Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 632: Chuẩn bị mang thai (Phần cuối)

Nhiều bạn trẻ khao khát sự tự do của những chuyến du lịch bằng xe nhà di động tự lái, nhưng thực chất sau khi trải nghiệm rồi mới nhận ra cái giá của sự tự do là phải chịu đựng vô vàn bất tiện.

Máy lạnh trên xe cần chú ý lượng điện để sạc kịp thời, không gian tắm rửa và vệ sinh khá chật hẹp, lại còn phải thường xuyên thêm nước và xử lý bể nước thải.

Cắm trại buổi tối ở những nơi quá hẻo lánh lại càng lo lắng về an toàn, đêm đến đôi khi có những âm thanh lạ cũng khiến lòng người bất an.

Lộ Mãn và hai chị em song sinh chọn dừng chân tại các khu cắm trại cho xe nhà di động chuyên dụng, nhưng ngủ trong xe nhà di động thực sự không thoải mái bằng ở khách sạn.

Hơn nữa họ còn cân nhắc đến một vấn đề khác: lợi thế của việc ngủ trong xe nhà di động vốn là có thể dừng bất cứ lúc nào, ở ngoài trời có thể ngắm nhìn những cảnh sắc độc đáo.

Nhưng giờ đây nếu cứ lái vào khu cắm trại cho xe nhà di động, vậy sao không lái thêm một đoạn nữa rồi vào thẳng khách sạn trong thành phố mà ở luôn?

Lộ Mãn còn đưa ra một vấn đề cực kỳ nhức nhối: nếu cứ ở xe nhà di động suốt chuyến đi thì làm sao mà ân ái được đây?

Chẳng lẽ lại ân ái với một trong hai chị em song sinh, còn người kia thì phải trốn trên giường tầng mà nghe rõ mồn một mọi chuyện sao?

Chỉ vì hai câu nói này mà Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đã túm lấy Lộ Mãn rồi tẩn túi bụi bằng những nắm đấm.

Tuy nhiên…sau khi cái sự hứng thú nhất thời qua đi, hai cô nàng cũng thực sự nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề lớn này…

Thế là sau khi ngắm sao hai đêm coi như đã thỏa mãn cơn nghiện cắm trại bằng xe nhà di động, họ lại ở thêm hai đêm tại khu cắm trại chuyên dụng nữa, rồi từ ngày thứ năm trở đi đành ngoan ngoãn tìm một khách sạn.

Một phòng suite gia đình với một phòng ngủ chính có giường đôi cỡ lớn và một phòng tiêu chuẩn hai giường đơn.

Vừa bước vào phòng, Cố Linh Y và Cố Gia Nhi liền ném túi xách của mình lên chiếc giường đôi và tuyên bố chủ quyền chiếm giữ chiếc giường lớn. Hai chị em họ sẽ ngủ giường lớn, còn Lộ Mãn thì tự mình ngủ giường nhỏ.

"Anh nằm tạm một lát đã, đến lúc ngủ rồi về, được không?"

Lộ Mãn thản nhiên chen vào giữa hai chị em và ngả lưng xuống giường, mỗi tay ôm lấy eo một cô vợ.

Cố Linh Y và Cố Gia Nhi sau một ngày vui chơi cũng hơi mệt, hai chị em trao đổi ánh mắt rồi không nói gì nhiều mà cứ thế từ từ nằm xuống, đều rúc vào lòng Lộ Mãn.

Lộ Mãn mỗi bên một người, từ từ vuốt ve mái tóc dài sau lưng họ. Cố Gia Nhi nhắm mắt lại rồi khẽ nhích người đổi sang một tư thế nằm thoải mái hơn.

"Linh Y, em thấy bên cạnh có một tiệm máy gắp thú bông, ở cửa có con Gengar và Snorlax siêu to khổng lồ luôn kìa."

Cố Gia Nhi dang rộng hai tay ước lượng một chút, phải đến một mét bốn lăm.

"Mai chúng ta đi thử thách một chút không?"

Trong mắt Cố Linh Y thoáng qua một sự rung động, nhưng rồi vẫn lắc đầu: "Gắp thú bông chắc chắn đắt hơn mua bình thường mà. Về nhà mình có thể mua online hai con, đâu nhất thiết phải gắp ở đây."

"Nhưng mà gắp thú bông cũng là một quá trình vui vẻ mà."

"Chị đã qua cái tuổi thích gắp thú bông rồi." Cố Linh Y ngước mắt liếc nhìn gương mặt Lộ Mãn rồi hừ một tiếng nói: "Đã là thiếu phụ có chồng rồi. Đợi sau này có em bé, lúc đó hẵng gắp thú bông để dỗ bé chơi."

"Thiếu nữ có chồng thôi." Cố Gia Nhi mạnh miệng sửa lại.

Nói mấy lời như thiếu phụ cứ như thể họ đã lớn tuổi lắm rồi, ngoài ba mươi ấy... Hai người họ cũng như nhau cả, Cố Gia Nhi chẳng muốn tự gọi mình là già đâu.

"Nhưng mà nếu bây giờ chúng ta bắt được một con thú nhồi bông Pokémon siêu to khổng lồ..."

Cố Gia Nhi chớp chớp đôi mắt hạnh: "Linh Y, chị có thể ôm thú nhồi bông ngủ mỗi ngày rồi đó."

"..." Cố Linh Y cạn lời. Tâm tư nhỏ bé của cô em gái ngốc nghếch này dễ đoán quá.

Chị ôm thú nhồi bông ngủ mỗi ngày, thế thì cô em có thể ôm chồng của hai người họ mà ngủ chứ còn gì nữa?

Tuyệt đối không thể nào nhường Lộ Mãn cho cô mỗi ngày được...

Chuyện có em bé mà chị gái tiện miệng nhắc đến cũng khiến Cố Gia Nhi có chút để tâm.

"Linh Y, chẳng phải chị định đợi hai năm nữa mới chuẩn bị có con sao?"

Cố Gia Nhi đưa tay vuốt ve ngực Lộ Mãn rồi nắm lấy ngón tay của chị gái Linh Y đối diện nghịch vài cái.

"Sao mới vừa kết hôn mà suy nghĩ đã thay đổi nhanh vậy?"

"Gia Nhi, tay em ngoan ngoãn chút đi."

Cố Linh Y khẽ dùng ngón tay phản công, hai bàn tay của cặp chị em song sinh cứ thế giằng co trêu đùa nhau trên ngực Lộ Mãn.

"Chị có con sớm hay muộn đều được cả, chủ yếu là nghe ý kiến của ai đó."

"Ai đó sẽ nghe ý kiến của vợ yêu." Lộ Mãn lập tức nói.

"Nghe của ai cơ?" Cố Linh Y lườm anh một cái.

Lộ Mãn cười một tiếng. Được hỏi câu này khiến anh không khỏi tự hào một chút: "Nghe cả hai, nghe cả hai."

"Hừ!"

"Vậy thì cứ từ từ tính sau đi, dù sao thì em cũng muốn muộn hơn một chút!"

Cố Gia Nhi nói xong với Lộ Mãn thì lại quay sang chị gái mình: "Trước đây em không nhận ra, Linh Y chị cũng khá mong có con đó chứ. Vậy thì chị cứ sinh trước đi, thay em trải nghiệm xem làm mẹ là cảm giác thế nào."

"Hì hì, đến lúc đó em sẽ chơi đùa với con của chị, lại không cần lo lắng chuyện nuôi nấng. Nếu anh ấy bắt nạt em thì em cũng có thể bắt nạt con của anh ấy."

"...Cố Gia Nhi, em bớt giở trò đi. Đến lúc đó em không thoát được đâu, phải giúp chị trông con đấy."

"Em không làm đâu, mẹ và dì Tĩnh...à, mẹ chồng chúng ta chắc chắn sẽ tranh nhau giúp trông nom. Em làm gì có cửa mà nhúng tay vào, cùng lắm thì chỉ phụ trách chơi với con thôi."

"Em nghĩ hay thật đấy... Với lại chỉ muốn chị đi trước dọn đường và dò mìn giúp em thôi đúng không?"

Cố Linh Y bực mình nhéo tay Cố Gia Nhi. Cô nghĩ một lát rồi lại nói: "Thật ra chị không mong có con đâu."

Cô buông tay Cố Gia Nhi ra, dùng ngón tay khẽ vuốt cằm Lộ Mãn và cười tủm tỉm: "Chị mong có con với anh ấy hơn."

Lộ Mãn cười càng rạng rỡ hơn và véo nhẹ má cô nàng. Đúng là cô vợ Linh Y của anh lúc nào cũng vô tình thốt ra những lời tình tứ sát thương cực cao.

Cố Gia Nhi khẽ bĩu môi. Cô cảm thấy mình có thể lên Blog hỏi ẩn danh được rồi: "Thảo luận: Chồng mình và chị gái song sinh của mình tình tứ sến súa là cảm giác thế nào?"

"Nói thật, ba còn hỏi một câu nữa." Cố Gia Nhi thuận miệng lái sang chuyện khác: "Ba còn có ý định rằng nếu anh và Linh Y sinh con thứ hai thì cứ một bé theo họ Lộ một bé theo họ Cố là tốt nhất."

"Ra là chuyện này."

Lộ Mãn không phải chưa từng nghĩ đến vấn đề này. Chuyện này trước khi trùng sinh cũng là một vấn đề cũ rích thường được nhắc đến, chỉ là lúc đó vẫn chưa kịp thực hiện...

"Anh không có ý kiến gì, nhưng mà nếu ý này là do hai em đề nghị thì anh sẽ đồng ý không chút do dự."

"Còn nếu là ba vợ đề nghị thì còn phải phân vân lắm đấy." Lộ Mãn cố ý trêu chọc hai cô nàng một chút.

"Anh cứ cãi lại ba chúng em đi." Cố Linh Y nói đầy bất lực.

"Ừm..." Cố Gia Nhi lại trầm ngâm: "Thật ra em nghĩ nếu thật sự sinh được hai bé và nhất là song sinh, tốt nhất vẫn là cả hai đều mang họ Lộ."

Lộ Mãn cười nhìn gương mặt đang nghiêm túc suy nghĩ của cô nàng, lại nghe Cố Linh Y bên cạnh cũng cất tiếng đồng tình.

"Đúng vậy, chị cũng nghĩ thế. Cả hai đều mang họ Lộ là được rồi."

Cố Linh Y nhíu mũi: "Nếu một bé mang họ Lộ một bé mang họ Cố thì sau này các bé đi học sẽ nảy sinh không ít rắc rối."

"Ví dụ nếu là song sinh khác trứng, các bạn học sẽ hỏi các bé có phải anh chị em ruột không, ba mẹ có phải là gia đình tái hôn không nên mới mỗi người theo họ một phụ huynh."

"Tuy là có thể giải thích được." Cố Gia Nhi nói tiếp: "Nhưng cả hai đều mang họ Lộ nghe rất hay mà, không cần thiết phải thêm họ của chúng em vào làm gì."

Lộ Mãn lại ôm chặt hai chị em song sinh vào lòng. Cố Linh Y thấy anh không nén nổi nụ cười thì khẽ nhéo cằm anh một cái: "Xem anh đắc ý chưa kìa, giờ thì hài lòng rồi chứ gì?"

Lộ Mãn lắc đầu: "Anh nhớ ra rồi. Về việc đặt họ cho con, chúng ta trước đây——từ rất lâu rồi, đã từng bàn luận rất nhiều lần."

Lông mi Cố Linh Y khẽ run lên: "Là trước khi 'trùng sinh' sao?"

"Ừm." Lộ Mãn cười nói: "Hơn nữa câu trả lời và suy nghĩ của các em trước đây với bây giờ y hệt nhau."

"Thật sao?" Cố Linh Y nghĩ ngợi rồi lại hỏi dồn: "Vậy trước đây anh đã bàn về vấn đề này với em! Hay là với Gia Nhi!"

Cái tên này kiếp trước đã yêu đương với em gái mình gần mười năm, còn chung sống vợ chồng với mình cũng mười năm!

Cơn ghen của cô bỗng trỗi dậy. Không được, phải hỏi cho ra lẽ!

"Ơ..."

Lộ Mãn lại liếc nhìn Cố Gia Nhi, cô nàng cũng mang vẻ mặt chăm chú muốn biết câu trả lời.

"Anh đều đã từng bàn bạc với cả hai chị em các em rồi..."