Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 615: Em vợ?

Trước khi chụp ảnh cưới, Cố Linh Y và Cố Gia Nhi muốn kéo Lộ Mãn đi cùng để thử váy cưới.

Lộ Mãn đến nhà họ sớm một chút, đúng lúc Cố Ngạn và Văn Nghệ đang cầm từng cuốn thực đơn để nghiên cứu thực đơn tiệc cưới.

Sau khi Lộ Mãn chào ba vợ mẹ vợ, anh định đi thẳng lên lầu tìm hai nàng hôn thê song sinh của mình.

"Ấy ấy, Tiểu Lộ, con lại đây ngồi đã."

Cố Ngạn lại ra lệnh một tiếng chặn anh lại.

"Chú suýt nữa cãi nhau với dì Văn của con rồi, con lại đây phân xử xem hai thực đơn này rốt cuộc cái nào tốt hơn?"

Lộ Mãn thầm đảo mắt và nghĩ bụng: đồng chí Lão Ngoan Cố đúng là không ưa mình nên lại ném cho mình một vấn đề chí mạng thế này để làm trọng tài đây mà.

Thực đơn do ba vợ mẹ vợ quyết định, anh đâu dám đắc tội với bất kỳ bên nào?

Anh đành gượng gạo ngồi xuống cạnh Cố Ngạn. Anh liếc mắt nhìn thấy hai thực đơn gần như nhau và đều khá xa xỉ, nào tôm hùm, bào ngư, Phật nhảy tường, nào bít tết, thịt lừa, dê quay nguyên con.

Chỉ là trên thực đơn của Cố Ngạn có thêm món gà đôi, cá đôi và chân giò hầm lớn thay thế một số món rau củ theo mùa.

"Lộ Mãn, con xem chú Cố của con làm cái trò gì đây này."

Văn Nghệ trông như vừa cãi nhau với Cố Ngạn, bà khoanh tay như thể giây tiếp theo sẽ vung tay vỗ Cố Ngạn mấy cái.

"Tiệc cưới đàng hoàng lại bị ông ấy biến thành cỗ làng rồi."

"Bà biết cái gì chứ——tôi đây là..."

"Cố Ngạn! Ông còn cãi bướng hả?"

Cố Ngạn xìu hẳn khí thế. Vợ mình mà trợn mắt một cái là ông ấy trăm phần trăm bất lực và sợ hãi.

"Bà có thể giữ cho tôi chút thể diện không..." Ông không quên lẩm bẩm một câu: "Tiểu Lộ à, sau này con cũng phải học chú Cố của con, phải biết sợ...phải biết tôn trọng vợ, nhưng trong chuyện chính sự cũng không thể hoàn toàn chiều theo phụ nữ mà làm bừa..."

"Cố Ngạn? Ông mà còn nói nữa thì ra ngoài mà nói nhé."

"Khụ khụ."

Lộ Mãn cười khan một tiếng: "Chú Cố đâu phải sợ đâu ạ, đây là biểu hiện của việc chú thương yêu dì Văn mà."

"Đúng, ấy, đúng rồi đúng rồi."

Sau khi nịnh ba vợ một tiếng, Lộ Mãn tiếp tục xem thực đơn và nói: "Thật ra cách sắp xếp của chú Cố cũng có lý nhất định. Thật sự không phải chúng con có ý kiến gì với họ hàng ở quê nhưng ví dụ như thế này đi ạ, ở chỗ chúng con một số bậc trưởng bối tiệc cưới chỉ nhận gà đôi, cá đôi và chân giò hầm lớn. Có dọn tôm hùm cua ghẹ lên cũng không ăn thua, người ta có khi lại thấy nhiều vỏ ít thịt ăn không no đâu ạ."

"Đúng rồi, bà xem, Tiểu Lộ hiểu tôi mà." Cố Ngạn tìm được người giúp đỡ và ủng hộ nên lập tức đắc ý hơn hẳn.

Lộ Mãn đâu phải có ý định giúp ba vợ mà đắc tội mẹ vợ, anh vội vàng nói thêm: "Dì Văn muốn bày tiệc cưới trông có phong cách hơn một chút và đẹp mắt hơn một chút, bọn con trai thô kệch chúng con thẩm mỹ chắc chắn không thể bằng được dì Văn với tâm tư tinh tế và nhãn quan độc đáo đâu ạ. Chú Cố, chú nói có phải không ạ?"

Cố Ngạn cũng gật đầu đồng tình.

"Hay là chúng ta chia ra hai tầng hoặc hai sảnh lớn, món ăn cùng lắm thì thêm chút rau củ theo mùa và trang trí đẹp mắt, cũng không cần lấy chân giò mà đổi lấy món tráng miệng rồi cứ bày hết lên?"

"Được, chú thấy được đấy! Lát nữa chúng ta cứ thế này mà bàn bạc thêm với ba mẹ con——"

"Hai người ba vợ con rể này..." Văn Nghệ dở khóc dở cười. Đừng nói là ba vợ và con rể này bình thường không hợp nhau, thật ra từ trong xương tủy hai người họ đã rất hợp rồi.

Bà ấy lại quay đầu liếc nhìn phòng ngủ trên lầu.

Với cái tài ăn nói dẻo như bôi mật của Lộ Mãn và lại còn biết cách tung hứng khen ngợi, thảo nào con gái nhà mình lại bị cậu ta mê hoặc đến mức lú lẫn cả ra...

Hai ba vợ con rể càng nói chuyện càng hòa thuận với nhau. Đúng lúc này Lộ Mãn nhận được một cuộc điện thoại, là Cố Gia Nhi gọi đến.

"Anh ơi!"

Giọng Cố Gia Nhi giận dỗi trong trẻo vọng ra từ đầu dây bên kia.

"Anh cứ nói chuyện với ba cho đã đi! Không cần quan tâm chúng em đâu! Chúng em cũng không cần anh đi cùng để thử váy cưới đâu! Hừ!"

"Ơ...Gia Nhi, em đợi chút, anh đến ngay đây."

Lộ Mãn đặt điện thoại xuống: "Chú Cố, dì, con xin phép lên trước dỗ dành hai em ấy một chút...rồi đưa hai em ấy ra ngoài luôn ạ. Suýt nữa thì quên mất, đã quá giờ hẹn rồi..."

"Cốp xe của con có để vừa mấy thứ cồng kềnh không?"

Cố Ngạn vừa xua tay bảo anh lên lầu vừa nói: "Mấy cái thứ quần áo này hai đứa nó đã ưng rồi mà không mang về nhà ngay là trong lòng cứ bứt rứt như mèo cào vậy. Đây này——"

Cố Ngạn từ một chùm chìa khóa xe trên bàn chọn lấy một chiếc rồi ném cho Lộ Mãn: "Lái chiếc SUV của chú mà đi."

"...Vâng ạ, con cảm ơn chú Cố."

...

Đến trước cửa tiệm váy cưới, sau khi xuống xe thì Cố Gia Nhi có chút chột dạ. Cô nàng khoác tay Lộ Mãn và lí nhí thanh minh: "Anh ơi, là Linh Y bảo em giục anh đấy nhé, mấy lời đó đều là nguyên văn của Linh Y hết."

"Cố Gia Nhi!"

Cố Linh Y từ phía sau vươn tay định véo tai em gái nhưng Cố Gia Nhi đã nhanh nhẹn né tránh.

"Chuyện gì cũng đổ hết lên đầu chị là sao hả? Em dám nói lúc nãy em không hề sốt ruột không? Toàn bộ là do chị giục em nói hết đấy hả?"

Lộ Mãn vội vàng xoa dịu Cố Linh Y: "Vợ ơi, chúng ta vào trong thử váy cưới trước đã."

"Đi, đi đi mà!"

Cố Linh Y lập tức trở nên ngượng nghịu. Lộ Mãn và Cố Gia Nhi tò mò nhìn chằm chằm cô. Trong ấn tượng của họ, hình như đã lâu lắm rồi không thấy Cố Linh Y tỏ ra ngượng ngùng đến mức rụt rè như vậy.

"Đã tổ chức đám cưới đâu mà anh cứ gọi bậy bạ gì vậy..."

Giọng nói yếu ớt ấy, nói là phản bác không bằng nói là đang làm nũng.

"Linh Y, em thử nhớ lại xem chúng ta có phải đã đăng ký kết hôn rồi không?"

Lộ Mãn nhướng mày nhắc nhở cô: "Có giấy tờ đầy đủ, là vợ chồng hợp pháp đấy nhé."

"Thế, thế thì cũng không thể...trước mặt Gia Nhi! Mà gọi như vậy được..."

Vừa mở miệng đã gọi vợ... Cố Linh Y cảm thấy mình bị cái tên giò heo kia gọi cứ như một bà nội trợ vậy... Rõ ràng vẫn đang ở độ tuổi thanh xuân phơi phới mà...

"Hì hì, Linh Y, em không sao đâu! Anh cứ gọi thoải mái đi mà~"

Cố Gia Nhi tinh nghịch nháy mắt với Lộ Mãn: "Gọi chị hay gọi em đều được hết đó nha~"

"Cố Gia Nhi!"

Cố Linh Y càng thêm ngượng chín mặt.

Lộ Mãn một tay ôm lấy Cố Gia Nhi, tay kia véo nhẹ má cô. Cô nàng cười híp mắt khẽ dụi dụi vào lòng bàn tay anh, trông ngoan ngoãn hiền lành một cách hiếm thấy và khác hẳn vẻ tinh nghịch thường ngày.

"Anh thấy em..."

Hình như nàng hôn thê Cố Gia Nhi của anh dần dần không còn quá nhạy cảm hay bận tâm đến chuyện anh rể và chị gái tình cảm mặn nồng khiến cô trông như một cô em vợ nữa rồi thì phải?

Ba người bước vào tiệm, cô chủ tiệm đích thân chạy ra đón.

Đây là những vị khách quý có tiếng tăm lẫy lừng khắp Hà Thị nên khi nhận được tin nhắn đặt lịch, cô ấy còn đặc biệt lên mạng tìm kiếm để xác nhận lại.

Chú rể này tự thân khởi nghiệp từ thời Đại học, chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã vươn lên với khối tài sản hàng trăm triệu.

Còn ba vợ của anh cũng là một doanh nhân nổi tiếng có máu mặt khắp thành phố.

Cô ấy dốc hết tinh thần để tiếp đón mối làm ăn này.

"Thưa quý khách, mời anh và phu nhân đi lối này ạ..."

"Ấy!"

Cố Gia Nhi thấy mình bị nhầm là "phu nhân" của Lộ Mãn nên cô nàng vội chỉ vào chị gái Linh Y bên cạnh: "Nhầm rồi ạ, chị gái em mới là cô dâu."

"Ồ? Ồ... Tôi thật sự xin lỗi!"

Nữ quản lý cửa hàng đầy rẫy nghi hoặc, bởi vì vừa nãy khi ba người họ còn chưa bước vào cô ấy đã đặc biệt chú ý đến họ rồi.

Qua lớp kính của ô cửa sổ lớn sát đất, quản lý cửa hàng nhìn rõ mồn một Lộ Mãn là người đang ôm ấp cô gái đứng bên trái.

"Đây là chị gái và anh rể đến thử váy cưới, còn cô em gái song sinh cũng đi theo chăng?"

Cô ấy cũng phải kinh ngạc trước nhan sắc tuyệt trần giống nhau như đúc của Cố Linh Y và Cố Gia Nhi.

Xinh đẹp đến thế, khí chất nhìn qua đã thấy là hàng đầu. Những cô gái hoàn hảo như vậy, một người thôi đã đủ làm bừng sáng cả không gian rồi, vậy mà lại có tới hai người!

Hơn nữa...

Hai người họ hình như lại đi cùng một chàng trai?

"Anh rể và em vợ, mối quan hệ này có vẻ tốt quá mức rồi thì phải?"

Dù trong lòng có cả ngàn vạn câu hỏi nhưng nữ quản lý vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp trên môi: "Mời ba người đi lối này ạ."