Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 604: Lời cảm ơn và xin lỗi gửi mẹ

Trời đã tối, Lộ Mãn đưa Cố Linh Y và Cố Gia Nhi về nhà rồi nán lại nhà họ Cố một lát.

Văn Nghệ cố nén cảm xúc bước vào phòng ngủ và đóng cửa lại. Cố Ngạn thấy tâm trạng vợ không ổn liền vội vàng đi theo vào.

“Tiểu Nghệ?”

Cố Ngạn đi đến bên giường thì thấy Văn Nghệ quay lưng về phía mình, thân hình khẽ run lên từng đợt.

“Sao lại khóc rồi…”

Cố Ngạn không đành lòng nhìn vợ buồn nên vội ôm lấy vai Văn Nghệ, giọng điệu cũng trở nên hoảng hốt: “Tiểu Nghệ, Tiểu Nghệ, có chuyện gì vậy?”

“Cố Ngạn…”

Văn Nghệ tựa vào vai chồng, khóe mắt ứa lệ: “Tôi chỉ là không đành lòng với Gia Nhi…”

“Haizz!”

Cố Ngạn siết chặt nắm đấm. Nếu đánh cho thằng nhóc đó một trận mà có ích thì ông đã ra tay từ lâu rồi.

Giờ thì hay rồi, cả hai đứa con gái đều cố chấp. Đến cả vợ mình cũng không kìm được mà trút hết sự không đành lòng và nỗi buồn.

“Tiểu Nghệ, tôi cũng thấy khó chịu trong lòng, nhưng có một điều…”

Cố Ngạn một tay nắm lấy tay Văn Nghệ, một tay ôm lấy bà và khẽ vỗ vai an ủi rồi nói: “Linh Y và Gia Nhi đều đã hai mươi tuổi rồi, nhìn xem Đại học cũng sắp học xong nữa. Chúng ta đã làm tròn trách nhiệm nuôi dạy của bậc làm cha làm mẹ, nhưng nửa đời sau của các con chúng ta không thể nào quản hết mọi chuyện được.”

“Nhưng cũng không thể! Không thể nào…”

Lòng Văn Nghệ vẫn còn uất nghẹn không thôi. Bà chưa bao giờ thể hiện bộ dạng mất bình tĩnh như vậy trước mặt người khác, đối với các con gái thì bà luôn dịu dàng hòa nhã.

Thế nhưng khi bà nhận ra những lời khuyên dịu dàng của mình không thể đi sâu vào lòng các con gái nữa, khi chúng vẫn muốn đi ngược lại kỳ vọng của ba mẹ, sự khoan dung và độ lượng của bà cũng đã đạt đến giới hạn.

Là một người mẹ, bà thật sự không muốn nhìn thấy một cặp con gái song sinh tốt đẹp như vậy lại đều bị cùng một người đàn ông ôm vào lòng.

“Haizz, những gì cần thử cũng đã thử rồi.”

Văn Nghệ lau nước mắt rồi ngẩng mặt lên cố gắng chớp mắt thật mạnh muốn nén nước mắt chảy ngược vào trong.

“Con gái rốt cuộc không phải là vật sở hữu riêng của ba mẹ, chúng phải có cuộc đời độc lập của riêng mình… Thế nhưng dù không chấp nhận sự sắp đặt của ba mẹ cũng không nên khiến ba mẹ lo lắng đến mức này chứ…”

“Tiểu Nghệ.”

Cố Ngạn ôm bà chặt hơn một chút: “Hãy nhìn thoáng ra đi bà ơi, chúng ta thật sự đã thử mọi cách rồi. Bà xem thái độ của Gia Nhi kìa, quá bướng bỉnh. Cứ nghe đến từ 'xem mắt' là như thể bị buộc thuốc nổ, chạm nhẹ một cái là nổ tung, haizz.”

“Chúng ta còn có thể làm gì nữa, cấm túc ư? Con cái đã lớn đến thế rồi, cấm được sao? Cắt đứt liên lạc ư? Con bé và Lộ Mãn đã từng trải qua sinh tử trong trận động đất rồi, nói quá lên thì có lẽ hai đứa chúng nó coi đối phương còn quan trọng hơn cả mạng sống của mình. Chúng ta mà can thiệp nữa, nếu con bé có thể ngoan ngoãn cắt đứt thì mới là chuyện lạ đấy.”

Văn Nghệ mím môi. Hôm nay bà nghe con gái út Gia Nhi cãi lại từng câu, quả thật không thể kiềm chế được sự khó chịu trong lòng.

“Thằng nhóc Lộ Mãn này đối xử với Gia Nhi cũng không tệ.”

Cố Ngạn thở dài: “Đây cũng là chỗ khó xử đấy. Nếu nó không ra gì thì đâu cần chúng ta khuyên can, Gia Nhi tự khắc sẽ sáng mắt ra mà đá nó đi thật xa rồi.”

“Thế mà thằng nhóc này, haizz... Biết thế này thì từ nhỏ đã không nên cho nó chơi cùng các con gái!”

“Giờ ông nói mấy lời này thì có ích gì chứ?” Văn Nghệ lại khẽ nức nở và mím môi nhìn chồng: “Liệu có thể quay về như xưa được nữa không?”

Cố Ngạn đau đầu “chậc” một tiếng rồi lại nói: “Bà có nghe thằng nhóc này tối nay đã tính toán thế nào không? Gia Nhi và nó sẽ tiếp tục điều hành mấy công ty của tụi nó, theo cách chia của nó thì Gia Nhi cũng chiếm 50%——nếu nó kết hôn với Linh Y thì 25% nữa lại thuộc về Linh Y.”

“Không phải, Cố Ngạn…”

Văn Nghệ vỗ vào đùi ông một cái rồi lườm ông: “Nhà chúng ta là loại ham tiền của người ta sao? Vì chút tiền đó mà bán con gái đi à? Dù chúng ta không có tiền cũng không để con gái phải, phải…”

“Được rồi, được rồi, Tiểu Nghệ, tôi hiểu ý bà mà.”

Cố Ngạn nghe vợ nói càng lúc càng loạn nên lập tức ngắt lời: “Tôi chủ yếu muốn nói là thằng nhóc Lộ Mãn này không hề giấu giếm hay che đậy bất cứ điều gì với Gia Nhi.”

Ông lại hừ mạnh một tiếng qua mũi: “Hơn nữa nó đã hào phóng như vậy, lẽ nào tôi lại keo kiệt sao!? Tất cả gia sản này của tôi cuối cùng đều là của Linh Y và Gia Nhi, tính đi tính lại vẫn là để thằng nhóc đó hời cả…”

Văn Nghệ càng muốn tát ông một cái. Của hồi môn của hai cô con gái lẽ nào cứ phải cho cùng một người đàn ông sao?

“Sao ông lại nói đỡ cho nó rồi?”

“Tôi nói đỡ cho thằng nhóc đó ư?” Cố Ngạn giọng điệu cao vút: “Nếu đâm chết thằng nhóc đó mà Linh Y và Gia Nhi có thể hồi tâm chuyển ý thì tôi sẽ lập tức lấy chìa khóa xuống garage ngay!”

“Trời ơi, ông đó!”

Văn Nghệ bất lực lườm chồng một cái. Đúng là càng nói càng quá đáng.

“Nhưng làm thế thì có ích gì đâu chứ.”

Cố Ngạn thở dài nói: “Linh Y cũng không bận tâm, mà thật sự nếu Linh Y kết hôn rồi thì lại thành chuyện riêng của gia đình con bé. Thế mới nói khả liên thiên hạ phụ mẫu tâm. Con gái sớm muộn gì cũng có gia đình nhỏ của riêng mình, rồi lại thêm một khoảng xa cách với chúng ta nữa…”

“Tiểu Nghệ bà nghĩ xem, cho dù Gia Nhi ngoan ngoãn đồng ý với chúng ta…nhưng một ngày nào đó con bé chỉ cần nói đi chơi nhà chị gái thì chúng ta có ngăn được không? Bề ngoài thỏa hiệp rồi nhưng liệu con bé có lén lút bày ra những trò điên rồ hơn không?”

“Haizz!”

“Dì Văn.”

Khi Cố Ngạn và Văn Nghệ đã ổn định cảm xúc và xuống lầu, Lộ Mãn vẫn ngồi trong phòng khách chưa rời đi.

Anh dựa vào bên cạnh Cố Gia Nhi. Cô nàng này tối nay đã mạnh dạn bày tỏ lòng mình với mẹ nên Lộ Mãn cũng tuyệt đối không thể lùi bước, phải cùng cô đối mặt với mẹ vợ tương lai.

“Lộ Mãn.” Văn Nghệ gọi anh một tiếng.

“Dì rất cảm ơn con vì đã làm người anh dẫn dắt Gia Nhi trong sự nghiệp.”

Văn Nghệ sau khi đóng cửa khóc một lúc đã lấy lại giọng điệu dịu dàng và ngữ khí bình tĩnh: “Không có người dẫn đường xuất sắc như con thì Gia Nhi rất khó đạt được trình độ như bây giờ, điều này dì biết.”

“Thế nhưng chuyện nào ra chuyện nấy.” Văn Nghệ nhìn chằm chằm chàng trai muốn cuỗm mất hai cô con gái của mình: “Con cũng phải hiểu giới hạn và tâm trạng của một người mẹ chứ, có người mẹ nào lại không muốn con gái bảo bối của mình có một cuộc sống bình thường đâu?”

“Dì, chuyện của Gia Nhi cho con xin lỗi.” Lộ Mãn thành khẩn nói: “Đối với hai người làm ba làm mẹ như chú Cố và dì Văn mà nói, con lôi kéo Gia Nhi làm loạn dù có giải thích thế nào cũng là tổn thương to lớn đối với hai người.”

“Lộ Mãn, nếu con chỉ chung thủy với một mình con bé Linh Y thì dì sẽ không có bất kỳ ý kiến gì với con…”

Cố Gia Nhi lập tức ôm lấy cánh tay Lộ Mãn, dùng hành động thực tế để chứng minh lập trường của mình.

“Gia Nhi, thả lỏng một chút.” Lộ Mãn nhẹ nhàng vỗ vỗ bàn tay của Cố Gia Nhi.

Anh cũng ngẩng đầu đối diện với ánh mắt dò xét của Văn Nghệ: “Dì, dì thấy thế này được không ạ? Gia Nhi còn phải thi cao học và đi làm, tương lai trước tiên cứ để em ấy lo sự nghiệp của mình rồi đồng thời học hỏi thêm về công việc ở công ty của chú Cố.”

“Dù thế nào đi nữa, con xin cam đoan ba điều:

Thứ nhất là sẽ mãi đối xử tốt với Linh Y và Gia Nhi;

Thứ hai là bất kể tương lai của con với Gia Nhi ra sao, con vẫn sẽ làm tròn trách nhiệm của một người anh hay bất kỳ thân phận nào khác, những gì cần đảm bảo với Gia Nhi sẽ không thiếu một điều gì;

Thứ ba là sẽ mãi tôn trọng ý nguyện của Gia Nhi, nếu em ấy muốn quay đầu hay thay đổi suy nghĩ thì con sẽ không bao giờ ngăn cản.”

Văn Nghệ nghe xong thì quay đầu nhìn Cố Ngạn một cái, hai người nhìn nhau.

Họ nghe ra được những lời Lộ Mãn đã trau chuốt và ý nghĩa thực sự mà anh muốn bày tỏ.

Anh vẫn sẽ cố gắng hết sức để đồng thời có được cả Linh Y và Gia Nhi;

Anh bất kể có nên duyên với Gia Nhi hay không, trên phương diện kinh doanh lẫn cuộc sống đều sẽ dựa theo kế hoạch ban đầu mà trao hết cho Gia Nhi;

Việc anh kiên quyết cưới cả hai là một chuyện, nhưng nếu một ngày nào đó Gia Nhi hối hận hoặc cô cảm thấy không muốn tiếp tục như vậy nữa thì anh sẽ không dây dưa mà sẽ dàn xếp ổn thỏa để Gia Nhi rời đi, thậm chí sau khi tốt nghiệp Gia Nhi cũng có thể lựa chọn ở lại bên cạnh ba mẹ trước và lo liệu công việc ở công ty của gia đình.

Có thái độ, có cam kết, có nhượng bộ. Dù Văn Nghệ không ưa mối quan hệ rắc rối và nghiệt duyên giữa anh với con gái út nhưng còn có mặt mũi của con gái lớn Linh Y ở đó. Lộ Mãn cũng đã nói đến nước này nên bản thân bà cũng cần phải có một thái độ rồi.

“Tiểu Nghệ.” Cố Ngạn nhắc nhở: “Người ta đã nói đến mức này rồi, chúng ta cũng đừng quá lạnh nhạt nữa.”

“Haizzz…”

Văn Nghệ lại thở dài một tiếng. Hai năm nay vì con gái mà bà lo lắng không yên, tất cả những nỗi lo đã trải qua trong nửa đời trước cộng lại có lẽ cũng chỉ bằng với khoảng thời gian này.

“Lộ Mãn.”

Văn Nghệ nhẹ giọng nói: “Con về trước đi. Hôm khác dì sẽ tìm ba mẹ con rồi chúng ta cùng nhau chính thức nói chuyện về việc đính hôn——ừm…là việc đính hôn với Linh Y.”

Đây cũng là thái độ của bà.

Việc con gái lớn Linh Y đính hôn với Lộ Mãn, bà đồng ý.

Nhưng con gái út Gia Nhi và Lộ Mãn…bà nhiều nhất cũng chỉ là mặc kệ không xử lý chứ không ủng hộ rõ ràng.

Mặc dù không nhận được sự chấp thuận ngay lập tức nhưng Lộ Mãn cùng Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đều đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Ba mẹ vợ tương lai sau khi thấy hai cô con gái trong quá trình ở bên bạn trai đều cùng nhau tiến bộ, ở một mức độ nào đó có thể miễn cưỡng coi là không gửi gắm nhầm người.

Cộng thêm những lời hứa và sự khẩn cầu của Lộ Mãn.

Thế nên họ cũng không lập tức phản đối kịch liệt hay dứt khoát phủ nhận ngay tại chỗ.

Nếu không thì ngay cả việc đính hôn của con gái lớn Linh Y họ cũng sẽ không cho phép.

“Mẹ ơi~” (x2)

Cố Linh Y cắn môi nói: “Cảm ơn mẹ.”

Cố Gia Nhi vẻ mặt phức tạp cũng nói theo một tiếng: “Con xin lỗi…”

[Khả liên thiên hạ phụ mẫu tâm (可怜天下父母心) nghĩa là "thương thay tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ". Đây là câu thành ngữ tiếng Trung ca ngợi tình yêu thương bao la vô bờ bến mà cha mẹ dành cho con]