Sau khi nhập học, Lăng Chi đếm thử thì phát hiện cô bạn thân Linh Y của mình quấn quýt bên mình có vẻ nhiều hơn hẳn.
Hồi năm ngoái, cái cô nàng ham trai bỏ bạn này chỉ cần có thể đi tìm Lộ Mãn thì tuyệt đối sẽ không ở bên mình.
Thế mà gần đây Cố Linh Y hẹn ăn trưa ăn tối, đi tự học hay thậm chí là ngủ tối đều ở bên cô, nhiều đến mức Lăng Chi lười đếm.
“Em với Lộ Mãn cãi nhau à?” Lăng Chi chỉ có thể nghĩ ra mỗi lý do này.
Các cặp đôi bình thường khi cãi nhau còn phải lo lắng hậu quả của việc lạnh nhạt với đối phương. Thế nhưng cặp đôi này…cặp đôi rưỡi này thì hoàn toàn không cần lo lắng, vì nếu Cố Linh Y ở bên mình thì bên Lộ Mãn vẫn còn Cố Gia Nhi mà…
“Ừm…” Cố Linh Y ngượng ngùng lắc đầu: “Không có đâu, chúng em vẫn rất tốt.”
“Với lại cho dù chúng em có cãi nhau đi chăng nữa.”
Cố Linh Y nói nhỏ: “Đầu giường cãi nhau, cuối giường làm hòa mà…”
Lăng Chi đành chịu. Cô ấy còn có thể nói gì nữa.
Hai người này quả thực tình cảm bền như vàng, lại còn có tình ý mặn nồng như cá với nước làm gia tăng thêm sức mạnh nên muốn cãi nhau một trận cũng khó. Chưa từng thấy hai người họ thật sự giận dỗi hay nổi nóng với nhau.
“Đúng đúng đúng, hai người các em tốt không thể tả. Cho dù có vấn đề thì Lộ Mãn cũng có thể thuyết phục em, em cũng có thể dùng tuyệt chiêu trên giường để hắn ta phải nghe lời.”
“Hoàng Lăng Chi, chị có thể nói nhỏ một chút không?”
“Chưa từng thấy cặp đôi nào chồng tung vợ hứng như hai người các em. Hắn ta dùng cái biệt danh này để bôi nhọ chị, em không giúp chị phản bác thì thôi, vậy mà còn làm đồng lõa!”
“Có oan hay không chính chị tự biết rõ trong lòng.”
Lăng Chi buồn cười nhìn cô bạn thân trước mặt: “Ngay cả Linh Y cũng đã trở nên nhanh mồm nhanh miệng rồi. Bị em gái em ảnh hưởng ngấm ngầm suốt hai mươi năm mà vẫn không thể hun đúc được em, vẫn là bạn trai có chiêu, cái tài ăn nói sắc sảo của anh ta đã lây sang em rồi.”
Cố Linh Y úp mặt xuống bàn. Nhắc đến em gái song sinh khiến cô ấy hơi đau đầu.
“Gần đây, là em cố ý để Lộ Mãn ở bên Gia Nhi nhiều hơn.”
“Ồ, bạn trai là em rể càng thú vị hơn một chút phải không?”
“Hoàng Lăng Chi!” Cố Linh Y lườm cô một cái rồi thở dài một hơi: “Là trong kỳ nghỉ, em đã chính thức đến thăm ba mẹ Lộ Mãn rồi…”
“Gia Nhi tuy hơi sợ dì Tĩnh nhưng em biết em ấy cũng rất muốn đi…với thân phận giống như em.”
Lăng Chi xoa xoa thái dương: “Ba mẹ các em chắc chắn sẽ không đồng ý phải không?”
“Ừm, cho nên Gia Nhi biểu hiện rất ngoan ngoãn, cũng không hề đòi hỏi.”
Cố Linh Y nhíu chặt đôi lông mày thanh tú: “Cả kỳ nghỉ em ấy đều ngoan ngoãn đi theo ba chúng em để làm quen với công việc của tập đoàn.”
“Cho nên em cảm thấy có lỗi với em gái em lắm à?”
“Cũng đúng vậy, em ấy luôn nói với em rằng em ấy quá yêu quá yêu Lộ Mãn, vì chúng em đã vượt qua mọi khó khăn để ở bên nhau nên em ấy hoàn toàn không bận tâm đến những lề thói cũ kỹ rườm rà khác.”
Thế nhưng cho dù em gái thật sự không bận tâm chút nào, Cố Linh Y với tư cách là một người chị cũng rất xót xa cho em gái.
“Nếu nói về sự hy sinh và cống hiến thì cũng nên là người chị gái như em hy sinh nhiều hơn một chút chứ.”
Lăng Chi liếc xéo cô một cái: “Vậy thì em hoàn toàn ‘lui về hậu phương’ đi, để em gái em đi cùng cậu em rể tốt của em qua gặp mặt gia đình rồi đăng ký kết hôn và tổ chức hôn lễ với tiệc cưới!”
“Không được!” Cố Linh Y lập tức phản bác: “Chúng em…chúng em sẽ cùng nhau bàn bạc mà…”
Lăng Chi ôm mặt: “Chị chịu hết nổi mấy đứa rồi. Vậy là chị tranh thủ lúc Gia Nhi và cái tên đàn ông chó má kia đang mặn nồng để đến an ủi trái tim đang cô đơn của em à?”
“Cũng không phải thế đâu. Chị Chi Chi, em cũng nhớ chị mà.”
“Em bớt đi.”
Cố Linh Y ngập ngừng một chút rồi lại nói: “Thật ra thì Gia Nhi và anh ấy cũng không dính lấy nhau quá đâu——ngược lại là bây giờ họ đang cãi nhau và chiến tranh lạnh đấy.”
“Hả?” Lăng Chi lần này thì ngạc nhiên thật sự: “Chuyện gì thế? Gia Nhi khó khăn lắm mới có được danh phận bạn gái rồi lại một kỳ nghỉ không quấn quýt nhau, giờ ở trường người nhà không quản được nữa mà lại cãi nhau hả?”
Cố Linh Y nhíu mày nói: “Tính tình của em ấy là thế mà, có thể ngoan ngoãn một thời gian nhưng đâu thể giấu cả đời được. Cái tính khí ấy đến lúc phải bộc phát thì vẫn phải bộc phát thôi.”
“Chị thấy em lại không lo lắng lắm nhỉ?” Lăng Chi liếc nhìn Cố Linh Y và cười cười: “Cũng đúng nhỉ, họ mà tan vỡ thì mối quan hệ của các em ít nhất cũng có thể quay về trạng thái bình thường một vợ một chồng rồi…”
“Ôi, Lăng Chi.” Cố Linh Y lắc đầu: “Em đâu có mong họ không tốt đâu. Em thật sự hy vọng Gia Nhi có thể có được tình yêu đích thực và hạnh phúc mà.”
Tâm trạng của cô bây giờ trong cuộc sống chung êm đềm và lâu dài cũng đã dần dần thay đổi như cán cân nghiêng về một phía. Ban đầu khi đối mặt với việc em gái và Lộ Mãn ở bên nhau, trong lòng cô ấy vừa ghen tuông vừa mừng thầm. Còn bây giờ thì sự mừng thầm và ủng hộ em gái đã vượt xa sự ghen tuông còn sót lại rồi.
“Hai người họ cũng coi như đã trải qua rất nhiều chuyện rồi.”
Nghĩ đến hai người thân yêu nhất trong cuộc đời mình bằng một cách không thể tin nổi lại đan xen vào cuộc đời mình, Cố Linh Y khẽ cười hiện rõ má lúm đồng tiền: “Nếu ngay cả một chút xích mích nhỏ cũng không có thì đó mới không giống họ chứ.”
“Em đúng là có phong thái của một người chị.” Lăng Chi chống cằm nhìn Cố Linh Y đối diện ngày càng trưởng thành hơn.
“Tuy nhiên ở khía cạnh khác, nếu họ ngay cả một chút xích mích nhỏ cũng không giải quyết được thì cũng không thể duy trì mối quan hệ đến bây giờ.”
Cố Linh Y rất có niềm tin vào tình cảm của hai người họ…và cả ba người họ.
“Hồi trước thì một người khá tệ, một người thì ngây ngô. Bây giờ, có lẽ một người đã học được làm nũng thế nào là đúng cách, một người đã học được cách dỗ dành hiệu quả rồi——để vài ngày nữa xem họ thế nào.”
Lăng Chi gật đầu như hiểu mà không hiểu rồi hỏi: “Vậy họ cãi nhau vì chuyện gì thế?”
“Ưm…”
Cố Linh Y hơi ngại ngùng nói: “Cuối tuần chúng em đi chơi một chuyến, có một tối Lộ Mãn mua gà rán KFC nhưng chúng em không đợi Gia Nhi mà đã ăn hết một nửa rồi.”
“Chỉ thế thôi á?”
“Mười hai giờ đêm Gia Nhi dậy đi vệ sinh. Khi lướt blog thì thấy có người đăng bài nói rằng đêm khuya đói bụng ăn gà rán, dù là về mặt thèm ăn hay về mặt thỏa mãn đều là một chuyện vô cùng hạnh phúc.”
Cố Linh Y nói nhỏ: “Rồi Gia Nhi nhớ ra còn mấy miếng gà rán nên liền đi vào tủ lạnh tìm…”
“Thật ra số còn lại Lộ Mãn và em hơn mười một giờ lại lén ăn thêm một bữa đã xử lý sạch sẽ rồi…”
Lăng Chi dở khóc dở cười: “Chỉ thế thôi á? Cơ mà hai đứa ăn đêm còn lén lút sau lưng con bé, cũng thật vô tình đấy.”
“Chungs em tưởng em ấy ngủ rồi nên không nỡ đánh thức.”
Lăng Chi nghẹn lời ngay lập tức. Đáng lẽ không nên nhắc đến chuyện này. Tên đàn ông chó má đó giờ đi chơi toàn ngủ chung giường với hai chị em song sinh!
Cô ấy còn hiếm khi được hưởng cái kiểu ôm trái ôm phải ngủ giữa như vậy!
Cái thằng đàn ông chó má Lộ Mãn đó! Đúng là đáng bị trời tru đất diệt!
Lăng Chi thầm nghiến răng nghiến lợi.
“Vậy nên em gái em giận dỗi cũng có phần lỗi của em rồi chứ gì?”
“Ờmmm...chủ yếu vẫn là tại Lộ Mãn!”
Cố Linh Y nói một cách hùng hồn: “Anh ấy nói chuyện cũng không để ý, lúc xin lỗi Gia Nhi vì quá đắc ý quên cả trời đất mà buột miệng nói một câu đùa——”
“Anh ấy nói anh ấy đến để quan tâm cô em vợ cô đơn.”
Trong kỳ nghỉ đông, Cố Gia Nhi không có cách nào đi “ra mắt gia đình” trong khi chị gái lại thuận lợi nhận được sự tiếp đón nồng hậu từ ba mẹ chồng tương lai.
Cố Gia Nhi tuy nói là không bận tâm nhưng trong lòng khó tránh khỏi có chút cảm xúc.
Ấy vậy mà tên giò heo lại nhất thời không để ý và không quan tâm đến tâm tư của em gái Gia Nhi và giẫm trúng mìn một cách chuẩn xác.
Cố Gia Nhi tức đến suýt khóc: “Em chỉ là cô em vợ của anh thôi sao?!”
Cứ thế chìm vào trạng thái hờn dỗi không thèm để ý Lộ Mãn.
