Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 611: Gia Nhi và tuyết

Nhân tiện Lộ Tiểu Sương tháng 9 này về Hỗ Thị nhập học, Lộ Mãn và Cố Linh Y cũng định chuyển đến đó sinh sống.

Cố Linh Y có quá nhiều quần áo nên dọn dẹp cực kỳ vất vả, thế là cô nàng dứt khoát gọi Lộ Mãn đến giúp một tay.

Hai chị em họ có một phòng thay đồ riêng, Lộ Mãn gõ cửa bước vào đã bị mười cái thùng trước mắt làm cho giật mình.

"Này, em chú ý đừng dọn cả quần áo của Gia Nhi vào đấy nhé."

"Không có đâu, chúng em phân chia rất rõ ràng mà, chỉ lấy đồ của riêng em thôi."

"Chúng ta có thể lấy trước một ít quần áo đầu thu để mặc tạm đã."

Lộ Mãn lách qua từng cái thùng một cách hơi bất lực, xem ra anh vẫn đánh giá thấp sức mua sắm quần áo của vợ rồi.

"Đến Hỗ Thị rồi mua đồ mới cho em sau nhé."

Cố Linh Y đang ngồi trên thảm gấp quần áo thì ngẩng khuôn mặt lên và chớp chớp mắt: "Mấy thứ này chính là đồ mặc đầu thu đấy chứ."

Lộ Mãn: "...Coi như anh chưa nói gì."

"May mà anh kiếm được kha khá chứ không thì thật sự không đủ cho Linh Y tiêu xài đâu."

Cố Gia Nhi ở bên cạnh giúp dọn dẹp giày dép và phụ kiện các thứ. Vì cô nàng sẽ không chuyển đến ở cùng nên hứng thú giúp đỡ cũng chẳng cao lắm.

"Cố Gia Nhi, em bớt vu khống chị đi."

Cố Linh Y lườm cô em gái ngốc một cái: "Kiếm ít thì mua ít thôi chứ, thời thế khác nhau thì có cách sống khác nhau mà."

Chỉ cần được ở bên cái tên Lộ Mãn này vĩnh viễn là được rồi, những thứ khác chỉ là tô điểm thêm mà thôi, cô thật sự không quan tâm.

Nếu không thì anh cũng sẽ không có được Linh Y của kiếp trước đã cùng anh vượt qua mọi khốn khó để đến được vinh quang.

"Vẫn cần phải kiếm nhiều hơn một chút chứ."

Lộ Mãn cười tủm tỉm nhìn hai chị em: "Sau này phải nuôi hai em nên tích lũy thêm thật nhiều tiền tiết kiệm mới tốt."

Cố Gia Nhi "hừ" một tiếng nhưng khóe môi lại không kìm được mà khẽ cong lên.

"À... Gia Nhi, phần còn lại Lộ Mãn và chị dọn là được rồi. Nếu em muốn đến nhà máy của ba thì cứ đi trước đi nhé."

Cố Linh Y đứng dậy đi đến trước một cái tủ quần áo nhỏ khác, có chút do dự mãi không dám mở ra.

"Không sao đâu, Linh Y. Việc bên chỗ ba rất nhẹ nhàng mà, em ở nhà cũng chủ yếu là ôn thi và làm việc từ xa liên quan đến WeChat và game +Pet thôi."

Cố Gia Nhi lười biếng nằm bò ra mép giường: "Ở lại chơi với hai người thêm chút nữa, sắp tới phải xa nhau nửa năm rồi mà."

"Anh chị sẽ thường xuyên về mà, yên tâm đi Gia Nhi."

Cố Linh Y không cảm thấy đó là sự chia ly. Cùng lắm thì mỗi tháng về nhà vài bận cùng Lộ Mãn, theo lời của cái tên giò heo này thì đó là "quan tâm cô em vợ cô đơn" mà.

Cô ôm ra không ít quần áo từ cái tủ nhỏ, Cố Gia Nhi tùy ý liếc mắt một cái rồi lập tức mặt đỏ bừng.

Toàn là những bộ đồ bình thường sẽ không mặc ra ngoài...

Những bộ quần áo mát mẻ hở hang mà họ thấy khi đi mua sắm, dù biết sẽ không mặc ra ngoài nhưng vẫn nhiệt tình đặt mua về. Có bộ thì dùng làm đồ mặc ở nhà trong phòng riêng, có bộ thì chỉ mặc ở nhà cho cái tên giò heo này ngắm.

Còn có rất nhiều đồng phục đội nghi lễ kiểu vạt áo ngắn, kiểu không tay hoặc hơi hở vai và lưng. Cố Linh Y chưa từng mặc ra ngoài lần nào, nhưng mà...dù sao thì những bộ đồ này đều có dấu vết đã từng được mặc qua là đúng rồi...

"Hừ, Lộ Tiểu Mãn!" Cố Gia Nhi lườm anh ta một cái. Thảo nào chị ấy muốn kiếm cớ đuổi mình đi chứ không cho mình nhìn thấy.

Trong lúc dọn dẹp, Cố Gia Nhi không biết từ đâu lôi ra hai bộ sườn xám mỏng manh xẻ tà cao ngắn đến mức chỉ che được đùi.

Lông mi Cố Gia Nhi khẽ run lên. Quan trọng là kiểu sườn xám như vậy lại có đến hai bộ...

"Lộ Tiểu Mãn!"

Cố Gia Nhi vừa xấu hổ vừa tức giận vò sườn xám thành một cục rồi ném thẳng vào mặt Lộ Mãn.

"Đồ sói dê, anh mua hai bộ làm gì chứ!"

"...Gia Nhi, em nhìn kỹ lại xem."

Lộ Mãn lúc này thật sự bó tay rồi: "Đây là loại quần áo giống đồ trẻ con, chắc là các em mua hồi mới vào Trung học Cơ sở ấy. Chẳng phải có hai bộ sao..."

"Hả?" Cố Gia Nhi ngây người ra: "Thật sao... Em không nhớ gì cả..."

"Quần áo của các em cộng lại một phòng cũng không chứa hết mà em còn dám nói nữa."

Cố Gia Nhi mở bộ sườn xám nhỏ còn lại ra, mặt cô càng đỏ bừng lên: "Em, em, em cứ tưởng là..."

Cứ tưởng là cố ý mua đồ tình thú cỡ nhỏ đúng không? Cố Linh Y thầm đảo mắt. Đúng là một đứa em gái ngốc nghếch.

...

Buổi chiều, Lộ Mãn cố tình làm bộ giận dỗi. Hai chị em song sinh tuy biết tên giò heo chỉ giả vờ nhưng vẫn định chiều chuộng dỗ dành anh ta một chút.

Cố Linh Y nghĩ ra một lý do kéo Lộ Tiểu Sương ra ngoài đi dạo phố, trước tiên làm tròn trách nhiệm của một người "chị dâu".

Trước khi ra khỏi nhà, cô dặn dò em gái Gia Nhi thật kỹ rằng phải xin lỗi Lộ Mãn cho đàng hoàng.

"Đây chẳng phải là chiêu mà Gia Nhi em hay dùng trước đây sao? 'Em giận rồi, mau dỗ em đi' ấy."

"Cố Linh Y, chị còn trêu em nữa!"

Đóng cửa lại, ba mẹ cũng không có nhà, ngoài Hàm Hàm Đạo Đạo đang ngủ say thì trong nhà chỉ còn lại Lộ Mãn và một mình cô... Cố Gia Nhi cứ nghĩ mãi rồi không khỏi có chút ngượng ngùng.

Cô chạy vào phòng thay đồ, sau khi thay một bộ đồ khác thì lén lút trở về phòng riêng của mình. Lộ Mãn đang nằm trên giường cô say sưa xem báo cáo công ty.

"Anh ơi."

Lộ Mãn không thèm để ý đến cô.

Cố Gia Nhi "hừ" một tiếng. Vẫn còn chơi trò mèo vờn chuột à?

Toàn là mấy trò mình đã chơi chán rồi mà còn bị anh nắm thóp được sao!

Cố Gia Nhi tự nhiên nằm lên giường. Vô dựa sát vào anh rồi tùy tiện lấy chiếc máy đọc sách điện tử ở đầu giường mở một cuốn ra xem.

"Linh Y toàn đọc tiểu thuyết gì vậy nhỉ? Ơ, thế mà còn có cả của Khải Thừa học trưởng viết nữa chứ!"

Lộ Mãn vẫn giả vờ mắt không rời khỏi báo cáo.

Cố Gia Nhi cũng chẳng để tâm vào tiểu thuyết mà chỉ liếc qua loa vài cái rồi "haha" phá lên cười lớn.

Lộ Mãn vẫn giữ vẻ mặt tập trung như thể chẳng màng chuyện bên ngoài: "Sao thế, cười vui vậy?"

"Khải Thừa học trưởng đang viết tiểu thuyết tiên hiệp hậu cung, ha ha ha ha."

"Hơn nữa anh ấy còn viết nội dung nhạy cảm. Nhân vật chính dùng tiên kiếm luyện từ trúc, nữ chính số hai có bản mệnh thần thông liên quan đến hoa mai với hoa lan và linh căn thuộc tính băng tuyết, thế mà anh ấy lại dùng cảnh vật miêu tả tre và hoa mai tuyết để viết cảnh nóng làm chuyện bậy bạ."

Cố Gia Nhi không nhịn được cười phá lên: "Không dám tưởng tượng Hân Hân học muội khi thấy những nữ chính mà anh ấy viết ra! Liệu có đánh cho anh ấy một trận tơi bời không, hi hi~"

"Tiểu thuyết chỉ là do tác giả tưởng tượng ra thôi mà. Em xem trước đây anh ấy còn viết Cúc Tiểu Ngọc vào tiểu thuyết, kết quả là bị độc giả chửi cho một trận tơi bời đấy thôi."

Lộ Mãn vừa gõ bàn phím vừa nói: “Viết quá chân thực thì thành ra nịnh đời. Nhiều độc giả nam giới chưa từng yêu đương nên nữ chính mà họ thích càng rập khuôn và hư ảo một chút thì mới càng được lòng. Hậu cung cũng vậy, chỉ là chiều theo thị hiếu thị trường thôi chứ không thể đại diện cho quan điểm và suy nghĩ thật sự của tác giả.”

“Hừm, nói lý lẽ thì cứ làu làu.”

Cố Gia Nhi không vui hỏi: “Theo lời anh nói vậy, chẳng lẽ anh còn định viết một cuốn tiểu thuyết có hai nữ chính là chị em song sinh à?”

“Anh là loại người như thế chắc!”

“Ê! Lộ Tiểu Mãn! Anh thật sự không thèm nhìn em một cái à!”

Lộ Mãn quay đầu lại. Trong khoảnh khắc, mắt anh đờ ra: “Gia Nhi, em?”

Cô nàng này vậy mà lại mặc một bộ JK, áo sơ mi trắng bó sát đến hơi căng và váy xếp ly ngắn để lộ nửa cặp đùi cùng với tất cổ chân đen và giày da nhỏ.

Cô nàng ngượng ngùng nghiêng nhẹ người, gương mặt căng thẳng hỏi: “Có đẹp không?”

Lộ Mãn trực tiếp vứt laptop xuống rồi nghiêng người ôm lấy cô. Cố Gia Nhi phản kháng tượng trưng một chút: “Á, anh ơi~”

Tiếp đó hai người “bịch” một tiếng lăn hai vòng trên giường.

Giường hai tầng của hai chị em song sinh có giường dưới đủ rộng rãi.

Váy của Cố Gia Nhi lật ngược bay lên. Lộ Mãn nheo mắt nhìn rồi trong lòng “chậc” một tiếng, cô nàng này ngay cả quần bảo hộ cũng không mặc.

“Vợ của anh mặc gì cũng đẹp, không mặc cũng…”

“Phì phì phì! Lộ Tiểu Mãn, ai là vợ anh chứ!”

“Đã đính hôn với anh rồi còn muốn chối bỏ hả?”

“Đó gọi là hôn thê!”

“Hôn thê cũng là vợ.”

“Anh đừng có sờ lung tung…ưm, ưm…”

Một nụ hôn vội vã và hỗn loạn.

Cố Gia Nhi khẽ thở dốc, đôi mắt hạnh long lanh quyến rũ. Cô vòng tay ôm lấy cổ Lộ Mãn và khẽ thì thầm: “Anh ơi, em yêu anh nhiều lắm.”

“Vậy thì gả cho anh đi.”

“Hừ… Sớm muộn gì cũng vậy thôi mà.”

Cố Gia Nhi khẽ cúi đầu rồi lại lẩm bẩm: “Bộ quần áo này là đồng phục được phát khi đội cổ vũ có lần thi đấu đó…”

Trong lòng Lộ Mãn chợt lóe lên một suy nghĩ. Cô nàng này chắc không phải là thấy sáng nay Cố Linh Y chất đống một loạt đồng phục đội nghi lễ nên muốn so tài với chị gái song sinh chứ?

Đây là cái kiểu cạnh tranh lành mạnh gì vậy!

“Anh nhớ em còn rất nhiều bộ mà, Tuyết Vi học tỷ biết em không mặc nhưng lần nào cũng giữ lại cho em một bộ.”

“Chẳng phải vì nhà tài trợ lớn nhất của đội cổ vũ là một tên giò heo có ý đồ xấu xa à!”

Cố Gia Nhi lại mổ nhẹ một cái lên mặt Lộ Mãn rồi ngượng ngùng quay mặt đi và chu môi ra: “Anh ơi, chúng ta đã đính hôn rồi mà…cũng coi như vợ chồng chưa cưới rồi…”

Cô trước đó đã hẹn ước với anh rằng sau khi đính hôn thì một số chuyện có thể làm được rồi.

“Gia Nhi, em cũng thật biết đùa với lửa đấy.”

Lộ Mãn bắt đầu vừa cởi cúc áo vừa khẽ thì thầm bên tai cô: “Trong nhà em, trong căn phòng riêng mà em đã sống từ nhỏ đến lớn…”

“Không phải…” Cố Gia Nhi cảm thấy người hơi nóng ran không thoải mái lắm: “Anh ơi, chúng ta đổi phòng khác đi…chỗ này vẫn là phòng của Linh Y…”

“Phòng bên cạnh mới là của em ấy, phòng này chẳng phải vốn dĩ là của em sao?”

“Anh ơi, anh…”

“Gia Nhi, anh yêu em.”

“Lộ Tiểu Mãn, em cũng vĩnh viễn vĩnh viễn yêu anh~”

Cuốn tiểu thuyết mạng trong máy đọc sách điện tử đặt cạnh giường vẫn đang tự động cuộn từng đoạn chương:

Hoa bay sáu cánh xứ ngạo hàn, tuyết đè trúc xanh rủ cành ngọc.

Dáng trúc vươn cao tựa lang quân, tuyết mịn mai kiều tựa giai nhân.

Tuyết trăng hòa hợp mây vờn bay, cánh mai thấm phấn thoảng hương ngầm.

Tuyết phất đầy giường khoác áo bạc, trong trẻo vô trần bay trắng xoá.

Cành lạnh dáng như eo uyển chuyển, thân ngọc từng đốt mới vươn cao.

Vuốt nhẹ cô trực thấy kiên cường, rễ khẽ quét khiến mai e thẹn.

Khoảnh khắc hoa nở đêm tan lạnh, nhẫn đông trông chờ nhớ xa xăm.

Thế trúc phá trầm đầu ngẩng thẳng, bỗng nghe oanh hót tiếng véo von.

Chăn gấm dậy sóng gối lay động, tơ mỏng khẽ bay rơi cạnh giường.

Trúc non lần tìm vào lối nhỏ, ngưng tựa da thịt thân ngọt ngào.

Thử xem đôi mày nhíu thẹn thùng, loạn nắm mềm mại tròn xoa nắn.

Cánh mai tan tuyết ướt đẫm nước, ngọn trúc dầm dề mưa mỡ mềm.

Lời duyên lệ khóc tự thành nhạc, khẽ gảy chậm vuốt sênh hoàng tranh.

Bên trong rèm ngọc tụ màu trắng, giữa rừng vang tiếng chày giặt áo.

Châu sáng lấp lánh hương nồng nàn, ngọc vụn tiên tuyết nhẹ phủ đầy.

Mai trúc giao duyên đến dục tận, quấn quít nhau thấy rõ băng tâm.

Mặc cho mưa tuyết đập gió thổi, đài hoa rực rỡ trúc kiên chung.

Hoa đỏ lặng lẽ trong bóng tối, chỉ còn tình lang ý thiếp nồng.

[Ngạo trong kiêu ngạo, hàn nghĩa là lạnh] [Vô trần nghĩa là không vướng bụi bẩn] [Cô trong cô độc, trực là thẳng. Đây là tả dáng cây trúc] [Nhẫn là nhẫn nhịn, đông là mùa đông. Ngoài ta từ Hán Việt " nhẫn đông" còn có nghĩa là cây kim ngân, ý nghĩa của cây này là sự nhẫn nhịn và chịu đựng] [Sênh là nhạc cụ cổ để gõ nhịp như phách, hoàng là cái lưỡi gà trong các loại kèn, tranh là đàn tranh] [Băng tâm là hình ảnh mượn từ bài thơ Phù Dung lâu tống Tân Tiệm của nhà thơ Vương Xuân Linh thời nhà Đường, có nghĩa là tấm lòng trong sạch và thuần khiết] [Mình ghép chữ kiên trong từ kiên cường và chữ chung Hán Việt để thể hiện sự "kiên cường đến giây phút cuối cùng". Còn sự kiên cường này là của cái gì thì phải xem đầu các bạn đen tối và nhảy số đến đâu]