Cố Linh Y gọi điện cho Cố Gia Nhi.
“Cố Gia Nhi, em có nhầm không đấy? Hai người đang đi hưởng tuần trăng mật mà!”
“Linh Y! Chị không biết em rể của chị đáng ghét đến mức nào đâu!”
Giọng nói lanh lảnh của cô em gái vọng từ đầu dây bên kia, Cố Linh Y mất một giây mới hiểu ra “em rể của chị” mà em gái Gia Nhi nhắc đến chính là cái tên giò heo Lộ Mãn đó.
“Đó là anh rể của em đấy!” Cố Linh Y không chịu thua đáp trả.
“Hừ, Cố Linh Y, chị nói xem đám cưới hai hôm trước là của ai với ai nào?”
Cố Linh Y không nói nên lời.
“Trên giấy đăng ký kết hôn là ảnh của ai, ai đã điểm chỉ?”
“Em cũng điểm chỉ rồi mà!”
Hai chị em cãi nhau một hồi qua đường dây quốc tế, cho đến khi Cố Linh Y cảm thấy bị cô em gái làm cho đau cả đầu nên vội vàng chuyển sang chuyện chính: “Em vẫn chưa nói, Lộ Mãn lại chọc giận em chuyện gì đấy?”
Phải nói không hổ danh là cô em gái song sinh của mình nhỉ?
Kỳ nghỉ trăng mật vừa mới bắt đầu được vài ngày đã cãi nhau với chồng rồi.
Tiện thể còn cãi luôn với cả người chị tốt bụng muốn tìm hiểu tình hình để khuyên nhủ cô nữa chứ…
“Ở đây có lễ hội âm nhạc, có biểu diễn vũ đạo nóng bỏng.”
Giọng Cố Gia Nhi hậm hực: “Em đã dán mắt vào Lộ Tiểu Mãn để giám sát anh ta rồi, vậy mà anh ta dám nhìn thêm hai cái!”
Cố Linh Y: …
Phong cách vũ đạo Hàn Quốc thì cô cũng hiểu rõ. Có những bộ trang phục cực kỳ nóng bỏng như áo hai dây hở vai kết hợp quần hoặc váy siêu ngắn, thậm chí có người còn chỉ mặc nội y biểu diễn trên sân khấu.
Vũ đạo cũng không thiếu những động tác khiêu khích vượt giới hạn như nhún nhảy lên xuống, giả vờ cởi đồ, uốn éo điên cuồng…
Mặc dù hành vi liếc ngang liếc dọc người khác của tên giò heo đó cũng khiến Cố Linh Y tức giận, nhưng cô vẫn có đủ niềm tin vào chồng và em gái của mình.
Có cô vợ mới cưới trong vòng tay, Cố Linh Y đoán Lộ Mãn chỉ liếc thêm vài cái vào mấy cô gái nhảy múa nhưng điểm thu hút anh ta có lẽ không phải bản thân các cô gái đó, mà là anh ta đang nghĩ xem làm thế nào để Gia Nhi có thể mặc những bộ đồ biểu diễn đó…
Nói cách khác, sự “biến thái” của Lộ Mãn chỉ thể hiện với hai chị em cô mà thôi…
“Hai người đang đi tuần trăng mật mà.”
Cố Linh Y tốt bụng nhắc nhở: “Thời gian trăng mật mà cũng cãi nhau, sau này anh rể của em chắc bị em bắt nạt chết mất.”
“Là anh ta chọc giận em đó chứ! Cố Linh Y, sao chị lại bắt đầu thiên vị em rể của chị rồi!”
Hai chị em cứ “anh rể của em” “em rể của chị” không ai chịu nhường ai, Cố Gia Nhi càng không muốn nói nhiều với chị gái ngốc nghếch của mình nữa.
“Thôi không nói nữa, Linh Y!”
“Ấy! Khoan đã!” Cố Linh Y vẫn lo lắng cho mối quan hệ của hai người họ: “Cứ làm ầm ĩ chút thôi, dù sao cũng phải cho anh ấy một lối thoát chứ.”
“Vậy chị đừng có quản, xem em xử lý anh ta thế nào đây, hừ.”
Cố Linh Y đặt điện thoại xuống rồi xoa xoa sống mũi.
Đúng là cô em gái ngốc nghếch.
Cô cầm giáo trình ôn thi cao học lên đọc một lúc, còn chưa kịp nhập tâm vào việc học thì đã bị tin nhắn QQ của Lộ Mãn làm phiền bởi tiếng rung.
【Chồng yêu】: Linh Y, giúp anh một việc nhé.
“Đồ đáng ghét, cuối cùng cũng nhớ ra mà nhắn tin cho mình rồi.”
Cố Linh Y mỉm cười nhìn chằm chằm vào cái biệt danh mà cô đã đổi.
Mặc dù bình thường cô chưa bao giờ gọi Lộ Mãn là “chồng yêu” trước mặt người khác, ngay cả khi đã kết hôn cô cũng chỉ gọi đầy đủ họ tên của anh.
Nhưng ở nhiều nơi không ai thấy được, ví dụ như phần ghi chú trên QQ, cô đều đổi tên Lộ Mãn thành “Chồng yêu”.
【Chồng yêu】:Gia Nhi giận rồi, em thử bóng gió hỏi xem là vì sao nhé?
Cố Linh Y đen mặt.
【Linh Y】:Ồ
【Linh Y】:Chồng và em vợ yêu nhau, vợ còn phải giúp hòa giải mâu thuẫn giữa hai người à?
【Linh Y】:(Ảnh Hàm Hàm nhe răng)
【Linh Y】:(Ảnh Đạo Đạo gặm thùng giấy)
Vài giây sau, Lộ Mãn hồi âm.
【Chồng yêu】:Biểu cảm hay đấy, anh lưu rồi.
"……" Cố Linh Y siết chặt nắm đấm, rất muốn đợi anh ta về rồi cho anh ta hai đấm bốp bốp trước đã.
【Linh Y】:Anh tự đi hỏi vợ anh đi!
【Chồng yêu】:Anh chẳng phải đang hỏi đây sao?
【Linh Y】:Em không phải, anh là em rể của em (cười)
【Chồng yêu】:Hai chị em các em hai hôm nay làm sao thế, sao tự nhiên đều thích chơi trò đùa đạo đức rồi? (nghi hoặc) (bó tay)
"Muốn chặn anh ta thì phải làm sao đây."
Cố Linh Y nghĩ là làm, lại gửi thêm cho Lộ Mãn hai tin.
【Linh Y】:Anh cứ dỗ Gia Nhi cho tốt vào. Em ấy giận dỗi cũng chỉ là chút mánh khóe nhỏ để thu hút sự chú ý của anh thôi, anh đâu phải lần đầu gặp phải tình huống này!
【Linh Y】:Không muốn nói chuyện với anh nữa. Chặn anh đây, mai lại thả xích (tạm biệt)
Cố Linh Y chống cằm nhìn trần nhà, nghĩ đến hai người không khiến người khác yên tâm này rồi chợt khẽ cười.
Em gái Gia Nhi và Lộ Mãn trước đây cũng thường xuyên giận dỗi kiểu này.
Nhưng hồi Trung học Phổ thông, Lộ Mãn lần nào cũng như đối mặt với kẻ địch mạnh mà bị hành cho mệt mỏi rã rời; em gái cũng không biết nặng nhẹ và chẳng biết đủ thì dừng nên cũng không cho anh cơ hội làm lành.
Khiến cô đôi khi cũng phải lo lắng thay cho hai người và phiền lòng vì họ.
Còn bây giờ thì...
Cố Linh Y hoàn toàn không còn lo lắng cho hai người này nữa. Hơn nữa theo trực giác mơ hồ của cô, biết đâu em gái cố tình gây sự với anh ta lại là một kiểu "tình thú" nhỏ giữa vợ chồng thì sao...
……
……
Tối hôm đó, tại một khách sạn ở Seoul.
Lộ Mãn cùng cô vợ Gia Nhi mang đặc tính 【tăng tốc】 + 【cách âm】 + 【giận dai】 sau khi ăn tối xong lại càn quét một vòng các món ăn vặt, thế mà vẫn chưa thấy sắc mặt cô nàng tan băng.
Giờ này cô lại không biết đã đặt món ăn đêm gì mà tự mình chạy xuống lấy hàng giao tận nơi rồi.
Lộ Mãn vào phòng tắm gội rửa xong, khi bước ra thì hai mắt trợn tròn nhìn chằm chằm.
Cố Gia Nhi vậy mà đã thay xong một bộ trang phục nhảy Hàn Quốc. Áo hai dây cổ yếm hở rốn không tay cùng váy xếp ly siêu ngắn, đôi tất cổ chân màu trắng sữa bị vứt trên đầu giường và chân trần dẫm trên thảm.
Nhìn dáng vẻ cô nàng cúi đầu băn khoăn dường như đang do dự không biết có nên đi tất vào không.
"Gia Nhi?"
Lộ Mãn có chút khó tin đi đến gần cô.
Khóe môi cô nàng rõ ràng đang nở nụ cười đắc ý nhưng vẫn lập tức giữ căng khuôn mặt và hừ lạnh một tiếng.
Gọi thêm lần nữa thì Cố Gia Nhi giả vờ không nghe thấy, cứ như trong phòng không có sự tồn tại của anh vậy. Cô tự mình đi đến trước TV, nhấn nút chiếc loa kiểu máy hát đĩa than của khách sạn để phát một đoạn nhạc nền nhảy Hàn Quốc.
Ngay sau đó, Lộ Mãn được chiêm ngưỡng vũ điệu mà Cố Gia Nhi chưa từng nhảy trước mặt người ngoài.
Bốn năm Đại học cô nàng đều làm cố vấn vũ đạo trong đội cổ vũ và cũng dẫn dắt các học muội giành được không ít giải thưởng, nhưng số lần cô tự mình lên sân khấu nhảy thì lại đếm trên đầu ngón tay.
Những bộ đồng phục hở hang, Hàn Tuyết Vi học tỷ lần nào cũng đưa Cố Gia Nhi hai bộ nhưng cô ấy chưa từng mặc ra ngoài. Khi đến phòng tập của Khoa Âm nhạc và Mỹ thuật thì là áo dài tay cùng quần bó sát hoặc là bộ đồ thể thao thông thường gồm áo cộc tay và quần váy.
Và hôm nay khi thấy Cố Gia Nhi trong bộ dạng này nhảy điệu Hàn Quốc, Lộ Mãn trong lòng vô cùng mãn nguyện. Có một cảm giác sảng khoái như thể những suy nghĩ "biến thái" ấp ủ bao năm nay đã thành hiện thực.
Điệu nhảy của Cố Gia Nhi cũng khác hẳn mọi khi.
Ở trường Đại học, cô nàng này thậm chí còn đem những động tác vốn khá phóng khoáng biên đạo lại thành những vũ điệu mang phong cách trang nhã hơn.
Thế nhưng trong khoảng thời gian tuần trăng mật riêng tư của hai người ở đây, cô nàng với gương mặt e ấp ngượng ngùng lại nhảy những điệu nhảy Hàn Quốc táo bạo. Dù nhịp điệu có hơi gượng gạo nhưng vẫn không mất đi vẻ đẹp quyến rũ đầy gợi cảm.
Nhạc dừng lại, Cố Gia Nhi khẽ thở dốc rồi ngồi thẳng lên đùi Lộ Mãn đối mặt với anh và vòng tay ôm lấy cổ anh.
“Gia Nhi.” Lộ Mãn đưa tay vén những sợi tóc lòa xòa trước trán cô, ngón cái khẽ lướt qua khóe môi cô nàng.
“Sao tự dưng lại muốn nhảy múa vậy?” Anh biết rõ mà vẫn cố tình hỏi.
Cố Gia Nhi ghé sát khuôn mặt lại, hơi thở phả nhẹ vào cổ và tai anh: “Không phải nhảy múa đâu, là khởi động đó.”
Lộ Mãn chớp chớp mắt hai cái: “Ồ——”
“Em vừa xuống lầu lấy gói hàng quần áo thì thấy đối diện khách sạn có buổi biểu diễn vũ đạo.”
Cố Gia Nhi khẽ hừ hừ và nũng nịu hỏi: “Còn muốn xem nữa không?”
Người vợ thế này biết tìm đâu ra. Bản thân chỉ liếc mắt nhìn hai cô gái nhảy bốc lửa đã bị bắt quả tang, cô nàng dù giận dỗi bắt anh dỗ dành cả ngày nhưng buổi tối lại bày ra cách thức mê hoặc lòng người thế này để 'trừng phạt' anh.
Lộ Mãn giờ đây dù sao cũng thật lòng muốn nhận lỗi, tối nay nhất định phải 'xin lỗi' cô thật đàng hoàng.
“Anh có bị bệnh đâu mà còn xuống đó xem. Còn gì có thể đẹp hơn bạn học Gia Nhi ngay trước mắt anh chứ?”
Cố Gia Nhi vừa hé miệng đã muốn cãi lại.
Lộ Mãn lập tức đoán được cô muốn ghen tuông điều gì nên bổ sung ngay: “Cùng lắm thì có một người đẹp y hệt em thôi——chị gái em thì ngang ngửa với em.”
“Lộ Tiểu Mãn!”
Anh không cho cô nàng này cơ hội vùng vẫy nữa, thế là ôm lấy eo cô và nói: “Lần nào cũng là anh chủ động. Lần này em đã cưỡi lên rồi, vậy thì đổi lại em——”
“Không được! Ứm…anh ơi, anh đừng bế em lên mà…”
……
“Chồng yêu… Điểm tham quan sáng mai chúng mình dời sang buổi chiều nhé…”
[Holy shiet! Thượng Đế bế Quan Âm]