Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 605: Lời cầu hôn thứ nhất (Phần đầu)

Giữa tháng tám oi ả, điểm thi được công bố cùng lúc với việc đăng ký nguyện vọng. Lộ Tiểu Sương đã như nguyện vọng đỗ vào Đại học Đồng Tế.

Khác với kiếp trước, lần này điểm của cô bé cao hơn một chút nên có thể đăng ký vào nhóm ngành mũi nhọn.

Mặc dù các ngành học hot hiện nay như kỹ thuật xây dựng hay kiến trúc mười năm sau sẽ bị trêu chọc, nhưng đặt vào thời điểm hiện tại thì lại là những ngành chủ lực trong số các ngành chủ lực và khiến người ta phải chen chân giành giật.

Lộ Tiểu Sương bản thân không mấy hứng thú với các ngành học trên, nhưng Lộ Mãn nói với cô bé rằng Đồng Tế may mắn là tuyển sinh theo nhóm ngành lớn bậc Đại học nên sau khi vào học năm nhất sẽ chưa phân chuyên ngành cụ thể. Ví dụ như Khoa Kiến trúc và Quy hoạch Đô thị còn có ngành Kiến trúc Cảnh quan, Quy hoạch Đô thị và Nông thôn cũng không tệ, ngay cả đến Khoa Thiết kế Sáng tạo mới thành lập năm nay để "nghe ké" các tiết học cũng được phép.

Khi đăng ký Đại học miễn là chuyên ngành không phải thứ bạn học mãi không vào thì chất lượng trường và lợi thế vị trí tốt một chút là mọi chuyện đều ổn thỏa.

Dù sao thì phần lớn sinh viên tốt nghiệp Đại học sau khi ra trường đều không làm công việc đúng chuyên ngành đã học.

Tháng chín khai giảng.

Lộ Mãn đưa em gái Tiểu Sương đến trường làm thủ tục nhập học. Để phô trương, anh còn nhờ bạn bè quen biết có hợp tác ở địa phương xách mấy chiếc Lamborghini và Ferrari hộ tống vào trường.

Sau màn thể hiện này, Lộ Mãn còn bị Cố Linh Y và Cố Gia Nhi "cà khịa" rằng anh rể này làm ầm ĩ phô trương như vậy, Lộ Tiểu Sương suốt bốn năm Đại học e là không có mấy cậu nhóc dám đến bắt chuyện nữa rồi.

Bản thân Lộ Mãn cũng bị nhận ra là người sáng lập DNF máy chủ trong nước và Blog, một thanh niên phú hào lắm tiền nhiều của và đang ở đỉnh cao danh tiếng trong một thời gian.

Anh vốn tưởng sẽ có một đám fanboy fangirl vây quanh xin chữ ký, tiện thể giúp Lộ Tiểu Sương có được danh hiệu "Công Chúa Hầm Ngục" vang dội.

Thế nhưng thứ anh đợi được lại là mấy tân sinh viên Đại học và những tên cáo già phẫn nộ sục sôi đuổi theo hỏi anh vấn đề Rớt Mạng Thành thường xuyên mất kết nối có thể giải quyết triệt để được không...

Lộ Mãn nhanh chóng chui vào xe. Chẳng lẽ lại nói với họ rằng so với kiếp trước thì Rớt Mạng Thành trong tay anh đã được tối ưu hóa rất nhiều rồi... 

Lời hứa với em gái cũng đã được thực hiện. Anh đã mua nhà ở Dương Phố, coi như ký túc xá sang trọng dành riêng cho Lộ Tiểu Sương.

Đồng Tế và Phục Đán cách nhau không xa. Sau này nếu hai chị em song sinh cũng thi nghiên cứu sinh đến đây thì mua thêm một căn nữa, hai anh em làm hàng xóm sẽ tốt hơn.

Lộ Tiểu Sương còn thầm cằn nhằn một câu trong lòng: "Anh và hai chị dâu, ba người mua một căn ở chung luôn đi chứ!"

Người vui kẻ buồn, nửa cuối năm 2009, do chuẩn bị cho kỳ thi nghiên cứu sinh nên hai chị em song sinh cảm thấy thời gian trôi rất nhanh.

Cuối tuần thứ ba của tháng mười hai là thời gian thi nghiên cứu sinh cố định, khi Lộ Mãn nhìn thấy Cố Linh Y và Cố Gia Nhi thi xong môn chuyên ngành rồi đồng loạt bước ra với vẻ mặt buồn thiu thì biết ngay trận đầu của họ đã có kết quả rồi.

"Không sao đâu, biết đâu đối thủ của các em còn thi tệ hơn, các em vẫn còn cơ hội về bờ đó."

"Anh ơi! Có ai an ủi người khác như anh không chứ!"

"Thật sự không sao đâu, không được thì chúng ta thi lại thôi."

"Anh thì cứ ung dung ngồi câu cá. Nghiên cứu sinh đã nằm trong tầm tay và vốn dĩ có thể chắc chắn đậu rồi, vậy mà còn từ chối, hừ!"

Cùng Lộ Mãn chờ đợi cặp song sinh còn có cô bạn thân lão tài xế Lăng Chi.

Cô ấy nghiêng đầu: “Người như cậu ta mà còn có suất nghiên cứu sinh trong tay sao?”

Cái tính thích trêu chọc bậy bạ của Lăng Chi lại bùng phát: “Hai người không phải đang nhắc lại mấy cái trò đùa cũ rích đấy chứ?”

Cô tưởng rằng họ đang nói về Lộ Mãn, rằng cậu ta “không học nghiên cứu sinh nhưng có thể 'học' nghiên cứu sinh”——một kiểu trò đùa bậy bạ cũ rích đầy ác ý...

“Hoàng Lăng Chi!”

Cố Linh Y tức đến mức vỗ cô ấy hai cái: “Chị thật sự nên rửa sạch đầu óc đi!”

Cố Gia Nhi liếc Lộ Mãn một cái đầy bất mãn rồi nói: “Chị Chi Chi, đố chị một câu nhé. Cái gì mà ban đầu nhìn thế nào cũng không vừa mắt nhưng sau này lại thấy thật sự tốt?”

Lăng Chi chẳng nghĩ ngợi gì mà chỉ vào Lộ Mãn và nói với Cố Gia Nhi: “Chính là Lộ Mãn hả?”

Cố Gia Nhi tức đến mức muốn xù lông: “Lăng Chi!”

Chị ấy đang mỉa mai mình đấy mà!

Chế giễu việc mình hồi Trung học Phổ thông cố tình làm giá và thờ ơ với Lộ Mãn mà giờ lại yêu anh ấy đến chết đi sống lại sao?

“Là nghiên cứu sinh của trường mình đó.” Cố Linh Y vội vàng nói như để giải vây: “Lộ Mãn có một suất bảo lưu học nghiên cứu sinh tại trường nhưng anh ấy đã từ chối rồi.”

“...Khoa Văn của các cậu đúng là có mắt không tròng mà. Một kẻ lêu lổng cuối kỳ toàn bám sát điểm đỗ như cậu vậy mà cũng được bảo lưu học nghiên cứu sinh! Còn có công lý không chứ?”

“Xin lỗi nhé, tôi là một trong những người chính thức sở hữu huy hiệu Lính ngự lâm, cái thứ mà cả trường có thể nhắc đi nhắc lại hai ba mươi năm không chán đó.”

...

Sau kỳ thi nghiên cứu sinh, hai chị em song sinh vì làm bài không tốt nên tinh thần đều không được cao lắm.

Lộ Mãn dứt khoát đưa hai chị em về quê nhà huyện Tào, anh nghĩ cũng coi như về nhà mẹ đẻ rồi nhỉ?

Ở bên cạnh ba mẹ vợ để chữa lành những tâm hồn nhỏ bé bị tổn thương của hai chị em.

Gần cuối năm, Lộ Mãn mặt dày mày dạn đến nhà ba mẹ vợ tương lai dạo một vòng.

Anh tháo chiếc khăn quàng cổ màu đỏ rượu đang quàng xuống rồi treo lên móc áo.

Cố Ngạn định gọi anh lại uống trà, vừa nhìn thấy chiếc khăn quàng cổ thì mí mắt đã giật giật.

“Chiếc khăn này...là Gia Nhi đan phải không?”

Lộ Mãn còn phải suy nghĩ kỹ một lúc mới có thể trả lời được: “Chiếc này không phải, là Linh Y đan——nhưng Gia Nhi cũng đan một chiếc y hệt ạ.”

Cố Ngạn suýt nữa thì bị nước trà làm bỏng miệng.

“Ồ…có hai chiếc à? Chiếc của Gia Nhi nếu không dùng thì con đưa chú quàng cũng được mà…”

“À, chú Cố…” Lộ Mãn ngượng ngùng lộ ra vẻ mặt xin lỗi: “Hai em ấy bảo con mùa đông thay phiên nhau quàng ạ…”

Hai chị em họ trước đây đều đan cho anh một chiếc. Còn biết làm sao nữa, giống như người vậy đó, phải mưa sương thấm đều thôi.

“...” Cố Ngạn cảm thấy mình vẫn còn có thể giữ anh ta ở nhà uống trà thì thật sự là người rộng lượng có thể bao dung cho mọi chuyện trên đời rồi.

Lộ Mãn vừa ngồi xuống đối diện bàn trà của Cố Ngạn đã nghe thấy tiếng bước chân của Cố Gia Nhi trên lầu từ xa lại gần, kèm theo tiếng reo hò phấn khích của cô nàng.

“Oa! Anh ơi! Tuyết rơi rồi!”

“Hả? Lúc anh đến vẫn chưa rơi mà.”

Xuyên qua cửa kính sát đất, Lộ Mãn nhìn ra phía chân trời. Những bông tuyết bay lả lướt nhẹ nhàng lơ lửng giữa không trung, chắc hẳn lát nữa bên ngoài sẽ phủ một màu trắng bạc.

Cố Gia Nhi chạy lon ton đến rồi từ phía sau ghế thân mật ôm lấy cổ Lộ Mãn: “Anh ơi, lát nữa chúng ta ra ngoài đắp người tuyết nhé?”

“Khụ khụ!” Cố Ngạn đứng một bên không nỡ nhìn và muốn cắt ngang màn tình tứ của hai người nên ho khan.

"Thật sự là tuyết rơi rồi." Lộ Mãn vô thức nắm lấy bàn tay của Cố Gia Nhi nhưng tâm trí lại đang lơ đãng nghĩ ngợi điều gì đó: "Sao lại trùng hợp đến vậy..."

Ngay sau đó, Cố Gia Nhi cảm thấy bạn trai mình bỗng trở nên lạ lùng.

Lộ Mãn trước tiên là đầy tâm sự tìm cớ đẩy cô đi rồi lần đầu tiên lại cùng Cố Ngạn bàn bạc chuyện gì đó.

Cảm giác như đang âm mưu chuyện đại sự vậy.

Tiếp đó Lộ Mãn lại vội vàng lên lầu tìm gặp Cố Linh Y.

"Ba ơi, anh ấy nói gì với ba vậy ạ? Hai người chắc chắn không phải đang bàn chuyện dự án đâu nhỉ?"

Cố Ngạn lại khác thường ngày. Ông im lặng không nói lời nào mà chỉ nhìn cô con gái út với ánh mắt có chút phức tạp.

"Ôi trời, sốt ruột chết mất."

Cố Gia Nhi cũng đi theo lên lầu nhưng Lộ Mãn và chị gái cô lại đóng cửa lại. Cô áp tai vào cửa nghe lén một lúc, chỉ nghe được vài câu rời rạc đứt quãng.

"Được thôi, tốt quá rồi."

Là giọng của chị gái Linh Y.

"Đương nhiên là tốt rồi."

"Anh không lẽ lại nghĩ em đang nói móc nói mỉa hay nói ngược à?"

"Chúng ta nợ Gia Nhi nhiều như vậy cũng nên để em ấy được trước một lần. Nếu không thì làm sao anh có thể đối xử công bằng được."

"Thật khó hiểu!" Cố Gia Nhi cạn lời. Sao ai cũng như có chuyện giấu cô vậy.

"Gâu! Gâu!"

"A, đồ chó ngốc! Suỵt——"

Sự xuất hiện của chú chó Husky Hàm Hàm đã vạch trần việc cô nghe lén ngoài cửa. Cố Gia Nhi tiếc nuối vì không nghe được thêm và đồng thời vội vàng trốn vào phòng mình.

Đến chiều thì Lộ Mãn thậm chí còn cho cô leo cây. Nói là đi chơi ném tuyết và đắp người tuyết, vậy mà anh ta lại đi ra ngoài với mẹ cô một chuyến.

Con rể tương lai và mẹ vợ cùng nhau ra ngoài, đây là sự kết hợp kiểu gì vậy?

Hơn nữa mẹ mình, bà mẹ vợ này còn chưa chính thức chấp nhận Lộ Mãn làm con rể, vậy mà họ lại có thể đi cùng nhau. Cố Gia Nhi nghĩ đến mức đầu óc hơi choáng váng cũng không hiểu tại sao.

Gần tối Lộ Mãn mới lái xe đưa Văn Nghệ về, đi cùng vào nhà còn có Lăng Chi đang ăn diện lộng lẫy.

"Gia Nhi."

Văn Nghệ ở chỗ tiền sảnh vừa thay giày vừa dặn dò Cố Gia Nhi: "Lát nữa chú Lộ và dì Tĩnh sẽ đến ăn tối cùng với Tiểu Lăng Chi nữa. Mẹ đã lập một danh sách, con đi siêu thị mua vài thứ nhé."

"Mẹ về sao không tiện thể mua luôn ạ?" Cố Gia Nhi cảm thấy cả ngày hôm nay những người xung quanh đều toát ra vẻ kỳ lạ.

Trong khi Cố Gia Nhi lẩm bẩm và mặc áo khoác, Lộ Mãn thấy bên trong cô mặc một chiếc áo len xoắn hoa thông thường ở nhà thì liền nói: "Gia Nhi, chúng ta ra ngoài hẹn hò đó. Em mặc đẹp một chút đi chứ."

"Lộ Tiểu Mãn!"

Cố Gia Nhi căng thẳng nhìn quanh để xác nhận ba mẹ không nghe thấy.

Cô lườm Lộ Mãn một cái: "Không chịu nổi anh luôn, em thua rồi đấy."

Nhưng cô vẫn ngoan ngoãn quay về thay một bộ đẹp hơn.

Đợi đến khi Cố Gia Nhi mặc chiếc váy dệt kim ôm sát hông màu hồng nhạt xinh xắn và khoác thêm chiếc áo khoác gió màu be, Lộ Mãn lại liếc thấy cô nàng này đi một đôi giày thể thao trắng.

Anh lại đi đến trước mặt Lăng Chi và thì thầm to nhỏ vào tai cô bạn thân lão tài xế.

"Lăng Chi, chân cậu và chân Gia Nhi chắc là cỡ tương đương phải không?"

Lăng Chi lập tức trợn tròn mắt: "Lộ Mãn, cậu biến thái à!"

Vừa gặp đã hỏi chân bạn thân của bạn gái, đây là kiểu lão già dê xồm gì vậy?

"Tôi đang nói cỡ giày, Hoàng Lăng Chi."

Lộ Mãn ra hiệu cho Lăng Chi nói nhỏ lại rồi liếc nhìn Cố Gia Nhi đang đứng ở cửa ra vào. Thấy cô nàng không để ý thì anh mới nói tiếp: "Cậu tiện đường mua một đôi giày cao gót thật đẹp nhé, lát nữa sẽ dùng đến đấy..."

"...Lộ Mãn, hôm nay cậu hơi bất thường đấy."

"Tối nay cậu sẽ biết thôi. Chị Chi Chi, giúp tôi một tay nhé."

"...Được thôi."

"Gia Nhi, chúng ta đi siêu thị xa nhà một chút nhé."

Lộ Mãn nói với Cố Gia Nhi: "Vừa nãy nói chuyện với dì Văn có nhắc đến một trò chơi nhỏ tên là Target Challenge, nghe cũng hay hay nên chúng ta chơi thử xem sao nhé?"

Cố Gia Nhi nghi hoặc đánh giá Lộ Mãn từ trên xuống dưới: "Anh ơi, em nghi ngờ anh đang lén lút bày mưu tính kế gì đó để trêu em lắm nè."

"Em xem luật chơi này là biết ngay thôi, anh đã ghi lại rồi đây."

Lộ Mãn đưa cho cô một tấm bưu thiếp. Nội dung trên đó rất đơn giản, đây là một trò chơi nhỏ giúp hâm nóng tình cảm giữa các cặp đôi.

Theo hướng dẫn, cả hai sẽ vào siêu thị chọn những món đồ mà mình nghĩ đối phương thích rồi đặt chúng cạnh nhau để cùng đánh giá.

"Vậy thì chơi thử nhé? Gọi Linh Y nữa, ba chúng ta cùng chơi đi?"

"Khụ khụ... Hôm nay chỉ chơi với em thôi."

"Xì! Lộ Tiểu Mãn, anh càng ngày càng lạ đấy."

...

Hai người lần lượt đến hai siêu thị gần nhau, mua đồ xong thì cùng về nhà.

Người đóng vai cái đuôi nhỏ và bóng đèn của đôi bạn trẻ là Lăng Chi sau khi xuống xe, trước khi bước vào biệt thự nhà họ Cố bỗng lấy điện thoại ra xem rồi lộ vẻ mặt vô cùng hoảng hốt.

"Gia Nhi, xin lỗi em nhé. Chị đột nhiên có chút việc gấp, lát nữa sẽ qua!"

"Ơ? Chị Chi Chi?"

Lăng Chi làm bộ muốn chạy. Cô nhấc chân lên và cởi đôi giày cao gót mới mua: "Chị đang vội quá! Gia Nhi, phiền em đổi giày với chị một chút được không?"

"Vâng ạ."

Cố Gia Nhi chưa bao giờ thấy cô bạn thân Lăng Chi luống cuống đến vậy. Vẻ mặt của cô ấy vừa sốt ruột vừa lộ rõ sự lo lắng. Cô không kịp nghĩ nhiều nên vội vàng cởi đôi giày trắng của mình ra rồi xỏ vào đôi giày cao gót màu bạc lấp lánh hở bên mà Lăng Chi đang đi.

Phòng ăn trong nhà đã chật kín người. Văn Nghệ cùng Liễu Tĩnh và Lộ Tiểu Sương đang gói sủi cảo, còn hai người ba thì độc chiếm nhà bếp và loay hoay làm vài món nhắm đơn giản.

"Còn lâu mới đến giờ ăn cơm."

Lộ Mãn bỗng nhiên hôn chụt một cái lên môi Cố Gia Nhi rồi cười nói: "Chúng ta chơi trò này trước nhé?"

"Anh, anh ơi?"

Cố Gia Nhi bàng hoàng sờ lên môi mình rồi nhìn về phía phòng ăn. Nếu vừa nãy các mẹ quay đầu lại chắc chắn sẽ thấy cảnh ảnh hôn cô.

"Anh làm gì vậy, điên à!"

Cố Gia Nhi khẽ vỗ vào cánh tay anh, giọng đầy trách móc.

Mẹ cô vẫn luôn muốn Lộ Mãn coi cô là em vợ. Thế này thì hay rồi, nếu bị mẹ phát hiện anh rể lén lút hôn em vợ...

Chẳng khác nào châm lửa vào đống pháo!

Lộ Mãn đi thẳng tới ngồi xuống ghế sofa phòng khách: "Đến đây nào, Gia Nhi."

"Lộ Tiểu Mãn, để xem anh nhịn cả ngày trời rốt cuộc có âm mưu gì!"

Cố Gia Nhi ngồi đối diện anh lấy tấm bưu thiếp ra: "Để xem mức độ ăn ý của chúng ta thế nào, liệu có đoán đúng hết không nhé. Câu đầu tiên là——món đồ uống yêu thích của mỗi người."

Cô thò tay vào chiếc túi mua sắm lớn lấy ra một chai màu xanh: "Nè, Sprite bạc hà lạnh. Câu này dễ đoán quá trời, đúng là câu cho điểm mà."

Lộ Mãn nhìn gương mặt trái xoan rạng rỡ và tươi tắn của Cố Gia Nhi rồi bỗng nhoẻn miệng cười gian.

"Anh cố tình đi đường vòng chạy thêm một tiệm nữa. Ở huyện mình, loại này thật sự không có nhiều đâu——latte ô long kem sữa. Gia Nhi, của em đây."

Cố Gia Nhi ngẩn người rồi một vệt hồng nhạt lập tức lan lên cổ cô.

"Lộ! Tiểu! Mãn!"

Cô nhận ra rồi, cái tên giò heo này là muốn đường hoàng trêu chọc cô mà!

Lộ Mãn ho khan một tiếng đánh trống lảng: "Tiếp theo, món ăn vặt yêu thích nhất."

Anh lấy ra trước: "Bắp giò nướng."

Hai chị em song sinh có rất nhiều món ăn vặt yêu thích, nhiều đến mức không đếm xuể. Nhưng nói đến món yêu thích nhất, nếu bắp giò nướng là số hai thì thật khó mà chọn được số một.

"Hừ, coi như anh cũng hiểu em đấy." Cố Gia Nhi nhận lấy túi: "Hơi nguội rồi, lát nữa hâm nóng lên chia cho Linh Y và Tiểu Sương ăn."

Ý nghĩa đằng sau món ăn vặt này còn xa hơn thế rất nhiều.

Đối với Lộ Mãn mà nói, trước khi trùng sinh, Cố Gia Nhi với tư cách là "em vợ" từ xa đến đã ở lại nhà anh một đêm ở Yên Kinh. Lúc đó anh đã nhận ra Cố Gia Nhi chỉ qua cánh cửa phòng tắm rồi ra ngoài mua bắp giò nướng để xoa dịu sự ngượng ngùng giữa hai người.

Đối với Cố Gia Nhi mà nói, vào ngày sinh nhật 18 tuổi của cô, cô cứ ngỡ việc đến Yên Kinh tìm Lộ Mãn hoàn toàn là công cốc nên lòng nguội lạnh, tâm trạng xuống đến mức thấp nhất. Trên đường đến khách sạn, cô đi ngang qua một quán bắp giò nướng nhỏ.

Lúc đó cô gần như chết đói nhưng lại không muốn ăn gì cả.

Thế nhưng Lộ Tiểu Mãn lại bay từ Cầm Đảo đến Yên Kinh vào phút chót, tiện thể còn đặt một phần bắp giò nướng giao tận nơi cho cô.

Lộ Tiểu Mãn miêu tả lúc cô gặm bắp giò nướng còn sáng tạo ra một từ mới, đúng là "ăn rống lên".

Đó cũng là lần cô ăn món ăn vặt ngon nhất từ trước đến nay.

[Rớt Mạng Thành (掉线城) là cái tên chơi chữ từ tên gốc Địa Hạ Thành - Dungeon (地下城) để châm biếm việc game hay bị lag và rớt mạng ở thời kỳ mới đi vào vận hành]