Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 609: Đính hôn

Lễ đính hôn được tổ chức tại một khách sạn cách biệt thự của hai nhà không xa.

Trong phòng, Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đang chỉnh trang phục cho nhau.

Hai chiếc váy mã diện dài thướt tha với vạt váy phủ quá mắt cá chân rủ mềm mại. Họa tiết là chim loan phượng và sông núi thêu kim tuyến giống hệt nhau nhưng màu sắc lại khác biệt: một chiếc màu đỏ tươi tắn trang nhã, chiếc còn lại màu xanh biếc.

"Con thấy màu hồng vẫn đẹp hơn một chút."

Cố Gia Nhi cúi đầu nhìn chiếc váy xanh mình đang mặc rồi nũng nịu nói với Văn Nghệ đứng cạnh: "Mẹ ơi~ Mẹ không nên bắt con đổi đâu."

"Không được, màu hồng mà đứng cạnh váy của chị con sẽ bị trùng màu."

Văn Nghệ mặc một bộ sườn xám cổ kép màu vàng nhạt liếc mắt cảnh cáo cô con gái út: "Cố Gia Nhi, con đừng có được đằng chân lân đằng đầu nữa. Nếu theo ý mẹ thì con thậm chí còn không được mặc chiếc váy mã diện này đâu."

Rõ ràng là lễ đính hôn của chị gái mình mà cô bé này hay thật, cứ một mực muốn mặc đồ giống chị gái càng nhiều càng tốt.

Đặc biệt là bộ màu hồng đó, Văn Nghệ chỉ cần nhìn thoáng qua liền lập tức bác bỏ.

Bộ đó quá giống với chiếc váy đỏ của chị gái cô, hơn nữa màu hồng vốn dĩ mang ý nghĩa làm nền cho màu đỏ nên Văn Nghệ nói gì cũng không thể để con gái út mặc chiếc này.

Việc có thể để Cố Gia Nhi mặc chiếc váy mã diện màu xanh đã là bà ấy nương tay lắm rồi, nếu không thì Văn Nghệ vì tránh hiềm nghi đã từng muốn cô chỉ mặc váy bình thường và cố ý để khác biệt với trang phục đính hôn của chị gái cô.

"Hơn nữa sườn xám không đẹp sao?"

Bà ấy rất muốn con gái mình mặc sườn xám trong lễ đính hôn, nhưng tiếc là con gái lại có ý kiến riêng. Chắc là bộ váy mã diện trông thực sự rất đẹp này là do Lộ Mãn thích ngắm nên cũng đành chiều theo ý muốn của "đôi trẻ" đó thôi.

Qua hôm nay, sau này thực sự phải gọi con gái mình và một người khác là một đôi rồi.

"Hì hì, mẹ ơi, sau này khi kết hôn, chúng ta có thể mặc sườn xám làm váy chúc rượu mà." Cố Gia Nhi chạy đến bên Văn Nghệ làm nũng.

"Kết hôn chúc rượu ư?" Văn Nghệ lườm cô bé một cái: "Con đúng là nghĩ xa thật đấy!"

Người thân ở hội trường dưới lầu lên nhắc nhở thời gian rồi nên ba mẹ con đứng dậy đi tới.

Trên tầng hai của sảnh đa năng lớn còn có một sảnh nhỏ riêng biệt, lễ đính hôn được tổ chức ở đó.

Do phong tục "đính hôn" ở địa phương cũng chú trọng việc mừng tiền, vậy nên một "buổi khởi động" trước đám cưới chính thức như lễ đính hôn chỉ mời những bạn bè thân thiết và họ hàng gần gũi đến dự chứ không quá đông người.

Sau một loạt nghi thức đơn giản, Lộ Mãn và Cố Linh Y viết tên mình vào giấy đính hôn và điểm chỉ tay, thế là lễ đính hôn coi như hoàn thành.

Các vị khách di chuyển xuống lầu dùng bữa trưa, còn một số nữ khách ở lại tìm Cố Linh Y và Cố Gia Nhi xinh đẹp lộng lẫy để chụp ảnh riêng.

Nhân vật chính của buổi lễ là Lộ Mãn mặc bộ vest đen sơ mi trắng phẳng phiu thì cũng chụp rất nhiều ảnh cùng Cố Linh Y trước phông nền đính hôn.

Sau khi hàn huyên một lát rồi tiễn các nữ khách đi, thoáng chốc trong sảnh đính hôn nhỏ này chỉ còn lại ba nhân vật chính cùng Lộ Tiểu Sương và Lăng Chi.

Lộ Tiểu Sương chạy nhanh đến đóng cửa lại.

"Nhanh nhanh nhanh, chị Chi Chi giúp em một tay nào~"

Cố Gia Nhi liếc nhìn xung quanh chắc chắn không còn người ngoài rồi cô nàng này lại vác ra một tấm bảng mới từ phía sau phông nền.

Tấm bảng ban đầu viết “Nhà ta có hỷ”“Ngày mùng 9 tháng 6 năm Canh Dần”“Lộ Mãn & Cố Linh Y đính hôn”, nhưng phần tên cuối cùng đã được đổi thành “Lộ Mãn & Cố Gia Nhi”.

Cố Gia Nhi mừng quýnh lên. Cô ôm chặt lấy cánh tay Lộ Mãn và bảo Lăng Chi với Lộ Tiểu Sương dùng máy ảnh phản xạ ống kính đơn cùng điện thoại chụp liền một loạt ảnh.

Lăng Chi vô thức liếc nhìn Cố Linh Y bằng khóe mắt, trong lòng còn lo lắng đây là chuyện đính hôn chính sự của chị mà giờ lại bị em gái “chiếm dụng” một chút thì Linh Y liệu có khó chịu trong lòng không.

Cái này gọi là gì nhỉ, “thâu lương hoán trụ” và “ám độ Trần Thương” ư?

Nhưng rõ ràng là cô ấy đã nghĩ quá nhiều rồi. Cố Linh Y đứng một bên nhìn em gái tạo đủ kiểu dáng chụp ảnh thậm chí còn lên tiếng góp ý: “Lộ Mãn, biểu cảm của anh đừng cứng đờ thế chứ, thay đổi một chút có được không?”

Cuối cùng cô còn thấy chiếc váy mã diện màu xanh của em gái là một điều đáng tiếc: “Gia Nhi, chẳng phải em đã giấu mẹ chúng ta một chiếc váy màu hồng sao?”

“Ôi, đúng rồi! Suýt nữa thì quên mất! Trong túi của Tiểu Sương.”

Cố Gia Nhi lúc này mới nhớ ra còn có thể thay đổi trang phục, màu hồng so với màu xanh mới trông giống đính hôn hơn chứ.

Còn Cố Linh Y thì dứt khoát và trực tiếp hơn, cô ấy chỉ vào người mình: “Gia Nhi, chúng ta đổi đồ đi. Em mặc màu đỏ tươi này.”

Cô em gái cũng không từ chối mà lập tức bắt đầu tháo nút thắt ở eo váy.

“Ấy ấy ấy!”

Lăng Chi không biết nên che mắt Lộ Mãn trước hay là che đi ánh xuân của mấy cô bạn thân: “Các em ra sau phông nền đi! Còn có một sinh vật giống đực ở đây đấy!”

“Chị Chi Chi, không sao đâu. Chúng em có mặc váy lót bên trong mà.”

Dù có váy lót trắng bên trong nhưng khi hai chị em cởi váy ra để đổi cho nhau, đôi chân thon dài săn chắc lộ ra khiến Lộ Mãn cũng nhìn đến mắt sáng rực.

Ở nhà các cô mặc quần đùi để lộ đùi, còn bây giờ mặc lễ phục đính hôn thanh nhã đoan trang nên khi cởi ra để lộ đôi chân dài trắng nõn mịn màng, cảm giác đó hoàn toàn khác biệt.

Với chiếc áo sơ mi vân kiên sang trọng và kín đáo ở nửa thân trên kết hợp cùng rồi nhìn đôi chân dài sau khi cởi váy mã diện ra, càng có một vẻ đẹp tương phản 'mặc mà như hở' đầy mê hoặc.

“Haizzz!”

Lăng Chi lúc này thật sự muốn đấm Lộ Mãn hai phát. Nhìn xem cặp song sinh kia đã mê hoặc anh ta đến mức nào kìa.

Cố Gia Nhi đã thay xong chiếc váy mã diện màu đỏ tươi, Cố Linh Y cũng đi lấy chiếc váy màu hồng mặc vào.

Đợi Cố Gia Nhi và Lộ Mãn chụp thêm không ít ảnh nữa thì Lộ Tiểu Sương mới đặt điện thoại xuống rồi lại hì hục đổi sang một tấm bảng khác.

Thời gian và dòng chữ “Nhà ta có hỷ” không thay đổi, điều khác biệt là tên người lần này đã trở thành “Lộ Mãn & Cố Linh Y, Cố Gia Nhi”.

Lăng Chi nhìn chằm chằm tấm phông nền cực kỳ thách thức sức chịu đựng của cô: “Quả nhiên vẫn muốn đánh cho thằng đàn ông chó má này một trận!”

Hai cô bạn thân song sinh cùng anh ta đính hôn! Đúng là quá hời cho anh ta rồi!

Cố Linh Y và Cố Gia Nhi mỗi người một bên nhẹ nhàng khoác lấy cánh tay Lộ Mãn mà kẹp anh ta ở giữa.

Ảnh đính hôn của ba người.

Sau khi Lộ Tiểu Sương chụp ảnh xong thì không nhịn được tặc lưỡi: “Tiểu Mãn, anh đúng là kẻ thắng đời đích thực mà.”

Lộ Mãn khẽ cười rồi nhẹ giọng nói vào tai Cố Gia Nhi: “Em chịu thiệt thòi rồi, Gia Nhi.”

Không thể công khai đính hôn với hai chị em song sinh một cách đường đường chính chính trước mặt tất cả họ hàng.

Cố Gia Nhi lắc đầu nguầy nguậy: “Thế này đã tốt lắm rồi, chúng em cũng phải nghĩ cho sự an toàn của anh chứ.”

Ví dụ như nếu để cậu của các cô thấy Lộ Mãn ôm các cô mỗi người một bên và hai cô cháu gái lại đính hôn với cùng một chàng trai, chắc chắn cậu sẽ tẩn anh một trận để trút giận cho hả dạ mất…

Lộ Mãn ghé sát miệng Cố Gia Nhi rồi bất ngờ hôn lên đôi môi đã tô son của cô nàng.

Cố Gia Nhi vẫn còn đang ngây người thì Lộ Mãn liền lập tức quay đầu, Cố Linh Y còn chưa kịp phản ứng anh đã lại hôn cô một cái.

Lăng Chi nhìn đến mức mắt muốn lồi ra, chiếc máy ảnh trên tay suýt nữa thì tuột khỏi tay vì muốn đập thẳng vào cái tên Lộ Mãn chó chết ngông cuồng tột độ kia.

“Anh!”

“Lộ Mãn!”

Hai chị em song sinh, một người thúc cùi chỏ một người vừa vặn vừa véo, Lộ Mãn đau đến mức nhăn nhó mặt mày một lúc rồi dang rộng hai tay ôm Cố Linh Y và Cố Gia Nhi vào lòng cùng lúc.

“Á!”

Hai chị em song sinh đồng thanh kêu lên kinh ngạc.

“Chúc mừng đính hôn, hai nàng hôn thê song sinh của anh.”

[Thâu lương hoán trụ hay còn gọi tráo xà đổi cột, là kế thứ 25 trong ba mươi sáu kế của Binh Pháp Tôn Tử: đánh tráo những thứ trọng yếu của địch bằng thứ tầm thường] [Ám độ Trần Thương hay còn gọi là âm thầm vượt Trần Thương, là kế sách xuất phát từ thời Hán Sở tranh hùng và là kế thứ 8 trong ba mươi sáu kế của Binh Pháp Tôn Tử: dùng con đường hành động mà không ai ngờ tới]