Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 599: Văn học thế thân?

Vì Lộ Tiểu Sương sắp thi Đại học nên Lộ Mãn cùng Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đã đặc biệt về nhà để cổ vũ cho cô bé.

"Quá đáng lắm ấy anh ạ."

Về đến huyện Tào, Cố Gia Nhi vẫn còn lèm bèm về quy định tạm thời của trường: "Sao mà xin nghỉ trước kỳ thi Đại học lại phải báo cáo rườm rà đến thế chứ, chạy giấy tờ biết bao nhiêu lần."

"Có thể cho chúng ta về là đã tốt lắm rồi."

Lộ Mãn cười xoa mái tóc dài của cô nàng: "Còn có mấy trường khác trước kỳ thi Đại học là cấm tiệt học sinh xin nghỉ đấy."

"Có phải vì sợ học sinh Trung học Phổ thông tìm người thi hộ không ạ?"

Cố Linh Y nhớ lúc báo cáo, thầy cô trong khoa đã giải thích thêm cho cô vài câu.

"Nhưng mà em thấy họ vẫn đánh giá quá cao chúng ta rồi. Kiến thức thi Đại học đã quên sạch cả rồi, nếu nhờ chúng ta thi hộ thì có khi điểm còn thảm hại không nỡ nhìn ấy chứ."

Ngoài nhóm ba người Lộ Mãn còn có Lăng Chi cũng tiện thể về nhà, ngoài ra cô ấy còn mời thêm hai người bạn nữa cùng đi du lịch chơi bời.

Đó là Lưu Khải Thừa học trưởng cuồng viết truyện mạng ngày gõ vạn chữ cùng với một tiểu sư muội ngoan ngoãn và không mấy nổi bật đi theo sau anh ta tên là Hà Hân Hân.

Cô bé chính là tiểu sư muội từng tìm Cố Linh Y tâm sự để xin lời khuyên về chuyện tình cảm vào đêm khuya, hiện đang đau đầu vì chuyện theo đuổi ngược Lưu Khải Thừa.

Nhân cơ hội cùng mấy cô gái đi dạo cửa hàng Hán phục, Lộ Mãn kéo Lưu Khải Thừa ra một góc hỏi thăm tình hình của anh ta.

"Anh với tiểu sư muội này tiến triển đến đâu rồi? Sao em chưa nghe anh nói bao giờ?"

Lộ Mãn cũng là từ miệng Cố Linh Y mới biết chuyện của hai người. Trước đó Lưu Khải Thừa giữ bí mật cực kỳ giỏi, giấu kín như bưng.

"Lộ sư ca, em đây cũng..." Lưu Khải Thừa vừa mở miệng đã có chút ngượng ngùng.

"Chẳng phải là có lập một câu lạc bộ truyện mạng sao? Chị dâu Linh Y cũng thường xuyên đến giảng bài bằng PPT. Lúc không có việc gì thì em cứ ngồi ở hàng cuối cùng, tai thì nghe chị dâu giảng mà tay thì gõ nốt chương cập nhật trong ngày, tiện cả đôi đường."

Kết quả là bị Hà Hân Hân cũng ngồi ở hàng cuối cùng nhìn thấy.

Cô gái có chút nhỏ nhắn đáng yêu này lặng lẽ dựa vào một góc, vẻ đoan trang dịu dàng tựa như một người khách qua đường không muốn làm phiền ai.

Rồi tốc độ gõ phím cực nhanh của Lưu Khải Thừa đã thực sự thu hút sự chú ý của cô bé.

"Sư ca, anh gõ chữ nhanh thật đấy."

"À ừ, gõ quen rồi thì nhanh thôi, viết linh tinh chơi ấy mà..."

Lưu Khải Thừa nghe thấy một giọng nữ bắt chuyện với mình, phản ứng đầu tiên là nghĩ——

Tránh xa cô ta ra, phụ nữ chỉ làm ảnh hưởng đến tốc độ gõ chữ của mình thôi.

Nhưng vừa ngẩng đầu lên đối diện với ánh mắt của Hà Hân Hân, Lưu Khải Thừa liền ngây người tại chỗ.

"Có chút giống nhau, đúng không?" Lộ Mãn nghe đến đây thì nhìn về phía Hà Hân Hân đang cùng cặp song sinh chọn Hán phục ở phía trước.

Anh cảm thấy tiểu sư muội năm nhất này có ba bốn phần giống Cúc Tiểu Ngọc——cô gái từng dây dưa với Lưu Khải Thừa, cũng là người khiến anh ta yêu mà không thể có được.

Lưu Khải Thừa do dự một lát rồi vẻ mặt cứng đờ nói: "Rất giống. Lộ sư ca, mọi người có thể chỉ thấy em ấy có chút bóng dáng của cô ta thôi, nhưng nếu chỉ nhìn mặt mộc thì em ấy giống Cúc Tiểu Ngọc ít nhất sáu bảy phần."

Khoảnh khắc gặp mặt lần đầu, Lưu Khải Thừa thậm chí còn quên béng cả cốt truyện phác thảo cho những chương tiếp theo của bộ truyện đang viết dở.

Ấn tượng đầu tiên của Hà Hân Hân về anh ta là sự hứng thú pha lẫn vài phần ngưỡng mộ.

“Anh trai em cũng viết sách nhưng anh ấy chỉ giỏi nói hơn làm. Bốn năm Đại học ngoài lần năm nhất gặp học tỷ xinh đẹp đi kiểm tra phòng nên anh ấy mới mở Word gõ gõ bàn phím làm bộ làm tịch, với lại khi tốt nghiệp năm tư thấy thời gian trôi qua lãng phí nên muốn viết chút gì đó để kỷ niệm, bình thường laptop còn chẳng buồn mở. Bốn năm trời viết được đâu đó năm mươi chữ, ha ha ha, so với sư ca đây thì còn kém xa.”

Lưu Khải Thừa cũng có một cảm giác kỳ lạ. Tiểu sư muội này rõ ràng trông có vẻ lạnh lùng, khi nghe giảng thì tỏ vẻ xa cách và khó gần, cũng không mấy khi nói chuyện, vậy mà khi gặp anh lại thân thiết và tự nhiên như đã quen từ lâu mà nói năng liến thoắng không ngừng.

Huống chi...nhan sắc của em ấy...

Lưu Khải Thừa hiểu rõ trong lòng. Đây là nguyên nhân quan trọng nhất khiến anh có thiện cảm ngay từ lần đầu gặp cô, đồng thời cũng là một chướng ngại tâm lý đối với anh.

Anh có thiện cảm với Hà Hân Hân là vì cô quá giống một người khác.

Liệu thứ thiện cảm này có thể xây dựng nên một tình yêu chân thành không? Sau này có khiến đối phương cảm thấy bị xúc phạm rồi dẫn đến mối quan hệ rạn nứt và đổ vỡ không?

“Vậy giờ anh tính sao?”

Lộ Mãn cười khẽ: “Không ngờ đấy, Khải Thừa. Anh năm tư cô ấy năm nhất là chênh nhau đến bốn tuổi, coi như lúc anh học Trung học Phổ thông thì người ta còn đang học Tiểu học, chậc chậc chậc.”

“Lộ sư ca, anh đừng trêu em nữa.”

Lưu Khải Thừa cười khổ lắc đầu: “Tuổi tác không thành vấn đề. Tuy em đã tốt nghiệp nhưng có thể thi nghiên cứu sinh ngay tại trường này hoặc dứt khoát thuê nhà gần Đại học Sư phạm rồi chuyên tâm viết sách vài năm——vấn đề là...”

“Anh đã nghĩ sâu xa đến vậy rồi à? Sẵn lòng điều chỉnh tương lai để phù hợp với cô ấy luôn hả?”

Lộ Mãn vỗ vai Lưu Khải Thừa: “Anh thích Hân Hân học muội, chuyện này là không cần phải nghi ngờ đúng không?”

Lưu Khải Thừa nhìn về phía trước. Thấy Hà Hân Hân đang cầm một chiếc váy mã diện ướm lên người thì anh không khỏi mỉm cười: “Ừm, em thích em ấy.”

“Nhưng mà Lộ sư ca, em không chắc liệu tình cảm này có phải là thật lòng không, liệu có làm tổn thương Hân Hân không...”

Nỗi lo của anh nằm ở chỗ anh thích Hà Hân Hân là vì một cô gái khác, anh cảm thấy mình đã có lỗi với cô ấy ngay từ đầu. Hơn nữa điểm khởi đầu của tình yêu này đã sai lệch, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến sự hòa hợp sau này.

“Đây cũng là lý do em và Linh Y muốn mời hai người ra ngoài chơi thư giãn đầu óc.”

Lộ Mãn nói: “Nói thế này nhé. Hân Hân cũng rất thích anh, còn chạy đến chỗ Linh Y để được tư vấn chuyện yêu đương rồi đấy.”

“Em biết...nên em càng không dám phụ lòng em ấy.”

“Khải Thừa, vì em không hiểu rõ Hân Hân học muội là người như thế nào nên cũng không thể đưa ra lời khuyên được, mà người ngoài cuộc thì càng không thể.”

Lộ Mãn nói tiếp: “Tính cách và suy nghĩ khác nhau khi nhìn nhận chuyện này sẽ có hai kết quả. Một là cảm thấy bị phản bội và tức tối nên lập tức cắt đứt liên lạc vì không muốn làm người thay thế cho ai khác; hai là sẽ lặng lẽ cùng anh ngồi xuống và cùng nhau bàn bạc về vấn đề này.”

“Sao em cứ cảm thấy phần lớn con gái sẽ là trường hợp đầu tiên nhỉ...” Lưu Khải Thừa nói một cách không chắc chắn.

“Nhưng mà Khải Thừa à, dù là trường hợp nào đi nữa thì anh cũng nên thẳng thắn nói chuyện với cô ấy một lần chứ?”

Lộ Mãn nói: “Vấn đề mà anh cứ né tránh không dám đối mặt, lần này không giải quyết thì sau này sẽ luôn tìm đến anh hết lần này đến lần khác thôi. Hơn nữa thành thật với cô ấy cũng là sự tôn trọng dành cho cô ấy, cô ấy thực ra có quyền được biết sự thật.”

“Lộ sư ca…”

Lưu Khải Thừa ngập ngừng muốn nói lại thôi, ánh mắt cứ nhìn thẳng về phía mấy cô gái đằng trước.

Lộ Mãn thấy vậy mỉm cười: “Anh em tốt với nhau thì có gì mà không thể nói chứ.”

“Em chỉ là…muốn hỏi anh…anh trước đây là có mối quan hệ tốt với Gia Nhi học muội như vậy, sau này lại với chị dâu Linh Y…”

Lộ Mãn sững người rồi ngay sau đó bật cười. Sao lại vòng sang chuyện của mình rồi?

Lưu Khải Thừa thấy Lộ Mãn không tức giận mới tiếp tục hỏi: “Lúc đó anh có suy nghĩ đặc biệt gì không? Có phải vì chị dâu Linh Y quá giống Gia Nhi học muội, nên…mới như vậy sao?”

Vừa nãy còn nói chuyện về em gái, giờ đã chuyển sang nói chuyện về chị gái rồi à?

Lộ Mãn lắc đầu: “Em yêu Linh Y, mặc dù cô ấy và Gia Nhi đặc biệt giống nhau nhưng không phải vì cô ấy giống em gái mà em mới thay lòng đổi dạ. Em yêu Linh Y vì cô ấy là Linh Y.”

Anh ta lại nhún vai: “Đương nhiên, kinh nghiệm của em không có giá trị tham khảo đâu. Anh muốn học cái 'tôi muốn có hết' này hả?”

Lưu Khải Thừa: “…”

Xem ra trong những dịp riêng tư: “Gia Nhi học muội” cũng phải đổi thành “chị dâu Gia Nhi” rồi.

Lưu Khải Thừa lắc đầu. Cách làm của Lộ sư ca anh ta cả đời cũng không học được——mà cũng không muốn học.

Anh ta bây giờ chỉ muốn trân trọng người trước mắt.

[Giáo dục Tiểu học ở Trung Quốc có 6 lớp thay vì 5 như ở Việt Nam. Một đứa lớp 6 một đứa lớp 10 ấy]