liếc nhìn cô bạn thân đang chìm đắm trong mơ mộng với ánh mắt kỳ lạ.
Phản ứng đầu tiên của cô là hơi lo lắng cho cái eo của Lộ Mãn...
“Nhưng giờ các em chẳng phải vẫn tổ chức đó sao.” Lăng Chi trêu chọc: “Mà đã tổ chức thì lại là hai buổi liền.”
“Ờmmm...”
Lăng Chi lại nghĩ ra điều gì đó: “Cái ý tưởng đám cưới du lịch này các em nghĩ ra từ bao giờ vậy?”
Cố Linh Y ngượng ngùng khẽ nói: "Năm nhất Đại học, à không phải, hình như là kỳ nghỉ hè sau kỳ thi tốt nghiệp Trung học Phổ thông..."
"...Chịu thua các em luôn đấy." Lăng Chi xoa trán.
Cô ấy càng muốn than thở: "Lúc đó! Em và Lộ Mãn còn chưa yêu nhau mà! Hắn với Gia Nhi mới thân thiết hơn chứ!"
Cặp đôi này cũng thật ghê gớm, còn chưa vào Đại học chưa yêu đương mà đã lên kế hoạch sẵn hình thức kết hôn sau này rồi.
"Kế hoạch đâu thể theo kịp biến hóa chứ." Cố Linh Y bĩu môi. Ai mà biết sau này lại xảy ra nhiều chuyện như vậy?
Không chỉ Lộ Mãn và cô cùng nhau đi đến kết quả viên mãn mà giờ hôn lễ còn kéo theo cả em gái song sinh của cô nữa...
"Hơn nữa cũng phải cân nhắc chuyện bên ba mẹ chúng em và ba mẹ chồng nữa chứ."
Ba mẹ hai bên phá lệ cho hai chị em họ tự do đến mức vượt quá giới hạn nên Cố Linh Y càng ngại không dám kiên trì ý tưởng hôn lễ du lịch của mình, thế là không hề nhắc đến nữa mà ngoan ngoãn tổ chức hôn lễ truyền thống.
Nhưng cũng rất tốt, rất tuyệt. Hôn lễ của hai chị em song sinh bọn họ cũng khá kịch tính, cũng coi như là độc nhất vô nhị trên thế giới rồi...
"Lộ Mãn và Gia Nhi trước tiên sẽ đi chơi ở Hàn Quốc một chuyến." Cố Linh Y vừa dùng dĩa nghịch thức ăn trong đĩa vừa nói: "Sau đó sẽ đi vòng quanh thế giới khoảng một tháng."
"Tuyệt quá." Lăng Chi vô thức thèm muốn. Với tình trạng có tiền có thời gian của Lộ Mãn và hai chị em song sinh, chuyến du lịch vòng quanh thế giới này chắc chắn sẽ dọc theo lục địa Á - Âu mà chơi cho thỏa thích rồi.
Cô ấy lại hỏi tiếp: "Vậy Linh Y em thì sao?"
"Sau khi họ quay về, Lộ Mãn sẽ lại cùng em đi du lịch trong nước một chuyến, cũng là khoảng một tháng thôi."
"Đi hưởng tuần trăng mật riêng à?" Lăng Chi dùng dĩa xiên một miếng ức bò nướng cứ như đang xiên thằng đàn ông chó má nào đó vậy: "Lộ Mãn được hời rồi."
"Ờmmm..."
Cố Linh Y cẩn thận ngước mắt liếc nhìn cô bạn thân một cái rồi nói thêm: "Sau đó ba người chúng em...sẽ lại cùng nhau hưởng tuần trăng mật một tháng nữa, mua một chiếc xe nhà di động đi tới Xuyên Tạng và khu vực biên giới, tổng cộng là ba tháng."
Lăng Chi ngây người ra trên ghế.
Cách hưởng tuần trăng mật kiểu này cô thực sự chưa từng thấy bao giờ.
Trước tiên cùng em gái đi du lịch vòng quanh thế giới, sau đó cùng chị gái đi du lịch khắp cả nước, cuối cùng lại cùng hai chị em song sinh tự do du lịch bằng xe nhà di động!
Không thể nào, Lộ Mãn hắn ta dựa vào cái gì cơ chứ!
Ngay cả Lăng Chi là bạn thân cũng phải ghen tị với đãi ngộ của chú rể này rồi!
Một lúc lâu sau Lăng Chi mới nghiến răng nghiến lợi: "Được được được, các em đúng là biết cách ăn chơi thật đấy!"
...
...
Buổi chiều, Lộ Mãn lần lượt ôn chuyện cũ với bạn bè khách khứa. Anh cũng đã sắp xếp ổn thỏa chỗ ở và các hoạt động vui chơi tiếp theo cho bạn bè vất vả ra nước ngoài tham dự hôn lễ lần nữa của anh... Dù sao cũng nên chiêu đãi chu đáo hơn.
"Lộ sư ca, lại chúc mừng anh thêm lần nữa nhé——chúc tân hôn hạnh phúc."
Lưu Khải Thừa bưng ly đồ uống không cồn đặc biệt của khách sạn cụng ly với Lộ Mãn.
"Trước đây Hân Hân còn đùa nói hai Tiểu Cố học tỷ của em ấy thật biết cách tiết kiệm tiền cho bạn bè, hai chị em nhưng tiền mừng chỉ cần nhận một phần là được."
Lưu Khải Thừa cười nói: "Em nói thế không được, nhất định phải là hai phần thật sự chứ."
Lộ Mãn bật cười liếc nhìn Hà Hân Hân phía sau. Tiểu sư muội này tuy đang vểnh tai nghe họ nói chuyện nhưng lại khoanh tay ngồi im lặng ở đằng xa.
"Giận dỗi rồi à?"
Lộ Mãn dùng khuỷu tay huých huých Lưu Khải Thừa.
Lưu Khải Thừa cười khổ: "Chẳng phải là đụng mặt Cúc Tiểu Ngọc rồi sao?"
Mặc dù Cúc Tiểu Ngọc ở giai đoạn cuối Đại học đã ít liên lạc với hai chị em song sinh, nhưng vì phép lịch sự nên Cố Gia Nhi vẫn gửi thiệp mời cho cô ấy.
Lộ Mãn "ồ" một tiếng thật dài.
"Lộ sư ca, anh đừng có châm chọc chứ."
"Anh xem anh nói kìa, em là loại người thích hóng chuyện không sợ chuyện lớn sao?"
Lộ Mãn nhướng mày với anh ta: "Nhưng mà em vẫn rất tò mò hai người lại nói chuyện gì."
"Không có gì...khụ khụ!"
Lưu Khải Thừa lộ vẻ ngượng ngùng và hạ giọng: "Là cô ta chủ động đến chào em và hỏi em dạo này thế nào."
Lộ Mãn cười nói: "Vậy anh cứ thành thật nói với cô ta đi, rằng anh đã tìm được một cô bạn gái vô cùng tốt bụng và hiền thục, viết sách cũng đạt được thành tích không tồi. Đợi cô bạn gái nhỏ của anh tốt nghiệp rồi hai người dự định tương lai sẽ cùng nhau——"
"Đến Hỗ Thị."
Khải Thừa tiếp lời: "Em vẫn luôn có liên hệ và tiếp xúc với các công ty văn học mạng ở Hỗ Thị, họ rất quý trọng những tác giả có thành tích từ trước. Em đã thăm dò ý tứ, nếu không có gì thay đổi thì em muốn——đợi Hân Hân tốt nghiệp sẽ cùng em ấy đến Hỗ Thị thử làm biên tập viên văn học mạng trong một công ty."
Lộ Mãn hơi ngạc nhiên một chút: "Chuyện tốt mà, đối với anh mà nói thì đó là ngành nghề anh yêu thích. Hơn nữa em nghe nói công ty văn học mạng mà chúng ta từng đến cùng nhau tuy đã vươn lên đứng đầu cả nước nhưng cũng khá thoải mái, làm việc từ chín giờ sáng đến sáu giờ tối, làm năm ngày nghỉ hai ngày và không tăng ca. Anh thậm chí có thể vừa làm biên tập viên vừa tiếp tục viết tiểu thuyết."
"Em sẽ cố gắng cùng Hân Hân an cư lạc nghiệp ở Hỗ Thị!"
Nhắc đến bạn gái, Lưu Khải Thừa dường như có một nguồn năng lượng dồi dào vô tận: "Lộ sư ca, chúng em sẽ cố gắng làm hàng xóm với hai người!"
Lộ Mãn đặc biệt chú ý đến biểu cảm của Hà Hân Hân phía sau anh. Tiểu sư muội này khi nghe bạn trai nói ra kế hoạch với sự tự tin trong giọng điệu của anh ta thì sắc mặt không khỏi dịu đi, còn khóe miệng thì khẽ cong lên.
"Vậy thì còn gì bằng, nhiệt liệt hoan nghênh!"
Lộ Mãn cười liếc nhìn Cố Linh Y cách đó không xa: "Linh Y nói không chừng sau này muốn mở một công ty văn học mạng nhỏ, lúc đó em còn có thể phải nhờ anh chỉ bảo nhiều đấy."
[Tứ Xuyên và Tây Tạng]