Mấy ngày sau đó, Cố Gia Nhi vẫn tiếp tục trò tặng mèo nho nhỏ của mình.
Có lúc cô kèm theo một gói đồ ăn vặt, lời nhắn trên giấy nhớ ghi rằng tối cô ấy sẽ qua cùng chia sẻ;
Lại có lúc cô gửi một bức ảnh bản đồ, trên đó vẽ sẵn một tuyến đường và một điểm đến. Cô nàng này cố tình giữ lại chút hồi hộp cho buổi hẹn, để rồi tối đến khi Lộ Mãn đi theo con đường đó thì anh phát hiện ra đó là một buổi nhạc sống nhỏ tại khu cắm trại;
Cũng có khi cô để lại một cuốn sách đầy những nét vẽ nguệch ngoạc. Tối đến, Cố Gia Nhi qua nhà cùng anh nghiêm túc thảo luận về phương án mở rộng dự án game trong tương lai.
Sau đó vài ngày, Lộ Mãn gần như đã quen với việc mỗi ngày đón mèo con vào nhà và khám phá những bất ngờ nhỏ mà bạn gái để lại cho anh.
Nhưng lần này sau tiếng gõ cửa, Lộ Mãn mở cửa ra thì người xuất hiện bên ngoài không phải mèo con mà là Cố Gia Nhi.
“Anh ơi~”
Cố Gia Nhi cười rạng rỡ với giọng nói ngọt ngào: “Mèo có việc ra ngoài rồi, anh có thể cho em ở lại không ạ~”
Lộ Mãn lập tức ôm chầm lấy Cố Gia Nhi. Trong tiếng kêu “á” kinh ngạc của cô nàng, anh một mạch vào nhà và đóng cửa rồi đè cô xuống ghế sofa.
Anh hôn lên môi Cố Gia Nhi, cô nàng cũng chủ động nhiệt tình đáp lại không ngừng.
“Đồ đáng ghét~ Đi kéo rèm cửa xuống đi~”
“Kéo rồi mà.”
“Phì, em nói là phòng ngủ! Đừng ở đây…”
…
“Em thật sự mua giày cao gót mới à?”
“Em đặc biệt chọn loại da bóng đó. Giờ thì không sợ bị làm bẩn nữa, nhưng nếu anh cố tình…ưm ưm ưm, anh chết chắc rồi, Lộ Tiểu Mãn.”
…
Nửa tiếng sau.
Hai người ôm nhau nằm trên giường. Cố Gia Nhi duỗi mũi chân và nhẹ nhàng móc chiếc giày cao gót đang vương vãi trên giường rồi “cộp” một tiếng hất xuống sàn.
“Không giận nữa à?”
“Không giận nữa à?”
Sau khi Lộ Mãn và Cố Gia Nhi cùng lúc lên tiếng, hai người nhìn nhau và ngây người ra một chút.
“Anh giận gì chứ? Là anh chọc bạn gái giận mà.” Lộ Mãn khẽ ôm Cố Gia Nhi.
“Vậy cách anh xin lỗi chính là cứ thế mà bắt nạt em à?”
“Anh ơi.” Cố Gia Nhi nhăn mũi: “Cái từ “em vợ” này...khiến em cảm thấy có chút...không an toàn.”
“Anh xin lỗi, là anh đã không suy nghĩ kỹ đến cảm nhận của em.”
Sau mấy ngày Cố Gia Nhi không thèm để ý đến anh, Lộ Mãn thực ra cũng đã hiểu rõ hơn tâm tư của cô nàng. Anh nhận ra mình đã sơ suất một điểm——cô sợ mình chỉ là một phần phụ thuộc của chị gái song sinh.
Cố Gia Nhi lắc đầu: “Em cũng phải nói xin lỗi anh. Cách em khiến anh phải chú ý đến em vẫn còn khá tùy hứng——vậy nên chúng ta không ai được để bụng chuyện này. Đã nói rồi, hoà nhau nhé~”
“Chưa hoà đâu.” Lộ Mãn cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô rồi khẽ nói: “Anh phải đối xử tốt với em nhiều hơn nữa mới được.”
“Gia Nhi, em nói đúng, anh cũng cần phải suy nghĩ lại. Hai chị em các em, anh không thể để các em cảm thấy tình yêu vốn có của bạn trai bị chia làm đôi——mà phải là có thêm một phần tình yêu trọn vẹn tương tự để trao đi tình cảm một cách bình đẳng cho các em.”
Lộ Mãn xoa xoa má Cố Gia Nhi: “Mặc dù tình huống trong cuộc sống thực tế rất phức tạp nên thật sự làm được sẽ có chút khó khăn, nhưng anh sẽ cố gắng hết sức mình.”
Cố Gia Nhi cười hì hì áp mặt vào người anh: “Anh ơi, vậy anh nói xem anh có vì cảm thấy em có chỗ nào chưa tốt, ví dụ như những lúc em bướng bỉnh làm phiền anh mà không thích em không?”
“Sao có thể chứ.”
Lộ Mãn dứt khoát nói: “Nếu phát hiện bạn gái ở một khía cạnh nào đó không hoàn hảo nhưng sau những va chạm mà chưa bao giờ nghĩ đến chuyện chia tay, chỉ một lòng đối diện với vấn đề giữa hai người và bù đắp những thiếu sót trong mối quan hệ thì điều đó chứng tỏ——gần như có thể cưới được rồi.”
“Đúng rồi.”
Cố Gia Nhi gật đầu lia lịa: “Vậy nên em cũng sẽ không vì bạn trai không đạt được kỳ vọng trong lòng mình, nhất là những điều vô tình không cố ý mà phủ nhận tình yêu giữa chúng ta đâu——em sẽ vĩnh viễn vĩnh viễn yêu anh. Câu này em cũng sẽ vĩnh viễn vĩnh viễn nói ra, hi hi~”
“Gia Nhi.”
“Anh ơi, em đối với anh cũng vậy đó. Cho dù chuyện chúng ta và chị ấy ở chung…có chút vấn đề nhỏ nào đó, điều đáng nghĩ nhất không phải là đổ lỗi cho ai mà là chúng ta cùng nhau đối mặt và cùng nhau vượt qua!”
“Vậy nên anh ơi, điều này cũng càng chứng tỏ——gần như có thể cưới được rồi.”
Lộ Mãn cười cười: “Gần đến lúc tốt nghiệp anh vừa hay có thể đáp ứng điều kiện đăng ký kết hôn, sau khi tốt nghiệp cũng nên tính đến chuyện lập gia đình mới rồi——đến lúc đó em đừng hòng chạy thoát nhé.”
“Hừ, em không thèm chạy đâu!”
Cố Gia Nhi ôm chặt Lộ Mãn rồi đầu rúc vào cổ anh: “Em bám lấy anh rồi, vĩnh viễn không rời xa!”
…
Sau khi “làm lành”, Cố Gia Nhi ngược lại không thể “độc chiếm” Lộ Mãn vào ban đêm nữa.
Trong căn hộ của Lộ Mãn.
Cố Linh Y cầm tấm vé xem phim thủ công do em gái tự tay vẽ tặng Lộ Mãn và có chút chua chát cảm thán: “Gia Nhi, em đúng là có lắm chiêu nhiều trò lãng mạn thật đấy.”
Lộ Mãn và Cố Gia Nhi đang cho tôm viên và chân gà rút xương vào nồi lẩu, họ nhìn nhau một cái rồi ăn ý giữ vẻ mặt không nói gì.
“Máy chiếu mua về dùng tốt không? Hôm đó hai người xem phim gì thế?” Cố Linh Y tiện miệng hỏi.
“Ờ… ừm ừm ừm…” Cố Gia Nhi ngượng ngùng nói nhỏ: “Quên tên phim mất rồi…”
“Hả?” Cố Linh Y lại hỏi: “Đại khái nội dung thế nào?”
Lộ Mãn và Cố Gia Nhi lại nhìn nhau, cả hai đều không trả lời được.
Cố Linh Y cạn lời.
“Hóa ra bộ phim hai tiếng đồng hồ mà hai người đến cả đã chiếu cái gì cũng không biết. Sự chú ý và tâm trí hoàn toàn không đặt vào bộ phim đúng không?”
Cố Linh Y tuy mang giọng điệu ghen tuông nhưng trong lòng lại chẳng mấy bận tâm, ngược lại còn có chút vui thầm.
Tối nay cuối cùng cũng không cần đẩy Lộ Mãn vào phòng em gái nữa rồi.
Sau khi ba người vừa trò chuyện vừa ăn hết thịt nhúng rau củ trong nồi lẩu, Cố Linh Y bắt đầu nghĩ xem làm thế nào để em gái sớm trở về phòng của mình.
Thế nhưng một tin nhắn QQ đã phá vỡ kế hoạch của cô. Cố Linh Y lấy điện thoại ra xem, biểu cảm trên mặt cô lập tức trở nên khó xử.
“Lộ Mãn, Gia Nhi, phiền hai người dọn dẹp bát đũa nhé.”
Cố Linh Y vừa nói vừa đứng dậy: “Có một tiểu sư muội đến tìm em nên em về phòng một lát đây, khoảng một hai tiếng là xong.”
“Muộn thế này rồi mà còn có sư muội đến thăm à?” Lộ Mãn đứng dậy: “Nếu cần bọn anh thì cứ gọi điện bất cứ lúc nào.”
“Thôi được rồi, là một tiểu sư muội đến hỏi chuyện tình cảm thôi.”
Cố Linh Y làm ra vẻ bí ẩn chớp mắt với Lộ Mãn và Cố Gia Nhi: "Em đảm bảo hai người cũng sẽ rất hứng thú cho mà xem. Đợi em một lát, lát nữa về em sẽ kể cho nghe nhé~"
Sau khi Cố Linh Y ra ngoài, ánh mắt Cố Gia Nhi lướt về phía Lộ Mãn.
"Anh ơi."
Cô nàng rướn người sát lại Lộ Mãn rồi khẽ thổi hơi vào hõm cổ anh: "Linh Y nói ít nhất một tiếng nữa chị ấy mới về đó."
Lộ Mãn đánh giá cô từ trên xuống dưới.
"Hì hì~" Cố Gia Nhi cười ranh mãnh: "Anh ơi, anh không muốn sao?"
Lòng Lộ Mãn khẽ động. Nếu cứ thế mà "thả phanh" với Gia Nhi trước rồi tối lại tiếp tục với Linh Y thì...
Thế này có tính là..."chị em luân phiên" không nhỉ?
"Gia Nhi."
Lộ Mãn chỉ vào mấy cốc trà sữa gần cạn trên bàn: một cốc trà sữa uyên ương tất da, một cốc trà sữa trân châu khoai môn, một cốc latte ô long kem sữa.
Cố Gia Nhi hiểu ý ngay và khẽ "hừ" một tiếng: "Anh ơi, anh lại nghĩ bậy rồi. Anh có phải muốn nói trà sữa uyên ương tất da không cần uyên ương không cần trà sữa không?"
Lộ Mãn lắc đầu: "Không phải."
"Hả?" Cố Gia Nhi không tin vào cái trình độ háo sắc của tên sói dê này: "Đâu thể nào chỉ chụt chụt đơn giản như vậy được chứ?"
Lộ Mãn chỉ vào cốc cuối cùng rồi ghé sát lại Cố Gia Nhi, gần như dán vào má cô mà mỉm cười nói: "Latte ô long kem sữa, không cần ô long, không cần latte."
[Trà sữa truyền thống kết hợp với cà phê nên gọi là uyên ương. Trà sữa khi pha được lọc bằng một túi vải lụa hoặc cotton giống như tất da nên mới đặt tên là tất da. Cơ mà ở đây sắp có cảnh chim chuột thì nên hiểu theo nghĩa đen]