Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 627: Hôn lễ +2

“Tối qua Gia Nhi cũng đã qua đây.”

Cặp ba mẹ chồng mới là Lộ Vệ Hoa và Liễu Tĩnh này đã làm xong bữa sáng, chờ các con đến chín giờ mà vẫn không thấy Lộ Mãn cùng các con dâu dậy.

Liễu Tĩnh bèn như thể trò chuyện phiếm mà nhắc đến một câu: “Gia Nhi để lại tờ giấy nhắn cho gia đình là đã đến nhà chúng ta, Văn Nghệ còn gọi điện thoại đến hỏi han vài câu.”

Sắc mặt Lộ Vệ Hoa có vẻ hơi kỳ quái: “Hai cô con dâu của chúng ta đều ở đây sao? Đều ở trong phòng của Lộ Mãn hả?”

“Chuyện rõ như ban ngày mà ông còn cố tình hỏi nữa vậy.”

Liễu Tĩnh lườm chồng một cái: “Tiểu Sương xuống rồi, đừng nhắc nữa——chúng ta ăn trước đi, không cần chờ ba đứa tụi nó nữa.”

Bà ấy đoán chừng hai cô con dâu của thằng con trai mình đều lễ phép như vậy, nếu dậy được thì nhất định sẽ không bỏ lỡ việc dâng trà cho ba mẹ chồng vào buổi sáng.

Khả năng duy nhất là bọn chúng thật sự ngủ quên mất rồi. Bây giờ có lẽ đã tỉnh,nhưng vì dậy muộn mà nhất là ba người cùng nhau từ phòng tân hôn bước ra…lại còn bị ba mẹ chồng nhìn thấy thì hai chị em này chắc chắn sẽ không thể nào giữ được thể diện.

Liễu Tĩnh cũng giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, ăn xong bữa thì đi dạo một vòng quanh cửa hàng của mình mà để lại một chút không gian riêng tư cho ba người.

“Cái này giống hệt như lần đầu tiên Linh Y đến nhà ra mắt vậy.”

Liễu Tĩnh cười khẽ một tiếng rồi hỏi Lộ Vệ Hoa: “Ông có nhớ lần trước chúng ta đùa nói bọn chúng ngủ nướng không chịu dậy thì giống cái gì không?”

“Hai con heo.” Lộ Vệ Hoa húp một ngụm cháo trắng rồi nói.

“Bây giờ là ba con heo rồi.”

……

……

Trước giờ ăn trưa, Cố Linh Y và Cố Gia Nhi với khuôn mặt hơi ửng hồng đứng đắn dâng trà cho ba mẹ chồng.

“Linh Y, Gia Nhi, các con đừng câu nệ.”

Liễu Tĩnh thấy dáng vẻ e thẹn của các con dâu thì không khỏi bật cười: “Sau này cả hai bên đây đều là nhà của các con.”

Cố Gia Nhi để tránh sau khi về nhà bị ba mẹ xử lý một trận tơi bời bèn kéo chị gái song sinh cùng về nhà mẹ đẻ.

Quả nhiên không khí nhà mẹ đẻ không đúng, Cố Ngạn và Văn Nghệ lặng lẽ chờ cô tự chui đầu vào rọ.

Sau khi ngoan ngoãn chấp nhận việc bị mẹ mình xách tai mắng cho một trận, Cố Gia Nhi lấy cớ nhóm bạn bè phù rể phù dâu vẫn chưa đi để lén lút chuồn đi ngay dưới mắt ba mẹ và cùng Cố Linh Y chạy thẳng đến khách sạn.

“Hai đứa con gái này…” Cố Ngạn sắc mặt hơi tái xanh và đau nhức cả răng hàm.

Đêm tân hôn của chị gái mà em gái cũng ngủ lại nhà anh rể, đây lại là một đòn giáng mạnh vào tâm lý của người ba già này.

Cặp chị em song sinh còn chưa dám nói với ba mình rằng các cô không chỉ ở nhà Lộ Mãn mà còn đều ở trên giường của anh…

“Đôi lòng đỏ trứng non này.”

Văn Nghệ khoanh tay liên tục lắc đầu: “Cố Ngạn, sau này đừng nói chúng ta gả con gái không sính lễ không của hồi môn nữa nhé. Ông đã bỏ ra quá nhiều rồi đấy——của hồi môn là một cô con gái khác, còn có ba vợ nào hào phóng hơn ông nữa không?”

“Tiểu Nghệ…”

Còn Cố Gia Nhi sau khi trốn thoát thì gọi Lộ Mãn và bạn bè đến quán cà phê mèo ngồi vây quanh một chiếc bàn lớn.

“Lộ Tiểu Mãn! Đều tại anh, đều tại anh!”

Cố Gia Nhi có cục tức không chỗ trút nên chỉ có thể bắt nạt chồng mình.

“Nếu không phải anh cứ nhất quyết…”

Cố Gia Nhi ngại ngùng không nói tiếp được nên chỉ có thể tăng thêm lực vặn cánh tay anh.

Nếu không phải anh ta cứ khăng khăng đòi ba người ngủ chung và mặt dày đắp chung một cái chăn lớn, hai chị em họ đã chẳng đến nỗi sáng sớm không dám bước chân ra khỏi phòng ngủ để đối mặt với ba mẹ chồng...

“Bớt giận đi vợ ơi.”

“Anh——”

Cố Gia Nhi theo bản năng muốn bịt miệng anh ta lại, nhưng trong lòng lại chợt nhận ra những người có mặt đều là bạn bè thân thiết cả rồi, thôi thì cứ để anh ta gọi đi.

Thế nhưng miệng thì Cố Gia Nhi không chịu bỏ qua cho Lộ Mãn. Cô hừ một tiếng: “Cứ ‘vợ ơi vợ ơi’ mãi thế, anh có phân biệt được không hả? Lỡ gọi nhầm thì sao?”

“Đúng là chị em song sinh có khác.”

Lộ Mãn nín cười: “Tối qua chị em cũng nói y hệt vậy.”

“Lộ Tiểu Mãn, anh đừng có mà đắc ý!”

Náo loạn một hồi rồi Cố Gia Nhi cũng không giận nữa. Thấy chồng không bị mình làm phiền đến mức khó chịu mà ngược lại còn cười tủm tỉm chiều chuộng thuận theo mình, khóe môi Cố Gia Nhi cong lên một đường rồi ngược lại còn vui vẻ ôm lấy cánh tay Lộ Mãn: “Anh ơi, chúng ta bàn bạc lại chuyện đám cưới ở nước ngoài đi nhé~”

“Hơi sớm nhỉ?”

“Ôi anh ơi, nhân lúc mọi người cũng đang ở đây mình hỏi xem họ muốn đi chơi ở đâu đi, tiện thể chọn một địa điểm du lịch mà ai cũng thích để mời mọi người tiện đường đi du lịch cho đã chứ.”

“Anh ơi, anh ơi~ Maldives hình như cũng được đó.”

“Anh ơi, anh ơi~ Disneyland có thể bao trọn lâu đài để tổ chức đám cưới ngay trong công viên giải trí luôn đó nha~”

“Anh ơi, anh ơi, anh ơi~”

Lăng Chi đang nhâm nhi cà phê vốn đã bực mình vì cái sự thật hiển nhiên là thằng đàn ông chó má kia cứ ôm ấp cả hai bên, giờ nghe Cố Gia Nhi lúc này cứ “anh ơi, anh ơi” mãi khiến Lăng Chi càng tức không chịu nổi.

“Gia Nhi, Gia Nhi.”

Lăng Chi chọc chọc cô bạn thân rồi ghé tai thì thầm trêu cô: “Không cần gọi nhiều thế đâu. Em càng gọi thì anh ta càng nắm thóp em đấy. Thằng đàn ông chó má đó cấu tạo lỗ tai khác người, cái mà hắn ta thích nghe không phải là em gọi hắn ta là ‘anh ơi’ đâu——có giỏi thì em gọi anh ta ‘nhẹ thôi, chậm thôi’ ấy.”

“Hoàng Lăng Chi.”

Cố Gia Nhi đáng lẽ ra đã phải đoán được cô bạn thân lão tài xế này chẳng nói được lời nào tử tế.

Thế nhưng sau khi đã cùng nhau trải qua một lần đám cưới, Cố Gia Nhi từ tận đáy lòng cũng tự xem mình là vợ danh chính ngôn thuận của Lộ Mãn. Mặt cô hơi ửng hồng khẽ ghé tai Lăng Chi thì thầm: “Chị Chi Chi, sao chị biết em chưa từng gọi như vậy chứ?”

Lăng Chi sững sờ tại chỗ. Trong chớp mắt, mặt cô ấy còn đỏ hơn Cố Gia Nhi không biết bao nhiêu lần.

“Cố Gia Nhi! Em mới là người đen tối đến mức tột cùng rồi đó!”

Lăng Chi dễ dàng bại trận như vậy cũng hơi nằm ngoài dự đoán của Cố Gia Nhi.

Cô nàng chợt nổi hứng trêu ghẹo cô bạn thân một cách tinh quái nên tiếp tục nói lớn tiếng hơn một chút: “Chuyện này thường xuyên lắm nha, tối qua cũng gọi như vậy đó.”

“Gia…Gia Nhi!”

Lăng Chi vừa xấu hổ vừa ngượng ngùng và mặt đỏ bừng. Lộ Mãn đứng bên cạnh cô thì khoanh tay hả hê: “Lý thuyết thuần túy cũng chỉ là hổ giấy mà thôi. Trước kinh nghiệm thực chiến thì cậu còn non và xanh lắm, Hoàng Lăng Chi.”

“Mấy người đủ rồi đó!”

Chỉ sau nửa tháng, Lộ Mãn và Cố Gia Nhi cũng đúng như dự định đã tổ chức đám cưới ở nước ngoài.

Mặc dù có rất nhiều quốc gia trong danh sách lựa chọn nhưng dưới sự gợi ý của Cố Linh Y thì họ vẫn chọn đảo Jeju.

Đây là điểm khởi đầu của chặng đường đại diện DNF mà Lộ Mãn và Cố Gia Nhi đều quen thuộc.

Hơn nữa đây còn là điểm khởi đầu để cả ba người cởi mở thẳng thắn và cùng nhau bước những bước đi đầu tiên trong cuộc hôn nhân ba người.

Chọn nơi đây mang một ý nghĩa đặc biệt và trang trọng hơn.

Đám cưới được tổ chức trong một nhà thờ nhỏ, bên ngoài là bãi cỏ xanh mướt và thoáng đãng được bày biện những món ăn đơn giản cho tiệc trà.

Bỏ qua vô số nghi lễ và thủ tục rườm rà, đây cũng là kiểu hôn lễ "tiệc sân vườn" hay "trà chiều" nhẹ nhàng sang trọng mà nhiều bạn trẻ sau này hằng mong ước.

“Chú rể Lộ Mãn, con có đồng ý trở thành chồng của Cố Gia Nhi, nguyện lấy cô dâu trước mắt làm người bạn đời chân thành vĩnh cửu của mình không? Từ nay về sau, dù là lúc thuận lợi hay khó khăn, dù giàu sang hay nghèo hèn, dù ốm đau hay khỏe mạnh, hai con vẫn sẽ yêu thương trân trọng lẫn nhau cho đến khi cái chết chia lìa hai con chứ?”

“Con đồng ý!”

Lộ Mãn nói với giọng sang sảng, đầy kiên định.

“Cô dâu Cố Gia Nhi, con có đồng ý trở thành vợ của Lộ Mãn, nguyện lấy chú rể trước mắt làm người bạn đời duy nhất và vĩnh cửu của mình không? Từ nay về sau, dù là lúc thuận lợi hay khó khăn, dù giàu sang hay nghèo hèn, dù ốm đau hay khỏe mạnh, hai con vẫn sẽ yêu thương trân trọng lẫn nhau cho đến khi cái chết chia lìa hai con chứ?”

“Con đồng ý!”

Cố Gia Nhi trong bộ váy cưới trắng tinh khôi, nước mắt giàn giụa gật đầu lia lịa lớn tiếng đồng ý.

“Giờ đây ta xin tuyên bố, hai con chính thức trở thành vợ chồng. Chú rể, con có thể hôn cô dâu rồi.”

Cố Gia Nhi mắt hạnh long lanh nhìn Lộ Mãn và khẽ nói: “Dám hôn mà không buông ra, Lộ Tiểu Mãn anh chết chắc đấy!”

Lộ Mãn mỉm cười ôm lấy Cố Gia Nhi rồi nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên môi cô.