“Chuyện này cũng đâu có khác là bao so với việc hai chị em các em cùng tắm rửa gì đó...”
“Lộ Mãn, anh đúng là dám nói thật!”
Những lời thỉnh cầu nhỏ nhẹ liên tục của Lộ Mãn khiến Cố Linh Y ngượng chín mặt. Cô nàng kéo chăn trùm kín đầu, giọng nói xuyên qua chăn nghe thật nghèn nghẹn: “Hoàn toàn không giống nhau, khác xa lắm đó! Với lại, với lại, sau khi chúng em lớn thì cơ bản rất ít khi tắm cùng nhau rồi...”
Dù cho cô đã rất quen với cuộc sống vợ chồng nhưng đụng phải chuyện Lộ Mãn đang nghĩ trong lòng——cô vẫn cho rằng quá đỗi “hoang dâm vô độ”.
Cố Linh Y tin rằng em gái Gia Nhi cũng có suy nghĩ tương tự.
Dù cho tên Lộ Mãn này có sốt sắng đến mấy, hai chị em họ cũng không thể dễ dàng đồng ý thỉnh cầu quá đáng này của anh. Chuyện này dù sau này có thuận theo tự nhiên mà nước chảy thành sông thì bây giờ cũng phải kéo dài được bao lâu hay bấy lâu...
Cố Linh Y gõ bàn phím điện thoại nhắn tin cho em gái Gia Nhi.
【Linh Y】: Gia Nhi, em có muốn qua đây không?
【Linh Y】: Là Lộ Mãn bảo chị hỏi em đó! (khó xử)
Cô em gái ở phòng bên cạnh dường như hiểu ngay ý của mình nên lập tức trả lời.
【Gia Nhi】: Không đâu... (do dự)
Trong căn phòng cách một bức tường, Cố Gia Nhi căng thẳng nhìn chằm chằm màn hình điện thoại.
Diễn biến của sự việc hơi nằm ngoài dự đoán của cô. Vốn dĩ cô nàng nghĩ mình chỉ tắm rửa một chút thôi, không ngờ chỉ trong chốc lát như vậy mà tên giò heo Lộ Mãn kia đã cùng chị gái vào căn phòng bên cạnh...làm chuyện xấu...
Cô vốn dĩ nghĩ rằng lát nữa nếu chị gái sang phòng này thì tối nay sẽ là “buổi chị em”. Còn nếu là tên Lộ Mãn xấu xa kia sang thì tối nay sẽ là “buổi vợ chồng”.
Nhưng bây giờ, anh ta và chị gái lại bảo mình sang bên chỗ hai người sao?!
Cố Gia Nhi lập tức nghĩ đến ý đồ của Lộ Mãn. Vậy thì tối nay sẽ trở thành cái bẫy mà Lộ Tiểu Mãn giăng ra với ý đồ xấu cho hai chị em song sinh bọn họ...
Hơn nữa nhìn tin nhắn của chị gái cũng toát lên một chút miễn cưỡng, Cố Gia Nhi dễ dàng cảm thông với tâm trạng của Cố Linh Y.
“Không thể đi được...”
Cố Gia Nhi càng nghĩ thì mặt càng nóng bừng.
Và lúc này, thông báo tin nhắn QQ của cô cũng liên tục reo lên.
【Linh Y】: Qua đây bàn bạc lịch trình ngày mai nhé? (ảnh nằm dài)
“Là Linh Y vì muốn anh ấy bỏ cuộc nên mới gửi tin nhắn kiểu này phải không?”
Cố Gia Nhi lắc đầu. Làm sao cô có thể bị lừa bởi cái cớ rõ ràng như vậy chứ? Lịch trình đã được ba người bàn bạc xong từ trước khi tuần trăng mật bắt đầu rồi.
【Gia Nhi】: Không đâu chị ơi. Em mệt rồi, muốn ngủ sớm (do dự)
【Linh Y】: Qua đây giúp chị cắt “Bách Hỷ Đồ” một lát nhé?
Họ kết hôn với Lộ Mãn đã nhận được rất nhiều bao lì xì, tất cả đều giữ lại không vứt đi mà chuẩn bị cắt những chữ “hỷ” đủ kiểu trên đó để ghép thành một bức Bách Hỷ Đồ, cũng là một kỷ niệm của đám cưới.
【Gia Nhi】: Đi tuần trăng mật xong...về nhà cắt cũng vậy thôi mà?
Trong căn phòng bên cạnh, Cố Linh Y lại bịa ra vài lý do gửi cho em gái, và không có ngoại lệ nào cả, đều bị Cố Gia Nhi từ chối thẳng thừng.
“Anh xem đi.”
Cố Linh Y thở phào nhẹ nhõm. Em gái đã hiểu được ý đồ của mình, hai chị em họ phối hợp rất ăn ý. Cô đưa điện thoại sát mắt Lộ Mãn.
“Gia Nhi không muốn qua đâu! Anh đừng có ép nữa!”
Lộ Mãn bật cười: "Cách nói của em thế này có khác gì việc Đạo Đạo dùng đuôi lùa cá trong bể cá nhà em đâu? Quá cố ý rồi, em ấy chắc chắn sẽ nhận ra em đang điên cuồng ám chỉ em ấy tuyệt đối đừng có qua đây."
"Thế anh còn muốn thế nào nữa!"
Cố Linh Y biết trong lòng em gái cũng không buông thả được như mình nên cũng bạo dạn hơn. Cô nàng ưỡn ngực rồi khẽ hất cằm đầy vẻ khiêu khích mà nhìn Lộ Mãn: "Em gái em không đồng ý với anh, cho dù em có đồng ý với anh thì anh làm được gì nào?"
"Được rồi, vậy để sau đi, ngủ thôi ngủ thôi."
"Để sau?" Cố Linh Y hừ một tiếng rồi thầm nghĩ tên giò heo này đúng là vẫn chưa từ bỏ ý đồ xấu: "Em gái em vốn dĩ trong...ừm...trong chuyện đó, khá là nhút nhát. Anh muốn em ấy chủ động chấp nhận những ý nghĩ không thực tế của anh thì chắc chắn là không thể nào đâu. Lộ Mãn, anh cứ dẹp cái ý nghĩ đó đi!"
"Không chủ động..." Lộ Mãn trầm ngâm: "Cũng không thể nói hoàn toàn như vậy được. Em ấy đúng là hơi bị động một chút, nhưng...mỗi lần chỉ cần có chút dấu hiệu của chuyện đó thì em ấy chưa bao giờ từ chối cả."
Cặp chị em song sinh này cũng thật lạ. Chị gái bề ngoài khá hướng nội nhưng khi phối hợp với anh thì lại trăm phần trăm chiều theo ý muốn.
Còn em gái tuy trông hoạt bát hướng ngoại hơn chị rất nhiều nhưng trong "chuyện chính sự" này lại cứ e thẹn, ngượng ngùng, rụt rè, không dám thử những điều mới lạ... Mỗi lần đều tỏ ra nửa đẩy nửa đưa muốn từ chối mà lại cũng muốn đón nhận, nhưng cuối cùng đều "khuất phục".
"Nếu cứ phải nói là từ chối và phản kháng thì nhiều nhất cũng chỉ là dùng gót chân đá vào vai anh hoặc dùng mũi chân chạm vào ngực anh..."
"Lộ Mãn!"
Cố Linh Y hì hục hất tung gối và chăn lên như thể muốn dùng mấy thứ đồ giường nhẹ tênh này mà vùi lấp anh đi vậy.
"Anh dám đối mặt với em mà nói chuyện bậy bạ về em gái em hả!"
"Đây chẳng phải là sự giao lưu tình thú giữa vợ chồng sao, đừng đánh, đừng đánh!"
Lộ Mãn vòng tay ôm lấy Cố Linh Y, đợi cô nàng không giãy giụa nữa mới khẽ nói: "Linh Y, nói thật nhé, nếu Gia Nhi bị anh lừa qua đây thì em có thật sự đồng ý không? Không được đến lúc rồi lại đổi ý đấy nhé?"
"Em, em đã nói rồi mà, xem anh có bản lĩnh đến đâu."
Cố Linh Y không tin. Dựa vào sự hiểu biết của cô về em gái, cô có mười phần bảo đảm Cố Gia Nhi hoàn toàn không có mặt mũi mà chủ động chạy qua đây nằm lên giường của họ.
"Gia Nhi sẽ không qua đâu, em có thể cá với anh."
Không chỉ là vấn đề giới hạn tâm lý trong đời sống vợ chồng hiện tại, mà còn...hai chị em họ, nếu ai chủ động có ý đó trước thì sau này sẽ không còn mặt mũi nào mà đối diện với người còn lại...
Không được, nghĩ đến vẫn thấy ngại!
Lộ Mãn lại lộ ra nụ cười tự tin: "Có khả năng nào không, anh cũng đặc biệt hiểu rõ hai chị em các em rồi đấy——tối nay các em không thoát được đâu."
"Nói phét."
Cố Linh Y tặng cho anh ta một cái lườm nguýt rõ to, ánh mắt cô ấy thể hiện ý nghĩa rất rõ ràng: anh cứ thử xem.
Lộ Mãn nhún vai rồi lập tức mở điện thoại.
Bạn học Gia Nhi bây giờ căn bản là không ăn thua với chiêu mềm mỏng. Cô nàng khi đóng cửa lại phải coi như là sự kết hợp giữa tính cách của một người chị nhút nhát và một người em gái tràn đầy sức sống, phải nắm rõ phong cách hành xử này của cô nàng và đi một nước cờ độc đáo mới có khả năng khiến cô nhất thời mất kiểm soát mà không cẩn thận liền phải chịu thua.
Lộ Mãn không vòng vo mà lập tức soạn một tin nhắn. Cố Linh Y tò mò không thôi mà ghé đầu lại xem trộm, Lộ Mãn liền nhấn gửi.
【Lộ Mãn】: Qua đây chịu □.
Cố Linh Y chớp chớp mắt mấy cái thật mạnh.
Hàng mi cô khẽ run và lập tức đứng hình tại chỗ. Phản ứng đầu tiên của cô là tưởng mình đã nhìn nhầm hay có ảo giác kỳ quái nào đó.
Mãi đến vài giây sau, cô dụi mắt nhìn kỹ lại tin nhắn trong khung chat.
“Lộ! Mãn!”
Cố Linh Y nhào tới đè Lộ Mãn và trút những nắm đấm như mưa rào xuống, cú nào cú nấy giáng thẳng vào lớp da heo dày của anh.
“Anh gửi cái gì cho em gái em thế hả!”
Cùng lúc đó, tiếng bước chân lạch bạch dồn dập từ xa vọng lại càng lúc càng gần.
“Lộ! Tiểu! Mãn!”
Mặt Cố Gia Nhi đỏ bừng như lò nung. Cô nàng đá văng dép lê rồi cũng trèo lên giường nhập hội cùng chị gái tẩn tên sói siêu dê xồm này.
“Anh! Gửi! Cái! Gì! Linh tinh thế hả! Đồ sói dê! Đồ sói dê sói dê sói dê sói dê!”
“Các em cứ nói xem chiêu này có hiệu nghiệm không nào?”
Lộ Mãn vừa đau vừa thầm vui sướng. Quả nhiên dù có khuyên thế nào cũng không thể kéo Cố Gia Nhi về phe chị gái Linh Y được——nhưng khi chuyển sang những câu dirty talk chốn phòng the vợ chồng thì lại y hệt "kinh nghiệm trước đây" mà phát huy tác dụng thần kỳ.
Lộ Mãn thấy đúng lúc Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đánh đã hơi mệt và đang khẽ thở dốc liền dang rộng hai tay.
“Oái! Lộ Mãn anh đừng…”
“Anh…anh ơi!”
“Linh Y, Gia Nhi, anh tắt đèn chính đây nhé.”
Lúc này, hai chị em song sinh đang bị anh đè dưới chăn nằm sát cạnh nhau.
Cố Linh Y và Cố Gia Nhi liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt vừa chạm vào đã vội tách ra. Mặt hai chị em đỏ bừng như muốn rỉ máu rồi vội vàng quay mặt sang một bên.
Cố Linh Y giơ cánh tay trắng nõn thon dài lên che mặt, dường như đã hơi buông xuôi.
Cố Gia Nhi ánh mắt né tránh và vẻ mặt không yên. Cô khẽ cắn môi, một bàn tay đặt bên tóc căng thẳng nắm chặt một góc gối.
“Chồng yêu…”
“Chồng yêu…”
Hai người tâm ý tương thông đồng thời khẽ hé môi gọi, và cũng đồng thời đổi cách xưng hô với Lộ Mãn.
“Linh Y, Gia Nhi, các vợ yêu song sinh của anh.”
Hai tiếng gọi yêu thương của Lộ Mãn vang lên tựa đôi uyên ương quấn quýt và đôi bướm dập dìu, tình cảm vợ chồng càng sâu đậm khiến "cuộc hôn nhân" thêm phần viên mãn.
[过来挨操 nghĩa là qua đây chịu đ*, chữ Tháo (操) bị che đi cũng trong câu chửi tục Wǒ cāo - 我操 ấy]