Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 612: Đăng ký kết hôn

Sau khi đính hôn, khoảng thời gian này Lộ Mãn cứ rảnh là lại sang nhà họ Cố luôn chân luôn tay.

Dù sao thì cũng ở ngay cạnh nhà nên anh sang giúp mẹ vợ tương lai làm việc nhà và cùng hai nàng hôn thê quấn quýt không rời, cuối cùng thì đồng chí Lão Ngoan Cố ngày nào cũng phải lo cơm nước cho anh.

Đến nỗi Văn Nghệ cũng vô thức hình thành thói quen vì nhà có thêm một thành viên, thậm chí không còn cảm thấy đột ngột nữa.

Hai chị em song sinh cũng năn nỉ ỉ ôi, Lộ Mãn vào cuối tháng tám cuối cùng cũng từ tay ba vợ tương lai khó khăn lắm mới có được vật phẩm quan trọng——sổ hộ khẩu.

“Lộ Mãn, anh có biết Gia Nhi đã tiếp sức thế nào để giúp anh lấy được sổ hộ khẩu không?”

“Có thể đoán được chắc là lại chọc cho ba các em tức điên lên rồi.”

“Hì hì, anh ơi, ai bảo ông ấy cứ khư khư giữ sổ hộ khẩu như báu vật vậy chứ? Em chỉ nhắc ông ấy là giờ không đưa, lẽ nào phải đợi Linh Y lỡ có bầu để ông ấy bế cháu ngoại rồi mới chịu đưa sao?”

“Cố Gia Nhi, em bớt thêm mắm dặm muối đi! Rõ ràng em chỉ nói chuyện cháu ngoại thôi mà!”

“Có gì khác nhau đâu chứ! Dù sao chị cũng là chị gái lớn hơn em, có sinh thì chị sinh trước đi, em xem tình hình rồi tính sau.”

“Lúc này thì chị lại lớn hơn em rồi hả?”

“Hừm, dù sao thì Linh Y chị cứ cố gắng đi. Nếu thật sự sinh được em bé song sinh thì chị chia cho em một bé, coi như là em sinh ra vậy.”

“Mơ đi nhé! Lại muốn chơi với em bé mà không muốn gánh vác trách nhiệm hả?”

Cố Linh Y hậm hực. Nhất định phải ngăn chặn cái ảo tưởng ngu ngốc của cô em gái ngốc nghếch này: “Em đừng có mơ nữa, đến lúc đó em còn phải ngoan ngoãn giúp chị trông con đấy!”

Cuộc đối thoại của ba người diễn ra trên xe, Lộ Mãn đang chở hai nàng hôn thê song sinh đến Trung tâm Đăng ký Kết hôn của Cục Dân Chính.

Sắp đi đăng ký kết hôn rồi.

Cho đến khi đến nơi, hai chị em ngồi ghế sau vẫn còn cãi cọ ầm ĩ không ai chịu thua ai.

“Thôi nào, các em mà còn cãi nhau nữa là người ta tan làm đóng cửa mất đấy.”

Lộ Mãn và Cố Linh Y xuống xe. Lão tài xế Lăng Chi lái một chiếc xe khác đang khoanh tay đợi ở cổng, ánh mắt cứ thế mà lườm nguýt Lộ Mãn.

“Ối trời, chào buổi sáng, đồ tra nam.”

“Chào buổi sáng, cô gái kỳ diệu một cân cua tám lạng vỏ.”

“Thằng đàn ông chó má này!” Lăng Chi lập tức cuống quýt chột dạ cúi đầu nhìn xuống ngực mình.

“Chọc tức cậu dễ quá, chẳng có chút thử thách nào.”

Lộ Mãn xua tay ra vẻ muốn tống khứ Lăng Chi đi: “Bọn tôi vào trước đây nhé. Cậu ở lại với Gia Nhi một lát và đợi tôi nhắn tin cho hai người.”

“Mau cút vào đi! Chúc hai người tân hôn vui vẻ, trừ cậu ra.”

Lộ Mãn nhún vai rồi nắm lấy vuốt của Cố Linh Y bước vào đại sảnh đăng ký.

“Phải làm sao đây?” Cố Linh Y thấy khu vực chờ đã chật kín những cặp đôi đến đăng ký kết hôn. Không ít cô gái đều đội khăn voan rồi cả tay ôm hoa tươi và ăn mặc lộng lẫy khiến cô không khỏi cảm thấy có chút hồi hộp.

Dù sao cũng là một trong những việc trọng đại của đời người mà. Thế nhưng cô lại buông tay để Lộ Mãn lo liệu toàn bộ, thực ra bản thân cô cũng chẳng chuẩn bị gì nhiều…

“Cứ đi theo anh là được.”

Hai người đến quầy số một và nhận được tờ khai đăng ký.

“Hướng dẫn đăng ký kết hôn.”

Cố Linh Y đọc lẩm nhẩm dòng chữ trên đầu tờ khai.

“Chúng ta điền vào rồi xếp hàng nộp tờ khai và đợi cấp chứng nhận.”

Hai người thoăn thoắt cầm bút điền xong. Đại sảnh gọi số rất nhanh, đợi đến lượt mình thì Cố Linh Y chớp chớp mắt nhìn Lộ Mãn: “Phần tiếp theo giao cho anh đấy nhé.”

Cô đứng dậy đi vào nhà vệ sinh. Nửa phút sau, Lăng Chi và "một cô ấy khác" cùng nhau trở lại từ ngoài cửa chính.

Lăng Chi vẫn còn vẻ mặt bất mãn, nhưng vì bạn thân cứ nói tốt về anh và lại là ngày vui của hai người họ...à không, là ba người họ, vậy nên cô ấy cũng không nói thêm gì nữa.

"Anh ơi~"

Cố Gia Nhi cầm tờ đăng ký, đôi mắt hạnh chớp chớp nhìn anh.

"Đi thôi, sắp đến lượt chúng ta rồi." Lộ Mãn mỉm cười.

Cố Gia Nhi khoác tay anh rồi hai người ngồi xuống quầy đăng ký.

Nhân viên kiểm tra hai tờ khai: "Chứng minh thư, sổ hộ khẩu bản gốc và bản sao, ba ảnh thẻ 2 inch. Các anh chị mang đầy đủ rồi chứ ạ?"

"Anh ơi, tất cả đều ở chỗ anh đó."

"Đây."

Khi đưa ảnh cho nhân viên, Lộ Mãn và Cố Gia Nhi nhìn nhau ngầm hiểu ý.

Hai người nhận được thêm mấy tờ đơn.

"Mời ký tên xác nhận đã đọc và hiểu rõ những điều trên."

Nhân viên hỏi theo thủ tục: "Hôm nay hai bên tự nguyện đến đăng ký kết hôn phải không ạ?"

Cố Gia Nhi cười tít mắt: "Tự nguyện đến mức không thể tự nguyện hơn được nữa ạ!"

"Tự nguyện, hoàn toàn tự nguyện." Lộ Mãn nghiêng đầu nhìn cô gái bên cạnh rồi cười nói.

Có những người kết hôn là do bất đắc dĩ, còn họ thì lại nôn nóng không chờ được.

"Hai bên có tìm hiểu lẫn nhau chưa?"

"Rồi ạ." (x2)

Hai mươi năm thanh mai trúc mã, tình yêu trải qua trước sau hai kiếp, giờ lại sắp vượt qua ngàn khó vạn hiểm để có được kết quả viên mãn nên đương nhiên là họ quá hiểu nhau rồi.

"Hai bên có quan hệ huyết thống không?"

Cố Gia Nhi ngẩn người một chút rồi giọng nhỏ dần: "Dạ không..."

"Không có thì thôi." Lộ Mãn buồn cười véo nhẹ dái tai cô nàng: "Sao em nói chuyện cứ như chột dạ thế, coi chừng người ta hiểu lầm đấy."

"Xin hỏi có phải vì em vừa gọi anh ấy là 'anh trai' nên chị mới hỏi không ạ...?" Cố Gia Nhi yếu ớt hỏi.

"Ồ, không phải đâu cô gái ạ." Nhân viên cũng bật cười: "Đây là những câu hỏi theo mẫu có sẵn, ai đến đây cũng phải trả lời mấy câu này."

"À à, vâng ạ, làm phiền chị quá."

"Hai bên có che giấu bệnh hiểm nghèo nào với đối phương không?"

"Không ạ!" (x2)

"Hiện tại hai người đều là kết hôn lần đầu phải không ạ?"

"..."

Hai người ăn ý im lặng một chút rồi đồng thanh trả lời: "Vâng ạ."

Cố Gia Nhi lườm Lộ Mãn một cái rõ to và khẽ lẩm bẩm: "Sắp không phải nữa rồi..."

Sau khi hỏi xong những câu hỏi theo quy trình, nhân viên lại đưa tới tờ đơn và hộp mực đỏ.

"Chỗ này mời nam và nữ ký tên."

"Chỗ này thì điểm chỉ."

"Xin lỗi, xin chờ một lát, chỉ khoảng nửa phút thôi ạ..."

Cố Gia Nhi vừa điểm chỉ xong một dấu vân tay bỗng nhiên khuôn mặt hiện lên vẻ chịu đựng đau đớn, cô nhanh chóng đứng dậy đi về phía nhà vệ sinh.

Lộ Mãn nhìn nhân viên với ánh mắt áy náy: "Xin lỗi, vợ tôi hơi khó chịu một chút."

"Không sao đâu ạ."

Nhân viên với vẻ mặt quen thuộc như cơm bữa: "Chuyện bình thường thôi ạ, anh có thể đi cùng cô ấy trước."

Bên quầy này cứ làm xong một người mới đến lượt người tiếp theo nên sẽ không bị quá số trong thời gian ngắn.

Hơn nữa, những cặp đôi đến làm giấy tờ thường có cả những người cưới chạy bầu, việc họ bị ốm nghén ngay tại chỗ cũng quá đỗi bình thường rồi. Nhân viên coi Cố Gia Nhi cũng thuộc trường hợp này nên đã quen mắt không còn ngạc nhiên nữa.

Chẳng mấy chốc "Cố Gia Nhi" bước từng bước nhỏ đến.

Nhân viên liếc nhìn một cái, thấy cô gái này chỉ đi vệ sinh một lát sắc mặt đã không còn vẻ khó chịu như lúc nãy nữa.

"Lộ Mãn." Cô nàng gọi tên anh.

Lộ Mãn cười với vợ chưa cưới: "Tiếp tục điểm chỉ tay nhé."

Khi mọi dấu vân tay và chữ ký đã hoàn tất, bên trong quầy là hai tấm giấy chứng nhận kết hôn được nhân viên dán ảnh và ký tên rồi "bụp" một tiếng đóng dấu nổi.

"Chúc mừng hai người. Bây giờ có thể sang đài tuyên thệ chụp ảnh kỷ niệm, sau đó qua bên cạnh có khám sức khoẻ trước hôn nhân miễn phí."

Lộ Mãn rút hai tờ khăn giấy đưa cô lau tay. Cô nàng cười tủm tỉm quẹt mực điểm chỉ trên ngón cái lên mặt Lộ Mãn.

"Lát nữa hãy nghịch, chúng ta còn phải cầm giấy chứng nhận đi chụp ảnh ở đài tuyên thệ nữa."

Hai tờ giấy đăng ký kết hôn đã về tay.

Hai người nắm tay nhau bước ra khỏi cục dân chính rồi lên xe.

Cố Gia Nhi và Lăng Chi đang đợi ở hàng ghế sau xe.

"Anh ơi." Cố Gia Nhi chìa tay ra với Lộ Mãn: "Đưa đây."

"Khoan đã, để chị thử phân biệt xem!"

Lăng Chi nhận lấy hai tờ giấy chứng nhận kết hôn từ tay Lộ Mãn rồi mở to mắt nhìn đi nhìn lại hai tấm ảnh trên đó.

"Giống thật đấy, đúng là khó phân biệt..."

Lộ Mãn quay đầu nói với cặp song sinh: "Thấy chưa, anh đã bảo rồi mà, không phải chỉ một mình anh không phân biệt được các em đâu."

"Anh im miệng đi!"

Cố Gia Nhi lườm anh một cái rồi lấy giấy kết hôn giơ ra trước mặt anh.

"Anh nói xem! Đâu là em, đâu là Linh Y?"

"Đây là em." Lộ Mãn chỉ vào một trong hai tấm ảnh và trả lời không chút do dự.

Cố Gia Nhi lúc này mới mày mặt rạng rỡ: "Hì hì, thế mới đúng chứ."

"Chị cũng chịu thua các em rồi, có thể nghĩ ra cách này cơ đấy."

Lăng Chi nghiến răng nghiến lợi trừng Lộ Mãn: "Hai chị em song sinh cố ý trang điểm theo cùng một phong cách, đến cả nhân viên làm giấy tờ cũng không phân biệt được!"

Ngay khi Lộ Mãn cùng với Cố Linh Y và Cố Gia Nhi có được sổ hộ khẩu của đồng chí Lão Ngoan Cố, họ đã nghiên cứu một vấn đề ngay trong đêm: làm giấy chứng nhận kết hôn thế nào?

Cố Gia Nhi trước tiên hào phóng nói rằng làm giấy chứng nhận chắc chắn phải ghi tên chị. Còn Cố Linh Y thì cho rằng để bù đắp, vừa hay hai chị em song sinh giống hệt nhau nên hoàn toàn có thể để em gái thay mình đi làm giấy chứng nhận.

Những trò đùa kiểu này họ vẫn luôn tùy tiện nói ra, nào là chị kết hôn không dám đón khách mời rượu thì để em gái thay thế; nào là đi học và thi cử hai chị em thay phiên nhau...

Không ngờ lại thật sự phải thực hiện một lần...

Cuối cùng, Lộ Mãn đã đưa ra một đề nghị: "Hai chị em các em đều phải đến làm giấy chứng nhận kết hôn. Việc làm giấy chứng nhận có mấy bước, ngay cả ký tên và điểm chỉ cũng có thể tách ra. Chi bằng để cả hai đều có chút cảm giác được tham gia, Gia Nhi đến làm giấy chứng nhận trước rồi giữa chừng lại đổi Linh Y vào."

Còn về giấy chứng nhận kết hôn thì càng có thể dùng ảnh chụp chung nền đỏ riêng biệt của Lộ Mãn với Cố Linh Y và của Lộ Mãn với Cố Gia Nhi để qua mặt.

Thế là hai tấm giấy chứng nhận kết hôn với ảnh chụp chung của "cô dâu chú rể" khác nhau lần lượt của chị gái và em gái cứ thế mà ra đời.

"Thảo nào Chân Giả Kính Hoa chính là cảnh giới thứ tư để phân biệt cặp song sinh."

Lộ Mãn nhún vai nói: "Chỉ cần hai cô nàng cố ý giả mạo đối phương để đổi thân phận, không phải người thân thiết thì thật sự rất dễ rơi vào cái bẫy mà họ đã đào sẵn."

Nói rồi Lộ Mãn đưa tay muốn lấy lại giấy chứng nhận kết hôn để xem.

"Anh làm gì đấy, Lộ Mãn?"

"Anh xem lại chút không được sao?"

Cố Linh Y "hừ" một tiếng rồi ngẩng khuôn mặt lên nói: "Vui lắm hả? Đã toại nguyện rồi chứ? Mong ngày này lâu lắm rồi nhỉ? Hồi hộp không?"

Lộ Mãn gật đầu lia lịa: "Vợ ơi, cho anh xem thêm một lần nữa."

"Không được!"

"Không được!"

Hai chị em song sinh đồng thanh.

Mỗi người cầm một cuốn sổ đỏ trên tay, sau khi xác nhận ảnh trên đó là ảnh của chính mình thì cả hai đồng thời nhét vào túi.

"Anh là chồng của các em mà."

Lộ Mãn vẫn muốn cố gắng thêm chút nữa. Anh buồn cười hỏi: "Các em không thể nhường anh một cuốn để anh giữ một lúc cho đã cơn thèm sao?"

Cố Linh Y và Cố Gia Nhi nhìn nhau rồi ngay lập tức đồng thanh nói lớn: "Không thể nào!"

"Anh ơi, anh bỏ ngay ý nghĩ đó đi. Giấy chứng nhận kết hôn là em và Linh Y mỗi người một cuốn."

"Lộ Mãn, đây chính là một hình phạt dành cho anh."

"Phạt thì phạt thôi, giấy tờ là của chị em các em nhưng chị em các em đều là của anh."

[Thanh niên cà khịa Lăng Chi xẹp lép toàn là vỏ, không có tí "thịt" nào]