“Đi giày cao gót đúng là mệt thật đấy.”
Lộ Mãn và Cố Linh Y trở về phòng tân hôn của họ. Chiếc giường đã được trải chăn đệm đỏ thẫm, trên đó vẫn còn những vật dụng trải giường nhỏ xinh như táo đỏ, nhãn khô, lạc.
Cố Linh Y ngửa người nằm vật xuống giường rồi khẽ rên lên một tiếng đầy dễ chịu: “Ưm, cuối cùng cũng cưới xong rồi!”
Lộ Mãn giúp cô cởi một chiếc giày cưới cao gót lấp lánh. Bàn tay anh nắm lấy chân cô rồi từ từ xoa bóp mu bàn chân: “Để anh xoa bóp cho em nhé?”
“Hừ.” Cố Linh Y lườm anh một cái: “Sao lại phải thưởng cho anh chứ.”
Cô khẽ đạp gót chiếc giày cưới còn lại thành kiểu nửa cởi nửa không rồi dùng mũi chân nhẹ nhàng nhấc nhấc chiếc giày.
“Cả ngày hôm nay cứ đứng mãi. May mà em có chuẩn bị thêm một đôi giày cưới đế bệt.”
Cố Linh Y lẩm bẩm than thở với Lộ Mãn: “Chiều nay lúc tiễn khách, dì út để ý thấy em đổi giày còn giật mình một cái. Dì lén kéo em ra một góc rồi rất nghiêm mặt hỏi em có phải là mang thai rồi không?”
Lộ Mãn mỉm cười: “Cô dâu mang thai thì không nên đi giày cao gót mà. Dì út lo lắng như vậy cũng là chuyện bình thường thôi.”
Anh dùng tay nắm lấy ngón chân Cố Linh Y và xoa bóp nhẹ nhàng: “Vậy rõ ràng em đã đổi sang giày cưới đế bệt rồi mà trước khi vào động phòng lại cố ý đổi sang giày cao gót là sao?”
“Hừ, không được sao? Anh không vui thì em đổi lại.”
“Không cần không cần!” Lộ Mãn vội vàng nói: “Đôi giày này rất đẹp, hì hì.”
“Vậy chúng ta…” Cố Linh Y ngập ngừng, ánh mắt liếc sang một bên: “Tiền mừng các thứ ngày mai hãy tính nhé?”
“Ừm.”
Lộ Mãn thầm nghĩ: cái gì gọi là động phòng hoa chúc chứ, nếu hai vợ chồng cứ trân mắt đếm tiền mừng cả đêm thì chẳng phải là đã bỏ lỡ ý nghĩa thực sự của “xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng” rồi sao? [Đây là một câu trong bài thơ Xuân Tiêu của tác giả Tô Thức thời nhà Tống. Câu này nghĩa đen ca ngợi vẻ đẹp của cảnh vật đêm xuân, nghĩa bóng sau này nói về sự quý giá của thời gian hoặc khoảnh khắc thân mật hạnh phúc của các cặp đôi trong đêm tân hôn]
Cố Linh Y im lặng sờ vào cúc áo sườn xám lễ phục chúc rượu của mình rồi từ từ cởi ra.
Lộ Mãn đè cô nàng xuống và khẽ hỏi: “Sau khi cởi bộ lễ phục chúc rượu này, em có thể mặc lại chiếc váy cưới kia không?”
“Đồ dê xồm, anh tự nói xem có phải hơi biến thái rồi không?” Mặt Cố Linh Y khẽ ửng hồng: “Lát nữa hãy nói…”
…
…
Chuyện chăn gối mặn nồng lại thêm một nháy nữa.
“Thật không thể hiểu nổi, sao anh lại cứ cố chấp với mấy bộ váy lễ phục thế chứ.”
Cố Linh Y mặc nội y vào rồi cẩn thận treo lại chiếc váy cưới chính của mình.
“Rõ ràng đó là một kỷ niệm vừa trong sáng vừa thiêng liêng…”
Hai người ôm nhau đắp chiếc chăn cưới đỏ thẫm và thủ thỉ trò chuyện.
Cố Linh Y sờ sờ chiếc chăn, màu đỏ tươi đập vào mắt thật sự khiến cô có chút không quen.
“Vẫn cứ thấy như đang mơ vậy. Sau này chúng ta chính là vợ chồng đúng nghĩa rồi.”
Lộ Mãn hôn lên trán Cố Linh Y: “Sau này anh gọi em là vợ em không được giận dỗi nữa đâu nhé.”
“Xì, vậy anh cũng ít gọi trước mặt mọi người thôi, sến súa chết đi được.”
Cố Linh Y bĩu môi: “Với lại cái anh Lộ sư ca oai phong lẫm liệt này vợ đâu chỉ có mình em, lỡ mà gọi nhầm thì sao?”
“Thôi xong, xem ra sau này anh không thoát khỏi việc bị hai chị em các em thay phiên nhau trêu chọc rồi.”
“Đấy là anh đáng đời! Hừ, mau xem Gia Nhi bây giờ đang làm gì đi.”
Lộ Mãn cầm lấy điện thoại nhắn tin với Cố Gia Nhi trên WeChat vài câu: “Trời ạ, cậu hai của các em lại uống say rồi làm loạn nữa, chạy sang bên ngoại la hét ầm ĩ rồi… Chú Cố…khụ khụ, ba mẹ chúng ta đều đã ra ngoài giải quyết chuyện này.”
“Đúng là cậu hai cứ thích gây rắc rối và làm phiền cả nhà những lúc mọi người đang vui vẻ.”
Cậu của Cố Linh Y và Cố Gia Nhi cũng là anh em song sinh cùng trứng có ngoại hình giống nhau như đúc.
Thế nhưng tính cách và cuộc sống của họ lại khác biệt một trời một vực. Cậu cả Văn Gia Viễn là cán bộ nhà nước kính già yêu trẻ và tiếng tăm rất tốt; còn cậu hai Văn Đạo Thiều thì lại vô công rồi nghề và sống kiểu du côn, đến tuổi trung niên rồi mà vẫn chưa có sự nghiệp và gia đình đàng hoàng.
Cố Linh Y không muốn nhắc nhiều đến chuyện phiền phức của họ hàng, ngược lại còn thấy đây là một cơ hội tốt: “Ê, Lộ Mãn, anh hỏi Gia Nhi xem tranh thủ bây giờ chạy qua đây được không? Anh ra cổng nhà em đón em ấy một lát đi.”
“Tuân lệnh vợ đại nhân.”
Cố Linh Y “hừ” một tiếng rồi lại có chút băn khoăn: “Vậy em…tìm một phòng khách trốn một lát…”
“Trốn làm gì?”
Lộ Mãn ôm chặt eo vợ, cằm tựa lên vai cô: “Cùng nhau nhé?”
Cố Linh Y liền xoay ngược tay véo vào cánh tay Lộ Mãn rồi vặn mạnh ba vòng: “Đừng hòng nghĩ đến!”
Tên này đúng là được voi đòi tiên, muốn cùng hai chị em họ động phòng hoa chúc và ngủ chung một giường sao?
Cố Linh Y vẫn còn chút kháng cự trong lòng. Việc anh ta cưới cả hai chị em cô là một chuyện…nhưng còn chuyện quá trớn và nhạy cảm thì lại là chuyện khác…
Lộ Mãn biết cô nàng này thái độ kiên quyết nên bèn đổi cách nói: “Vậy em mặc đồ chỉnh tề vào rồi đi tìm Tiểu Sương nói chuyện phiếm để chị dâu em chồng bồi dưỡng tình cảm nhé? Lát nữa anh gọi em.”
“Không cần gọi em đâu mà——Tiểu Sương ngủ rồi à?”
“Không, vừa nãy Gia Nhi còn thấy em ấy chạy lung tung trong 《+Pet Lạc Đường》, đăng nhập bằng tài khoản chính của mình rồi chạy vào khoang nghỉ của Gia Nhi để bắn pháo hoa.”
“……Thôi được rồi.”
……
Khoảng nửa tiếng sau.
Lộ Mãn nhẹ nhàng mở cửa lớn, phía sau là Cố Gia Nhi đang lén lút đi theo như thể đang lẻn trốn.
Hai người vào phòng ngủ, Lộ Mãn còn chưa kịp đóng chặt cửa đã bị Cố Gia Nhi ôm lấy cổ, đôi môi căng mọng dán lên khóa chặt môi anh.
Lộ Mãn vừa hôn Cố Gia Nhi vừa nhích từng bước đến bên giường.
“Bộ váy cưới và sườn xám dùng để chúc rượu mà anh bảo em mang theo đâu rồi?”
“Lộ Tiểu Mãn, anh đừng có quá đáng thế chứ.”
Cố Gia Nhi nhìn chằm chằm Lộ Mãn với ánh mắt quyến rũ rồi khẽ nói: “Em đã đặc biệt chọn một chiếc váy nhỏ xinh đẹp rồi mà vẫn không được sao!”
Cô ấy cũng rất coi trọng cảm giác nghi lễ của đêm tân hôn đầu tiên. Dù sao đây cũng là “đêm động phòng hoa chúc” theo ý nghĩa truyền thống mà, vậy nên Cố Gia Nhi đã thay một bộ lễ phục chúc rượu màu đỏ dự phòng kiểu cổ đắp chéo và cúp ngực, trên váy phủ đầy những họa tiết dệt chìm tinh xảo.
Cố Gia Nhi cảm thấy mình đã đủ nhượng bộ cái sở thích kỳ quặc của tên giò heo Lộ Mãn này rồi!
“Không mang cũng không sao.”
Lộ Mãn cởi váy của cô: “Mặc của chị em.”
“Lộ! Tiểu! Mãn!”
Cố Gia Nhi liên tục dùng chân đá anh. Anh ta đúng là tính toán giỏi, váy cưới chính của chị gái cô bây giờ đang treo ở một góc phòng ngủ mà.
……
……
Một tiếng rưỡi sau.
Cố Gia Nhi nằm sấp trên giường và nhắm mắt khẽ thở dốc.
Lộ Mãn nhẹ nhàng cất váy cưới của Cố Linh Y, động tác cẩn thận từng li từng tí.
Cô em vợ của anh vẫn không chịu nổi sự dụ dỗ nài nỉ nên đêm tân hôn đã đáp ứng yêu cầu quá đáng của anh.
Anh treo váy cưới trở lại móc áo. Nếu cái này mà bị rách ở đâu đó, đặc biệt là khi em gái Gia Nhi mặc nó để làm chuyện xấu… Lộ Mãn thầm nghĩ cô vợ Linh Y sẽ cào chết anh mất ấy nhỉ?
“Ừm, em...lát nữa em đi tắm rồi về...” Cố Gia Nhi khẽ nói.
“Còn về đâu nữa?”
Lộ Mãn xoa xoa đầu Cố Gia Nhi rồi cười nói: “Làm gì có chuyện đêm tân hôn cô dâu lại về nhà mẹ đẻ ở chứ? Ở lại đi, Gia Nhi.”
“Lời này anh dám nói với em, dám nói với ba mẹ chúng ta không chứ!”
Cố Gia Nhi khẽ thúc vào tay Lộ Mãn một cái.
“Lộ Tiểu Mãn, anh không biết xấu hổ nhưng em còn cần thể diện chứ. Ê...anh đừng động vào em——”
Lộ Mãn ôm lấy Cố Gia Nhi: “Vợ yêu, tối nay ngủ ở đây đi. Anh không phải đang bàn bạc với em đâu, đây là mệnh lệnh của người chồng trụ cột gia đình đấy.”
“Phì! Anh cứ ở bên Linh Y cho tốt đi, em, em...”
Trong lòng Cố Gia Nhi thật ra cũng muốn ở lại nhưng còn có chị gái ruột song sinh của cô ấy nữa. Ba người cùng chung chăn gối trước đây đều vào ban ngày, đa số là khi ngủ trưa vào buổi chiều có mặc quần áo, ít nhất cũng mặc đồ ngủ mới miễn cưỡng để tên giò heo ôm trái ôm phải ngủ ở giữa.
“Ngoan nào, vợ yêu.”
Lộ Mãn hôn lên má Cố Gia Nhi một cái, ngay sau đó rảnh tay gửi hai tin nhắn WeChat cho Cố Linh Y.
“Linh Y sẽ không đồng ý đâu. Anh mau buông em ra, đừng làm loạn nữa anh ơi~”
Cố Gia Nhi vẫn còn như một chú cá nhỏ làm nũng vùng vẫy trong vòng tay Lộ Mãn. Đúng lúc này, bên ngoài cửa lại truyền đến một giọng nữ dịu dàng và ngọt ngào.
“Lộ Mãn, Gia Nhi.”
“Á? Chị?”
Cố Linh Y khẽ bước vào và khóa trái cửa lại rồi vớ lấy chiếc gối trên giường ném thẳng vào mặt Lộ Mãn.
“Đồ đáng ghét, nể tình hôm nay chúng ta kết hôn là ngày đại hỷ của đời người nên em đồng ý với anh một lần.”
“Chị...”
Cố Gia Nhi hơi ngượng ngùng nắm chặt đồ lót của mình ở cạnh giường trong tay và cúi đầu không dám nhìn chị.
Lộ Mãn cười lộ ra hàm răng trắng bóng và dang rộng hai tay ôm Cố Linh Y và Cố Gia Nhi vào lòng.
“Linh Y, Gia Nhi, các vợ yêu, cảm ơn các em.”
“Anh mau im miệng đi... Cứ như Hàm Hàm đang la hét bên tai vậy...”
“Anh...”
Lộ Mãn hôn lên môi hai chị em song sinh mỗi người một cái. Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đều theo bản năng muốn đấm anh ta hai cái, nhưng cái nhìn vô tình của hai chị em lại khiến họ ngượng ngùng đến tột độ. Cố Linh Y vội kéo chăn che đi vẻ mặt, còn Cố Gia Nhi thì nhắm đôi mắt hạnh lại và áp vào ngực Lộ Mãn.
“Chỉ là vợ chồng ở trong phòng tân hôn nghỉ ngơi thôi mà, anh đảm bảo không có ý đồ gì khác đâu.”
Hai chị em song sinh lại “phì” một tiếng. Cố Linh Y lẩm bẩm: “Còn ý đồ gì nữa chứ, tối nay anh đã mấy nháy rồi...”
“Khụ khụ!”
Lộ Mãn tắt đèn rồi cùng Cố Linh Y và Cố Gia Nhi nằm lên giường tân hôn.
“Chúc ngủ ngon, Linh Y, Gia Nhi.”
Các vợ yêu——song sinh nhà bên của anh.
