Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 621: Hôn lễ (Phần đầu)

Sáng nay trong lễ xuất giá, chú rể cùng cô dâu sẽ đến dâng trà cho ba vợ và mẹ vợ.

Sau khi dâng trà, Lộ Mãn coi như chính thức đổi cách xưng hô. Cách gọi "chú Cố" và "dì Văn" sẽ trở thành quá khứ, từ nay về sau phải gọi là ba mẹ rồi.

Bởi lẽ phong tục tập quán mỗi nơi mỗi khác, lễ nghi truyền lại của mỗi nhà cũng không hoàn toàn giống nhau, ngay cả những hàng xóm sống cùng một khu chung cư thì quy trình kết hôn cũng có thể có sự khác biệt.

Hai nhà họ Lộ và Cố vốn dĩ không có quy trình dâng trà, nhưng sau khi bàn bạc thì họ cảm thấy nghi thức này đối với hai gia đình đều có ý nghĩa đặc biệt nên đã thêm quy trình này vào.

Lộ Mãn nắm lấy tay Cố Linh Y đi đến phòng khách. Cố Ngạn và Văn Nghệ mặc bộ lễ phục trang trọng hớn hở ngồi trên ghế sofa chính, phía trước đặt hai chiếc đệm tròn đỏ.

Lộ Mãn và Cố Linh Y quỳ xuống hai chiếc đệm, Đoàn Lộ mang đến hai tách trà đưa cho đôi tân nhân.

"Đổi cách xưng hô đi nào."

Cố Linh Y nháy mắt với Lộ Mãn. Cái tên kia chắc chắn đã mong mỏi khoảnh khắc này từ rất lâu rồi.

Lộ Mãn cũng đang thầm điều chỉnh cảm xúc. Trước khi trùng sinh, anh chưa từng đi đến bước này. Đám cưới của hai người, ba mẹ vợ vắng mặt vì giận dỗi, từ đầu đến cuối anh cũng chưa từng gọi ba mẹ vợ một tiếng ba mẹ.

Đây cũng là một nút thắt trong lòng Cố Linh Y ở kiếp trước. Cô hy vọng nhận được sự công nhận và chúc phúc từ ba mẹ, nhà mẹ đẻ và gia đình nhỏ của cô có thể sống hòa thuận.

"Ba, mời ba uống trà."

Lộ Mãn đưa tách trà cho Cố Ngạn.

Cái biệt danh đồng chí "Lão Ngoan Cố" này trong miệng và trong lòng anh không biết đã lẩm bẩm bao nhiêu lần, ngay cả cặp song sinh suốt hai kiếp cũng gọi theo...

"Được." Cố Ngạn nhận lấy tách trà cầm trên tay.

Rốt cuộc vẫn phải công nhận thằng nhóc Lộ Mãn này làm con rể.

"Mẹ, mời mẹ uống trà."

Cố Linh Y chuyển tách trà cho Lộ Mãn để Lộ Mãn dâng cho mẹ vợ.

"Ừm."

Văn Nghệ khẽ mỉm cười tỏ vẻ bình tĩnh.

Lộ Mãn và Cố Linh Y biết nếu hôm nay chỉ là đám cưới của riêng hai người họ, người mẹ này chắc chắn sẽ vui vẻ và dịu dàng hơn bây giờ rất nhiều.

Chân Cố Linh Y khi quỳ lén lút giở trò sau lưng mà đặt lên bắp chân Lộ Mãn, còn dùng mũi giày cưới khẽ đá vào anh.

Ai bảo cái tên đáng ghét này không chỉ cưới mỗi mình cô đâu chứ...

"Các con, chúc hai đứa sau này hạnh phúc viên mãn."

Cố Ngạn nâng tách trà lên còn cụng nhẹ vành chén với Văn Nghệ, sự ăn ý hồn nhiên của cặp vợ chồng già này cũng khiến các vị khách có mặt cười không ngớt.

Sau khi uống trà do đôi tân nhân dâng, Cố Ngạn và Văn Nghệ nhìn nhau rồi mỗi người lấy ra một hộp lì xì từ bên cạnh.

"Tiểu Lộ/Con rể, lì xì con nè."

Các phù rể phù dâu đứng xem thì ánh mắt dán chặt vào những phong bao lì xì và cũng xôn xao bàn tán.

"Bác trai bác gái hào phóng quá đi mất."

"Ghen tị quá, lì xì đổi xưng hô của người ta thường được gói trong phong bao lì xì giấy, các cậu đã thấy ai dùng hộp nhỏ để đựng bao giờ chưa..."

"Phong bao lì xì bình thường chắc chắn không nhét vừa đâu. Nhìn kích thước cái hộp nhỏ này chắc bác trai bác gái mỗi người cho một vạn...có lẽ còn hơn thế nữa, tôi đoán là hai vạn."

"Con cảm ơn ba, con cảm ơn mẹ."

Lộ Mãn và Cố Linh Y cũng cực kỳ ăn ý, gần như đồng thời nói lời cảm ơn.

Đôi tân nhân đứng dậy, người thân bên nhà gái dọn dẹp đệm.

Lộ Mãn chuyển tay nhét hai hộp lì xì nhỏ vào lòng cô em vợ Cố Gia Nhi đang đứng sau lưng anh.

“Cầm cho chắc nhé.”

“Ơ.” Đoàn Lộ đứng bên cạnh nhắc nhở: “Chẳng phải bên nhà trai nên có người ra giúp cầm sao? Lộ Mãn, em gái con đâu?”

“Gia Nhi là em vợ, cũng là em gái mà.” Lộ Mãn cười, miệng lưỡi lanh lợi. Cố Gia Nhi lườm anh một cái.

“Mợ, Tiểu Sương đang phụ trách pháo hoa giấy ở ngoài đấy ạ.”

Lộ Mãn giải thích: “Đưa cho Gia Nhi cũng coi như đưa cho Linh Y rồi. Chồng đưa tiền cho vợ giữ, chuyện này rất đỗi bình thường mà mợ.”

Đoàn Lộ cảm thấy lời này có gì đó không ổn. Nhất là khi biết chàng cháu rể này đã chiếm trọn trái tim của cả hai cô cháu gái song sinh của mình, lời này càng nghe càng thấy sai sai.

Đưa lì xì cho Gia Nhi tức là chồng để vợ quản lý tiền đúng không?

“Vậy em giữ luôn nhé, không trả lại cho Linh Y đâu.” Cố Gia Nhi ngẩng khuôn mặt lên.

“Tùy em.” Lộ Mãn nhún vai rồi đánh giá trang phục của Cố Gia Nhi một lượt: “Chỉ có váy của em là còn túi để đựng vừa, không đưa cho em thì đưa cho ai?”

Cố Gia Nhi đương nhiên không thể mặc Long Phụng Quái giống chị gái để lấy chồng.

Bộ lễ phục dùng trong thử thách “Chân Giả Kính Hoa” vừa rồi đã được Cố Gia Nhi thay ra.

Giờ đây cô nàng đang mặc một chiếc váy Mã Diện màu đỏ có phần vân kiên phía trên hoa lệ hơn nhiều so với lúc đính hôn. Được trang trí bằng chỉ vàng và điểm xuyết không ít hồng ngọc, chiếc áo sơ mi trắng dệt kim này cũng không hề kém cạnh sắc đỏ hân hoan của lễ phục xuất giá.

Đây cũng là bộ trang phục Lộ Mãn và Cố Gia Nhi đặc biệt đặt may riêng. Trong mắt người ngoài, trông như em gái song sinh Cố Gia Nhi của cô dâu trong ngày chị gái lấy chồng, nhất định phải ăn mặc thật trang trọng và vui tươi để thể hiện sự khác biệt của cô với các phù dâu và họ hàng nhà gái khác.

Nhưng những người biết rõ nội tình thì đều hiểu. Ngày nay cũng có không ít cô gái chọn mặc váy Mã Diện thay cho váy cưới chính hoặc Tú Hòa Phục——đây cũng là một bộ lễ phục xuất giá có ý nghĩa tương đồng với Long Phụng Quái của chị gái cô.

Thảm đỏ trong phòng khách được trải dài ra đến tận cửa.

Lộ Mãn bế ngang người Cố Linh Y lên, cô nàng cười ngọt ngào nép vào lòng anh.

“Lộ Mãn, chúng ta cuối cùng cũng đợi được ngày này rồi.”

“Ừm.”

Lộ Mãn khẽ né tránh chuỗi tua rua từ trang sức loan phượng trên đầu Cố Linh Y: “Đừng cựa quậy lung tung nhé, anh còn phải bế em lên kiệu hoa nữa.”

“Phụt ha ha ha. Em có nặng đâu, anh dám vứt em giữa đường sao?”

“Sao có thể chứ, cô dâu không được chạm đất mà. Dù không biết phong tục này có ý nghĩa gì, nhưng mà——”

Lộ Mãn vừa bế Cố Linh Y đi ra ngoài vừa nói nhỏ: “Bộ lễ phục này chất liệu khá tốt, ôm em cũng khá thoải mái.”

“Đồ dê xồm, anh chỉ biết nghĩ đến mấy chuyện này thôi…” Cố Linh Y nói nhỏ.

Ngoài cửa, trên mặt đất đặt mười sáu quả bóng bay lớn màu đỏ hình trái tim và hình tròn. Lộ Mãn cứ đi qua một quả là quả bóng bay đó lại tự động nổ tung và phun ra vô số giấy màu cùng bóng bay nhỏ bay lên trời.

“Anh trai! Chị dâu! Chúc mừng tân hôn!!”

Lộ Tiểu Sương gần như gào lên một tiếng “oa”. Cô bé dẫn theo một đám trẻ con là họ hàng bên nhà trai kéo pháo que cầm tay và thêm nhiều dải ruy băng màu sắc tô điểm cho màn chúc mừng cô dâu chú rể.

Trước cửa, kiệu tám người khiêng và một đoàn đón dâu mặc cổ trang đã dừng sẵn, tiếng chiêng trống vang lên rộn ràng tạo nên một cảnh tượng náo nhiệt.

Khi Lộ Mãn bế Cố Linh Y lên kiệu, cô dâu vuốt cằm anh rồi nhẹ nhàng nói: "Còn Gia Nhi nữa, mau đi đi."

"Hôn một cái."

"Trong buổi diễn tập đâu có tiết mục này đâu nhỉ? Ê! Lộ Mãn——"

Lộ Mãn đặt nụ hôn lên môi và má Cố Linh Y, chưa kịp để cô hờn dỗi trách mắng thì anh đã quay đầu đi về phía đoàn xe cưới.

Xe hoa chính là chiếc Mercedes-Benz E của Lộ Mãn. Dù sau này chiếc xe đó đã được chuyển giao cho Lăng Chi sử dụng nhưng cũng đã chứng kiến cuộc sống Đại học của anh và hai chị em song sinh. Ba người họ cùng Lăng Chi thường xuyên lái chiếc xe này đi chơi hoặc giải quyết công việc.

Thế nên dù hôm nay có cả một hàng dài xe sang xếp hàng, chưa kể Mercedes-Benz S cao cấp hơn dòng E và ngay cả Rolls-Royce cũng có không ít chiếc xuất hiện, nhưng xe hoa chính vẫn chọn chiếc Mercedes-Benz E này.

Cố Gia Nhi đứng đợi trước xe và ngoan ngoãn khoanh tay trước bụng trò chuyện với Cố Ngạn.

Lộ Mãn bước tới mở cửa sau xe: "Gia Nhi."

Cố Ngạn cũng bất đắc dĩ nhìn cặp anh rể và em vợ này.

Những tính toán của các con gái và Lộ Mãn, trong lòng ông cũng rõ mười mươi.

Con gái lớn Linh Y là cô dâu chính được bế lên kiệu tám người khiêng.

Còn ở ghế sau xe hoa chính là nơi vốn dĩ cũng để đón cô dâu, Lộ Mãn nửa ôm cô con gái út để Cố Gia Nhi ngồi vào.

Lát nữa xe hoa sẽ theo đoàn kiệu đi một vòng quanh khu phố của làng rồi quay về nhà họ Lộ cách nhà họ Cố không xa.

Từ việc hai chị em cùng đóng vai cô dâu khi đón dâu đến những chi tiết tinh tế trong trang phục xuất giá, rồi đến cách sắp xếp kiệu hoa và xe hoa khi đón dâu, mỗi bước đi đều là những tâm tư nhỏ được Lộ Mãn và các con gái ông giấu kín.

Cô con gái út Gia Nhi cũng như cô con gái lớn Linh Y đang thầm hưởng thụ đãi ngộ cô dâu như nhau.