Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 4

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 294

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 101

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 595: Nàng dâu tương lai

Toang rồi.

Khi Cố Linh Y mở mắt tỉnh dậy thì thấy màn hình điện thoại hiện rõ đã gần chín giờ.

Cô biết ngay là tiêu rồi.

“Lộ Mãn… Lộ Mãn!”

Cố Linh Y lay người nằm bên cạnh tỉnh dậy, hận không thể cắn anh ta hai cái: “Đã bảo là gọi em dậy mà!”

“Hả? Chuông báo thức không reo à…” Lộ Mãn mơ mơ màng màng.

Cố Linh Y chợt ngẩn người ra.

“Hình như em loáng thoáng nghe thấy tiếng chuông báo thức…”

Cô cúi đầu, giọng nói càng lúc càng nhỏ: “Em ngủ lơ mơ quá cứ tưởng còn ở nhà mình…là Gia Nhi đặt nhầm báo thức. Em, em tắt mất rồi…”

Lộ Mãn dụi mắt và liếc nhìn giờ: “Ôi trời! Hay thật đấy…”

“Làm sao bây giờ…” Cố Linh Y hoảng hốt vò góc chăn: “Lộ Mãn, anh nói xem liệu có khả năng nào…dì Tĩnh vẫn chưa dậy không?”

“Hoàn toàn không thể.”

Lộ Mãn véo sống mũi: “Mẹ anh vốn dĩ đã dậy sớm rồi, giờ em lại ở nhà mình nên mẹ chắc sẽ dậy sớm hơn nữa để ra ngoài mua đồ ăn về làm bữa sáng.”

“Vậy, vậy làm sao bây giờ…” Cố Linh Y bĩu môi và khẽ đạp đạp Lộ Mãn: “Tại anh hết đó, tên giò heo. Nửa đêm dụ dỗ thiếu nữ ngây thơ vào phòng anh…”

“Bạn học Linh Y, không thể đổ hết tội lên đầu anh được.”

Lộ Mãn lẩm bẩm: “Nếu em không muốn thêm nháy nữa thì đâu đến nỗi ngủ muộn như vậy…”

“Lộ Mãn! Không được nói nữa!”

Cố Linh Y bực bội dùng nắm đấm mà đấm anh hai cái.

“Anh ơi, anh——”

Cố Linh Y tay nắm chặt chăn và nói nhỏ: “Anh ra ngoài trước thu hút sự chú ý của dì Tĩnh đi, em sẽ lén lút quay về phòng khách…”

“Rắc rối vậy làm gì?”

Lộ Mãn ôm lấy cô nàng và lại nheo mắt: “Ba mẹ chồng tương lai của em sáng nay còn phải đi kiểm tra kho của cửa hàng một vòng, không đợi được chúng ta ra ngoài thì họ cũng sẽ không giục đâu. Lát nữa trong nhà sẽ không còn ai cả.”

“Nhưng mà, nhưng mà.”

Cố Linh Y hối hận vò vò một lọn tóc nhỏ của mình. Sao lại nghe lời tên dê xồm này chứ, không làm chuyện đó một ngày thì có chết ai đâu… Cô đúng là hồ đồ rồi, đêm đầu tiên sau khi gặp ba mẹ chồng tương lai mà đã ngủ chung giường với anh.

Mẹ chồng tương lai sẽ nghĩ gì về cô đây…

Lộ Mãn nhìn ra Cố Linh Y đang lo lắng điều gì nên anh đặt tay lên ngực cô mà vuốt ve, đồng thời nói: “Em đâu phải lần đầu đến nhà anh, mẹ chồng em cũng đâu phải ngày đầu tiên quen em. Nếu là nàng dâu tương lai hoàn toàn không quen biết lần đầu đến nhà thì có thể người bình thường sẽ có chút lời ra tiếng vào.”

“Nhưng em hoàn toàn khác mà, mẹ chồng em sẽ chỉ nghĩ hai đứa mình tình cảm tốt đẹp thôi. Hai vợ chồng trẻ yêu thương hòa thuận, mẹ mừng còn không kịp ấy chứ.”

“Cái miệng dẻo quẹo của anh im đi!”

Cố Linh Y thật sự muốn túm lấy cánh tay anh mà cắn cho một cái. Anh ta nói nghe dễ dàng thật đấy!

“Anh đề nghị cứ ngủ tiếp đi.”

Lộ Mãn ôm lấy cô bạn gái Cố Linh Y thơm tho mềm mại của mình. Ôm cô mà ngủ nướng thêm một giấc, thật khó tìm được điều gì hạnh phúc hơn thế.

“Ôi không được đâu.”

“Vậy em ra ngoài lỡ đụng mặt Tiểu Sương hoặc mẹ chồng em thì em giải thích thế nào?”

“Ưm…”

Lộ Mãn dùng ngón tay chọc chọc khóe môi cô: “Yên tâm, anh đã nghĩ sẵn lý do giúp em rồi. Anh sẽ nói là anh lười không dậy nổi, còn em thì thật ra đã dậy sớm rồi nhưng không có anh ở đó đi cùng nên em ngại không dám ra ngoài. Thế là anh cứ ngủ, em cũng cứ núp trong phòng không dám ra, ừm, không hiểu sao cũng khá hợp với tính cách của em đấy.”

“Em nào có...”

Cố Linh Y ngẫm nghĩ một lát. Hình như đã lâu lắm rồi cô chưa từng nhút nhát và sợ người lạ đến mức này thì phải?

“Nói đi nói lại vẫn là tại anh cả! Khiến em lần đầu đến nhà anh ở mà không dám đối mặt với dì Tĩnh nữa rồi.”

“Linh Y của chúng ta trong mắt cả nhà anh mãi mãi là hình tượng hoàn hảo.”

Vẻ mặt Cố Linh Y đầy vẻ băn khoăn. Cô hỏi đi hỏi lại: “Dì Tĩnh và chú Lộ lát nữa thật sự ra ngoài sao?”

“Ừm.”

Lộ Mãn hôn lên má cô một cái: “Ngủ bù thôi. Hôm qua ngủ muộn quá, giờ vẫn còn buồn ngủ đây...”

...

Trong phòng ăn, Liễu Tĩnh và Lộ Vệ Hoa cằn nhằn một hồi về việc Lộ Tiểu Sương dậy muộn.

Lộ Tiểu Sương cắn miếng bánh mì kẹp thịt bò và im thin thít. Bình thường cô có ngủ nướng cũng chẳng bị sấy gay gắt đến vậy.

Cô đã hiểu rõ mình là người gánh tội thay cho Tiểu Mãn, là cá trong ao bị vạ lây. Mẹ cô chắc chắn muốn mắng anh trai nhưng anh ta còn chưa dậy, cơn giận của mẹ không có chỗ xả nên thế là túm lấy cô mà trút ra...

Đỡ đạn cho anh trai một lần, xem ra có lý do để vòi vĩnh Tiểu Mãn nhiều hơn rồi!

“Đợi Linh Y xuống ăn cơm, nếu bánh tráng nguội thì con hâm nóng lại giúp con bé nhé.”

Liễu Tĩnh đứng dậy dặn dò: “Hoặc là bảo anh con đưa con bé ra ngoài ăn món hợp khẩu vị. Trong tủ lạnh cũng có mì và hoành thánh, muốn ăn thì tự nấu cũng được.”

“Ồ...” Lộ Tiểu Sương thầm nghĩ đúng là đãi ngộ của chị dâu tương lai có khác.

Lộ Vệ Hoa cầm chìa khóa đi ra ngoài và cười nói với Liễu Tĩnh: “Chắc Cố Ngạn và Văn Nghệ ở nhà không mấy khi cho hai đứa con gái ngủ nướng, con bé đến nhà mình thì cứ để nó ngủ thêm chút. Bà đừng nghĩ nhiều rồi lại cho rằng nó cố tình tránh mặt mẹ chồng là bà đấy nhé.”

“Ông nghĩ tôi là người hẹp hòi thế sao?”

Liễu Tĩnh lắc đầu: “Tôi thấy ông mới là người vô tâm ấy, nếu có trách thì phải trách cái thằng ranh con nhà mình... Chỉ biết chọc tức tôi, trưa về phải xử lý nó một trận.”

...

Suốt cả ngày, Cố Linh Y gần như cứ thế ôm chặt cánh tay Lộ Mãn.

Cứ rời xa anh một chút là cô lại thấy xấu hổ và ngại ngùng ùa về, chỉ khi nào được ở bên anh thì cô mới có mặt mũi đối diện với mẹ chồng tương lai...

Sau bữa tối, Liễu Tĩnh trò chuyện với Cố Linh Y một lát rồi dặn Lộ Mãn đưa cô về nhà cẩn thận.

Vừa ra khỏi cửa, Cố Linh Y quay đầu nhìn lại rồi liền kéo tay áo Lộ Mãn: “Dì Tĩnh không nói gì đúng không!”

Lộ Mãn muốn trêu cô một chút nên cười nói: “Nói chứ, anh vừa báo cáo lý do anh ngủ nướng còn em thì không dám ra ngoài một mình với ba mẹ chồng tương lai của em, hai người họ đánh giá về chuyện này là: ngủ giỏi thế, đúng là hai con heo.”

“Hả?” Cố Linh Y hoảng hốt: “Lộ Mãn! Anh!”

“Thôi được rồi.”

Lộ Mãn vội vàng nói: “Mẹ chồng em đâu có để tâm chuyện này. Mẹ nói mẹ vừa coi em là con dâu tương lai vừa coi em như con gái ruột, ở nhà mình thì hoàn toàn không cần khách sáo hay căng thẳng.”

“Dì Tĩnh thật tốt.” Cố Linh Y thở phào nhẹ nhõm, rồi lại chỉ vào mũi Lộ Mãn: “Anh xấu!”

“Anh khổ sở đưa em về nhà mẹ đẻ mà em còn nói anh xấu à?”

“Anh có gì mà khổ sở chứ?” Cố Linh Y trợn tròn đôi mắt hạnh: “Hai nhà mình là hàng xóm mà, chỉ cách vài bước chân thôi!”

“Còn nữa!”

Cô sực tỉnh và dùng sức đẩy Lộ Mãn: "Nhà của em từ khi nào lại thành nhà mẹ đẻ vậy! Câu này em sẽ mách ba, xem ba dạy dỗ anh thế nào..."

"Ấy ấy ấy!" Lộ Mãn cũng hiếm khi thấy luống cuống: "Chơi không lại thì thôi chứ! Sao lại còn mách người lớn thế!"

"Phụt ha ha ha——Lộ Mãn, em phát hiện anh sợ ba em, mà không phải sợ bình thường đâu nhé."

Cố Linh Y đã tìm ra một tuyệt chiêu để trị cái mặt dày của tên này rồi: "Sau này anh mà bắt nạt em, em sẽ gọi ba em ra chống lưng cho em!"

"Anh đây không phải sợ, mà là sự kính nể và tôn trọng từ tận đáy lòng." Lộ Mãn nói với vẻ mặt nghiêm nghị.