Giờ lành, bái đường.
Trước cổng biệt thự nhà họ Lộ, người ta đã dựng lên phông màn bái đường và sắp đặt bàn ghế cao đường.
Dưới sự chủ trì của trưởng bối cai quản nghi lễ, Lộ Mãn và Cố Linh Y lần lượt bái thiên địa, bái cao đường, phu thê giao bái. Nghi thức hoàn tất.
Nghi thức cưới hỏi kiểu Trung Quốc buổi sáng tạm khép lại. Với vai trò chú rể, Lộ Mãn buổi sáng còn phải tiếp đón và chiêu đãi khách khứa từ khắp nơi lần lượt tề tựu. Buổi trưa anh còn có tiệc mừng tại khách sạn và tổ chức hôn lễ kiểu Tây.
“Linh Y, thật ra bây giờ em có thể về nghỉ ngơi một chút đó.”
Lộ Mãn vừa nắm tay Cố Linh Y vừa tươi cười chào hỏi những người thân và bạn bè ra vào.
Theo lịch trình, lúc này Cố Linh Y có thể đi thay trang phục và đợi một lát. Đến buổi trưa cô ấy còn phải khoác lên mình chiếc váy cưới, dưới sự chứng kiến và chúc phúc của người thân bạn bè sẽ tiến hành một nghi thức long trọng hơn nữa.
Theo quan niệm truyền thống, bái đường chính là đã thành vợ chồng rồi. Lộ Mãn thấy vợ mình buồn ngủ không chịu nổi và cứ cố nhịn ngáp bèn lên tiếng đề nghị.
“Dù sao thì nhà mẹ đẻ cũng ngay cạnh nhà mới mà, phải không?”
Cố Linh Y mỉm cười nhìn Lộ Mãn. Ngày trước em gái Gia Nhi ủng hộ anh mua căn biệt thự gần nhà mình, đúng là mua đúng rồi.
“Em chợp mắt một lát ở nhà mình cũng được, khách khứa khác không đến sớm thế này đâu.”
Cố Linh Y lắc đầu: “Chưa cưới xong đã ngủ nướng, để dì Tĩnh…để ba mẹ chúng ta nghĩ thế nào đây?”
“Hả? Em gọi ba mẹ chồng em là gì?”
Lộ Mãn thầm nghĩ cô nàng này đổi cách xưng hô tự nhiên thật: “Gọi thêm vài tiếng nữa đi, anh thích nghe.”
“Trời ơi, anh phiền quá đi mất.”
Cố Linh Y nhân cơ hội này yêu cầu anh: “Vậy anh cũng phải như em, gọi ba vợ mẹ vợ anh dứt khoát vào!”
“Ừm, gọi mẹ vợ thì được.”
“Anh!”
“Rốt cuộc em còn muốn ngủ không?”
Lộ Mãn khẽ đẩy vai Cố Linh Y rồi dẫn cô vào trong nhà: “Cùng lắm thì cứ giả làm Gia Nhi.”
“Phụt ha ha ha! Em thấy thế này có thể giấu được ba chúng ta và cả Tiểu Sương nhưng chắc chắn không lừa được dì Tĩnh…mẹ chúng ta đâu!”
…
Gần trưa, người thân bạn bè hai bên gia đình đã tề tựu đông đủ tại khách sạn được bao trọn gói.
“Con gái đi lấy chồng rồi, có đành lòng không?”
Trước bàn cạnh sân khấu, Phùng Văn Thu đeo một chiếc cài áo hoa đỏ mừng cưới trên ngực. Khác với những bông hoa đỏ lớn bằng sợi hóa học thông thường, chiếc cài áo này được dệt từ lụa có hình dáng đẹp, viền hoa và dải ruy băng đều thêu chỉ vàng. Dòng chữ trên dải ruy băng của bà cũng khác với những khách mời khác, đó là “Bà mối”.
Bà chống cằm cười hỏi người bạn thân hôm nay đã làm mẹ vợ: “Văn Nghệ, lát nữa còn phải lên sân khấu, cậu có hồi hộp không?”
“Phát biểu…cứ để Cố Ngạn nói vài câu là được, tớ không nói đâu.”
Văn Nghệ hiếm khi căng thẳng đến vậy, bà ấy không ngừng điều chỉnh nhịp thở để cố gắng trấn tĩnh lại.
“Tớ mà lên sân khấu chắc chắn không nói được gì, vừa mở miệng là nước mắt có khi cũng tuôn rơi theo.”
Phùng Văn Thu vươn tay nắm lấy tay Văn Nghệ: “Tớ hiểu cảm giác của cậu mà. Nếu con bé Thi Đồng này một ngày nào đó đi lấy chồng, tớ cũng sẽ nước mắt nước mũi lem nhem cho mà coi.”
Đang nói chuyện thì Diệp Thi Đồng của bà ấy vừa ngân nga hát vừa ngồi xuống bên cạnh.
“Mẹ, dì Văn.”
Diệp Thi Đồng không kìm được mà cảm thán: “Bộ Long Phụng Quái của Linh Y đẹp quá trời luôn! Mẹ ơi con nói mẹ nghe, ở tỉnh Việt nơi con làm việc loại lễ phục này thịnh hành lắm. Có đủ kiểu như Tiểu Ngũ Phúc, Đại Ngũ Phúc, Quái Hậu, Quái Hoàng luôn.”
“Con cứ nghĩ Linh Y chắc chắn sẽ đặt một bộ Quái Hoàng cơ, nhưng em ấy lại mặc kiểu Tiểu Ngũ Phúc. Thế nhưng nhìn kỹ mới thấy công phu và chất liệu của bộ đó đúng chuẩn Quái Hoàng luôn, lộng lẫy vô cùng!”
“Linh Y và Gia Nhi từng đi xem Quái Hoàng rồi. Nghệ thuật thêu thùa đúng là đỉnh cao thật nhưng mà nhiều chỉ vàng quá, cơ bản là toàn màu vàng kim thôi.”
Văn Nghệ nói: “Ngày hỷ sự ở miền Bắc chúng ta vẫn thích có chút màu đỏ nên hai đứa chọn bộ Tiểu Ngũ Phúc có nhiều màu đỏ hơn.”
“Mà thật ra quan trọng là như vậy lễ phục của hai chị em Linh Y và Gia Nhi cũng trông hợp nhau hơn, đúng không ạ?”
Chỗ này tạm thời không có người ngoài nên Văn Nghệ khẽ thở dài: “Mấy cái ý tưởng kỳ quái của chúng thì nhiều lắm, chắc là cũng có cân nhắc đến chuyện này.”
Cố Gia Nhi tự mình mặc một bộ váy Mã Diện tinh xảo sang trọng, thân váy chủ yếu là màu đỏ.
Còn Cố Linh Y nếu chọn bộ Long Phụng Quái màu vàng kim quá nổi bật sẽ có cảm giác như lấn át em gái mình. Cô ấy đương nhiên không muốn như vậy, thế nên thà không chọn Quái Hoàng cũng phải để trang phục hợp với em gái.
Văn Nghệ cũng có một giới hạn tâm lý trong việc chiều chuộng các con gái. Bà từng nói khi Lộ Mãn cầu hôn Cố Gia Nhi rằng bà sẽ không làm mất hứng các con vào những khoảnh khắc quan trọng nhất đời họ.
Vì vậy, dù trên danh nghĩa đám cưới này chỉ có một cô dâu là Cố Linh Y, nhưng nếu hai chị em họ và Lộ Mãn có làm gì đó khác người một chút thì Văn Nghệ cũng sẽ nhắm mắt làm ngơ một cách thích hợp và ngầm đồng ý cho họ trong ngày hôm nay.
Những khách mời bình thường có lẽ hoàn toàn không thể nhận ra, nhưng những người trong cuộc như Văn Nghệ và Phùng Văn Thu lại thấy rõ từng sắp đặt có chủ ý và lập tức hiểu được ý đồ của họ.
Chẳng hạn như việc xe hoa chính nhất định phải chọn chiếc Mercedes-Benz E của Lộ Mãn, không chỉ vì chiếc xe này đã đồng hành cùng họ qua những năm tháng Đại học tươi đẹp.
Cơ duyên mua chiếc xe này là khi Lộ Mãn vào sinh nhật của hai chị em song sinh đã bay trở lại Yên Kinh để ở bên cô con gái út Gia Nhi, và hai người đã cùng nhau đặt mua chiếc xe khi đi xem triển lãm.
Vì vậy chiếc xe này khi được dùng làm xe hoa thực sự mang ý nghĩa quan trọng phi thường đối với Cố Gia Nhi.
“Gia Nhi...sau này có tổ chức bù...ý tớ là, con bé có tự mình tổ chức thêm một đám cưới nữa không?” Phùng Văn Thu khẽ hạ giọng thì thầm hỏi Văn Nghệ.
Văn Nghệ miễn cưỡng gật đầu: “Tụi nó muốn ra nước ngoài để tránh xa những người quen xã giao này, Lộ Mãn và Gia Nhi sẽ tổ chức thêm một đám cưới nữa... Gia Nhi đã năn nỉ tớ mấy lần vì muốn tớ và Cố Ngạn đến dự rồi. Tớ vẫn đang trì hoãn, bảo con bé cứ chờ xem biểu hiện sau này thế nào.”
Trong lòng Văn Nghệ, bà đã hiểu rõ quyết tâm của Cố Gia Nhi là không phải Lộ Mãn thì không gả. Vậy nên, đối với mong muốn của cô con gái út là bà lại đến dự thêm một lần đám cưới nữa, thực ra bà đã ngầm đồng ý đến hơn nửa rồi.
Thế nhưng nếu dễ dàng đồng ý với con gái út như vậy thì hóa ra giống như bà và Cố Ngạn ủng hộ mối quan hệ giữa Lộ Mãn và hai chị em song sinh này lắm, vậy nên cần phải trì hoãn thêm một chút rồi mới tính tiếp.
Ít nhất thì đây cũng là một cái cớ để bà có thể giữ kẽ một chút với hai cô con gái song sinh...
Đây là chuyện nhà họ Cố, nhất là lại liên quan đến chuyện tình cảm của lớp trẻ và còn dính dáng đến luân thường đạo lý nên Phùng Văn Thu cũng không tiện nói nhiều. Bà chỉ nắm chặt tay Văn Nghệ thêm lần nữa rồi nói: “Vẫn là chúc mừng cậu lại có thêm một thân phận mới. Giờ đã là mẹ vợ, chẳng mấy chốc nữa có lẽ sẽ thăng cấp thành bà ngoại rồi.”
“Haizz, cứ vượt qua cái cảnh tượng trước mắt này đã rồi tính.”
Văn Nghệ quay người nhìn cảnh trí sân khấu. Khung cảnh trang trí bằng hoa tươi và pha lê lấp lánh khiến bà nhất thời có chút chói mắt.
Lát nữa bà còn phải lên sân khấu ra mắt với tư cách là ba mẹ bên nhà gái.
Văn Nghệ chỉnh lại chiếc sườn xám lễ phục màu đỏ rượu vang đậm đang mặc trên người.
“Linh Y và Gia Nhi, đôi lòng đỏ trứng non này chắc hẳn đã làm đủ trò bướng bỉnh rồi, giờ thì cũng nên yên ổn rồi chứ?”
Sáng nay lúc xuất giá hai cô dâu lại thử thách Lộ Mãn, lại còn bày ra đủ chiêu trò tinh quái.
“Đến nghi thức cưới mặc váy cưới, rồi còn phần sau phải đối mặt với tất cả họ hàng bạn bè để nâng ly chúc rượu…mong là…”
“Chắc sẽ không còn trò quái gở điên rồ nào nữa đâu nhỉ?” Văn Nghệ thầm nghĩ.
