"Bạch nguyệt quang thời niên thiếu yêu mà không có được và là người mà anh ngày đêm nhung nhớ, bỗng nhiên đúng lúc anh công thành danh toại lại xuất hiện trước mặt anh với vẻ đẹp như thuở ban đầu, chủ động theo đuổi anh và ngỏ ý muốn cùng anh gắn bó trọn đời."
Trong quán cà phê của khách sạn, Lưu Khải Thừa ngồi ở một góc cạnh cửa sổ. Đối diện là Cố Linh Y đang chớp chớp mắt tò mò và Lộ Mãn đang từ tốn phân tích.
"Ai mà chẳng mê muội chứ? Khải Thừa, anh như vậy chúng em cũng có thể hiểu được." Lộ Mãn nói.
Cố Linh Y lập tức lườm anh một cái rõ to: "Có vẻ như vị sư ca nào đó hiểu rõ mọi chuyện lắm nhỉ? Trông cứ như là kinh nghiệm xương máu từ chính bản thân vậy!"
Cô ấy nghe thế nào cũng thấy đoạn này ngoài việc nói về Khải Thừa học trưởng ra, dùng để hình dung tên giò heo Lộ Mãn và em gái cô ấy cũng vừa vặn hợp lý!
"Khụ khụ, nói chuyện chính đi Linh Y."
Lộ Mãn nhắc nhở: "Khải Thừa hiện tại chủ yếu lo lắng sau khi Hân Hân học muội biết chuyện của Cúc Tiểu Ngọc sẽ làm cho tình cảm của họ bị hủy hoại."
Cố Linh Y ngước mắt suy nghĩ kỹ một lát rồi nói: "Học trưởng, lúc em và Lộ Mãn mới ở bên nhau em cũng khá bận tâm chuyện anh ấy và Gia Nhi...anh hiểu mà. Thế nhưng em nghĩ nếu thực sự đủ yêu thì không gì có thể ngăn cản và chia rẽ những người thật lòng yêu nhau cả. Huống chi đó đã là chuyện quá khứ, đáng lẽ ra phải tan thành mây khói từ lâu rồi."
Lưu Khải Thừa lặng lẽ cúi đầu. Rõ ràng trong lòng anh ta rất bất an.
Cố Linh Y thấy anh ta như vậy lại nói tiếp: "Nếu nghĩ ngược lại thì khi Gia Nhi biết chuyện của Lộ Mãn và em, lúc đầu cũng rất đau lòng vì chúng em đã giấu em ấy."
"Vậy nên Khải Thừa học trưởng, nếu anh muốn giấu mãi thì quả thực đó sẽ là một nỗi ám ảnh và trở ngại trong lòng anh;
Còn nếu muốn thẳng thắn và cảm thấy thời cơ đã chín muồi, tình cảm giữa hai người đã vượt xa thứ tình cảm non nớt và vấn vương với bạch nguyệt quang kia, vậy thì hãy nói chuyện rõ ràng với nhau đi chứ?"
Lộ Mãn liếc nhìn Cố Linh Y một cái rồi nói tiếp: "Dù sao thì sau này Linh Y cũng không vì chuyện của Gia Nhi mà từ chối em. Ngược lại còn kéo em đi đo số đo cơ thể và mua đủ loại quần áo để thay thế những bộ quần áo Gia Nhi từng tặng em trước đây——thay vì cứ mãi bận lòng về quá khứ, chi bằng hãy tạo dựng một tương lai mới để che lấp đi những điều anh không còn muốn nhắc lại nữa."
Tay của Cố Linh Y đặt lên lưng Lộ Mãn và tích lực chuẩn bị nhéo anh.
Anh ta còn mặt mũi mà nói nữa! Giờ thì thành ra hai chị em cô cùng mua quần áo cho anh ta rồi.
"Anh ơi, em ra quầy lễ tân trả lại một phòng rồi."
Cố Gia Nhi lúc này cầm một tờ hóa đơn đi tới.
Cô liếc nhìn Lưu Khải Thừa một cái rồi nói: "Cái phòng mở riêng cho Hân Hân sư muội ấy, em ấy tự nói không cần làm phiền chúng ta tốn kém như vậy. Em ấy và Khải Thừa học trưởng ở chung một phòng đôi tiêu chuẩn là được rồi."
Ánh mắt Lộ Mãn và Cố Linh Y đồng loạt đổ dồn về phía Lưu Khải Thừa.
"Mọi người đừng ngạc nhiên chứ." Cố Gia Nhi nói: "Hân Hân tự nói mà. Lần trước em ấy và Khải Thừa học trưởng đi du lịch tỉnh Cám cùng nhau, suốt cả chuyến đi đều ở chung một phòng mà." [Tỉnh Cám (赣省) là tên gọi tắt của tỉnh Giang Tây]
“Khải Thừa, đến thế rồi mà anh còn lăn tăn gì nữa?” Lộ Mãn nhướng mày: "Người ta là con gái đã bày tỏ rõ ràng đến thế rồi, là đàn ông thì phải dứt khoát một chút chứ——một cô gái tốt như vậy lại còn thích anh đến thế, nếu mà bỏ lỡ thì anh sẽ hối hận cả đời đấy.”
“Em biết rồi, biết rồi mà.”
Lưu Khải Thừa ngượng nghịu đỏ bừng mặt rồi nói: “Cảm ơn chị dâu Gia Nhi.”
Cố Gia Nhi vốn dĩ đang giữ vẻ mặt bình thản, nhưng khi nghe Lưu Khải Thừa gọi mình từ ‘học muội’ bỗng thành ‘chị dâu’ thì đôi mắt hạnh của cô nàng chợt sáng bừng.
“Ừm ừm, học trưởng cố lên! Nhất định sẽ ổn thôi!”
…
Sau khi mời cặp đôi đang công khai mập mờ này ăn no nê bữa tối với mấy món ăn nhà làm và canh thịt dê, Lộ Mãn cùng cặp song sinh và họ đi dạo gần công viên.
Lưu Khải Thừa và Hà Hân Hân sánh bước đi phía trước.
Nhóm ba người Lộ Mãn đi theo sau và giữ một khoảng cách nhất định nên không nghe rõ cuộc trò chuyện của hai người kia, để lại không gian cho họ thủ thỉ riêng tư.
Sau khi đi một vòng quanh hồ nhân tạo nhỏ, hai người dừng lại bên một tảng đá dùng để nghỉ chân.
Hai chị em song sinh ngóng cổ trông theo, tâm hồn hóng chuyện của cả hai đang bùng cháy dữ dội.
Sau khi Lưu Khải Thừa vẫy tay, nhóm ba người Lộ Mãn đi tới. Có vẻ như họ đã nói chuyện xong về chuyện của Cúc Tiểu Ngọc.
“Sư ca, em biết rồi ạ.” Hà Hân Hân hai tay nắm chặt trước ngực và khẽ cúi đầu.
“Ê, Linh Y Linh Y, em ấy gọi Khải Thừa học trưởng là sư ca nữa kìa!”
“Gia Nhi, em nhỏ tiếng thôi… Suỵt!”
“Sư ca, vậy là anh thích em vì em có chút giống học tỷ kia, đúng không ạ?”
Lưu Khải Thừa ngây người sửng sốt và nhất thời khó lòng trả lời.
“Sư ca, em muốn nghe sự thật.” Hà Hân Hân mỉm cười nhìn chằm chằm anh: “Nếu anh thật lòng thích em và không muốn sau này làm tổn thương em thì hãy nói ra suy nghĩ thật thà nhất trong lòng anh đi ạ.”
Lưu Khải Thừa lắc đầu, giọng nói cất lên đầy khó khăn: “Có lẽ là vậy. Khi chúng ta mới quen nhau anh đã có ý đồ không tốt, vì cảm thấy em giống cô ấy nên mới muốn tiếp cận em nhiều hơn và tiếp xúc với em…”
Cố Linh Y có chút sốt ruột thay anh ta. Cô thầm nghĩ vị học trưởng này thật thà quá mức rồi.
Cố Gia Nhi cũng đảo mắt một cái rồi đột nhiên lớn tiếng hỏi: “Khải Thừa học trưởng, em hỏi anh một câu nhé, giả sử đi! Giả sử Cúc Tiểu Ngọc mười năm sau cảm thấy cuộc sống của mình không tốt, lại nhớ đến anh rồi trùng sinh trở về hiện tại, ngày mai đến tìm anh muốn tái…ừm ừm ừm…”
Hình như không thể gọi là ‘tái hợp’ vì Khải Thừa học trưởng vẫn luôn đơn phương mà…
“Muốn trở thành bạn gái của anh, vậy anh có chấp nhận cô ấy không?”
Vừa nghe câu hỏi của Cố Gia Nhi, bốn người còn lại có mặt ở đó đều ngớ người ra.
Cố Linh Y và Lộ Mãn nhìn nhau. Chị gái song sinh thì càng phục sát đất em gái của mình——tự biên tự diễn “chỉnh sửa một chút” tình huống trùng sinh của Lộ Mãn rồi biến thành câu hỏi khó để hỏi người ta luôn!
Lưu Khải Thừa hoàn hồn lại thì vội vàng lắc đầu liên tục: “Sao có thể chứ? Anh đã có người mình yêu rồi, làm sao có thể muốn dây dưa gì với cô ấy nữa…”
“Đúng rồi đó.” Cố Gia Nhi nháy mắt với Hà Hân Hân tiểu sư muội: “Người anh ấy thích là em, nếu chỉ vì một chuyện cũ không đi đến đâu mà ảnh hưởng đến việc hai người kết duyên thì chẳng phải quá là không đáng sao? Đúng không, đúng không nào!”
“Cảm ơn chị, Linh Y sư tỷ.”
Hà Hân Hân nở nụ cười rạng rỡ. Cô bước tới một bước rồi nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy cổ Lưu Khải Thừa: “Thật ra...dù chị Linh Y không khuyên thì em cũng nghĩ vậy thôi——em nên mừng vì cô gái đó không để mắt đến anh.”
“Nếu vì em giống cô ấy mà trở thành chìa khóa mở ra tình cảm giữa chúng ta thì...cô ấy thực ra là bà mối của chúng ta mà! Phải cảm ơn cô ấy mới đúng.”
Cố Gia Nhi thán phục trước sự phóng khoáng và thông minh của tiểu sư muội nhưng cô vẫn bĩu môi: “Nói hay lắm. Nhưng mà...chị là Gia Nhi sư tỷ của em đấy nhé...”
“Ơ? Em xin lỗi, chị Gia Nhi...”
Hà Hân Hân nở nụ cười xin lỗi cô ấy rồi lại nhìn thẳng vào mắt Lưu Khải Thừa: “Nhưng mà nè, sư ca, anh cũng phải xin lỗi em đó... Suốt thời gian qua em cứ băn khoăn mãi, rõ ràng mối quan hệ của chúng ta đã tốt đến thế rồi mà sao anh cứ mãi không chịu chấp nhận em chứ? Anh khiến em lo được lo mất bao lâu rồi! Anh có biết không hả?”
“Anh xin lỗi, Hân Hân! Anh...” Lưu Khải Thừa cảm thấy cổ họng nghẹn lại.
“Anh không tin tưởng bản thân đến mức nào vậy chứ.”
Trong ánh mắt tiểu sư muội nhìn Lưu Khải Thừa ẩn chứa một chút xót xa.
“Sợ em hiểu lầm rằng anh coi em là người thay thế sao?”
“Hân Hân...”
“Sư ca, có lẽ sau này khi anh viết ra được những tác phẩm xuất sắc hơn và đạt được công thành danh toại rồi, khi nhắc đến cô gái kia trước mặt mọi người, ai cũng sẽ nghĩ rằng——”
“May mà cô ấy đã từ chối anh và trả anh về với thế giới.”
“Mọi người sẽ cảm ơn cô ấy vì đã không yêu anh.”
“Phần đời còn lại hãy để em cùng anh nỗ lực tiến bộ, chúng ta hãy cùng nhau chứng kiến khoảnh khắc này trong tương lai nhé.”
