Sau khi phần phát biểu của hai bên thông gia kết thúc, Văn Nghệ bước xuống sân khấu và lập tức gửi một tin nhắn cho Cố Gia Nhi.
Chẳng mấy chốc Cố Gia Nhi đã thay xong bộ sườn xám mời rượu, cô chạy những bước nhỏ đến bên Văn Nghệ rồi ôm lấy cánh tay mẹ mình mà nũng nịu.
Trong mắt Văn Nghệ, kiểu nũng nịu ngoan ngoãn này của cô con gái út chẳng qua là chiêu đánh phủ đầu muốn bà mềm lòng mà bỏ qua mọi chuyện.
“Con với chị con đó, chỉ biết chọc tức ba mẹ thôi.”
Văn Nghệ lại chú ý đến bộ sườn xám trang trọng trên người con gái rồi bực bội nói: “Chẳng phải mẹ đã nói với con rồi sao? Chị con mặc sườn xám màu đỏ để mời rượu nên con không hợp mặc cùng kiểu màu hồng nữa, vậy mà cứ không chịu nghe lời… Haizz, cuối cùng vẫn lén lút mua rồi.”
“Mẹ ơi~”
Cố Gia Nhi cười hì hì, cứ thế cọ cọ vào người Văn Nghệ: “Chị gái đi lấy chồng nên con phải mặc đẹp một chút chứ, có sao đâu ạ?”
“Con đừng có giở trò đó, con có phải nghĩ như vậy đâu?”
Phùng Văn Thu thấy hai mẹ con cứ nhìn nhau chằm chằm bèn chen vào nói: “Bộ sườn xám này của Gia Nhi quả thực rất đẹp. Hôm nay hai mẹ con đều mặc sườn xám, nhất định phải chụp cho hai mẹ con vài tấm.”
Nể mặt bạn thân đang ở đây nên Văn Nghệ cũng đành giữ thể diện cho Cố Gia Nhi một chút: “Nhìn vào ống kính điện thoại của dì Phùng con này.”
Trong đại sảnh, các món ăn lần lượt được bày lên. Đám cưới lần này được tổ chức với quy mô thuộc hàng đỉnh cao nhất địa phương, ngay cả các ngôi sao nổi tiếng cũng được mời đến dăm ba người hát góp vui trên sân khấu.
“Sao các em lại mời được họ vậy?”
Diệp Thi Đồng mắt không chớp nổi nữa. Một nữ minh tinh mà cô ấy hâm mộ lại đang ở trên sân khấu cách cô ấy vài mét.
Cố Gia Nhi giải thích: “Anh ấy tình cờ quen biết ‘Quốc Sư’ nên họ có chút quan hệ riêng tư. Nhờ mối quan hệ với đạo diễn Trương mà cũng kết giao được với một số ngôi sao, sau này còn không ít lần phải mời họ đến để quảng bá cho trang Blog của chúng em đó.”
“Các em làm ăn…thật lợi hại.” Diệp Thi Đồng càng thêm kinh ngạc và thán phục trước sự nghiệp hợp tác của Lộ Mãn và Cố Gia Nhi.
Thử nghĩ xem, những ngôi sao nổi tiếng sáng chói thường ngày lại riêng tư đến đám cưới của bạn để biểu diễn góp vui, đây là một sự hoành tráng đến nhường nào?
“Hi hi, họ hát xong còn có anh ấy và Linh Y cũng sẽ hát hai bài đó.”
Đợi đến khi Cố Linh Y thay một bộ váy cưới nhẹ nhàng hơn và cùng Lộ Mãn nắm tay nhau xuất hiện trở lại trên sân khấu, những người bạn phía dưới đều hò reo cổ vũ.
“Cô dâu chú rể lên đi!”
“Hát xong hôn một cái!”
Nhạc đệm vang lên, đó là bài 《Yêu Chỉ Một Chữ》.
Thế nhưng khi sắp đến lúc hát câu đầu tiên thì trên mặt Cố Linh Y hiện lên vẻ nghi hoặc, cô dùng tay gõ nhẹ vào micro nhưng không có tiếng.
“Hả? Thiết bị có vấn đề rồi sao!”
Phùng Văn Thu và Diệp Thi Đồng đều cảm thấy lòng mình thắt lại. Theo quan niệm truyền thống của mọi người thì đám cưới phải diễn ra suôn sẻ và không chút sai sót nào mới là tốt nhất. Bởi vì điều đó mang ý nghĩa tượng trưng, không chỉ là mong muốn đám cưới ngày hôm đó có một điềm lành vui vẻ, mà việc đám cưới có thuận lợi hay không cũng ngụ ý cho cuộc sống sau này của đôi tân nhân.
Người lớn tuổi vẫn thường truyền tai nhau rằng chú rể nhà ai đó vào động phòng chẳng may vấp phải ngạch cửa là cả đời sau này đều không thuận lợi; hay cô dâu nhà ai đó trong lễ cưới không kìm được mà cãi vã với mẹ chồng là nửa đời sau mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu cứ thế tiếp diễn không ngừng, đại loại là như vậy...
Còn Cố Gia Nhi đang ngồi cạnh đống thiết bị dự phòng dường như đã chuẩn bị từ trước, cô lập tức cầm lấy một chiếc micro hoàn toàn mới và bật công tắc.
"Không được rồi, trễ rồi! Không kịp nữa!"
Nhưng nhịp điệu của câu hát đầu tiên đã rất gần rồi, Cố Gia Nhi muốn đưa micro cho chị gái còn cần phải đi qua cả sân khấu hình chữ T.
Phùng Văn Thu và Diệp Thi Đồng nhìn thấy cảnh đó thì lòng nóng như lửa đốt.
"Xua tan mây đen trên bầu trời, đẹp tựa nhung xanh~"
"Em vì anh mà vượt núi băng đèo, nhưng lòng chẳng màng phong cảnh~"
Thế nhưng Cố Gia Nhi lại không hề hoảng loạn trước tình huống đó. Cầm lấy chiếc micro trong tay, cô với giọng hát trong trẻo và thanh thoát đã giúp chị gái mình cất lên bài tình ca này.
"Em nhớ anh, lòng không tự chủ~ Mỗi ý niệm đều có mộng cảnh mới~"
"Gia Nhi hát hay quá."
Diệp Thi Đồng nghe đến mê mẩn. Cô em gái này dường như đã đặt rất nhiều tình cảm vào bài hát, ngoài sự uyển chuyển và du dương của giọng hát, trong đó còn ẩn chứa một ý nghĩa lay động lòng người.
Hệ thống ánh sáng tại hôn trường cũng rất chuyên nghiệp liền lập tức chiếu một luồng ánh sáng spotlight vào Cố Gia Nhi.
Cố Gia Nhi vừa hát vừa nhẹ nhàng bước lên sân khấu mà tiến về phía cô dâu chú rể.
Dưới khán đài vang lên tiếng vỗ tay, đó là sự ủng hộ và khích lệ dành cho Cố Gia Nhi. Không ít người còn tưởng đây là màn cứu nguy tạm thời của em gái cô dâu.
Cố Linh Y nhận lấy micro từ tay em gái Gia Nhi, hai chị em ăn ý chớp mắt trao đổi ánh nhìn.
"Hai người cùng tỏa sáng, ánh hào quang hơn cả sao đêm~
Em vì anh mà vượt núi băng đèo~ nhưng lòng chẳng màng phong cảnh~
Em nhớ anh, dốc hết dũng khí~ Dùng bản đồ tình yêu lan truyền tin tức~"
Cố Gia Nhi ở trên sân khấu cùng cô dâu chú rể hướng về phía ống kính chụp vài tấm ảnh biểu diễn rồi liền vòng ra sau sân khấu đi xuống.
"Phù——làm chị giật mình hết hồn. Gia Nhi, em giỏi quá."
Diệp Thi Đồng vỗ vỗ ngực: "May mà có em cứu nguy, hú hồn hú vía."
"Hì hì, cũng tạm thôi ạ, chị Thi Đồng."
Văn Nghệ đang thì thầm với Phùng Văn Thu, nghe thấy tiếng cười ngây ngô của cô con gái út khiến bà khẽ "hừ" một tiếng: "Thiết bị có hỏng đâu."
Diệp Thi Đồng "ơ" một tiếng, đầu óc nhanh chóng xoay chuyển rồi bán tín bán nghi đoán: "Đây cũng là một sự sắp đặt có chủ ý sao? Phần này ngay từ đầu đã xác định là Gia Nhi cũng sẽ tham gia rồi ư?"
Trong những lần trò chuyện riêng tư với cô bạn thân Văn Nghệ trước đây, Phùng Văn Thu cũng đã đại khái nắm rõ ngọn nguồn tình cảm của ba đứa trẻ này. Lúc này bà mở lời giải thích: "Bài hát 《Yêu Chỉ Một Chữ》 này vốn dĩ cũng nên được coi là...hồi ức độc quyền của Gia Nhi và Lộ Mãn."
Vào sinh nhật 18 tuổi, Cố Gia Nhi đã bay đến Yên Kinh để tìm Lộ Mãn. Đó là lần cô nàng gần như từ bỏ Lộ Mãn nhất. Nếu lúc đó Lộ Mãn không bay về tìm cô, có lẽ cô cũng sẽ không còn tự tin và dũng khí để yêu đến chết đi sống lại nữa.
Trên chuyến bay khứ hồi, Cố Gia Nhi đã nghe đi nghe lại bài hát này rất nhiều lần. Câu hát "em vì anh mà vượt núi băng đèo, nhưng lòng chẳng màng phong cảnh" chính là sự khắc họa chân thực tâm trạng của hai người họ.
"Có một câu hát nhất định phải là Gia Nhi hát."
“À, ra là vậy…” Diệp Thi Đồng hơi ngẩn ngơ thầm nghĩ đúng là tình yêu của ba người có khác, đến cả việc tổ chức hôn lễ cũng phức tạp cả trong lẫn ngoài thế này.
Trên sân khấu, Cố Linh Y và Lộ Mãn lại cùng nhau hát một bài 《Lan Đình Tự》 rồi hạ màn.
Hai người về hậu trường thay trang phục đi mời rượu. Cố Linh Y diện một bộ sườn xám đỏ có tay áo khoét vai và cổ áo giọt nước toát lên vẻ đẹp thanh tú và quý phái trong sự trang nhã cổ điển.
Theo phong tục truyền thống, đôi uyên ương cùng Lộ Vệ Hoa và Liễu Tĩnh lần lượt đến từng bàn để mời rượu.
“Đúng là sườn xám cùng kiểu thật…”
Diệp Thi Đồng nhìn từ xa bộ sườn xám mời rượu của Cố Linh Y. Bộ sườn xám được may ôm sát người ấy dù là kiểu dáng và hoa văn hay phụ kiện đều giống hệt bộ Cố Gia Nhi đang mặc.
Cô nhận thấy hai chị em song sinh đến cả kiểu tóc búi cùng trâm cài và thoa tử cũng y hệt nhau.
“Thế này đã vượt quá tiêu chuẩn của cô dâu và phù dâu rồi còn gì? Cho dù là em gái ruột của cô dâu nhưng mặc như vậy…cũng có nghi ngờ không phân biệt chủ thứ.”
Diệp Thi Đồng thầm nghĩ chẳng trách dì Văn Nghệ lại cố gắng ngăn cản, thế này thì khác gì gả hai cô con gái…
Thật sự chẳng còn kiêng kỵ gì về việc khách lấn át chủ hay không phân biệt trên dưới nữa rồi, cô dâu và em gái cô dâu đều là chủ nhân của hôn lễ hôm nay…
“Con đi giúp đây ạ!” Cố Gia Nhi nhanh chóng đứng dậy: “Giúp anh ấy và Linh Y rót rượu mừng!”
“Ơ, Gia Nhi?”
Cố Gia Nhi gần như vụt vào giữa đám đông và chạy những bước nhỏ liến thoắng về phía Lộ Mãn và Cố Linh Y.
“Rót rượu mừng ư?” Phùng Văn Thu bật cười: “Việc này phải là họ hàng bên nhà trai làm mới đúng chứ?”
“Có gì khác nhau đâu?”
Văn Nghệ đã hết hơi để mà than vãn về con gái mình rồi: “Con bé này làm em vợ của chú rể mà còn thân hơn cả em gái chú rể nữa——tốn bao nhiêu công sức như vậy rồi cả hai chị em đều mặc sườn xám tương tự nhau, chẳng phải chúng đang chờ đợi khoảnh khắc này sao?”
“Tiểu Nghệ, cậu và Cố Ngạn cũng vất vả rồi. Khoảng thời gian này chắc chắn hai người đã lo lắng không ít.”
“Haizz, đã bảo là cho con bé sang nước ngoài tổ chức thêm một buổi nữa rồi, vậy mà con bé vẫn cứ muốn làm mấy chuyện linh tinh này ngay trong đám cưới của chị gái.” Văn Nghệ lắc đầu. Bà vẫn là quá nuông chiều các con gái rồi.
Phùng Văn Thu nói lời an ủi: “Bước tiếp theo cứ để Lộ Mãn cùng Linh Y và Gia Nhi bồi thường cho hai người thật tử tế——tụi nó…à, ý tớ là Lộ Mãn và Linh Y ấy mà...sớm cho hai người được bế cháu ngoại trai cháu ngoại gái, tớ thấy lúc đó cậu mới không để bụng mấy chuyện này nữa.”
[Trâm cài tóc đầu tiên gọi là phát trâm (发簪), có một chân dùng để cố định mái tóc. Còn thoa tử (钗子) cũng là trâm cài tóc nhưng có hai chân như cái kẹp và dùng để trang trí]