“Cụ ngoại ơi!”
“Cảm ơn cụ ngoại!”
Cố Linh Y và Cố Gia Nhi vừa kinh ngạc vừa vui mừng chạy ùa vào nhà, mỗi người một bên tựa vào đầu gối cụ ngoại.
Ngoài cửa.
Cố Ngạn đăm đăm nhìn hai bức hôn thư với ánh mắt phức tạp.
Nội dung hai bức hôn thư giống hệt nhau. Nhưng phần chữ ký của đôi uyên ương quan trọng nhất thì một bức là Lộ Mãn và Cố Linh Y, bức còn lại là Lộ Mãn và Cố Gia Nhi.
“Haizz.”
Một lát sau, Lộ Mãn đang đợi ở ngoài thì thấy Cố Ngạn đi ra và ra hiệu cho anh cùng nhau vào đỡ hai bà ngoại: “Tiểu Lộ, vào nhà hành lễ với ba vị trưởng bối đi con.”
Trước sảnh chính đã được ba mẹ con Văn Nghệ bày sẵn ba tấm đệm. Hai bà ngoại và cụ ngoại đã ngồi vào ghế trên, Lộ Mãn cùng Cố Linh Y và Cố Gia Nhi quỳ xuống đệm. Trước mặt các bậc trưởng bối, cả ba cùng nhau cúi lạy một cách tượng trưng.
“Tiểu Lộ.”
Cố Ngạn nhìn Lộ Mãn đứng dậy rồi cũng tiến lên vỗ nhẹ hai cái vào đầu gối anh để phủi đi bụi bẩn và sợi bông dính trên đó.
Ra khỏi cửa, ông và Lộ Mãn đi đến bên cạnh vườn rau ngoài sân.
“Cụ ngoại đánh con đau là vì bà ấy cũng thương hai đứa chắt gái.”
“Vâng, chú Cố.” Lộ Mãn cũng hiểu ý của người già.
“Nhưng bà ấy đánh con bằng hôn thư vì cụ ngoại các con tuổi đã cao nhưng cũng chẳng kiêng kỵ gì, đây là hai bức hôn thư cuối cùng bà ấy thêu đấy.”
Lộ Mãn im lặng. Đây là sự răn dạy của người lớn tuổi và cũng là một sự gửi gắm.
“Thôi được rồi, về nhà hãy đóng khung cẩn thận hai bức hôn thư này rồi treo ở tổ ấm nhỏ của các con đi.”
“Chú Cố, con sẽ ghi nhớ từng đường kim mũi chỉ mà cụ ngoại đã thêu, và cũng sẽ ghi nhớ cú đánh này của cụ ngoại.”
“Được. Hôn thư đã có rồi, còn những việc khác con và Linh Y…cả Gia Nhi nữa, cứ bàn bạc rồi làm nhé.”
Lộ Mãn nhìn Cố Ngạn. Người ba vợ đã trải qua nhiều thăng trầm này mấy lần đưa tay muốn lấy điếu thuốc trong túi, nhưng do dự mãi rồi cuối cùng vẫn không lấy ra, chỉ thở dài một hơi và đăm đăm nhìn về phía xa của ngôi làng…
Đây là lần đầu tiên khi ông ấy nhắc đến chuyện hôn sự ngoài Cố Linh Y ra còn nhắc đến cả Cố Gia Nhi.
…
Sau khi đính hôn và đăng ký kết hôn, ba mẹ hai bên cũng bắt đầu bàn bạc về ngày cưới và việc chuẩn bị hôn lễ.
“Đón dâu là một việc lớn, nhưng hai nhà chúng ta bây giờ ở quá gần nhau.”
“Các nhà khác đều cử đoàn xe đến đón cô dâu vào buổi sáng rồi chạy thẳng về nhà chú rể, gặp cầu thì bắn pháo, gặp cây hay giếng thì dán chữ ‘Thanh Long’.”
Trong khi đó, giữa nhà họ Cố và nhà họ Lộ lại ở ngay trong cùng một khu biệt thự. Đừng nói là đoàn xe chạy đến, chỉ cần tìm vài chiếc xe nối đuôi nhau xếp hàng là đã hết khoảng cách giữa hai nhà rồi.
“Hay là buổi sáng đón về làng cũ để bái đường? Như vậy là có thể dùng đến đoàn xe rồi.”
Trong suy nghĩ truyền thống, trên đường đón dâu mà không làm ra chút nghi thức long trọng ra trò thì làm sao thể hiện được sự coi trọng của nhà trai đối với cô dâu, hôn lễ làm sao mà hoành tráng cho được?
“Ở làng thì không tiện sắp đặt cảnh trí lắm, chúng em muốn dựng nơi bái đường cho tươm tất một chút.”
“Không nên quá tốn kém, những cảnh trí cầu kỳ đó dùng xong dỡ bỏ sẽ lãng phí hết đồ tốt.”
“Nhưng dù sao cũng phải có đoàn xe chứ——hay là học theo trên báo đài ấy? Hai nhà hàng xóm kết hôn ở gần nhau, đoàn xe nhà trai chạy vòng quanh thành phố một vòng rồi mới quay về nhà?”
“Thế thì cũng không cần thiết lắm đâu nhỉ…”
“Không sao đâu, đội xe thì dễ thôi. Cứ để xe tốt trong xưởng ra góp vui là được.”
“Ấy không, phải là bên nhà anh tự lo xe chứ. Làm sao có chuyện đón con gái nhà thông gia mà còn phải phiền đội xe bên ấy nữa...”
Chỉ riêng chuyện đón dâu, từ những khâu nhỏ nhặt ban đầu mà ba mẹ hai bên đã mất đứt ba ngày trời để bàn bạc.
Mãi đến khi Lộ Mãn và Cố Linh Y lại tranh thủ về từ Hỗ Thị và trực tiếp nghe ba mẹ kể lại tường tận mọi khúc mắc, anh không khỏi mỉm cười: “Ba mẹ cũng vì quá lo lắng mà thành ra rối trí rồi. Chuyện trong nhà mình khó mà sắp xếp cho rõ ràng rành mạch được. Hay là thế này, con và Linh Y sẽ nghĩ ra một phương án dung hòa, hai người đồng ý hay không đồng ý ạ?”
Anh cùng Cố Linh Y và Cố Gia Nhi ra ngoài ăn một bữa rồi tiện thể bàn bạc chuyện đón dâu. Chỉ một tiếng sau, ba người họ trở về và đưa ra phương án của mình.
“Linh Y hôm đó sẽ mặc áo cưới Long Phụng Quái kiểu Trung Quốc, có thể thuê một đội kiệu tám người khiêng cũng theo phong cách Trung Quốc cùng với một đội tùy tùng.”
“Đội xe thì vẫn phải có, nhưng chỉ dùng để đưa đón họ hàng bạn bè chứ đừng phô trương chạy khắp thành phố nữa. Chúng ta cũng không thiếu gì sự hoành tráng lần này.”
“Kiệu tám người khiêng ư?”
Cố Ngạn và Văn Nghệ nhìn nhau. Đây đúng là một sự hoành tráng chưa từng nghĩ tới.
Nhưng nghĩ kỹ lại có vẻ cũng không tệ, còn mang đậm nét Trung Hoa hơn và càng thể hiện sự hân hoan vui mừng.
“Thế thì cũng được, đội xe cứ chuẩn bị như bình thường.”
Lộ Mãn lại nói: “Chú Cố, về phía đội xe, vì họ hàng ở quê mình khá đông và ai cũng muốn đến chung vui nên đội xe e rằng sẽ rất lớn...”
“Ấy, Tiểu Lộ con không cần lo chuyện này. Chúng ta không cần thuê xe đâu, con quên chú Cố con làm gì rồi sao? Chỉ cần thu xếp một chút là tuyệt đối không thiếu xe cho con.”
Lộ Vệ Hoa và Liễu Tĩnh đứng một bên bất lực không chen lời vào được. Con trai mình cưới vợ mà còn phải phiền nhà ba vợ lo xe, mặc dù nói ra thì cũng là ba vợ mẹ vợ không xem mình là người ngoài nhưng bên họ hàng nhà họ Lộ chưa chắc đã không có những bà dì bà thím nửa quen nửa lạ buôn chuyện.
“Chú Cố, khách ở quê có hơi khác một chút, con nghĩ vậy.”
Lộ Mãn nghĩ một lát rồi vòng vo đề xuất: “Ví dụ như một số bậc trưởng bối ở quê ngồi xe Land Rover còn chê không thoải mái. Họ không biết đây là xe xịn, chỉ thấy hàng ghế sau cứng đơ và gầm xe cao, lên xuống xe còn phải dẫm lên bậc mà khó chịu vô cùng.”
Cố Ngạn bật cười thấy thằng nhóc này nghĩ cũng có lý và khá chu đáo: “Tiểu Lộ con có ý tưởng gì không?”
“Xe buýt có thể thuê riêng được nhưng nhiều người không biết điều này.”
Lộ Mãn nhún vai nói: “Hôm đó chúng ta cứ bao một hai chiếc xe buýt lớn, coi như mở một tuyến xe chuyên chở từ làng ra thành phố. Trên ghế của xe thì đặt thêm kẹo mừng hoặc quà nhỏ, đảm bảo họ hàng sẽ vui hơn cả ngồi xe sang ấy chứ.”
“Ồ? Đúng là một ý hay đấy chứ.”
Cố Ngạn nghiêng đầu nhìn Văn Nghệ thì thấy vợ cũng đang cúi đầu suy nghĩ về tính khả thi của nó.
“Anh thấy được đấy chú ạ.”
Lộ Vệ Hoa lúc này nói: “Một số họ hàng đúng là như vậy thật. Chúng ta bao hai chiếc xe buýt họ còn nghĩ chúng ta ghê gớm và có quan hệ rộng thế nào, đến cả Sở Giao thông cũng điều động được cho mình ấy chứ.”
“Hay là? Lại thay áo xe cho xe buýt nữa nhỉ?”
Văn Nghệ đề nghị thêm: “Chọn màu đỏ hoặc những gam màu tạo không khí ấm cúng ấy.”
Hai bên gia đình cứ thế kẻ tung người hứng dần dần hoàn thiện toàn bộ kế hoạch chuẩn bị hôn lễ.
“Thằng nhóc Lộ Mãn này làm gì cũng rất chu đáo.”
Đang trò chuyện, Cố Ngạn buột miệng nói: “Trông có vẻ thằng bé đã suy tính không ít về chuyện cưới xin trong thâm tâm rồi.”
Cố Gia Nhi lập tức liếc xéo Lộ Mãn và lèm bèm: “Chứ còn gì nữa, cái tên này không biết đã âm thầm tính toán bao nhiêu năm trời, trong lòng đã mong chờ cả vạn lần rồi.”
“Bao nhiêu năm trời?” Con gái nói nhỏ nên Cố Ngạn chỉ nghe loáng thoáng.
“Không có gì đâu ạ! Ba ơi, mọi người cứ tiếp tục bàn chuyện đi!”
Văn Nghệ lại cùng Liễu Tĩnh bàn bạc chi tiết về tuyến xe cưới chuyên dụng.
“Đừng dùng chữ hỷ đỏ chót hoặc ảnh cưới các thứ, hơi sến và không đẹp mắt. Nhưng đổi màu xe thì vẫn ổn.”
Nghe lời mẹ mình nói, Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đều có suy nghĩ riêng rồi lần lượt nhìn Lộ Mãn.
“Hai chị em các em, trong đầu lại nghĩ gì nữa rồi?”
Lộ Mãn hỏi khẽ.
Cố Linh Y và Cố Gia Nhi mỗi người một bên ghé sát vào tai anh. Hai người cách nhau chỉ hai giây đã lên tiếng nhưng nội dung lời thì thầm lại vô cùng ăn khớp.
“Lộ Mãn/Anh ơi, khi nào chúng ta chụp ảnh cưới?”
