Lộ Mãn và Cố Gia Nhi đi hưởng tuần trăng mật từ Nhật Bản, Hàn Quốc đến Singapore, Malaysia rồi sang Đông Âu, Tây Âu.
Sau khi về nước, anh lại cùng Cố Linh Y du ngoạn dọc các tỉnh Giang, Chiết, Mẫn, Cám, Tương, Việt, cuối cùng dừng chân tại Lạc Dương.
Sau khi nhận phòng khách sạn, Lộ Mãn gửi tin nhắn cho Cố Gia Nhi đang ở nhà tại huyện Tào: “Mai mình tập trung ở Lạc Dương nhé, đừng nhớ nhầm mà chạy lạc đường đấy.”
Cố Gia Nhi sẽ lái một chiếc xe nhà di động từ nhà đến. Lộ Mãn và hai cô vợ song sinh của mình dự định tự lái xe du lịch khắp Tây Bắc và Xuyên Thanh, sau đó xem xét tình hình cụ thể về phản ứng độ cao của họ để quyết định có vào vùng Tạng hay không, đồng thời cũng có tuyến đường vòng quanh Cương Khu dự phòng.
Thế nhưng Cố Gia Nhi vốn đã quen với việc trả lời tin nhắn ngay lập tức lần này lại im bặt.
Cố Linh Y hỏi thăm Văn Nghệ xác nhận em gái mình vẫn ở nhà và mọi chuyện bình thường, thế là kéo Lộ Mãn đi xem phim mới trước.
Hai tiếng sau, tới khi hết phim Lộ Mãn mới nhận được tin nhắn từ Cố Gia Nhi với biểu tượng “ok” kèm theo câu “Em biết rồi anh ơi”.
【Lộ Mãn】: Anh cứ coi như mấy chữ này là em cố tình ấn tay Đạo Đạo lên bàn phím mà gõ ra đấy.
【Gia Nhi】: Anh ơi em sai rồi (mặt đáng thương). Vừa nãy em đang tắm nên không thấy tin nhắn của anh! (mắt rưng rưng)
“Chậc chậc.”
Cố Linh Y liếc qua khung chat của hai người rồi trêu chọc Lộ Mãn: “Nếu là bốn năm năm trước, em tuyệt đối không thể tưởng tượng được Gia Nhi lại có thể gửi tin nhắn kiểu này cho anh đâu.”
Lộ Mãn ngẩng cằm: “Thế nào là phu cương đại chấn, thế nào là địa vị siêu việt của một người chủ gia đình chứ.”
“Thôi đi anh.”
Cố Linh Y khẽ vỗ vào cánh tay anh: “Ôi trời, da heo dày thật đấy, làm em đau cả tay…”
…
Ngày hôm sau, Lộ Mãn và Cố Linh Y đợi dưới một chiếc dù che nắng ở một quán trà vùng ngoại ô. Một chiếc xe nhà di động tự hành lớn hơn xe tải thùng một chút từ từ xuất hiện trong tầm mắt và dừng lại trước mặt họ.
Cố Gia Nhi vui vẻ nhảy xuống từ ghế lái chính rồi chạy lon ton về phía hai người và sà vào lòng họ.
“Chị ơi! Anh ơi~”
Cô bé lần lượt ôm chặt Cố Linh Y và Lộ Mãn, trước hết khẽ hôn lên má chị gái mình một cái.
Đến lượt Lộ Mãn, anh cứ nghĩ cô nàng cũng sẽ hôn anh chụt một cái.
Thế nhưng Cố Gia Nhi lại như đang trả thù mà khẽ cắn một cái lên má anh và để lại một vết răng nhỏ nông trên mặt anh.
“Em đổi sang thuộc về Hàm Hàm rồi à? Sao còn cắn người thế!”
“Anh ơi, ai bảo anh một tháng trời không gặp em chứ, hừ! Bỏ mặc cô vợ bé nhỏ của anh ở nhà một mình giữ phòng trống, anh nói xem anh có đáng bị cắn không?”
“…Đáng.”
Lộ Mãn dứt khoát nhận thua. Dù sao thì tháng này anh đã đi hưởng tuần trăng mật với vợ Linh Y rồi, nên là đối mặt với vợ Gia Nhi thì đương nhiên phải tỏ ra mềm mỏng một chút.
“Hì hì.”
“Lái xe bốn tiếng đồng hồ em có mệt không?”
“Không mệt!”
Cố Gia Nhi lớn tiếng: “Mới có bốn tiếng thôi mà, có lái thêm bốn tiếng nữa cũng không mệt!”
Nghĩ đến việc sắp tới cô sẽ được đi du lịch cùng chị gái và chồng, Cố Gia Nhi trong niềm vui sướng dường như có một nguồn năng lượng dồi dào không bao giờ cạn.
Cố Linh Y lặng lẽ kéo vạt áo Lộ Mãn: “Chúng ta vào tham quan bên trong xe nhà di động nhé?”
Hai người này cứ ôm nhau mãi không chịu buông, không thấy còn có cô ở đây sao!
Cố Linh Y nắm lấy vuốt Lộ Mãn, đến gần chiếc xe nhà di động mới hơi ngẩn người ra: "Sao lại không giống trong ảnh lắm nhỉ?"
"Ồ, đúng rồi. Linh Y, tặng hai người một bất ngờ này."
Cố Gia Nhi dang hai tay sang hai bên xe mà khoe chiếc xe với họ: "Tèn tén tén ten~ Chiếc này là ba mua đấy, ba đã đặt một phiên bản sang trọng hơn dựa trên chiếc mà chúng ta chọn."
Lộ Mãn bật cười: "Ba vợ tặng à? Sao ba lại có nhã hứng này vậy?"
"Ba nói đùa là tặng thêm một chiếc xe làm của hồi môn." Cố Gia Nhi hít hít cái mũi nhỏ: "Thật ra là ba và chú Lộ...à không, là ba và ba chồng chúng ta đi chọn đấy. Hai người họ định bụng là sau này khi chúng ta không dùng đến nữa thì ba mẹ hai bên có thể dùng để đi du lịch nghỉ hưu cho thỏa thích."
"Vậy thì số tiền này đáng đồng tiền bát gạo đó." Lộ Mãn cười nói.
Cố Linh Y hừ một tiếng, ngón tay chọc chọc vào vai Lộ Mãn: "Ba chúng ta tuy miệng hay châm chọc anh nhưng thực ra vẫn ủng hộ con rể là anh đấy. Sau này anh cũng bớt chọc giận ba vợ mình đi nhé."
Mặc dù Cố Linh Y biết nói cũng bằng thừa. Ba mình chỉ cần nhìn thấy Lộ Mãn, đặc biệt là khi anh ở cùng với em gái Gia Nhi thì dù miệng không nói gì nhưng trong lòng vẫn sẽ tự nhiên mà tức tối...
Tức thì cứ tức đi, dù sao cũng là người một nhà rồi. Ông ấy và Lộ Mãn đã là quan hệ ba vợ con rể rồi, kiểu gì cũng phải từ từ chấp nhận thôi.
"Còn cái này nữa. Anh ơi, Linh Y ơi, hai người xem này."
Cố Gia Nhi từ trong ngăn tủ chứa đồ dưới đáy xe lôi ra hai tấm bảng cứng bằng acrylic màu đỏ tươi.
Đây là hai chữ hỷ màu đỏ tách rời, dựng lên cao hơn một mét rồi ghép lại sẽ thành chữ "song hỷ" .
"Chúng ta đến một địa danh nổi tiếng của thành phố hoặc một cảnh đẹp nào đó thì sẽ lấy hai tấm bảng chữ hỷ này ra chụp vài tấm ảnh chung!"
Cố Gia Nhi quả là có ý tưởng độc đáo. Cô lướt Blog thấy có người từng chụp ảnh cưới kiểu này, thế là sao chép ý tưởng đó dùng cho chuyến trăng mật của ba người họ.
Lộ Mãn cười cười và xoa đầu Cố Linh Y: "Cũng coi như là đám cưới du lịch của chúng ta rồi."
"Vậy chụp một tấm ở đây trước đi, đây là điểm khởi đầu của chuyến đi mà." Cố Gia Nhi đề nghị.
Lộ Mãn lôi máy ảnh phản xạ ống kính đơn và chân máy ra khỏi xe, dựng lên rồi cài đặt chế độ hẹn giờ chụp.
Anh đứng ở giữa giữ hai chữ "hỷ" màu đỏ, còn Cố Linh Y và Cố Gia Nhi thì đứng hai bên một trái một phải, tay đặt lên một góc của chữ "hỷ". Em gái giơ tay tạo dáng chữ V, chị gái thì tạo dáng dấu tick đặt trước cằm.
"Mang theo cái chân máy này đúng là quá chuẩn, không cần làm phiền người qua đường chụp ảnh giúp nữa rồi."
Lộ Mãn nói đùa: "Nếu không thì người qua đường chắc chắn sẽ thắc mắc là chẳng phải đang chụp ảnh đôi vợ chồng son hạnh phúc sao? Sao lại là một anh chàng đẹp trai và hai cô gái song sinh xinh đẹp, ba người cùng nhau thế này?"
Lời anh nói ra khiến hai cô vợ song sinh đồng loạt lườm nguýt.
"Khụ khụ, đi thôi, đi thôi."
Hai chị em song sinh ngồi vào khu vực sinh hoạt ở khoang sau xe. Cố Gia Nhi đã tìm hiểu kỹ cấu tạo của xe, thế là kéo chị đi khắp nơi giải thích cho chị nghe.
"Chiếc xe biển xanh dài 5m9 này bằng lái hạng C là có thể lái được rồi. Lớn hơn nữa thì không được đâu nhé."
"Xe của chúng ta là loại A, còn có loại B và loại C nhỏ hơn nữa. Tính đến chuyện chúng ta có ba người thì nhất định phải chọn loại có không gian rộng rãi hơn chứ. Hi hi, sau này có em bé cũng vừa chỗ luôn."
Cố Linh Y một tay vịn thành giường và hỏi: "Chỉ có một chiếc giường đôi thôi sao?"
Vậy chẳng phải...chỉ cần ngủ trên xe nhà di động là ba người sẽ phải chen chúc nhau, tiện cho cái tên Lộ Mãn xấu xa kia được ôm ấp hai bên sao?
"Trên đó còn có một chiếc giường đôi gấp treo lơ lửng nữa mà."
Cố Gia Nhi chỉ tay ra phía sau: "Đợi xe dừng lại rồi mình có thể mở ra xem thử. Tối nay, chúng ta ngủ chiếc giường lớn êm ái này, còn anh ấy sẽ ngủ chiếc trên kia."
Cố Linh Y dùng ánh mắt ước chừng kích thước chiếc giường trước mặt rồi thở dài nói: "Em cứ yên tâm, cả tháng này anh rể nhà em tuyệt đối sẽ không bén mảng đến chiếc giường gấp đó đâu."
Anh ta chắc chắn sẽ mặt dày mày dạn ngày nào cũng đòi ngủ chung chăn cho mà xem.
"Ưm...ừm ừm..."
Cố Gia Nhi bĩu môi: "Ngủ xe nhà di động cũng chỉ là để trải nghiệm thôi mà. Nếu không ổn thì mình cứ linh hoạt đi ngủ khách sạn cũng được chứ sao."
Hai chị em song sinh nhìn nhau rồi bỗng chốc im lặng.
Cả hai đều có chung một dự cảm——ngay cả khi ngủ khách sạn, chồng của họ cũng sẽ tìm mọi cách để chỉ thuê một phòng mà thôi...
[Giang (江) là Giang Tô, Chiết (浙) là Chiết Giang, Mẫn (闽) là Phúc Kiến, Cám (赣) là Giang Tây, Tương (湘) là Hồ Nam, Việt (粤) là Quảng Đông] [Xuyên (川) và Thanh (青) là tên cổ của Tứ Xuyên và Thanh Hải. Tạng (藏) là viết tắt của Tây Tạng] [喜] [囍]