Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 608: Tiền sính lễ bao nhiêu đây?

Hai cô con gái song sinh đã tốt nghiệp Đại học.

Cố Ngạn rất đỗi vui mừng.

Cùng lúc đó, cái thằng ranh con sắp làm con rể của ông cũng tốt nghiệp rồi.

Tâm trạng Cố Ngạn hơi phức tạp.

Nhất là sau khi thằng nhóc này tốt nghiệp lại vừa đúng dịp sinh nhật 22 tuổi.

Tuổi kết hôn hợp pháp đã đến.

Ông sợ cô con gái lớn Linh Y vừa về nhà, câu đầu tiên gặp mặt ông sẽ buột miệng: “Ba ơi, sổ hộ khẩu nhà mình đâu ạ! Chúng con muốn đi đăng ký kết hôn!”

Tự dọa bản thân đến mức Cố Ngạn thậm chí còn thật sự giấu sổ hộ khẩu nhà mình đi chỗ khác…

Hai nhà họ Lộ và họ Cố tề tựu đông đủ, các bậc phụ huynh đều ăn mặc chỉnh tề. Lần này là để chính thức bàn chuyện hôn sự.

Lộ Mãn và Lộ Tiểu Sương kéo Lộ Vệ Hoa đi mua ngay một bộ vest mới, Cố Ngạn cũng diện vest gile tươm tất, còn Văn Nghệ thì mặc một bộ sườn xám trang nhã đi cùng.

Hai bên gia đình gặp mặt, nhìn ngắm nhau rồi đều không nhịn được bật cười.

“Quản lý Lộ à, đã bao lâu rồi không thấy anh ăn mặc bảnh bao thế này nhỉ?”

“Đúng thế, bình thường bốc vác hàng hóa bận rộn ở cửa hàng mà ăn mặc thế này thì sớm rách nát hết rồi.”

“Tổng Giám đốc Cố vẫn phong độ ngời ngời chẳng kém gì ngày xưa cả.” Liễu Tĩnh cũng cười trêu chọc: “Nhưng mà con cái lớn rồi, chúng ta cũng già rồi, soái ca bây giờ thành lão soái ca rồi.”

“Chị dâu, chị đừng có trêu chọc người ta chứ.”

Các bậc phụ huynh cười nói rồi ngồi xuống. Văn Nghệ vuốt nhẹ tóc rồi nhìn hai cô con gái song sinh và Lộ Mãn đang ngồi cạnh nhau.

“Nếu giống như ngày trước thì hai nhà chúng ta bây giờ còn chẳng gặp được nhau đâu, phải có người mai mối đi lại truyền lời.”

Lộ Vệ Hoa xoa xoa góc bàn và suy nghĩ một lát rồi nói: “Những phong tục cũ cần có chúng ta đều phải có, đón rước các cô dâu thật long trọng.”

Ông ấy theo bản năng muốn nói “đón rước Linh Y”, nhưng tình huống của con trai mình lại đặc biệt không phải chỉ cưới một người đơn giản như vậy…nên ông đành dùng từ “các cô dâu” để ngầm chỉ cả hai cô con dâu.

“Đúng vậy, bây giờ đều là yêu đương tự do nhưng tốt nhất vẫn nên mời một người mai mối và cưới hỏi đàng hoàng, như vậy trông mới long trọng chứ.” Liễu Tĩnh cười nói: “Thế nên bây giờ vẫn có người nói đùa, nhiều người mai mối chỉ làm cho có lệ và kiếm không cái danh hão thôi.”

“Mai mối thì cần có để làm cho đủ thủ tục.” Cố Ngạn gật đầu nhưng nhất thời không nghĩ ra nên mời ai: “Nhà Thiến Thiến kết hôn là mời người thân bên nhà chồng con bé làm mai mối phải không?”

Còn bên nhà họ Lộ thì đơn độc một chi, không tìm được người thân nào quá gần gũi hay đáng tin cậy. Ngược lại Liễu Tĩnh có một người em trai, nhưng người cậu này của Lộ Mãn cũng là một kẻ chẳng ra gì.

“Tiểu Phùng thì sao?” Văn Nghệ chợt nghĩ đến cô bạn thân của mình: “Cô ấy cũng coi như đã chứng kiến tình cảm của Linh Y và Lộ Mãn mà lại rất quý hai đứa trẻ, mời cô ấy đến thì rất hợp.”

“Mẹ ơi~”

Lúc này, Cố Gia Nhi chớp chớp đôi mắt hạnh, vẻ mặt tò mò hỏi một cách chân thành: “Người mai mối có thể là cùng một người không, hay là phải mời riêng hai người ạ?”

“Hai người á?”

Văn Nghệ ngây người một lúc, những người khác có mặt cũng đờ ra rồi mới sực tỉnh. Cô con gái út này lại coi việc bàn chuyện hôn sự của chị mình thành bàn chuyện hôn sự của cả hai chị em họ rồi!

“Cái con bé này.”

Văn Nghệ giơ tay định cốc đầu cô nhưng Cố Gia Nhi cười hì hì chạy đi trốn sau ghế của Lộ Mãn và tựa vào vai anh, mắt tròn xoe nhìn ba mẹ mình.

"Haizzz..." Cố Ngạn với tư cách là người ba già đã lo lắng đến tan nát cả ruột gan thì lúc này lại thấy lòng quặn thắt từng cơn.

"Lát nữa mẹ sẽ tính sổ với con sau." Văn Nghệ liếc xéo cô con gái út rồi vội vàng lái câu chuyện về đúng trọng tâm: "Ngày đính hôn cứ xem bát tự mà chọn một ngày đẹp là được rồi. Chúng em không quá tin vào chuyện này, chủ yếu là để lấy may mắn thôi."

"Ừm, còn một việc quan trọng nữa, đó là tam kim và tiền sính lễ." Lộ Vệ Hoa chủ động nhắc đến.

Trước đó ông ấy đã nhiều lần dò hỏi ý Cố Ngạn nhưng vẫn không rõ là thông gia tương lai có bận tâm chuyện của Gia Nhi không, hay là muốn trì hoãn thêm một chút và giữ Linh Y ở nhà thêm một thời gian nên là vẫn không đưa ra ý kiến rõ ràng.

Mà nói đi cũng phải nói lại, với khả năng kiếm tiền phát đạt của con trai mình, dù Cố Ngạn có cố ý gây khó dễ một chút thì tiền sính lễ cũng có thể dễ dàng lo liệu.

"Quản lý Lộ, về tiền sính lễ anh có ý kiến gì không?"

"Chú xem chú nói gì lạ vậy, chuyện này phải nghe theo ý bên chú và cả ý con bé nữa chứ."

Cố Ngạn lại bất ngờ thay đổi thái độ, quay sang hỏi Lộ Mãn: "Tiểu Lộ, con có ý kiến gì không?"

Lộ Mãn lập tức đáp lời: "Con hoàn toàn nghe theo chú Cố và dì Văn ạ."

Còn Cố Linh Y đứng cạnh nghe vậy liền huých huých vào tay anh rồi nói nhỏ với anh: "Không sao đâu, nếu ba mà dám đòi sính lễ mấy triệu với mấy chục triệu thì em sẽ giúp anh mặc cả~"

Cố Ngạn nhìn hai đứa này tình tứ gắn bó như hình với bóng thì không kìm được mà nghĩ thầm: hay là mình cứ thêm vài phần sính lễ cho bõ ghét nhỉ...

"Chú đã bàn bạc với dì Văn của con rồi, cũng có vài ý tưởng."

Lộ Mãn ngồi ngay ngắn nghiêm túc và chăm chú lắng nghe xem ba vợ tương lai có ý kiến gì.

Nào ngờ, Cố Ngạn dừng lại một chút rồi tiếp lời: "Ý của chú dì là không cần sính lễ."

"Hả?"

Lộ Vệ Hoa và Liễu Tĩnh đều lộ vẻ kinh ngạc. Họ trao đổi ánh mắt như thể đang xác nhận xem liệu cả hai có nghe nhầm không.

"Lộ Mãn, là thế này."

Văn Nghệ mở lời giải thích: "Phong tục sính lễ nói chung ở Hà Thị, con cũng có nghe nói rồi chứ? Trong nội thành bây giờ còn đỡ hơn một chút, nhưng một số huyện lân cận của chúng ta tiền sính lễ ngày càng tăng cao."

Lộ Mãn gật đầu. Một số kiểu sính lễ đối với những gia đình bình thường mà nói, nghe thôi đã thấy đáng sợ rồi.

"Vạn tím ngàn hồng" mười lăm vạn tệ, "sáu cân sáu lượng" ba mươi vạn tệ, "nhất động bất động" giấy tờ nhà đất và giấy tờ xe hơi... 

Ngay cả kiểu sính lễ "Ba nhà cùng phát tài" tương đối phổ biến cũng đã tăng từ ba vạn một ngàn tám lên ba mươi mốt vạn tám ngàn.

"Chú dì chỉ có hai đứa con là Linh Y và Gia Nhi. Nếu nói về sính lễ, Tiểu Lộ con cho bao nhiêu chú cũng có thể cho của hồi môn bấy nhiêu."

Cố Ngạn nói: "Nhưng không cần thiết phải phô trương và ganh đua nhau trong chuyện này. Nếu chúng ta mà làm cái sính lễ và của hồi môn lên đến mấy triệu tệ thì liệu các phó tổng giám đốc và quản lý cấp trung dưới quyền chú có bắt chước theo, ganh đua mà làm mấy chục vạn tệ không?"

"Hiện tại chỉ có những nhà giàu mới khoe sính lễ khủng. Trong tiệc đính hôn mang một cái vali màu đỏ lớn đựng mấy chục vạn tệ tiền mặt màu đỏ chói mắt đặt ở đó, có đẹp không? Có khác nào đang bán con gái không?"

Cố Gia Nhi đứng một bên cũng gật đầu lia lịa. Cô nàng cũng cảm thấy việc bày tiền trong lễ đính hôn thật quá phàm tục, chẳng phải là đang dùng tiền bạc để định giá tình cảm sao?

"Chúng ta có thể lo được sính lễ cao. Thế nhưng một khi cái phong trào này dần dần lan rộng để rồi một số nơi càng nghèo lại càng muốn sính lễ cao, rồi các vùng nông thôn và huyện kém phát triển lại học theo nhau, điều này chẳng khác nào tự gây thêm gánh nặng cho những cặp đôi trẻ thật lòng muốn kết hôn."

"Này ông bạn già." Lộ Vệ Hoa cảm thán: "Chú nói hay lắm, quả thực là có tầm nhìn xa trông rộng. Nhưng mà...chuyện riêng của con cái chúng ta, nhà chúng ta dù sao cũng phải có chút gì đó cho con bé chứ..."

"Có tam kim là được rồi." Văn Nghệ nói. Bà lại nhìn Lộ Mãn và các con gái: "Cứ để bọn trẻ tự chọn vài món trang sức đẹp là được."

"Tam kim ít quá... Ngũ kim, không, thập kim đi." Liễu Tĩnh không muốn để con dâu tương lai chịu thiệt nên đề nghị.

"Chuyện này chúng ta đừng quản nữa, cứ để bọn trẻ tự chọn tự tặng nhau đi, Tĩnh Tĩnh." Văn Nghệ mỉm cười.

Lộ Vệ Hoa vẫn còn chút lo lắng: "Em dâu à, liệu có làm con bé thiệt thòi không, với lại còn thể diện của hai người nữa..."

Cố Ngạn bật cười ha hả rồi vung tay lên: "Giữa chúng ta đâu cần mấy thứ lặt vặt này để chứng minh tình cảm tốt đẹp đến mức nào. Nếu thật sự nói đến sính lễ thì Lộ Mãn dù là hàng chục triệu cũng không thành vấn đề, cậu ấy cũng vẫn vui lòng đưa cho Linh Y thôi."

"Em dám không lấy sính lễ, họ dám cười nhạo em hả?" Cố Ngạn chẳng hề bận tâm: "Có người dùng chuyện này để cười nhạo em, nói ra ngoài thì chính hắn mới là trò cười!"

"Cái này..."

Nhà thông gia tương lai thật lòng muốn làm như vậy lại khiến Lộ Vệ Hoa và Liễu Tĩnh nhất thời không biết phải đồng ý thế nào.

"Ba, mẹ."

Lộ Mãn nắm lấy tay Cố Linh Y và lên tiếng nói: "Vậy thì chúng ta hãy dồn hết tâm sức vào việc tổ chức một đám cưới thật long trọng. Cũng không nói là cố ý phô trương gì, nhưng ít nhất cũng phải tổ chức thật tốt theo tiêu chuẩn mà con dâu hai người hoàn toàn hài lòng."