Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11201

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Toàn truyện - Chương 601: Năm trăm triệu

Ngày 7 tháng 6, ngoài trường thi, trời trong xanh như được gột rửa.

Lộ Tiểu Sương nắm chặt tay Lộ Mãn.

Bên cạnh là ba mẹ hai nhà họ Lộ và họ Cố cùng hai cô chị dâu song sinh, còn có Hàm Hàm và Đạo Đạo đi theo.

Theo lời chị dâu Gia Nhi của cô bé, việc đưa cô đi thi Đại học là chuyện lớn chung của hai gia đình nên hễ ai trong nhà còn thở được thì đều phải đến đưa cô đi.

Nhận thấy ánh mắt như có như không của anh trai đang dõi theo mình, Lộ Tiểu Sương nhe răng cười với Lộ Mãn: "Yên tâm đi anh trai, tâm lý em gái anh mạnh vô đối đó nha."

"Đương nhiên là anh tin em rồi." Lộ Mãn cười cười: "Cứ thoải mái mà làm bài, viết xong là được."

"Hì hì, ấy không được, em còn phải cố gắng thi đỗ vào Đồng Tế như anh mong muốn nữa chứ."

Lộ Tiểu Sương liếc nhanh nhìn ba mẹ nhà họ Cố rồi nói nhỏ: "Nếu học cao học cùng chị dâu thì sẽ ở gần hơn, lại còn có thể cùng nhau đi học nữa chứ."

"Không thành vấn đề. Nếu em thi đỗ Đồng Tế thì anh sẽ mua cho em ở Hỗ Thị một căn nhà gần trường nhất để làm ký túc xá."

"Quá khoa trương rồi đó Tiểu Mãn, ha ha ha. Coi chừng mẹ chúng ta lại đánh anh đó."

Giọng Lộ Mãn không lớn nhưng cũng đủ khiến những người xung quanh phải liếc mắt nhìn.

Vốn dĩ có phụ huynh không vui vẻ gì mà đưa mắt nhìn tới xem kẻ nào dám khoác lác và ba hoa chích chòe, ở đây làm loạn quân tâm của các thí sinh khác.

Nhưng khi thấy Cố Ngạn và Lộ Mãn cùng một chiếc Mercedes-Benz S và một chiếc Mercedes-Benz E đỗ phía sau họ, những người xung quanh đều lựa chọn im lặng.

Cả gia đình này hình như thật sự có cái thực lực nói mua là mua...

Tiễn Lộ Tiểu Sương vào khu vực kiểm tra an ninh của trường thi, cô bé liên tục quay đầu vẫy tay và bắn tim về phía Lộ Mãn cùng hai cô chị dâu song sinh rồi bước chân nhẹ nhàng đi vào trường thi.

"Phù——"

Lộ Mãn thở phào một hơi.

Cố Linh Y và Cố Gia Nhi bên cạnh biết anh vì sao lại xúc động, liền một người bên trái một người bên phải tựa vào anh. Cố Linh Y còn lén nắm lấy tay anh.

"Lộ Mãn." "Anh ơi."

"Không sao đâu."

Lộ Mãn khẽ nói: "Trước kia lúc Tiểu Sương vào trường thi, đến cả ngủ cũng không ngon giấc và mắt thâm quầng. Anh có hỏi thăm vài câu thì em ấy hoàn toàn không thèm để ý đến anh."

Cái "trước kia" trong lời anh nói, hai chị em song sinh đương nhiên hiểu là chỉ trước khi anh trùng sinh.

"Bây giờ thì hoàn toàn khác rồi."

Cố Linh Y nhẹ giọng nói: "Đến giây cuối cùng trước khi vào trường thi, em ấy vẫn luôn nắm tay anh——giờ anh là người anh trai mà em ấy yêu quý nhất, cũng là chỗ dựa và niềm tin khiến em ấy an tâm nhất."

"Ừm." Lộ Mãn cười chân thành: "Giờ đây đã khác xưa rồi, nếu em ấy học Đại học ở Hỗ Thị thì chúng ta còn có thể vui vẻ bên nhau thêm mấy năm nữa."

"Anh ơi, Tiểu Sương sau khi tốt nghiệp cũng sẽ không đi xa đâu." Cố Gia Nhi cười tủm tỉm nói: "Em ấy từng nói với em không chỉ một lần rằng sau này cũng muốn sống gần cả ba chúng ta một chút."

Nói xong cô còn chột dạ quay đầu liếc nhìn ba mẹ mình.

Ba người họ...

Khóe môi Lộ Mãn cong lên: "Chúng ta về thôi, trưa nay anh sẽ đến đón em ấy."

...

Sau khi làm tài xế riêng cho em gái ruột Tiểu Sương trong suốt kỳ thi Đại học, khi môn cuối cùng thi xong thì anh liền được giải phóng.

Lộ Mãn còn muốn đưa Lộ Tiểu Sương đi chơi một chuyến thật vui nhưng lại bị em gái ghét bỏ đẩy ra và bảo anh có thời gian đó thì nên dành nhiều hơn để ở bên hai cô chị dâu song sinh.

Dù nói thế nhưng anh vẫn đưa Lộ Tiểu Sương đi dạo quanh các huyện và thành phố lân cận, còn ghế sau là hai cô bạn thân của em gái anh là Trần Gia Hòa và Mã Hạo Mẫn.

Ba cô nàng vừa thoát khỏi bể khổ năm cuối Trung học Phổ thông líu lo không ngớt, cũng rất nể mặt Lộ Mãn mà không ngừng khen lấy khen để người anh trai thân thiết kiêm người bạn tốt bụng và hào phóng này của họ.

Thậm chí có lúc còn khiến Cố Linh Y và Cố Gia Nhi cảm thấy có chút bất an, phải lái chiếc xe Pikachu giận dữ đuổi theo vì không yên tâm khi thấy anh cứ trò chuyện và trêu ghẹo hai cô bé kia suốt cả ngày.

Suốt kỳ nghỉ hè sau đó, để xoa dịu hai cô bạn gái song sinh đang ghen tuông, Lộ Mãn đặc biệt ngày nào cũng chạy đến công ty của Cố Ngạn để cùng ba vợ tương lai uống trà và trò chuyện phiếm.

Còn Cố Gia Nhi suốt ngày ru rú trong văn phòng, thấy Lộ Mãn mấy ngày liền đến tìm ba mình nhưng thực chất là ngầm ở bên cô mới dần dần từ cái bĩu môi chuyển thành nụ cười cong cả khóe miệng.

...

"Tiểu Lộ à, sáng nay đi ăn lẩu cay tiêu và bánh Tráng Mô nhé?"

"Vâng, chú Cố, con qua đón chú nhé, Linh Y và Gia Nhi cũng đi chứ ạ?"

"Khụ khụ, hai đứa nó không đi đâu..."

"Ba, ai bảo con không đi chứ!"

"Con chẳng phải không thích mấy món ăn sáng này sao?"

"Nhưng anh ấy thích mà, con đi ăn cùng anh ấy không được à?"

"Ơ..."

"Chú Cố, con đến dưới nhà chú rồi ạ."

"Nhanh vậy sao? Cũng phải...vốn dĩ cũng không xa là bao. Thôi, Gia Nhi xuống đi, ba thấy con trang điểm xong xuôi rồi."

...

Ngày hôm sau.

"Ba ơi~ ba ơi~ sáng nay chúng ta đi ăn lẩu nồi đất nhé?"

"...Lại rủ cả Tiểu Lộ nữa à?"

"Đương nhiên rồi ạ."

Cố Ngạn bỗng thấy chán nản và không còn sức để nói. Nghe có vẻ ý của cô con gái út là nếu chỉ đi ăn sáng với ba thì cô bé sẽ không đi...

Sau mấy ngày liên tục đi ăn sáng cùng Lộ Mãn, Cố Ngạn quả thực cũng cảm thấy thằng nhóc này so với mấy đứa cháu trai khác của mình thì hợp tính mình nhất.

Lại một ngày khác, trong một quán ăn thập cẩm.

"Tiểu Lộ, con làm cái game nước ngoài kia cũng được một năm rồi nhỉ?"

Ăn một miếng thịt dê giòn rồi húp một ngụm súp, Cố Ngạn hỏi Lộ Mãn: "Hôm qua có một bữa tiệc, chú vừa nhắc con làm cái game đó thì mọi người trên bàn đều không ngừng kinh ngạc."

Những lời tâng bốc trên bàn rượu ấy Cố Ngạn vốn dĩ cũng không định tin là thật.

Thế nhưng mấy người bạn này cứ tấm tắc khen ngợi không ngớt: "Tổng Giám đốc Cố tìm được con rể quý rồi!": "Ba vợ lợi hại, con rể cũng giỏi!"...

Thật sự khiến ông ấy cảm thấy nở mày nở mặt.

"Con cái của họ cơ bản đều đã chơi game của con và dùng qua trang web của con. Còn có người nói tất cả các máy tính ở quán net trên toàn quốc đều phải tải game của con sao?"

"Hì hì, ba ơi, các chú ấy quả thực không hề nói quá đâu."

Cố Gia Nhi đắc ý ngẩng khuôn mặt lên, vì khen Lộ Mãn cũng chính là khen cô nên cô càng vui hơn.

"Anh ơi, anh mau nói cho ba biết lợi nhuận ròng chúng ta vừa chốt là bao nhiêu đi~"

Lộ Mãn nói với giọng điệu thờ ơ: "Mới năm đầu tiên thôi ạ, lợi nhuận chỉ hơn năm trăm triệu——ừm, thịt bò trong lẩu này mềm thật đấy."

Cố Ngạn nghe xong ngẩn người. Năm trăm triệu và thịt bò có phải là hai thứ nên nói liền nhau như vậy không?

Đúng là đếm tiền như đếm rau vậy luôn à?

"Ồ, à, các con làm game Hàn Quốc đúng không? Năm trăm triệu won Hàn Quốc đổi ra nhân dân tệ là bao nhiêu..."

"Ba ơi." Cố Gia Nhi ngoan ngoãn lên tiếng nhắc nhở: "Năm trăm triệu là nhân dân tệ ạ."

Cố Ngạn: "..."

Sau một thoáng im lặng, Cố Ngạn thở dài đầy cảm thán: “Thế hệ trẻ thật đáng gờm.”

Doanh nghiệp của ông là ngành công nghiệp sản xuất truyền thống, từ nguyên liệu, công nghệ, gia công, sản xuất, kênh phân phối, quảng cáo đến bán hàng, từng bước vững chắc xây dựng nên quy mô như ngày nay.

Vậy mà chỉ để bọn trẻ chơi game thôi đã có ngay năm trăm triệu lợi nhuận ròng mỗi năm, Cố Ngạn không khỏi cảm thấy khó hiểu về xu hướng kiếm tiền này.

“Anh ơi, bát này nhiều quá em ăn không hết. Cho anh nè.”

Cố Gia Nhi vẫn còn lại nửa bát nhỏ thịt viên dê và đậu phụ, cô gắp từng miếng cho Lộ Mãn.

“Sức ăn của em đâu rồi?”

“Em vốn dĩ đâu có thích ăn lắm đâu, vì muốn đi cùng anh...với cả đi cùng ba nữa nên mới miễn cưỡng theo đến đây chứ, hừ.”

Con gái út của mình cùng bạn trai của con gái lớn ngồi sát cạnh nhau và vô tư chia sẻ bữa sáng trong bát.

Người ba già Cố Ngạn này nhìn thấy cảnh đó thì trong lòng lại thở dài thườn thượt.

[Bánh Tráng Mô (壮馍) là loại bánh hấp có vỏ bột mì giòn và nhân thịt mặn hình tròn lớn như pizza, thường ăn với lẩu cay tiêu Hulatang (胡辣汤). Cả hai món được nhắc tới đều có nguồn gốc từ tỉnh Hà Nam, Trung Quốc]